Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 273

Nơi Hoa Sữa Tàn, Tình Yêu Nở

2271 từ
Mục tiêu: Giải quyết hoàn toàn nút thắt cảm xúc và sự hiểu lầm giữa Hoàng Minh và Lê Ngân từ chương 272, đặc biệt là ý định 'hy sinh' của Ngân.,Lê Ngân bộc lộ trọn vẹn những nỗi sợ hãi sâu kín nhất của mình, không chỉ cho Minh mà còn cho chính bản thân và mối quan hệ.,Hoàng Minh khẳng định tình yêu và tầm quan trọng của Lê Ngân đối với tương lai của anh một cách dứt khoát, từ chối mọi sự 'hy sinh' vô nghĩa.,Đưa ra một quyết định rõ ràng về cơ hội học tập/công việc và số phận mối quan hệ của họ, đánh dấu một bước ngoặt trưởng thành của cả hai.,Khắc họa một khoảnh khắc chân thực, đầy cảm xúc, nơi cả hai chấp nhận rủi ro để đối mặt với cảm xúc và dám phá vỡ sự dè dặt.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, căng thẳng chuyển sang vỡ òa cảm xúc, hy vọng xen lẫn lo âu.
Kết chương: [object Object]

Cậu đứng đó, bất lực, cảm thấy như cả thế giới đang quay cuồng. Tình yêu, ước mơ, tương lai, tất cả đều đang đứng trên bờ vực của sự tan vỡ, giữa một mùa hoa sữa lạnh lẽo và đầy tiếc nuối. Hoàng Minh nhìn Lê Ngân, đôi mắt nhòe nước không thể tin vào những lời cô vừa nói. Cái rét cắt da của đêm đông Hà Nội dường như càng thêm buốt giá, không chỉ ở bên ngoài mà còn thấm sâu vào tận xương tủy cậu. Mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây không còn là biểu tượng của lãng mạn, mà trở thành một lời tiễn biệt buồn bã, day dứt, như báo hiệu một sự kết thúc không thể tránh khỏi.

“Không!” Hoàng Minh bật thốt, giọng cậu khàn đặc, vỡ vụn. Cậu siết chặt lấy bàn tay Ngân, những ngón tay lạnh giá của cô run rẩy trong lòng bàn tay cậu. “Em không thể làm thế, Ngân! Anh không thể để em đẩy anh đi như vậy. Em không thể quyết định tương lai của anh mà không có anh trong đó. Anh không cần bất cứ cái gì nếu không có em. Em mới là cơ hội lớn nhất, là tương lai của anh! Em có hiểu không? Em là tất cả những gì anh muốn!”

Hơi thở của cậu hóa khói trong không khí lạnh buốt, nhưng lời nói lại mang theo hơi nóng của sự tuyệt vọng và tình yêu mãnh liệt. Hoàng Minh kéo Ngân lại gần, ôm chặt cô vào lòng một lần nữa, mạnh mẽ hơn, như thể muốn níu giữ cô lại khỏi vực thẳm. Cô vẫn còn kháng cự yếu ớt, thân thể mảnh mai của cô run lên bần bật, không chỉ vì cái rét mà còn vì những cảm xúc đang giằng xé bên trong.

“Minh… anh không hiểu đâu…” Lê Ngân thì thầm, giọng cô nghẹn lại, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên má, thấm ướt vạt áo của cậu. “Em sợ… em sợ lắm. Em sợ em sẽ làm anh thất vọng, sợ em sẽ là gánh nặng trên con đường anh đi. Anh giỏi giang, anh có hoài bão, anh xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất. Còn em… em chỉ là một cô gái Hà Nội bình thường, không có gì đặc biệt. Em sợ mình không đủ tốt, sợ không giữ được anh khi anh bay cao, bay xa. Em sợ mất đi chính mình khi yêu thương quá nhiều, sợ một ngày nào đó anh sẽ nhìn em bằng ánh mắt khác, ánh mắt của sự hối tiếc.”

Cô vùi mặt vào ngực cậu, những tiếng nức nở vỡ òa, không còn kìm nén được nữa. Đó là những lời bộc bạch chân thật nhất, những nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí cô bấy lâu nay, nỗi sợ hãi về sự không tương xứng, về một tương lai bất định mà cô tin rằng mình không thể sánh bước cùng cậu. Tiếng gió rít qua những khe hở trên sân thượng, mang theo tiếng khóc nức nở của cô, như một khúc bi ca giữa đêm đông Hà Nội.

Hoàng Minh cảm nhận được sự tuyệt vọng trong từng lời cô nói, từng nhịp đập thổn thức trong lồng ngực cô. Cậu siết chặt vòng tay, khẽ lắc đầu, muốn xua đi những ý nghĩ sai lầm ấy khỏi tâm trí cô. “Ngân… sao em lại nghĩ như vậy? Em không phải gánh nặng, em là cả thế giới của anh. Hà Nội này rộng lớn, nhiều cơ hội, nhưng cũng lạnh lẽo và xa lạ biết bao. Em là người đầu tiên đã giúp anh hòa nhập, đã chỉ cho anh thấy vẻ đẹp ẩn sâu trong từng ngõ ngách, từng mùa hoa sữa. Em là người đã dạy anh cách yêu thương, cách sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.”

Cậu khẽ nâng khuôn mặt cô lên, dùng ngón cái lau đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Đôi mắt Ngân đỏ hoe, sưng mọng, nhưng giờ đây đã không còn vẻ kiên định đến cùng cực như trước, mà thay vào đó là sự hỗn loạn, vỡ vụn. “Em là cô gái tinh tế nhất mà anh từng gặp. Em nhìn mọi thứ bằng một đôi mắt khác, một tâm hồn khác. Anh yêu cái cách em lặng lẽ quan sát, yêu cái cách em cảm nhận cái đẹp, yêu cả cái vẻ trầm tĩnh đôi khi có chút lạnh lùng của em. Tất cả những điều đó làm nên Lê Ngân, làm nên người mà anh yêu say đắm.”

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cái lạnh buốt lùa vào lồng ngực, nhưng trái tim cậu lại ấm nóng lạ thường. “Em nói em sợ mất đi chính mình khi yêu thương quá nhiều, nhưng Ngân ơi, tình yêu không phải là sự mất mát, mà là sự sẻ chia, là sự đồng hành. Anh không muốn em thay đổi vì anh, anh chỉ muốn em là chính em, và anh muốn chúng ta cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Nếu có một ngày anh bay cao, bay xa như em nói, thì anh muốn em là người duy nhất đứng bên cạnh anh, là người duy nhất cùng anh ngắm nhìn thế giới từ trên cao. Nếu không có em, mọi thành công đều trở nên vô nghĩa.”

Cậu nhìn sâu vào đôi mắt cô, ánh mắt kiên định và chân thành chưa từng thấy. “Anh đã từng tự ti rất nhiều, Ngân ạ. Tự ti vì mình là chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội. Tự ti vì nghĩ mình không xứng đáng với một cô gái Hà Thành tinh tế như em. Nhưng chính em đã cho anh niềm tin, đã cho anh động lực để phấn đấu, để vươn lên. Em là nguồn sáng, là kim chỉ nam của anh. Đừng bao giờ nghĩ em là gánh nặng. Đừng bao giờ nghĩ em không đủ tốt.”

Hoàng Minh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Ngân, một nụ hôn đầy trân trọng và hứa hẹn. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn quanh quẩn, nhưng giờ đây nó không còn mang theo sự chia ly, mà là hương vị của một lời thề nguyền. Cậu ôm cô chặt hơn, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc cô cọ vào má mình, cảm nhận nhịp đập trái tim cô đang dần ổn định hơn trong lồng ngực cậu. Cậu biết, cô vẫn còn sợ hãi, nhưng ít nhất, cô đã chịu lắng nghe, đã chịu mở lòng. Cái khoảnh khắc này, giữa đêm đông lạnh lẽo, trên sân thượng lộng gió, là lúc mọi bức tường vô hình giữa họ sụp đổ, nhường chỗ cho sự chân thật và tình yêu. Hà Nội về đêm vẫn mờ ảo, nhưng trong lòng Minh, một tương lai rõ ràng hơn đang dần hiện ra, một tương lai có Ngân ở bên.

Dần dần, tiếng nức nở của Lê Ngân cũng nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng thở dài nặng nề xen lẫn tiếng hít sâu. Cô vẫn rúc vào lòng Hoàng Minh, nhưng không còn vùng vẫy hay kháng cự nữa. Hơi ấm từ cơ thể cậu, mùi hương quen thuộc của cậu, và những lời nói chân thành, mạnh mẽ vừa rồi đã dần xoa dịu nỗi sợ hãi đang cào xé tâm can cô. Cái rét trên sân thượng vẫn cắt da, nhưng cô cảm thấy một sự ấm áp lạ thường lan tỏa từ trái tim cậu sang mình.

Thời gian trôi qua, chậm rãi như dòng sông mùa đông. Bầu trời phía đông bắt đầu hửng sáng, một vệt hồng nhạt dần len lỏi qua tầng mây xám xịt, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Ánh đèn thành phố bắt đầu lịm dần, nhường chỗ cho thứ ánh sáng tự nhiên, mỏng manh của buổi rạng đông. Tiếng gió vẫn thổi, nhưng không còn dữ dội như lúc nửa đêm, mà chỉ còn là những làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc, qua gò má.

Lê Ngân khẽ cựa mình, ngẩng đầu lên khỏi lồng ngực Hoàng Minh, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào cậu. Nước mắt đã khô, nhưng vẻ mệt mỏi và xúc động vẫn hiện rõ trên khuôn mặt trái xoan của cô. Cô nhìn cậu, rồi nhìn ra xa, về phía chân trời đang dần ló dạng. Một sự im lặng kéo dài, không phải là sự im lặng của sự xa cách, mà là sự im lặng đầy ý nghĩa, nơi hai trái tim đang tự xoa dịu, tự sắp xếp lại những cảm xúc hỗn loạn.

“Minh…” Lê Ngân thì thầm, giọng cô vẫn còn chút khàn đặc vì khóc, nhưng đã bình tĩnh hơn rất nhiều. “Em xin lỗi… Em đã không nghĩ được cho anh. Em chỉ nghĩ đến nỗi sợ của riêng em.”

Hoàng Minh lắc đầu nhẹ, khẽ vuốt mái tóc cô. “Không sao đâu, Ngân. Chúng ta đều có những nỗi sợ của riêng mình. Quan trọng là chúng ta đối mặt với nó, cùng nhau.” Cậu nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt chân thành và đầy yêu thương. “Vậy… em còn muốn anh đi không?”

Lê Ngân thở dài, một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thoát hé nở trên môi. Nụ cười ấy giống như ánh nắng đầu tiên của buổi bình minh, xua tan đi những u ám của đêm dài. “Anh ngốc thật. Sao em có thể để anh đi một mình được? Cơ hội đó là của anh, là mơ ước của anh mà. Em không thể vì nỗi sợ của mình mà bắt anh từ bỏ. Nhưng… nhưng em cũng không muốn xa anh.”

Cậu cảm thấy một niềm vui sướng trào dâng trong lòng, một niềm hy vọng vừa được thắp sáng rực rỡ. Nắm chặt tay cô, cậu nói, giọng đầy quyết tâm: “Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách. Anh sẽ không đi đâu mà không có em trong trái tim, trong kế hoạch của mình. Nếu cơ hội đó đòi hỏi anh phải đi xa, chúng ta sẽ tìm cách để khoảng cách không là vấn đề. Nếu nó đòi hỏi sự chờ đợi, chúng ta sẽ cùng nhau chờ đợi. Anh tin vào chúng ta, Ngân à.”

Lê Ngân nhìn cậu, ánh mắt cô lung linh những giọt nước đọng lại sau trận khóc, nhưng sâu thẳm trong đó là sự tin tưởng và một tia hy vọng mới chớm nở. Cô gật đầu nhẹ, tựa đầu vào vai cậu. “Minh… Em sẽ thử. Em sẽ cùng anh. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách.” Lời hứa của cô không phải là sự bồng bột của tuổi trẻ, mà là một sự cam kết trưởng thành, được đúc kết từ nỗi sợ hãi và tình yêu.

Một lúc sau, khi bầu trời đã hửng sáng rõ hơn, những sắc màu của bình minh dần rõ nét trên nền trời Hà Nội, Lê Ngân khẽ rời khỏi vòng tay cậu. Cô đưa tay vào túi áo khoác dày cộm, chậm rãi lấy ra một chiếc khăn len. Chiếc khăn màu xám tro, được đan một cách tỉ mỉ, vẫn còn vương chút hơi ấm của cơ thể cô.

“Cái này… cho anh.” Cô chìa chiếc khăn ra, ánh mắt có chút ngượng nghịu nhưng vẫn đầy vẻ chân thành. “Em đã đan nó từ mấy tuần trước. Định tặng anh vào một dịp nào đó, nhưng… em cứ giữ mãi.”

Hoàng Minh đón lấy chiếc khăn, cảm nhận sự mềm mại của len và hơi ấm còn vương lại từ Ngân. Cậu không nói gì, chỉ nhìn cô, rồi nhẹ nhàng quàng chiếc khăn lên cổ mình. Chất len mềm mại, ấm áp ôm lấy cổ cậu, xua đi cái lạnh còn sót lại của đêm đông. Đó không chỉ là một chiếc khăn, mà là một lời hứa, một biểu tượng của sự gắn kết, của hơi ấm mà cô muốn trao cho cậu, dù cho con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu.

Cậu nắm lấy tay cô, đan chặt những ngón tay mình vào ngón tay cô. “Cảm ơn em, Ngân.” Giọng cậu trầm ấm, không còn chút rụt rè nào. “Anh sẽ luôn giữ ấm, và anh sẽ luôn giữ em trong tim mình.”

Họ đứng tựa vào nhau, nhìn về phía thành phố Hà Nội đang dần tỉnh giấc. Những nóc nhà cũ kỹ, những con phố vẫn còn chìm trong sương sớm, và xa xa là tiếng còi xe đầu tiên của một ngày mới. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vương vấn đâu đó trong không khí, giờ đây không còn là mùi của sự chia ly, mà là hương thơm của một sự khởi đầu mới, của một tình yêu đã vượt qua bão giông để tìm thấy sự bình yên và tin tưởng. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn đó, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa ấm áp của hy vọng và tình yêu đang bùng cháy, hứa hẹn sẽ sưởi ấm cho những thử thách sắp tới. Họ biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, có thể có những khoảng cách, những chờ đợi, nhưng giờ đây, họ đã có nhau, đã có một lời hứa, và quan trọng nhất, họ đã có niềm tin.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ