Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 27

Hơi Ấm Từ Những Dòng Tin Nhắn

3555 từ
Mục tiêu: Tiếp nối và củng cố giai đoạn 'falling action' của Arc 1, nơi các nhân vật bắt đầu có những tương tác chủ động hơn sau cao trào.,Thiết lập thói quen trao đổi tin nhắn giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, cho thấy sự phát triển trong mối quan hệ của họ.,Khắc họa sự tự tin ngày càng tăng của Hoàng Minh và sự mở lòng tinh tế của Lê Ngân.,Giới thiệu Đức Anh và Thảo Vy một cách tự nhiên, đặt nền móng cho sự hình thành nhóm bạn thân thiết.,Tiếp tục sử dụng Hà Nội làm bối cảnh sống động, phản ánh tâm trạng và cảm xúc của nhân vật.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến Chương 29, nơi có cuộc trò chuyện ngắn nhưng ý nghĩa.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, An Nhiên
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, hy vọng, có chút bâng khuâng
Kết chương: [object Object]

Tiếng mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm khuya Hà Nội, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh rì rào mơ hồ. Trong căn phòng trọ nhỏ trên gác mái, Hoàng Minh nằm nghiêng trên chiếc giường đơn, chiếc chăn mỏng đắp hờ đến ngực. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét hiền lành. Anh vẫn còn cảm nhận được hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực từ tin nhắn vừa nhận được của Lê Ngân. Nó ngắn gọn, giản dị, nhưng lại mang theo một sức nặng đặc biệt, khiến trái tim vốn dĩ ít khi loạn nhịp của chàng trai tỉnh lẻ này bỗng dưng đập chậm hơn một nhịp, rồi lại hối hả hơn một nhịp.

Anh đọc lại dòng chữ: "Cảm ơn Minh, mình về đến nhà an toàn rồi. Bạn cũng có một buổi tối ấm áp nhé." Dù chỉ là một lời hồi đáp xã giao, nhưng đối với Hoàng Minh, đó không chỉ là sự xác nhận rằng cô đã nhận được tin nhắn của anh, mà còn là một dấu hiệu mong manh, rằng cô cũng trân trọng khoảnh khắc nhỏ bé này. Anh nhớ lại nụ cười của Ngân chiều nay, nụ cười dịu dàng như vệt nắng cuối chiều, một nụ cười mà anh chưa từng thấy ở cô trước đây. Nó không rạng rỡ, không ồn ào, nhưng lại mang một vẻ đẹp tinh tế, đủ để xua đi cái xám xịt của bầu trời Hà Nội những ngày đầu đông.

Căn phòng của Minh không quá rộng, chỉ vỏn vẹn một chiếc giường, một bàn học và một kệ sách nhỏ. Mùi ẩm mốc nhẹ nhàng của những bức tường cũ kỹ hòa lẫn với mùi giấy của những cuốn sách giáo trình, tạo nên một thứ hương đặc trưng mà anh đã quen thuộc. Từ dưới tầng trệt vọng lên tiếng ho khan của bác chủ nhà, rồi lại chìm vào im lặng. Ngoài kia, thỉnh thoảng có tiếng xe máy vội vã lướt qua con ngõ nhỏ, rồi cũng nhanh chóng tan vào màn đêm. Anh nhắm mắt lại, cố gắng giữ lấy cảm giác ấm áp này. Sự rụt rè, bỡ ngỡ của những ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội vẫn còn đó, nhưng không còn quá nặng nề như trước. Dường như, từ sau buổi chiều ở quán cà phê "Hoa Sữa" cùng Lê Ngân, một phần nào đó trong anh đã dần cởi mở hơn, tự tin hơn. Anh không còn quá sợ hãi những ánh mắt đánh giá, không còn quá bận tâm đến việc mình là "chàng trai tỉnh lẻ" giữa lòng thủ đô. Anh đang dần tìm thấy một điểm tựa, một sự kết nối.

Đột nhiên, điện thoại trong tay anh lại rung lên. Lần này, không phải là một lời hỏi thăm đơn thuần, mà là một câu hỏi về bài tập. "Minh ơi, bạn có hiểu phần này không? Mình đọc mãi mà vẫn thấy mơ hồ quá..." Kèm theo là một bức ảnh chụp màn hình một đoạn công thức phức tạp trong môn Toán cao cấp. Hoàng Minh mỉm cười. Đây là một bước tiến mới. Lê Ngân không chỉ đáp lời anh, mà cô còn chủ động tìm đến anh để trao đổi về bài vở. Điều đó khiến anh cảm thấy mình được tin tưởng, được cần đến.

Anh ngồi dậy, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo. Ánh mắt anh lướt qua những dòng công thức, rồi dừng lại ở tên người gửi – Lê Ngân. Cô gái trầm tĩnh, ít nói ấy đang tìm kiếm sự giúp đỡ từ anh. Cảm giác ấm áp trong lòng anh càng lúc càng rõ rệt, xua tan đi cái lạnh se đang len lỏi qua ô cửa sổ. Anh bắt đầu soạn tin nhắn trả lời. Ngón tay anh lướt trên bàn phím ảo, gõ rồi lại xóa vài chữ. Anh muốn giải thích thật rõ ràng, nhưng cũng không muốn quá dài dòng, khiến cô cảm thấy khó hiểu. Anh muốn thể hiện sự nhiệt tình, nhưng không quá vồ vập.

"À, cái này mình cũng mới xem qua. Bạn đợi chút, mình giải thích cho." Anh nghĩ bụng, rồi lại xóa đi. Quá khô khan.

"Phần này hơi khó thật. Bạn có thể hiểu theo cách này..." Lại xóa. Vẫn chưa đủ tự nhiên.

Cuối cùng, anh quyết định đơn giản hóa mọi thứ. "Chào Ngân. Mình cũng vừa học xong phần này. Chỗ đó hơi lắt léo chút. Để mình thử giải thích cho bạn nhé. Bạn thử xem ví dụ 2.3 trong sách giáo trình, rồi áp dụng công thức 5.10. Nếu vẫn không được thì nhắn lại mình nhé." Anh dừng lại, đọc đi đọc lại tin nhắn. Có lẽ vậy là ổn rồi. Vừa lịch sự, vừa nhiệt tình, lại không quá phô trương. Anh nhấn gửi.

Chỉ vài giây sau, điện thoại lại rung lên. "Cảm ơn Minh nhiều nhé. Mình thử xem sao." Kèm theo là một biểu tượng mặt cười nhỏ, một trong số ít những lần Ngân sử dụng biểu tượng cảm xúc. Hoàng Minh cảm thấy nhẹ nhõm. Anh thở phào một hơi, rồi lại nằm xuống giường. Cảm giác ấm áp không chỉ đến từ tin nhắn, mà còn đến từ chính sự thay đổi trong lòng anh. Anh đã không còn là chàng trai chỉ biết cúi đầu lướt qua mọi người. Anh đã có thể chủ động, đã có thể chia sẻ, đã có thể giúp đỡ.

Đêm Hà Nội càng về khuya càng trở nên tĩnh mịch. Cái rét ngọt đầu đông len lỏi qua từng kẽ lá, từng mái hiên. Nhưng trong căn phòng trọ nhỏ của Hoàng Minh, dường như có một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên. Nó không rực rỡ, không ồn ào, chỉ là một ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để sưởi ấm trái tim anh. Anh tự nhủ, có lẽ những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng này sẽ dần trở thành một thói quen không thể thiếu. Một thói quen mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ có, với một cô gái như Lê Ngân.

***

Sáng hôm sau, Hà Nội đón chào một ngày mới với bầu trời trong xanh đến lạ, những vệt nắng vàng dịu len lỏi qua từng tán cây, đậu trên những mái nhà cổ kính. Cái lạnh se của đầu đông vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng không còn cái buốt giá cắt da thịt như những ngày mưa phùn. Trên sân trường Đại học Ngoại Thương, từng dòng sinh viên tấp nập đổ về các giảng đường sau giờ giải lao. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, nhường chỗ cho những tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân vội vã và cả những đoạn nhạc vang lên từ một câu lạc bộ gần đó.

Hoàng Minh và Đức Anh sóng bước trên hành lang rộng rãi của khoa. Đức Anh, với dáng người cao ráo, năng động và khuôn mặt sáng sủa, đang thao thao bất tuyệt về bài giảng môn Kinh tế học vĩ mô vừa rồi. “Thật sự thì cái phần về chính sách tài khóa với tiền tệ làm mình đau đầu quá Minh ạ. Mấy cái đường IS-LM cứ nhảy nhót lung tung, chả biết đằng nào mà lần.” Đức Anh vừa nói vừa vò đầu bứt tai, vẻ mặt đầy hài hước.

Minh, với vẻ ngoài trầm tĩnh hơn, chỉ mỉm cười lắng nghe. “Mình thấy cũng không đến nỗi. Chỉ cần nắm vững các giả định là được thôi. Mà Đức Anh, cậu thấy phần tính toán GDP theo phương pháp chi tiêu ấy, có đúng là phải cộng hết các khoản lại không?” Anh hỏi lại, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, không còn chút ngập ngừng nào như những ngày đầu. Sự tự tin trong anh đã lớn hơn rất nhiều, đặc biệt là khi trò chuyện với Đức Anh, người bạn thân thiết đã luôn động viên và kéo anh ra khỏi vỏ bọc của mình.

“À, cái đó thì đúng rồi! Phải cộng hết các khoản tiêu dùng, đầu tư, chi tiêu chính phủ và xuất khẩu ròng chứ. Mà này, Minh, cậu có vẻ nắm vững mấy cái này ghê nhỉ. Hay là tối nay mình với cậu ra thư viện làm bài nhóm luôn đi? Đằng nào cũng phải làm, làm sớm cho xong.” Đức Anh vỗ vai Minh, đôi mắt tinh nghịch ánh lên vẻ hào hứng.

Minh chưa kịp trả lời, bỗng một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía đối diện. “Chào Minh!”

Anh ngẩng đầu lên. Không xa họ, từ một phòng học vừa kết thúc giờ, Lê Ngân và Thảo Vy đang bước ra. Thảo Vy, với mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ và nụ cười rạng rỡ, đã nhanh nhẹn vẫy tay chào anh. Lê Ngân đi bên cạnh cô bạn, dáng người mảnh mai, thanh thoát. Cô mặc một chiếc áo len màu be đơn giản nhưng tinh tế, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng. Ánh mắt cô, như thường lệ, vẫn trầm tĩnh và có chút xa xăm, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Hoàng Minh, nó dừng lại một thoáng, rồi một nụ cười nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, thoáng qua trên môi cô.

Minh cảm thấy một chút bối rối quen thuộc ùa về, nhưng lần này, nó không còn khiến anh cứng đờ. Anh đáp lại lời chào của Thảo Vy bằng một nụ cười thân thiện. “Chào Thảo Vy. Chào Ngân.”

Đức Anh, với bản tính hòa đồng và hoạt bát, đã nhanh chóng nhận ra tình huống. “À, đây là bạn mình, Hoàng Minh. Còn đây là Lê Ngân và Thảo Vy, các bạn học cùng khoa với Ngân đấy Minh.” Anh không cần Minh giới thiệu, đã tự động bắt chuyện.

Thảo Vy vui vẻ tiến lại gần. “Chào Đức Anh! Nghe Ngân kể nhiều về bạn rồi. Bạn là người đã tìm giúp Minh cuốn sách giấy dó hả?” Cô hỏi, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò.

Đức Anh cười lớn. “À, không phải mình tìm giúp Minh đâu, là mình đi theo Minh thôi. Minh nhà ta mới là người tìm ra đấy. Mà nghe Ngân kể là cuốn sách đó khó tìm lắm đúng không?” Anh quay sang nhìn Ngân, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.

Lê Ngân khẽ gật đầu, môi vẫn giữ nụ cười mong manh. “Chào Đức Anh. Đúng là cuốn sách đó khá hiếm. May mà có Minh giúp đỡ.” Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng đủ để Minh cảm nhận được sự chân thành trong đó.

Hoàng Minh hơi đỏ mặt. Anh không quen với việc được khen ngợi trực tiếp như vậy, đặc biệt là trước mặt nhiều người. “Không có gì đâu Ngân. Mình cũng chỉ tình cờ thôi.” Anh nói, giọng vẫn còn chút ngập ngừng.

Thảo Vy nhìn Ngân, rồi lại nhìn Minh, đôi mắt tinh ý như đang đọc được điều gì đó. “Hai người hợp tác ăn ý ghê. Hay là có duyên với nhau nhỉ?” Cô trêu chọc, rồi cười khúc khích.

Lê Ngân thoáng giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Cô chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì. Hoàng Minh thì càng thêm bối rối, nhưng anh cũng không phủ nhận.

Đức Anh nhanh chóng chuyển chủ đề để giảm bớt sự ngượng ngùng cho Minh. “Mà Ngân với Thảo Vy vừa học xong môn gì đấy? Trông có vẻ căng thẳng nhỉ?”

Thảo Vy thở dài. “Môn Lịch sử Mỹ thuật. Cô Mai khó tính lắm, cứ bắt tụi mình nhớ đủ thứ tên họa sĩ với tác phẩm. Nhức đầu ghê!”

“Thế à? Mình thì đang nghĩ tối nay Minh với mình ra thư viện Quốc gia làm bài nhóm. Hai bạn có muốn đi cùng không? Có gì thì tụi mình có thể hỏi nhau luôn.” Đức Anh nhanh nhảu đề nghị, ánh mắt lướt qua cả Ngân và Thảo Vy.

Thảo Vy quay sang nhìn Ngân, đôi mắt đầy vẻ thăm dò. “Ngân ơi, hay mình đi chung đi? Mình cũng có vài bài cần tham khảo tài liệu ở thư viện đó.”

Lê Ngân suy nghĩ một lát. Cô chưa bao giờ đi thư viện với một nhóm bạn đông như vậy, lại còn có cả Hoàng Minh. Nhưng lời đề nghị của Đức Anh rất hợp lý, và Thảo Vy cũng tỏ vẻ muốn đi. Hơn nữa, cô cũng cảm thấy một sự tò mò nhẹ nhàng, muốn tìm hiểu thêm về thế giới của Hoàng Minh và bạn bè anh. “Cũng được. Mấy giờ thì Đức Anh với Minh định đi?” Cô hỏi, giọng vẫn trầm tĩnh.

“Khoảng bốn giờ chiều đi. Thế nào?” Đức Anh hào hứng.

“Được thôi.” Ngân khẽ gật đầu.

Một tia nắng dịu dàng lướt qua khuôn mặt Minh. Anh cảm thấy một niềm vui nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng. Từ những tin nhắn hỏi thăm, giờ đây đã là một buổi hẹn cùng nhau đi thư viện. Có lẽ, những điều chưa nói giữa anh và Ngân đang dần được viết nên bằng những khoảnh khắc giản dị như thế này.

***

Buổi chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả về phía Tây, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời Hà Nội, không khí trở nên se lạnh hơn, báo hiệu một đêm đông đang đến gần. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, tạo nên những vệt sáng vàng vọt trên những con phố đã quen thuộc. Bên trong Thư viện Quốc gia Việt Nam, một không gian hoàn toàn khác biệt hiện ra. Kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ với những cột đá lớn vươn cao, cầu thang rộng uốn lượn và sảnh chính cao vút, tạo nên một vẻ uy nghi, tĩnh lặng. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với một chút mùi bụi thời gian, gợi lên cảm giác về một kho tàng tri thức vô tận.

Hoàng Minh và Lê Ngân ngồi đối diện nhau tại một bàn đọc bằng gỗ chắc chắn trong một căn phòng rộng lớn. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn bàn hắt xuống, chiếu rõ từng trang sách và khuôn mặt tập trung của họ. Minh đang cắm cúi đọc một cuốn sách chuyên ngành kinh tế, còn Ngân thì đang phác thảo những đường nét tinh tế vào cuốn sổ tay bìa da của mình, thỉnh thoảng lại lật giở một cuốn sách nghệ thuật cổ. Dù mỗi người một việc, nhưng giữa họ có một sự kết nối vô hình, một dòng chảy yên ả của sự hiện diện.

Ở bàn kế bên, Đức Anh và Thảo Vy đang cúi đầu vào chiếc laptop, cùng nhau làm một bài tập nhóm. Tiếng gõ bàn phím khe khẽ của Đức Anh, tiếng lật trang sách nhẹ nhàng của Thảo Vy, và đôi khi là những tiếng thì thầm nhỏ của họ, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm, không phá vỡ sự tĩnh lặng chung của thư viện. Đức Anh vẫn giữ vẻ hoạt bát, nhưng đã tiết chế hơn nhiều so với thường ngày. “Thảo Vy, cậu xem chỗ này có phải là nên phân tích thêm về tác động của chính sách tiền tệ đến lạm phát không?” Anh thì thầm, nghiêng đầu về phía Thảo Vy.

Thảo Vy, với đôi mắt to tròn, chăm chú đọc. “Mình nghĩ là nên đấy. Nhưng mà nhớ là nói nhỏ thôi nhé, không thì các bạn lại quay sang lườm mình bây giờ.” Cô nói khẽ, rồi khúc khích cười.

Minh đang đọc đến một đoạn khá phức tạp trong cuốn sách của mình. Anh cau mày, cố gắng xâu chuỗi các khái niệm. Anh đã đọc đi đọc lại ba lần, nhưng vẫn cảm thấy mơ hồ. Cái cảm giác bối rối này quen thuộc như những ngày đầu anh mới chân ướt chân ráo lên Hà Nội, đối mặt với những kiến thức hoàn toàn mới lạ. Anh khẽ thở dài, đưa tay vuốt tóc.

Ngân, dù đang mải mê với những đường nét trên trang giấy, nhưng dường như cô có một giác quan đặc biệt để nhận ra những dao động nhỏ nhất trong không gian xung quanh. Cô tinh ý nhận ra sự bối rối của Minh. Cô ngừng phác thảo, khẽ ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô lướt qua Minh, rồi dừng lại ở cuốn sách anh đang đọc.

Không nói một lời, Ngân khẽ nghiêng người về phía Minh. Cô đưa ngón tay thanh mảnh của mình, nhẹ nhàng chỉ vào một dòng trong cuốn sách của anh. “Chỗ này, họ đang nói về mối quan hệ giữa cung tiền và mức giá chung trong dài hạn. Bạn có thể liên hệ với Lý thuyết số lượng tiền tệ để dễ hình dung hơn.” Giọng cô thì thầm, nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để Minh nghe rõ.

Hoàng Minh giật mình. Anh ngước lên, ánh mắt họ giao nhau. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy như thời gian ngừng lại. Đôi mắt Ngân sâu và trầm, phản chiếu ánh đèn vàng dịu, không chút biểu cảm rõ ràng, nhưng lại chất chứa một sự thấu hiểu lạ lùng. Minh cảm thấy một chút ngượng ngùng, vì sự bối rối của mình đã bị cô bạn nhìn thấu. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Đó là một khoảnh khắc không cần lời nói, một sự kết nối tinh tế mà chỉ riêng hai người họ mới cảm nhận được.

Anh khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười cảm ơn thầm lặng. “À… cảm ơn Ngân nhé. Mình hiểu rồi.” Anh nói khẽ, rồi cúi xuống nhìn lại dòng chữ cô vừa chỉ. Quả nhiên, khi được Ngân gợi ý, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.

Trong lúc đó, Đức Anh ở bàn bên cạnh lại khẽ lên tiếng. “Thảo Vy, cậu xem thử cái này. Không biết cái công thức này đúng không nhỉ?” Anh vừa nói vừa gõ nhẹ vào vai Thảo Vy.

Thảo Vy khẽ lườm Đức Anh. “Lại ồn rồi đấy! Trật tự chút đi không thì bị nhắc nhở bây giờ.” Cô nói, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên, không giấu được nụ cười.

Đúng lúc ấy, một bóng dáng nhỏ nhắn lướt qua khu vực sách chuyên ngành, đi về phía các kệ sách phía xa. Đó là An Nhiên, cô bạn cùng khoa với Hoàng Minh. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, tóc đen dài buông xõa. Khi đi ngang qua bàn của Minh và Ngân, ánh mắt An Nhiên khẽ liếc nhìn. Cô dừng lại một chút, khẽ mỉm cười với Minh. “Chào Minh. Cậu cũng ở đây à?” Giọng cô nhỏ nhẹ, thân thiện.

Minh ngẩng đầu lên, hơi bất ngờ. “Chào An Nhiên. Ừ, mình với các bạn đang làm bài nhóm.” Anh đáp lời, rồi gật đầu chào.

An Nhiên chỉ khẽ gật đầu đáp lại, rồi tiếp tục đi về phía kệ sách. Ánh mắt cô lướt qua Ngân và Thảo Vy, rồi lại thoáng dừng lại trên Minh trước khi khuất dạng.

Sau khi An Nhiên đi khỏi, không gian lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Hoàng Minh và Lê Ngân lại tiếp tục công việc của mình. Nhưng sau khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, và lời chỉ dẫn nhẹ nhàng của Ngân, dường như giữa họ đã hình thành một sợi dây liên kết mới, mong manh nhưng lại vô cùng bền chặt. Minh cảm thấy không gian trong thư viện không còn quá rộng lớn hay xa lạ nữa. Ngồi cạnh Ngân, anh cảm thấy một sự an tâm lạ thường.

Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ánh đèn vàng của thư viện càng trở nên ấm áp hơn, xua đi cái lạnh giá của đêm đông Hà Nội. Tiếng lật trang sách, tiếng bút viết, tiếng thì thầm của bạn bè, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian học tập đầy tri thức và cả những rung cảm tinh tế. Hoàng Minh khẽ mỉm cười. Những tin nhắn hỏi thăm đã trở thành thói quen, và giờ đây, những buổi học nhóm, những khoảnh khắc im lặng nhưng đầy ý nghĩa như thế này cũng sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong những ngày tháng tươi trẻ của anh ở Hà Nội. Anh biết, những điều chưa nói, những cảm xúc chưa gọi tên, vẫn còn đó, lơ lửng trong không khí se lạnh của Hà Nội. Nhưng anh tin, từng chút một, chúng sẽ được viết nên, được cảm nhận, giữa tiếng mưa phùn lất phất và mùi giấy cũ nồng nàn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ