Minh đứng đó, bất lực nhìn bóng lưng cô độc của Ngân, giữa không gian rộng lớn và lạnh lẽo của sân thượng. Cậu biết, cô đã đưa ra quyết định, và cậu, với tất cả sự yêu thương và tuyệt vọng của mình, sẽ phải đối mặt với nó. Nhưng cậu sẽ không dễ dàng chấp nhận. Cuộc chiến cảm xúc giữa họ, giữa tình yêu và sự hy sinh, giữa mong muốn níu giữ và ý định buông tay, chỉ vừa mới bắt đầu. Và có lẽ, mùi hoa sữa cuối mùa này sẽ mãi mãi ghi dấu khoảnh khắc định mệnh đó, khoảnh khắc mà mối tình đầu của họ đứng trước ngưỡng cửa của sự đổi thay, của một lựa chọn nghiệt ngã mà không ai trong số họ muốn.
Gió vẫn rít từng hồi, gào thét như một linh hồn lạc lõng trên sân thượng của tòa chung cư cũ kỹ. Âm thanh ấy hòa cùng tiếng ồn ào xa xăm của một Hà Nội về đêm, những tiếng còi xe vọng lại yếu ớt, tiếng máy điều hòa chạy rì rì từ các tầng dưới, tất cả tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, ảm đạm. Chỉ có ánh đèn vàng vọt từ một góc hành lang hắt lên, vẽ những bóng đổ dài, xiêu vẹo trên nền xi măng ẩm ướt, khiến không gian vốn đã lạnh lẽo càng thêm u tối, hoang vắng.
Hoàng Minh cảm thấy buốt giá không chỉ từ cái rét cắt da của đêm đông mà còn từ tận sâu trong lồng ngực. Cậu nhìn bóng lưng mảnh mai của Lê Ngân, cô đơn và nhỏ bé đến lạ. Cái lạnh lẽo từ bàn tay cô khi cậu cố nắm lấy vẫn còn vương vấn, một cái lạnh không chỉ của thể xác mà còn của tâm hồn, của một quyết định đã đóng băng. Hơi thở cậu phả ra thành từng làn khói trắng, tan biến nhanh chóng vào không khí đặc quánh sương đêm, giống như hy vọng trong lòng cậu đang vụt tắt.
“Ngân,” cậu gọi, giọng nói lạc hẳn đi trong gió, khản đặc vì nghẹn ngào. “Em đang nói gì vậy? Đừng né tránh nữa, hãy nói thẳng ra đi! Em định làm gì?”
Lê Ngân vẫn đứng im, đôi vai cô run rẩy khẽ, nhưng không quay đầu lại. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn và da diết, từ đâu đó dưới phố vọng lên, quấn lấy hai người, giờ đây không còn mang theo sự lãng mạn thường thấy mà chỉ còn là một nỗi day dứt, một lời thì thầm của sự chia lìa. Minh bước đến, chậm rãi, từng bước chân nặng trĩu. Cậu cố gắng hít thật sâu mùi hương quen thuộc ấy, như muốn níu giữ một điều gì đó sắp vụt mất.
“Minh…” Ngân cuối cùng cũng cất tiếng, giọng cô run rẩy đến tội nghiệp, nhưng từng chữ vẫn mang một sự kiên định đến khó tin. Cô vẫn không quay lại, ánh mắt cô hướng về phía những ánh đèn xa xăm của thành phố, nơi những ước mơ, những tương lai đang tỏa sáng. “Cơ hội của anh… em biết nó quan trọng thế nào. Em đã nghĩ rất nhiều… và em đã quyết định…”
“Không!” Hoàng Minh gần như gào lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đau đớn. Cậu không thể chịu đựng thêm được nữa. Nỗi sợ hãi đã gặm nhấm cậu suốt mấy ngày qua, nay bùng phát thành một cơn tuyệt vọng dữ dội. Cậu lao tới, không để Ngân nói hết, và lần này, cậu nắm chặt lấy đôi vai gầy của cô, siết chặt đến nỗi có thể cảm nhận được sự run rẩy truyền qua lớp áo khoác. “Em không được phép! Em không được phép hy sinh bất cứ điều gì vì anh! Em không hiểu anh cần gì sao? Em có biết điều anh sợ nhất là gì không?”
Minh nhìn sâu vào đôi mắt Ngân khi cô bị buộc phải đối mặt với cậu. Đôi mắt ấy ướt đẫm, một dòng lệ nóng hổi khẽ lăn xuống gò má lạnh giá của cô, nhưng sự kiên định trong đó vẫn không hề suy suyển. Cậu thấy hình ảnh của mình phản chiếu trong đôi mắt ấy, một hình ảnh méo mó vì đau khổ, vì hoảng loạn. Cậu cảm nhận được sự giằng xé trong lòng cô, nhưng đồng thời cũng thấy một bức tường kiên cố mà cô đã dựng lên.
Ngân khẽ lắc đầu, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi. Giọng cô nhỏ dần, như tiếng gió thoảng qua, nhưng vẫn rõ ràng từng chữ, từng câu. “Nhưng anh xứng đáng… anh phải đi! Em không muốn anh phải hối hận vì đã bị em giữ chân.”
Những lời đó như một nhát dao cứa thẳng vào trái tim Hoàng Minh. “Anh xứng đáng? Anh xứng đáng cái gì khi không có em ở bên? Hối hận?” Cậu lặp lại, như thể không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. “Ngân! Em mới là điều quan trọng nhất! Hà Nội không có em… thì anh đi đâu cũng vậy thôi! Em có hiểu không? Anh yêu em, Ngân!”
Lời thú nhận tình yêu, bấy lâu nay vẫn được che giấu sau những rụt rè, e ngại, sau những cử chỉ quan tâm âm thầm, nay bùng nổ trong không gian lạnh lẽo của sân thượng. Nó chân thành, nguyên vẹn, và đầy đau đớn. Đây không phải là lời tỏ tình lãng mạn dưới ánh nến hay trong một buổi chiều hoàng hôn ấm áp. Đây là một lời thú nhận được thốt ra trong sự tuyệt vọng cùng cực, khi đứng trước nguy cơ mất đi tất cả.
Lê Ngân nghe những lời đó, đôi mắt cô nhắm nghiền lại, như muốn ngăn dòng nước mắt đang chảy nhưng vô vọng. Cậu có thể thấy yết hầu cô khẽ động, một tiếng nấc nghẹn ngào cố gắng bị kìm nén. Dù vậy, cô vẫn không thay đổi ý định. Nỗi sợ hãi tổn thương, nỗi sợ hãi trở thành gánh nặng, nỗi sợ hãi về một tương lai mịt mờ khi cả hai đều còn quá trẻ, quá non nớt, đã ăn sâu vào tâm trí cô. Cô tin rằng, đây là con đường duy nhất, con đường tốt nhất để Minh có thể thực hiện ước mơ của mình mà không vướng bận.
“Anh… anh đừng nói thế,” Ngân thì thầm, giọng cô yếu ớt. “Em không muốn anh vì em mà bỏ lỡ cơ hội cả đời. Em không muốn anh sau này nhìn lại mà thấy hối tiếc vì đã phải từ bỏ những điều lớn lao chỉ vì một mối tình đầu bồng bột.”
“Bồng bột?” Minh buông vai Ngân ra, lùi lại một bước, ánh mắt đầy tổn thương. “Em nghĩ tình cảm của anh dành cho em là bồng bột sao? Em nghĩ những tháng ngày chúng ta bên nhau, những kỷ niệm ở cái thành phố này, mùi hoa sữa này… tất cả đều là bồng bột ư?” Cậu cười một cách đau đớn, tiếng cười khô khốc và đầy cay đắng. “Anh là thằng tỉnh lẻ, bỡ ngỡ bước chân ra Hà Nội. Tất cả những gì anh có, tất cả những gì anh học được, tất cả những gì anh khao khát… đều có hình bóng của em trong đó. Em là lý do để anh cố gắng, là động lực để anh vượt qua mọi khó khăn ở cái thành phố này! Em là Hà Nội của anh, Ngân! Em không thể tự quyết định như vậy được! Em không thể đẩy anh đi như vậy được!”
Cậu cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc. Nỗi tự ti về xuất thân, về việc mình không xứng đáng với cô, về việc mình có thể sẽ là gánh nặng cho tương lai tươi sáng của cô, bỗng chốc trỗi dậy. Nhưng ngay lập tức, tình yêu mãnh liệt dành cho Ngân đã át đi tất cả. Cậu không thể chấp nhận việc cô hy sinh chính mình vì cậu, đặc biệt là khi cô nghĩ rằng việc đó sẽ khiến cậu hạnh phúc.
Ngân ngẩng đầu lên, đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng giờ đây, có một sự quyết liệt mới trong ánh mắt ấy. “Minh, anh nghe em nói đi… Anh sẽ có một tương lai rộng mở, một cuộc sống tốt đẹp hơn. Em tin anh sẽ thành công. Em tin vào khả năng của anh, vào những ước mơ của anh.” Cô khẽ hít một hơi thật sâu, như thể đang lấy hết can đảm để nói ra những lời tiếp theo, những lời mà cô đã luyện tập trong tâm trí mình không biết bao nhiêu lần, nhưng giờ đây thốt ra lại đau đớn đến vậy. “Em… em không muốn anh vì em mà phải chịu khổ. Em không muốn anh phải gánh vác thêm bất cứ điều gì. Em biết anh đã vất vả thế nào để có được ngày hôm nay. Anh xứng đáng có được tất cả mà không phải lo lắng về em.”
Hoàng Minh lắc đầu quầy quậy, nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa mà tuôn ra, lăn dài trên gò má lạnh giá. Cậu không quan tâm đến cái rét ngọt của Hà Nội đang thấm vào từng thớ thịt, không quan tâm đến hơi thở trắng xóa đang thoát ra từ lồng ngực mình. Tất cả những gì cậu cảm nhận được là một nỗi tuyệt vọng tột cùng, một sự mất mát không gì bù đắp nổi.
“Tương lai gì mà không có em? Cuộc sống gì mà thiếu em thì còn ý nghĩa gì?” Cậu nhìn thẳng vào mắt Ngân, cầu xin cô hiểu. “Em có biết anh đã mong chờ được cùng em xây dựng tương lai đó thế nào không? Anh đã nghĩ đến việc mỗi mùa hoa sữa về, chúng ta sẽ lại cùng nhau đi dạo trên con đường quen thuộc, cùng nhau kể cho nhau nghe những câu chuyện của một ngày dài. Anh đã mơ về một cuộc sống có em bên cạnh, dù có khó khăn đến mấy, anh cũng sẽ vượt qua được. Em có biết không, Ngân? Em là tất cả của anh!”
Ngân cắn chặt môi, đôi vai cô khẽ run lên bần bật. Cô không thể chịu đựng được ánh mắt đau khổ của Minh. Từng lời cậu nói, từng giọt nước mắt cậu rơi, đều như những nhát kim châm vào trái tim cô. Cô muốn ôm lấy cậu, muốn nói rằng cô cũng yêu cậu nhiều đến nhường nào, rằng cô cũng không muốn rời xa cậu. Nhưng một điều gì đó trong sâu thẳm tâm hồn cô, một nỗi sợ hãi vô hình, một sự giằng xé giữa lý trí và tình cảm, đã ngăn cản cô. Cô tin rằng, nếu cô mềm lòng, Minh sẽ từ bỏ cơ hội, và sau này, có thể cậu sẽ hối hận. Cô không muốn mình là nguyên nhân cho bất kỳ sự hối tiếc nào của cậu. Đó là sự bảo vệ, là tình yêu thầm lặng mà cô dành cho Minh, một tình yêu mà cô nghĩ rằng phải được thể hiện bằng sự hy sinh.
“Minh… anh phải đi,” cô nói, giọng cô khàn đặc, đôi mắt vẫn ngấn lệ nhưng đã cố gắng nhìn thẳng vào cậu. “Em… em sẽ ở lại. Hà Nội này… là nhà của em. Em sẽ ở đây, chờ anh quay về. Hoặc… hoặc anh sẽ có một cuộc sống mới, một tương lai mới ở nơi đó. Em sẽ luôn cầu chúc cho anh hạnh phúc.”
Những lời đó như một bản án chung thân giáng xuống đầu Hoàng Minh. “Chờ anh quay về? Hay có một cuộc sống mới?” Cậu lặp lại, từng chữ như bị nghiền nát trong cổ họng. “Em đang nói gì vậy, Ngân? Em định chia tay anh sao? Em định buông tay anh dễ dàng như vậy sao?” Cậu không thể chấp nhận được điều đó. Cậu đã trải qua quá nhiều khó khăn để đến được đây, để có được tình yêu của Ngân. Cậu đã vượt qua những mặc cảm, những lo lắng, những rụt rè của một chàng trai tỉnh lẻ để hòa nhập vào cái thành phố này, để xứng đáng với cô. Và giờ đây, cô lại muốn đẩy cậu đi, muốn buông tay cậu?
“Không phải dễ dàng…” Ngân bật khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi như mưa. “Minh à, anh có biết em đã đau khổ thế nào khi đưa ra quyết định này không? Anh có biết em đã mất ăn mất ngủ bao nhiêu đêm không? Em yêu anh, Minh. Em yêu anh rất nhiều. Nhưng… em không muốn mình là gánh nặng. Em không muốn mình là rào cản trên con đường sự nghiệp của anh.”
Hoàng Minh bước đến, ôm chầm lấy Ngân, bất chấp sự kháng cự yếu ớt của cô. Cậu siết chặt cô vào lòng, cố gắng truyền hơi ấm của mình vào cơ thể lạnh giá của cô, muốn xua đi cái rét buốt đang bủa vây hai người. Cậu cảm nhận được sự run rẩy trong vòng tay mình, cảm nhận được từng tiếng nức nở đang thổn thức trong lồng ngực cô. Mùi hoa sữa cuối mùa, nay không còn là mùi hương của tình yêu mà là mùi hương của sự chia ly, của nỗi đau.
“Em không phải gánh nặng, Ngân! Không bao giờ là gánh nặng!” Cậu thì thầm vào mái tóc cô, giọng nghẹn ngào. “Em là tất cả! Em là động lực lớn nhất của anh! Em có biết không, khi anh nhìn em, anh thấy Hà Nội. Anh thấy một tương lai tươi sáng mà anh muốn cùng em xây dựng. Nếu không có em, tương lai đó không còn ý nghĩa gì nữa. Anh không cần cơ hội đó nếu nó phải đánh đổi bằng việc mất em. Anh sẽ ở lại Hà Nội. Anh sẽ tìm một công việc khác. Anh sẽ làm tất cả mọi thứ, miễn là có em ở bên.”
Ngân đẩy nhẹ Minh ra, đôi mắt cô đỏ hoe, nhìn cậu như thể cậu đang nói điều gì đó vô cùng ngốc nghếch. “Không được! Anh không thể làm thế! Anh không thể từ bỏ ước mơ của mình vì em! Anh đã cố gắng rất nhiều để có được nó mà. Em không muốn anh sau này trách em, Minh à. Em không muốn anh hối hận.”
“Anh sẽ hối hận nếu anh mất em!” Hoàng Minh nắm lấy tay Ngân, đan chặt những ngón tay mình vào những ngón tay lạnh giá của cô. “Anh sẽ hối hận cả đời nếu anh để em đi. Em có hiểu không? Anh không phải là một người dễ dàng buông bỏ. Anh không phải là một người chấp nhận từ bỏ tình yêu của mình một cách dễ dàng. Em là mối tình đầu của anh, Ngân. Em là cô gái đã dạy anh cách yêu thương, cách sống ở cái thành phố này. Anh không thể để em đi. Anh không thể.”
Gió vẫn rít, cuốn theo hơi thở hóa khói của cả hai, cuốn theo những lời chất chứa, những nỗi niềm. Trên sân thượng lạnh lẽo, giữa một Hà Nội về đêm mờ ảo, hai trái tim đang giằng xé, đau khổ tột cùng. Mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây trở thành nhân chứng cho một khoảnh khắc định mệnh, nơi tình yêu và sự hy sinh, lý trí và cảm xúc đang đấu tranh dữ dội, không ai chịu nhường ai.
Lê Ngân nhìn Minh, ánh mắt cô đầy đau khổ nhưng vẫn chất chứa một sự kiên định đến cùng cực. Cô đã đưa ra quyết định, và cô sẽ không dễ dàng thay đổi nó. Nỗi sợ hãi tổn thương, nỗi sợ hãi trở thành gánh nặng, nỗi sợ hãi về một tương lai bất định đã ăn sâu vào tâm trí cô, khiến cô tin rằng đây là con đường tốt nhất cho cả hai, đặc biệt là cho Minh.
“Em xin lỗi, Minh,” cô thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức gần như tan biến vào tiếng gió. “Em không thể. Em không thể để anh vì em mà từ bỏ. Anh phải đi.”
Hoàng Minh cảm thấy một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu biết, cô đã không nói đùa. Cậu biết, cô đã thực sự quyết định. Đôi mắt cậu nhòe đi, nhìn Ngân, nhìn Hà Nội, nhìn cả tương lai đang chực chờ sụp đổ. Cái rét cắt da của đêm đông Hà Nội dường như càng thêm buốt giá, không chỉ ở bên ngoài mà còn thấm sâu vào tận xương tủy. Mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây không còn là biểu tượng của lãng mạn, mà trở thành một lời tiễn biệt buồn bã, day dứt, như báo hiệu một sự kết thúc không thể tránh khỏi. Cậu đứng đó, bất lực, cảm thấy như cả thế giới đang quay cuồng. Tình yêu, ước mơ, tương lai, tất cả đều đang đứng trên bờ vực của sự tan vỡ, giữa một mùa hoa sữa lạnh lẽo và đầy tiếc nuối.