"Anh không biết liệu mình có đang đưa ra lựa chọn đúng đắn hay không."
Lời thốt ra từ Hoàng Minh, một lời thú nhận đầy yếu đuối và tuyệt vọng, tan vào không gian mênh mông của sân thượng, bị gió đông cuốn đi, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến mức da diết, như một bản nhạc buồn không lời, cứ vương vấn, luẩn quẩn trong không khí lạnh buốt, ôm lấy lấy hai con người đang đứng giữa ngã ba đường của cuộc đời. Hà Nội về đêm, dưới ánh đèn vàng vọt từ những ô cửa sổ, những con phố xa xa, hiện lên một vẻ trầm mặc, cổ kính, nhưng cũng khắc nghiệt đến lạ lùng. Cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt, mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn, khiến trái tim Minh như bị bóp nghẹt.
Cậu đứng đó, đôi mắt dán chặt vào tấm lưng mảnh mai của Ngân, mong chờ một phản ứng, một lời nói, dù là giận dữ, dù là thất vọng, còn hơn là sự im lặng đến đáng sợ này. Ngân vẫn đứng bất động, bóng lưng cô đơn của cô hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo của thành phố, như một bức tượng được tạc từ băng giá, lạnh lùng và xa cách. Chiếc áo khoác màu xám tro của cô, dù dày dặn, vẫn không đủ để che đi sự yếu ớt, mỏng manh mà Minh cảm nhận được từ cô. Gió rít qua tai cậu, mang theo tiếng lá cây khô xào xạc từ những hàng cây cổ thụ phía dưới, cùng với tiếng còi xe yếu ớt từ con đường lớn nào đó. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng cô độc, nhấn chìm cậu vào nỗi sợ hãi tột cùng.
Cậu đã nói hết rồi. Đã trút bỏ tất cả những gánh nặng, những giằng xé trong lòng. Đã đặt cả tương lai, cả hy vọng và nỗi sợ hãi lớn nhất của mình vào tay cô. Giờ đây, cậu chỉ còn biết chờ đợi, với trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đập như một vết cứa vào tâm can. Liệu cô có hiểu không? Liệu cô có tha thứ cho sự ích kỷ, sự hèn nhát của cậu khi dám đặt cô vào vị trí khó xử này? Hay cô sẽ chỉ quay lưng lại, lặng lẽ bước đi, mang theo tất cả những gì cậu đã từng mơ ước?
Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình đau nhói vì không khí lạnh. Hơi thở cậu hóa thành làn khói trắng xóa, tan nhanh vào màn đêm. Cậu muốn tiến lại gần, muốn chạm vào cô, muốn ôm cô thật chặt để xua đi cái lạnh và nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy cả hai. Nhưng đôi chân cậu như bị đóng băng, nặng trịch, không thể nhấc lên. Cậu sợ. Sợ rằng một hành động vội vàng sẽ phá vỡ cái khoảnh khắc mong manh này, sẽ khiến cô tan biến như làn khói trước mặt. Cậu nhớ lại lời cô đã nói trong chương trước, về nỗi sợ tổn thương, sợ mất đi sự tự chủ. Và giờ đây, chính cậu lại là người đẩy cô vào tình thế phải đối mặt với nỗi sợ đó, một lần nữa.
"Ngân..." Giọng cậu khản đặc, chỉ là một tiếng thì thầm yếu ớt, lẫn vào tiếng gió. Cậu cố gắng bước một bước, rồi lại một bước nữa, từ từ thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Bàn tay cậu đưa ra, run rẩy, muốn chạm vào bờ vai cô, muốn cảm nhận hơi ấm từ cô, muốn biết rằng cô vẫn còn ở đây, vẫn còn lắng nghe cậu. Nhưng khi chỉ còn cách Ngân vài phân, cậu lại rụt tay về. Một nỗi sợ vô hình níu giữ cậu lại. Sợ rằng hơi ấm của cậu sẽ không thể xua đi cái lạnh trong lòng cô, sợ rằng cái chạm của cậu sẽ chỉ làm cô thêm xa cách.
"Ngân, anh... anh không muốn rời xa em." Lời nói bật ra, không còn là tiếng thì thầm nữa, mà là một lời cầu xin, một tiếng gọi tuyệt vọng. Cậu cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo căng giữa hai người, và chỉ cần một tác động nhỏ thôi, sợi dây đó sẽ đứt lìa, kéo theo tất cả những hy vọng mong manh của cậu. "Anh không biết phải làm sao nữa... Anh không thể mất em." Giọng cậu vỡ òa, đầy sự bất lực. "Em là cả thế giới của anh, Ngân à. Em là Hà Nội của anh. Nếu không có em, Hà Nội này liệu có còn ý nghĩa gì nữa không?"
Ánh đèn thành phố bên dưới, lung linh, lấp lánh như những giọt nước mắt đóng băng, dường như đang chế giễu sự nhỏ bé, yếu ớt của cậu. Cậu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao xa xăm lấp lánh, nhưng không mang lại chút an ủi nào. Chỉ có một màu xám xịt bao trùm, một sự vô định mà cậu đang phải đối mặt. Cậu nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Ngân, những lần trú mưa dưới mái hiên cũ, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện. Tất cả những khoảnh khắc giản dị ấy, giờ đây bỗng trở nên quý giá đến lạ lùng, như những mảnh ghép của một bức tranh mà cậu sợ rằng sẽ không bao giờ có thể hoàn thành. Mùi ẩm mốc từ sân thượng, mùi bụi bặm đặc trưng của những tòa nhà cũ kỹ, bỗng trở nên ngột ngạt, như đang bóp nghẹt lấy hơi thở của cậu. Cậu ước gì thời gian có thể ngừng lại, ngay tại khoảnh khắc này, để cậu không phải đối mặt với sự thật khắc nghiệt. Nhưng Hà Nội không vội được đâu, nhưng thời gian thì vẫn cứ trôi, và quyết định thì vẫn phải được đưa ra. Cậu biết, đây không chỉ là quyết định cho riêng cậu, mà còn là quyết định định đoạt số phận của mối tình đầu mà cậu đã chắt chiu, gìn giữ bấy lâu, giữa lòng Hà Nội cổ kính, trầm mặc này. Và trong khoảnh khắc đó, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và mùi hoa sữa cuối mùa, Minh cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng, một sự cô đơn mà cậu chưa từng nếm trải, một gánh nặng mà cậu phải tự mình gánh vác, mà câu trả lời vẫn còn đang lơ lửng, tan vào màn đêm lạnh giá.
Ngân vẫn im lặng, ánh nhìn của cô vẫn trầm tĩnh, nhưng Minh có thể cảm nhận được một sự dao động tinh tế trong đôi mắt ấy. Một sự thấu hiểu, một nỗi buồn, và cả một chút lo lắng. Cô không nói một lời, nhưng sự hiện diện của cô, sự lắng nghe không gián đoạn của cô, đã là một sự an ủi lớn lao đối với Minh. Cậu cảm thấy như mình đang trút bỏ được một tảng đá đè nặng trong lòng suốt bấy lâu nay. "Anh biết, em đã hỏi anh về quyết định của mình. Anh cũng đã tự hỏi mình rất nhiều lần. Anh đã có quyết định của riêng mình rồi sao? Hay anh chỉ đang cố lảng tránh, hy vọng một phép màu sẽ xảy ra?" Minh cười một cách chua chát, lắc đầu. "Không có phép màu nào cả, Ngân à. Chỉ có lựa chọn. Và lựa chọn nào cũng đau đớn như nhau." Cậu đưa tay xuống, nắm chặt lấy vạt áo khoác dày cộp của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của vải. Cái lạnh bên ngoài vẫn cắt da cắt thịt, nhưng cái lạnh từ bên trong, từ sự giằng xé của tâm hồn, mới là điều khiến cậu tê tái. "Anh không muốn để em phải chờ đợi, không muốn để em phải lo lắng. Nhưng anh cũng không muốn hối hận về sau, hối hận vì đã không cố gắng hết sức, hối hận vì đã không dám đối mặt với chính mình." Minh nhìn Ngân, ánh mắt anh đầy sự tuyệt vọng và hy vọng. "Anh đã nói hết những gì anh nghĩ, những gì anh cảm nhận. Giờ thì... anh không biết phải làm gì nữa, Ngân à. Anh không biết liệu mình có đang đưa ra lựa chọn đúng đắn hay không."
Mùi hoa sữa vẫn vương vấn, da diết, như một bản nhạc buồn không lời, vang vọng mãi trong không gian đêm. Hà Nội không vội được đâu, nhưng thời gian thì vẫn cứ trôi, và quyết định thì vẫn phải được đưa ra. Minh cảm thấy lạnh buốt từ cơn gió lùa qua lớp áo khoác dày cộp, nhưng còn lạnh hơn từ những lời nói của Ngân, từ sự thật trần trụi mà cô ấy đã buộc cậu phải đối mặt. Cô ấy đã mở lòng, đã phơi bày những nỗi sợ hãi của mình. Giờ đây, đến lượt cậu phải đưa ra quyết định, phải đối mặt với tương lai, và phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình, dù nó có đau đớn đến mấy. Cậu biết rằng, đây không chỉ là quyết định cho riêng cậu, mà còn là quyết định định đoạt số phận của mối tình đầu mà cậu đã chắt chiu, gìn giữ bấy lâu, giữa lòng Hà Nội cổ kính, trầm mặc này. Và trong khoảnh khắc đó, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và mùi hoa sữa cuối mùa, Minh cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng, một sự cô đơn mà cậu chưa từng nếm trải, một gánh nặng mà cậu phải tự mình gánh vác, mà câu trả lời vẫn còn đang lơ lửng, tan vào màn đêm lạnh giá. Ngân nhìn cậu, một ánh nhìn đầy ẩn ý, nhưng vẫn không nói một lời.
Giữa không gian đặc quánh của cái lạnh và sự chờ đợi, Ngân từ từ, rất chậm rãi, quay người lại. Động tác của cô nhẹ nhàng đến nỗi Minh suýt nữa không nhận ra, nếu không phải vì chiếc áo khoác của cô sượt nhẹ qua lớp không khí đông đặc. Mùi hương quen thuộc của cô, một chút tinh dầu hoa bưởi thoang thoảng lẫn với mùi vải vóc sạch sẽ, ùa đến, khiến trái tim Minh thắt lại. Cậu nín thở, đôi mắt dán chặt vào khuôn mặt cô, cố gắng đọc lấy bất kỳ tín hiệu nào từ vẻ mặt thường ngày vẫn trầm tĩnh, kín đáo ấy.
Và rồi, cậu thấy.
Khuôn mặt Ngân, dưới ánh đèn vàng vọt từ xa hắt lên, trắng bệch vì lạnh và vì một thứ cảm xúc nào đó sâu sắc hơn. Đôi môi cô mím chặt, run rẩy khẽ khàng, như thể đang cố nuốt lại một điều gì đó đang chực trào ra. Đôi mắt Ngân, thường ngày vẫn phẳng lặng như mặt hồ mùa thu, giờ đây gợn sóng dữ dội, chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm, một sự thất vọng âm ỉ, và cả một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Nụ cười gượng gạo, cái vẻ ngoài điềm tĩnh mà cô vẫn thường dùng để che chắn bản thân, đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một vẻ mặt trần trụi, yếu ớt, khiến Minh cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy trái tim cậu. Cậu chưa từng thấy Ngân như thế này. Cô luôn là người giữ được sự bình thản trước mọi biến cố, là người mà cậu luôn tìm thấy sự vững chãi. Nhưng giờ đây, trước mắt cậu, cô ấy đang vỡ vụn.
Một giọt nước mắt, long lanh như một viên ngọc trong suốt, bất chợt lăn dài trên má Ngân. Nó lướt qua làn da lạnh lẽo của cô, mang theo một nỗi chua xót mà Minh có thể cảm nhận được bằng cả trái tim mình. Giọt nước mắt đó nhanh chóng bị gió lạnh làm khô đi, nhưng nó đã để lại một vết ướt trên má cô, như một dấu ấn không thể xóa nhòa, minh chứng cho nỗi đau cô đang phải chịu đựng. Minh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào cậu. Cậu muốn đưa tay ra lau đi giọt nước mắt đó, muốn ôm cô vào lòng, muốn nói với cô rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, nhưng cổ họng cậu nghẹn lại, không thể thốt nên lời. Cậu chỉ có thể đứng đó, bất lực nhìn cô đau khổ.
"Vậy ra..." Giọng Ngân cất lên, trầm thấp, khẽ run rẩy trong gió. Nó không còn là cái giọng điệu thờ ơ thường ngày, mà chứa đựng một nỗi chua chát, một sự chất vấn mà Minh chưa từng nghe thấy từ cô. "...đó là sự lựa chọn của anh sao?"
Câu hỏi đó, không phải là một câu hỏi trực tiếp về cơ hội, mà là một câu hỏi đau đớn về vị trí của cậu trong trái tim cô, về giá trị của cô trong những lựa chọn của cậu. Nó vang vọng trong không gian lạnh lẽo, như một tiếng chuông báo hiệu cho một sự kết thúc không thể tránh khỏi. Minh cảm thấy toàn thân cứng đờ, không thể phản ứng. Cậu muốn giải thích, muốn thanh minh, muốn nói rằng không phải như vậy, rằng cô là tất cả đối với cậu. Nhưng những lời lẽ bỗng trở nên vô nghĩa, lạc lõng trong cái khoảnh khắc đau đớn này.
Ngân nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt cô không còn sự tĩnh lặng, mà thay vào đó là một sự dò xét, một nỗi thất vọng sâu sắc. Đôi mắt ấy như xuyên thấu tâm can cậu, phơi bày tất cả những nỗi sợ hãi, những giằng xé mà cậu đã cố gắng che giấu. Cậu cảm thấy mình trần trụi trước cô, không còn một chút che chắn nào. Cái lạnh của đêm đông dường như không còn quan trọng nữa, thay vào đó là cái lạnh buốt từ sâu thẳm trong tâm hồn cậu.
Cô đưa tay lên, che miệng, như thể đang cố gắng kìm nén một tiếng nấc nghẹn đang chực trào ra. Bờ vai cô khẽ run lên, một cử chỉ nhỏ nhưng lại nói lên tất cả những gì cô đang phải chịu đựng. Minh hiểu. Cô đang cố gắng giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng của mình, không muốn để cậu nhìn thấy sự yếu đuối tột cùng của cô. Nhưng cậu đã thấy rồi. Cậu đã thấy một Lê Ngân khác, một Lê Ngân không còn là bức tường thành vững chãi, mà là một tâm hồn mong manh, dễ vỡ. Và chính điều đó lại càng khiến cậu đau đớn hơn.
"Ngân..." Cậu lại thốt lên, giọng nói chỉ còn là một hơi thở. Cậu muốn níu giữ cô, muốn xóa tan đi nỗi đau trong mắt cô, muốn quay ngược thời gian trở về những ngày tháng tươi đẹp, khi mọi chuyện còn đơn giản, khi tình yêu của họ còn là một nụ hoa e ấp, chưa phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã của cuộc đời. Nhưng thời gian không quay ngược, và cuộc sống thì vẫn cứ tiếp diễn, buộc họ phải đối mặt với những lựa chọn đau đớn. Cái cảm giác bất lực bao trùm lấy cậu, nặng nề như một tảng đá đè nén. Cậu đứng đó, giữa cái lạnh căm của đêm đông Hà Nội, và nhìn thấy tình yêu của mình, một tình yêu mà cậu đã chắt chiu, gìn giữ bấy lâu, đang đứng trước bờ vực thẳm. Hà Nội vẫn ồn ào xa xăm, những âm thanh của cuộc sống đô thị vẫn vang vọng, nhưng đối với Minh, tất cả đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại khuôn mặt đau khổ của Ngân và giọt nước mắt của cô. Mùi hoa sữa, giờ đây không còn nồng nàn lãng mạn nữa, mà trở thành một mùi hương của nỗi buồn, của sự chia ly.
Minh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Sự im lặng của Ngân sau câu hỏi ấy, sự che miệng để kìm nén tiếng nấc, và đôi mắt đỏ hoe của cô như một lời kết tội không lời. Cậu biết, cô đã hiểu tất cả. Hiểu về sự giằng xé của cậu, hiểu về cái "cơ hội" nghiệt ngã đó. Và cô đang đau khổ, đau khổ vì sự lựa chọn của cậu, dù cậu chưa hề nói ra một lời quyết định cuối cùng.
Đột nhiên, Ngân lùi lại một bước. Một bước chân nhỏ, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao, như thể cô đang tự tạo ra một khoảng cách vô hình, một ranh giới không thể vượt qua giữa hai người. Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào Minh, nhưng không còn sự đau khổ tột cùng như trước, mà thay vào đó là một sự quyết đoán lạnh lùng, như thể cô đã đưa ra một quyết định, một quyết định đau đớn mà cô buộc phải làm.
Minh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, một cảm giác hoảng loạn dâng trào. Cậu biết, khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà cậu sợ hãi nhất, đã đến. Cô sẽ rời đi. Cô sẽ bỏ lại cậu một mình, giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm đông, giữa những mảnh vỡ của một tình yêu đang chực tan.
Không một lời nói, không một lời từ biệt, Ngân đột ngột xoay người. Động tác của cô dứt khoát, nhanh gọn, như một vết dao cắt ngang không gian. Chiếc áo khoác màu xám tro của cô khẽ tung bay trong gió, tạo nên một bóng hình mỏng manh, yếu ớt nhưng lại kiên cường đến lạ. Cô bước nhanh về phía cửa ra vào sân thượng, mỗi bước chân như đang giẫm nát lên trái tim Minh. Cậu muốn níu giữ, muốn gọi tên cô, muốn chạy theo ôm cô thật chặt, nhưng đôi chân cậu như bị chôn chặt xuống nền bê tông lạnh giá. Sự bất lực dâng trào, nhấn chìm cậu vào một cơn tuyệt vọng tột cùng.
"Ngân!" Tiếng cậu gào lên, một tiếng kêu xé lòng, lạc giọng trong gió lạnh. Nó không còn là một lời cầu xin, mà là một tiếng thét tuyệt vọng của một người đang đứng trước bờ vực thẳm của sự mất mát. "Đừng đi! Xin em!"
Nhưng cô không dừng lại. Không một giây phút do dự. Bóng lưng cô cứ thế xa dần, mờ dần trong màn đêm. Tiếng bước chân vội vã của cô vang lên trên nền bê tông lạnh lẽo, rồi khuất dần sau cánh cửa sắt cũ kỹ. Một tiếng "cạch" vang lên, khô khốc và lạnh lùng, như một dấu chấm hết cho tất cả. Tiếng động đó vang vọng trong không gian tĩnh mịch của sân thượng, như một bản án cuối cùng.
Minh đứng đó, chôn chân tại chỗ, như một pho tượng bị bỏ quên giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của Hà Nội. Gió vẫn rít, cuốn theo mùi hoa sữa nồng nàn, giờ đây lại mang một vị đắng chát. Hơi thở cậu hóa thành làn khói trắng, nhưng không còn là biểu tượng của sự sống, mà là sự tan biến, sự mất mát. Ánh đèn thành phố bên dưới, lung linh, lấp lánh như những giọt nước mắt đóng băng, giờ đây lại trở thành những con mắt lạnh lùng đang nhìn cậu, chế giễu sự nhỏ bé, yếu ớt của cậu.
Cậu đưa tay lên, nắm chặt lấy vạt áo khoác dày cộp của mình, nhưng không thể cảm nhận được sự ấm áp nào. Cái lạnh bên ngoài, cái lạnh từ sự vắng mặt của Ngân, cái lạnh từ sự cô đơn tột cùng, tất cả đều thấm vào xương tủy, khiến cậu run rẩy không ngừng. Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa sắt đã đóng sập, nơi Ngân vừa biến mất, như thể vẫn mong chờ cô sẽ quay trở lại, sẽ mở cửa và nói rằng đây chỉ là một trò đùa, một cơn ác mộng.
Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ, và tiếng gió rít qua tai cậu, như một lời thì thầm của số phận. Cậu đã nói hết những gì mình nghĩ, những gì mình cảm nhận. Cậu đã đặt tất cả vào tay cô. Và giờ đây, cô đã rời đi, mang theo tất cả những hy vọng mong manh của cậu. Minh gục đầu xuống, đôi vai run rẩy. Hà Nội vẫn ở đó, vẫn cổ kính, trầm mặc, nhưng đối với cậu, nó bỗng trở nên mênh mông và trống rỗng đến lạ lùng. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến mức da diết, giờ đây chỉ còn là một nỗi ám ảnh, nhắc nhở cậu về một tình yêu đang tan vỡ, giữa những ngày đông rét buốt. Cậu biết, đây không phải là kết thúc, nhưng nó là một khoảnh khắc vỡ vụn, một khoảnh khắc mà cậu sẽ không bao giờ có thể quên, một vết sẹo hằn sâu vào trái tim mình. Và trong khoảnh khắc đó, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và mùi hoa sữa cuối mùa, Minh cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng, một sự cô đơn mà cậu chưa từng nếm trải, một gánh nặng mà cậu phải tự mình gánh vác, một câu trả lời mà cậu vẫn còn đang lơ lửng, tan vào màn đêm lạnh giá.