Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 261

Tiếng Gió Đông Và Bước Chân Ngân

3061 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 260: Khắc họa phản ứng tức thì của Hoàng Minh và Lê Ngân sau khi Ngân bỏ chạy khỏi sân thượng.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của cả hai nhân vật chính, đặc biệt là nỗi sợ hãi và sự giằng xé của Lê Ngân, và sự tuyệt vọng, quyết tâm của Hoàng Minh.,Duy trì và tăng cường căng thẳng cảm xúc, đẩy câu chuyện tiến gần hơn đến cuộc đối thoại quan trọng và quyết định cuối cùng trong các chương tới.,Cho thấy sự 'vỡ vụn' hoàn toàn của vẻ ngoài trầm tĩnh của Lê Ngân, khiến cô phải đối diện với cảm xúc thật của mình.,Thúc đẩy Hoàng Minh từ trạng thái hoang mang sang hành động, cho thấy sự trưởng thành trong tình cảm của anh.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Tense, emotional, despairing, introspective, urgent, có chút lãng mạn buồn bã.
Kết chương: [object Object]

Tiếng “cạch” khô khốc của cánh cửa sắt vẫn còn vang vọng trong tai Hoàng Minh, như một nhát búa giáng mạnh vào lồng ngực cậu. Cậu đứng đó, bất động, giữa cái sân thượng lộng gió, nơi mùi hoa sữa cuối mùa giờ đây không còn nồng nàn mà trở nên nhạt nhòa, mang theo một vị đắng chát của nỗi tuyệt vọng. Bóng dáng Ngân đã khuất hẳn, chỉ còn lại khoảng không trống rỗng, lạnh lẽo, và tiếng gió đông rít lên như lời than khóc, tạt vào mặt cậu những luồng hơi buốt giá, sắc lạnh như hàng ngàn mũi kim.

Minh cảm thấy cơ thể mình như bị hóa đá. Đôi chân cậu nặng trĩu, không thể nhấc lên dù chỉ một phân. Trong đầu cậu là một mớ hỗn độn của những câu hỏi không lời đáp, những mảnh vỡ ký ức về khoảnh khắc Ngân quay lưng, về ánh mắt đầy quyết đoán nhưng cũng chất chứa nỗi đau của cô. "Ngân… Ngân ơi! Đừng đi mà…", tiếng gào xé lòng của cậu vẫn còn vang vọng, không phải trong không gian, mà là trong tâm trí cậu, ám ảnh, day dứt. Cậu đã làm gì? Cậu đã nói gì sai? Lẽ nào, tất cả những lời cậu vừa thổ lộ, những giằng xé cậu vừa chia sẻ, lại đẩy cô đi xa hơn? Hay chính cái "cơ hội" nghiệt ngã kia, cái gánh nặng mà cậu mang trên vai, đã trở thành bức tường vô hình ngăn cách họ?

Cậu đưa tay lên, chạm vào môi mình, vẫn còn vương vấn hơi lạnh của gió và chút vị mặn của những giọt nước mắt vô hình. Cậu đã không khóc. Nhưng trái tim cậu đang rỉ máu, từng giọt, từng giọt, thấm đẫm vào cái rét ngọt của Hà Nội. Hơi thở cậu hóa thành làn khói trắng, mờ ảo tan vào màn đêm, như chính tình yêu mong manh của cậu, đang chực tan biến. Ánh đèn thành phố bên dưới, lung linh, lấp lánh như những giọt nước mắt đóng băng, giờ đây trở thành những con mắt lạnh lùng, vô cảm, chứng kiến sự sụp đổ của cậu.

Một cơn gió mạnh hơn ùa tới, hất tung vài sợi tóc trên trán Minh, khiến chiếc áo khoác dày cộp của cậu phấp phới. Cái lạnh thấu xương tủy, nhưng không thấm vào đâu so với cái lạnh từ sự vắng mặt của Ngân. Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa sắt cũ kỹ, nơi cô vừa biến mất, như thể vẫn cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. Liệu cô có quay lại không? Liệu đây chỉ là một sự kiểm tra, một cách để cô đối diện với nỗi sợ hãi của chính mình? Hay đây thực sự là lời từ biệt, một dấu chấm hết cho tất cả những gì họ đã cùng nhau xây dựng?

Lòng cậu quặn thắt. Cậu không thể để cô đi như thế này. Không thể để mọi chuyện kết thúc trong sự im lặng và bỏ chạy. Cậu không thể chấp nhận. Tình yêu cậu dành cho Ngân không phải là một điều dễ dàng từ bỏ, không phải là một cảm xúc hời hợt có thể tan biến theo gió đông. Nó đã trở thành một phần của cậu, ăn sâu vào từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim. Khát vọng vươn lên, nỗi lo hòa nhập, tất cả đều trở nên vô nghĩa nếu không có cô ở bên.

"Không!" Cậu khẽ rít lên, tiếng nói bật ra khô khốc, lạc đi trong gió. Đôi mắt cậu, ban nãy còn đờ đẫn vì tuyệt vọng, giờ đây lóe lên một tia sáng của sự quyết tâm đến cháy bỏng. Cậu phải tìm cô. Cậu phải níu giữ cô lại. Cậu phải nói cho cô biết, một lần nữa, rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng cậu không thể sống thiếu cô, rằng cái "cơ hội" kia dù quan trọng đến mấy, cũng không thể sánh bằng tình yêu cậu dành cho cô.

Đôi chân cậu, ban nãy còn như bị chôn chặt, giờ đây như được tiếp thêm một nguồn năng lượng vô hình. Minh đột ngột xoay người, chạy vội đến lan can sân thượng. Cậu cúi người xuống, cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm, tìm kiếm bóng dáng mảnh mai của Ngân trên những con phố bên dưới. Nhưng vô vọng. Dưới ánh đèn vàng vọt, tất cả chỉ là những chấm sáng mờ ảo, không thể phân biệt được.

Không chút do dự, cậu quay lưng khỏi lan can, lao như bay về phía cánh cửa sắt. Bàn tay cậu nắm lấy tay nắm cửa lạnh buốt, giật mạnh. Cánh cửa mở ra với một tiếng kẽo kẹt chói tai, phá tan sự tĩnh mịch. Cậu không nghĩ ngợi gì, không để ý đến cái lạnh đang luồn lách qua lớp áo, không màng đến sự mệt mỏi đang vắt kiệt sức lực. Điều duy nhất cậu cảm nhận được là một sự thôi thúc mạnh mẽ, một nỗi sợ hãi tột cùng đang thúc đẩy cậu phải hành động.

Cậu lao xuống cầu thang bộ, từng bước chân nặng nề nhưng dồn dập, vang vọng trong không gian hẹp, tối tăm. "Ngân! Ngân ơi!" Tiếng cậu gào lên, khản đặc, hòa lẫn với tiếng thở dốc. Nó không còn là một tiếng kêu tuyệt vọng, mà là một lời cầu xin khẩn thiết, một lời thề sẽ không bao giờ buông tay. Cậu không biết cô đã đi đâu, không biết cô đang ở đâu trong cái thành phố rộng lớn này, nhưng cậu biết, cậu phải tìm thấy cô. Bằng mọi giá. Cậu phải đối mặt với cô, một lần nữa, để nói ra hết những điều chưa nói, để gỡ bỏ những khúc mắc, để hàn gắn lại những mảnh vỡ đang chực tan. Cậu sẽ không để Hà Nội, không để cái rét ngọt hay mùi hoa sữa cuối mùa, trở thành nhân chứng cho một tình yêu dang dở. Cậu phải chiến đấu, cho tình yêu của cậu, cho tương lai của họ. Tiếng bước chân của Minh cứ thế dồn dập, vang vọng, hòa vào tiếng gió đông, tan vào màn đêm lạnh giá của Hà Nội, mang theo một nỗi tuyệt vọng, nhưng cũng chất chứa một sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi.

***

Lê Ngân lao đi như một cơn gió lốc, không một chút ngoảnh lại. Đôi chân cô cứ thế bước thoăn thoắt trên từng bậc thang bê tông lạnh lẽo, xuống khỏi sân thượng. Tiếng "cạch" của cánh cửa sắt khép lại đằng sau, như một tiếng sét đánh ngang tai, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết mong manh giữa cô và Hoàng Minh. Gió đông vẫn rít mạnh, luồn lách qua từng kẽ hở của chiếc áo khoác màu xám tro mỏng manh, tạt vào mặt cô buốt giá, nhưng không thể sánh bằng cái lạnh đang cào xé trong lồng ngực. Nước mắt cô tuôn rơi, nóng hổi trên đôi má lạnh cóng, hòa lẫn với hơi sương đêm và vị mặn chát của nỗi tuyệt vọng.

"Tại sao? Tại sao lại là lúc này? Tại sao lại là anh ấy?" Những câu hỏi không lời đáp cứ thế văng vẳng trong đầu Ngân, lặp đi lặp lại như một điệp khúc ám ảnh. Cô không biết mình đang chạy đi đâu, chỉ biết phải chạy thật xa, thật nhanh, thoát khỏi cái không gian ngột ngạt trên sân thượng, thoát khỏi ánh mắt chất chứa nỗi giằng xé của Hoàng Minh, và quan trọng hơn, thoát khỏi chính những cảm xúc đang bùng cháy dữ dội trong lòng cô.

Mỗi bước chạy, lồng ngực cô lại đau nhói, phổi cô như muốn nổ tung vì thiếu dưỡng khí. Hơi thở trắng xóa bật ra, mờ ảo tan vào màn đêm, như chính tâm hồn cô, đang tan chảy trong nỗi đau. Cô cảm thấy mọi thứ đang sụp đổ xung quanh mình. Tương lai bỗng trở nên mịt mờ, không một tia sáng. Tình cảm cô dành cho Hoàng Minh, vốn dĩ đã cố gắng chôn sâu, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ, trở thành một gánh nặng vô hình, đè nén lên đôi vai gầy guộc.

Cô lao ra khỏi tòa chung cư cũ kỹ, sải bước dài trên vỉa hè lát gạch ẩm ướt. Những con phố đêm Hà Nội vắng tanh, chỉ lác đác vài chiếc xe máy lướt qua, để lại tiếng động cơ vọng lại xa xăm. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, kéo dài bóng cô như một vết mực đen trên nền đất xám. Ngân không dám ngẩng đầu lên, chỉ biết cúi gằm mặt, hai tay ôm chặt lấy mình, như thể muốn tự sưởi ấm cho trái tim đang đóng băng.

Cô chạy qua những cửa hàng đã đóng cửa im lìm, những hàng cây cổ thụ trơ trụi lá trong gió đông. Mùi ẩm mốc, bụi bặm của phố xá hòa lẫn với mùi sương đêm se lạnh, tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và lạc lõng. Trong đầu cô, lời nói của Hoàng Minh vẫn cứ văng vẳng: "Anh không muốn rời xa em... Nếu rời đi mà mất em, anh không muốn..." Những lời nói ấy, lẽ ra phải mang lại sự an ủi, sự ấm áp, nhưng giờ đây lại trở thành những mũi kim đâm vào tim cô. Chúng nhắc nhở cô về một sự thật nghiệt ngã: tình yêu của họ đang đứng trước một ngã rẽ, một lựa chọn mà cả hai đều sợ hãi.

Cô sợ. Cô sợ mất anh. Nhưng cô cũng sợ phải đối mặt với một tương lai không chắc chắn, một mối quan hệ có thể phải vượt qua khoảng cách địa lý. Cô sợ sự tổn thương, sợ phải mở lòng hoàn toàn, sợ rằng một khi đã trao đi tất cả, cô sẽ không còn gì để giữ lại cho mình. Nỗi sợ hãi ấy đã bám rễ sâu trong tâm hồn cô từ rất lâu, tựa như những cây cổ thụ đã già cỗi ở Hà Nội, kiên cường nhưng cũng đầy vẻ u trầm.

Cứ thế, cô chạy, chạy không ngừng nghỉ. Hơi thở cô càng lúc càng dồn dập, khô khốc. Cả cơ thể cô run rẩy không kiểm soát, không chỉ vì cái lạnh bên ngoài, mà còn vì sự chấn động cảm xúc bên trong. Cô muốn chạy trốn khỏi tất cả: khỏi Hoàng Minh, khỏi cái "cơ hội" định mệnh ấy, khỏi chính những cảm xúc mà cô đang cố gắng chôn vùi. Nhưng càng chạy, cô lại càng cảm thấy mọi thứ đang bủa vây, níu kéo cô lại. Mỗi con phố, mỗi ngõ ngách đều như một chứng nhân câm lặng, từng chứng kiến những khoảnh khắc đời thường, giản dị của họ, và giờ đây lại chứng kiến sự vỡ vụn của cô.

Chân cô bắt đầu mỏi rã rời, hai bắp chân căng cứng, đau nhức. Lồng ngực cô như có một tảng đá đè nặng, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Cô không biết mình đã chạy bao xa, đã đi qua bao nhiêu con phố. Chỉ biết rằng, cô cần một điểm dừng, một nơi nào đó để có thể trút bỏ tất cả, để có thể hít thở, và để có thể đối mặt với chính mình. Mùi hoa sữa cuối mùa, vốn là biểu tượng của tình yêu thanh xuân của họ, giờ đây lại trở thành một nỗi ám ảnh, nồng nàn đến mức da diết, gợi nhắc về những kỷ niệm đẹp đẽ đã qua, và cả những nỗi đau đang hiện hữu. Ngân vẫn cúi gằm mặt, đôi vai gầy rung lên bần bật trong gió, bước chân cô cứ thế miệt mài, miệt mài, như một con thuyền nhỏ lạc lối giữa biển khơi bao la của Hà Nội về đêm.

***

Bước chân Ngân dần chậm lại, rồi dừng hẳn. Cơ thể cô kiệt sức, rã rời, như thể mọi năng lượng đã bị vắt kiệt. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ nhòe vì nước mắt và mệt mỏi, nhìn quanh. Không biết từ lúc nào, cô đã đến Hồ Gươm. Không gian nơi đây khác hẳn với những con phố ồn ào vừa rồi, tĩnh lặng và thanh bình đến lạ. Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời đêm thăm thẳm, điểm xuyết vài ánh đèn yếu ớt từ phía xa.

Cô lảo đảo bước đến một chiếc ghế đá cũ kỹ, rêu phong, nằm ẩn mình dưới tán cây cổ thụ. Chiếc ghế lạnh buốt dưới cái rét ngọt của Hà Nội, nhưng Ngân không còn cảm thấy gì nữa. Cô ngồi sụp xuống, co ro trong chiếc áo khoác mỏng, hai tay ôm chặt lấy mình, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm vô vọng. Nước mắt đã cạn, chỉ còn lại nỗi trống rỗng và sự mệt mỏi cùng cực. Hơi lạnh từ mặt hồ bốc lên, thấm vào da thịt, nhưng cũng mang theo một chút tĩnh lặng, một sự bình yên kỳ lạ mà cô đang rất cần.

Trong không gian yên tĩnh của hồ Gươm, những lời của Hoàng Minh lại vang vọng rõ nét hơn bao giờ hết, không còn bị tiếng gió và tiếng thở dốc của cô át đi. "Anh không muốn rời xa em... Nếu rời đi mà mất em, anh không muốn..." Từng câu, từng chữ cứ thế xoáy sâu vào tâm trí Ngân, buộc cô phải đối diện. Cô đã chạy trốn, nhưng không thể chạy trốn khỏi chính suy nghĩ của mình.

Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận mùi nước hồ thoang thoảng, mùi sương đêm lành lạnh. Sự im lặng của hồ Gươm như một tấm màn che chắn, tách cô ra khỏi thế giới ồn ào bên ngoài, và cũng tách cô ra khỏi những nỗi sợ hãi đang dằn vặt. Lần đầu tiên kể từ khi rời sân thượng, Ngân cho phép mình thực sự lắng nghe trái tim mình.

Cô sợ mất anh ấy. Đó là sự thật. Nỗi sợ hãi đã khiến cô bỏ chạy, nhưng giờ đây, khi đối diện với nó một cách trần trụi, cô nhận ra nó lớn hơn bất cứ nỗi sợ nào khác. Lớn hơn nỗi sợ phải mở lòng, lớn hơn nỗi sợ bị tổn thương, lớn hơn nỗi sợ phải đối mặt với một tương lai bất định. Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ ngày nào, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô. Anh mang đến cho cô sự ấm áp, sự thấu hiểu mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Anh đã nhìn thấu vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng của cô, và chạm đến tâm hồn tinh tế, sâu sắc ẩn giấu bên trong.

Nhưng liệu cô có thể giữ anh ấy lại không? Hay cô nên để anh ấy đi, để anh ấy theo đuổi cái "cơ hội" đã được định sẵn, cái cơ hội có thể thay đổi cuộc đời anh ấy? Câu hỏi đó như một mũi dao sắc lẹm, cứa vào lòng cô. Lê Ngân, cô gái Hà Nội gốc, luôn tự hào về sự độc lập, về khả năng tự chủ cuộc sống của mình. Cô luôn tin rằng mình có thể đứng vững trên đôi chân của mình, không cần ai phải dựa dẫm. Nhưng giờ đây, trước mặt Minh, trước tình yêu của anh, sự độc lập ấy bỗng trở nên mong manh, yếu ớt.

"Mình sợ tổn thương... mình sợ mất đi sự độc lập..." cô thì thầm trong đầu, nhưng rồi một giọng nói khác, yếu ớt hơn, nhưng chân thật hơn, lại vang lên: "Nhưng mình cũng sợ mất anh ấy hơn bất cứ điều gì."

Khoảnh khắc đó, Ngân cảm thấy một sự vỡ vụn hoàn toàn bên trong. Vỏ bọc trầm tĩnh, lạnh lùng mà cô đã dày công xây dựng bấy lâu nay, đã hoàn toàn sụp đổ. Những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu nay bỗng vỡ òa, dữ dội, nhưng cũng mang theo một sự giải thoát nhẹ nhàng. Cô đã trốn tránh quá lâu. Đã đến lúc cô phải đối mặt.

Cô mở mắt, nhìn lên bầu trời đêm dần chuyển màu. Phía chân trời xa xăm, một tia sáng yếu ớt của bình minh sắp tới đang ló dạng, xé toạc màn đêm đen đặc. Ánh sáng ấy, mờ ảo nhưng kiên cường, như một lời hứa về một khởi đầu mới, một hy vọng mới. Gió đông vẫn thổi, nhưng đã nhẹ hơn một chút, không còn buốt giá như ban nãy. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó không còn mang vị đắng chát của nỗi tuyệt vọng, mà là một sự da diết, một lời nhắc nhở về những gì cô đã có, và những gì cô không muốn đánh mất.

Lê Ngân đưa tay ôm lấy đầu, nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. Cô hít thở sâu, thật sâu, cảm nhận từng luồng khí lạnh tràn vào phổi, mang theo một chút bình yên. Cô biết, đây không phải là kết thúc. Mà là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một cuộc đối thoại chân thành, một cuộc đối mặt với chính những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Cô đã chạy trốn đủ rồi. Giờ là lúc cô phải quay lại, đối diện với Hoàng Minh, và đối diện với tình yêu của họ. Bất kể kết quả ra sao, cô cũng không muốn để những điều chưa nói trở thành một gánh nặng, một vết sẹo hằn sâu trong thanh xuân của họ. Ánh sáng bình minh càng lúc càng rõ ràng hơn, chiếu rọi lên mặt hồ, lên tâm hồn cô, mang theo một tia hy vọng mong manh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ