Ánh sáng ấy, mờ ảo nhưng kiên cường, như một lời hứa về một khởi đầu mới, một hy vọng mới. Gió đông vẫn thổi, nhưng đã nhẹ hơn một chút, không còn buốt giá như ban nãy. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó không còn mang vị đắng chát của nỗi tuyệt vọng, mà là một sự da diết, một lời nhắc nhở về những gì cô đã có, và những gì cô không muốn đánh mất.
Lê Ngân đưa tay ôm lấy đầu, nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. Cô hít thở sâu, thật sâu, cảm nhận từng luồng khí lạnh tràn vào phổi, mang theo một chút bình yên. Cô biết, đây không phải là kết thúc. Mà là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một cuộc đối thoại chân thành, một cuộc đối mặt với chính những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Cô đã chạy trốn đủ rồi. Giờ là lúc cô phải quay lại, đối diện với Hoàng Minh, và đối diện với tình yêu của họ. Bất kể kết quả ra sao, cô cũng không muốn để những điều chưa nói trở thành một gánh nặng, một vết sẹo hằn sâu trong thanh xuân của họ. Ánh sáng bình minh càng lúc càng rõ ràng hơn, chiếu rọi lên mặt hồ, lên tâm hồn cô, mang theo một tia hy vọng mong manh.
Ngân mở mắt, nhìn về phía chân trời đang dần rạng đông. Sương sớm vẫn giăng mắc mờ ảo trên mặt Hồ Gươm, tạo nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Tháp Rùa ẩn hiện trong làn sương mỏng như một nét chấm phá cổ kính, tĩnh lặng giữa không gian đang cựa mình thức giấc. Những cây cổ thụ ven hồ vẫn còn đọng hơi sương đêm, lá cây như được phủ một lớp phấn bạc lấp lánh. Gió đông, dù đã bớt phần buốt giá, vẫn đủ để luồn qua lớp áo khoác mỏng của cô, mang theo hơi lạnh ẩm ướt từ mặt hồ. Cái rét ngọt của Hà Nội vào buổi sớm tinh mơ luôn có một vẻ đẹp rất riêng, một sự se sắt nhưng không đến nỗi cắt da cắt thịt, mà như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự tồn tại của mình.
Ngân đứng dậy, gạt đi những hạt sương đêm còn vương trên mái tóc đen dài của mình. Đôi mắt sâu và trầm của cô đã không còn vẻ trống rỗng của đêm qua, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ, xen lẫn một chút mệt mỏi sau một đêm thức trắng. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn giữ những đường nét tinh tế, nhưng giờ đây nó mang một vẻ kiên định hơn, một sự quyết tâm mới mẻ. Cô hít một hơi thật sâu, lấp đầy phổi bằng làn không khí trong lành, ẩm ướt. Mùi nước hồ lẫn với mùi cây cỏ xanh non thoang thoảng, đôi khi vương chút hương trầm thoảng nhẹ từ đền Ngọc Sơn xa xa, như một lời chào buổi sáng của Hà Nội.
Những lời của Hoàng Minh, từng chữ, từng câu, vẫn cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô. "Nếu rời đi mà mất em, anh không muốn..." Lời nói ấy, từ một chàng trai vốn rụt rè, ít nói như Minh, lại mang một sức nặng không tưởng. Nó đã đâm xuyên qua lớp vỏ bọc trầm tĩnh mà Ngân dày công xây dựng bấy lâu, chạm đến trái tim cô một cách trực diện nhất. Cô đã luôn tự hào về sự độc lập, về khả năng tự chủ của mình. Cô luôn nghĩ rằng tình yêu là một điều gì đó xa xỉ, có thể khiến người ta yếu mềm, đánh mất bản thân. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, sự độc lập đó trở nên vô nghĩa nếu thiếu đi một người có thể nhìn thấu tâm hồn cô, một người có thể khiến cô dám đối diện với những cảm xúc sâu kín nhất.
"Mình sợ tổn thương... mình sợ mất đi sự độc lập..." Ngân lại thì thầm trong đầu, nhưng lần này, giọng nói ấy không còn sự trốn tránh hay biện minh. Nó chỉ là một sự chấp nhận trần trụi về nỗi sợ hãi của chính mình. "Nhưng mình cũng sợ mất anh ấy hơn bất cứ điều gì." Lời thú nhận ấy, dù chỉ với riêng bản thân, cũng đủ để khiến một gánh nặng vô hình trút bỏ khỏi vai cô. Cô không còn sợ phải thừa nhận cảm xúc của mình nữa.
Ngân bước chầm chậm dọc theo bờ hồ. Những tia nắng đầu tiên đã bắt đầu len lỏi qua tán cây, chiếu rọi xuống mặt hồ gợn sóng lăn tăn, tạo thành những dải lụa vàng óng ánh. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven hồ hòa cùng tiếng chuông chùa xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của buổi sớm. Vài người đã bắt đầu tập thể dục, chạy bộ quanh hồ, tạo nên những chấm phá chuyển động trên bức tranh tĩnh lặng. Ngân nhìn họ, nhìn những gương mặt bình thản, rồi nhìn lại đôi bàn tay mình đang siết chặt. Cô biết, quyết định này sẽ thay đổi rất nhiều thứ. Nó có thể khiến cô phải đối mặt với những điều cô chưa từng nghĩ mình có đủ dũng khí để đối mặt. Nhưng cô không hối hận.
Cô nhớ lại những khoảnh khắc bên Hoàng Minh. Những buổi tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, mùi mưa phùn và hơi đất quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm rất riêng của Hà Nội. Những lần cùng ngồi xe buýt về, anh luôn nhường cô ngồi cạnh cửa sổ, đôi khi lén nhìn cô qua khung kính ướt đẫm. Những buổi chiều trong thư viện, ánh mắt họ vô tình chạm nhau qua giá sách, rồi vội vàng lảng tránh. Tất cả những điều nhỏ nhặt ấy, đã dệt nên một sợi dây vô hình, bền chặt hơn bất cứ lời hứa hẹn hoa mỹ nào. Anh không cần phải nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện của anh, sự quan tâm âm thầm của anh, đã đủ để sưởi ấm trái tim vốn có phần lạnh lẽo của cô. Anh đã nhìn thấu vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng của cô, và chạm đến tâm hồn tinh tế, sâu sắc ẩn giấu bên trong. Cô không muốn đánh mất điều đó.
Một tia nắng ấm áp hiếm hoi của ngày đông khẽ chạm vào má Ngân. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm ấy. Đó là hơi ấm của hy vọng, của một khởi đầu mới. Nó xua tan đi phần nào cái rét ngọt còn vương vấn. Ngân đã chạy trốn đủ rồi. Giờ là lúc cô phải quay lại, đối diện với Hoàng Minh, và đối diện với tình yêu của họ. Bất kể kết quả ra sao, cô cũng không muốn để những điều chưa nói trở thành một gánh nặng, một vết sẹo hằn sâu trong thanh xuân của họ. Ánh sáng bình minh càng lúc càng rõ ràng hơn, chiếu rọi lên mặt hồ, lên tâm hồn cô, mang theo một tia hy vọng mong manh. Lê Ngân siết chặt bàn tay, quay lưng lại với mặt hồ, bước đi với dáng vẻ kiên định hơn.
Cùng lúc đó, cách Hồ Gươm không xa, Hoàng Minh vẫn miệt mài lang thang qua từng con phố. Trời đã hửng sáng rõ, nhưng đối với anh, màn đêm của sự tuyệt vọng vẫn còn bao trùm. Anh đã đi bộ không ngừng nghỉ kể từ khi Ngân bỏ chạy khỏi sân thượng. Từng con phố quen thuộc, từng ngõ ngách anh nghĩ cô có thể đến, anh đều đã lùng sục qua. Khuôn mặt anh phờ phạc, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, hằn lên những quầng thâm sâu hoắm, nhưng vẫn ánh lên một tia kiên cường không chịu bỏ cuộc. Chiếc áo khoác dày cộp của anh đã nhàu nát, bám đầy hơi sương đêm, nhưng anh không hề cảm thấy lạnh. Nỗi lo lắng và sợ hãi đã chiếm trọn tâm trí anh.
Anh liên tục gọi vào số điện thoại của Ngân, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ. Mỗi tiếng "tút... tút..." kéo dài đều như một nhát dao cứa vào lòng anh. "Ngân, em ở đâu? Anh xin em, đừng bỏ anh. Anh không thể sống thiếu em..." Anh thì thầm, giọng khản đặc vì mệt mỏi và cảm xúc dồn nén. Hơi thở của anh, dù không còn trắng xóa như đêm khuya, vẫn mang theo một chút hơi lạnh của gió đông. Những con phố Hà Nội dần cựa mình thức giấc, tiếng xe máy bóp còi từ xa bắt đầu vọng lại, tiếng người bán hàng rong đầu tiên cất lên những lời rao quen thuộc, mùi thức ăn đường phố thoang thoảng trong làn gió. Nhưng tất cả những âm thanh, mùi hương ấy đều không thể lọt vào tâm trí anh. Anh chỉ có một mục tiêu duy nhất: tìm thấy Ngân.
Minh nhớ lại ánh mắt đau đớn, giằng xé của Ngân đêm qua. Anh đã làm cô tổn thương. Chính anh đã đẩy cô vào tình thế khó khăn này. Cái "cơ hội" mà anh từng nghĩ là quan trọng, giờ đây trở nên thật nhỏ bé, vô nghĩa so với nỗi sợ hãi mất đi cô. Anh đã quá rụt rè, quá chậm trễ trong việc bày tỏ cảm xúc của mình. Anh đã luôn sợ hãi sự khác biệt giữa hai người: anh là chàng trai tỉnh lẻ, cô là cô gái Hà Nội gốc. Anh sợ mình không xứng đáng, sợ mình không thể mang lại cho cô một tương lai tốt đẹp. Nhưng giờ đây, tất cả những nỗi sợ hãi ấy đều tan biến, chỉ còn lại một nỗi sợ lớn nhất: mất cô.
Minh dừng lại ở một góc phố vắng, tựa lưng vào một bức tường rêu phong. Anh nhắm mắt lại, hít thở từng hơi khó nhọc. Hình ảnh Ngân chạy đi, bỏ lại anh một mình trong đêm tối lạnh lẽo, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh đã chạy theo, gọi tên cô, nhưng cô đã biến mất như một ảo ảnh. Anh đã tìm kiếm khắp nơi, từ con ngõ nhỏ dẫn đến nhà cô, đến những quán cà phê quen thuộc mà họ từng ghé. Nhưng không có dấu vết nào của Ngân. Sự bất lực dâng trào, khiến anh cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ.
"Anh phải tìm thấy em, phải nói cho em biết tất cả." Anh tự nhủ, giọng nói đầy kiên quyết, dù cơ thể anh đang rã rời. Anh không thể bỏ cuộc. Anh không thể để những điều chưa nói chôn vùi tình yêu của họ. Anh đã hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ để cô rời đi mà không chiến đấu. Anh sẽ không để cô chạy trốn khỏi cảm xúc của mình, cũng như anh sẽ không chạy trốn khỏi cảm xúc của chính mình nữa. Anh đã từng là một chàng trai rụt rè, bỡ ngỡ, nhưng tình yêu dành cho Ngân đã tôi luyện anh trở nên mạnh mẽ hơn. Anh không biết điều gì đang chờ đợi anh phía trước, nhưng anh biết một điều chắc chắn: anh không muốn một cuộc sống mà không có Ngân.
Minh mở mắt, nhìn về phía đường chân trời đang dần hửng nắng. Dù trời đã sáng, nhưng những tia nắng đầu tiên vẫn còn yếu ớt, chưa đủ sức xua tan hết cái lạnh và sự ẩm ướt của sương sớm. Anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một linh cảm mơ hồ. Nó không phải là một địa điểm cụ thể, mà là một cảm giác, một sự mách bảo từ sâu thẳm trái tim. Có lẽ, cô sẽ ở một nơi nào đó mà cả hai từng có những kỷ niệm đẹp, một nơi mang đến sự bình yên cho tâm hồn cô. Anh nghĩ đến Quán Cà phê "Hoa Sữa", nơi họ đã có nhiều buổi chiều ngồi bên nhau, nơi mùi cà phê rang xay thơm lừng và mùi hoa sữa thoang thoảng đã chứng kiến những khoảnh khắc đầu tiên của tình yêu chớm nở. Anh quyết định. Anh phải đến đó. Anh sẽ không bỏ cuộc. Hoàng Minh lại tiếp tục bước đi, những bước chân tuy nặng nề nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường, hướng về phía quán cà phê.
***
Sáng muộn, khi những tia nắng vàng đã bắt đầu trải dài trên những con phố Hà Nội, xua đi phần nào cái lạnh se sắt của gió đông, Lê Ngân đã ngồi ở một góc quen thuộc trong Quán Cà phê "Hoa Sữa". Ngôi nhà ống cũ được cải tạo, với mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cánh cửa gỗ kính hé mở, và ban công nhỏ có giàn hoa giấy đang khoe sắc, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính, lãng mạn. Bên trong, không gian ấm cúng với nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản nhưng tinh tế. Trên tường treo nhiều tranh ảnh cũ, gợi nhắc về một Hà Nội xưa cũ, và những kệ sách đầy ắp, mời gọi người đọc tìm đến sự tĩnh lặng.
Cô ngồi cạnh cửa sổ, tay cầm một tách trà hoa cúc ấm, hơi nóng bốc lên làm mờ ảo gương mặt thanh tú. Dù vẻ ngoài vẫn trầm tĩnh, đôi mắt sâu của cô đã không còn sự giằng xé của đêm qua, mà thay vào đó là một sự bình thản lạ thường, pha lẫn chút hồi hộp khó tả. Cô đã dành thời gian ở Hồ Gươm để đối diện với chính mình, và bây giờ, cô đã sẵn sàng. Cô đã quyết định sẽ không chạy trốn nữa. Bất kể điều gì xảy ra, cô sẽ đối mặt.
Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách từ quầy bar. Tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tiếng lật trang sách khe khẽ, tất cả tạo nên một không gian yên bình, thư thái. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ lướt qua cửa sổ, mang theo mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò, và đâu đó, thoang thoảng một chút mùi hoa sữa cuối mùa từ cây cổ thụ bên đường, một mùi hương đã trở thành biểu tượng cho tình yêu của họ.
Ngân hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương thơm quen thuộc ấy, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đã qua. Cô đưa tách trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ và hơi ấm lan tỏa trong cổ họng. Ánh mắt cô dõi ra ngoài cửa sổ, nhìn dòng người tấp nập trên phố. Hà Nội vẫn thế, vẫn không vội được đâu, vẫn giữ nhịp sống riêng của mình, nhưng trong lòng Ngân, mọi thứ đã thay đổi.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán cà phê khẽ mở. Một bóng người bước vào, dáng vẻ có phần tiều tụy, mệt mỏi. Hoàng Minh. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác dày cộp từ đêm qua, khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt ấy vẫn không ngừng tìm kiếm. Anh đảo một vòng quanh quán, từ bàn này sang bàn khác, với một sự tuyệt vọng cố giấu.
Rồi, ánh mắt anh dừng lại. Dừng lại nơi góc quán quen thuộc, nơi Ngân đang ngồi.
Cả hai đều sững sờ. Mọi âm thanh trong quán dường như tắt lịm. Tiếng nhạc acoustic trở nên xa xăm, tiếng pha chế cà phê bỗng im bặt, và những lời trò chuyện thì thầm tan biến vào hư không. Chỉ còn lại hai ánh mắt chạm nhau, truyền tải hàng ngàn cảm xúc mà không cần bất cứ lời nói nào.
Trong lòng Minh, một làn sóng cảm xúc dữ dội dâng trào: sự nhẹ nhõm đến tột cùng khi tìm thấy cô, nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng trên hết là tình yêu và một sự quyết tâm mãnh liệt. "Ngân... Em đây rồi!" Anh thầm gọi tên cô trong tâm trí, giọng nói run rẩy. Anh không thể tin vào mắt mình. Cô thực sự đang ở đây. Bình yên, tĩnh lặng, và dường như đang chờ đợi anh.
Còn trong Ngân, một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy hồi hộp len lỏi. Cô đã đoán được anh sẽ đến. Cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này. "Anh ấy đã đến," cô nghĩ, một nụ cười gần như vô hình thoáng qua trên môi. Ánh mắt cô không còn trốn tránh, mà nhìn thẳng vào anh, không một chút e dè. Ánh mắt ấy, vừa mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định, như một lời mời gọi, một sự chấp nhận.
Hoàng Minh ngập ngừng. Anh đứng yên ở cửa, như thể sợ một cử động nhỏ cũng có thể khiến hình ảnh cô tan biến. Rồi, anh hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, và bắt đầu bước về phía bàn của Lê Ngân. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, nhưng cũng đầy quyết đoán.
Lê Ngân khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng vô vàn ý nghĩa. Cô đặt tách trà xuống bàn, tạo nên một tiếng kêu nhỏ trong không gian tĩnh lặng, và nhìn thẳng vào anh. Cô không còn trốn tránh. Cô đã sẵn sàng. Ánh mắt cô kiên định, như muốn nói: "Em ở đây. Em đã chờ anh." Không khí trong quán cà phê bỗng trở nên căng thẳng, nhưng cũng đầy mong chờ. Cuộc đối thoại quan trọng nhất trong cuộc đời họ, một cuộc đối thoại định hình tương lai, sắp sửa bắt đầu.