Lê Ngân về đến căn hộ của mình, cởi bỏ chiếc áo khoác dày cộp, treo lên mắc áo. Mùi nước xả vải quen thuộc từ chiếc áo lan tỏa trong không khí, mang theo chút hơi ấm của một ngày dài, một chút vương vấn của những con phố đêm. Cô bước đến bên cửa sổ, ngắm nhìn những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, nay đã dày hơn, chúng gõ nhẹ vào tấm kính, tạo nên một âm thanh khe khẽ, như một bản nhạc buồn của đêm đông Hà Nội. Ánh đèn đường mờ ảo dưới màn mưa, khiến thành phố trở nên tĩnh lặng và huyền ảo hơn bao giờ hết, tựa như một bức tranh thủy mặc xám xịt mà ẩn chứa bao điều chưa nói.
Cô cầm chiếc điện thoại lên, màn hình sáng lên với tin nhắn cuối cùng của Minh: “Ngủ ngon nhé, Ngân.” Một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi cô, mỏng như sợi khói tan trong gió. Minh vẫn vậy, vẫn chu đáo và ấm áp, tựa như ngọn lửa nhỏ bền bỉ trong cái rét cắt da của Hà Nội. Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tan đi, nhường chỗ cho một nỗi bâng khuâng sâu thẳm. Lòng cô ngập tràn những suy tư không tên. Về tương lai, về những điều đã qua, về những kỷ niệm còn đang ngủ yên đâu đó trong căn phòng này.
Căn phòng quen thuộc, với ánh đèn vàng dịu hắt ra từ chiếc đèn ngủ đặt trên bàn đầu giường, không đủ xua tan cái lạnh lẽo đang len lỏi từ bên ngoài khung cửa sổ. Không khí trong phòng vẫn mang mùi hương tinh dầu hoa nhài dịu nhẹ mà cô thường dùng để thư giãn, nhưng đêm nay, mùi hương ấy dường như cũng nhuốm màu trầm mặc của màn mưa. Ngân rót cho mình một tách trà gừng nóng, hơi ấm từ chiếc cốc sưởi lòng bàn tay cô, lan tỏa một chút ấm áp vào cơ thể đang hơi lạnh. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, nhấp một ngụm trà, vị cay nồng của gừng xua đi chút ẩm ướt trong cổ họng, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống trải trong lòng.
“Liệu chúng ta có thể giữ mãi được hơi ấm này, Minh? Hay những kỷ niệm sẽ chỉ còn là vệt mờ trong đêm đông này?” Ngân tự hỏi trong lòng, câu hỏi cô đã tự đặt ra từ lúc nãy, giờ lại vẩn vơ trở lại. Cô biết, cả hai đang đứng trước một chương mới của cuộc đời, với những thử thách và cơ hội mới. Cô đã trưởng thành hơn, độc lập hơn, tự chủ hơn. Cô đã học cách đối mặt với những khó khăn của cuộc sống đô thị, xây dựng cho mình một thế giới riêng vững chãi. Nhưng sự trưởng thành đó, liệu có làm phai nhạt đi sự gắn kết giữa họ? Cô sợ rằng, những khoảng cách vô hình sẽ dần lớn lên, những điều chưa nói sẽ chất chồng, và rồi một ngày nào đó, họ sẽ lạc mất nhau trong dòng chảy hối hả của cuộc đời. Nỗi sợ hãi ấy không phải là bi lụy, mà là một sự bâng khuâng rất thật, rất đời thường của một cô gái trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của những quyết định lớn, của một tình yêu đã trải qua bao thăng trầm nhưng vẫn chưa một lần được gọi tên rõ ràng.
Ngân ngước mắt nhìn quanh căn phòng. Từng góc nhỏ, từng vật dụng đều mang một phần ký ức của cô. Chiếc bàn học cũ nơi cô từng thức khuya ôn bài, chiếc tủ quần áo với những bộ đồ giản dị nhưng tinh tế, và đặc biệt là chiếc kệ sách cũ kỹ đặt ở góc phòng. Đó là chiếc kệ mà cô đã dùng từ khi còn là học sinh cấp ba, giờ đây chất đầy những cuốn sách cũ, những cuốn nhật ký đã ngả màu thời gian, và cả những vật kỷ niệm nhỏ nhặt mà cô đã cất giữ qua nhiều năm tháng. Ánh mắt cô vô tình lướt qua, rồi dừng lại thật lâu ở một chiếc hộp gỗ nhỏ, màu nâu sẫm, nằm khuất sau chồng sách, gần sát bức tường. Chiếc hộp đó đã ở đó từ rất lâu, chứa đựng những ký ức mà cô đã cất giấu kỹ lưỡng, tựa như một góc nhỏ riêng tư, không ai được phép chạm vào. Cô không nhớ mình đã đặt nó ở đó từ bao giờ, cũng không nhớ chính xác bên trong có gì. Nhưng có một cảm giác mơ hồ, một linh tính mách bảo rằng, nó chứa đựng một phần quan trọng của quá khứ, của những ngày thanh xuân tươi trẻ mà cô đã cùng Minh đi qua, những ngày tháng mà cả hai còn quá non nớt để nhận ra giá trị thực sự của những rung động đầu đời.
Cái rét ngọt của Hà Nội đêm đông, cùng với tiếng mưa tí tách ngoài cửa sổ, dường như thôi thúc cô tìm kiếm một điều gì đó, một điểm tựa từ quá khứ để đối mặt với hiện tại đầy băn khoăn. Ngân đặt tách trà xuống, đứng dậy một cách chậm rãi. Từng bước chân cô nhẹ nhàng, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng đang bao trùm căn phòng. Cô đi đến bên kệ sách, ngón tay lướt nhẹ trên gáy những cuốn sách cũ, cảm nhận sự thô ráp của giấy và mùi hương đặc trưng của thời gian. Cuối cùng, bàn tay cô dừng lại ở chiếc hộp gỗ. Nó không lớn lắm, chỉ vừa đủ để chứa vài món đồ nhỏ, nhưng dường như sức nặng của ký ức đã khiến nó trở nên nặng nề hơn rất nhiều. Ngân khẽ kéo chồng sách ra, rồi cẩn thận cầm chiếc hộp gỗ xuống. Lòng cô bỗng dấy lên một cảm giác vừa mong chờ, vừa e ngại, như thể sắp sửa mở ra một cánh cửa đến một thế giới đã ngủ quên từ lâu. Cô ôm chiếc hộp về lại chiếc ghế bành, đặt nó lên đùi, nhìn ngắm nó dưới ánh đèn vàng dịu. Tiếng mưa phùn vẫn đều đặn gõ cửa kính, như một lời thì thầm của Hà Nội, kể về những mùa đông đã qua, và những mùa đông sẽ đến, chất chứa bao nhiêu điều trong sâu thẳm tâm hồn Lê Ngân, những câu hỏi chưa lời giải đáp về tương lai của cô và Hoàng Minh vẫn còn đó, lơ lửng như những hạt mưa phùn trong không khí, chờ đợi một ngày nào đó sẽ tìm thấy câu trả lời.
***
Ngân nhẹ nhàng đặt chiếc hộp gỗ lên đùi, dưới ánh đèn vàng dịu của căn phòng. Cô vuốt nhẹ lên nắp hộp, cảm nhận sự trơn nhẵn của gỗ đã nhuốm màu thời gian. Hộp không có khóa, chỉ có một chốt cài đơn giản. Cô hít một hơi thật sâu, như chuẩn bị cho một hành trình trở về quá khứ, rồi từ từ mở chốt. Tiếng chốt cài khẽ "cạch" một tiếng, nhỏ xíu trong không gian tĩnh lặng, nhưng đủ để khiến trái tim cô khẽ lỗi nhịp. Mở nắp hộp, một mùi hương thoang thoảng của giấy cũ, của ký ức ngủ yên từ lâu ùa ra, đánh thức những cảm xúc đã bị chôn vùi.
Bên trong hộp, không có gì quá đặc biệt, chỉ là vài ba món đồ nhỏ: một chiếc lá phong khô ép phẳng, một bức ảnh chụp từ máy phim cũ đã hơi ố vàng, và nằm ngay ngắn ở giữa là một cuốn sổ tay nhỏ, bìa màu xanh ngọc bích đã ngả màu, có chút sờn cũ ở các góc. Đó chính là "cuốn sổ tay ghi chép chung" mà cô và Minh đã dùng trong những ngày đầu đại học, những ngày tháng mà họ còn vụng dại, còn chưa biết cách gọi tên những rung động đầu đời.
Ngón tay Ngân run run chạm vào bìa sổ. Cảm giác mềm mại, quen thuộc của giấy bìa dưới đầu ngón tay cô, như một cánh cổng mở ra cả một bầu trời ký ức. Cô nhớ như in những buổi chiều tan học, họ cùng ngồi lại thư viện, hay một quán cà phê nhỏ ven đường, cùng nhau ghi chép những điều linh tinh vào cuốn sổ này. Nó không phải là một cuốn nhật ký tình yêu, mà giống như một cuốn biên niên sử của tình bạn chớm nở, của những suy nghĩ ngây thơ và những ước mơ giản dị.
Cô khẽ vuốt ve bìa sổ, rồi từ từ mở ra. Từng trang giấy hiện lên những nét chữ viết vội, có khi là của cô, có khi là của Minh, xen kẽ vào nhau. Những hình vẽ nguệch ngoạc của những con vật ngộ nghĩnh, những bông hoa nhỏ, những phác thảo về Hồ Gươm hay những góc phố cổ Hà Nội mà họ từng đi qua. Có những dòng ghi chú nhỏ hỏi han về bài tập, về lịch học, những câu thơ chép vội từ một bài hát yêu thích, những câu đố vui mà Minh thường đưa ra để chọc ghẹo cô. Mỗi trang là một mảnh ký ức, một khoảnh khắc của thời thanh xuân vụng dại, của tình yêu chớm nở, được ghi lại một cách chân thực nhất, không chút tô vẽ.
Ngân lật từng trang, chậm rãi, như thể sợ làm vỡ tan những mảnh ký ức mỏng manh. Mùi giấy cũ thoang thoảng xộc vào mũi, đưa cô trở về những ngày tháng xa xưa. Cô nhìn thấy nét chữ ngay ngắn, có phần cầu kỳ của mình bên cạnh nét chữ có phần phóng khoáng, hơi cứng của Minh. Họ đã từng chia sẻ biết bao điều nhỏ nhặt trong cuốn sổ này, những điều mà có lẽ, nếu nói ra bằng lời, sẽ trở nên ngượng ngùng và khó xử. Cuốn sổ tay này chính là cầu nối giữa hai tâm hồn, là nơi họ có thể bày tỏ những suy nghĩ, cảm xúc một cách gián tiếp, nhưng sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào.
Cô dừng lại ở một trang giấy đã hơi ố vàng. Ở đó, có một phác thảo Hồ Gươm được vẽ bằng bút chì, những đường nét đơn giản nhưng tinh tế, phảng phất phong cách của Minh. Và bên dưới, là một dòng chữ viết tay của Hoàng Minh, với nét mực đã phai màu theo thời gian: "Hà Nội mùa này, đẹp nhất khi có cậu." Dòng chữ ấy, ngắn gọn, nhưng chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc, một lời tỏ tình thầm lặng mà cô đã từng đọc, từng cảm nhận được, nhưng chưa bao giờ dám đối mặt một cách trực diện.
Ngân đưa ngón tay khẽ lướt trên từng nét chữ của Minh. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô, nhưng cũng đi kèm với một nỗi xót xa khôn tả. Cuốn sổ này... đã bao lâu rồi cô không mở ra? Bao lâu rồi cô đã cố tình cất giấu nó, cất giấu những ký ức ngọt ngào nhưng cũng đầy bâng khuâng ấy? Những dòng chữ này... từng là cả thế giới của họ. Từng là minh chứng cho một tình yêu non trẻ, trong sáng, chớm nở giữa lòng Hà Nội. "Mình đã cất giấu nó kỹ đến mức quên mất nó quan trọng đến thế nào," Ngân thầm nghĩ. Cô đã để những lo toan của cuộc sống, những áp lực của tương lai, những thay đổi của bản thân che lấp đi những ký ức quý giá này.
Tiếng mưa phùn vẫn đều đặn gõ tí tách trên cửa kính, như một lời nhắc nhở về sự trôi chảy của thời gian. Ngân nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng hơn từng rung động trong lòng. Sự độc lập, sự trưởng thành mà cô đã dày công xây dựng bỗng trở nên mong manh trước những kỷ niệm này. Cô đã nghĩ rằng mình có thể mạnh mẽ đối mặt với mọi thứ một mình, rằng mình không cần phải dựa dẫm vào bất kỳ ai, kể cả Minh. Nhưng giờ đây, khi đối diện với những dòng chữ cũ kỹ này, cô nhận ra rằng, một phần trong cô vẫn luôn khao khát sự kết nối ấy, khao khát được chia sẻ, được yêu thương.
Nỗi sợ hãi về việc những khoảng cách vô hình sẽ lớn dần lên, những điều chưa nói sẽ chất chồng bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô nhận ra rằng, việc cất giấu những ký ức này cũng đồng nghĩa với việc cô đang cất giấu một phần của chính mình, một phần của tình yêu mà cô đã từng có, và có lẽ, vẫn còn đang có. Ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm đang chứa đựng bao nhiêu là suy tư. Cuốn sổ tay nhỏ bé ấy, giờ đây không chỉ là một vật kỷ niệm, mà là một lời thức tỉnh, một lời mời gọi cô hãy đối mặt với quá khứ, để tìm thấy câu trả lời cho tương lai.
***
Cùng lúc đó, tại căn phòng trọ nhỏ của mình, trên tầng áp mái khu tập thể cũ, Hoàng Minh ngồi bên bàn học, ánh đèn vàng hắt hiu từ chiếc đèn bàn duy nhất. Tiếng mưa phùn tí tách ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa cũ kỹ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm đông Hà Nội. Không khí trong phòng Minh không có mùi hương tinh dầu dịu nhẹ như phòng Ngân, mà chỉ thoảng mùi sách cũ, mùi ẩm mốc nhẹ của tường nhà đã ngả màu, và chút mùi thuốc lào thoang thoảng từ căn phòng bên cạnh của ông bác xe ôm. Chiếc áo khoác dày cộp vẫn còn vương mùi mưa phùn và gió lạnh, vắt hờ trên chiếc ghế gỗ đơn sơ.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi với Lê Ngân tối nay, hay đúng hơn là những khoảng lặng đầy ý nghĩa, cứ ám ảnh tâm trí cậu. Cậu nhớ bàn tay Ngân hơi lạnh khi cậu nhẹ nhàng đặt tay mình lên, nhớ ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía Tháp Rùa, và cả nụ cười mỉm của cô khi cậu nói lời tạm biệt. Những khoảnh khắc ấy, dù không có nhiều lời nói, nhưng lại chất chứa một sức nặng vô hình, một sự kết nối sâu sắc mà cậu cảm nhận được. Tuy nhiên, đi kèm với sự kết nối ấy là một nỗi lo lắng, một áp lực vô hình. Cậu cảm thấy mình không thể tiếp tục né tránh những điều chưa nói, những câu hỏi về tương lai mà cả hai đều đang mang trong lòng.
Minh thở dài một tiếng nặng nề, hơi thở hóa thành làn khói mờ ảo trong không khí lạnh lẽo. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, màn mưa phùn dày đặc khiến phố phường trở nên mờ ảo, những ánh đèn đường lấp lánh như những đốm lửa cô đơn trong màn đêm. Hà Nội đêm đông, luôn mang một vẻ đẹp u hoài, một sự tĩnh lặng đến nao lòng, và cũng là nơi cất giấu biết bao nhiêu câu chuyện. Cậu tự hỏi, Ngân giờ này đang làm gì? Liệu cô ấy có đang suy nghĩ giống cậu không? Hay những suy tư của cô ấy còn sâu xa hơn, phức tạp hơn những gì cậu có thể tưởng tượng?
Cậu cảm thấy một áp lực vô hình, một sự thôi thúc mạnh mẽ phải nói ra những điều đã chất chứa bấy lâu. Từ lâu rồi, cậu đã là một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ trước sự rộng lớn và nhộn nhịp của Hà Nội. Cậu luôn mang trong mình khát vọng vươn lên, nhưng cũng không ngừng lo lắng về việc liệu mình có đủ tốt, đủ xứng đáng với một cô gái tinh tế và sâu sắc như Ngân hay không. Sự khác biệt về xuất thân, về tính cách, đôi khi tạo nên những khoảng cách vô hình, tựa như những bức tường ngăn trở giữa hai tâm hồn. Cậu sợ rằng, sự rụt rè của mình, sự ngần ngại của mình sẽ khiến cậu mất đi Ngân, mất đi tình yêu đầu đời mà cậu trân trọng hơn bất cứ điều gì.
"Ngân đã nghĩ gì khi mình nói vậy? Hay khi mình im lặng?" Minh tự hỏi. Cậu biết Ngân là một cô gái kiệm lời, đôi khi có vẻ lạnh lùng, nhưng cậu cũng biết đằng sau vẻ ngoài trầm tĩnh ấy là một tâm hồn tinh tế, đầy nhạy cảm. Cô ấy không nói ra, nhưng không có nghĩa là cô ấy không cảm nhận được. Và cậu, cũng không thể tiếp tục im lặng mãi được nữa. "Mình không thể tiếp tục như thế này nữa," cậu lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng mưa. "Đã đến lúc rồi, Minh à. Đã đến lúc phải đối mặt."
Cậu đứng dậy khỏi bàn, bước chân nặng nề nhưng đầy quyết tâm. Cậu đi đến góc phòng, nơi có chiếc ô xanh cũ kỹ dựng ở đó. Đó là chiếc ô đã chứng kiến cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ, trong một ngày đông mưa phùn ảm đạm, tại một trạm xe buýt. Một chiếc ô bị gió lật, một cái chạm tay vội vàng giữa dòng người hối hả đã khơi mào cho những rung động đầu tiên. Chiếc ô ấy, giờ đây đã bạc màu, có vài chỗ rách nhỏ, nhưng vẫn sừng sững ở đó, như một biểu tượng của những gì đã bắt đầu, và những gì vẫn còn dang dở.
Minh chạm tay vào chiếc ô xanh cũ, ngón cái vuốt nhẹ lên cán ô, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự sờn cũ của vải dù. Ký ức về ngày hôm đó ùa về, rõ ràng như mới hôm qua. Hình ảnh Ngân với mái tóc đen dài, đôi mắt trầm tĩnh, và chiếc áo khoác màu xám nhạt, hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu. Cậu nhớ lại cảm giác bối rối, ngượng ngùng khi lần đầu chạm vào tay cô, và cảm giác bình yên, ấm áp khi họ cùng trú mưa dưới mái hiên cũ.
Hà Nội không vội được đâu, câu nói ấy thường được dùng để chỉ sự chậm rãi, thanh bình của thành phố. Nhưng trong lòng Minh, một sự vội vã, một sự thôi thúc đang trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu không thể để thời gian trôi qua một cách vô định như thế này nữa. Tương lai của cậu và Ngân, của tình yêu của họ, cần một câu trả lời, một định hướng rõ ràng. Cậu đã lùi bước quá nhiều, đã ngần ngại quá lâu. Đã đến lúc phải dũng cảm đối mặt, dù kết quả có ra sao đi nữa. Tiếng mưa vẫn rơi đều, gõ nhẹ vào cửa sổ phòng Minh, như tiếng đồng hồ đếm ngược cho một quyết định quan trọng, cho một chương mới sắp mở ra trong câu chuyện của hai người.
Dù ở hai căn phòng khác nhau, Ngân với cuốn sổ tay cũ trên đùi, và Minh với chiếc ô xanh trong tay, cả hai đều chìm đắm trong dòng suy tư về quá khứ và những câu hỏi chưa lời giải đáp về tương lai. Nỗi bâng khuâng, sự giằng xé nội tâm, và dần dần, một quyết tâm lặng lẽ bắt đầu hình thành trong tâm hồn họ. Tiếng mưa phùn vẫn miên man gõ cửa, như một lời thì thầm của Hà Nội, chứng kiến sự thức tỉnh của hai trái tim, chuẩn bị cho những điều sẽ phải được nói ra.