Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 274

Bình Minh Sau Giông Bão: Lời Hứa Cùng Hà Nội

3824 từ
Mục tiêu: Thể hiện hậu quả cảm xúc trực tiếp sau cuộc đối thoại và quyết định quan trọng ở Chương 273.,Bắt đầu quá trình chuyển giao từ cao trào cảm xúc sang các bước chuẩn bị thực tế cho cơ hội của Hoàng Minh.,Khắc họa động lực mới trong mối quan hệ của Hoàng Minh và Lê Ngân, sâu sắc hơn nhưng cũng đầy thách thức.,Tiếp tục phát triển nội tâm của Lê Ngân khi cô chấp nhận quyết định và chuẩn bị cho một tương lai có khoảng cách.,Làm rõ sự trưởng thành của Hoàng Minh qua hành động chủ động và quyết tâm.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Anh Khoa
Mood: Hy vọng, trầm tư, trưởng thành, hơi u hoài, quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh của đêm đông Hà Nội đã dịu đi rất nhiều, không còn cái rét cắt da cắt thịt dữ dội như lúc nửa đêm, mà chỉ còn là những làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc, qua gò má. Nhưng trên sân thượng chung cư cũ, nơi Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn còn đứng tựa vào nhau, hơi ấm tỏa ra từ hai cơ thể đã hòa quyện vào nhau, xua đi mọi giá buốt còn sót lại. Bình minh đang dần ló dạng, những vệt hồng cam đầu tiên bắt đầu xé toạc màn đêm xám xịt của thành phố, nhuộm lên những nóc nhà cao thấp một sắc màu diệu kỳ, hứa hẹn một ngày mới. Chiếc khăn len màu xám tro, vừa được Ngân trao cho Minh, vẫn quấn quanh cổ cậu, mềm mại và ấm áp, tựa như một vòng tay vô hình của cô gái.

Lê Ngân khẽ cựa mình, ngẩng đầu lên khỏi lồng ngực Hoàng Minh, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào cậu. Nước mắt đã khô, nhưng vẻ mệt mỏi và xúc động vẫn hiện rõ trên khuôn mặt trái xoan của cô. Cô nhìn cậu, rồi nhìn ra xa, về phía chân trời đang dần ló dạng. Một sự im lặng kéo dài, không phải là sự im lặng của sự xa cách, mà là sự im lặng đầy ý nghĩa, nơi hai trái tim đang tự xoa dịu, tự sắp xếp lại những cảm xúc hỗn loạn sau một đêm bão tố. Cậu có thể cảm nhận được nhịp thở đều đều của cô, và mùi hương tóc quen thuộc vẫn vương vấn bên chóp mũi, khiến lòng cậu dấy lên một cảm giác bình yên đến lạ.

“Minh…” Lê Ngân thì thầm, giọng cô vẫn còn chút khàn đặc vì khóc, nhưng đã bình tĩnh hơn rất nhiều, một sự bình tĩnh được tôi luyện qua giông bão cảm xúc. “Anh có chắc không? Em… em vẫn còn sợ.” Nỗi sợ ấy không còn là một con quái vật giấu mình trong bóng tối, mà đã được gọi tên, được phơi bày ra ánh sáng của bình minh, tuy yếu ớt nhưng vẫn hiện hữu. Cậu thấy đôi mắt cô vẫn còn chút hoài nghi, chút e dè, tựa như mặt hồ Gươm buổi sớm vẫn còn phủ một lớp sương mỏng, chưa hoàn toàn đón nhận ánh mặt trời.

Hoàng Minh mỉm cười nhẹ, nụ cười trấn an và đầy kiên định. Cậu khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô, động tác dịu dàng như sợ làm vỡ tan khoảnh khắc mỏng manh này. “Anh chắc, Ngân. Anh chắc hơn bất cứ điều gì anh từng chắc chắn trong đời.” Giọng cậu trầm ấm, không còn chút rụt rè nào, tựa như dòng nước đã tìm thấy con đường của mình sau bao ngày bị ngăn trở. “Chúng ta sẽ cùng nhau. Em không bao giờ là gánh nặng, Ngân à. Em là động lực, là ánh sáng của anh. Nếu không có em, mọi cơ hội đều trở nên vô nghĩa.” Cậu siết nhẹ bàn tay cô đang nắm trong tay mình, như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho cô. Cậu nhớ lại những ngày đầu bỡ ngỡ bước chân đến Hà Nội, mọi thứ đều xa lạ và lớn lao. Chính cô, Lê Ngân, cô gái Hà Nội trầm tĩnh ấy, đã từng bước từng bước dẫn lối cho cậu, giúp cậu hòa nhập, giúp cậu tìm thấy chính mình. Làm sao cô có thể là gánh nặng được? Cô chính là lý do để cậu muốn vươn lên, để cậu muốn trở thành một người tốt hơn.

Lê Ngân tựa đầu vào vai cậu, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu và mùi hương nam tính nhè nhẹ. Cô hít sâu một hơi, để những giọt sương đêm còn vương lại trên tóc hòa cùng hơi thở của bình minh. “Hà Nội sẽ nhớ anh lắm,” cô nói, giọng bỗng chùng xuống, mang một chút hoài niệm, một chút u hoài đặc trưng của người con gái Hà Nội gốc. Cô ngước mắt nhìn những con phố nhỏ đang dần hiện rõ dưới ánh sáng ban mai, những hàng cây, những mái nhà rêu phong, tất cả đều là một phần của cô, và cũng là một phần của những kỷ niệm của hai người. Thành phố này, với những mùa hoa sữa, những cơn mưa phùn dai dẳng, những con phố rêu phong, đã chứng kiến tình yêu của họ nảy nở. Giờ đây, một trong hai sắp phải rời xa nó, ít nhất là tạm thời.

Hoàng Minh vòng tay ôm chặt cô hơn, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tận sâu trong tâm trí. “Và anh sẽ nhớ em. Nhớ cả Hà Nội nữa.” Cậu thì thầm, giọng nói pha lẫn một chút bâng khuâng. Nỗi nhớ ấy chưa kịp thành hình đã len lỏi vào tâm hồn cậu, tựa như mùi hoa sữa thoang thoảng từ một cành cây nào đó còn sót lại sau mùa. Hà Nội, đối với cậu, không chỉ là nơi cậu học tập, làm việc, mà còn là nơi cậu tìm thấy tình yêu, tìm thấy một nửa của mình. Mỗi con phố, mỗi góc quán, mỗi trạm xe buýt đều in dấu chân và kỷ niệm của họ. Cậu biết, dù đi đâu, hình bóng Hà Nội, và đặc biệt là hình bóng Lê Ngân, sẽ mãi theo cậu.

Họ buông nhau ra, trao nhau ánh mắt chất chứa tình cảm, một ánh mắt không cần lời nói cũng đủ để hiểu thấu mọi điều. Lê Ngân nhẹ nhàng vươn tay, chỉnh lại chiếc khăn len cho Minh, những ngón tay cô lướt nhẹ qua gò má cậu, một chạm dịu dàng như một lời hứa không lời. Đôi mắt cô vẫn đọng lại những giọt nước, nhưng sâu thẳm trong đó là sự tin tưởng và một tia hy vọng mới chớm nở. Chiếc khăn len, không chỉ là vật sưởi ấm, mà còn là sợi dây vô hình kết nối hai người, là biểu tượng của sự quan tâm, của tình yêu mà cô đã gửi gắm.

Cả hai cùng ngắm bình minh, tay trong tay, những ngón tay đan chặt vào nhau, không một chút kẽ hở, tựa như khẳng định rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Hoàng Minh quay sang nhìn Lê Ngân, nụ cười trên môi cậu dịu dàng và đầy tình cảm. “Này, Hà Nội không vội được đâu, nhưng anh thì có lẽ phải vội một chút đấy.” Cậu đùa, muốn xua đi chút không khí nặng nề còn vương vấn.

Lê Ngân khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng thanh thoát, làm bừng sáng cả khuôn mặt cô. “Anh mà vội thì làm sao mà cảm nhận được cái đẹp của bình minh Hà Nội chứ?” Cô nói, rồi lại tựa đầu vào vai cậu, nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió se lạnh mơn man qua tóc. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng, mọi sợ hãi dường như tan biến. Chỉ còn lại hai người, giữa không gian bao la của sân thượng, chứng kiến một ngày mới đang bắt đầu.

Cậu có thể cảm nhận được sự bình yên dần lan tỏa từ cô. Cậu biết, con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng, sẽ có những thử thách, những khoảng cách, những chờ đợi. Nhưng giờ đây, không còn là "anh" hay "em" nữa, mà là "chúng ta". Cậu tin vào lời hứa của họ, tin vào sức mạnh của tình yêu đã trải qua bao giông bão để tìm thấy sự bình yên và tin tưởng. Ánh nắng đầu tiên đã chạm vào khuôn mặt của Ngân, làm nổi bật những đường nét thanh tú và đôi mắt sâu thẳm của cô. Cậu thầm hứa với lòng mình, sẽ không bao giờ để cô phải hối hận vì quyết định này. Chiếc khăn len trên cổ cậu dường như ấm hơn, và trong cái rét ngọt của Hà Nội buổi ban mai, trái tim cậu lại bùng cháy một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm.

Khi những tia nắng đầu tiên đã chiếu rọi khắp mọi ngóc ngách của Hà Nội, đánh thức thành phố khỏi giấc ngủ dài, Hoàng Minh và Lê Ngân mới rời sân thượng. Cả hai không nói gì nhiều, chỉ nắm chặt tay nhau đi xuống những bậc thang cũ kỹ. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, nhưng chất chứa một sự kiên định mới. Cậu biết, đã đến lúc phải bắt tay vào thực hiện những bước đi đầu tiên cho hành trình mới này.

***

Buổi sáng muộn cùng ngày, Hoàng Minh đã có mặt tại quán Cà phê "Hoa Sữa", sớm hơn thường lệ. Quán vẫn mang vẻ đẹp hoài cổ quen thuộc, với những bức tường sơn màu xanh ngọc bích nhạt, những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc và mùi cà phê rang xay thơm lừng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy trôi trong không gian, làm dịu đi những ồn ào của phố xá bên ngoài. Cậu ngồi ở một góc quen thuộc, cạnh cửa sổ nhìn ra con phố nhỏ, nơi từng chứng kiến những buổi hẹn hò dè dặt của cậu và Ngân. Chiếc khăn len màu xám vẫn quàng trên cổ cậu, như một người bạn đồng hành thầm lặng, nhắc nhở cậu về lời hứa, về sự ấm áp mà Ngân đã trao. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào chất len mềm mại, cảm nhận hơi ấm còn vương vấn.

Trong đầu Hoàng Minh, từng mảnh ghép của đêm qua vẫn còn hiện rõ. Nỗi sợ hãi của Ngân, sự giằng xé của cô, và cả sự bùng nổ cảm xúc của chính cậu. Nhưng sau tất cả, một quyết định đã được đưa ra, một con đường mới đã được vạch lối. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, như trút bỏ được gánh nặng bao ngày. Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm ấy không hoàn toàn xua tan đi nỗi lo lắng về những thử thách sắp tới. Một cơ hội lớn, một hành trình xa xôi, và một tình yêu cần được nuôi dưỡng qua khoảng cách. Liệu cậu có đủ mạnh mẽ để giữ lời hứa với Ngân, để không làm cô thất vọng?

Anh Khoa, với phong thái điềm đạm quen thuộc và nụ cười nhẹ trên môi, tiến đến bàn của Minh. Anh đặt cốc cà phê của mình xuống, rồi ngồi đối diện cậu. Mái tóc hơi dài của anh rủ xuống thái dương, và đôi mắt đeo kính của anh ánh lên vẻ quan tâm, thấu hiểu. “Trông mày khác hẳn hôm qua, Minh. Sáng sủa hơn nhiều.” Anh Khoa nói, giọng trầm ấm. “Chắc mọi chuyện ổn rồi chứ?” Anh đã thấy Minh đi từ sáng sớm, và cũng lờ mờ đoán được phần nào câu chuyện giữa cậu và Lê Ngân, bởi anh cũng là người đã chứng kiến bao nhiêu cung bậc cảm xúc của đôi trẻ.

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu bớt đi vẻ ngơ ngác thường ngày, thay vào đó là sự kiên định và một chút rạng rỡ. “Vâng, anh Khoa. Mọi chuyện… đã ổn hơn rất nhiều ạ.” Cậu khẽ vuốt chiếc khăn len trên cổ. “Em đã quyết định rồi. Em sẽ đi.” Giọng cậu tuy vẫn nhỏ nhẹ, nhưng mang một sự chắc chắn mà trước đây cậu ít khi thể hiện. Cậu biết, đây là cơ hội mà cậu đã mơ ước bấy lâu, là cánh cửa mở ra một tương lai rộng lớn hơn.

Anh Khoa gật đầu, nụ cười trên môi anh càng sâu hơn. “Tốt. Anh biết mày sẽ làm được thôi. Cơ hội như vậy không phải lúc nào cũng có. Quan trọng là mày đã dám đối mặt và đưa ra quyết định.” Anh dừng lại một chút, nhấp một ngụm cà phê, rồi nhìn Minh với ánh mắt dò hỏi, nhưng cũng đầy sự cảm thông. “Còn Ngân thì sao? Con bé… chắc cũng vất vả nhiều.”

Nghe nhắc đến Ngân, ánh mắt Hoàng Minh dịu lại, pha lẫn một chút tự hào và yêu thương. “Ngân… Ngân sẽ đợi em, anh Khoa ạ. Cô ấy đã nói sẽ cùng em tìm cách.” Cậu nói, giọng đầy quyết tâm. “Và em sẽ không làm cô ấy thất vọng.” Lời hứa này không chỉ là với Ngân, mà còn là với chính cậu, một lời thề sẽ nỗ lực hết mình để tình yêu của họ vượt qua mọi khoảng cách. Cậu nhớ lại những lời Ngân đã nói, "Em sẽ thử. Em sẽ cùng anh. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách." Đó là lời hứa trưởng thành nhất mà cậu từng nghe, và cũng là động lực lớn nhất của cậu lúc này.

Anh Khoa gật gù, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc xe máy vẫn hối hả lướt qua. “Tốt. Quan trọng là cả hai phải tin tưởng và hiểu nhau. Con đường xa khó khăn hơn nhiều đấy, Minh ạ. Không phải ai cũng đủ kiên nhẫn và lòng tin để đi hết con đường đó đâu.” Anh nói, giọng mang chút suy tư, như đang hồi tưởng về những câu chuyện của riêng mình. Anh đã chứng kiến không ít mối tình tan vỡ vì khoảng cách, vì những thử thách mà thời gian và không gian mang lại. “Sẽ có lúc mày thấy cô đơn, sẽ có lúc Ngân cảm thấy tủi thân. Những lúc như vậy, hãy nhớ đến lý do vì sao hai đứa bắt đầu, và vì sao hai đứa đã lựa chọn nhau.”

Hoàng Minh lắng nghe từng lời của Anh Khoa, ghi nhớ trong lòng. Cậu biết, những lời khuyên ấy là từ kinh nghiệm, từ sự từng trải của một người anh. “Em sẽ cố gắng, anh Khoa. Em sẽ không bao giờ quên.” Cậu nói, giọng chân thành. “Vậy giờ… em cần làm gì ạ? Hồ sơ, thủ tục, có vẻ như rất nhiều thứ phải chuẩn bị.” Ánh mắt cậu hướng về phía máy tính xách tay đang mở trên bàn, nơi một loạt các trang web về học bổng và thủ tục du học đang chờ đợi.

Anh Khoa mỉm cười, vẻ mặt hiền hậu. “Cứ bình tĩnh. Không có gì phải vội. Hà Nội không vội được đâu, nhưng nếu mày muốn vội thì cũng phải vội có kế hoạch.” Anh nói, rồi bắt đầu đưa ra những lời khuyên chi tiết. “Đầu tiên là rà soát lại tất cả các điều kiện của học bổng. Sau đó là chuẩn bị hồ sơ học tập, bảng điểm, thư giới thiệu. Quan trọng nhất là thư xin học và kế hoạch học tập. Mày phải thể hiện rõ ràng khát vọng và khả năng của mình.” Anh Khoa nói, vừa nói vừa viết ra giấy vài gạch đầu dòng, như một người thầy đang chỉ dẫn cho học trò. “Tài chính cũng là một vấn đề. Dù là học bổng toàn phần, mày vẫn cần một khoản dự phòng.”

Hoàng Minh chăm chú lắng nghe, ghi chép cẩn thận. Cậu cảm thấy một nguồn năng lượng mới đang chảy trong huyết quản, một sự quyết tâm mạnh mẽ. Sau bao ngày lo lắng, giằng xé, cuối cùng cậu đã có thể nhìn rõ con đường phía trước. Cậu biết, đây là một khởi đầu mới, một chương mới trong cuộc đời. Và cậu sẽ không đơn độc. Cậu có Ngân, có những lời hứa, và có cả những lời động viên từ những người thân yêu như Anh Khoa. Cậu bắt đầu tìm kiếm thông tin, email liên hệ, và chuẩn bị cho các bước tiếp theo, từng chút một, cẩn trọng và tỉ mỉ. Chiếc khăn len trên cổ cậu dường như truyền cho cậu thêm sức mạnh, thêm sự ấm áp.

***

Chiều cùng ngày, khi ánh nắng cuối đông đã bắt đầu nhạt dần, nhuộm vàng những con phố cổ, Lê Ngân một mình đi dạo quanh Hồ Gươm. Gió vẫn se lạnh, nhưng không còn quá buốt giá, chỉ đủ để làm lay động những tán cây cổ thụ và khiến mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Cô bước chậm rãi, từng bước chân như đang cố gắng cảm nhận từng hơi thở của Hà Nội. Trong túi áo khoác, chiếc điện thoại thỉnh thoảng rung nhẹ, có thể là một tin nhắn từ Minh, nhưng cô chưa vội xem. Cô muốn dành trọn vẹn khoảnh khắc này cho riêng mình, để suy nghĩ, để cảm nhận, để chấp nhận.

Mùi nước hồ, mùi cây xanh thoang thoảng, đôi khi lẫn với mùi hương trầm từ đền Ngọc Sơn, tạo nên một bản hòa tấu của những hương vị Hà Nội. Cô nhìn ngắm Tháp Rùa cổ kính giữa hồ, nhìn Cầu Thê Húc màu đỏ son cong cong dẫn vào Đền Ngọc Sơn. Tất cả đều quen thuộc, thân thương đến lạ. Hồ Gươm, đối với cô, không chỉ là một địa danh, mà là một phần ký ức, một phần tâm hồn. Nơi đây đã chứng kiến biết bao đổi thay, chứng kiến bao thế hệ người Hà Nội lớn lên, và cũng là nơi lưu giữ những kỷ niệm của cô và Minh.

Lê Ngân hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh luồn qua kẽ tóc. Trong tâm trí cô là hình ảnh của Minh, là những lời họ đã nói trên sân thượng buổi sáng, và con đường tương lai vừa được định hình. Một cảm giác vừa thanh thản, vừa nặng trĩu.

*Mình đã làm đúng chưa? Sẽ ổn chứ? Khoảng cách… liệu có xa quá không?* Nỗi sợ hãi ấy, dù đã được Minh xoa dịu, vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm hồn cô, tựa như làn sương mỏng buổi sớm, tan đi nhưng vẫn để lại chút ẩm ướt. Cô sợ cảm giác cô đơn, sợ những đêm dài không có Minh bên cạnh để sẻ chia. Cô sợ những hiểu lầm, những giận hờn không thể giải tỏa chỉ bằng một cái chạm tay, một ánh mắt. Cô sợ rằng, khi Minh ở một chân trời mới, được tiếp xúc với những điều mới mẻ, cậu sẽ thay đổi, và khoảng cách ấy sẽ trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy. Nỗi sợ hãi mất đi sự tự chủ khi hoàn toàn mở lòng, nỗi lo rằng cô sẽ là gánh nặng khiến Minh không thể bay cao, tất cả đã được giải tỏa trong đêm qua. Nhưng giờ đây, một nỗi sợ khác lại trỗi dậy: nỗi sợ về sự không chắc chắn của tương lai, về những rủi ro của tình yêu xa.

Cô dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, thân cây xù xì, rêu phong, đứng đó bao đời, chứng kiến bao nhiêu cuộc tình, bao nhiêu câu chuyện của Hà Nội. Cô tựa lưng vào thân cây, ngước nhìn những tán lá đã ngả vàng, chuẩn bị cho một mùa đông lạnh giá hơn.

*Nhưng ít nhất… anh ấy đã chọn mình. Anh ấy cần mình.* Ngân thầm nghĩ. Lời Minh nói, "Em là động lực, là ánh sáng của anh," vẫn vang vọng trong tâm trí cô, như một lời khẳng định, một lời cam kết. Cậu đã từ chối mọi sự 'hy sinh' vô nghĩa của cô, đã khẳng định rằng cô quan trọng hơn bất kỳ cơ hội nào. Điều đó đã chạm đến sâu thẳm trái tim cô, xoa dịu những vết thương lòng, những nỗi lo lắng tự ti mà cô đã giấu kín bấy lâu. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu sẽ là sự ràng buộc, là gánh nặng, nhưng Minh đã cho cô thấy, tình yêu có thể là động lực, là sức mạnh để cả hai cùng vươn lên.

Cô đưa tay vào túi áo, chạm vào chiếc điện thoại. Có một tin nhắn mới từ Minh: "Em đang làm gì vậy? Anh đang chuẩn bị hồ sơ đây. Nhớ em." Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Ngân. Chỉ một tin nhắn ngắn ngủi, nhưng đủ để sưởi ấm trái tim cô trong cái lạnh cuối đông. Cậu không nói những lời hoa mỹ, nhưng sự chân thành trong từng câu chữ của cậu luôn chạm đến cô một cách sâu sắc nhất.

Ngân nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Cô hít thở sâu, cố gắng trấn an bản thân và chấp nhận những cảm xúc hỗn độn. Cô biết, con đường phía trước sẽ dài, sẽ có những lúc chông chênh, nhưng lần này, cô không còn một mình nữa. Cô có Minh, có một lời hứa, và quan trọng nhất, cô đã có niềm tin.

*Mình sẽ mạnh mẽ. Vì anh ấy và vì chính mình.* Cô thầm nhắc nhở bản thân. Đây không chỉ là cuộc chiến của Minh, mà còn là cuộc chiến của cô. Cuộc chiến để giữ vững tình yêu, để trưởng thành, để cân bằng giữa sự độc lập của bản thân và sự gắn kết trong mối quan hệ. Cô sẽ không để nỗi sợ hãi kiểm soát mình nữa. Cô sẽ học cách tin tưởng, học cách yêu thương một cách trọn vẹn, không còn lớp vỏ bọc lạnh lùng hay những nỗi lo lắng vô hình. Cô sẽ trở thành hậu phương vững chắc cho Minh, và cũng sẽ là một phiên bản tốt hơn của chính mình.

Lê Ngân tiếp tục bước đi, những bước chân nhẹ nhàng hơn, vững vàng hơn. Cô ngước nhìn lên bầu trời Hà Nội, một cảm giác vừa thanh thản, vừa nặng trĩu. Bầu trời vẫn còn chút ánh hồng cam cuối ngày, nhưng cũng đã bắt đầu chuyển sang màu xám tím của hoàng hôn. Cô biết con đường phía trước sẽ dài, nhưng lần này, cô không còn một mình nữa. Cô có một lời hứa, và một trái tim đã lựa chọn, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Những thử thách đầu tiên của mối quan hệ yêu xa sẽ sớm xuất hiện, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tin tưởng từ cả hai, và sự độc lập của Lê Ngân sẽ tiếp tục được thử thách trong bối cảnh mới này. Hoàng Minh cũng sẽ phải đối mặt với áp lực từ cơ hội mới và trách nhiệm của lời hứa với Ngân. Nhưng giờ đây, cô đã sẵn sàng. Hà Nội vẫn thế, không vội vã, nhưng cô thì đã sẵn sàng cho một hành trình mới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ