Đêm đã về khuya, cái lạnh luồn lách qua từng khe cửa sổ phòng trọ, mang theo hơi ẩm ướt của sương đêm và cả mùi hoa sữa nồng nàn còn vương vấn đâu đó từ những con phố xa. Hoàng Minh vẫn ngồi thẫn thờ trên mép giường, chiếc điện thoại lạnh ngắt còn nằm nguyên trong lòng bàn tay. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc bóng đèn treo lủng lẳng trên trần nhà hắt xuống, phủ lên gương mặt cậu một vẻ suy tư, pha lẫn sự bối rối và cả một chút sợ hãi.
Cô ấy đã gọi. Thật sự gọi. Sau bao nhiêu ngày im lặng đến ngột ngạt, sau bao nhiêu đêm cậu vò võ với những suy nghĩ hỗn độn, thì chính cô ấy đã chủ động phá vỡ bức tường vô hình giữa hai người. Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua, tựa như gánh nặng nghìn cân vừa được dỡ bỏ khỏi lồng ngực. Nhưng ngay lập tức, nó bị thay thế bởi một nỗi lo lắng mới, lớn hơn gấp bội. "Vậy... khi nào?" – chính cậu đã thốt lên câu hỏi ấy, một câu hỏi mà cậu biết, sẽ mở ra một cánh cửa mà cả hai đã cố gắng tránh né bấy lâu.
Cậu ngước nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ. Màn đêm đen đặc bao trùm lấy Hà Nội, chỉ còn lại những vệt sáng le lói từ những ô cửa sổ của các dãy nhà trọ đối diện, hay ánh đèn đường xa xăm hắt lên những tán cây trơ trụi lá. Gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ, tạo thành những âm thanh u uẩn, như tiếng thở dài của đêm đông. Cậu cảm nhận rõ cái lạnh đang thấm vào từng thớ thịt, không chỉ là cái lạnh từ bên ngoài, mà còn là cái lạnh từ trong sâu thẳm tâm hồn. Mùi hoa sữa cuối mùa, tưởng chừng đã tan biến theo những cơn gió bấc đầu đông, giờ lại nồng nàn đến lạ, như cố tình len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng chật hẹp, gợi nhắc về những kỷ niệm đã qua, về những mùa thu Hà Nội đã gắn kết cậu và cô ấy.
Hoàng Minh đứng dậy, bước chân trần xuống sàn nhà lát gạch men lạnh buốt. Cậu đi lại quanh căn phòng quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao nhiêu đêm cậu thức trắng với sách vở, bao nhiêu bữa cơm đạm bạc, và cả bao nhiêu giấc mơ về một tương lai tươi sáng ở cái thành phố rộng lớn này. Bàn học kê sát tường, những chồng sách giáo trình cao ngất, chiếc quạt điện cũ kỹ nằm im lìm trong góc phòng, tất cả đều là những vật dụng thân thuộc, nhưng giờ đây, chúng dường như xa lạ đến lạ. Cậu chạm tay vào cuốn sổ ghi chép, nơi vẫn còn lưu giữ những nét chữ nắn nót của cô ấy, những dòng ghi chú chung cho một bài tập nào đó. Một cảm giác ấm áp lan tỏa từ đầu ngón tay, nhưng rồi lại nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự bối rối.
"Mình sẽ nói gì đây?" Cậu thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đã lâu lắm rồi không được cất lên trọn vẹn một câu. "Liệu có ổn không?" Cậu biết, cuộc gặp mặt này không chỉ đơn thuần là một cuộc trò chuyện. Nó là một dấu mốc, một ngã rẽ. Cậu không thể cứ mãi rụt rè, trốn tránh. Cô ấy đã dũng cảm, cô ấy đã chủ động. Cậu không thể là kẻ hèn nhát. Nhưng rồi, nỗi sợ hãi lại dâng lên, cuộn xoáy trong lồng ngực. Sợ hãi rằng cậu sẽ không đủ tốt. Sợ hãi rằng cậu sẽ phải nói lời chia tay. Sợ hãi rằng tương lai mà cậu hằng mơ ước, cái cơ hội học tập hay công việc lớn mà cậu đã phải đánh đổi bằng bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, sẽ không thể dung hòa với tình cảm của cậu dành cho cô ấy.
Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ bước chân lên Hà Nội. Cậu mang trong mình khát vọng vươn lên, khát vọng khẳng định bản thân. Cơ hội này, nó không chỉ là của riêng cậu, nó còn là hy vọng của cả gia đình ở quê nhà. Nếu cậu bỏ lỡ, cậu sẽ đối mặt với sự thất vọng của chính mình, và cả những ánh mắt trông chờ từ những người thân yêu. Nhưng nếu cậu nắm bắt, liệu cậu có phải đánh đổi Ngân không? Cô ấy, cô gái Hà Nội gốc, trầm tĩnh, tinh tế, người đã mang đến cho cậu những rung động đầu đời, những khoảnh khắc dịu dàng và đẹp đẽ nhất giữa lòng thành phố ồn ào này. Cô ấy là hơi thở, là nguồn cảm hứng, là điểm tựa vô hình của cậu. Làm sao cậu có thể rời xa?
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực Hoàng Minh. Cậu ngước nhìn lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ đã bắt đầu xuất hiện. Căn phòng này, tuy chật hẹp, nhưng đã che chở cho cậu qua bao nhiêu mùa đông Hà Nội. Nó đã chứng kiến những hoài bão của cậu, và giờ đây, nó cũng đang chứng kiến sự đấu tranh nội tâm dữ dội của cậu. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Cậu cần phải chuẩn bị. Cậu cần phải biết mình sẽ nói gì, sẽ làm gì. Cậu không thể để mọi chuyện diễn ra một cách tùy hứng, không thể để sự rụt rè của bản thân làm hỏng đi tất cả.
Cậu nhớ lại lời Đức Anh nói mấy hôm trước, về việc phải tự mình quyết định, về việc phải đối mặt với những gì đang diễn ra. Đức Anh không biết chuyện tình cảm của cậu và Ngân cụ thể ra sao, nhưng cậu ấy đã đúng. Cậu không thể trốn tránh mãi. Hơn nữa, Ngân đã chủ động. Ngân đã dũng cảm. Cậu phải đáp lại sự dũng cảm đó bằng chính sự thành thật của mình.
Hoàng Minh lại nhìn ra cửa sổ. Màn đêm vẫn bao trùm, nhưng cậu có thể cảm nhận được một sự thay đổi rất nhỏ trong không khí. Một dự cảm mơ hồ về một điều gì đó sắp xảy ra. Có thể là một sự kết thúc, nhưng cũng có thể là một khởi đầu mới. Dù là gì đi nữa, cậu biết mình không thể lùi bước. Cậu sẽ đối mặt. Với tất cả những gì cậu có, với tất cả sự chân thành của một chàng trai tỉnh lẻ đang cố gắng vươn lên giữa lòng Hà Nội, cậu sẽ đối mặt. Cái lạnh vẫn còn đó, mùi hoa sữa vẫn nồng nàn, nhưng trong lòng cậu, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên, ngọn lửa của sự kiên cường và hy vọng mong manh.
***
Lê Ngân không vội vàng rời khỏi sân thượng sau cuộc gọi. Cô vẫn đứng đó, dựa lưng vào lan can cũ kỹ, để gió lạnh táp vào mặt, mang theo mùi hoa sữa cuối mùa nồng nàn. Hơi thở của cô vẫn hóa thành khói trắng mờ ảo, rồi tan biến nhanh chóng vào màn đêm. Nhưng không giống như lúc trước, khi nó tan biến cùng những suy nghĩ mông lung của cô. Giờ đây, mỗi làn khói trắng bay lên, dường như mang theo một phần nỗi lo lắng, để lại trong cô một sự kiên định mới. Cô đã nhận ra rằng, sự mạnh mẽ không phải là trốn tránh, mà là đối mặt. Sự mạnh mẽ không phải là im lặng chịu đựng, mà là lên tiếng để tìm kiếm sự rõ ràng.
Sau khi gió đã làm nguội đi những bùng nhùng trong lòng, Ngân mới chậm rãi bước xuống cầu thang, trở về căn hộ của mình. Tiếng tivi từ phòng khách vẫn vọng ra, tiếng mẹ cô và Lan Anh đang trò chuyện rôm rả, tiếng cười của Lan Anh vang lên thanh thoát. Mùi thức ăn mẹ nấu vẫn còn vương vấn trong không khí, ấm áp và quen thuộc. Tất cả những âm thanh và mùi hương ấy như một tấm chăn êm ái, bao bọc lấy cô, cố gắng xua đi cái lạnh giá của đêm đông và cả những lo toan đang chất chứa trong lòng.
Cô bước vào phòng ngủ của mình, căn phòng nhỏ ấm cúng với ban công nhìn ra thành phố. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt lên những chồng sách và những chậu cây cảnh nhỏ. Trên bàn, một tách trà thảo mộc còn hơi ấm, tỏa ra mùi tinh dầu thư giãn. Ngân ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, tay vẫn ôm chặt chiếc điện thoại lạnh ngắt. Cô nhìn ra ngoài, nơi những hạt mưa phùn li ti đang bám vào tấm kính, làm nhòe đi ánh đèn phố, biến chúng thành những đốm sáng lung linh, huyền ảo. Hà Nội về đêm, dù đã được bao bọc bởi một lớp kính dày, vẫn mang một vẻ đẹp trầm mặc, tĩnh lặng đến nao lòng.
Mùi hoa sữa từ ban công vẫn len lỏi vào, gợi lên những kỷ niệm và cả sự thôi thúc. "Mình đã làm đúng chứ?" Cô tự hỏi, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Anh ấy sẽ nói gì? Mình có đủ dũng cảm để nghe sự thật không?" Những câu hỏi cứ thay nhau xoáy sâu vào tâm trí Ngân, khiến cô không thể nào yên lòng. Cô đã phá vỡ bức tường im lặng. Cô đã chủ động. Đó là một bước tiến lớn đối với một người kiệm lời và thường có xu hướng giấu kín cảm xúc như cô. Nhưng giờ đây, cô phải đối mặt với hậu quả của sự dũng cảm ấy.
Ngân đứng dậy, bước đến bàn học, lướt tay trên cuốn sổ tay ghi chép chung. Những dòng chữ của Minh, những ký hiệu mà chỉ hai người mới hiểu, gợi lên một sự thân thuộc, một sợi dây liên kết đã được dệt nên qua bao nhiêu năm tháng. Cô vô thức chạm vào chiếc khăn len dệt tay đang dang dở trên ghế. Đó là chiếc khăn cô đã đan từ mùa đông năm ngoái, dự định tặng cho Minh, nhưng rồi lại giữ lại vì những ngần ngại không tên. Chiếc khăn mềm mại và ấm áp, như một lời trấn an vô hình, nhắc nhở cô về những điều chưa nói, về những cảm xúc đã bị kìm nén bấy lâu.
Cô đã sẵn sàng. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho mọi kết quả. Dù Minh có chọn cơ hội học tập hay công việc và rời Hà Nội, dù cậu ấy có nói lời chia tay, cô cũng sẽ chấp nhận. Nỗi sợ hãi tổn thương vẫn còn đó, nỗi sợ hãi mất mát vẫn âm ỉ, nhưng giờ đây, nó không còn đủ sức mạnh để khiến cô chùn bước. Cô muốn sự rõ ràng. Cô cần sự rõ ràng. Để tình cảm này, dù có kết thúc hay tiếp diễn, cũng không còn là một khoảng lặng đầy băn khoăn, không còn là những "điều chưa nói" ám ảnh mãi trong tâm trí.
Cô nhớ lại những ngày đầu gặp gỡ, tại trạm xe buýt, dưới cơn mưa phùn ảm đạm. Một chiếc ô bị gió lật, một cái chạm tay vội vàng. Rồi những buổi tan học cùng trú mưa, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện. Hà Nội đã chứng kiến tất cả, từ những e dè ban đầu đến những rung động sâu sắc. Thành phố này, với cái rét cắt da đầu đông, những cơn mưa phùn dai dẳng và mùi hoa sữa nồng nàn, đã trở thành một phần không thể thiếu trong câu chuyện của họ. Và giờ đây, nó cũng sẽ là nhân chứng cho cuộc đối thoại mang tính quyết định này.
Ngân ngước nhìn bầu trời đêm qua ô cửa kính mờ hơi nước. Mây đen vẫn giăng kín, che khuất những vì sao, nhưng cô có thể cảm nhận được rằng, sâu thẳm bên trong, một ánh sáng yếu ớt đang cố gắng xuyên qua. Một hy vọng mong manh. Có lẽ, mọi thứ chưa phải là đã kết thúc. Có lẽ, vẫn còn một con đường nào đó cho cả hai. Và nếu không, nếu đây thực sự là điểm dừng, thì cô cũng sẽ đối mặt, với tất cả sự kiên cường mà cô đã cố gắng xây dựng.
Cô sẽ chờ đợi. Cô sẽ đối mặt. Cô sẽ lắng nghe. Và cô sẽ nói ra những điều cần nói, dù cho nó có khó khăn đến đâu. Cuộc gặp mặt sắp tới sẽ không chỉ là cuộc gặp của hai người, mà còn là cuộc gặp của những giấc mơ, những khát vọng, và cả những nỗi sợ hãi. Đó sẽ là khoảnh khắc mà mọi thứ sẽ được định đoạt, một cách nhẹ nhàng, trầm lắng, nhưng đầy ý nghĩa, giữa lòng Hà Nội những ngày đông cuối mùa hoa sữa. Cô siết chặt chiếc khăn len dệt tay trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm từ nó như một lời động viên cuối cùng. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, dù nó có dẫn đến đâu chăng nữa.