Cái lạnh của đêm đông Hà Nội vẫn buốt giá, nhưng sau lời thú nhận của Hoàng Minh, sự im lặng trên sân thượng chung cư cũ bỗng trở nên khác lạ. Nó không còn là thứ im lặng ngột ngạt, khó chịu như ban đầu, mà là một khoảng trống đầy ắp những điều chưa nói, những cảm xúc đang cuộn trào dưới lớp băng giá của tâm hồn. Gió vẫn rít lên không ngớt, luồn qua những sợi dây phơi quần áo trống không, tạo nên những âm thanh xào xạc, đôi khi nghe như tiếng thở dài của chính thành phố. Từ xa, tiếng còi xe vọng lên thưa thớt, lẫn vào tiếng máy điều hòa chạy đều đều trên mái nhà đối diện, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ giữa hai người. Cái mùi ẩm mốc đặc trưng của những mái nhà cũ kỹ, trộn lẫn với chút bụi mịn trong không khí, dường như bị lấn át bởi mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn, nồng nàn đến mức gần như lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở dai dẳng về một mùa thu đã qua và những điều đã đổi thay.
Lê Ngân vẫn đứng đó, dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô khẽ lay động trong từng đợt gió lạnh, mái tóc đen dài của cô bay nhẹ, như một dải lụa mỏng manh giữa màn đêm thăm thẳm. Đôi mắt cô, từng mang vẻ trầm tĩnh và xa xăm, giờ đây mở to, nhìn thẳng vào cậu. Nhưng cái nhìn ấy không còn sự thờ ơ hay lạnh lùng thường thấy, mà là một sự dao động phức tạp của những cảm xúc đan xen: có chút bàng hoàng, chút thấu hiểu, và cả một nỗi sợ hãi rất riêng đang trỗi dậy trong lòng cô, như đã được Minh nhìn thấy. Ánh đèn vàng vọt từ những khu nhà lân cận hắt lên khuôn mặt cô, khiến những đường nét tinh tế của cô càng thêm phần mơ hồ, như một bức tranh phác họa chưa hoàn chỉnh. Một làn sương mỏng vừa kéo đến, phủ nhẹ lên mái tóc và đôi vai cô, khiến cô trông càng thêm mong manh, tựa như một linh hồn đang đứng giữa ranh giới của hiện thực và giấc mơ.
Hoàng Minh đứng đối diện, dõi theo từng cử chỉ nhỏ nhất của Ngân, lòng cậu như bị nín thở. Mọi giác quan của cậu đều dồn vào cô, cố gắng đọc vị từng biểu cảm, từng hơi thở, từng rung động nhỏ bé nhất. Khuôn mặt hiền lành của cậu giờ đây chất chứa đầy vẻ lo âu và mong chờ. Đôi mắt cậu vẫn ánh lên sự chân thành đến mức dễ bị tổn thương, như một ngọn lửa nhỏ đang chực chờ bị dập tắt bởi cơn gió lạnh. Cậu cảm thấy đầu ngón tay mình tê buốt, không chỉ vì cái rét cắt da mà còn vì sự căng thẳng dâng trào. Không khí giữa họ đặc quánh, nặng trĩu những điều chưa nói, những gánh nặng mà Minh vừa trút ra, và giờ đây, nó đang chờ đợi một lời đáp, một sự phản hồi từ sâu thẳm trái tim Ngân. Cậu tự hỏi, liệu những lời thú nhận trần trụi, đầy rẫy sự tự ti và nỗi sợ hãi của mình có khiến cô ấy cảm thấy mệt mỏi, hay thậm chí là xa lánh? Hay cô ấy sẽ thấu hiểu, sẽ dịu dàng đón nhận những mảnh vỡ trong tâm hồn cậu? Cậu không dám chắc. Cậu chỉ biết rằng, khoảnh khắc này, dù có đau đớn đến mấy, cậu cũng không thể quay đầu lại.
Ngân khẽ nhắm mắt, một cử chỉ rất nhỏ, nhưng đủ để Minh nhận ra sự đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra bên trong cô. Hơi thở của cô thoát ra thành làn khói mỏng manh trong không khí lạnh buốt, nhanh chóng tan biến vào màn đêm, như chính những cảm xúc mong manh của cô. Cái lạnh buốt của đêm đông thấm vào lồng ngực cô, nhưng cô không cảm thấy run rẩy, chỉ có một cảm giác nặng nề, trì trệ đang bủa vây. Cô hít một hơi thật sâu, như đang gom góp tất cả can đảm còn sót lại, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc lặn sâu vào chính đáy lòng mình để tìm kiếm những lời lẽ phù hợp. Cái mùi hoa sữa nồng nàn dường như càng thấm đẫm vào từng hơi thở của cô, mang theo cả ký ức về những mùa thu đã qua, những khoảnh khắc đầu tiên họ gặp nhau, những rung động đầu đời mà cô đã cố gắng chôn giấu. Hà Nội, với những cơn mưa phùn dai dẳng và cái rét ngọt đầu đông, đã chứng kiến quá nhiều điều giữa họ, và giờ đây, nó lại chứng kiến khoảnh khắc trọng đại này, một khoảnh khắc định mệnh có thể thay đổi tất cả.
Khi Ngân mở mắt ra, đôi mắt cô không còn bàng hoàng, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh lạ lùng, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn ẩn chứa một dòng chảy cảm xúc mãnh liệt. Giọng cô cất lên, nhẹ nhàng và trầm tĩnh như thường lệ, nhưng mỗi từ ngữ đều mang một sức nặng riêng, một sự rung động mà Minh chưa từng nghe thấy trước đây. Âm điệu của cô mềm mại, như tiếng gió thoảng qua, nhưng lại có sức lay động lạ thường.
"Minh..." cô bắt đầu, âm điệu của cô mềm mại, như tiếng gió thoảng qua. "Em hiểu những gì anh nói."
Một khoảng dừng dài, tưởng chừng như vô tận. Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này, nó không còn đáng sợ nữa, mà là một sự chờ đợi đầy tôn trọng. Minh không dám ngắt lời, chỉ biết đứng đó, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập dồn dập trong không gian tĩnh mịch. Cậu cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy, nhưng không dám nhúc nhích, sợ làm vỡ tan cái khoảnh khắc mong manh này. Cô ấy hiểu. Chỉ hai từ đó thôi, cũng đủ khiến Minh cảm thấy một tia ấm áp len lỏi qua cái lạnh giá, như một đốm lửa nhỏ vừa được thắp lên trong đêm đông. Cô ấy đã lắng nghe, đã thấu hiểu những nỗi sợ hãi, những tâm tư sâu kín nhất mà cậu đã chôn giấu bấy lâu.
Ngân nhìn thẳng vào đôi mắt Minh, ánh mắt cô sâu thẳm như một hồ nước không đáy, phản chiếu những vì sao lấp lánh trên nền trời Hà Nội đêm đông. Mái tóc đen của cô vẫn bay nhẹ, phảng phất mùi hương đặc trưng của riêng cô, thứ mùi hương mà Minh đã quen thuộc và yêu mến. Cô đưa tay lên, khẽ vuốt vài sợi tóc bị gió làm rối, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy nữ tính và tinh tế, như một động tác vô thức để tìm kiếm sự an ủi.
"Nhưng anh có hiểu... nỗi sợ của em không?" Ngân hỏi, giọng cô vẫn trầm, nhưng lần này, có một chút bâng khuâng, một chút chất vấn ẩn chứa trong đó.
Câu hỏi của Ngân như một lưỡi dao sắc bén, cắt xuyên qua lớp vỏ bọc mà Minh đã xây dựng, chạm đến phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn cậu. Cậu chưa từng nghĩ về điều đó một cách nghiêm túc. Cậu luôn chìm đắm trong nỗi sợ hãi của chính mình, nỗi sợ không đủ tốt, không đủ xứng đáng, nỗi sợ mất đi cô. Nhưng cậu chưa từng thực sự đặt mình vào vị trí của cô, để hiểu những nỗi sợ mà cô, một cô gái Hà Nội gốc trầm tĩnh, tinh tế, lại mang trong mình. Câu hỏi đó không phải là lời từ chối, cũng không phải là sự trách móc, mà là một lời mời gọi, một cánh cửa hé mở vào thế giới nội tâm phức tạp của Ngân. Minh cảm thấy một sự bối rối dâng lên, nhưng cũng kèm theo một niềm hy vọng mỏng manh. Cô ấy đang mở lòng. Cô ấy đang muốn cậu thấu hiểu.
Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm lấy họ, nhưng trong khoảnh khắc đó, Minh cảm thấy như có một luồng hơi ấm lạ lùng đang lan tỏa. Hơi ấm của sự thấu hiểu, của sự kết nối. Cậu gật đầu, không nói nên lời, chỉ ánh mắt cậu thể hiện tất cả sự lắng nghe và sẵn sàng. Cậu muốn biết, muốn hiểu tất cả những gì cô ấy đang nghĩ, đang cảm nhận. Đêm đông Hà Nội, với mùi hoa sữa cuối mùa, với tiếng gió rít và ánh đèn thành phố xa xăm, bỗng trở thành một chứng nhân thầm lặng cho khoảnh khắc cô gái Hà Nội trầm tĩnh ấy bắt đầu vén màn những điều chưa nói, những nỗi sợ hãi đã được chôn giấu rất sâu dưới lớp băng giá của sự dè dặt. Cậu biết rằng, những gì cô sắp nói sẽ không dễ dàng, nhưng cậu đã sẵn sàng để lắng nghe, sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì cô muốn chia sẻ, dù nó có đau đớn đến mấy.
***
Ngân nhìn cậu, ánh mắt cô vẫn sâu thẳm nhưng giờ đây có thêm một tầng buồn bã, như thể đang nhớ về những điều đã qua, hay dự cảm về những điều sắp đến. Gió lạnh tăng cường, quất vào mặt họ mạnh hơn, khiến mái tóc cô bay tán loạn, che đi một phần khuôn mặt. Những sợi tóc đen dài lướt qua gò má, mang theo cái lạnh buốt của đêm đông, nhưng cảm giác lạnh giá trong lòng cô còn sâu sắc hơn. Cái lạnh đã không còn chỉ là cảm giác thể chất nữa, mà nó như thấm vào từng tế bào, từng thớ thịt, từng nỗi sợ hãi đang được cô sắp sửa bộc lộ. Không khí đặc quánh lại, nặng nề, như thể tất cả âm thanh của thành phố đã chìm xuống, nhường chỗ cho giọng nói nhỏ và đều của Ngân, giọng nói ấy gần như hòa vào tiếng gió rít.
"Em luôn sợ những điều không chắc chắn, Minh ạ." Ngân bắt đầu, giọng cô thì thầm, như đang nói với chính mình hơn là với cậu. Hơi thở của cô lại hóa thành làn khói trắng, tan nhanh vào bóng đêm, mang theo cả sự bất an trong lòng. "Sợ mất đi những gì em đã quen thuộc, sợ phải thay đổi..." Cô ngập ngừng, đôi môi khẽ mím lại, như đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ rối bời trong đầu, tìm kiếm những từ ngữ chính xác nhất để diễn tả cảm xúc của mình. Cái cảm giác lo lắng, bồn chồn ấy đã đeo bám cô từ rất lâu rồi, chỉ chờ một khoảnh khắc yếu lòng để bộc phát.
Minh lắng nghe chăm chú, cố gắng không bỏ sót một từ nào. Cậu thấy sự căng thẳng trong từng cử chỉ nhỏ của Ngân, trong cách cô đưa tay ôm lấy vai mình, như thể đang cố giữ lấy chút hơi ấm mong manh trong cái lạnh buốt xương, hay đang tự trấn an chính mình. Cậu nhớ lại những ngày đầu, khi cô luôn giữ một khoảng cách nhất định, một lớp vỏ bọc vô hình mà cậu đã phải rất kiên nhẫn mới có thể chạm tới. Giờ đây, cậu hiểu rằng, đằng sau sự trầm tĩnh, lạnh lùng ấy là một tâm hồn tinh tế, sâu sắc nhưng cũng đầy rẫy những lo âu và nỗi sợ hãi. Hà Nội, với những con phố quen thuộc, những mùa hoa sữa nồng nàn, đã từng là bến đỗ an toàn của cô, nhưng giờ đây, ngay cả nó cũng trở thành một phần của sự không chắc chắn.
"Em... em lớn lên ở Hà Nội, mọi thứ đều có vẻ ổn định, có một quỹ đạo riêng," Ngân tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. "Bố mẹ em, cuộc sống của em, mọi thứ đều được sắp đặt sẵn. Em quen với sự yên bình đó. Và em sợ, sợ những điều có thể phá vỡ nó. Sợ phải đối mặt với những sự lựa chọn lớn, những thay đổi mà em không thể kiểm soát." Cô đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi rụng, xa xăm và bí ẩn, ẩn chứa những điều mà cô không thể nắm bắt. Nỗi sợ hãi về sự thay đổi, về việc mất đi sự kiểm soát, như một bóng ma vô hình đeo bám cô suốt bao năm qua.
Minh cảm nhận được nỗi sợ hãi đó. Nỗi sợ hãi về sự bất định, về việc mất đi sự an toàn mà cô đã quen thuộc. Nó khác với nỗi sợ của cậu – nỗi sợ không đủ tốt, nỗi sợ thất bại, nỗi sợ không thể vươn lên. Nỗi sợ của Ngân là nỗi sợ mất đi sự cân bằng, sự ổn định, nỗi sợ phải rời xa vùng an toàn của chính mình. Cậu hiểu rằng, đối với một cô gái lớn lên trong sự bao bọc của Hà Nội, với mọi thứ đều có vẻ được định sẵn, sự thay đổi có thể là một mối đe dọa lớn, một cơn bão tố có thể cuốn phăng tất cả.
"Khi anh đến..." Ngân nói, rồi dừng lại, như thể đang cân nhắc từng từ ngữ, tìm kiếm cách diễn tả chính xác nhất. "Anh mang theo một luồng gió rất khác. Anh khác biệt với tất cả những gì em đã quen. Anh... anh rụt rè, nhưng lại có một nghị lực mạnh mẽ. Anh bỡ ngỡ với Hà Nội, nhưng lại yêu Hà Nội theo một cách riêng, một cách mà em chưa từng thấy ở bất kỳ ai." Cô quay lại nhìn cậu, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt, như có một dòng nước mắt vừa chực trào ra, phản chiếu nỗi chân thành và sự yếu đuối hiếm hoi của cô. "Anh đã từng bước, từng chút một, phá vỡ lớp vỏ bọc mà em đã xây dựng. Anh khiến em cảm thấy ấm áp, khiến em muốn mở lòng. Điều đó vừa khiến em hạnh phúc, nhưng cũng khiến em thêm lo sợ."
Lời thú nhận này của Ngân chạm đến tận cùng trái tim Minh. Cậu nhận ra rằng, những nỗ lực của mình, những cử chỉ nhỏ nhặt, những ánh mắt vô tình chạm nhau, những buổi tan học cùng trú mưa, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng, không chỉ được cô ấy nhận ra, mà còn có sức ảnh hưởng sâu sắc đến cô. Cậu đã vô tình trở thành một yếu tố "không chắc chắn" trong cuộc sống của cô, một sự thay đổi mà cô vừa đón nhận vừa sợ hãi. Cậu cảm thấy một sự đau xót nhẹ nhàng, xen lẫn niềm hạnh phúc. Hạnh phúc vì cô ấy đã thực sự cảm nhận được cậu, đã để cậu bước vào thế giới của cô, nhưng đau xót vì cậu đã mang đến cho cô thêm một nỗi lo, một gánh nặng vô hình.
"Em sợ... em sợ bị tổn thương, Minh ạ," Ngân tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, như một lời thì thầm trong gió, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít. "Khi mình mở lòng, mình sẽ trở nên yếu đuối. Mình sẽ dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Và em không biết, liệu em có đủ mạnh mẽ để đối mặt với điều đó không. Em đã quen với việc tự mình giải quyết mọi thứ, tự mình chịu đựng. Em sợ phải dựa dẫm vào người khác, sợ mất đi sự độc lập của mình." Cô khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài xõa xuống một bên vai, che đi một phần khuôn mặt, như một bức màn che giấu đi sự yếu đuối hiếm hoi của cô. "Sợ phải phụ thuộc vào một ai đó, dù là người em tin tưởng nhất."
Nỗi sợ hãi của Ngân, sâu thẳm và chân thật, khiến Minh cảm thấy lòng mình thắt lại. Cậu hiểu rằng, đằng sau vẻ ngoài trầm tĩnh, có phần lạnh lùng của Ngân là một cô gái nhạy cảm, dễ bị tổn thương, người đã cố gắng bảo vệ trái tim mình bằng cách xây dựng những bức tường vô hình, tự cô lập mình trong một thế giới an toàn. Cậu cảm thấy muốn đưa tay ra nắm lấy tay cô, muốn ôm cô vào lòng để che chở cho cô khỏi cái lạnh của đêm đông và cả những nỗi sợ hãi đang giày vò cô. Nhưng cậu lại rụt rè, sợ rằng một cử chỉ vội vàng của mình sẽ khiến cô ấy càng khép lòng lại, càng lùi sâu vào vỏ bọc của mình. Cậu chỉ biết đứng đó, lắng nghe, và cố gắng thấu hiểu từng nỗi đau trong lời nói của cô.
"Và sợ nhất là... sợ mất đi chính mình, hoặc mất đi anh, nếu em chấp nhận mọi thứ." Ngân nói, ánh mắt cô lại nhìn thẳng vào cậu, lần này không còn sự dao động, mà là một sự kiên định lạ thường, nhưng vẫn ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. "Em sợ rằng, nếu em hoàn toàn mở lòng, hoàn toàn chấp nhận tình cảm này, em sẽ đánh mất đi con người của mình, con người mà em đã cố gắng xây dựng bấy lâu. Hoặc tệ hơn, em sợ rằng, một ngày nào đó, em sẽ mất anh. Và khi đó, em sẽ không biết phải sống tiếp thế nào nữa, không biết phải tìm lại chính mình ở đâu trong thành phố Hà Nội rộng lớn này."
Cái lạnh từ cơn gió đông Hà Nội vẫn buốt giá, nhưng những lời nói của Ngân còn khiến Minh cảm thấy lạnh hơn, một cái lạnh thấm vào tận xương tủy, làm tê liệt mọi cảm giác khác. Cậu nhận ra rằng, nỗi sợ hãi của cô không chỉ là sợ bị tổn thương, mà còn là nỗi sợ hãi về sự ràng buộc, về sự mất mát không thể kiểm soát, về việc đánh mất chính bản ngã của mình. Cô ấy sợ rằng tình yêu có thể là một con dao hai lưỡi, mang lại hạnh phúc nhưng cũng có thể cướp đi tất cả. Cậu cảm nhận được sự giằng xé trong nội tâm cô, giữa mong muốn được yêu thương, che chở và nỗi sợ hãi cố hữu về sự tổn thương.
Minh nhìn Ngân, ánh mắt cậu chất chứa sự thấu hiểu và cả một nỗi buồn man mác. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, da diết, như một bản nhạc nền u buồn cho những lời tâm sự chân thành của cô. Cái hơi thở hóa khói của cả hai như hòa vào nhau, tan biến vào bóng tối, mang theo những nỗi sợ hãi, những tâm tư sâu kín mà họ vừa bộc lộ. Cậu biết rằng, những gì cô vừa nói không phải là lời từ chối, mà là một sự bộc bạch chân thật về những giới hạn của bản thân, về những vết sẹo vô hình mà cô đã mang theo. Và giờ đây, gánh nặng của câu trả lời, của sự lựa chọn, lại một lần nữa đè nặng lên vai Minh. Cậu phải làm gì để xoa dịu nỗi sợ hãi của cô? Cậu phải làm gì để chứng minh rằng, tình yêu của cậu không phải là một mối đe dọa, mà là một bến đỗ bình yên, nơi cô có thể là chính mình mà không cần phải lo sợ bất cứ điều gì? Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong đầu Minh, không ngừng giày vò cậu giữa cái lạnh cắt da của đêm đông Hà Nội.
***
Đêm đã về khuya lắm, cái lạnh dường như càng tăng cường, không khí đặc quánh lại và bắt đầu có sương đêm mỏng manh lất phất, phủ một lớp trắng mờ ảo lên mái bê tông và những chậu cây khô héo. Hơi thở của Minh và Ngân giờ đây không chỉ là làn khói trắng mà còn hòa cùng làn sương mờ ảo, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, mơ hồ như chính tương lai đang chờ đợi họ. Những ánh đèn lấp lánh từ thành phố trải dài dưới chân họ, như một tấm thảm kim cương khổng lồ, nhưng giờ đây, chúng không còn mang vẻ đẹp lãng mạn nữa, mà trở nên xa xăm, lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở về sự rộng lớn và vô định của thế giới bên ngoài. Mùi hoa sữa vẫn dai dẳng, nhưng đã thêm chút lạnh lẽo, như một lời chia tay cuối cùng của mùa thu, gợi lên cảm giác về một điều gì đó sắp kết thúc. Tiếng máy điều hòa trên mái nhà vẫn chạy đều đều, tạo ra một âm thanh đơn điệu, lặp đi lặp lại trong không gian tĩnh mịch.
Ngân vẫn nhìn cậu, ánh mắt cô không còn sự bàng hoàng hay đau buồn, mà thay vào đó là một vẻ thăm thẳm, đầy ẩn ý. Cô đã trút bỏ những nỗi sợ hãi sâu kín nhất của mình, và giờ đây, cô dường như muốn đẩy gánh nặng của tương lai về phía Minh, không phải bằng sự ích kỷ, mà bằng một sự thấu hiểu đến đáng sợ, một sự thấu hiểu về gánh nặng mà cậu đang mang. Giọng cô cất lên, vẫn nhẹ nhàng nhưng mang một sức nặng của sự dứt khoát, như thể cô đã suy nghĩ rất kỹ về những điều sắp nói, và đã sẵn sàng đối mặt với thực tế nghiệt ngã.
"Anh Minh, anh nói anh sợ mất em." Ngân nói, mỗi từ ngữ cô thốt ra đều chậm rãi, rõ ràng, như một tiếng chuông ngân vang trong đêm tĩnh mịch, vang vọng trong không gian trống trải của sân thượng. "Nhưng anh... anh sẽ làm gì với cái cơ hội của mình đây?"
Câu hỏi của Ngân như một nhát dao sắc lẹm, cắt đứt dòng suy nghĩ đang rối bời trong đầu Minh. Cậu bàng hoàng, không ngờ Ngân lại nhắc đến chuyện này ngay lúc này, sau tất cả những lời thú nhận của cậu và cả những nỗi sợ hãi của cô. Cậu đã cố gắng lảng tránh nó, cố gắng trì hoãn việc đối mặt với quyết định khó khăn đó, tự nhủ rằng còn có thời gian, còn có thể tìm ra một giải pháp vẹn toàn. Nhưng Ngân, bằng một cách nào đó, đã nhìn thấu tất cả, đã chạm đúng vào trọng tâm của vấn đề, vào nút thắt lớn nhất trong mối quan hệ của họ. Cậu cảm thấy một sự lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải vì gió lạnh, mà vì sự thật trần trụi mà câu hỏi của cô ấy mang lại, một sự thật không thể chối bỏ.
"Anh... anh vẫn chưa quyết định," Minh ngập ngừng, giọng cậu hơi run rẩy, nghe thật yếu ớt và lạc lõng trong không gian rộng lớn của sân thượng, như một tiếng vọng không rõ ràng. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực trước sự thẳng thắn của Ngân, trước cái nhìn xuyên thấu của cô. Mặc dù đã nói ra hết những nỗi lòng, nhưng cậu vẫn cảm thấy mình chưa thực sự sẵn sàng để đối mặt với hậu quả của chúng.
Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra trong bóng tối, nhưng nó lại ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc và cả một chút gì đó thách thức, một sự thách thức âm thầm mà chỉ Minh mới có thể cảm nhận. "Anh Minh, anh nghĩ em không biết sao?" cô hỏi ngược lại, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi cậu, như đang dò xét tận sâu tâm hồn cậu. "Anh là người có khát vọng. Em nhìn thấy điều đó từ rất lâu rồi. Anh đến Hà Nội với bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu gánh nặng trên vai. Và cái cơ hội đó... nó là một bước tiến lớn cho anh, phải không?"
Lời nói của Ngân khiến Minh cảm thấy mình như bị lột trần, mọi suy nghĩ, mọi khát vọng thầm kín đều bị phơi bày dưới ánh mắt cô. Cô ấy đã quan sát cậu kỹ đến vậy sao? Cô ấy hiểu cậu đến mức độ đó sao? Cậu đã cố gắng che giấu những lo toan, những khát vọng lớn lao của mình dưới vẻ ngoài rụt rè, bỡ ngỡ. Nhưng Ngân, bằng sự tinh tế của riêng mình, đã nhìn thấu tất cả, không bỏ sót một điều gì. Điều đó vừa khiến Minh cảm thấy được thấu hiểu, được an ủi, nhưng cũng vừa khiến cậu thêm phần bối rối và áp lực. Cậu cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã ba đường, và Ngân đang buộc cậu phải đối mặt với lựa chọn mà cậu đã cố gắng né tránh bấy lâu.
"Anh nói anh sợ mất em," Ngân tiếp tục, giọng cô giờ đây trầm hơn, như một tiếng thở dài, mang theo cả sự mệt mỏi và nỗi buồn. "Nhưng anh... anh sẽ làm gì với cái cơ hội của mình đây? Anh sẽ từ bỏ nó vì em sao? Hay anh sẽ nắm lấy nó, và chấp nhận rằng chúng ta có thể... mỗi người một ngả?" Cô không nói ra lời "chia tay", nhưng ý nghĩa của nó lại lơ lửng trong không khí, nặng trĩu hơn bất kỳ lời lẽ trực tiếp nào, như một lưỡi dao vô hình đang lơ lửng trên đầu họ.
Những lời của Ngân như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Minh, khiến cậu bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ mông lung. Cậu đã tự nói với mình rằng cậu sợ mất cô, nhưng cậu chưa bao giờ thực sự đối mặt với câu hỏi lớn: cậu sẽ làm gì? Liệu cậu có đủ dũng cảm để từ bỏ một tương lai rộng mở, một cơ hội đổi đời, để ở lại bên cô, ở lại với Hà Nội này? Hay cậu sẽ chọn tương lai của mình, chọn khát vọng vươn lên, và chấp nhận một cái kết không trọn vẹn cho mối tình đầu này? Nỗi sợ hãi của Ngân không phải là sự ích kỷ muốn giữ cậu lại, mà là nỗi sợ hãi về sự thay đổi lớn lao mà cái cơ hội đó sẽ mang lại cho cả hai, nỗi sợ rằng họ sẽ không thể vượt qua được khoảng cách và thời gian, nỗi sợ về một cuộc chia ly không thể tránh khỏi.
"Anh đã có quyết định của riêng mình rồi, phải không?" Ngân hỏi, ánh mắt cô nhìn thẳng vào cậu, không chút né tránh, như đang buộc cậu phải đối mặt với chính mình, với những gì cậu đã lựa chọn trong thâm tâm. Câu hỏi đó không phải là một sự dò hỏi, mà là một lời khẳng định, như thể cô đã biết câu trả lời từ trước, và chỉ đang chờ Minh dám nói ra, dám đối diện với sự thật.
Minh không thể trả lời. Cổ họng cậu nghẹn lại, khô khốc. Cậu cảm thấy một sự bất lực dâng trào, một cảm giác tê tái lan tỏa khắp cơ thể. Cậu đã có quyết định của mình rồi sao? Cậu đã thực sự nghĩ kỹ về điều đó chưa? Hay cậu chỉ đang cố lảng tránh, hy vọng mọi chuyện sẽ tự giải quyết, hy vọng một phép màu sẽ xảy ra để cậu không phải đưa ra một lựa chọn đau đớn như vậy? Cái rét cắt da của đêm đông Hà Nội dường như càng thấm sâu vào Minh, nhưng cái lạnh buốt từ những lời nói của Ngân còn khiến cậu tê tái hơn, một cái lạnh từ sâu thẳm tâm hồn.
Ngân khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, hòa vào tiếng gió rít, tiếng lá cây xào xạc từ xa. Cô quay người, tựa lưng vào lan can sắt lạnh lẽo, mái tóc đen dài xõa xuống sau lưng, như một dòng suối mực đổ dài trong đêm. Đôi mắt cô hướng về phía xa xăm, ngắm nhìn thành phố chìm trong màn đêm, những ánh đèn vẫn lấp lánh như những giọt nước mắt đóng băng, nhưng giờ đây, chúng không còn lung linh mà trở nên mờ ảo, xa vời. Cử chỉ quay lưng của cô như một lời kết thúc cho cuộc đối thoại, để lại Hoàng Minh đứng đó, với một câu hỏi lớn lơ lửng trong không khí, nặng trĩu như tảng đá đè nặng lên trái tim cậu.
Mùi hoa sữa vẫn vương vấn, da diết, như một bản nhạc buồn không lời, vang vọng mãi trong không gian đêm. Hà Nội không vội được đâu, nhưng thời gian thì vẫn cứ trôi, và quyết định thì vẫn phải được đưa ra. Minh cảm thấy lạnh buốt từ cơn gió lùa qua lớp áo khoác dày cộp, nhưng còn lạnh hơn từ những lời nói của Ngân, từ sự thật trần trụi mà cô ấy đã buộc cậu phải đối mặt. Cô ấy đã mở lòng, đã phơi bày những nỗi sợ hãi của mình. Giờ đây, đến lượt cậu phải đưa ra quyết định, phải đối mặt với tương lai, và phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình, dù nó có đau đớn đến mấy. Cậu biết rằng, đây không chỉ là quyết định cho riêng cậu, mà còn là quyết định định đoạt số phận của mối tình đầu mà cậu đã chắt chiu, gìn giữ bấy lâu, giữa lòng Hà Nội cổ kính, trầm mặc này. Và trong khoảnh khắc đó, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và mùi hoa sữa cuối mùa, Minh cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng, một sự cô đơn mà cậu chưa từng nếm trải, một gánh nặng mà cậu phải tự mình gánh vác.