Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 263

Khi Nỗi Sợ Lên Tiếng

3158 từ
Mục tiêu: Khởi đầu cuộc đối thoại quan trọng giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, tiếp nối trực tiếp từ cliffhanger của Chương 262.,Thiết lập không khí căng thẳng nhưng đầy cảm xúc, nơi sự dè dặt dần được phá vỡ.,Hoàng Minh bắt đầu thổ lộ những nỗi sợ hãi sâu kín nhất của mình, đặc biệt là nỗi sợ mất Lê Ngân và sự tự ti về bản thân.,Lê Ngân tiếp nhận những lời thổ lộ của Hoàng Minh, thể hiện sự lắng nghe và nội tâm giằng xé nhưng chưa đưa ra phản ứng rõ ràng.,Duy trì nhịp độ của 'rising_action', tăng cường áp lực và sự mong đợi cho những lời đáp lại và quyết định lớn hơn.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Tense, emotional, vulnerable, reflective, romantic
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh bước những bước chân nặng trĩu, mỗi chuyển động như kéo theo cả một đêm dài mệt mỏi và nỗi lo lắng khôn cùng. Chiếc ghế đối diện Lê Ngân như một lời mời gọi, nhưng cũng là một thử thách. Anh nhẹ nhàng kéo nó ra, âm thanh khô khốc vang lên trong sự tĩnh lặng đột ngột của góc quán, rồi chậm rãi ngồi xuống. Khung cảnh quen thuộc của Quán Cà phê "Hoa Sữa" bỗng trở nên xa lạ, mọi chi tiết dù nhỏ nhất cũng trở nên sắc nét đến lạ thường.

Trước mặt anh, Ngân vẫn trầm tĩnh, tay vẫn ôm tách trà hoa cúc ấm. Hơi nóng từ tách trà bốc lên, làm mờ đi một phần khuôn mặt thanh tú, nhưng anh vẫn nhìn rõ đôi mắt sâu thẳm của cô. Chúng không còn sự hoảng loạn hay giằng xé của đêm qua, mà thay vào đó là một sự bình thản đến khó tin, pha lẫn chút mệt mỏi mà Minh chỉ có thể cảm nhận được qua ánh mắt tinh tường của mình. Anh muốn chạm vào cô, muốn nắm lấy bàn tay mảnh mai ấy để xem liệu cô có thật sự ở đây, có thật sự bình yên như vẻ ngoài hay không. Nhưng anh không dám. Không khí giữa họ đặc quánh lại, nặng nề hơn cả cái rét cắt da của buổi sáng đông Hà Nội.

Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò từ quầy bar xa xăm. Những mùi hương quen thuộc, từng gắn liền với biết bao kỷ niệm của họ, giờ đây lại mang một vị đắng chát. Anh nhìn xuống chiếc bàn gỗ mộc, những vân gỗ xoáy tròn như những vòng xoáy trong tâm trí anh. Anh đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần suốt đêm qua, rằng liệu mình có tìm thấy Ngân không, liệu cô có thực sự biến mất khỏi cuộc đời anh như một cơn gió vô định hay không. Nỗi sợ hãi ấy đã bóp nghẹt trái tim anh, khiến anh không thể thở nổi.

Trong khi đó, Lê Ngân vẫn giữ nguyên tư thế, đôi mắt cô lướt qua vẻ tiều tụy của Minh. Khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt đỏ hoe, quầng thâm hằn rõ dưới mi mắt, và cả chiếc áo khoác dày cộp còn vương mùi gió đêm. Cô biết anh đã tìm cô. Cô biết anh đã trải qua một đêm tồi tệ. Một cảm giác tội lỗi nhẹ nhàng len lỏi trong lòng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự kiên định. Cô đã quyết định rồi. Cô sẽ không trốn tránh nữa. Cô đã đối mặt với chính mình bên Hồ Gươm, đã để những nỗi sợ hãi và giằng xé trỗi dậy, và đã chọn cách đối diện. Cô sẽ lắng nghe.

Tiếng nhạc acoustic từ chiếc loa nhỏ vẫn đều đặn vang lên, một bản tình ca buồn không lời. Tiếng lách cách khẽ khàng của tách cà phê chạm vào đĩa sứ từ quầy bar, tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tất cả tạo nên một lớp nền âm thanh tưởng chừng như vô hình, nhưng lại khiến sự im lặng giữa Minh và Ngân càng trở nên nổi bật và nặng nề hơn. Minh đưa tay lên, định chạm vào tách cà phê trước mặt, nhưng rồi lại rụt về. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải nói gì. Tất cả những lời anh đã chuẩn bị suốt đêm qua, giờ đây như tan biến vào hư không, chỉ còn lại một khối cảm xúc hỗn độn trong lồng ngực.

"Ngân..." Anh khẽ gọi tên cô, giọng nói khản đặc, như thể đã lâu lắm rồi anh không nói chuyện. Âm thanh nhỏ đến nỗi gần như bị nuốt chửng bởi tiếng nhạc. Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt cô cuối cùng cũng chạm vào anh, không còn lảng tránh nữa. Đó là một ánh nhìn trực diện, sâu thẳm, khiến Minh cảm thấy như bị lột trần. Anh nuốt khan, cảm nhận cổ họng khô rát. Cái lạnh của sáng đông dường như đã ngấm vào tận xương tủy, nhưng cái lạnh trong lòng anh còn buốt giá hơn.

Anh nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt đã bao lần khiến anh lạc lối, đôi mắt đã bao lần khiến anh cảm thấy bình yên. Và giờ đây, trong đôi mắt ấy, anh thấy một điều gì đó khác lạ: sự chờ đợi. Cô không giục giã, không hối thúc, chỉ lặng lẽ chờ đợi anh nói ra những điều anh cần nói. Sự tĩnh lặng ấy vừa là sự an ủi, vừa là áp lực vô hình. Minh biết, đây là cơ hội cuối cùng của anh. Cơ hội để anh không còn là một thằng Minh rụt rè, bỡ ngỡ, mà là một người đàn ông dám đối diện với cảm xúc của mình.

Minh cố gắng tìm kiếm hơi ấm, nhưng cả hai tay anh đều lạnh buốt. Anh siết chặt hai bàn tay dưới gầm bàn, cảm nhận từng mạch máu đang đập mạnh. Có lẽ, đây là lần đầu tiên trong đời anh phải đối mặt với một khoảnh khắc quan trọng đến thế, một khoảnh khắc có thể định đoạt cả tương lai của anh, của họ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng yếu ớt của buổi sáng đông đang cố gắng xuyên qua lớp sương mờ. Hà Nội vẫn thế, vẫn trầm mặc và cổ kính, như một người chứng kiến lặng thầm cho biết bao câu chuyện tình yêu nảy nở và phôi phai. Và câu chuyện của họ, liệu sẽ đi về đâu?

Ngân khẽ thở dài, một tiếng thở rất nhẹ, chỉ đủ để cô tự mình nghe thấy. Cô biết Minh đang đấu tranh. Cô đã thấy sự giằng xé trong đôi mắt anh. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn nhưng yếu ớt, vẫn thoang thoảng bay vào từ cây cổ thụ bên đường, gợi nhắc về những kỷ niệm đẹp đẽ nhưng cũng đầy mơ hồ. Nó giống như tình yêu của họ vậy, luôn ẩn hiện, luôn nồng nàn nhưng chưa bao giờ thực sự được gọi tên một cách rõ ràng. Giờ đây, có lẽ đã đến lúc. Đã đến lúc họ phải tháo gỡ những nút thắt trong lòng. Cô đưa tách trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ của trà hoa cúc lan tỏa, giúp cô giữ được sự bình tĩnh. Cô vẫn sẽ lắng nghe.

***

Hoàng Minh lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng. Anh biết mình không thể tiếp tục im lặng. Sự im lặng này đang bóp nghẹt anh, bóp nghẹt cả hy vọng cuối cùng của anh. Giọng anh khẽ khàng, khản đặc vì lạnh và mệt mỏi, nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường, như thể từng lời nói được nặn ra từ sâu thẳm tâm can.

"Ngân... Anh... anh tìm em mãi." Anh bắt đầu, từng chữ như bị mắc kẹt lại ở cổ họng. Ngân khẽ nhướn mày, ánh mắt trầm tĩnh của cô vẫn không rời khỏi anh. Cô không ngắt lời, chỉ lặng lẽ lắng nghe, như một bức tượng sống động.

"Anh đã rất sợ... sợ rằng em sẽ đi mất, và anh sẽ không bao giờ tìm thấy em nữa." Giọng Minh run rẩy, nhưng anh vẫn cố gắng giữ cho nó ổn định. Anh nhớ lại từng khoảnh khắc tuyệt vọng khi lang thang khắp các con phố đêm Hà Nội, từng ngóc ngách, từng con hẻm, gọi tên cô trong vô vọng. Cái lạnh cắt da cắt thịt của gió đông dường như không thấm vào đâu so với nỗi sợ hãi mất mát ấy. Anh đã hình dung ra cảnh cô biến mất vĩnh viễn, tan biến vào màn đêm, bỏ lại anh một mình giữa thành phố rộng lớn này, nơi anh vẫn luôn cảm thấy mình là một kẻ xa lạ.

"Anh không biết phải làm gì nếu không có em ở đây, ở Hà Nội này..." Lời nói của Minh như một lời thú tội, một sự bộc bạch yếu đuối mà anh chưa từng dám nói ra. Anh nhìn thẳng vào mắt Ngân, không còn né tránh. Trong đôi mắt anh, Ngân thấy rõ sự mệt mỏi, sự tổn thương, và một nỗi sợ hãi nguyên thủy, chân thật đến tột cùng. Cô bất ngờ trước sự thẳng thắn này. Cô nghĩ anh sẽ bắt đầu bằng một lời giải thích nào đó về cảm xúc của anh, nhưng anh lại chọn cách nói về nỗi sợ hãi của chính mình.

Ngân từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô vẫn trầm tĩnh nhưng có thể nhận ra sự bất ngờ và một chút bối rối. Cô chưa từng thấy Minh yếu đuối đến vậy, chưa từng thấy anh để lộ ra một nỗi sợ hãi trần trụi đến thế. Cô không ngắt lời anh, chỉ lắng nghe, để từng câu chữ của anh thấm vào mình, như những hạt mưa phùn thấm vào đất khô cằn. Trong không gian yên tĩnh của quán, tiếng nhạc acoustic dường như càng trở nên da diết, như đang kể lại câu chuyện của chính họ.

Minh cảm nhận được cái nhìn của Ngân, cái nhìn không phán xét, không giận dỗi, chỉ là sự lắng nghe. Điều đó tiếp thêm cho anh chút sức mạnh. Anh biết, anh phải nói hết. Phải nói ra tất cả những gì đã kìm nén bấy lâu, những điều mà anh luôn chôn giấu sâu kín trong lòng.

"Suốt đêm qua, anh đã đi khắp nơi... Anh đã đến những nơi chúng ta từng đến, những con phố chúng ta từng đi qua. Anh cứ nghĩ... anh sẽ tìm thấy em ở một góc phố nào đó, hay dưới một mái hiên nào đó, như cái ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau dưới cơn mưa." Minh nhớ lại cái khoảnh khắc chiếc ô bị gió lật, cái chạm tay vội vàng, tất cả như một thước phim quay chậm hiện về trong tâm trí anh. "Nhưng anh không thấy. Anh cứ đi mãi, đi mãi, cho đến khi trời gần sáng... Nỗi sợ cứ lớn dần lên trong anh, nó bóp nghẹt anh, Ngân ạ."

Hơi thở của Minh phả ra một làn khói mờ ảo trong không khí se lạnh, dù họ đang ở trong quán cà phê ấm cúng. Đó là hơi thở của sự kiệt sức, của nỗi lo lắng đã hành hạ anh suốt đêm. Anh nhìn tách trà hoa cúc của Ngân, hơi nóng vẫn bốc lên nhè nhẹ. Anh ước gì có thể uống một ngụm, để làm dịu đi cổ họng khô rát và trái tim đang đập loạn xạ của mình.

"Anh biết em giận anh... Anh biết em có lý do để bỏ đi như vậy." Minh nói, giọng anh trầm xuống, chất chứa sự hối lỗi. "Anh đã không đủ dũng cảm. Anh đã luôn sợ hãi mọi thứ. Sợ phải đối diện với cảm xúc của mình, sợ phải đối diện với em, với những gì em mong muốn." Anh dừng lại, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bời, cố gắng trấn tĩnh. "Anh đã rất ngu ngốc. Đáng lẽ anh phải nói ra sớm hơn, phải giữ em lại. Nhưng anh lại cứ để em chạy đi... Anh đã nghĩ, có lẽ em sẽ không bao giờ muốn nhìn mặt anh nữa."

Ngân vẫn im lặng. Ánh mắt cô vẫn dõi theo Minh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Cô nghe từng lời anh nói, cảm nhận được sự chân thành, sự tuyệt vọng trong giọng nói ấy. Cô không giận. Cô chưa bao giờ thực sự giận anh. Cô chỉ sợ hãi. Sợ hãi chính cảm xúc của mình, sợ hãi cái tương lai mơ hồ mà cô không thể nắm bắt. Nỗi sợ của Minh, bất ngờ thay, lại chạm đến nỗi sợ hãi sâu kín của cô. Cả hai, trong khoảnh khắc này, dường như đang cùng chung một nỗi sợ: sợ mất đi nhau.

Một tia nắng yếu ớt xuyên qua khung cửa kính, hắt một vệt sáng vàng nhạt lên chiếc bàn gỗ. Ngân khẽ chớp mắt, như để xua đi những suy nghĩ đang bủa vây. Cô cảm nhận được cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn đâu đó, dù mặt trời đã lên. Mùi hoa sữa thoang thoảng, vẫn mang theo chút u buồn nhẹ nhàng của cuối mùa. Nó nhắc cô nhớ về những gì họ đã trải qua, những kỷ niệm đẹp đẽ, nhưng cũng nhắc cô về những điều chưa nói, những khoảng cách vẫn còn tồn tại.

Minh nhìn thấy sự chớp mắt rất nhẹ của Ngân, và đó là tất cả những gì anh cần. Cô đang lắng nghe. Cô không bỏ đi. Và điều đó đã đủ để anh tiếp tục.

***

Minh tiếp tục, giọng anh dần trở nên mạnh mẽ hơn, chân thành hơn, như thể anh đã trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Anh không còn run rẩy, mà thay vào đó là một sự quyết tâm mãnh liệt, một sự kiên định hiếm thấy ở Hoàng Minh của những ngày đầu đến Hà Nội.

"Anh biết anh không bằng ai, Ngân ạ." Anh nói, từng lời như cứa vào lòng mình. "Anh chỉ là một thằng tỉnh lẻ, không có gì cả. Gia đình không có điều kiện, bản thân cũng không có tài năng gì nổi bật. Anh đến Hà Nội, mọi thứ đều mới mẻ, rộng lớn, và anh luôn cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng." Anh nhớ lại những ngày đầu bỡ ngỡ, những đêm thao thức lo âu về tương lai, về gánh nặng gia đình. "Em thì khác. Em là con gái Hà Nội gốc, em có gu thẩm mỹ tinh tế, em có ước mơ, có hoài bão lớn lao. Em xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn, với một người đàn ông có thể cho em mọi thứ mà em muốn."

Lời nói của Minh, dù đầy tự ti, nhưng lại gói ghém một tình cảm chân thành đến nao lòng. Anh không tô vẽ, không che giấu, mà bộc lộ tất cả những góc khuất trong tâm hồn mình. Anh thừa nhận sự khác biệt giữa hai người, một sự khác biệt mà anh luôn xem là rào cản lớn nhất. Lê Ngân lắng nghe, đôi mắt cô không rời khỏi Minh, đôi khi một cái chớp mắt rất nhẹ, một sự siết chặt tách cà phê trong tay, hay một cái thở dài không phát ra tiếng. Cô cảm nhận được sự đau đớn trong lời nói của anh, và điều đó khiến trái tim cô khẽ nhói.

"Nhưng anh... anh không thể chịu được ý nghĩ em sẽ rời xa anh." Giọng Minh lại trầm xuống, sự cầu khẩn hiện rõ trong từng từ. "Anh đã luôn sợ hãi điều này, sợ phải đối mặt với cảm xúc của mình, và sợ phải đối mặt với em." Anh thừa nhận, anh đã luôn trốn tránh. Trốn tránh tình yêu đang lớn dần trong lòng, trốn tránh ánh mắt của cô, trốn tránh cả tương lai mà anh không dám nghĩ tới. "Anh đã nghĩ, nếu anh không nói ra, nếu anh không thừa nhận, thì mọi thứ sẽ cứ như vậy, bình yên. Nhưng anh đã lầm. Sự im lặng của anh đã làm em tổn thương, đã đẩy em ra xa."

Minh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tia nắng yếu ớt đã chiếu rọi rõ hơn vào con phố. Anh thấy một bà cụ bán hoa đang chậm rãi gánh hàng qua. Hà Nội vẫn không vội được đâu, vẫn cứ bình lặng trôi đi, nhưng cuộc đời anh và Ngân thì không thể chờ đợi mãi được. Anh quay lại nhìn Ngân, ánh mắt anh đầy vẻ bất lực nhưng cũng đầy kiên quyết. "Anh đã luôn giằng xé giữa khát vọng của bản thân và mong muốn được ở bên em. Cơ hội học bổng, cơ hội công việc... chúng đều rất lớn đối với một thằng tỉnh lẻ như anh. Nó có thể thay đổi cuộc đời anh. Nhưng rồi anh nhận ra, nếu phải đánh đổi bằng việc mất em, thì tất cả những điều đó đều không còn ý nghĩa gì nữa."

Ngân vẫn im lặng, nhưng bàn tay cô siết chặt lấy tách cà phê, hơi ấm từ đó truyền vào lòng bàn tay cô, nhưng không xua đi được cái lạnh đang len lỏi trong trái tim. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Minh, và điều đó khiến lớp vỏ bọc trầm tĩnh của cô bắt đầu rạn nứt. Bao nhiêu năm qua, cô đã luôn tự nhủ phải giữ cho mình một sự độc lập, một sự kiên cường, không để bất cứ điều gì làm lung lay. Nhưng những lời của Minh, nó lại chạm đến những nơi sâu thẳm nhất, nơi cô đã chôn giấu những nỗi sợ hãi và yếu mềm của mình.

Minh kết thúc lời thổ lộ, anh nhìn Ngân bằng ánh mắt cầu khẩn, chờ đợi. Anh không biết cô sẽ phản ứng thế nào. Sẽ giận dữ? Sẽ thất vọng? Hay sẽ lặng lẽ bỏ đi một lần nữa? Anh đã chuẩn bị cho mọi kịch bản, nhưng trái tim anh vẫn đập thình thịch trong lồng ngực.

Lê Ngân, với vẻ mặt trầm tư, khẽ nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má cô, lướt qua gò má thanh tú rồi đọng lại ở khóe môi. Giọt nước mắt ấy không phải của sự yếu đuối, mà là của sự thấu hiểu, của nỗi đau và sự giằng xé nội tâm. Cô mở mắt ra, ánh nhìn sâu thẳm không nói một lời, chỉ khẽ đặt tay lên chiếc tách cà phê ấm, như đang tìm kiếm hơi ấm để xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng. Bàn tay cô run rẩy khẽ khàng, tựa như cánh hoa sữa cuối mùa đang run rẩy trước gió đông. Không khí trong quán cà phê dường như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng nhạc acoustic buồn bã và hơi thở dồn dập của Hoàng Minh vang vọng. Cuộc đối thoại, hay đúng hơn là lời thổ lộ đơn phương của anh, đã khiến Lê Ngân phải đối mặt với chính mình, và giờ đây, đến lượt cô.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ