Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 275

Chuyến Đi và Những Lời Hứa Lặng

3376 từ
Mục tiêu: Thể hiện những bước chuẩn bị đầu tiên của Hoàng Minh cho cơ hội mới, làm rõ sự thay đổi từ quyết định sang hành động.,Khắc họa cảm xúc hỗn độn của Hoàng Minh: sự háo hức, lo lắng và nỗi buồn khi phải xa rời Hà Nội và Lê Ngân.,Bắt đầu quá trình chấp nhận và đối mặt với thực tế khoảng cách của Lê Ngân thông qua những quan sát và nội tâm.,Giới thiệu những cuộc chia tay đầu tiên với bạn bè thân thiết, tạo không khí tiễn biệt và sự ủng hộ.,Củng cố sợi dây liên kết giữa Hoàng Minh và Lê Ngân khi họ cùng nhau lên kế hoạch cho tương lai xa cách.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Anh Khoa, Bà Hoa
Mood: Trầm lắng, bâng khuâng, lãng mạn, pha lẫn hy vọng và nỗi buồn chia ly.
Kết chương: [object Object]

Những bước chân nhẹ nhàng của Lê Ngân dần lướt qua những con phố đã lên đèn, mang theo cảm giác vừa thanh thản, vừa nặng trĩu của một lời hứa và một lựa chọn. Hà Nội vẫn thế, không vội vã, nhưng cô thì đã sẵn sàng cho một hành trình mới, một hành trình có thể đầy chông gai nhưng không còn cô đơn. Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, Hoàng Minh cũng đang tự mình đối mặt với những cảm xúc tương tự, những chuẩn bị đầu tiên cho một chuyến đi xa, một bước ngoặt lớn của cuộc đời cậu.

Vài ngày sau cuộc đối thoại định mệnh trên sân thượng, bầu trời Hà Nội vẫn còn chút se lạnh của những ngày cuối đông, nhưng nắng đã bắt đầu nhạt màu hơn, hứa hẹn một bình minh mới, dù chỉ là tạm thời. Trong căn phòng trọ nhỏ trên gác mái, Hoàng Minh đang tất bật với việc dọn dẹp và sắp xếp đồ đạc. Căn phòng, vốn dĩ đã chật chội với những cuốn sách giáo trình, chồng vở ghi chép và vài bộ quần áo đơn giản, giờ đây càng thêm bừa bộn khi cậu lôi ra chiếc vali cũ kỹ mà cậu đã mang từ quê lên bốn năm về trước. Chiếc vali màu xanh rêu đã sờn bạc theo thời gian, với những vết xước chằng chịt như thể ghi dấu bao nhiêu chuyến đi, bao nhiêu kỷ niệm. Mỗi nếp gấp trên bề mặt vali đều như một lời nhắc nhở về những ngày đầu tiên cậu bỡ ngỡ đặt chân đến Hà Nội, mang theo trong mình nỗi lo hòa nhập và khát vọng vươn lên.

Hoàng Minh ngồi bệt xuống sàn gỗ đã cũ, hơi ẩm thấp, nhẹ nhàng gấp từng chiếc áo sơ mi, chiếc quần jeans đã theo cậu qua biết bao buổi học, buổi làm thêm. Những bộ quần áo dù đơn giản, có phần hơi lỗi thời so với bạn bè thành phố, nhưng luôn được cậu giữ gìn sạch sẽ, phẳng phiu. Mỗi lần vuốt thẳng một nếp áo, tâm trí cậu lại lướt qua những hình ảnh của bốn năm đại học: những buổi sáng vội vã đến trường, những đêm thức khuya học bài dưới ánh đèn vàng vọt, những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm cúng cùng lũ bạn thân. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng trọ cũ hòa lẫn với mùi giấy của những chồng sách, tạo nên một thứ hương quen thuộc mà cậu biết mình sẽ sớm phải rời xa. Tiếng sinh hoạt đều đều từ các phòng trọ lân cận, tiếng bước chân thình thịch trên cầu thang gỗ, tiếng xe cộ rộn ràng từ con ngõ nhỏ vọng vào qua ô cửa sổ cũ kỹ, tất cả đều tạo nên bản giao hưởng của cuộc sống đô thị mà cậu đã dần quen thuộc, và sắp tới, sẽ trở thành một phần của ký ức.

Ánh mắt cậu dừng lại trên chiếc khăn len dệt tay mà Lê Ngân đã tặng. Chiếc khăn màu xám tro, mềm mại, được cuộn tròn gọn gàng đặt trên bàn học. Cậu nhẹ nhàng cầm nó lên, cảm nhận từng sợi len ấm áp lướt qua đầu ngón tay. Mùi hương nhẹ nhàng của Ngân, thoang thoảng mùi hoa bưởi mà cô hay dùng, vẫn còn vương vấn đâu đó, như một lời nhắc nhở dịu dàng về cô ấy. Minh khẽ mỉm cười, nụ cười pha lẫn chút bâng khuâng. Chiếc khăn này không chỉ là một món quà, mà còn là biểu tượng của lời hứa, của sự ấm áp mà Ngân đã trao cho cậu, một lời cam kết không lời cho tương lai xa cách sắp tới. Cậu biết, trong những ngày lạnh lẽo nơi xứ người, chiếc khăn này sẽ là hơi ấm duy nhất của Hà Nội, của Ngân mà cậu mang theo. Nó sẽ nhắc nhở cậu về lý do cậu phải cố gắng, về người con gái đang đợi cậu trở về.

Cậu đặt chiếc khăn cẩn thận vào một ngăn riêng trong vali, như thể đó là báu vật. Sau đó, cậu rút điện thoại ra, bấm số về nhà. Tiếng chuông reo dài, rồi giọng nói quen thuộc của mẹ cậu, bà Hoa, vang lên.

“Alo, Minh đấy hả con? Mẹ đây.” Giọng bà vẫn đầy lo lắng và yêu thương, dù cậu đã lớn.

“Vâng, con đây mẹ. Mẹ với Hoàng Anh khỏe không ạ?” Hoàng Minh cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh, nhưng trong lòng cậu lại trào dâng một nỗi nghẹn ngào khó tả. Nhìn chiếc vali đầy ắp, cậu biết mình sắp phải rời xa không chỉ Hà Nội, mà còn là quê nhà, là mẹ, là em trai.

“Mẹ vẫn khỏe, con. Hoàng Anh nó cũng đi học rồi. Mà con đó, ăn uống có đầy đủ không? Có thiếu thốn gì không con? Nghe con nói sắp đi xa, mẹ lo quá trời.” Giọng bà Hoa đầy ắp sự quan tâm, xen lẫn chút trách cứ nhẹ nhàng. Cậu hình dung ra gương mặt khắc khổ của mẹ, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc búi gọn gàng, đôi mắt luôn ánh lên sự lo lắng mỗi khi nói chuyện với cậu.

“Mẹ cứ yên tâm, con ăn uống đầy đủ ạ. Hồ sơ con cũng chuẩn bị gần xong rồi. Con sẽ cố gắng hết sức, mẹ đừng lo cho con.” Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố nén lại cảm xúc đang dâng trào. “Con nhớ mẹ và Hoàng Anh lắm.” Câu nói cuối cùng bật ra khỏi môi cậu, mang theo một nỗi nhớ nhung da diết, như thể cậu đã xa nhà từ rất lâu rồi vậy.

“Con trai mẹ giỏi lắm. Cố gắng học hành cho tốt. Nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ nghe con. Đừng để ốm đau một mình nơi xứ người.” Bà Hoa dặn dò, giọng bà nghèn nghẹn, như thể đang cố kìm nén nước mắt. “Ở bên đó có lạnh không? Nhớ mặc ấm vào con nhé. Mẹ ở nhà cũng không có gì phải lo, con cứ yên tâm mà học.”

Hoàng Minh nhìn ra cửa sổ, ánh nắng nhạt đầu đông len lỏi qua khe cửa, vẽ những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ. Cậu biết, mẹ đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ để cậu yên tâm. Nỗi lo của một người mẹ luôn lớn lao hơn tất cả. “Dạ, con biết rồi mẹ. Con sẽ gọi điện về cho mẹ thường xuyên.” Cậu hứa, giọng nói đã vững vàng hơn một chút. Cuộc nói chuyện với mẹ, dù ngắn ngủi, nhưng đã tiếp thêm cho cậu một nguồn sức mạnh vô hình, nhắc nhở cậu về trách nhiệm và tình yêu thương mà cậu mang theo. Cậu sẽ phải cố gắng gấp đôi, không chỉ vì bản thân, vì Ngân, mà còn vì những giọt mồ hôi, nước mắt của mẹ.

Đặt điện thoại xuống, Hoàng Minh lại tiếp tục sắp xếp đồ đạc. Chiếc vali cũ kỹ dần đầy lên. Cậu cất những cuốn sách chuyên ngành, những đồ dùng cá nhân thiết yếu. Mỗi món đồ đều gợi nhắc một điều gì đó về Hà Nội, về cuộc sống sinh viên giản dị mà cậu đã từng có. Trong lòng cậu, niềm háo hức về một chân trời mới, về những kiến thức mới đang hòa lẫn với nỗi buồn bâng khuâng khi phải rời xa nơi đã trở thành quê hương thứ hai của cậu, xa rời những con phố quen thuộc, những mùa hoa sữa nồng nàn, và đặc biệt là xa Lê Ngân. Cậu biết, những thử thách đầu tiên của mối quan hệ yêu xa sẽ sớm xuất hiện, đòi hỏi sự kiên nhẫn, tin tưởng và nỗ lực từ cả hai. Nhưng giờ đây, cậu đã sẵn sàng đối mặt.

***

Vài ngày sau, vào một buổi chiều muộn, Hoàng Minh hẹn gặp Đức Anh và Anh Khoa tại Quán Cà phê "Hoa Sữa". Không khí bên ngoài trời mát mẻ, trong lành, những tán cây xanh rì bên đường lay động nhẹ nhàng. Quán cà phê vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, hoài cổ của nó. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, ban công nhỏ có giàn hoa giấy rủ xuống. Bên trong, nội thất chủ yếu là gỗ mộc, bàn ghế đơn giản, nhiều tranh ảnh cũ treo trên tường và những kệ sách đầy ắp. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây tạo nên một không gian ấm cúng, thư thái, xua đi cái lạnh còn vương vấn của cuối đông. Mùi cà phê rang xay thơm lừng hòa quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, bánh ngọt mới ra lò, và đôi khi, nếu gió đổi chiều, còn có cả mùi hoa sữa từ cây bên đường theo mùa thu trước vẫn còn lưu luyến đâu đó.

Hoàng Minh ngồi đối diện hai người bạn, tách cà phê nóng hổi tỏa khói nghi ngút trên bàn. Đức Anh, với vóc dáng cao ráo, năng động, khuôn mặt sáng sủa và đôi mắt tinh nghịch, vẫn mặc chiếc áo phông đơn giản, quần jeans và giày thể thao quen thuộc. Anh Khoa, trầm tĩnh hơn, đeo kính, mái tóc hơi dài, phong thái điềm đạm, ngồi nhâm nhi tách trà nóng.

“Này, thằng Minh ghê thật đấy, sắp bay cao rồi đấy chứ.” Đức Anh lên tiếng đầu tiên, giọng nói nhanh và nhiều, đầy năng lượng. Cậu ta cười lớn, vỗ bồm bộp vào vai Hoàng Minh. “Nhớ gửi quà về cho anh em nhé! Phải là hàng xịn đấy, không thì đừng trách anh em không nhận ra mày đâu.”

Hoàng Minh cười gượng gạo, cảm nhận rõ cái vỗ vai mạnh mẽ của Đức Anh. “Mày cứ trêu. Tao cũng lo lắm chứ, có phải đi chơi đâu.” Giọng cậu nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng, đúng như cách cậu vẫn thường nói khi cảm xúc dâng trào. “Mà quà cáp gì, tao đi học thôi mà.”

“Đi học mà được đi Tây thì cũng là một dạng bay cao rồi còn gì!” Đức Anh vẫn không ngừng trêu chọc, nhưng ánh mắt cậu ta lại ánh lên vẻ chân thành. “Nói thật chứ, thằng Minh giỏi thật đấy. Bọn tao ở nhà mà nghe tin mày đạt được học bổng, đứa nào cũng mừng cho mày. Nhớ giữ liên lạc đấy nhé, đừng có đi rồi quên bạn cũ.”

Anh Khoa đặt tách trà xuống, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu nhìn Hoàng Minh. “Cơ hội tốt thì cứ nắm lấy, Minh ạ. Đây là thành quả xứng đáng cho những nỗ lực của cậu. Quan trọng là đừng quên mình từ đâu đến và những người ở lại.” Giọng Anh Khoa chậm rãi, trầm ấm, từng lời nói như thấm vào tâm trí Hoàng Minh. “Đi xa thì cũng sẽ có nhiều cái mới, nhiều điều lạ lẫm. Cậu sẽ học được nhiều, trưởng thành hơn. Nhưng cũng đừng quên gọi điện về cho gia đình, cho bạn bè. Và đặc biệt là cho Ngân.” Anh Khoa mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào Minh.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy biết ơn những lời khuyên chân thành của Anh Khoa. “Dạ, em biết rồi anh Khoa. Em sẽ không quên đâu ạ.” Cậu uống một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ của cà phê hòa quyện với chút ngọt ngào của đường, làm ấm lòng cậu trong cái tiết trời se lạnh. Cậu lướt ánh mắt qua Đức Anh và Anh Khoa, những người bạn đã cùng cậu trải qua biết bao kỷ niệm ở Hà Nội. Đây là những người đã chứng kiến những ngày đầu cậu bỡ ngỡ, những lúc cậu khó khăn, và cả những khoảnh khắc hạnh phúc của cậu.

“Mà này, mày với Ngân tính sao đây?” Đức Anh hỏi, giọng bớt trêu chọc hơn, nghiêm túc hẳn. “Yêu xa không phải chuyện đùa đâu đấy. Bọn tao thấy nhiều cặp rồi, toàn tan tác cả.”

Hoàng Minh nhìn xuống tách cà phê, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng thực sự. Đây là điều mà cậu và Ngân đã nói đến rất nhiều, nhưng thực tế vẫn là một thử thách lớn. “Bọn tao… cũng đã nói chuyện kỹ rồi.” Cậu ngập ngừng. “Ngân hiểu và ủng hộ tao. Bọn tao sẽ cố gắng giữ liên lạc thường xuyên, gọi video mỗi ngày, nhắn tin. Sẽ cùng nhau vượt qua.” Cậu nói, nhưng trong sâu thẳm, cậu biết con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Những thử thách đầu tiên của mối quan hệ yêu xa sẽ xuất hiện, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tin tưởng từ cả hai.

Anh Khoa gật đầu. “Đúng vậy. Yêu xa đòi hỏi sự tin tưởng và kiên nhẫn rất lớn. Cậu phải tin cô ấy, và cô ấy cũng phải tin cậu. Quan trọng là sự chân thành và rõ ràng trong mọi chuyện. Đừng để những điều chưa nói trở thành khoảng cách.” Anh Khoa nhìn Minh, như thể đã đọc được những suy nghĩ trong lòng cậu. “Và Ngân… cô ấy là một cô gái mạnh mẽ và tinh tế. Cô ấy sẽ hiểu. Nhưng cậu cũng phải biết cách trấn an cô ấy, đừng để cô ấy cảm thấy cô đơn.”

“Em hiểu rồi ạ.” Hoàng Minh siết chặt tay. Anh Khoa đã nói đúng. Lê Ngân sẽ phải đối mặt với sự độc lập và nội tâm của mình một cách sâu sắc hơn khi không có Hoàng Minh bên cạnh. Và cậu, Hoàng Minh, sẽ phải là người giữ vững lời hứa, giữ vững niềm tin cho cả hai.

Đức Anh vỗ vai Minh một lần nữa, lần này nhẹ nhàng hơn. “Thôi được rồi, nói chung là cứ cố gắng hết sức nhé, bạn hiền. Bọn tao ở nhà vẫn luôn ủng hộ mày. Có gì cứ gọi điện về tâm sự. Nhớ đấy, có lúc nào yếu lòng thì cứ alo cho bọn tao, bọn tao sẽ chửi cho mày tỉnh ra.” Cậu ta cười phá lên, cố gắng làm nhẹ bớt không khí trầm lắng.

Hoàng Minh mỉm cười, cảm thấy ấm lòng. Những người bạn này, dù đôi khi trêu chọc, nhưng luôn là chỗ dựa vững chắc cho cậu. Cậu biết, dù đi đến đâu, cậu vẫn có một Hà Nội đang chờ, có những người bạn luôn quan tâm, và có Lê Ngân, cô gái mà cậu yêu thương nhất.

***

Tối muộn hôm đó, khi cái lạnh của đêm đông Hà Nội bắt đầu cắt da, và mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong không khí, Hoàng Minh và Lê Ngân cùng nhau đi dạo quanh Hồ Gươm. Hồ Gươm về đêm thật lãng mạn và thanh bình, những ánh đèn vàng dịu hắt xuống mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Tiếng chim hót đã tắt, chỉ còn tiếng chuông chùa xa xăm, tiếng trò chuyện thì thầm của vài cặp đôi đi dạo, và tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho khoảnh khắc chia ly sắp tới.

Họ nắm tay nhau thật chặt, bước đi chậm rãi trên vỉa hè lát gạch quen thuộc, dưới hàng cây cổ thụ rợp bóng. Bàn tay Hoàng Minh khô ráp và ấm áp, siết chặt lấy bàn tay mảnh mai của Ngân. Không cần nói nhiều, chỉ cần cái chạm tay ấy cũng đủ để truyền tải biết bao cảm xúc. Lê Ngân nhìn anh, đôi mắt sâu và trầm của cô ấy ánh lên sự tin tưởng, nhưng cũng không giấu được nét ưu tư, nỗi lo lắng sâu sắc vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong tâm hồn cô, tựa như làn sương mỏng buổi sớm, tan đi nhưng vẫn để lại chút ẩm ướt. Cô sợ cảm giác cô đơn, sợ những đêm dài không có Minh bên cạnh để sẻ chia. Cô sợ những hiểu lầm, những giận hờn không thể giải tỏa chỉ bằng một cái chạm tay, một ánh mắt. Cô sợ rằng, khi Minh ở một chân trời mới, được tiếp xúc với những điều mới mẻ, cậu sẽ thay đổi, và khoảng cách ấy sẽ trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

“Anh đi rồi… em sẽ nhớ anh lắm.” Giọng Ngân nhỏ dần, cô khẽ tựa đầu vào vai Hoàng Minh, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo khoác dày cộp của cậu. Mùi hương quen thuộc của cậu, mùi của nắng, của sách vở, và chút mùi đất ẩm, làm lòng cô thêm quặn thắt.

Hoàng Minh siết chặt tay Ngân, hít một hơi mùi hoa sữa nồng nàn đang thoang thoảng trong gió, cố giữ giọng bình tĩnh. “Anh cũng vậy, Ngân à. Nhưng anh sẽ gọi cho em mỗi ngày. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Cậu quay sang, mỉm cười trấn an cô, nhưng trong ánh mắt cậu cũng ẩn chứa nỗi buồn chia ly. Cậu biết, đây không chỉ là lời hứa với Ngân, mà còn là lời hứa với chính bản thân cậu. Cậu sẽ không để khoảng cách làm phai nhạt tình yêu của họ. Chiếc khăn len dệt tay mà Ngân đã tặng, nằm gọn trong vali của cậu, sẽ là biểu tượng cho lời hứa và sự ấm áp giữa họ trong những ngày xa cách.

“Em biết mà…” Ngân ngước nhìn lên khuôn mặt hiền lành của Minh, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác nhưng luôn ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ của cậu. “Chỉ là… em chưa quen thôi.” Cô nói, giọng vẫn nhỏ xíu, nhưng đã có thêm chút kiên định. Cô đã hứa với lòng mình sẽ mạnh mẽ, vì Minh và vì chính cô. Cô sẽ không để nỗi sợ hãi kiểm soát mình nữa. Cô sẽ học cách tin tưởng, học cách yêu thương một cách trọn vẹn.

“Chúng ta sẽ gọi video mỗi tối, được không?” Hoàng Minh đề nghị, giọng nói ấm áp. “Kể cho nhau nghe mọi thứ, từ chuyện học hành, công việc, đến những điều nhỏ nhặt nhất. Như thể anh vẫn ở đây vậy.”

Ngân gật đầu, khẽ khàng mỉm cười. Nụ cười của cô dịu dàng như ánh trăng rọi trên mặt hồ. “Được. Anh phải giữ lời đấy.”

“Anh sẽ giữ lời.” Minh khẳng định. Cậu biết, những cuộc gọi video, những tin nhắn mỗi ngày sẽ là sợi dây vô hình kết nối họ, giúp họ vượt qua khoảng cách địa lý. Lê Ngân sẽ phải đối mặt với sự độc lập và nội tâm của mình một cách sâu sắc hơn khi không có Hoàng Minh bên cạnh. Và cậu, Hoàng Minh, cũng sẽ phải đối mặt với áp lực từ cơ hội mới và trách nhiệm của lời hứa với Ngân.

Họ tiếp tục bước đi, ánh đèn đường hắt bóng họ dài trên mặt đất. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh ngọt của Hà Nội những ngày cuối đông. Minh và Ngân không nói nhiều nữa, chỉ đơn giản là cảm nhận sự hiện diện của đối phương, ghi nhớ từng khoảnh khắc này, từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim. Họ biết, con đường phía trước sẽ dài, sẽ có những lúc chông chênh, nhưng lần này, họ không còn một mình nữa. Họ có một lời hứa, một niềm tin, và một tình yêu đã đủ trưởng thành để đối mặt với mọi thử thách. Những thử thách đầu tiên của mối quan hệ yêu xa sẽ sớm xuất hiện, đòi hỏi sự kiên nhẫn, tin tưởng và nỗ lực từ cả hai. Nhưng giờ đây, giữa lòng Hà Nội cổ kính, dưới ánh trăng vàng và mùi hoa sữa vương vấn, họ đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ