Minh đứng bất động, thân ảnh cậu in hằn trên nền trời đêm Hà Nội, mờ ảo như một bức tượng được tạc từ nỗi cô đơn. Cái lạnh buốt của đêm đông, gió lộng từ phía sông Hồng thổi về, xiên qua từng lớp áo khoác dày cộp, nhưng không thấu bằng cái lạnh thấu xương từ những lời nói của Ngân. Cô đã xoay lưng đi, mái tóc đen dài buông xõa trên bờ vai mảnh mai, như một tấm màn che đi mọi biểu cảm. Chỉ còn lại bóng lưng cô đơn ấy, cùng với thành phố lấp lánh như một dải ngân hà dưới chân, và Hoàng Minh, lạc lõng giữa tất thảy.
“Anh đã có quyết định của riêng mình rồi, phải không?” Câu hỏi của Ngân vẫn văng vẳng bên tai Minh, không phải một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự ép buộc cậu phải đối mặt với chính mình. Cậu đã có quyết định của mình rồi sao? Minh tự hỏi, và một sự bối rối sâu sắc bao trùm lấy cậu. Trong thâm tâm, cậu luôn biết mình muốn gì, muốn đi đâu, muốn trở thành ai. Cái "cơ hội" mà Ngân nhắc đến, đó không chỉ là một lời mời gọi hấp dẫn từ một công ty lớn, một suất học bổng danh giá ở nước ngoài, hay một dự án khởi nghiệp tiềm năng. Nó là tất cả những gì Hoàng Minh đã khao khát từ cái ngày đầu tiên cậu đặt chân đến Hà Nội, với đôi bàn tay trắng và một khát vọng cháy bỏng muốn thoát khỏi cái bóng của sự nghèo khó, của xuất thân tỉnh lẻ mà cậu đã mang theo như một gánh nặng vô hình. Nó là lời hứa cậu đã tự thì thầm với mẹ mình, với bản thân mình, rằng cậu sẽ làm được, cậu sẽ vươn lên, sẽ không bao giờ phải cúi đầu trước bất kỳ ai.
Nhưng rồi, Ngân xuất hiện. Giống như một cái cây hoa sữa, lặng lẽ đứng đó, tỏa hương trong những ngày đông se lạnh, và dần dần, hương thơm ấy thấm vào từng ngóc ngách tâm hồn cậu, trở thành một phần không thể thiếu. Mỗi ánh mắt của cô, mỗi nụ cười hiếm hoi, mỗi câu nói trầm tĩnh, đều là những mảnh ghép hoàn hảo tạo nên một bức tranh Hà Nội mà Minh khao khát được thuộc về. Cô không chỉ là một người con gái, cô là Hà Nội trong trái tim Minh, là sự dịu dàng, lãng mạn, và cả sự bí ẩn mà cậu luôn muốn khám phá. Và giờ đây, giữa "cơ hội" và "Ngân", cậu bị giằng xé. Một bên là lý tưởng, là tương lai mà cậu đã dày công vun đắp. Một bên là tình yêu, là hiện tại mà cậu trân trọng đến từng hơi thở. Cậu đã từng nghĩ, hai điều đó có thể song hành. Cậu có thể vươn lên, và rồi kéo cô theo. Nhưng Ngân đã nhìn thấu. Cô đã nhìn thấy cái lưỡi dao vô hình lơ lửng, lưỡi dao của sự lựa chọn nghiệt ngã mà cậu vẫn cố tình lảng tránh.
Gió rít mạnh hơn, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của mùa đông cuối năm. Minh đưa tay lên ôm lấy vai mình, không phải vì cái lạnh bên ngoài, mà vì cái run rẩy không kiểm soát được từ bên trong. Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng Ngân, cầu xin một tia sáng, một lời giải đáp cho mớ bòng bong trong lòng. Ánh đèn thành phố nhấp nháy, lấp lánh như những giọt nước mắt đóng băng, phản chiếu nỗi cô đơn và sự bất lực của cậu. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng máy điều hòa rì rì trên mái nhà, tất cả đều hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và chờ đợi. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù đã nhạt nhòa, vẫn vương vấn đâu đó, như một lời nhắc nhở dai dẳng về những gì đã qua, và những gì có thể sẽ không bao giờ trở lại. Minh cảm thấy như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương mênh mông, mất phương hướng, không biết bến bờ nào là của mình. Cậu có muốn từ bỏ tất cả những gì mình đã cố gắng để ở lại bên Ngân không? Cậu có đủ dũng cảm để đối mặt với sự thất vọng của chính mình, của mẹ mình, nếu cậu từ bỏ "cơ hội" đó? Và nếu cậu đi, liệu cậu có thực sự tìm thấy hạnh phúc, khi mà trái tim cậu đã mãi mãi thuộc về Hà Nội, thuộc về Ngân? Nỗi sợ mất cô, nỗi sợ không xứng đáng với cô, nỗi sợ không thể tự hào về bản thân, tất cả xoắn xuýt lại, bóp nghẹt lấy lồng ngực cậu. Cậu đứng đó, một mình, gánh vác cả một thế giới của sự lựa chọn, mà mỗi con đường đều dẫn đến một nỗi đau riêng. Câu hỏi của Ngân không phải là một đòi hỏi, mà là một thử thách, một lời mời gọi cậu hãy thành thật với chính mình, và với cô. Và Minh biết, cậu không thể trốn tránh thêm nữa.
***
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực Minh, hòa vào tiếng gió rít xuyên qua các khe hở của sân thượng. Cậu cảm thấy cổ họng khô khốc, mỗi hơi thở đều nặng trĩu như mang theo cả tảng đá. Cái lạnh buốt của đêm đông Hà Nội dường như đã tìm được đường len lỏi vào tận xương tủy, nhưng cái lạnh trong lòng cậu còn tê tái hơn. Minh từ từ xoay người lại, đối mặt với Lê Ngân. Bóng lưng cô không còn đơn độc trên nền trời đêm, mà đã là một hình bóng rõ ràng, uy nghi, dù cô chỉ là một cô gái nhỏ bé. Cô vẫn đứng đó, dựa lưng vào lan can sắt lạnh lẽo, mái tóc đen dài buông xõa như suối, đôi mắt sâu thẳm hướng về phía Minh, không một chút né tránh. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của cô khiến Minh cảm thấy mình như đang đứng trước một bức tường thành vững chắc, mà cậu phải tự mình phá vỡ.
Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt xuyên qua lồng ngực, phổi như đóng băng. Từng nhịp đập của trái tim cậu vang vọng trong tai, như tiếng trống dồn dập trong một trận chiến không tiếng súng. Cậu biết mình không thể trốn tránh thêm nữa. Những lời anh sắp nói ra sẽ định đoạt không chỉ tương lai của anh mà còn cả của cô, của mối quan hệ mong manh này. Cậu đã từng nghĩ, chỉ cần im lặng, chỉ cần cố gắng thêm một chút, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng không, Ngân đã buộc cậu phải đối mặt.
"Ngân..." Giọng Minh khản đặc, run rẩy, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn. Cậu dừng lại, tìm kiếm từ ngữ, tìm kiếm sức mạnh để nói ra những điều đã chôn giấu bấy lâu nay. "Cái cơ hội đó... nó không chỉ là một cái tên hay một con số, Ngân à. Nó không phải là một thứ xa xỉ, hay một sự lựa chọn dễ dàng." Anh chậm rãi bước về phía cô, mỗi bước chân như nặng hàng ngàn cân, kéo lê theo cả những gánh nặng của quá khứ và những lo âu về tương lai. Ánh mắt anh không rời khỏi cô, cố gắng đọc vị những gì đang diễn ra trong tâm hồn cô, nhưng đôi mắt Ngân vẫn trầm tĩnh, sâu thẳm như một mặt hồ đêm không gợn sóng.
"Nó là... lời hứa của anh với bản thân, với mẹ anh, với tất cả những hy vọng mà anh đã đặt vào Hà Nội này." Minh dừng lại cách Ngân vài bước chân, đôi tay cậu siết chặt vào nhau, các khớp ngón tay trắng bệch. Giọng anh run rẩy, xen lẫn sự giận dữ với chính mình, với số phận, và với cả cái sự hèn nhát bấy lâu nay của cậu. "Nó là con đường để anh chứng minh mình không phải là kẻ thất bại, không phải là thằng trai tỉnh lẻ chỉ biết ước mơ viển vông. Anh đến Hà Nội này, Ngân biết đấy, không có gì cả. Chỉ có một cái ba lô cũ, vài bộ quần áo sờn, và một cái đầu đầy ắp những giấc mơ lớn hơn cả cái thân mình. Anh đã hứa với mẹ, anh sẽ không bao giờ để bà phải khổ nữa. Anh sẽ thành công, sẽ có một cuộc sống tốt đẹp, sẽ không phải sống lay lắt như những người ở quê mình."
Cậu nhắm mắt lại trong một thoáng, như thể đang cố gắng xua đi hình ảnh của những năm tháng khó khăn, của những đêm dài học bài dưới ánh đèn dầu leo lét, của những bữa cơm đạm bạc. "Cơ hội này, nó là tất cả những gì anh đã cố gắng để đạt được. Nó là thành quả của bao nhiêu đêm không ngủ, bao nhiêu ngày nhịn ăn, bao nhiêu lần nuốt nước mắt vào trong. Nó là tấm vé để anh thoát khỏi cái mặc cảm của một thằng nhà quê, cái mặc cảm mà anh luôn cố gắng che giấu mỗi khi đứng trước em, đứng trước những người bạn ở đây." Minh mở mắt ra, nhìn thẳng vào Ngân, ánh mắt anh đầy sự dằn vặt và nỗi đau. "Anh biết, em không bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt đó. Em luôn đối xử với anh rất tốt. Nhưng anh... anh không thể ngừng tự ti được. Anh luôn sợ rằng mình không đủ tốt, không đủ tầm để có thể đi bên cạnh em, để có thể xứng đáng với em."
Ngân vẫn im lặng, nhưng đôi mắt cô đã có một sự thay đổi rất nhỏ, một tia sáng lướt qua, như thể cô đang thực sự lắng nghe, thực sự thấu hiểu những gì Minh đang cố gắng giãi bày. Cô không cắt lời anh, không phán xét, chỉ đơn thuần là hiện diện ở đó, lắng nghe từng câu từng chữ, từng tiếng thở dốc của cậu. Gió vẫn thổi, mang theo những âm thanh xa xăm của phố thị, nhưng trên sân thượng này, chỉ có giọng nói run rẩy của Minh và sự im lặng đầy sức nặng của Ngân. Minh cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi nói ra được những điều này, nhưng cùng lúc đó, một nỗi sợ hãi khác lại trỗi dậy. Liệu Ngân có hiểu? Liệu cô có chấp nhận? Hay cô sẽ quay lưng đi, vĩnh viễn, khi thấy một Hoàng Minh yếu đuối và đầy mặc cảm như thế này?
Cậu đưa tay lên, không phải để chạm vào Ngân, mà như để chạm vào khoảng không gian vô hình giữa hai người, một khoảng không gian chất chứa biết bao nhiêu lo lắng, băn khoăn. Cái lạnh của đêm đông càng lúc càng sâu, thấm vào từng tế bào, nhưng Minh không còn cảm thấy nó nữa. Tất cả cảm giác của cậu đều tập trung vào Ngân, vào những lời cậu đang nói, và vào hy vọng mong manh rằng cô sẽ hiểu. "Hà Nội này, Ngân à, nó là giấc mơ của anh. Và em... em là hiện thực đẹp đẽ nhất trong giấc mơ đó. Nhưng đôi khi, hiện thực lại quá mong manh, quá khó để giữ gìn, đặc biệt khi anh vẫn còn quá nhiều gánh nặng, quá nhiều nỗi sợ hãi của riêng mình." Cậu nói, giọng nghẹn lại, như thể đang nuốt ngược những giọt nước mắt chực trào.
***
Minh hít một hơi thật sâu, cảm giác lạnh buốt từ không khí đêm Hà Nội như xộc thẳng vào buồng phổi, khiến cậu tỉnh táo hơn một chút, đủ để tiếp tục những lời thổ lộ còn dang dở. Cậu nhìn Ngân, ánh mắt không còn sự rụt rè như trước, mà thay vào đó là một sự quyết tâm, một nỗi đau không thể che giấu. Cô vẫn đứng đó, tựa lưng vào lan can, nhưng giờ đã xoay người hoàn toàn về phía Minh, ánh mắt trầm tĩnh của cô như một cái giếng sâu, phản chiếu mọi cảm xúc đang cuộn trào trong lòng cậu.
"Và rồi em xuất hiện, Ngân à." Minh bắt đầu lại, giọng cậu đã bớt run rẩy hơn, nhưng vẫn còn chất chứa sự nặng nề. "Em giống như một phần của Hà Nội mà anh luôn tìm kiếm, luôn muốn chạm tới. Mùi hoa sữa đầu mùa, những con phố cổ, những quán cà phê nhỏ, tất cả những điều đó đều trở nên sống động hơn, có ý nghĩa hơn từ khi có em. Em là người đã khiến anh yêu Hà Nội này một cách trọn vẹn, không chỉ là một nơi để anh vươn lên, mà còn là một mái nhà, một nơi chốn để trở về." Cậu nói, và một nụ cười chua chát hiện lên trên môi. "Nhưng chính vì em quá quý giá, quá xa vời, mà anh lại càng sợ hãi. Sợ rằng mình sẽ không bao giờ đủ tốt, đủ mạnh mẽ để giữ em ở lại."
Minh đưa tay ra, nhưng không chạm vào Ngân, chỉ dừng lại giữa không trung, khoảng cách giữa bàn tay cậu và cô chỉ là vài phân, như thể đang muốn nắm giữ một điều gì đó vô hình, một cái gì đó quá đỗi mong manh. "Cái cơ hội đó... nó vừa là hy vọng, vừa là nỗi ám ảnh. Anh sợ, nếu anh không đi, anh sẽ mãi là thằng Minh của ngày xưa, thằng Minh rụt rè, tự ti, không đủ tầm để đứng cạnh em, không đủ khả năng để bảo vệ em, để mang lại cho em một cuộc sống mà em xứng đáng có được." Gió vẫn rít, mang theo tiếng lá cây xào xạc từ những hàng cây phía dưới, hòa vào tiếng ồn đô thị xa xăm. Mùi ẩm mốc của sân thượng, mùi bụi, và cả mùi hoa sữa đã nhạt nhòa, tất cả đều trở thành chứng nhân cho khoảnh khắc này.
"Nhưng nếu anh đi..." Giọng Minh bỗng chùng xuống, nghẹn ngào. "Anh lại sợ mất em mãi mãi. Sợ rằng khoảng cách sẽ làm chúng ta xa nhau, sợ rằng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả những gì chúng ta đã có, sợ rằng anh sẽ không bao giờ tìm lại được một người như em, một Hà Nội như thế này nữa." Cậu nhìn sâu vào đôi mắt của Ngân, cầu xin một sự thấu hiểu, một lời an ủi. "Em là lý do để anh cố gắng, nhưng cũng là gánh nặng khiến anh phải đấu tranh. Anh không muốn là gánh nặng cho em, Ngân à. Anh muốn là người che chở cho em, là người để em dựa vào. Nhưng để làm được điều đó, anh nghĩ mình phải mạnh mẽ hơn, phải tự tin hơn."
Ngân vẫn im lặng, ánh mắt cô vẫn trầm tĩnh, nhưng Minh có thể cảm nhận được một sự dao động tinh tế trong đôi mắt ấy. Một sự thấu hiểu, một nỗi buồn, và cả một chút lo lắng. Cô không nói một lời, nhưng sự hiện diện của cô, sự lắng nghe không gián đoạn của cô, đã là một sự an ủi lớn lao đối với Minh. Cậu cảm thấy như mình đang trút bỏ được một tảng đá đè nặng trong lòng suốt bấy lâu nay. "Anh biết, em đã hỏi anh về quyết định của mình. Anh cũng đã tự hỏi mình rất nhiều lần. Anh đã có quyết định của riêng mình rồi sao? Hay anh chỉ đang cố lảng tránh, hy vọng một phép màu sẽ xảy ra?" Minh cười một cách chua chát, lắc đầu. "Không có phép màu nào cả, Ngân à. Chỉ có lựa chọn. Và lựa chọn nào cũng đau đớn như nhau."
Cậu đưa tay xuống, nắm chặt lấy vạt áo khoác dày cộp của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của vải. Cái lạnh bên ngoài vẫn cắt da cắt thịt, nhưng cái lạnh từ bên trong, từ sự giằng xé của tâm hồn, mới là điều khiến cậu tê tái. "Anh không muốn để em phải chờ đợi, không muốn để em phải lo lắng. Nhưng anh cũng không muốn hối hận về sau, hối hận vì đã không cố gắng hết sức, hối hận vì đã không dám đối mặt với chính mình." Minh nhìn Ngân, ánh mắt anh đầy sự tuyệt vọng và hy vọng. "Anh đã nói hết những gì anh nghĩ, những gì anh cảm nhận. Giờ thì... anh không biết phải làm gì nữa, Ngân à. Anh không biết liệu mình có đang đưa ra lựa chọn đúng đắn hay không."
Mùi hoa sữa vẫn vương vấn, da diết, như một bản nhạc buồn không lời, vang vọng mãi trong không gian đêm. Hà Nội không vội được đâu, nhưng thời gian thì vẫn cứ trôi, và quyết định thì vẫn phải được đưa ra. Minh cảm thấy lạnh buốt từ cơn gió lùa qua lớp áo khoác dày cộp, nhưng còn lạnh hơn từ những lời nói của Ngân, từ sự thật trần trụi mà cô ấy đã buộc cậu phải đối mặt. Cô ấy đã mở lòng, đã phơi bày những nỗi sợ hãi của mình. Giờ đây, đến lượt cậu phải đưa ra quyết định, phải đối mặt với tương lai, và phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình, dù nó có đau đớn đến mấy. Cậu biết rằng, đây không chỉ là quyết định cho riêng cậu, mà còn là quyết định định đoạt số phận của mối tình đầu mà cậu đã chắt chiu, gìn giữ bấy lâu, giữa lòng Hà Nội cổ kính, trầm mặc này. Và trong khoảnh khắc đó, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và mùi hoa sữa cuối mùa, Minh cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng, một sự cô đơn mà cậu chưa từng nếm trải, một gánh nặng mà cậu phải tự mình gánh vác, mà câu trả lời vẫn còn đang lơ lửng, tan vào màn đêm lạnh giá. Ngân nhìn cậu, một ánh nhìn đầy ẩn ý, nhưng vẫn không nói một lời.