Tối muộn hôm đó, khi cái lạnh của đêm đông Hà Nội bắt đầu cắt da, và mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong không khí, Hoàng Minh và Lê Ngân cùng nhau đi dạo quanh Hồ Gươm. Hồ Gươm về đêm thật lãng mạn và thanh bình, những ánh đèn vàng dịu hắt xuống mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Tiếng chim hót đã tắt, chỉ còn tiếng chuông chùa xa xăm, tiếng trò chuyện thì thầm của vài cặp đôi đi dạo, và tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho khoảnh khắc chia ly sắp tới.
Họ nắm tay nhau thật chặt, bước đi chậm rãi trên vỉa hè lát gạch quen thuộc, dưới hàng cây cổ thụ rợp bóng. Bàn tay Hoàng Minh khô ráp và ấm áp, siết chặt lấy bàn tay mảnh mai của Ngân. Không cần nói nhiều, chỉ cần cái chạm tay ấy cũng đủ để truyền tải biết bao cảm xúc. Lê Ngân nhìn anh, đôi mắt sâu và trầm của cô ấy ánh lên sự tin tưởng, nhưng cũng không giấu được nét ưu tư, nỗi lo lắng sâu sắc vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong tâm hồn cô, tựa như làn sương mỏng buổi sớm, tan đi nhưng vẫn để lại chút ẩm ướt. Cô sợ cảm giác cô đơn, sợ những đêm dài không có Minh bên cạnh để sẻ chia. Cô sợ những hiểu lầm, những giận hờn không thể giải tỏa chỉ bằng một cái chạm tay, một ánh mắt. Cô sợ rằng, khi Minh ở một chân trời mới, được tiếp xúc với những điều mới mẻ, cậu sẽ thay đổi, và khoảng cách ấy sẽ trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.
“Anh đi rồi… em sẽ nhớ anh lắm.” Giọng Ngân nhỏ dần, cô khẽ tựa đầu vào vai Hoàng Minh, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo khoác dày cộp của cậu. Mùi hương quen thuộc của cậu, mùi của nắng, của sách vở, và chút mùi đất ẩm, làm lòng cô thêm quặn thắt.
Hoàng Minh siết chặt tay Ngân, hít một hơi mùi hoa sữa nồng nàn đang thoang thoảng trong gió, cố giữ giọng bình tĩnh. “Anh cũng vậy, Ngân à. Nhưng anh sẽ gọi cho em mỗi ngày. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Cậu quay sang, mỉm cười trấn an cô, nhưng trong ánh mắt cậu cũng ẩn chứa nỗi buồn chia ly. Cậu biết, đây không chỉ là lời hứa với Ngân, mà còn là lời hứa với chính bản thân cậu. Cậu sẽ không để khoảng cách làm phai nhạt tình yêu của họ. Chiếc khăn len dệt tay mà Ngân đã tặng, nằm gọn trong vali của cậu, sẽ là biểu tượng cho lời hứa và sự ấm áp giữa họ trong những ngày xa cách.
“Em biết mà…” Ngân ngước nhìn lên khuôn mặt hiền lành của Minh, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác nhưng luôn ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ của cậu. “Chỉ là… em chưa quen thôi.” Cô nói, giọng vẫn nhỏ xíu, nhưng đã có thêm chút kiên định. Cô đã hứa với lòng mình sẽ mạnh mẽ, vì Minh và vì chính cô. Cô sẽ không để nỗi sợ hãi kiểm soát mình nữa. Cô sẽ học cách tin tưởng, học cách yêu thương một cách trọn vẹn.
“Chúng ta sẽ gọi video mỗi tối, được không?” Hoàng Minh đề nghị, giọng nói ấm áp. “Kể cho nhau nghe mọi thứ, từ chuyện học hành, công việc, đến những điều nhỏ nhặt nhất. Như thể anh vẫn ở đây vậy.”
Ngân gật đầu, khẽ khàng mỉm cười. Nụ cười của cô dịu dàng như ánh trăng rọi trên mặt hồ. “Được. Anh phải giữ lời đấy.”
“Anh sẽ giữ lời.” Minh khẳng định. Cậu biết, những cuộc gọi video, những tin nhắn mỗi ngày sẽ là sợi dây vô hình kết nối họ, giúp họ vượt qua khoảng cách địa lý. Lê Ngân sẽ phải đối mặt với sự độc lập và nội tâm của mình một cách sâu sắc hơn khi không có Hoàng Minh bên cạnh. Và cậu, Hoàng Minh, cũng sẽ phải đối mặt với áp lực từ cơ hội mới và trách nhiệm của lời hứa với Ngân.
Họ tiếp tục bước đi, ánh đèn đường hắt bóng họ dài trên mặt đất. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh ngọt của Hà Nội những ngày cuối đông. Minh và Ngân không nói nhiều nữa, chỉ đơn giản là cảm nhận sự hiện diện của đối phương, ghi nhớ từng khoảnh khắc này, từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim. Họ biết, con đường phía trước sẽ dài, sẽ có những lúc chông chênh, nhưng lần này, họ không còn một mình nữa. Họ có một lời hứa, một niềm tin, và một tình yêu đã đủ trưởng thành để đối mặt với mọi thử thách. Những thử thách đầu tiên của mối quan hệ yêu xa sẽ sớm xuất hiện, đòi hỏi sự kiên nhẫn, tin tưởng và nỗ lực từ cả hai. Nhưng giờ đây, giữa lòng Hà Nội cổ kính, dưới ánh trăng vàng và mùi hoa sữa vương vấn, họ đã sẵn sàng.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang lay lắt cố gắng len lỏi qua lớp sương mờ của một ngày đông rét buốt, Hoàng Minh thức dậy sớm hơn mọi khi. Cái rét ngọt của Hà Nội cứ thế luồn lách qua từng khe cửa sổ cũ kỹ, khiến hơi thở cậu hóa thành một làn khói trắng mỏng manh trong không khí. Cậu nhìn quanh căn phòng trọ "Gác Mái" quen thuộc, nơi đã chứng kiến biết bao đêm dài thức khuya học bài, biết bao lần trằn trọc vì nỗi nhớ nhà, và cả những khoảnh khắc đầu tiên của tình yêu. Mọi thứ đã được dọn dẹp gọn gàng, chiếc vali nhỏ nằm chơ vơ một góc, chỉ còn lại chiếc balo và vài vật dụng cần thiết trên chiếc bàn học đã ngả màu. Những cuốn sách đã được xếp vào thùng, những kỷ niệm đã được gói ghém cẩn thận. Căn phòng, vốn dĩ đã nhỏ bé, giờ đây càng trở nên trống trải lạ thường, như thể một phần linh hồn của nó cũng đang chuẩn bị rời đi.
Hoàng Minh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt, cảm giác tê buốt len lỏi khắp cơ thể, nhưng cậu không để ý. Trong lòng cậu là một mớ cảm xúc hỗn độn: sự hồi hộp về một chân trời mới, nỗi buồn man mác khi phải rời xa Hà Nội – nơi đã cho cậu quá nhiều thứ, và nỗi nhớ Ngân, dù cô vẫn còn ở đây, vẫn sẽ bắt đầu gặm nhấm từ giây phút này. Cậu mặc chiếc áo khoác dày cộp, màu xám đã bạc màu theo năm tháng, rồi chậm rãi quàng chiếc khăn len dệt tay mà Lê Ngân đã tặng. Cái chạm nhẹ của len mềm mại trên cổ mang theo hơi ấm quen thuộc của cô ấy, như một vòng tay vô hình ôm lấy cậu. Cậu khẽ xoa tay vào chiếc khăn, cảm nhận từng mũi đan tỉ mỉ, từng sợi len chứa đựng bao nhiêu tình cảm mà Ngân đã gửi gắm. Chiếc khăn này không chỉ là một vật giữ ấm, nó là một lời hứa, một sợi dây kết nối, một biểu tượng cho sự ấm áp giữa họ trong những ngày xa cách sắp tới.
Đứng trước gương soi đã mờ, cậu nhìn thấy một chàng trai tỉnh lẻ ngày nào còn rụt rè, bỡ ngỡ trước sự rộng lớn của Hà Nội, giờ đây đã trưởng thành hơn, ánh mắt không còn quá nhiều sự ngơ ngác mà thay vào đó là một vẻ quyết tâm pha lẫn chút ưu tư. Cậu nhớ lại ngày đầu tiên đặt chân đến thành phố này, với chiếc vali ọp ẹp và giấc mơ đại học. Giờ đây, cậu rời đi với một cơ hội mới, một tình yêu sâu đậm, và một tương lai đầy hứa hẹn nhưng cũng chất chứa bao điều không chắc chắn. Áp lực phải chứng tỏ bản thân, không phụ lòng Ngân, không phụ lòng gia đình, đè nặng lên vai cậu.
Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Hoàng Minh trở về thực tại. "Minh đấy à con? Dậy rồi đấy à?" Giọng cô Bích, chủ nhà trọ, vẫn ấm áp và hiền từ như mọi khi.
Hoàng Minh vội vàng mở cửa. Cô Bích, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu, đứng đó, trên tay là một cốc trà gừng nóng hổi, khói bốc nghi ngút. Dáng người hơi béo của cô mặc chiếc áo bà ba đơn giản, toát lên vẻ gần gũi như một người mẹ. "Cô biết con dậy sớm. Uống cốc trà này cho ấm bụng, đi đường xa không bị lạnh."
Hoàng Minh đón lấy cốc trà, hơi ấm từ cốc trà lan tỏa ra bàn tay, xua đi một phần cái lạnh đang xâm chiếm. "Dạ con cảm ơn cô Bích nhiều lắm ạ. Cô chu đáo quá." Cậu cúi đầu cảm ơn, ánh mắt đầy biết ơn. Từ ngày đầu tiên cậu đặt chân đến đây, cô Bích đã luôn quan tâm, chăm sóc cậu như con cái trong nhà. Mùi ẩm mốc và mùi sách vở trong phòng trọ đã trở thành quen thuộc, hòa quyện với mùi thức ăn nấu từ các phòng trọ khác, tạo nên một không khí chật chội nhưng ấm cúng.
Cô Bích nhìn cậu, ánh mắt chan chứa sự lo lắng và yêu thương. "Con đi đường cẩn thận nhé. Tới nơi nhớ báo cô một tiếng. Có gì nhớ gọi điện về cho cô, đừng ngại."
Hoàng Minh gật đầu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang trào dâng. Cậu biết, việc rời đi không chỉ là chia tay Ngân, mà còn là chia tay với những con người đã gắn bó, đã yêu thương cậu trong suốt những năm tháng thanh xuân ở Hà Nội này. "Dạ con cảm ơn cô. Con đi rồi cô ở lại giữ gìn sức khỏe ạ. Con sẽ không quên những ngày tháng ở đây đâu ạ." Giọng cậu hơi nghẹn lại, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cậu biết cô Bích cũng buồn, nhưng cô luôn muốn những điều tốt đẹp nhất cho cậu.
"Thôi con đi đi, kẻo muộn tàu. Nhớ giữ gìn sức khỏe là được rồi." Cô Bích vỗ nhẹ lên vai cậu, ánh mắt đầy sự chúc phúc.
Hoàng Minh kiểm tra lại chiếc balo lần cuối, đảm bảo cuốn sổ tay ghi chép chung của cậu và Ngân đã nằm gọn bên trong. Đó là cuốn sổ ghi lại những ước mơ, những kế hoạch, những điều nhỏ nhặt mà họ đã chia sẻ. Nó là một phần của họ, và cậu sẽ mang nó theo, như mang theo một phần của Ngân và Hà Nội. Cậu tạm biệt cô Bích với ánh mắt biết ơn và chút ngập ngừng, rồi xoay lưng bước đi, bóng dáng hơi gầy của cậu khuất dần sau cánh cửa khép hờ. Tiếng bước chân cậu vang lên nhẹ nhàng trên cầu thang gỗ cũ, rồi dần chìm vào tiếng sinh hoạt buổi sớm của khu trọ. Cậu hít một hơi sâu, cái lạnh buốt của Hà Nội như muốn níu giữ cậu lại, nhưng trái tim cậu đã mang theo một quyết tâm mới.
***
Khoảng 6 giờ 30 sáng, khi những con phố bắt đầu trở mình thức giấc, và ánh nắng yếu ớt của mùa đông cố gắng xuyên qua màn sương mờ, Hoàng Minh đã đến quán xôi quen thuộc của Bác Hường. Quán xôi vỉa hè nằm khuất trong một con ngõ nhỏ, với những chiếc bàn ghế nhựa thấp lè tè và bếp than hồng luôn đỏ lửa. Mùi xôi nóng hổi, mùi hành phi thơm lừng, quyện với chút mắm tôm đặc trưng, tỏa ra khắp không gian, mời gọi những cái dạ dày đang cồn cào vì cái lạnh. Tiếng trò chuyện râm ran của vài khách quen, tiếng lách cách của bát đĩa, và tiếng xe cộ vội vã từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng buổi sớm rất riêng của Hà Nội.
Lê Ngân đã ngồi đó, ngay vị trí quen thuộc của họ, một chiếc ghế nhựa nhỏ nép vào bức tường cũ kỹ. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác màu trung tính, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt sâu và trầm của cô nhìn xa xăm ra phía đường, như đang chờ đợi, nhưng cũng mang một nét trầm tư khó tả. Trên tay cô là một cốc trà nóng, khói bay nghi ngút, hơi ấm xua đi cái lạnh buổi sớm. Ngân khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hơi ấm lan tỏa trong vòm họng. Cô đã đến đây từ sớm, không biết để làm gì, chỉ biết rằng mình muốn được ngồi đây, chờ đợi Minh, và cùng cậu chia sẻ bữa sáng cuối cùng trước khi cậu rời đi.
Hoàng Minh nhìn thấy Ngân từ xa, bước chân cậu như chậm lại, cố gắng níu giữ từng khoảnh khắc. Cậu tiến đến, khẽ kéo chiếc ghế đối diện Ngân và ngồi xuống. "Em đến lâu chưa?" Giọng cậu nhỏ nhẹ, pha chút ngập ngừng.
Ngân ngước lên nhìn cậu, đôi mắt cô ấy ánh lên một nỗi buồn khó giấu. "Vừa mới thôi." Cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng có chút trầm hơn thường lệ. Cô đẩy cốc trà về phía cậu, như một cử chỉ quen thuộc. "Uống đi cho ấm. Bên ngoài lạnh lắm."
Hoàng Minh đón lấy cốc trà, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Ngân còn vương lại trên thành cốc. Cậu hít một hơi, mùi trà gừng cay nồng xộc lên mũi, làm tan đi chút lạnh giá trong cơ thể. Cả hai ngồi đó, không nói gì nhiều. Sự im lặng của họ không hề gượng gạo, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một cách để chia sẻ những cảm xúc mà lời nói không thể nào diễn tả hết. Họ đã trải qua bao nhiêu buổi sáng như thế này, cùng nhau ăn xôi, cùng nhau ngắm nhìn Hà Nội thức giấc. Giờ đây, mỗi khoảnh khắc bình dị ấy lại trở nên quý giá và đầy hoài niệm.
Bác Hường, với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc bạc điểm sương, từ trong bếp đi ra, nở nụ cười hiền hậu. "Hai đứa lại đến ăn xôi sớm thế à? Hôm nay xôi gấc mới ra lò, thơm lắm đấy!" Đôi tay bác thoăn thoắt gói xôi cho một khách hàng khác, rồi quay sang nhìn Minh và Ngân. Bác Hường vẫn đội chiếc nón lá quen thuộc, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn là sự thân thiện và ấm áp. "Đi đâu mà sớm thế hai đứa? Ăn cho nóng vào không lạnh." Bác không biết về sự chia ly sắp tới, chỉ nghĩ đó là một chuyến đi chơi hay một việc gì đó thường nhật của sinh viên.
Ngân mỉm cười nhẹ với Bác Hường, rồi quay sang nhìn Hoàng Minh. Cô khẽ đặt bàn tay mảnh mai của mình lên bàn tay khô ráp của cậu đang đặt trên mặt bàn nhựa, siết nhẹ. Một cái chạm nhẹ, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu lời muốn nói. "Cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé." Giọng cô vẫn nhỏ xíu, nhưng đã có thêm một chút kiên định và chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn dặn dò cậu đủ thứ, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Cô chỉ biết rằng mình phải mạnh mẽ, phải tin tưởng vào cậu, và vào tình yêu của họ.
Hoàng Minh nắm chặt tay Lê Ngân dưới gầm bàn, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng. Ánh mắt cậu giao nhau với ánh mắt của cô, trong đó là sự thấu hiểu, là lời hứa không cần nói, là cả nỗi buồn và niềm hy vọng đan xen. Cậu gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, cố gắng trấn an Ngân, và cũng là trấn an chính mình. Cậu biết, đây là khoảnh khắc họ đang cùng nhau khắc ghi, từng chi tiết nhỏ nhặt, từng hơi thở, từng ánh nhìn. Những điều này sẽ trở thành hành trang, thành kỷ niệm quý giá để họ mang theo trong những ngày xa cách.
Họ ăn xôi trong im lặng, mỗi người tự gặm nhấm những suy nghĩ và cảm xúc riêng mình. Mùi xôi nóng hổi, thường ngày vẫn thơm ngon, giờ đây lại mang một vị đắng nhẹ trong cổ họng. Ngân nhìn Hoàng Minh, nhìn cách cậu ăn chậm rãi, nhìn đôi mắt cậu thi thoảng lại nhìn ra xa xăm. Cô biết cậu đang nghĩ gì, cậu đang mang theo bao nhiêu gánh nặng, bao nhiêu ước mơ. Và cô, sẽ ở lại đây, là hậu phương vững chắc, là nơi cậu có thể trở về. Cô sẽ phải đối mặt với sự độc lập và nội tâm của mình một cách sâu sắc hơn khi không có Hoàng Minh bên cạnh. Những cuộc gọi video, những tin nhắn mỗi tối sẽ trở thành sợi dây kết nối chính, đồng thời cũng là nguồn gốc của những hiểu lầm hoặc nỗi nhớ da diết.
Minh thì thầm, chỉ đủ cho Ngân nghe thấy: "Anh sẽ nhớ xôi Bác Hường lắm."
Ngân khẽ mỉm cười. "Thế thì phải về Hà Nội thường xuyên nhé."
"Chắc chắn rồi." Minh siết chặt tay cô thêm một lần nữa, như một lời khẳng định cho lời hứa của mình. Cả hai đều biết rằng, những khoảnh khắc bình dị này, những bữa ăn sáng giản đơn bên nhau, sẽ trở thành những kỷ niệm không thể nào quên, là động lực để họ vượt qua khoảng cách và thời gian. Họ cố gắng khắc ghi từng chi tiết nhỏ nhặt của buổi sáng này, từ mùi xôi, hơi ấm của cốc trà, đến cái chạm tay nhẹ nhàng, để mang theo vào hành trình sắp tới.
***
Ga Hà Nội buổi sáng sớm tháng Mười Hai vẫn còn chìm trong màn sương mờ và cái lạnh cắt da, nhưng không khí đã trở nên hối hả, vội vã hơn bao giờ hết. Những chiếc taxi, xe máy tấp nập đổ về sảnh ga, tiếng còi xe, tiếng trò chuyện ồn ào hòa lẫn vào tiếng loa phát thanh vang vọng. Kiến trúc Pháp cổ kính của nhà ga hiện ra uy nghi giữa dòng người qua lại, nhuốm màu thời gian và đầy ắp những câu chuyện chia ly, đoàn tụ. Tiếng bánh xe vali kéo xèn xẹt trên nền gạch, tiếng bước chân vội vã, tất cả tạo nên một bản giao hưởng xô bồ của những chuyến đi.
Hoàng Minh và Lê Ngân đứng giữa sân ga đông đúc, nép vào một góc khuất, như muốn tìm kiếm một chút riêng tư giữa bộn bề. Cậu khoác chiếc balo đã được sắp xếp gọn gàng, chiếc khăn len màu xám của Ngân vẫn quàng trên cổ, mang theo hơi ấm quen thuộc. Ngân đứng cạnh cậu, dáng người mảnh mai, thanh thoát, đôi mắt sâu và trầm của cô ấy cứ dõi theo từng chuyển động trên sân ga, nhưng tâm trí lại đang ở một nơi xa xăm nào đó. Cả hai không nói nhiều, chỉ đơn giản là nhìn nhau, cố gắng thu vào tầm mắt từng đường nét, từng biểu cảm của đối phương, như thể muốn lưu giữ lại hình ảnh ấy thật lâu trong tâm trí.
Cái rét buốt của Hà Nội buổi sớm, giờ đây còn hòa lẫn với những đợt gió mạnh lùa vào từ phía đường ray, khiến hai người phải rụt cổ lại. Hơi thở của họ hóa thành khói trắng, tan nhanh vào không khí lạnh giá. Dù đã cuối mùa, nhưng đâu đó, một mùi hoa sữa yếu ớt vẫn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những mùa thu đã qua, về những ngày tháng tươi trẻ mà họ đã chia sẻ. Mùi hoa sữa ấy, nồng nàn đến ám ảnh, giờ đây lại trở nên dịu dàng hơn, như một lời từ biệt không nói thành lời của Hà Nội.
Tiếng còi tàu từ xa vọng lại, một âm thanh trầm đục, kéo dài, báo hiệu giờ phút chia xa đã điểm. Tim Hoàng Minh khẽ thắt lại. Cậu biết mình phải mạnh mẽ, phải kiên định, nhưng nỗi buồn chia ly vẫn cứ thế dâng trào, tựa như con sóng ngầm cuộn chảy trong lòng. Cậu quay sang nhìn Ngân, đôi mắt cô ấy đã rưng rưng, dù cô cố gắng kìm nén. Ngân đã hứa sẽ mạnh mẽ, nhưng nỗi sợ hãi sự trống vắng và cô đơn khi không có Hoàng Minh bên cạnh vẫn hiện rõ trong ánh mắt cô. Sự bất an về tương lai của mối quan hệ khi phải đối mặt với khoảng cách, đấu tranh giữa mong muốn níu giữ và sự chấp nhận để anh đi tìm tương lai, tất cả đều đang giằng xé trong nội tâm cô.
Hoàng Minh khẽ siết chặt tay Ngân, bàn tay cậu run nhẹ. "Anh sẽ gọi cho em mỗi ngày. Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, Ngân." Giọng cậu trầm hơn bình thường, cố gắng giữ sự bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự xúc động. Cậu muốn nói nhiều hơn, muốn dặn dò cô đủ thứ, nhưng những lời nói cứ mắc kẹt lại trong cổ họng.
Lê Ngân khẽ gật đầu, cố gắng nuốt nước mắt vào trong. "Đừng quên Hà Nội... và đừng quên em." Giọng cô nhỏ xíu, như một lời thì thầm lạc giữa tiếng ồn ào của sân ga. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào mắt cậu, như muốn khắc sâu hình ảnh cậu vào tâm trí mình. Cuốn sổ tay ghi chép chung của họ, mà cậu đã cẩn thận cất trong balo, sẽ là một phần kỷ vật, nhưng không gì sánh bằng những khoảnh khắc cuối cùng này.
Tiếng loa phát thanh vang lên, thông báo chuyến tàu đi về phía Nam sắp sửa khởi hành. Tiếng còi tàu lần thứ hai vang lên, lần này gần hơn, dứt khoát hơn. Hoàng Minh biết đã đến lúc. Cậu nhẹ nhàng kéo Ngân vào lòng, trao cho cô một cái ôm thật chặt, lưu luyến. Mùi hương quen thuộc của cô, mùi của sự tinh tế và trong trẻo, lấp đầy khứu giác cậu. Cậu hít một hơi sâu, muốn lưu giữ lại hơi ấm này thật lâu. Ngân cũng ôm chặt lấy cậu, tựa đầu vào vai cậu, không muốn buông ra. Cả hai đứng đó, giữa dòng người hối hả, như một ốc đảo bình yên và đầy nỗi niềm.
Hoàng Minh khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Ngân, một nụ hôn của sự từ biệt, của lời hứa và niềm hy vọng. "Anh đi đây. Em ở lại giữ gìn." Cậu buông Ngân ra, rồi quay bước, cố gắng không nhìn lại. Mỗi bước chân của cậu như nặng trĩu, nhưng cậu biết mình không thể chần chừ. Cậu bước lên toa tàu, tìm chỗ ngồi gần cửa sổ, rồi quay lại nhìn ra ngoài.
Lê Ngân đứng bất động trên sân ga, nhìn theo bóng dáng Hoàng Minh khuất dần vào trong toa tàu. Đôi mắt cô vẫn dõi theo, không chớp, như một bức tượng giữa dòng người hối hả. Khi con tàu bắt đầu chuyển bánh, tiếng bánh xe nghiến trên ray tạo ra một âm thanh chói tai, xé tan không khí tĩnh lặng trong lòng cô. Con tàu từ từ lăn bánh, mang theo Hoàng Minh, mang theo một phần trái tim cô, rời xa Hà Nội. Ngân vẫn đứng đó, nhìn theo đoàn tàu dần khuất dạng, cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo giữa màn sương. Cái lạnh của buổi sáng đông dường như càng thêm thấm thía. Cô biết, từ giờ trở đi, những cuộc gọi và tin nhắn sẽ trở thành sợi dây kết nối chính, đồng thời cũng có thể là nguồn gốc của những hiểu lầm hoặc nỗi nhớ da diết. Cô sẽ phải học cách đối mặt với sự độc lập và nội tâm của mình một cách sâu sắc hơn khi không có Hoàng Minh bên cạnh. Và cậu, Hoàng Minh, sẽ đối mặt với những thử thách mới ở môi trường xa lạ, vừa là cơ hội phát triển, vừa là áp lực. Chiếc khăn len dệt tay sẽ là vật kỷ niệm, biểu tượng của sự kết nối và hơi ấm của tình yêu giữa hai người trong những ngày xa cách.
Lê Ngân vẫn đứng đó một lúc lâu, cho đến khi sân ga trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Nỗi trống rỗng đột ngột ập đến, lạnh lẽo hơn cả gió đông. Cô đưa tay lên chạm vào trán, nơi nụ hôn của Minh vừa in dấu, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng. Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà lăn dài trên má. Hà Nội vẫn đó, nhưng giờ đây, có một khoảng trống lớn đã hình thành trong tim cô. Cô biết, con đường phía trước sẽ đầy thử thách, nhưng cô cũng tin rằng, tình yêu của họ đã đủ lớn để vượt qua mọi khoảng cách. Cô hít một hơi thật sâu, nuốt nỗi buồn vào trong, rồi xoay bước, hòa mình vào dòng người hối hả, mang theo những lời hứa lặng lẽ và mùi hoa sữa không tan trong ký ức.