Ngón tay Lê Ngân ngập ngừng trên màn hình điện thoại, tựa như đang chạm vào một sợi dây điện trần, một chút thôi là có thể bị giật tung. Tên Hoàng Minh sáng lên, và phía dưới, nút "Gọi" như một lời mời gọi đầy ma lực, pha lẫn sự đe dọa. Cô nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết mùi hoa sữa cuối mùa đang vương vấn trong gió lạnh vào lồng ngực, như để tìm kiếm một chút dũng khí cuối cùng. Cái lạnh buốt của đêm đông Hà Nội, cùng với sự trống trải của sân thượng, dường như đang cố tình khuếch đại nỗi sợ hãi trong cô. Nhưng rồi, hình ảnh chiếc khăn len dệt tay đang quấn quanh cổ mình, hơi ấm quen thuộc của nó, như một luồng điện nhẹ truyền qua, nhắc nhở cô về lý do cô phải làm điều này. Không thể lẩn tránh mãi được. Không thể để những điều chưa nói trở thành một vết thương không lành.
Cô đưa ngón tay lên, chạm nhẹ. Một tiếng "tít" nhỏ vang lên từ điện thoại, khô khan và dứt khoát, báo hiệu cuộc gọi đã được thực hiện. Trái tim cô nhảy nhót loạn xạ trong lồng ngực, như muốn thoát ra ngoài. Ngân áp điện thoại vào tai, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, nơi ánh đèn thành phố trải dài tít tắp. Tiếng chuông reo vang lên, từng hồi, từng hồi một, kéo dài đến vô tận. Mỗi tiếng chuông như một nhát dao cứa vào sự kiên nhẫn và nỗi lo lắng của cô. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra ở lòng bàn tay, dù cái rét vẫn đang cắt da cắt thịt. Gió vẫn lồng lộng thổi, hất tung mái tóc đen dài của cô, khiến những sợi tóc lạnh buốt chạm vào má, nhưng cô không còn cảm nhận được nó nữa. Toàn bộ giác quan của cô dồn cả vào tiếng chuông điện thoại đang reo.
Một giây... Hai giây... Ba giây... Dài như cả một thế kỷ. Liệu cậu ấy có bắt máy không? Hay cậu ấy đã ngủ rồi? Hay cậu ấy... không muốn nghe điện thoại của cô? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí Ngân, tạo thành một cơn lốc hỗn loạn. Cô cảm thấy cổ họng mình khô rát, như có ai đó bóp nghẹt. Cô muốn hít thở, muốn lấy lại bình tĩnh, nhưng dường như không khí trên sân thượng đã bị rút cạn. Sự im lặng, xen kẽ với tiếng chuông điện thoại và tiếng gió rít, tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng đến tột độ. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho mọi khả năng, nhưng khoảnh khắc chờ đợi này vẫn là một cực hình.
Đến tiếng chuông thứ tư, khi Ngân gần như đã muốn buông xuôi, muốn cúp máy và chôn vùi tất cả những cảm xúc này xuống đáy lòng, thì một âm thanh nhẹ nhàng vang lên. "Tút". Tiếng chuông ngừng lại. Và rồi, một giọng nói quen thuộc, trầm ấm, có chút ngạc nhiên, vang lên ở đầu dây bên kia.
"Ngân...? Em gọi có chuyện gì không?"
Giọng Minh. Giọng Minh thật rồi. Nó vẫn như ngày nào, vẫn trầm ấm và có chút rụt rè. Nhưng giờ đây, trong tai Ngân, nó giống như một thanh âm từ một thế giới khác, xa xôi và lạ lẫm. Cô cảm thấy toàn thân mình run lên bần bật, không phải vì lạnh mà vì một cảm xúc khó gọi tên. Một sự nhẹ nhõm đến nghẹt thở, xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng. Cô đã bắt được máy, đã nối được liên lạc. Nhưng bây giờ thì sao? Cô phải nói gì đây? Tất cả những lời lẽ mà cô đã chuẩn bị sẵn, tất cả những kịch bản mà cô đã vẽ ra trong đầu, bỗng chốc tan biến như làn khói trắng trong đêm rét buốt.
Cô cố gắng hít một hơi thật sâu, giọng nói của mình vang lên yếu ớt, lạc đi trong gió đêm. "Minh... là Ngân." Cô nghe thấy một tiếng thở dài nhẹ ở đầu dây bên kia. Có lẽ Minh cũng không biết phải nói gì. Suốt bao lâu rồi, họ không nói chuyện trực tiếp với nhau như thế này. Chỉ là những tin nhắn hỏi thăm xã giao qua loa, những cái "like" vu vơ trên mạng xã hội. Sự im lặng giữa hai người đã kéo dài quá lâu, đến mức bây giờ, việc nghe thấy giọng nói của đối phương cũng trở thành một điều gì đó xa lạ và đáng sợ.
"Ừ, anh biết là Ngân rồi," Minh nói, giọng cậu ấy vẫn nhẹ, nhưng có vẻ đã lấy lại được chút bình tĩnh. "Em... có chuyện gì không? Giờ này... muộn rồi."
Ngân cảm thấy một vết cứa nhỏ trong lòng. "Giờ này... muộn rồi." Phải, đã muộn rồi. Muộn cho tất cả. Cô siết chặt chiếc khăn len quanh cổ, như để tìm kiếm một điểm tựa. Mùi hoa sữa lại thoảng qua, nồng nàn và da diết, như muốn nhắc nhở cô về những điều đã cũ. Cô không thể cứ mãi vòng vo được nữa. Cô đã chủ động gọi điện, cô phải nói ra.
"Em... em muốn nói chuyện với anh. Trực tiếp," Ngân thốt lên, giọng cô run rẩy nhưng dứt khoát hơn. Cô cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong không khí. Một sự im lặng kéo dài hơn bình thường ở đầu dây bên kia. Cô biết Minh đang suy nghĩ. Cô biết cậu ấy đang bối rối. Nhưng cô không thể lùi bước. Cô cần sự rõ ràng. Cô cần chấm dứt sự mập mờ này.
"Trực tiếp ư?" Minh hỏi lại, giọng cậu ấy pha chút ngạc nhiên và cả hoài nghi. "Bây giờ sao?"
"Không phải bây giờ," Ngân vội vàng đính chính, giọng cô hơi khàn. "Ý em là... em muốn gặp anh. Để nói chuyện. Về mọi thứ." Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái rét ngọt của đêm đông đang thấm vào từng tế bào. "Em nghĩ... đã đến lúc chúng ta cần phải nói chuyện rõ ràng rồi, Minh ạ." Lời nói của cô, tuy ngắn gọn, nhưng ẩn chứa một sức nặng không thể chối từ. Cô đã chuẩn bị cho một câu trả lời từ chối, cho một sự im lặng kéo dài hơn nữa. Nhưng cô đã nói ra được rồi. Gánh nặng phần nào được trút bỏ, dù một gánh nặng khác lớn hơn đang chực chờ.
***
Trong căn phòng trọ nhỏ trên gác mái, ánh đèn vàng vọt từ chiếc bóng đèn treo lủng lẳng trên trần hắt xuống, nhuộm một màu u tịch lên mọi vật. Hoàng Minh ngồi bên bàn học, một quyển sách đang mở dang dở trước mặt, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa. Căn phòng, vốn đã chật chội, giờ đây dường như càng trở nên ngột ngạt hơn bởi chính những suy nghĩ đang bủa vây lấy anh. Tiếng sinh hoạt lẹt đẹt từ các phòng trọ lân cận, tiếng xe cộ thưa thớt từ con ngõ nhỏ dưới chân cầu thang, tất cả đều bị lu mờ bởi tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt của đêm đông. Mùi ẩm mốc của tường cũ, mùi sách vở và cả mùi thức ăn từ bữa tối còn vương vấn, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không khí đặc quánh, khó chịu.
Điện thoại của anh bỗng rung lên bần bật trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ. Anh giật mình, đôi mắt vốn đang đăm chiêu nhìn vào khoảng không vô định, giờ đây chuyển hướng về phía màn hình. Tên 'Lê Ngân' sáng lên, nổi bật giữa nền tối. Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, trái tim anh như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Ngân. Lê Ngân. Cô ấy gọi cho anh sao? Sau bao lâu im lặng? Bất ngờ đến mức anh cảm thấy toàn thân mình tê dại. Đây là một điều anh không hề nghĩ tới, không hề chuẩn bị. Anh nghĩ cô ấy đã hoàn toàn chìm đắm vào cuộc sống mới, vào những kế hoạch mới của riêng mình. Anh nghĩ cô ấy đã quên anh rồi.
Anh đưa tay ra, nhưng rồi lại rụt về, như thể chiếc điện thoại đang phát ra một luồng điện. Ngón tay anh run rẩy trên không trung. Anh bối rối, đầy mâu thuẫn. Anh muốn nghe giọng cô ấy, muốn biết cô ấy đang nghĩ gì, muốn biết cô ấy có ổn không. Nhưng đồng thời, anh cũng sợ. Sợ phải đối mặt với sự thật. Sợ phải nghe những điều anh không muốn nghe. Sợ rằng cuộc gọi này sẽ là dấu chấm hết cho tất cả những gì còn sót lại giữa hai người. Cái cơ hội học tập/công việc mà anh đang cân nhắc, vẫn còn lơ lửng trong tâm trí anh, như một bóng ma. Nó là một con đường mới, một lối thoát cho tương lai của anh, nhưng cũng là một rào cản lớn cho mối quan hệ của họ.
Tiếng chuông điện thoại vẫn kiên trì reo, kéo anh ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn. Ba tiếng... bốn tiếng... Anh không thể để nó reo mãi được. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng cứng vì lạnh và căng thẳng. Cảm giác lạnh lẽo của chiếc điện thoại khi anh nhấc lên, áp vào tai, dường như xuyên thẳng vào tận xương tủy.
"Alo...?" Anh nói, giọng mình khàn đặc, có chút ngập ngừng.
Một khoảng im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua micro. Rồi anh nghe thấy giọng cô ấy, run run, yếu ớt. "Minh... là Ngân."
Cả người anh cứng đờ. Thật sự là cô ấy. Giọng nói quen thuộc ấy, từng làm anh say đắm, từng làm anh thổn thức. Giờ đây, nó mang theo một nỗi niềm gì đó mà anh không thể lý giải. Anh cảm thấy một cảm giác tê tái lan khắp cơ thể, vừa là sự nhẹ nhõm vì đã nghe được giọng cô, vừa là nỗi lo lắng không nguôi. Anh đã nghĩ đến việc gọi cho cô không biết bao nhiêu lần, nhưng rồi lại thôi. Sự rụt rè, nỗi sợ hãi, và cả sự tự ti về hoàn cảnh của mình đã khiến anh chùn bước.
"Ừ, anh biết là Ngân rồi," anh nói, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, dù trái tim anh đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. "Em... có chuyện gì không? Giờ này... muộn rồi." Anh không muốn tỏ ra quá bất ngờ, nhưng thực chất là anh đang vô cùng bối rối.
Lê Ngân im lặng một lát, rồi cô nói, giọng cô ấy vẫn run run, nhưng có một sự dứt khoát lạ lùng. "Em... em muốn nói chuyện với anh. Trực tiếp."
Trực tiếp. Cái từ ấy như một cú đánh mạnh vào tâm trí anh. Bao lâu nay, họ đã lảng tránh nhau, lảng tránh những cuộc đối thoại trực tiếp. Anh đã nghĩ rằng sự im lặng này sẽ kéo dài mãi mãi, hoặc ít nhất là cho đến khi anh đưa ra được quyết định cuối cùng cho cuộc đời mình. Nhưng Ngân lại chủ động. Cô ấy muốn gặp anh.
"Trực tiếp ư?" Anh hỏi lại, giọng anh không giấu nổi sự ngạc nhiên. "Bây giờ sao?"
"Không phải bây giờ," cô ấy đáp, giọng cô ấy hơi khàn nhưng rõ ràng hơn. "Ý em là... em muốn gặp anh. Để nói chuyện. Về mọi thứ." Cô ấy dừng lại một chút, rồi tiếp tục, "Em nghĩ... đã đến lúc chúng ta cần phải nói chuyện rõ ràng rồi, Minh ạ."
Lời nói của cô ấy, tuy đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm. Nó đánh thẳng vào những nỗi sợ hãi, những băn khoăn mà anh đã cố gắng chôn giấu bấy lâu. "Nói chuyện rõ ràng." Điều đó có nghĩa là gì? Có phải cô ấy muốn chia tay? Hay cô ấy muốn hàn gắn? Hay cô ấy muốn anh đưa ra một quyết định? Anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái rét cắt da mà vì sự lo lắng tột độ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc bao trùm lấy con ngõ nhỏ. Anh thở dài, một hơi thở dài mệt mỏi, nặng trĩu.
"Anh... anh hiểu," anh nói, giọng anh trầm hẳn xuống, pha lẫn sự mệt mỏi và bối rối. "Vậy... khi nào?" Anh biết, anh không thể trốn tránh được nữa. Dù kết quả có là gì đi chăng nữa, anh cũng phải đối mặt. Cô ấy đã chủ động, cô ấy đã dũng cảm. Anh không thể hèn nhát mãi được. Anh cảm thấy một chút hy vọng mong manh len lỏi trong lòng, một hy vọng rằng có lẽ, mọi chuyện chưa phải là đã kết thúc. Nhưng đi kèm với nó là nỗi sợ hãi, nỗi sợ rằng cuộc gặp gỡ này sẽ chỉ càng làm cho mọi thứ trở nên đau đớn hơn.
***
Sau khi cúp máy, Lê Ngân không vội vàng rời khỏi sân thượng. Cô vẫn đứng đó, dựa lưng vào lan can cũ kỹ, để gió lạnh táp vào mặt. Chiếc điện thoại vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay cô, nhưng nó đã không còn phát ra ánh sáng hay âm thanh nữa. Một sự im lặng bao trùm lấy cô, nhưng không phải là sự im lặng đáng sợ như lúc trước. Đây là một sự im lặng khác, một sự im lặng của sự giải tỏa, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng mới, lớn hơn. Cô đã nói được điều mình cần nói. Cô đã phá vỡ được bức tường im lặng mà cả hai đã dựng nên. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực, như một tảng đá đè nặng đã được dỡ bỏ.
Nhưng rồi, sự nhẹ nhõm ấy nhanh chóng bị thay thế bởi một gánh nặng mới. Cuộc gặp mặt. Cuộc gặp mặt trực tiếp mà cô vừa đề nghị. Nó sẽ diễn ra như thế nào? Minh sẽ nói gì? Cô sẽ phải đối mặt với điều gì? Những câu hỏi ấy cứ thay nhau xoáy sâu vào tâm trí Ngân, khiến cô không thể nào yên lòng. Cô siết chặt chiếc khăn len dệt tay quanh cổ, cảm nhận hơi ấm từ nó như một lời động viên vô hình. Chiếc khăn này, do chính tay cô đan, đã cùng cô trải qua biết bao nhiêu mùa đông Hà Nội. Nó đã chứng kiến những kỷ niệm của cô và Minh. Và giờ đây, nó như một người bạn đồng hành, chia sẻ cùng cô sự lo lắng và cả một chút hy vọng mong manh.
Cô ngước nhìn bầu trời đêm. Mây đen vẫn giăng kín, che khuất những vì sao, chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt từ những tòa nhà cao tầng và ánh đèn đường lung linh phía xa. Thành phố về đêm, từ trên cao nhìn xuống, vẫn huyền ảo và đầy cô đơn như lúc cô mới bước chân lên đây. Tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện nhỏ dần, tất cả hòa vào tiếng gió rít, tạo thành một bản giao hưởng buồn của đêm Hà Nội. Nhưng giờ đây, trong tai cô, bản giao hưởng ấy dường như mang một âm hưởng khác. Một âm hưởng của sự chờ đợi, của sự hồi hộp.
Làn gió mạnh hơn lại thổi qua, mang theo một mùi hương quen thuộc, nồng nàn và da diết. Mùi hoa sữa. Mùi hoa sữa cuối mùa, vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, như một lời nhắc nhở không thể chối từ về những mùa thu Hà Nội đã qua, về những kỷ niệm đã gắn kết cô và Minh. Nhưng giờ đây, mùi hương ấy không còn chỉ gợi lên nỗi bâng khuâng hay sự thôi thúc. Nó còn gợi lên một cảm giác của sự quyết đoán. Cô đã đưa ra quyết định. Cô đã chủ động. Dù kết quả có là gì đi chăng nữa, cô cũng sẽ đối mặt.
Hơi thở của cô vẫn hóa thành khói trắng mờ ảo trong không khí, rồi tan biến nhanh chóng. Nhưng không giống như lúc trước, khi nó tan biến cùng những suy nghĩ mông lung của cô. Giờ đây, mỗi làn khói trắng bay lên, dường như mang theo một phần nỗi lo lắng, để lại trong cô một sự kiên định mới. Cô đã nhận ra rằng, sự mạnh mẽ không phải là trốn tránh, mà là đối mặt. Sự mạnh mẽ không phải là im lặng chịu đựng, mà là lên tiếng để tìm kiếm sự rõ ràng.
Ngân đứng lặng hồi lâu, để gió lạnh táp vào mặt, để cái rét buốt của đêm đông thấm sâu vào da thịt. Cô không còn cảm thấy quá lạnh nữa. Trong lòng cô, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên, ngọn lửa của hy vọng và sự kiên cường. Cuộc gọi này chỉ là bước khởi đầu. Cuộc đối thoại trực tiếp sắp tới mới là điều quan trọng, điều sẽ định hình con đường tương lai của cả hai, dù ở cạnh nhau hay mỗi người một ngả. Cô biết, đây sẽ là một thử thách lớn, nhưng cô cũng biết, cô đã sẵn sàng. Với tất cả niềm tin và hy vọng, với tất cả sự kiên cường mà cô đã cố gắng xây dựng, Lê Ngân ngước nhìn những vì sao ẩn hiện sau màn mây, trong lòng đầy những cảm xúc lẫn lộn, vừa sợ hãi vừa kiên quyết. Cô sẽ chờ đợi. Cô sẽ đối mặt.