Hoàng Minh khẽ nhấp ly cà phê đã nguội bớt, cảm nhận vị đắng còn vương trên đầu lưỡi, như một dư vị của những lo toan chưa nói thành lời. Bên cạnh cậu, Lê Ngân vẫn giữ dáng vẻ thanh thoát, đôi mắt cô lướt qua khung cửa kính, dõi theo những bóng người lướt qua trong đêm đông Hà Nội. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật những đường nét tinh tế, nhưng cũng không thể che giấu đi chút bâng khuâng ẩn hiện trong ánh nhìn ấy. Cậu tự hỏi, liệu cô có đang nghĩ về những điều tương tự như cậu, về một tương lai xa xăm và những lựa chọn khó khăn?
Họ rời quán cà phê "Hoa Sữa", bước chân chậm rãi trên con phố Hàng Gai đã vắng người hơn. Cái rét buốt của đêm đông Hà Nội dường như càng thấm sâu hơn sau hơi ấm của ly cà phê, luồn lách qua từng lớp áo khoác dày. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cổ kính, quyện lẫn với chút hương trầm còn sót lại từ một đền thờ nào đó trong con hẻm nhỏ. Hoàng Minh khẽ rụt vai, hơi thở của cậu vẫn hóa thành khói trắng mờ ảo, tan nhanh vào không khí lạnh. Cậu liếc nhìn Lê Ngân bên cạnh. Cô vẫn điềm tĩnh, chiếc khăn quàng len mềm mại ôm lấy cổ, che đi gần hết khuôn mặt. Chỉ còn thấy đôi mắt trầm tĩnh và vầng trán thanh tú.
"Lạnh thật...", Ngân khẽ thốt lên, giọng nói nhỏ nhẹ tan vào màn đêm. Cô không nhìn sang cậu, chỉ khe khẽ siết chặt tay vào túi áo khoác.
Hoàng Minh nghe thấy, lòng cậu dâng lên một cảm giác muốn che chở. "Ừm, em có lạnh không? Anh... có thể che chắn cho em một chút." Cậu nói, giọng hơi ngập ngừng như mọi khi, nhưng ánh mắt kiên định. Cậu khẽ nghiêng người, tạo một khoảng trống nhỏ giữa cậu và bức tường nhà cổ, hy vọng có thể chắn bớt chút gió lùa cho cô. Cậu không dám nắm tay cô một cách đường đột, dù trong lòng rất muốn. Cái rét này, cái không khí tĩnh lặng này, dường như làm những cảm xúc bị nén lại càng trở nên rõ ràng hơn, nhưng cũng khó nói ra hơn.
Họ tiếp tục bước đi trên con đường lát gạch cũ kỹ của Khu Phố Cổ. Những mái ngói rêu phong, những ban công sắt uốn lượn cổ điển hiện lên mờ ảo dưới ánh đèn đường vàng vọt. Thỉnh thoảng, tiếng xe máy từ xa vọng lại, tiếng người rao hàng cuối cùng đã tắt lịm, chỉ còn lại tiếng bước chân đều đặn của hai người trên vỉa hè chật hẹp. Dây điện chằng chịt trên đầu, như những sợi tơ nhện khổng lồ, càng làm tăng thêm vẻ cổ kính, có chút trầm mặc của nơi đây. Hoàng Minh nhận ra, Phố Cổ ban ngày ồn ào náo nhiệt là thế, nhưng về đêm lại mang một vẻ đẹp tĩnh lặng đến nao lòng, như một người già trầm tư kể chuyện về những tháng năm đã qua. Mùi thức ăn đường phố ban chiều giờ đã nhường chỗ cho mùi ẩm mốc của thời gian, đôi khi thoảng qua mùi khói xe ô tô cũ kỹ. Tất cả tạo nên một bức tranh Hà Nội rất riêng, rất sâu lắng, mà chỉ khi đi bộ vào đêm khuya thế này, người ta mới có thể cảm nhận trọn vẹn.
Cậu lại liếc nhìn Ngân. Cô vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt cô không còn nhìn ra xa xăm như trong quán cà phê nữa, mà đang chậm rãi ngắm nhìn từng chi tiết của con phố, như đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc chỉ đơn giản là đang tận hưởng khoảnh khắc này. Hoàng Minh biết, Lê Ngân là một người tinh tế, cô luôn biết cách cảm nhận cái đẹp trong những điều giản dị nhất, trong những khoảnh khắc đời thường nhất. Cậu ước gì mình có thể nhìn thấu được những suy nghĩ đang ẩn chứa trong tâm hồn cô, để biết liệu cô có đang hạnh phúc, hay đang chất chứa nỗi niềm nào đó.
"Em còn nhớ... cái quán phở bò ở Hàng Bông không?" Hoàng Minh đột nhiên hỏi, phá vỡ sự im lặng. Cậu chỉ vào một con ngõ nhỏ tối om. "Hồi đó, mỗi lần anh về muộn, em thường hay nhắn tin hỏi anh đã ăn tối chưa. Có lần, em còn ra tận đây, mua phở mang về cho anh ăn." Giọng cậu nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình hơn là với Ngân.
Ngân khẽ quay đầu sang, đôi mắt cô hơi mở to, như thể bất ngờ vì câu hỏi đó. Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên môi cô. "Quán đó vẫn còn. Ông chủ vẫn nhớ em." Cô trả lời, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được một chút ấm áp, một chút hoài niệm trong đó. "Hồi đó, anh lúc nào cũng chỉ lo học, lo làm thêm. Ăn uống thất thường."
Hoàng Minh gãi đầu cười ngượng. "Anh... anh đâu có nghĩ nhiều. Chỉ biết là có em quan tâm là được rồi." Anh nói thật lòng. Hồi đó, cuộc sống của một sinh viên tỉnh lẻ ở Hà Nội đầy rẫy những lo toan, những bỡ ngỡ. Lê Ngân, với sự quan tâm tinh tế và chân thành của cô, chính là ánh sáng dẫn lối cho cậu, là điểm tựa vững chắc trong những ngày cậu còn chênh vênh. Giờ đây, khi đã trưởng thành hơn, khi đã phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, cậu càng trân trọng những ký ức giản dị ấy.
"Bây giờ thì sao?" Ngân đột nhiên hỏi, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt Hoàng Minh. Lần này, ánh mắt cô không còn xa xăm nữa, mà tập trung, như muốn đọc thấu tâm can cậu. "Anh còn lo học, lo làm thêm không? Còn ăn uống thất thường không?"
Hoàng Minh bỗng cảm thấy lúng túng. Câu hỏi của Ngân, ngắn gọn như mọi khi, nhưng lại chất chứa quá nhiều ý nghĩa. Nó không chỉ hỏi về công việc hiện tại của cậu, mà còn hỏi về sự thay đổi của cậu, về những ưu tiên trong cuộc sống của cậu. "Anh... anh vẫn vậy. Vẫn còn nhiều thứ phải học, nhiều thứ phải làm. Nhưng... nhưng anh biết cách chăm sóc bản thân hơn rồi." Cậu nói, rồi nhanh chóng thêm vào, "Và... anh vẫn muốn có em quan tâm." Lời nói cuối cùng thoát ra khỏi miệng cậu một cách tự nhiên, không hề qua suy nghĩ. Ngay lập tức, cậu cảm thấy chút ngượng ngùng, không biết Ngân sẽ phản ứng thế nào.
Nhưng Ngân chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười đó ấm áp hơn nụ cười lúc nãy một chút, như một tia nắng yếu ớt xua đi cái lạnh giá của đêm đông. "Thật tốt." Cô nói, rồi lại quay đi, ánh mắt lại lướt qua những ô cửa sổ cũ kỹ của những ngôi nhà cổ. "Anh cũng phải biết tự chăm sóc mình. Em không thể lúc nào cũng ở bên cạnh để nhắc nhở anh được." Giọng cô vẫn điềm tĩnh, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được sự chân thành trong đó. Cậu biết, đó là cách cô bày tỏ sự quan tâm, một cách kín đáo và sâu sắc.
Họ bước ra khỏi khu Phố Cổ, tiến về phía Hồ Gươm. Không khí nơi đây dường như yên tĩnh hơn, trong lành hơn, chỉ còn tiếng gió khẽ xào xạc trên những tán cây cổ thụ. Dưới ánh đèn đêm, Tháp Rùa hiện lên mờ ảo giữa mặt hồ phẳng lặng, như một biểu tượng vĩnh cửu của Hà Nội. Cầu Thê Húc màu đỏ son bắc qua hồ, dẫn vào Đền Ngọc Sơn, trông như một dải lụa mềm mại vắt ngang màn đêm.
Họ dừng lại ở một chiếc ghế đá quen thuộc ven Hồ Gươm, đối diện với Tháp Rùa. Cả hai cùng chìm vào im lặng, ngắm nhìn mặt hồ. Hoàng Minh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Đây là nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của họ, từ những buổi hẹn hò đầu tiên còn ngập ngừng, đến những lần cùng nhau chạy bộ dưới ánh nắng sớm, hay những đêm trò chuyện thâu đêm bên bờ hồ. Hồ Gươm vẫn vậy, vẫn bao dung và trầm mặc, nhưng Hoàng Minh biết, họ đã thay đổi rất nhiều.
"Chúng ta đã đi qua bao nhiêu mùa đông ở đây rồi nhỉ? Liệu còn bao nhiêu mùa đông nữa?" Hoàng Minh tự hỏi trong lòng, ánh mắt cậu dõi theo ánh đèn lung linh phản chiếu trên mặt nước. Nỗi bất an về tương lai lại ùa về. Liệu mối quan hệ của họ có thể vượt qua những thử thách của khoảng cách và thời gian? Liệu những con đường riêng mà mỗi người đang theo đuổi có dẫn họ đi xa nhau, hay sẽ đưa họ trở về bên nhau? Cậu muốn hỏi Ngân, muốn biết cô nghĩ gì, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Ngay cả trong những khoảnh khắc thân mật nhất, cậu vẫn luôn có một sự rụt rè cố hữu khi đối diện với cảm xúc của chính mình và của người đối diện.
Lê Ngân, với đôi mắt sâu thẳm, cũng đang nhìn vào mặt hồ. Trong làn sương mờ ảo bắt đầu giăng mắc trên mặt nước, cô như thấy thấp thoáng bóng hình của những ký ức thanh xuân. Những buổi chiều tan học, họ cùng nhau đi bộ quanh hồ, những câu chuyện vu vơ, những ánh mắt vô tình chạm nhau. Hồ Gươm vẫn là Hồ Gươm đó, vẫn thanh bình và cổ kính. Chỉ có điều, cô nhận ra, "Hồ Gươm vẫn vậy, chỉ có chúng ta là đã khác... và sẽ còn khác nữa." Cô thầm nghĩ. Sự thay đổi là một phần tất yếu của cuộc sống, cô hiểu điều đó. Nhưng liệu sự thay đổi đó có làm phai nhạt đi những cảm xúc họ đã từng có, những điều họ đã cùng nhau xây đắp? Cô chấp nhận sự trưởng thành, sự độc lập của bản thân, nhưng trong sâu thẳm, vẫn có một nỗi lo lắng mơ hồ về việc liệu sự độc lập đó có tạo ra một khoảng cách vô hình giữa cô và Minh.
Hoàng Minh nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay Ngân đang đặt trên đùi. Bàn tay Ngân hơi lạnh, nhưng cậu cảm nhận được sự mềm mại quen thuộc. Cậu khẽ siết nhẹ, như muốn truyền đi hơi ấm của mình, như muốn nói lên những điều chưa nói. Ngân khẽ cựa quậy, nhưng cô không rút tay lại. Ánh mắt cô vẫn hướng về Tháp Rùa, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được một sự kết nối không lời, một sự thấu hiểu sâu sắc đang lan tỏa giữa hai người. Đó là khoảnh khắc mà lời nói trở nên thừa thãi, chỉ có những cảm xúc chân thật nhất được trao đổi qua những cái chạm nhẹ, những ánh mắt giao nhau.
Hà Nội đêm khuya, những cơn gió lạnh vẫn miên man thổi. Hơi thở của Hoàng Minh vẫn hóa thành khói, nhưng giờ đây cậu không còn cảm thấy quá lạnh nữa. Bàn tay Ngân, dù vẫn hơi lạnh, nhưng đã mang lại cho cậu một cảm giác an toàn, một sự bình yên đến lạ. Cậu biết, dù có bao nhiêu câu hỏi chưa lời giải đáp, dù có bao nhiêu nỗi lo lắng về tương lai, chỉ cần có Ngân ở bên, cậu sẽ có thêm sức mạnh để đối mặt với tất cả.
Đã khuya lắm rồi, tiếng chuông chùa từ Đền Ngọc Sơn khẽ ngân vang, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Hoàng Minh đứng dậy, Ngân cũng theo đó mà đứng lên. Họ bước đi chậm rãi về phía căn hộ của Ngân. Suốt quãng đường, không ai nói thêm lời nào. Chỉ có tiếng bước chân đều đặn, tiếng gió lạnh và sự im lặng chất chứa những suy tư.
***
Lê Ngân về đến căn hộ của mình, cởi bỏ chiếc áo khoác dày cộp, treo lên mắc áo. Mùi nước xả vải quen thuộc từ chiếc áo lan tỏa trong không khí, mang theo chút hơi ấm của một ngày dài. Cô bước đến bên cửa sổ, ngắm nhìn những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi. Chúng gõ nhẹ vào tấm kính, tạo nên một âm thanh khe khẽ, như một bản nhạc buồn của đêm đông Hà Nội. Ánh đèn đường mờ ảo dưới màn mưa, khiến thành phố trở nên tĩnh lặng và huyền ảo hơn bao giờ hết.
Cô cầm chiếc điện thoại lên, màn hình sáng lên với tin nhắn cuối cùng của Minh: 'Ngủ ngon nhé, Ngân.' Một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi cô. Minh vẫn vậy, vẫn chu đáo và ấm áp. Lòng cô ngập tràn những suy tư không tên. Về tương lai, về những điều đã qua, về những kỷ niệm còn đang ngủ yên đâu đó trong căn phòng này.
"Liệu chúng ta có thể giữ mãi được hơi ấm này, Minh? Hay những kỷ niệm sẽ chỉ còn là vệt mờ trong đêm đông này?" Ngân tự hỏi trong lòng. Cô biết, cả hai đang đứng trước một chương mới của cuộc đời, với những thử thách và cơ hội mới. Cô đã trưởng thành hơn, độc lập hơn. Nhưng sự trưởng thành đó, liệu có làm phai nhạt đi sự gắn kết giữa họ? Cô sợ rằng, những khoảng cách vô hình sẽ dần lớn lên, những điều chưa nói sẽ chất chồng, và rồi một ngày nào đó, họ sẽ lạc mất nhau trong dòng chảy hối hả của cuộc đời. Nỗi sợ hãi ấy không phải là bi lụy, mà là một sự bâng khuâng rất thật, rất đời thường của một cô gái trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của những quyết định lớn.
Ánh mắt Ngân vô tình lướt qua chiếc kệ sách cũ kỹ đặt ở góc phòng. Đó là chiếc kệ mà cô đã dùng từ khi còn là học sinh cấp ba, chứa đầy những cuốn sách cũ, những cuốn nhật ký đã ngả màu thời gian, và cả những vật kỷ niệm nhỏ nhặt. Tâm trí cô bỗng dừng lại ở một chiếc hộp gỗ nhỏ, màu nâu sẫm, nằm khuất sau chồng sách. Chiếc hộp đó đã ở đó từ rất lâu, chứa đựng những ký ức mà cô đã cất giấu kỹ lưỡng. Cô không nhớ mình đã đặt nó ở đó từ bao giờ, cũng không nhớ chính xác bên trong có gì. Nhưng có một cảm giác mơ hồ rằng, nó chứa đựng một phần quan trọng của quá khứ, của những ngày thanh xuân tươi trẻ mà cô đã cùng Minh đi qua.
Ngân không mở chiếc hộp ra. Cô chỉ nhìn nó, ánh mắt dừng lại thật lâu, như thể đang cố gắng nhớ lại điều gì đó. Tiếng mưa phùn vẫn đều đặn gõ cửa kính, như một lời thì thầm của Hà Nội, kể về những mùa đông đã qua, và những mùa đông sẽ đến. Đêm đông Hà Nội, lạnh buốt, ẩm ướt, nhưng cũng chất chứa bao nhiêu điều. Và trong sâu thẳm tâm hồn Lê Ngân, những câu hỏi chưa lời giải đáp về tương lai của cô và Hoàng Minh, vẫn còn đó, lơ lửng như những hạt mưa phùn trong không khí, chờ đợi một ngày nào đó sẽ tìm thấy câu trả lời.