Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 29

Hơi Ấm Từ Những Điều Không Nói

2497 từ
Mục tiêu: Hoàng Minh và Lê Ngân có một cuộc trò chuyện ngắn nhưng ý nghĩa, củng cố sự kết nối đầu tiên của họ.,Khắc họa sự tự tin ngày càng tăng của Hoàng Minh và sự mở lòng tinh tế của Lê Ngân, cho thấy mối quan hệ của họ đã vượt qua giai đoạn làm quen thông thường.,Làm rõ sự đồng điệu trong tâm hồn và cách nhìn thế giới của cả hai, đặc biệt qua lăng kính Hà Nội.,Đóng lại giai đoạn đầu tiên của Arc 1, chuẩn bị tâm lý và mối quan hệ cho những phát triển sâu sắc hơn trong Arc 2.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, bâng khuâng, ấm áp.
Kết chương: [object Object]

Chiếc xe buýt dừng lại ở bến cuối, trả Hoàng Minh và Lê Ngân xuống giữa con phố đã vắng hoe người. Tiếng phanh rít nhẹ rồi cánh cửa kim loại đóng lại với một tiếng sập khô khốc, như thể cánh cửa vừa đóng lại một phần của thế giới, chỉ còn lại hai người họ và màn đêm Hà Nội. Gió đầu đông vẫn luồn lách qua những hàng cây ven đường, mang theo cái se lạnh đặc trưng, khiến Minh khẽ rụt cổ vào trong chiếc khăn len dày. Anh đưa mắt nhìn sang Ngân. Cô vẫn giữ nguyên dáng vẻ thanh thoát, mái tóc dài khẽ bay bay trong gió, nhưng ánh mắt dường như đã bớt đi phần nào vẻ thờ ơ thường ngày. Bước chân họ chậm rãi trên vỉa hè lát gạch cũ, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng họ dài trên mặt đất, đung đưa theo từng nhịp bước. Không gian tĩnh lặng đến nỗi Minh có thể nghe rõ tiếng gió lùa xào xạc qua tán lá bàng đã ngả màu úa đỏ trên cao, và cả tiếng giày của mình ma sát với mặt đường.

Đêm đã về khuya. Những hàng quán hai bên đường hầu hết đã đóng cửa, chỉ còn lác đác vài tiệm cà phê nhỏ vẫn còn sáng đèn, phát ra thứ ánh sáng vàng ấm áp và tiếng nhạc Jazz dìu dặt, đủ để cảm nhận chứ không đủ để nghe rõ từng nốt. Minh cảm thấy một chút bối rối, nhưng cũng có một sự mãn nguyện nhẹ nhàng len lỏi trong lòng. Khoảnh khắc ngắn ngủi tại bến xe buýt, câu hỏi thăm của cậu, và nụ cười hiếm hoi của Ngân vẫn còn đọng mãi trong tâm trí. Cậu biết, đó không chỉ là một cử chỉ xã giao thông thường. Nó là một sự chấp nhận, một tín hiệu nhỏ rằng Ngân không hoàn toàn khép kín như vẻ ngoài.

“Bài tập môn Pháp Luật Đại cương cậu làm đến đâu rồi, Ngân?” Minh khẽ hỏi, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Giọng cậu vẫn hơi nhỏ, nhưng đã không còn vẻ ngập ngừng như những lần đầu trò chuyện. Cậu muốn giữ cuộc trò chuyện tiếp diễn, muốn níu kéo thêm một chút khoảnh khắc được đi cùng cô trên con phố đêm này.

Ngân khẽ nghiêng đầu, ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng phía trước, nhưng Minh biết cô đang lắng nghe. “Mình cũng sắp xong rồi. Có mấy điều khoản hơi rắc rối một chút.” Giọng Ngân nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để Minh nghe rõ. “Thầy cô giao nhiều bài quá, mình vẫn chưa kịp xem lại.”

“Ừ, mình cũng thấy vậy.” Minh gật gù, cảm thấy có sự đồng điệu. “Mấy điều khoản về quyền sở hữu trí tuệ đúng là hơi khó hiểu thật. Cậu có cần mình... mình có thể giải thích thêm nếu cậu muốn.” Cậu khẽ ngập ngừng ở vế sau, sợ rằng lời đề nghị của mình có vẻ quá đột ngột, hoặc Ngân sẽ nghĩ cậu đang cố tỏ ra thông thái. Nhưng mong muốn được giúp đỡ, được ở gần cô, lại mạnh mẽ hơn nỗi sợ hãi đó. Cậu ước gì mình có thể nói nhiều hơn, thể hiện sự quan tâm một cách tự nhiên hơn, nhưng những lời lẽ cứ mắc kẹt lại trong cổ họng, chỉ còn lại sự chân thành vụng về.

Ngân không trả lời ngay. Cô bước thêm vài bước nữa, ánh mắt vẫn lướt qua những khung cửa sổ đóng kín, nơi những câu chuyện của Hà Nội đã chìm vào giấc ngủ. Minh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp, lo sợ rằng mình đã nói điều gì đó không phải. Nhưng rồi, Ngân khẽ quay sang, nhìn cậu bằng ánh mắt trầm tĩnh. Trong khoảnh khắc đó, Minh thấy dường như có một tia sáng rất nhẹ, rất khó nắm bắt, lướt qua đôi mắt ấy.

“Cảm ơn cậu, Minh. Mình sẽ xem lại. Nếu có gì không hiểu, mình sẽ hỏi cậu.” Ngân nói, rồi khẽ nở một nụ cười mỉm. Nụ cười ấy giống như đóa hoa hé nở trong đêm, mỏng manh nhưng đủ sức làm ấm cả một góc phố vắng. Đó không phải là lời từ chối, mà là một sự chấp nhận, một lời mời gọi gián tiếp. Minh cảm thấy nhẹ nhõm, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực, xua đi cái lạnh đang thấm vào da thịt. Cậu nhận ra, đôi khi, sự tinh tế của Ngân không nằm ở những lời nói hoa mỹ, mà ở những khoảng lặng, những nụ cười, và cách cô chọn để mở lòng, dù chỉ là một chút.

Họ tiếp tục bước đi trong im lặng, nhưng lần này, sự im lặng không còn mang vẻ ngượng nghịu, mà thay vào đó là một sự thoải mái lạ kỳ. Minh cảm nhận được sự hiện diện của Ngân bên cạnh, một sự hiện diện trầm tĩnh nhưng đầy cuốn hút. Hà Nội về đêm dường như cũng chậm lại, không còn vẻ hối hả thường ngày. Chỉ còn lại tiếng gió, tiếng lá xào xạc và đôi khi là tiếng còi xe từ một con phố lớn hơn vọng lại, xa xăm như một lời thì thầm của thành phố. Minh ngước nhìn lên bầu trời, những vì sao vẫn lấp lánh, nhưng có vẻ mờ nhạt hơn bởi ánh đèn đô thị. Cậu tự hỏi, liệu Ngân có đang cảm nhận được những rung động tương tự như cậu không? Liệu cô có nhận ra rằng, dù chỉ là những cuộc trò chuyện ngắn ngủi về bài vở, hay những khoảnh khắc im lặng thế này, cũng đang dệt nên một sợi dây liên kết vô hình giữa hai người?

Họ rẽ vào một con ngõ nhỏ hơn, nơi những ngôi nhà cổ kính xếp liền kề nhau, mái ngói rêu phong và những bức tường đã ngả màu thời gian. Ánh đèn đường ở đây càng thêm mờ ảo, tạo nên một không gian cổ kính và có chút huyền ảo. Gió heo may lùa qua những ngõ ngách, mang theo cái lạnh cắt da, nhưng cũng mang theo một mùi hương quen thuộc. Minh chợt dừng bước, hít một hơi thật sâu.

“Mùi này…” cậu khẽ nói, giọng trầm xuống, như thể đang nói với chính mình nhiều hơn là với Ngân. “Mùi hoa sữa.”

Ngân cũng dừng lại. Cô không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt, hít thở thật nhẹ. Mái tóc dài của cô khẽ đung đưa trong gió, và Minh có thể thấy rõ đường nét thanh tú trên khuôn mặt cô dưới ánh đèn vàng vọt. Mùi hoa sữa, dù đã cuối mùa, vẫn nồng nàn một cách đặc trưng, vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của những bức tường cũ, mùi khói xe thoảng qua từ con đường lớn, và một chút mùi hương trầm nhẹ từ ngôi đền nào đó khuất sau những mái nhà. Đó là một mùi hương phức tạp, của Hà Nội, của thời gian, của những ký ức.

“Cậu cũng thấy mùi này sao?” Ngân mở mắt, quay sang nhìn Minh. Ánh mắt cô trong khoảnh khắc đó không còn vẻ trầm tĩnh thường thấy, mà có một tia ngạc nhiên rất nhẹ, một sự đồng điệu bất ngờ. “Giống như… một câu chuyện cũ vậy.”

Minh cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lồng ngực. Cậu không ngờ Ngân lại có thể cảm nhận được điều tương tự. “Mình… mình cũng nghĩ vậy. Mỗi khi ngửi thấy mùi này, mình lại thấy một cái gì đó rất xưa cũ, rất Hà Nội.” Cậu nói, cố gắng diễn tả cảm xúc của mình một cách chân thật nhất. “Nó không chỉ là mùi hương, mà còn là cả một không gian, một thời gian. Khiến mình nhớ đến những điều chưa nói.”

Ngân khẽ mỉm cười, nụ cười lần này rõ ràng hơn, không còn mỏng manh như ánh trăng nữa, mà như một ánh sao vừa ló dạng sau màn đêm. “Đúng vậy. Mùi hoa sữa của Hà Nội không vội được đâu. Nó cứ ở đó, đợi người ta chợt nhận ra, rồi chợt nhớ. Và mỗi người lại có một câu chuyện riêng với nó.” Cô nhìn xa xăm vào khoảng không, như thể đang nhìn thấy những câu chuyện ấy hiện hữu trong không khí. “Mình thích cái cách mùi hoa sữa lẫn vào mùi gió heo may đầu đông. Nó làm mình thấy… bình yên.”

Minh ngạc nhiên nhìn Ngân. Lần đầu tiên cậu thấy cô chia sẻ cảm xúc một cách cởi mở như vậy, không phải về bài vở hay những điều xã giao, mà về một cảm nhận rất riêng, rất sâu sắc về thành phố này. Cậu cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ, một sợi dây vô hình vừa được thắt chặt. Cậu vốn là người tỉnh lẻ, bỡ ngỡ với Hà Nội, nhưng qua lời nói của Ngân, cậu thấy mình cũng có thể chạm vào cái linh hồn trầm mặc của thành phố này. Cậu hiểu rằng, Ngân không chỉ nhìn mọi vật bằng mắt, mà còn cảm nhận bằng cả trái tim mình.

Họ đứng đó, cạnh nhau, trong im lặng, cùng hít thở mùi hoa sữa cuối mùa. Không gian xung quanh dường như ngưng đọng. Tiếng gió vẫn lùa qua, nhưng không còn cảm giác lạnh lẽo nữa, mà mang theo một chút dịu dàng, như đang vuốt ve tâm hồn. Ánh mắt Minh khẽ chạm vào ánh mắt Ngân. Trong khoảnh khắc đó, cậu thấy một sự thấu hiểu, một sự đồng điệu không cần lời nói. Nụ cười tinh tế của Ngân, ánh mắt trầm lắng nhưng ấm áp của cô, và cả sự chia sẻ chân thành đó, đã in sâu vào tâm trí Minh, như một dấu ấn không thể phai mờ. Cậu biết, Hà Nội, với những con phố cũ, những ngõ ngách rêu phong, và mùi hoa sữa nồng nàn, đã trở thành một nhân chứng thầm lặng cho những rung động đầu đời đang chớm nở giữa hai người.

Họ rời khỏi con ngõ nhỏ, tiếp tục bước đi trên con đường dẫn đến bến xe buýt cuối cùng của Ngân. Cái lạnh se sắt của đêm đông dường như đã trở nên dễ chịu hơn, hay có lẽ là vì hơi ấm đang lan tỏa trong lòng Minh. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm, không còn quá rụt rè như trước. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi về mùi hoa sữa đã mở ra một cánh cửa mới, một vùng đất mới trong tâm hồn Ngân mà cậu chưa từng chạm tới. Cậu nhận ra, mình muốn khám phá nhiều hơn về thế giới nội tâm của cô gái Hà Nội trầm tĩnh này.

Đến bến xe buýt, nơi đã quen thuộc với Minh từ những buổi chiều tan học hay những lần trú mưa, không gian bỗng trở nên trống trải hơn. Chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt từ cột điện chiếu xuống chiếc ghế đá cũ kỹ. Gió đêm nay mạnh hơn, lùa qua hàng cây bàng lá đỏ, khiến những chiếc lá khô xào xạc rơi xuống mặt đất. Minh nhìn Ngân. Cô khẽ rụt vai, đưa tay ôm lấy hai cánh tay, dáng người mảnh mai càng trở nên nhỏ bé trong màn đêm.

“Chuyến xe cuối cùng chắc sắp đến rồi.” Minh nói, giọng cậu nghe như một lời tiếc nuối khẽ khàng. Cậu muốn nói điều gì đó khác, muốn kéo dài thêm khoảnh khắc này, nhưng những lời lẽ lại trở nên khó thốt. Cậu sợ rằng, nếu nói ra những suy nghĩ thật lòng, có thể sẽ làm mất đi sự tinh tế, sự nhẹ nhàng mà họ vừa tạo dựng.

Ngân khẽ gật đầu. “Ừ. Cũng muộn rồi.” Cô nói, rồi khẽ quay sang Minh, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt cậu lâu hơn một chút. Lần này, nụ cười của cô không chỉ là mỉm chi nữa, mà là một nụ cười thật nhẹ, thật ấm áp, như thể một tia nắng yếu ớt vừa len qua đám mây xám xịt của bầu trời Hà Nội đầu đông. Nụ cười ấy xua tan đi vẻ lạnh lùng thường ngày, để lộ ra một tâm hồn tinh tế và sâu sắc.

“Cậu về cẩn thận nhé, Ngân.” Minh nói, giọng chân thành. Cậu muốn nói thêm “Mai gặp lại nhé” hoặc “Mình rất vui vì được nói chuyện với cậu”, nhưng cuối cùng chỉ gói gọn lại trong lời chúc quen thuộc. Cậu khẽ siết chặt quai cặp sách, cảm thấy một chút hụt hẫng khi nghĩ đến việc phải chia tay.

Ngân gật đầu. “Cậu cũng vậy, Minh. Về cẩn thận.” Cô nói, rồi khẽ nhấc bước. “Mai gặp lại.” Lời “Mai gặp lại” này không chỉ là một lời tạm biệt, mà nó mang một ý nghĩa khác, như một lời hẹn ước, một sự mong đợi nho nhỏ cho ngày mai.

Chiếc xe buýt từ xa đã hiện ra, ánh đèn pha rọi sáng con đường. Tiếng phanh xe rít lên nhẹ nhàng khi nó dừng lại trước mặt họ. Ngân bước lên xe, dáng người thanh mảnh của cô khuất dần vào trong. Minh vẫn đứng đó, nhìn theo. Qua ô cửa kính xe, cậu thấy Ngân tìm được chỗ ngồi bên cửa sổ. Cô khẽ quay đầu lại, và ánh mắt cô chạm vào ánh mắt cậu. Một nụ cười rất nhẹ, rất dịu dàng, lại nở trên môi cô. Nụ cười ấy không kéo dài, nhưng đủ để Minh cảm nhận được sự ấm áp và tinh tế của nó.

Chiếc xe buýt từ từ lăn bánh, mang theo Ngân và những rung động vừa chớm nở. Minh vẫn đứng đó, trong màn đêm Hà Nội, cho đến khi ánh đèn đỏ cuối xe khuất hẳn vào khúc cua. Cái lạnh đầu đông trở nên rõ rệt hơn, gió lùa qua lớp áo khoác dày. Nhưng trong lòng cậu, không còn cảm giác cô đơn hay bỡ ngỡ. Thay vào đó là một sự bâng khuâng khó tả, một chút ngọt ngào, một chút mong chờ. Cậu biết, những khoảnh khắc như đêm nay, những lời nói chưa trọn vẹn, những ánh mắt chạm nhau, và cả mùi hoa sữa cuối mùa vương vấn, sẽ là sợi chỉ mỏng manh nhưng bền chặt, dệt nên những câu chuyện tiếp theo của họ. Hà Nội vẫn trầm mặc trong màn đêm, như một nhân chứng thầm lặng cho những điều chưa nói, và những kết nối khẽ khàng đang dần sâu sắc hơn trong những ngày tươi trẻ của Minh và Ngân.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ