Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 270

Lời Im Lặng Của Hoa Sữa Cuối Mùa

3204 từ
Mục tiêu: Làm sâu sắc thêm đấu tranh nội tâm của Lê Ngân khi cô kiên định với ý định 'hy sinh' cơ hội của mình vì tương lai của Hoàng Minh.,Tăng cường nỗi bất an và lo lắng của Hoàng Minh khi anh cảm nhận được sự xa cách và một quyết định thầm lặng đang hình thành trong Lê Ngân.,Khắc họa sự căng thẳng và buồn bã trong mối quan hệ của họ, nơi những lời nói không thành lời trở thành rào cản lớn nhất.,Tiếp tục xây dựng cao trào cảm xúc và chuẩn bị tâm lý cho độc giả về 'lựa chọn quan trọng' sẽ diễn ra trong Chương 272.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Mai Chi
Mood: Tense, trầm lắng, lãng mạn (theo kiểu u buồn), hoài niệm, tinh tế, bâng khuâng, u buồn nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh sáng sớm của Hà Nội như một bàn tay vô hình, lạnh lẽo vuốt ve làn da, khiến Lê Ngân phải kéo mình co ro hơn nữa trên sân thượng. Gió lùa qua những khe hở, mang theo hơi ẩm và mùi đất đá đặc trưng của những mái nhà cũ kỹ, quyện lẫn với chút bụi bặm từ thành phố đang dần tỉnh giấc. Ánh mắt cô gái Hà Nội trầm tĩnh, sâu thẳm, không còn vẻ thờ ơ thường thấy, mà chất chứa một nỗi buồn miên man, vô định, dõi theo đường chân trời mờ sương. Phía xa, những tòa nhà cao tầng chọc trời chỉ còn là những bóng đen thấp thoáng ẩn hiện trong màn sương trắng đục, như những giấc mơ xa vời mà cô biết mình không thể chạm tới. Tiếng còi xe đầu tiên của một ngày mới rứt ra từ sự tĩnh lặng, kéo theo tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, giống như một lời nhắc nhở về nhịp sống hối hả mà cô sắp sửa phải đối mặt.

Ngân ôm chặt đầu gối, tựa cằm lên, cố gắng giữ ấm cho cơ thể mỏng manh. Đêm qua, những lời bộc bạch của Hoàng Minh vẫn còn văng vẳng trong tâm trí cô, rõ ràng đến từng câu chữ, từng nỗi sợ hãi. Nỗi sợ không đủ tốt, sợ không thể mang lại hạnh phúc, sợ mất cô vì khoảng cách xuất thân và cơ hội. Cô đã lắng nghe tất cả, trái tim cô thắt lại từng hồi. Cô biết, Minh là một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu mang một khát vọng vươn lên mạnh mẽ. Hà Nội là cơ hội của cậu, là bệ phóng cho tương lai rực rỡ mà cậu xứng đáng có được.

"Liệu mình có đang ích kỷ không?" Một câu hỏi vô thanh vang vọng trong đầu cô, nặng trĩu. "Hay đây mới là cách yêu thương thật sự?" Cô tự hỏi mình, đôi mắt vẫn không rời khỏi đường chân trời. Tình yêu là gì nếu không phải là mong muốn điều tốt đẹp nhất cho người mình yêu? Và điều tốt đẹp nhất cho Minh, trong hoàn cảnh này, liệu có phải là sự tự do để cậu bay cao, bay xa, không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì, kể cả là cô? Cô nhớ lại những lời mình đã nói đêm qua, về nỗi sợ trở thành gánh nặng, về nỗi sợ kìm hãm bước chân của cậu. Giờ đây, những nỗi sợ ấy không còn là một cảm xúc mơ hồ nữa, mà đã trở thành một niềm tin kiên định, một quyết định đang dần định hình rõ ràng trong tâm trí.

Minh sẽ hiểu chứ? Hay cậu sẽ giận cô mãi mãi? Câu hỏi thứ ba này cứa vào lòng Ngân như một lưỡi dao sắc lạnh. Cô không muốn làm cậu đau, nhưng cô biết, quyết định này, dù là vì cậu, cũng sẽ mang lại nỗi đau không thể tránh khỏi. Nỗi đau ấy, cô nguyện gánh lấy một mình. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cái cảm giác nghẹn ngào đang trào dâng. Mùi ẩm mốc và bụi từ sân thượng cũ kỹ len lỏi vào cánh mũi, trộn lẫn với một chút hương hoa sữa thoang thoảng còn sót lại đâu đó, một mùi hương giờ đây không còn nồng nàn lãng mạn như những ngày đầu, mà đã trở thành một nốt trầm buồn, báo hiệu cho một sự chia ly.

Bầu trời phía Đông dần sáng hơn, những đám mây xám xịt bắt đầu nhường chỗ cho một vệt cam nhạt. Một tia nắng yếu ớt, mong manh, như một lời hứa hẹn không chắc chắn, xuyên qua kẽ mây, chạm nhẹ vào khuôn mặt Ngân. Cô từ từ mở mắt, nheo lại vì ánh sáng, rồi đứng dậy. Dáng người mảnh mai của cô hơi chao đảo trong cơn gió mạnh, nhưng ánh mắt cô thì kiên định lạ thường. Cô nhìn thẳng về phía mặt trời đang dần nhô lên, như thể đang tìm kiếm sự rõ ràng, một lời khẳng định cho quyết định vừa được đưa ra. Quyết định ấy, dù đau đớn, nhưng cô tin rằng đó là điều đúng đắn nhất, là cách duy nhất để bảo vệ tương lai của Minh, và cũng là cách duy nhất để cô có thể yêu cậu một cách trọn vẹn nhất. Sự hy sinh ấy, đối với Ngân, không phải là sự từ bỏ, mà là một biểu hiện khác của tình yêu. Cô biết, con đường phía trước sẽ khó khăn, nhưng cô đã sẵn sàng. Dù Minh có hiểu hay không, có giận hay không, cô cũng sẽ chấp nhận.

***

Hoàng Minh đi trên hành lang khu nhà học của Đại học Ngoại Thương, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Buổi trưa ở đây vốn dĩ là thời điểm nhộn nhịp nhất, với tiếng chuông báo giờ reo vang khắp các giảng đường, tiếng sinh viên trò chuyện râm ran, tiếng giảng bài từ các lớp học vọng ra, và cả tiếng xe cộ ồn ào từ bên ngoài vọng vào. Mùi sách vở, cà phê từ canteen, và cả mùi thức ăn đặc trưng của sinh viên quyện vào nhau, tạo nên một không khí trẻ trung, năng động. Nhưng tất cả những âm thanh và mùi hương ấy, trong mắt Minh, giờ đây chỉ là một bức phông nền mờ ảo, vô nghĩa. Cậu không nghe thấy gì ngoài tiếng lòng mình đang gào thét, không ngửi thấy gì ngoài nỗi bất an đang bóp nghẹt lồng ngực.

Cậu vừa kết thúc một tiết học chán ngắt, và giờ đây, mỗi bước chân đều hướng về phía giảng đường mà Ngân vừa học xong. Cậu muốn gặp cô, muốn nói chuyện với cô, muốn xua đi cái "bức tường vô hình" mà cậu đã cảm nhận được từ hôm qua. Từ sau câu nói úp mở của cô bên Hồ Gươm, một nỗi lo sợ không tên cứ lớn dần trong lòng Minh, như một con quỷ dữ không ngừng gặm nhấm sự bình yên của cậu.

Rồi cậu thấy cô, vừa bước ra từ cửa giảng đường, đi cùng Mai Chi. Lê Ngân hôm nay mặc một chiếc áo khoác màu xám nhạt, tôn lên dáng người mảnh mai, thanh thoát. Mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, nhưng vẻ mặt cô lại trầm tư hơn hẳn mọi ngày. Đôi mắt sâu trầm thường ngày, nay lại càng thêm chất chứa những suy tư mà Minh không thể nào lý giải nổi. Cậu hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí, định bước tới.

Cậu gọi khẽ, "Ngân..."

Cô thoáng giật mình, ánh mắt lướt qua cậu, rồi nhanh chóng quay đi. Chỉ một cái liếc nhìn thoáng qua, nhưng Minh cảm nhận được sự né tránh rõ ràng. Ngân gượng cười một cách nhạt nhòa, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, rồi khẽ đáp, giọng nhỏ nhẹ, có chút hờ hững: "À, Minh... Em ổn. Chỉ hơi mệt thôi."

"Ngân, em không sao chứ?" Minh hỏi lại, giọng cậu đầy lo lắng. Cậu muốn chạm vào tay cô, muốn nhìn thẳng vào mắt cô, muốn hỏi cô đang nghĩ gì. Nhưng cô không cho cậu cơ hội đó. Cô quay người đi, như muốn cắt đứt mọi kết nối.

Mai Chi, người bạn thân thiết của Ngân, nhận ra ngay sự căng thẳng giữa hai người. Cô ấy có mái tóc cắt ngắn ngang vai, cá tính và năng động, nhưng đôi mắt sắc sảo của cô ấy không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt bạn mình. Cô nhìn Minh một cách ái ngại, rồi vội vàng nắm lấy tay Ngân, kéo cô đi: "Thôi, tụi mình đi ăn đi Ngân. Mày cứ ủ dột mãi là tao đói luôn đấy!"

Lời nói của Mai Chi như một cái cớ hoàn hảo để Ngân có thể thoát khỏi tình huống khó xử. Ngân gật đầu, không nói thêm lời nào, và nhanh chóng bước đi cùng Mai Chi, để lại Minh một mình giữa dòng người tấp nập. Bóng lưng cô khuất dần sau cánh cửa kính của tòa nhà, mang theo tất cả những câu hỏi chưa lời đáp của Minh.

Hoàng Minh đứng lại, bất động, nhìn theo bóng lưng Lê Ngân cho đến khi cô hoàn toàn biến mất. Cảm giác bất an dâng trào, cuộn xoáy trong lồng ngực cậu. Cậu nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi, lạnh lẽo hơn cả cái rét Hà Nội đang bao trùm. Cậu cố gắng trấn an bản thân, tự nhủ rằng có lẽ Ngân chỉ thực sự mệt mỏi, nhưng linh cảm xấu trong lòng cậu thì không ngừng gào thét. "Bức tường vô hình" ấy không chỉ là một cảm giác nữa, mà là một thực tại đang hiện hữu, đang dần đẩy họ ra xa nhau. Cậu cảm thấy mình bất lực, như một con thuyền nhỏ giữa biển khơi, không biết phải đi đâu, về đâu. Tiếng chuông báo giờ lại vang lên, đánh dấu một sự kết thúc, và có lẽ, cũng là sự khởi đầu cho một điều gì đó mà cậu không hề mong muốn.

***

Chiều muộn, hoàng hôn buông xuống trên những mái nhà cổ kính của Hà Nội, nhuộm màu cam đỏ rực rỡ, nhưng không đủ sức xua đi cái se lạnh đang len lỏi vào từng ngõ ngách. Bên trong quán cà phê 'Hoa Sữa', không khí vẫn ấm cúng và lãng mạn như thường lệ. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, tiếng pha chế cà phê lách cách đều đều, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, những nhóm bạn, và tiếng lật trang sách xao động, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh yên bình. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và mùi bánh ngọt mới ra lò nhẹ nhàng bay trong không khí. Đôi khi, một chút mùi hoa sữa từ cây bên đường, dù đã cuối mùa, vẫn vương vấn đâu đó trong ký ức, gợi lên những kỷ niệm đẹp đẽ, nhưng cũng đầy bâng khuâng.

Ngân và Mai Chi ngồi đối diện nhau ở một góc nhỏ. Ly cà phê của Ngân bốc khói nghi ngút, hơi ấm tỏa ra làm dịu đi chút lạnh lẽo trong lòng bàn tay cô, nhưng không thể xoa dịu được nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt. Mai Chi nhìn bạn, vẻ mặt đầy lo lắng. Cô biết Ngân có chuyện, một chuyện gì đó rất lớn, bởi lẽ hiếm khi cô thấy bạn mình trầm buồn và quyết đoán đến vậy. Ánh mắt Ngân thường ngày vốn đã sâu thẳm, nay càng thêm chất chứa, như thể đang mang vác cả một gánh nặng vô hình.

"Này Ngân, mày có chuyện gì vậy?" Mai Chi phá tan sự im lặng, giọng cô tự nhiên nhưng đầy quan tâm. "Trông mày cứ như người mất hồn. Hay lại giận thằng Minh hả?"

Ngân khẽ lắc đầu, uống một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong miệng, như chính tâm trạng cô lúc này. "Không phải giận... Chỉ là... có những lúc mình phải chọn, Mai Chi ạ." Giọng cô nhỏ nhẹ, trầm buồn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang một sức nặng riêng. "Chọn giữa điều mình muốn và điều mình nghĩ là tốt nhất cho người mình yêu. Đôi khi, yêu thương cũng là buông tay."

Mai Chi nhíu mày. Cô quen với sự kiệm lời của Ngân, nhưng lần này, những lời nói úp mở của bạn lại khiến cô cảm thấy bất an đến lạ. "Buông tay? Mày nói gì lạ vậy Ngân? Là sao?" Cô nhìn thẳng vào mắt bạn, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích. "Minh có chuyện gì à? Hay là cơ hội học bổng của nó?"

Ngân tránh né ánh mắt bạn, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm. "Chỉ là... mình không muốn trở thành gánh nặng cho ai đó. Không muốn ai đó vì mình mà phải từ bỏ cơ hội của chính họ. Minh... nó xứng đáng có một tương lai thật rực rỡ." Cô không nhắc trực tiếp đến Hoàng Minh hay cơ hội của anh, nhưng Mai Chi, với sự tinh tế của một người bạn thân, vẫn có thể đoán được. Từ đêm qua, khi Ngân không ngừng suy tư sau cuộc nói chuyện với Minh, Mai Chi đã lờ mờ nhận ra điều gì đó không ổn. Cô đã thấy Minh lo lắng đến thế nào khi không thể liên lạc được với Ngân vào buổi sáng, và cô cũng cảm nhận được sự xa cách khó hiểu giữa hai người khi họ tình cờ gặp nhau ở trường.

"Nhưng đó là gì? Mày không nói rõ tao sao biết được mà chia sẻ?" Mai Chi khẽ đẩy ly cà phê của mình sang một bên, đặt tay lên tay Ngân, ánh mắt đầy lo lắng. Bàn tay Ngân lạnh ngắt, mặc dù ly cà phê nóng hổi vẫn đang ở gần. "Mày có biết là Minh nó đang lo lắng cho mày lắm không? Sáng nay nó cứ đi đi lại lại trước cửa giảng đường như người mất hồn. Mày cứ giấu trong lòng thế này thì ai mà hiểu được?"

Ngân khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo sự dằn vặt. "Sẽ đến lúc mày biết. Chỉ là... nó sẽ rất khó khăn, cho cả hai." Cô nói, giọng nghẹn lại, rồi lại đưa ly cà phê lên môi. Cô biết Mai Chi lo lắng cho mình, nhưng cô không thể nói ra tất cả lúc này. Quyết định của cô, dù đã kiên định, nhưng vẫn còn quá đau đớn để thốt thành lời. Cô không muốn làm Minh đau, và cũng không muốn làm Mai Chi phải bận lòng thêm. Nhưng có lẽ, cô đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng mình có thể che giấu được tất cả. Gương mặt cô hiện rõ sự dằn vặt, một cuộc chiến nội tâm giữa tình yêu và lý trí, giữa hạnh phúc cá nhân và tương lai của người mình yêu.

Mai Chi nhìn bạn, không nói thêm lời nào. Cô chỉ siết nhẹ tay Ngân, như một lời động viên thầm lặng. Cô biết, có những quyết định mà người khác không thể can thiệp, dù có muốn đến mấy. Và cô cũng cảm thấy, một điều gì đó rất lớn, rất quan trọng, sắp sửa xảy ra, một điều sẽ thay đổi tất cả.

***

Đêm đông Hà Nội rét buốt, gió rít từng cơn qua khe cửa sổ phòng trọ sinh viên "Gác Mái", như một bản nhạc buồn ai oán. Hoàng Minh ngồi trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng hắt hiu chiếu rọi lên khuôn mặt đầy lo âu của cậu. Căn phòng trọ, vốn dĩ chật chội nhưng ấm cúng, giờ đây lại cảm thấy thật lạnh lẽo và trống trải. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận, tiếng xe cộ từ ngõ vọng vào, tất cả đều trở nên xa xăm, như thể cậu đang ở một thế giới khác, một thế giới chỉ có nỗi sợ hãi và sự bất an.

Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên bàn, do dự không biết có nên nhắn tin cho Ngân hay không. Tay cậu run nhẹ khi chạm vào màn hình lạnh ngắt. Cậu muốn biết cô đang làm gì, cô đang nghĩ gì. Cậu muốn hỏi thẳng cô về những lời nói úp mở đêm qua, về ánh mắt né tránh buổi trưa. Nhưng rồi, cậu lại sợ. Sợ phải đối mặt với một sự thật mà cậu không dám nghĩ tới.

Trong đầu Minh hiện lên hình ảnh Ngân lướt qua cậu ở trường, nụ cười nhạt nhòa và ánh mắt xa xăm ấy cứ ám ảnh cậu mãi. Rồi những lời cô nói đêm qua trên sân thượng lại vọng về: "Anh có nghĩ rằng... đôi khi, chúng ta phải chấp nhận những điều không thể thay đổi không?" "Những điều không thể thay đổi" – đó là gì? Là cơ hội của cậu? Là khoảng cách địa lý? Hay là chính tình yêu của họ? Cậu không biết, nhưng linh cảm xấu trong lòng cậu thì không ngừng gào thét, bóp nghẹt trái tim cậu.

Anh nhớ lại những lần Ngân đã ở bên anh, những kỷ niệm ấm áp mà họ đã cùng nhau chia sẻ. Buổi chiều mưa phùn trú chung dưới mái hiên, những buổi tối học nhóm ở thư viện, những lần cùng nhau đi ăn quán quen, và cả mùi hoa sữa nồng nàn mỗi khi đi qua những con phố Hà Nội. Tất cả những ký ức ấy giờ đây lại càng khiến nỗi sợ mất đi cô lớn hơn gấp bội. Cậu biết rằng, một quyết định lớn đang treo lơ lửng, một quyết định mà cô đã định hình trong tâm trí, và cậu có thể không làm gì được để thay đổi nó. Cảm giác bất lực dâng trào, khiến cậu thấy mình nhỏ bé và yếu đuối hơn bao giờ hết.

Hoàng Minh gập điện thoại lại, đặt lên bàn, như thể muốn tránh xa mọi liên lạc, mọi thông tin có thể làm cậu đau lòng hơn nữa. Cậu đứng dậy, bước ra ban công nhỏ, nơi gió rét táp vào mặt, lạnh buốt. Cậu ngước nhìn lên bầu trời đêm Hà Nội, những vì sao lấp lánh như những câu hỏi chưa lời đáp, như những hy vọng mong manh mà cậu đang cố gắng níu giữ.

Gió rít qua khe cửa, mang theo mùi hoa sữa cuối mùa thoang thoảng bay trong không khí. Nhưng lần này, mùi hương ấy không còn nồng nàn lãng mạn như những ngày đầu họ gặp gỡ, không còn là sợi dây kết nối vô hình đưa họ lại gần nhau hơn. Giờ đây, mùi hoa sữa ấy mang theo một chút gì đó day dứt, tiếc nuối, như một lời chia tay thầm lặng mà thiên nhiên đang gửi gắm. Nó gợi lên hình ảnh một mùa hoa đã đi qua, và có lẽ, một tình yêu cũng đang đứng trước ngưỡng cửa của sự đổi thay, của một quyết định định hình cả tương lai. Minh đứng đó, giữa cái rét cắt da của đêm đông Hà Nội, cảm nhận được một sự cô đơn sâu sắc đang bao trùm lấy cậu, một sự cô đơn đến từ những điều chưa nói, đến từ những quyết định mà cậu không thể kiểm soát.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ