Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 257

Lời Thú Nhận Giữa Mùi Hoa Sữa Lạnh

2244 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 256, để Hoàng Minh bắt đầu cuộc đối thoại quan trọng.,Bắt đầu quá trình Hoàng Minh thổ lộ những nỗi sợ hãi, sự tự ti và tình cảm sâu sắc của mình dành cho Lê Ngân.,Khắc họa phản ứng nội tâm phức tạp của Lê Ngân khi nghe những lời chân thật từ Hoàng Minh, từ đó làm sâu sắc thêm nội tâm nhân vật.,Tăng cường căng thẳng cảm xúc và sự mong đợi về quyết định tương lai của cả hai, giữ vững nhịp điệu 'rising_action' của Arc.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Căng thẳng, cảm xúc, trầm lắng, hoài niệm, có chút u buồn nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Minh nhìn cô, đôi môi cậu khẽ mấp máy, nhưng chưa có lời nào thoát ra. Cậu cảm thấy toàn bộ trọng lượng của màn đêm Hà Nội, của những mùa hoa sữa đã qua và những điều chưa nói, đang đè nặng lên lồng ngực. Gió đông lồng lộng thổi qua sân thượng, rít lên từng hồi như muốn cuốn phăng đi những lời sắp được thốt ra. Hơi thở cậu hóa thành làn khói trắng xóa, mỏng manh tan vào không khí lạnh buốt, giống như nỗi sợ hãi đang len lỏi trong tâm trí cậu – sợ rằng những lời chân thành nhất của mình cũng sẽ tan biến vô vọng. Cậu siết chặt tay, những ngón tay tê buốt dưới lớp găng len dày cộm, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa, một sự vững vàng nào đó trong cái không gian rộng lớn và chênh vênh này.

Lê Ngân vẫn đứng đó, đôi tay đan vào nhau trước ngực, dáng người mảnh mai, thanh thoát nhưng lại toát lên một sự kiên định lạ thường. Ánh đèn vàng vọt từ cây cột đèn góc sân thượng hắt lên, vẽ bóng cô dài ngoẵng trên nền bê tông xám xịt, loang lổ những vết thời gian. Gió luồn qua mái tóc đen dài của cô, khiến vài lọn tóc bay bay phất phới, che đi một phần khuôn mặt. Nhưng đôi mắt cô thì không hề rời khỏi Minh, một ánh nhìn trầm tĩnh nhưng sâu thẳm, như một hồ nước tĩnh lặng ẩn chứa dòng chảy xiết bên dưới. Trong khoảnh khắc im lặng ấy, Minh cảm thấy mình như đang đứng trước một vực sâu, nơi mà chỉ một câu nói thôi cũng có thể thay đổi tất cả. Cậu hít một hơi thật sâu, lồng ngực đau nhói vì không khí lạnh. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn và da diết đến lạ, như một liều thuốc mê, vừa xoa dịu vừa khuấy động những cảm xúc hỗn độn trong cậu. Nó gợi về những kỷ niệm êm đềm của những ngày đầu, những buổi chiều tan học cùng đi xe buýt, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện, và cả những lần cậu cố gắng tìm kiếm cô giữa dòng người tấp nập, chỉ để rồi chợt nhận ra rằng, cô đã trở thành một phần không thể thiếu trong tâm trí mình.

"Ngân..." Giọng Minh khàn đi vì lạnh và vì căng thẳng. Cậu phải cố gắng lắm mới có thể đẩy âm thanh thoát ra khỏi cổ họng đang khô khốc. "Em hỏi anh có muốn nói gì không? Thật ra... anh có rất nhiều điều muốn nói. Nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu..." Cậu ngập ngừng, ánh mắt dao động giữa đôi mắt cô và những chậu cây khô héo đặt gần lan can. Trái tim cậu đập thình thịch, những nhịp đập nặng nề như muốn vỡ tung lồng ngực. Cậu sợ hãi, sợ rằng những lời mình nói ra sẽ trở nên vụng về, không đủ sức nặng, không đủ chân thành để chạm đến cô. Sợ rằng cô sẽ thấy những điều đó thật nực cười, thật nhỏ bé so với thế giới rộng lớn của cô. Nỗi sợ hãi đó ăn sâu vào Minh, nó là một phần của con người cậu, của một chàng trai tỉnh lẻ luôn mang trong mình nỗi lo không đủ tốt, không đủ xứng đáng.

Ngân khẽ chớp mắt, đôi môi cô mím chặt. Cô không nói gì, chỉ đơn giản là lắng nghe. Sự im lặng của cô, đôi khi lại là một áp lực vô hình, buộc người đối diện phải tự bộc lộ tất cả. Minh cảm nhận được điều đó. Cậu biết Ngân không phải là kiểu người sẽ thúc ép, nhưng sự kiên nhẫn và ánh mắt thăm dò của cô lại khiến cậu không thể trốn tránh. Cậu đưa tay lên xoa xoa gáy, chiếc khăn len cũ kỹ quấn quanh cổ cọ vào da thịt, mang theo chút hơi ấm mong manh. Cậu muốn nói ra hết, muốn dứt khoát một lần. Dù kết quả có ra sao, cậu cũng không muốn phải hối tiếc. Nỗi bâng khuâng, chất chứa bấy lâu nay đã trở thành một gánh nặng mà cậu không thể nào tiếp tục mang vác một mình được nữa.

"Anh... anh biết em là người Hà Nội gốc, còn anh... anh chỉ là một thằng con trai từ tỉnh lẻ lên đây học." Minh bắt đầu, giọng nói nhỏ dần, như sợ bị gió cuốn đi. Cậu không nhìn thẳng vào mắt Ngân nữa, thay vào đó, cậu nhìn xuống đôi giày của mình, rồi lại đưa mắt nhìn ra xa, về phía những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi rụng. "Từ ngày đầu lên Hà Nội, anh luôn cảm thấy mình như một người đứng ngoài... một người cố gắng hòa nhập nhưng luôn sợ hãi. Sợ không đủ giỏi, không đủ tốt, sợ không thuộc về. Cái gì ở Hà Nội cũng rộng lớn, cũng khác lạ so với những gì anh đã quen. Từ con người, nếp sống, đến cả những con đường, ngõ hẻm... tất cả đều khiến anh cảm thấy mình thật bé nhỏ, lạc lõng." Minh khẽ thở dài, hơi thở hóa khói trắng, tan vào màn đêm như một tiếng than thở. Những ký ức về ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội ùa về, cái cảm giác choáng ngợp, xen lẫn chút sợ hãi và cả sự háo hức của một chàng trai trẻ mang theo bao ước mơ. Cậu nhớ lại những buổi học đầu tiên, những lần lạc đường trên xe buýt, những đêm dài trằn trọc suy nghĩ về tương lai, về gánh nặng gia đình, về việc phải cố gắng gấp đôi, gấp ba những người bạn sinh ra và lớn lên ở thành phố này.

Minh bước thêm một bước nhỏ về phía Ngân, ánh mắt anh đầy vẻ van nài và chân thành, như muốn tìm kiếm sự thấu hiểu từ cô. Ngân vẫn đứng im lặng, hai tay đan vào nhau trước ngực. Mái tóc dài của cô khẽ bay trong gió, che đi một phần biểu cảm trên khuôn mặt. Cô cúi đầu, nhưng Minh biết cô vẫn đang lắng nghe, từng lời cậu nói đều được cô thu vào. Cái không khí trầm lắng, bâng khuâng này dường như đã trở thành một phần quen thuộc trong những cuộc nói chuyện của họ, nơi mà những cảm xúc thường được biểu hiện qua những cử chỉ nhỏ nhặt, qua những ánh mắt giao nhau hơn là bằng lời nói hoa mỹ. Minh cảm thấy một chút ấm áp len lỏi qua sự lạnh giá của đêm đông, không phải từ chiếc áo khoác dày cộp, mà từ sự hiện diện tĩnh lặng của Ngân.

"Nhưng khi anh gặp em..." Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu tìm thấy Ngân, và lần này, cậu không còn né tránh nữa. Đôi mắt cậu ánh lên một tia sáng, như thể cô là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão lòng của cậu. "Mọi thứ dường như có ý nghĩa hơn. Em là ánh sáng, là Hà Nội mà anh muốn giữ lại." Những lời này, thoát ra từ tận đáy lòng, mang theo tất cả sự chân thành và yếu đuối mà Minh đã cố gắng che giấu bấy lâu. Cậu nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau, chiếc ô bị gió lật, cái chạm tay vội vàng, và ánh mắt cô. Từ giây phút đó, một sợi dây vô hình đã được kéo căng giữa họ. Ngân không chỉ là một người bạn, một người cùng lớp. Cô là hiện thân của Hà Nội trong mắt Minh. Không phải là Hà Nội ồn ào, tấp nập, mà là Hà Nội cổ kính, trầm mặc, với những góc phố bình yên, những mùa hoa sữa nồng nàn, và cả những cơn mưa phùn dai dẳng. Cô mang đến cho cậu một cảm giác thuộc về, một sự an yên mà cậu chưa bao giờ tìm thấy ở nơi nào khác.

Ngân khẽ cúi đầu, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió, che đi một phần biểu cảm của cô. Minh không biết cô đang nghĩ gì, nhưng cậu cảm thấy một sự căng thẳng nhẹ nhàng tỏa ra từ cô. Cô vẫn giữ nguyên tư thế, nhưng đôi vai cô dường như hơi trùng xuống một chút, như thể đang gánh vác một điều gì đó nặng nề. Gió vẫn rít, mang theo tiếng lá cây xào xạc từ xa, và tiếng còi xe vọng lại từ những con đường bên dưới, tất cả như hòa vào bản nhạc nền cho lời thú nhận của Minh. Cậu cảm thấy bàn tay mình run rẩy, không phải vì lạnh nữa, mà vì những cảm xúc đang dâng trào.

"Anh biết là em có nhiều lựa chọn," Minh tiếp tục, giọng nói cậu trở nên khẩn thiết hơn, như thể đang chạy đua với thời gian, với chính nỗi sợ hãi của mình. Cậu biết rằng đây là phần khó khăn nhất, phần mà cậu đã chần chừ bấy lâu. Đây là lúc cậu phải đối mặt với thực tại, với sự khác biệt giữa họ, và với tương lai bất định đang chờ đợi. "Và anh... anh không biết mình có thể cho em được gì. Anh chỉ có hai bàn tay trắng, một tương lai còn mịt mờ, và những ước mơ lớn hơn bản thân mình rất nhiều. Anh biết em xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn, những điều mà có lẽ anh chưa thể mang lại được vào lúc này." Cậu nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại ngước lên nhìn Ngân, ánh mắt đầy vẻ tự ti và bất lực. Cái cảm giác không đủ tốt, không đủ xứng đáng, như một sợi dây vô hình, đang siết chặt lấy trái tim cậu.

"Anh sợ cái cơ hội này," Minh nói, và giọng cậu khẽ run lên. "Sợ nó sẽ kéo anh đi xa, hoặc sợ anh sẽ không đủ dũng cảm để từ bỏ nó vì em." Đây là nỗi sợ hãi lớn nhất, là cái điều đã giày vò Minh suốt những ngày qua. Cơ hội học tập hay công việc ở một thành phố khác, một đất nước khác, có thể mở ra một tương lai tươi sáng cho cậu, giúp cậu thực hiện khát vọng vươn lên, giảm bớt gánh nặng cho gia đình. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là phải rời xa Hà Nội, rời xa Ngân. Hay ngược lại, nếu cậu từ bỏ cơ hội đó vì Ngân, liệu cậu có đủ dũng khí để đối mặt với sự hối tiếc về sau, liệu Ngân có thể hiểu và trân trọng sự hy sinh đó? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu Minh, không ngừng giày vò cậu.

Cậu ngập ngừng, anh đưa tay ra như muốn chạm vào Lê Ngân nhưng rồi lại rụt về, như thể sợ rằng sự chạm nhẹ của mình cũng sẽ phá vỡ đi sự mong manh của khoảnh khắc này. "Anh sợ mất em, Ngân à. Sợ mất cái cảm giác bình yên khi có em bên cạnh, sợ mất đi cả Hà Nội này nếu không có em." Lời thú nhận cuối cùng, như một tiếng nấc nghẹn ngào, thoát ra khỏi lồng ngực Minh. Cái cảm giác mất mát, chưa xảy ra nhưng đã hiện hữu rõ ràng trong tâm trí cậu, khiến cậu đau đớn. Hà Nội, trong suy nghĩ của Minh, đã gắn liền với Ngân. Mất cô, cũng là mất đi một phần linh hồn của thành phố này, mất đi những kỷ niệm, những rung động đầu đời mà cậu đã chắt chiu bấy lâu.

Ngân ngẩng đầu lên, đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh, không còn vẻ thờ ơ hay trầm tĩnh như thường lệ, mà là một sự bàng hoàng khó tả, như thể vừa nhận ra một điều gì đó đã bị chôn giấu rất sâu, rất lâu trong lòng. Ánh mắt cô mở to, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt, phản chiếu nỗi lo lắng và chân thành trong đôi mắt Minh. Gió đông vẫn rít lên, quất vào mặt họ, nhưng dường như cả hai đều không còn cảm nhận được cái lạnh cắt da nữa. Chỉ có mùi hoa sữa nồng nàn, da diết cuối mùa, vẫn vương vấn mãi không tan, như một chứng nhân thầm lặng cho khoảnh khắc bộc bạch đầy cảm xúc này. Những điều Minh vừa nói, không chỉ là lời thú nhận tình cảm, mà còn là sự phơi bày tất cả nỗi sợ hãi, sự tự ti và cả những ước mơ thầm kín nhất của một chàng trai trẻ. Và trong ánh mắt bàng hoàng của Ngân, Minh thấy một tia hy vọng mỏng manh, xen lẫn sự thấu hiểu, và cả một nỗi sợ hãi rất riêng đang trỗi dậy trong lòng cô. Cô vẫn im lặng, nhưng sự im lặng ấy giờ đây không còn là bức tường ngăn cách, mà là một không gian chờ đợi, chờ đợi lời đáp từ sâu thẳm trái tim cô.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ