Minh cúi xuống nhìn lại dòng chữ Lê Ngân vừa chỉ, và quả nhiên, như có một tấm màn sương mỏng vừa tan đi, mọi khái niệm phức tạp bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười cảm ơn thầm lặng, một nụ cười không chỉ dành cho sự giúp đỡ về kiến thức, mà còn cho khoảnh khắc cô đã bắt kịp sự bối rối của anh, và cho cả sự ấm áp bất ngờ lan tỏa trong lồng ngực. Lê Ngân chỉ khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt cô vẫn trầm tĩnh, nhưng có một điều gì đó rất nhỏ, rất tinh tế, vừa vụt qua trong đáy mắt ấy, khiến Minh cảm thấy như mình vừa chạm vào một thế giới nội tâm sâu sắc mà bấy lâu nay cô vẫn giấu kín. Anh quay lại với cuốn sách, nhưng tâm trí vẫn còn vương vấn cảm giác vừa rồi, như một nốt nhạc ngân dài trong không gian tĩnh lặng của thư viện.
Đúng lúc đó, không khí xung quanh bàn lại xao động bởi tiếng Đức Anh. “Thảo Vy, cậu xem thử cái này. Không biết cái công thức này đúng không nhỉ?” Giọng cậu ta, dù cố gắng giữ nhỏ nhẹ, vẫn mang một sự rổn rảng đặc trưng, đủ để phá tan sự tĩnh mịch vừa rồi. Đức Anh vừa nói vừa gõ nhẹ vào vai Thảo Vy, vẻ mặt đầy vẻ cầu thị nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tinh nghịch quen thuộc.
Thảo Vy khẽ lườm Đức Anh, một cái lườm yêu. “Lại ồn rồi đấy! Trật tự chút đi không thì bị nhắc nhở bây giờ.” Cô nói, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên, không giấu được nụ cười. Cô đưa tay gạt nhẹ tóc mai, rồi cúi xuống nhìn vào cuốn sách Đức Anh đang chỉ, đôi mắt cô lướt nhanh qua những con số và ký hiệu phức tạp.
Một bóng dáng nhỏ nhắn lướt qua khu vực sách chuyên ngành, đi về phía các kệ sách phía xa. Đó là An Nhiên, cô bạn cùng khoa với Hoàng Minh. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài buông xõa mượt mà trên vai. Khi đi ngang qua bàn của Minh và Ngân, ánh mắt An Nhiên khẽ liếc nhìn, một cái liếc nhanh nhưng đầy chủ ý. Cô dừng lại một chút, khẽ mỉm cười với Minh, nụ cười hiền hậu, như những cánh hoa nhỏ xíu chớm nở sau cơn mưa. “Chào Minh. Cậu cũng ở đây à?” Giọng cô nhỏ nhẹ, thân thiện, như tiếng chuông gió khẽ rung trong buổi chiều tĩnh lặng.
Minh ngẩng đầu lên, hơi bất ngờ. Anh khẽ gật đầu đáp lại. “Chào An Nhiên. Ừ, mình với các bạn đang làm bài nhóm.” Anh nói, rồi khẽ gật đầu về phía Ngân, Thảo Vy và Đức Anh, như muốn giới thiệu. An Nhiên chỉ khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt cô lướt qua Ngân và Thảo Vy, rồi lại thoáng dừng lại trên Minh thêm một chút trước khi cô tiếp tục bước đi, khuất dần giữa những hàng kệ sách cao vút.
Sau khi An Nhiên đi khỏi, không gian lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, như mặt hồ vừa gợn sóng rồi lại trở về trạng thái yên bình. Hoàng Minh và Lê Ngân lại tiếp tục công việc của mình. Minh cảm thấy không gian trong thư viện không còn quá rộng lớn hay xa lạ nữa. Ngồi cạnh Ngân, anh cảm thấy một sự an tâm lạ thường, như thể có một tấm chắn vô hình đang bảo vệ anh khỏi những lo lắng, bối rối của thế giới bên ngoài. Cô gái trầm tĩnh ấy, với sự tinh tế và khả năng thấu hiểu của mình, đã tạo nên một sợi dây liên kết vô hình, mong manh nhưng lại vô cùng bền chặt.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy Hà Nội bằng một tấm áo màu mực thẫm. Ánh đèn vàng dịu của thư viện càng trở nên ấm áp hơn, xua đi cái lạnh giá của đêm đông Hà Nội đang bắt đầu len lỏi qua từng khe cửa. Tiếng lật trang sách sột soạt, tiếng bút viết lách cách trên giấy, tiếng thì thầm của bạn bè từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian học tập đầy tri thức và cả những rung cảm tinh tế. Hoàng Minh khẽ mỉm cười. Những tin nhắn hỏi thăm đã trở thành thói quen, và giờ đây, những buổi học nhóm, những khoảnh khắc im lặng nhưng đầy ý nghĩa như thế này cũng sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong những ngày tháng tươi trẻ của anh ở Hà Nội. Anh biết, những điều chưa nói, những cảm xúc chưa gọi tên, vẫn còn đó, lơ lửng trong không khí se lạnh của Hà Nội. Nhưng anh tin, từng chút một, chúng sẽ được viết nên, được cảm nhận, giữa tiếng mưa phùn lất phất và mùi giấy cũ nồng nàn.
***
Đêm đã về khuya, nhưng con phố nhỏ gần Đại học Ngoại Thương vẫn còn rộn ràng tiếng xe cộ và ánh đèn lấp lánh từ những quán ăn vỉa hè. Cái rét đầu đông của Hà Nội vẫn chưa quá gay gắt, nó chỉ se se, đủ để những hơi thở trắng khói lướt nhẹ trong không khí và khiến người ta muốn xích lại gần nhau hơn. Sau buổi học nhóm tại thư viện, nhóm của Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy và An Nhiên quyết định ghé vào một quán bún đậu mắm tôm vỉa hè quen thuộc. Quán nằm khuất trong một con ngõ nhỏ, với những bộ bàn ghế nhựa thấp lè tè bày ra sát lề đường, lều bạt che nắng mưa đã cũ kĩ nhưng vẫn còn vững chãi. Từ xa, đã ngửi thấy mùi mắm tôm đặc trưng, quyện lẫn với mùi dầu mỡ của nem rán, mùi rau kinh giới húng quế và mùi khói bếp than hồng, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương rất đỗi Hà Nội.
Không khí trong quán ồn ào và đông đúc, tiếng người trò chuyện, tiếng bát đĩa lách cách, tiếng xe cộ lướt qua xào xạc, tất cả hòa quyện thành một thanh âm đặc trưng của phố phường. Minh cảm thấy mình đã thoải mái hơn rất nhiều so với những ngày đầu tiên đặt chân đến thành phố này. Anh không còn quá rụt rè trước những âm thanh, hình ảnh hối hả. Anh ngồi cạnh Lê Ngân, đối diện là Đức Anh và Thảo Vy. An Nhiên ngồi ở đầu bàn. Mùi thơm của đậu chiên vàng rộm, của chả cốm và nem chua rán bốc lên nghi ngút, đánh thức mọi giác quan.
Đức Anh, như thường lệ, là người khuấy động không khí đầu tiên. Cậu ta vừa nhón một miếng đậu phụ nóng hổi, vừa nhìn quanh quẩn tìm kiếm. “Này Ngân, Vy, An Nhiên, chuẩn bị đón thành viên mới vào nhóm mình đi nhé!” Cậu ta reo lên, giọng đầy vẻ hớn hở. “Hôm nay có thằng cha này nữa, đảm bảo là cây hài của lớp bọn tao luôn.”
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn, vạm vỡ, tóc undercut gọn gàng, xuất hiện ở cửa quán. Đó là Hùng, bạn cùng lớp của Minh và Đức Anh. Anh chàng này bước vào quán với một sự tự tin và năng lượng tràn trề, như một cơn gió mạnh thổi bay sự tĩnh lặng còn sót lại. Hùng vẫy tay chào Đức Anh, nở một nụ cười tươi roi rói, để lộ hàm răng trắng bóng. “Chà, đông vui thế này mới chiến chứ! Mấy ông bà ăn gì để tôi gọi luôn thể?” Anh chàng nói, giọng sang sảng, hào sảng, rồi nhanh chóng kéo một chiếc ghế nhựa còn trống, ngồi xuống bên cạnh Đức Anh.
Hoàng Minh mỉm cười nhẹ. Anh cảm thấy một sự thân thuộc và dễ chịu khi có Hùng ở đây. Anh quay sang nhìn Ngân và các bạn khác, khẽ gật đầu giới thiệu. “Hùng nó nhiệt tình lắm, mọi người cứ tự nhiên.” Anh nói, giọng không còn rụt rè như trước, mà đã có thêm chút tự tin và thân mật. Ngân chỉ khẽ mỉm cười đáp lại, ánh mắt cô lướt qua Hùng, như đang thầm đánh giá và ghi nhận sự xuất hiện mới mẻ này.
Thảo Vy là người phản ứng nhanh nhất. Cô nàng tươi cười rạng rỡ, vẫy tay chào Hùng. “Chào Hùng nhé, đúng là Đức Anh nói không sai, cậu năng động thật đó!” Cô nói, giọng trong trẻo, đầy vẻ thích thú.
Hùng bật cười lớn, vỗ vai Đức Anh. “Thằng này nó được cái ăn nói thật thà!” Rồi anh chàng quay sang nhìn Thảo Vy, ánh mắt tinh nghịch. “Tôi chỉ mong được gặp các cô gái xinh đẹp như Vy và Ngân thôi!”
Lê Ngân, như thường lệ, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Cô khẽ gật đầu, nở một nụ cười rất nhẹ, rất hiếm hoi, nhưng lại có sức lay động lạ thường. “Chào cậu.” Giọng cô vẫn nhỏ nhẹ, nhưng không còn quá xa cách. Cô không nói nhiều, nhưng ánh mắt cô, cái nụ cười khẽ khàng ấy, đã đủ để Hùng cảm nhận được sự thân thiện.
Hùng tinh ý nhận ra sự kiệm lời của Ngân, nhưng không vì thế mà anh chàng mất đi vẻ hào sảng. Anh chàng cười xòa. “Ôi dào, xinh đẹp như Ngân mà kiệm lời thế! Thôi được rồi, tôi hiểu, con gái Hà Nội là phải thế!” Lời trêu chọc của Hùng không hề thô tục, mà mang một sự thân thiện, tinh nghịch, khiến cả nhóm bật cười.
An Nhiên, ngồi đối diện, cũng khẽ mỉm cười. “Chào Hùng. Cậu có vẻ hợp với không khí ở đây thật đấy.” Cô nói, giọng dịu dàng.
Bát bún đậu được mang ra, bốc khói nghi ngút. Mùi mắm tôm nồng nàn lan tỏa, hòa quyện với mùi rau sống tươi xanh. Cả nhóm bắt đầu ăn uống, trò chuyện rôm rả. Hùng chủ động bắt chuyện, kể những câu chuyện vui ở lớp, hỏi thăm về các môn học, khuấy động không khí bằng những câu nói hài hước. Đức Anh cũng không kém cạnh, liên tục chêm vào những câu đùa, những lời trêu chọc. Hoàng Minh, ban đầu còn hơi e dè, nhưng dần dần anh cũng cảm thấy hòa mình vào câu chuyện. Anh kể về những trải nghiệm thú vị ở quê, về những khác biệt giữa cuộc sống ở tỉnh lẻ và Hà Nội. Anh thấy Ngân lắng nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười, hoặc đưa ra một câu hỏi nhỏ, tinh tế. Mỗi khi ánh mắt họ chạm nhau, Minh lại cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh nhận ra, sự rụt rè cố hữu của mình đang dần tan biến, nhường chỗ cho một sự tự tin mới mẻ, được vun đắp từ những tương tác nhỏ nhặt như thế này. Anh cảm thấy mình đang thực sự hòa nhập, không chỉ với Hà Nội, mà còn với những con người Hà Nội, những người bạn mới.
Lê Ngân, dù vẫn kiệm lời, nhưng cô cảm thấy rất thoải mái trong không khí này. Cô thích cách Hùng khuấy động không khí bằng sự nhiệt tình, thích cách Đức Anh pha trò, và đặc biệt là sự thay đổi nhỏ trong cách Hoàng Minh giao tiếp. Anh không còn là chàng trai rụt rè, bối rối như những ngày đầu. Anh đã chủ động hơn, tự tin hơn, và có vẻ như anh cũng đang tận hưởng những khoảnh khắc này. Cô quan sát Minh, thấy anh cười khi nghe Đức Anh kể chuyện, thấy anh chia sẻ một cách chân thành về cuộc sống của mình. Lê Ngân khẽ nhấp một ngụm trà đá, cảm nhận vị chát nhẹ đầu lưỡi, rồi ngắm nhìn những con người đang rộn ràng quanh mình. Cô nhận ra, mình đang dần quen với sự ồn ào này, và một cách kì lạ, cô còn cảm thấy thích nó. Những người bạn mới này, mỗi người một tính cách, đã mang đến một luồng gió mới mẻ, tươi vui vào cuộc sống vốn dĩ khá trầm lặng của cô. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không còn quá kín đáo nữa, mà đã thoáng chút tự nhiên, thoải mái. Cái lạnh đầu đông dường như cũng bị xua đi bởi hơi ấm từ những bát bún đậu, bởi tiếng cười nói rộn ràng và sự thân thiết giữa những người bạn.
***
Sau bữa tối, nhóm bạn cùng nhau đi bộ một đoạn trên con đường vắng vẻ hơn, dẫn đến bến xe buýt gần trường. Ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng xuống mặt đường ẩm ướt, in hình những tán cây đã rụng gần hết lá. Cái lạnh của đêm đông Hà Nội bắt đầu thấm sâu hơn, len lỏi qua từng lớp áo, khiến hơi thở ai nấy đều hóa thành những làn khói trắng mờ ảo. Gió nhẹ lướt qua, mang theo chút hương hoa sữa cuối mùa còn vương vấn đâu đó, trộn lẫn với mùi ẩm ướt đặc trưng của những ngày lạnh giá.
An Nhiên, với nụ cười hiền hậu, là người tạm biệt trước. “Thôi, mình về ký túc xá đây. Mai gặp lại mọi người nhé!” Cô nói, vẫy tay chào cả nhóm, rồi nhanh chóng rẽ vào một con ngõ nhỏ. Trước khi khuất hẳn, cô vẫn không quên liếc nhìn Minh một cái thật nhanh, một ánh mắt chất chứa nhiều điều chưa nói.
Đức Anh và Hùng vẫn không ngừng đùa giỡn, tiếng cười nói của họ vang vọng trong không gian tĩnh lặng của đêm. “Thôi, tụi tao về trước nha Vy, Ngân. Hùng, mày về chung với tao không?” Đức Anh nói, khoác vai Hùng, vẻ mặt tươi rói.
Hùng bật cười. “Nhất trí! Hẹn gặp lại các ‘bóng hồng’ nhé! Minh, mai có gì ‘chiến’ tiếp!” Anh chàng nói, rồi vỗ vai Minh một cái rõ kêu, biểu lộ sự thân thiết. Hùng và Đức Anh nhanh chóng rảo bước, tiếng cười của họ dần xa, hòa lẫn vào tiếng xe cộ thưa thớt trên đường.
Thảo Vy khẽ rùng mình vì lạnh, rồi quay sang Ngân. “Bye bye mọi người! Ngân, mình đi chậm thôi. Đi nhanh lạnh lắm.” Cô nói, rồi chủ động nắm nhẹ cánh tay Ngân, như muốn chia sẻ hơi ấm.
Chỉ còn lại Hoàng Minh và Lê Ngân đứng chờ xe buýt. Không gian bỗng trở nên yên ắng lạ thường, chỉ còn tiếng gió lùa qua tán cây và tiếng bánh xe buýt từ xa vọng lại. Minh cảm thấy một chút bối rối, nhưng cũng có một sự thôi thúc lạ kỳ. Anh quay sang nhìn Ngân, thấy cô khẽ rụt cổ lại trong chiếc khăn len mỏng, đôi vai hơi run lên trong gió. Dáng người cô mảnh mai, thanh thoát dưới ánh đèn đường mờ ảo. Anh chợt nhận ra, Ngân tuy là người Hà Nội gốc, nhưng dường như cô vẫn dễ bị cái lạnh cắt da này làm cho khó chịu.
Anh hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. Đây là cơ hội để anh chủ động hơn, thể hiện sự quan tâm của mình. “Ngân, cậu có lạnh không?” Anh hỏi, giọng nói vẫn còn hơi nhỏ nhẹ, nhưng đã không còn vẻ ngập ngừng như trước. “Có cần áo khoác của mình không?” Anh nói, tay khẽ chạm vào vạt áo khoác dày cộp của mình, một cử chỉ xã giao nhưng ẩn chứa sự quan tâm chân thành. Anh biết, chiếc áo này có thể hơi rộng với cô, nhưng ít ra nó cũng có thể giúp cô ấm hơn một chút.
Lê Ngân khẽ giật mình, ánh mắt cô ngước lên nhìn Minh. Trong khoảnh khắc đó, Minh thấy một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt trầm tĩnh của cô, rồi nhanh chóng được thay thế bằng một tia ấm áp rất nhẹ, rất tinh tế. Cô khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài khẽ đung đưa theo nhịp. “Không sao, mình quen rồi. Cảm ơn cậu.” Cô nói, giọng vẫn nhỏ nhẹ, nhưng lần này, một nụ cười rất nhẹ, rất dịu dàng, đã hé nở trên môi cô. Nụ cười ấy giống như ánh trăng mỏng manh chiếu rọi qua màn đêm, đẹp đẽ và thanh khiết. Đó không chỉ là lời cảm ơn, mà còn là một sự chấp nhận, một sự mở lòng rất nhỏ mà Minh có thể cảm nhận được.
Họ đứng cạnh nhau trong im lặng, chờ đợi chuyến xe buýt cuối cùng. Gió vẫn thổi nhẹ, luồn qua những con phố vắng, mang theo hơi lạnh đặc trưng của Hà Nội. Hoàng Minh cảm thấy tim mình khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Sự chủ động của anh, dù chỉ là một câu hỏi xã giao, đã nhận được một phản hồi ấm áp hơn anh mong đợi. Nụ cười của Ngân, cái lắc đầu dịu dàng, và ánh mắt cô lúc đó, đã in sâu vào tâm trí anh. Anh nhận ra, sự kết nối giữa họ không cần những lời nói hoa mỹ hay những hành động khoa trương. Đôi khi, chỉ cần một ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc tĩnh lặng, một cử chỉ quan tâm nhỏ nhoi, cũng đủ để dệt nên những sợi tơ tình cảm mong manh nhưng bền chặt.
Minh ngước nhìn bầu trời đêm Hà Nội, những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương nhỏ xíu trên tấm vải nhung đen. Anh biết, những ngày tháng này, những khoảnh khắc như thế này, sẽ trở thành một phần không thể phai mờ trong ký ức của anh. Cái rét ngọt của Hà Nội, mùi hoa sữa vương vấn, và cả những điều chưa nói giữa anh và Ngân, tất cả đang dần tạo nên một bức tranh thanh xuân tươi đẹp và lãng mạn. Anh tin rằng, sẽ có nhiều hơn những buổi tối như thế này, nhiều hơn những khoảnh khắc im lặng nhưng đầy ý nghĩa, nhiều hơn những lời hỏi thăm và những nụ cười tinh tế. Chiếc xe buýt từ từ lăn bánh đến, tiếng phanh khẽ rít lên, phá tan sự tĩnh lặng. Họ bước lên xe, ngồi cạnh nhau, vai kề vai. Ngoài cửa sổ, Hà Nội vẫn trầm mặc trong màn đêm, như một nhân chứng thầm lặng cho những rung động đầu đời đang chớm nở.