Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 256

Hơi Lạnh Và Mùi Hoa Sữa Cuối Cùng

2748 từ
Mục tiêu: Thiết lập bối cảnh cho cuộc gặp mặt trực tiếp quan trọng giữa Hoàng Minh và Lê Ngân trong đêm đông rét buốt.,Khắc họa không khí căng thẳng, u hoài và thôi thúc của cuộc gặp, đồng thời nhấn mạnh sự hiện diện của mùi hoa sữa như một biểu tượng.,Bắt đầu cuộc đối thoại trực tiếp, nhưng vẫn giữ ở giai đoạn thăm dò, thăm dò cảm xúc và những điều chưa nói.,Tăng cường sự mong đợi cho những lời thú nhận và quyết định lớn sẽ diễn ra trong các chương tiếp theo của Arc.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Trầm lắng, căng thẳng, lãng mạn u hoài, chờ đợi, đầy cảm xúc.
Kết chương: [object Object]

Gió đêm hun hút luồn qua những tán bàng trơ trụi, mơn man trên mặt đường nhựa ẩm ướt hơi sương. Đèn đường vàng vọt hắt bóng những cành cây gầy guộc lên vỉa hè, tạo thành những hình thù xiêu vẹo, đầy ám ảnh. Tiếng còi xe buýt phanh két nhẹ nhàng, sau đó là tiếng cửa mở xì hơi, phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của con phố vắng người lúc nửa đêm. Hoàng Minh co ro trong chiếc áo khoác dày cộp, cổ áo dựng cao che gần hết nửa khuôn mặt, bước xuống bậc xe. Hơi thở trắng xóa thoát ra từ kẽ răng, tan nhanh vào không khí lạnh buốt, tan biến như những ý nghĩ vừa hiện ra trong đầu cậu.

Cái rét ngọt của Hà Nội những ngày cuối đông không còn là sự lãng mạn mà cậu từng cảm nhận, mà là một nhát cắt sắc lẹm, xuyên thấu qua lớp áo dày, chạm đến tận xương tủy. Cậu siết chặt quai cặp, đôi mắt không ngừng ngước nhìn những hàng cây ven đường, những ngôi nhà im lìm chìm trong bóng tối. Mùi khói xe, bụi đường cùng với cái ẩm của đất cát sau một ngày dài mưa phùn vẫn còn vương vấn đâu đó, nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi một thứ mùi hương khác – mùi hoa sữa. Nồng nàn, da diết, nó xộc thẳng vào mũi Minh, đánh thức mọi giác quan, khiến tâm trí cậu quay cuồng với những kỷ niệm cũ kỹ và nỗi bồn chồn khôn tả về cuộc gặp mặt sắp tới.

Mùi hương ấy, đã bao lần gắn liền với những buổi tối lang thang, những câu chuyện vu vơ cùng Ngân, những ánh mắt vô tình chạm nhau dưới tán cây. Giờ đây, nó lại trở thành một điềm báo, một lời nhắc nhở về sự khẩn cấp của khoảnh khắc này. Minh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức. Cậu tự nhủ mình phải bình tĩnh, nhưng trái tim cứ đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngân đã gọi cho cậu. Ngân đã chủ động. Điều đó khiến cậu vừa mừng rỡ, vừa lo sợ. Mừng vì cô ấy đã không quay lưng lại, lo vì cậu không biết mình có đủ dũng khí để đối mặt với tất cả.

Tâm trí Minh quay cuồng với những câu hỏi. Cô ấy sẽ nói gì? Cô ấy có giận cậu không? Có thất vọng không? Hay cô ấy sẽ chấp nhận mọi chuyện, để cậu nhẹ lòng theo đuổi ước mơ riêng? Nhưng nếu là vậy, liệu cậu có thực sự nhẹ lòng? Dáng người Minh hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự kiên cường, giờ đây lại mang vẻ nặng nề, lê từng bước trên con đường quen thuộc dẫn đến khu chung cư cũ của Ngân. Mỗi bước chân là một gánh nặng, không chỉ của cái lạnh thấu xương mà còn của những điều chưa nói, của những cảm xúc đã bị kìm nén bấy lâu.

Cậu nhớ lại cuộc gọi đêm qua, giọng nói của Ngân qua điện thoại vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi như thường lệ, nhưng ẩn chứa một điều gì đó rất khác. Một sự kiên định, một quyết tâm mà cậu chưa từng thấy ở cô. "Anh... anh có rảnh tối nay không?" – câu hỏi ấy, dù đơn giản, lại mang sức nặng của cả một tảng đá đè lên lòng cậu. Cậu đã ngập ngừng, lưỡng lự, vì trong lòng cậu là cả một mớ bòng bong của những lựa chọn, những cơ hội mới mẻ ở một thành phố khác. Nhưng rồi, khi cậu nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ của cô ở đầu dây bên kia, cậu biết mình không thể trốn tránh được nữa. Cậu đã đồng ý. Và giờ đây, cậu đang ở đây, đứng giữa cái rét ngọt của Hà Nội, đối diện với một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của cuộc đời mình.

Cậu không biết mình sẽ nói gì. Cậu đã tập dượt hàng trăm lần trong đầu, nhưng mỗi khi nghĩ đến việc đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Ngân, mọi lời lẽ đều tan biến. Cậu tự ti về xuất thân của mình, về cái sự rụt rè cố hữu không tài nào gột rửa được. Cô ấy là Lê Ngân, cô gái Hà Nội gốc với tâm hồn tinh tế, sâu sắc. Còn cậu, chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng thành phố rộng lớn này, với khát vọng vươn lên nhưng luôn mang theo nỗi lo hòa nhập. Liệu có xứng đáng không? Liệu tình cảm của cậu có đủ lớn để vượt qua mọi rào cản?

Minh chỉnh lại cổ áo khoác, kéo cao chiếc khăn len đã sờn cũ, món quà của mẹ từ những ngày đầu xa nhà. Nó không phải là một chiếc khăn thời thượng, nhưng nó mang theo hơi ấm của tình thân, của những điều bình dị, chân thật. Cậu liên tục hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Mỗi hơi thở hóa khói, như một lời cầu nguyện thầm lặng. Cậu đã đi qua vài con phố, những con phố quen thuộc mà cậu và Ngân đã từng đi bộ cùng nhau, dưới những cơn mưa phùn hay trong cái nắng hanh vàng của mùa thu. Những kỷ niệm ấy ùa về, sống động như thể mới chỉ hôm qua. Chúng khiến cậu càng thêm trân trọng những gì mình đang có, và càng thêm sợ hãi những gì có thể mất đi.

Cậu ngước nhìn lên tòa nhà chung cư cũ kỹ trước mặt. Những ô cửa sổ tối đen, chỉ vài nơi còn hắt ra ánh đèn vàng vọt, ấm áp. Cậu biết Ngân đang ở đâu đó trên tầng thượng, đang chờ cậu. Trái tim cậu lại đập mạnh hơn, như tiếng trống dồn dập báo hiệu một cuộc chiến. Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho mọi kết quả, nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn có một tia hy vọng mong manh, rằng có lẽ, mọi thứ chưa phải là kết thúc. Có lẽ, vẫn còn một con đường nào đó cho cả hai. Với suy nghĩ ấy, Minh chậm rãi bước vào cổng chung cư, và bắt đầu leo lên những bậc thang tối tăm, lạnh lẽo, hướng về phía sân thượng.

***

Lê Ngân đứng tựa vào lan can trên sân thượng chung cư cũ, tay nắm chặt chiếc khăn quàng cổ. Chiếc khăn len dệt tay mà cô đã ôm trong lòng đêm qua, giờ đã được cô quàng lên cổ, mang theo một chút hơi ấm và cả sự trấn an vô hình. Gió đêm lộng từ bốn phía, vuốt ve mái tóc đen dài của cô, thổi bay những sợi tóc mai lòa xòa trước mắt. Cô không cảm thấy lạnh, dù cái rét buốt của đêm đông Hà Nội đang cố gắng xuyên qua lớp áo len màu trung tính của cô. Có lẽ, nỗi căng thẳng và sự hồi hộp trong lòng đã xua tan đi cảm giác ấy.

Từ trên cao, Hà Nội về đêm lung linh như một dải ngân hà rực rỡ. Những ánh đèn vàng, trắng, đỏ từ các tòa nhà, từ những con phố, tạo nên một bức tranh huyền ảo, đầy sức sống. Tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, bị gió cuốn đi, chỉ còn lại những âm thanh mơ hồ, lãng đãng. Thỉnh thoảng, tiếng còi xe máy vút qua, tiếng còi ô tô bóp vội, như những nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng của màn đêm. Sân thượng bê tông rộng rãi, nơi cô thường lên hóng gió, đọc sách, hay ngắm nhìn thành phố, giờ đây lại mang một vẻ hoang vắng, tĩnh mịch đến lạ. Mùi ẩm mốc của bê tông cũ kỹ, mùi bụi bặm của gió cuốn, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của những góc khuất Hà Nội.

Và rồi, mùi hoa sữa. Nó vẫn vương vấn đâu đó, từ những hàng cây xa xa, theo gió mà len lỏi đến, dịu dàng nhưng đầy ám ảnh. Đối với Ngân, mùi hoa sữa luôn là biểu tượng của Hà Nội, của mùa thu, của những kỷ niệm êm đềm. Nhưng hôm nay, nó lại mang theo một nỗi niềm u hoài, một sự thôi thúc khó tả, như dự báo cho một cuộc nói chuyện đầy cảm xúc, một bước ngoặt lớn trong cuộc đời cô. Trái tim cô đập nhanh hơn bình thường, một nhịp đập dồn dập, mạnh mẽ, như muốn phá vỡ lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt xuyên qua lớp áo, tự nhủ phải thật mạnh mẽ. Cô đã sẵn sàng. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho mọi kết quả. Dù Minh có chọn cơ hội học tập hay công việc và rời Hà Nội, dù cậu ấy có nói lời chia tay, cô cũng sẽ chấp nhận. Nỗi sợ hãi tổn thương vẫn còn đó, nỗi sợ hãi mất mát vẫn âm ỉ, nhưng giờ đây, nó không còn đủ sức mạnh để khiến cô chùn bước. Cô muốn sự rõ ràng. Cô cần sự rõ ràng.

Ngân đã trải qua một đêm không ngủ sau cuộc gọi với Minh. Tâm trí cô giằng xé giữa sự dũng cảm khi chủ động liên lạc, và nỗi sợ hãi về kết cục của cuộc gặp mặt này. Cô đã hình dung hàng trăm kịch bản khác nhau, từ những lời nói ngọt ngào của Minh, đến những lời chia tay lạnh nhạt. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt. Không thể cứ mãi chôn giấu cảm xúc, không thể cứ mãi để những "điều chưa nói" ám ảnh cả hai. Tình yêu của họ, dù có kết thúc hay tiếp diễn, cũng không thể cứ mãi là một khoảng lặng đầy băn khoăn.

Cô nhớ lại những ngày đầu, cái chạm tay vội vàng dưới cơn mưa phùn. Những buổi tan học cùng trú mưa, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện. Hà Nội đã chứng kiến tất cả, từ những e dè ban đầu đến những rung động sâu sắc. Thành phố này, với cái rét cắt da đầu đông, những cơn mưa phùn dai dẳng và mùi hoa sữa nồng nàn, đã trở thành một phần không thể thiếu trong câu chuyện của họ. Và giờ đây, nó cũng sẽ là nhân chứng cho cuộc đối thoại mang tính quyết định này. Ngân đã cố gắng để không còn là cô gái trầm tĩnh, có chút lạnh lùng ngày nào. Cô đã học cách mở lòng hơn, dù cho điều đó có đồng nghĩa với việc phải đối mặt với nỗi đau. Cô đã chuẩn bị cho câu chuyện "không thể tránh khỏi".

Đột nhiên, Ngân nghe thấy tiếng lạch cạch rất khẽ của cánh cửa sắt cũ kỹ dẫn lên sân thượng. Trái tim cô như ngừng đập trong một khoảnh khắc. Cô xoay người lại, ánh mắt hướng về phía cánh cửa. Một bóng người cao gầy xuất hiện, chậm rãi bước vào. Ánh mắt họ chạm nhau trong màn đêm, như hai vì sao lạc giữa thiên hà rộng lớn. Gió lộng thổi qua, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi hoa sữa nồng nàn, bao trùm lấy khoảnh khắc định mệnh ấy. Minh đã đến.

***

Hoàng Minh và Lê Ngân đứng đối diện nhau, cách một khoảng nhỏ. Sự im lặng bao trùm lấy họ, nặng nề hơn cả cái lạnh cắt da của đêm đông. Minh cảm thấy hơi thở mình như nghẹn lại trong cổ họng. Ánh đèn vàng vọt từ cột đèn gần đó hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật những đường nét tinh tế, và đôi mắt sâu thẳm mà cậu vẫn luôn tìm thấy sự bình yên. Trong ánh mắt ấy, cậu thấy một vẻ kiên định xen lẫn chút mong manh, một sự sẵn sàng đối mặt với mọi điều, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi sợ hãi rất đỗi con người. Cậu nhìn thấy cả sự chờ đợi, sự kỳ vọng, và một chút gì đó đã thay đổi trong cô kể từ cuộc gọi đêm qua.

Ngân nhìn thấy sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt anh. Khuôn mặt anh vẫn hiền lành như ngày nào, nhưng giờ đây lại mang theo một vẻ mệt mỏi, một sự giằng xé nội tâm mà cô có thể cảm nhận được. Cô thấy anh vẫn mặc chiếc áo khoác dày cộp quen thuộc, chiếc khăn len cũ kỹ quấn quanh cổ. Hơi thở trắng xóa của anh tan vào không khí lạnh, như một lời thì thầm không thành tiếng. Mùi hoa sữa, lúc này, dường như trở nên nồng nàn và da diết hơn bao giờ hết, như một chứng nhân thầm lặng cho khoảnh khắc này, làm tăng thêm sự u hoài cho không gian tĩnh mịch.

Minh là người phá vỡ sự im lặng trước, giọng nói cậu nhỏ nhẹ, ngập ngừng, gần như là một tiếng thì thầm bị gió cuốn đi.

"Ngân... em gọi anh có chuyện gì à?"

Câu hỏi của cậu lạc lõng giữa tiếng gió rít và sự rộng lớn của màn đêm. Ngân không trả lời ngay. Cô khẽ cựa quậy, dịch chuyển trọng tâm cơ thể, như muốn tìm một điểm tựa cho sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng. Cô nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy phức tạp.

"Anh đến rồi." Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng rõ ràng. Nó mang một chút ngữ điệu đặc trưng của người Hà Nội gốc, một sự bình thản khó hiểu. Rồi cô dừng lại một chút, khẽ nhìn xuống chiếc khăn len trên cổ Minh, như một cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt mà chỉ hai người mới hiểu. "Lạnh không?"

Minh giật mình trước câu hỏi bất ngờ ấy. Cậu cảm thấy một dòng hơi ấm nhỏ nhoi chạy qua tim, xua đi một phần cái lạnh buốt. Cậu siết chặt bàn tay đang đeo găng, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh.

"Không... không lạnh lắm." Cậu nói, dù rõ ràng là môi cậu đang hơi run lên vì rét. Lời nói dối nhỏ nhoi ấy thoát ra một cách tự nhiên, như một cách để che giấu đi sự yếu đuối của bản thân. Cậu nhìn lại Ngân, thấy cô vẫn đứng đó, thanh thoát và kiên định. "Có vẻ em đã chờ lâu rồi?"

Ngân khẽ lắc đầu. "Cũng không lâu lắm." Rồi cô lại im lặng, ánh mắt không rời khỏi Minh. Khoảng không gian giữa họ lại chìm vào sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng tim đập dồn dập của cả hai. Minh cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Cậu biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Đây là lúc những điều chưa nói phải được bày tỏ.

Ngân hít một hơi sâu, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt. Cô nhìn thẳng vào anh, và câu hỏi tiếp theo của cô như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Minh, đầy hàm ý và chờ đợi.

"Anh... có muốn nói gì với em không?"

Câu hỏi ấy không chỉ là một câu hỏi. Nó là một lời mời gọi, một sự thách thức, và cả một gánh nặng. Nó báo hiệu rằng cuộc đối thoại sẽ sớm đi vào trọng tâm, nhưng cũng đặt gánh nặng lên vai Hoàng Minh phải là người bắt đầu bày tỏ. Mùi hoa sữa nồng nàn và cái lạnh khắc nghiệt của đêm đông như ngụ ý rằng cuộc đối thoại này sẽ là một khoảnh khắc định mệnh, không thể quay lại, và sẽ để lại dấu ấn sâu sắc trong ký ức của họ. Sự căng thẳng và im lặng ban đầu giờ đây trở thành một bức tường vô hình, chờ đợi những lời nói đầu tiên để đổ sụp, mở ra một chương mới cho câu chuyện của họ. Minh nhìn cô, đôi môi cậu khẽ mấp máy, nhưng chưa có lời nào thoát ra.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ