Ánh bình minh yếu ớt ngoài kia, giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, hắt những tia nắng đầu tiên vào quán cà phê, làm bừng sáng không gian. Tiếng chim hót líu lo đâu đó vọng lại, xua đi sự tĩnh mịch của đêm dài. Đêm Hà Nội đã qua, và một ngày mới đã bắt đầu, mang theo hy vọng và những quyết định đang chờ đợi. Cậu biết, cuộc trò chuyện với Ngân sắp tới sẽ là một bước ngoặt, nhưng giờ đây, cậu đã sẵn sàng đối mặt với nó, không còn sợ hãi nữa. Những điều chưa nói sẽ được nói ra, những nỗi lo lắng sẽ được giải tỏa, và con đường phía trước, dù có gập ghềnh đến đâu, cậu cũng sẽ bước đi bằng tất cả sự chân thành của mình.
Hoàng Minh trở về phòng trọ “Gác Mái” khi nắng đã lên cao. Không còn cái lạnh cắt da, cái rét buốt của đêm đông đã dịu đi, nhường chỗ cho một buổi sáng se lạnh nhưng đầy sức sống. Cậu bước lên những bậc thang gỗ cũ kỹ, tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên trong không gian yên tĩnh. Căn phòng nhỏ trên tầng ba đón lấy ánh sáng yếu ớt của buổi sớm, xuyên qua khung cửa sổ phủ một lớp bụi mờ. Mùi ẩm mốc nhẹ nhàng, đặc trưng của những căn phòng trọ cũ kỹ Hà Nội, vẫn còn vương vấn, xen lẫn với mùi sách vở và một chút dư vị của bữa mì gói đêm qua. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận bắt đầu rộn ràng hơn, tiếng bát đũa lách cách, tiếng nói chuyện rì rầm, và xa xa là tiếng còi xe từ ngõ vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống sinh viên.
Hoàng Minh thả mình xuống chiếc giường đơn, lưng tựa vào bức tường đã ngả màu. Toàn bộ cơ thể cậu thấm mệt sau một đêm gần như thức trắng, nhưng tâm trí lại lạ thường tỉnh táo. Lời khuyên của Anh Khoa vẫn văng vẳng bên tai, từng câu, từng chữ như gột rửa đi những gánh nặng mà cậu đã mang vác bấy lâu. “Em sợ mình không đủ tốt, nhưng em đã bao giờ hỏi Ngân, cô ấy muốn gì ở em chưa? Hay em cứ tự đặt ra những gánh nặng, những tiêu chuẩn của riêng mình rồi tự dằn vặt bản thân?” Câu hỏi đó như một mũi tên xuyên thẳng vào tim cậu, khiến cậu phải nhìn lại chính mình. Cậu đã quá bận rộn với nỗi sợ hãi của bản thân, với áp lực phải “xứng đáng” với Ngân, mà quên mất rằng tình yêu không phải là một phép tính cân bằng.
Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh buổi sớm luồn qua khe cửa, chạm vào làn da. Hà Nội mùa đông này đã chứng kiến quá nhiều sự thay đổi trong cậu. Từ một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, Hoàng Minh đã dần vươn lên, tự tin hơn, kiên định hơn. Cậu không còn là thằng nhóc rụt rè, chỉ biết cúi đầu nghe theo số phận nữa. Cậu đã dám đối mặt với nỗi sợ hãi, dám theo đuổi ước mơ của mình, và giờ đây, cậu cũng phải dám đối mặt với tình yêu của mình. Ngân xứng đáng có được sự chân thành, và cậu cũng vậy. Cậu không thể cứ mãi trốn tránh, không thể cứ để những điều chưa nói trở thành gánh nặng giữa hai người. Cái kết của câu chuyện này, dù là viên mãn hay chia ly, cũng phải được viết ra bằng sự dũng cảm và thẳng thắn.
Hoàng Minh ngồi dậy, cơ thể giãn ra một cách chậm rãi. Cậu tiến đến bên cửa sổ, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ đã cũ, để gió lạnh ùa vào. Sương đêm vẫn còn giăng mắc, phủ một lớp màn mờ ảo lên những mái nhà xám ngắt và những hàng cây trơ trụi. Xa xa, một vài tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp mây dày, hứa hẹn một ngày không quá ảm đạm. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh luồn vào phổi, đánh thức từng tế bào. Sự tĩnh lặng của buổi sớm, tiếng chim hót líu lo đâu đó, tất cả như tiếp thêm sức mạnh cho cậu.
Cậu với lấy chiếc điện thoại cũ kỹ trên bàn học. Màn hình sáng lên, hiển thị một vài tin nhắn chưa đọc từ bạn bè và một cuộc gọi nhỡ từ mẹ. Cậu lướt qua, nhưng tâm trí chỉ tập trung vào một việc duy nhất: gửi tin nhắn cho Ngân. Cậu muốn nói cho cô ấy biết tất cả, không còn giữ lại bất cứ điều gì. Nhưng bắt đầu từ đâu? Nói như thế nào để cô ấy hiểu, để cô ấy không cảm thấy bị áp đặt, hay bị tổn thương? Cậu bắt đầu soạn một tin nhắn dài, từng câu chữ như những con sóng nhỏ xô vào bờ cát. Cậu kể về cảm xúc của mình, về những nỗi sợ hãi đã đeo bám cậu bấy lâu, về những lời Anh Khoa đã nói, và về quyết tâm của cậu. Nhưng rồi, cậu lại xóa đi. Tin nhắn quá dài, quá phức tạp, nó không giống cách cậu và Ngân vẫn thường nói chuyện.
Cậu thử lại, lần này ngắn gọn hơn, trực tiếp hơn. “Ngân, mình cần nói chuyện với cậu. Một cuộc nói chuyện thật sự, không trốn tránh nữa. Cậu có thể gặp mình vào chiều nay không?” Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình. Có lẽ đây là cách tốt nhất. Ngân không phải là người thích sự vòng vo. Sự thẳng thắn, dù đôi khi có chút khô khan, lại là điều cô ấy trân trọng. Cậu hít thêm một hơi sâu, ngón tay do dự một lúc trên nút “Gửi”, rồi bấm. Tin nhắn được gửi đi, mang theo tất cả sự lo lắng, hy vọng và quyết tâm của Hoàng Minh. Cậu đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng đã bắt đầu lan tỏa mạnh hơn, xua đi màn sương mờ. Một ngày mới đã thực sự bắt đầu, và cùng với nó, một chương mới trong câu chuyện của cậu và Ngân. Cậu không biết kết quả sẽ ra sao, nhưng cậu đã sẵn sàng đối mặt.
***
Buổi chiều cùng ngày, Quán Cà phê “Hoa Sữa” vẫn mang một vẻ trầm mặc, cổ kính quen thuộc. Ngôi nhà ống cũ được sơn màu xanh ngọc bích nhạt, với cửa gỗ kính và ban công nhỏ có giàn hoa giấy khô héo vì cái rét đông, vẫn đứng đó như một chứng nhân lặng lẽ giữa lòng Hà Nội. Bên trong, không gian ấm cúng hơn nhờ ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây treo lơ lửng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc và bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một hương vị đặc trưng, xoa dịu những tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ loa nhỏ, tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách, và tiếng lật trang sách của những người đang đắm chìm vào thế giới riêng, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm.
Lê Ngân và Mai Chi ngồi ở một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố nhỏ đang dần lên đèn. Ngân trông có vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu và trầm của cô hơi thâm quầng, thể hiện một đêm dài không ngủ yên. Mái tóc đen dài thường ngày được buộc gọn gàng, nay buông xõa nhẹ nhàng, càng làm tăng thêm vẻ u buồn. Cô mặc một chiếc áo len màu ghi xám, đơn giản nhưng thanh lịch, càng làm nổi bật dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô. Trước mặt cô là ly cà phê đã nguội đi một nửa, hơi ấm từ đó đã chẳng còn đủ để xoa dịu cái lạnh trong lòng.
Mai Chi nhìn bạn, ánh mắt đầy lo lắng. Cô bạn thân năng động, cá tính của Ngân, với mái tóc cắt ngắn ngang vai và đôi mắt sắc sảo, luôn là người thấu hiểu và mạnh mẽ. Cô khoác một chiếc áo khoác jeans đơn giản nhưng phong cách, đối lập với vẻ trầm tư của Ngân. Mai Chi đặt tách trà gừng xuống bàn, khẽ đẩy về phía Ngân như muốn truyền thêm hơi ấm.
“Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?” Mai Chi hỏi, giọng nói ấm áp nhưng có chút bực dọc vì thấy bạn mình cứ mãi u sầu. “Trông mày cứ như người mất hồn ấy. Mày không ngủ được à?”
Lê Ngân khẽ lắc đầu, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ, nhìn dòng người hối hả trên phố. “Tao ngủ không được, Chi ạ. Tối qua… Minh đã nói chuyện với tao.” Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng chất chứa đầy nỗi niềm. “Minh nói… về tất cả. Về những gì nó đã suy nghĩ, những gì nó đã trải qua. Về việc nó sợ không đủ tốt, về việc nó sợ mất tao.”
Mai Chi lắng nghe, đôi mắt sắc sảo của cô chăm chú nhìn vào Lê Ngân. “Và mày đã nói gì?”
Ngân khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn khói mờ ảo trong không khí lạnh. “Tao… tao không biết phải làm gì, Chi ạ. Nó nói nó muốn có một tương lai rõ ràng với tao, nó muốn được ở bên tao. Nhưng tao lại sợ… sợ mất đi sự tự chủ của mình, sợ bị ràng buộc, sợ những điều chưa biết ở phía trước. Tao sợ nếu mình quá phụ thuộc vào tình cảm, mình sẽ mất đi chính mình, mất đi con đường mình đã chọn. Nhưng rồi… tao cũng sợ mất đi nó.”
Mai Chi đặt tay lên tay Ngân, khẽ siết nhẹ như một lời động viên. Bàn tay cô ấm áp, khác hẳn với cái lạnh của ly cà phê trong tay Ngân. “Tình yêu đầu, ai mà không sợ chứ, Ngân. Đặc biệt là cái kiểu tình yêu của chúng mày, cứ nhẹ nhàng, cứ ngập ngừng, cứ chất chứa bao nhiêu điều chưa nói. Nhưng mày đã trưởng thành rồi, Ngân. Mày không còn là cô bé chỉ biết né tránh cảm xúc của mình nữa. Mày phải đối diện thôi.”
Ngân nhìn xuống bàn, ngón tay khẽ vuốt ve miệng ly cà phê. “Tao biết. Tao biết là tao phải đối diện. Nhưng cảm giác này… nó giằng xé tao quá. Một bên là khao khát được tự do, được sống với những lý tưởng của riêng mình, được chứng tỏ bản thân. Một bên là cảm giác ấm áp, an toàn khi có Minh bên cạnh. Tao nghĩ về những ngày đầu ở Hà Nội, về cái rét cắt da đầu đông, về những cơn mưa phùn dai dẳng, về mùi hoa sữa nồng nàn… Tất cả đều có Minh ở đó. Nó như một phần của Hà Nội, của thanh xuân của tao vậy.”
Mai Chi gật đầu. “Đúng vậy. Hà Nội đã chứng kiến tình yêu của chúng mày từ những ngày đầu bỡ ngỡ. Từ những lần trú mưa dưới mái hiên cũ, những buổi tan học cùng nhau, cho đến bây giờ. Minh đã thay đổi rất nhiều vì mày, Ngân ạ. Nó đã mạnh mẽ hơn, kiên định hơn. Nó không còn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè ngày xưa nữa. Và mày cũng vậy. Mày cũng đã mở lòng hơn, đã biết cách chấp nhận và thấu hiểu hơn. Tình yêu đâu phải là sự ràng buộc, Ngân. Tình yêu là sự tự nguyện. Là hai người cùng nắm tay nhau đi trên một con đường, nhưng vẫn có khoảng không cho riêng mỗi người.”
Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt Mai Chi. “Mày nói đúng. Có lẽ tao đã quá cứng nhắc. Tao luôn nghĩ độc lập là phải tự mình làm tất cả, tự mình chịu đựng tất cả. Nhưng đôi khi, chấp nhận sự giúp đỡ, chấp nhận một mối quan hệ cũng là một cách để trưởng thành, đúng không?”
“Đương nhiên rồi,” Mai Chi khẳng định. “Chẳng ai sống một mình được trên đời này cả. Quan trọng là mày tìm được người phù hợp để cùng bước đi. Minh là một chàng trai tốt, Ngân ạ. Nó chân thành, nó kiên trì. Mày đã thấy nó nỗ lực vì mày nhiều đến mức nào chưa? Nó đã vượt qua bao nhiêu nỗi sợ hãi để có thể nói ra những lời đó với mày.”
Ngân im lặng, những lời của Mai Chi như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn đang giằng xé của cô. Cô nhớ lại ánh mắt của Hoàng Minh khi cậu nói những lời đó, sự kiên định ẩn sau vẻ rụt rè thường ngày. Cô biết cậu đã phải đấu tranh rất nhiều. Và cô cũng vậy, cô cũng phải đấu tranh với chính mình. Cô đã quen với việc tự mình giải quyết mọi thứ, tự mình đưa ra quyết định. Việc chia sẻ gánh nặng, chia sẻ tương lai với một người khác, đối với cô, là một bước ngoặt lớn.
Ngân khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. “Cảm ơn mày, Chi. Mày luôn là người khiến tao nhìn rõ mọi chuyện hơn.”
Mai Chi vỗ nhẹ vào tay Ngân. “Bạn bè mà. Giờ thì sao? Mày định để nó chờ đợi mãi à? Hay mày định cứ mãi trốn tránh?”
Ngân nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hà Nội. Những hàng cây hoa sữa cuối mùa vẫn còn trơ trụi, nhưng đâu đó, cô vẫn cảm nhận được chút hương nồng nàn còn vương vấn trong không khí lạnh. Đó là mùi hương của ký ức, của tuổi trẻ, của tình yêu đầu. Cô nhận ra rằng, cô không còn là cô gái khép kín, sợ hãi như trước. Cô đã trải qua quá nhiều điều, đã trưởng thành hơn rất nhiều. Độc lập là cần thiết, nhưng kết nối cũng vậy. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong những suy tư của riêng mình. Đã đến lúc phải đối mặt.
***
Đêm muộn, căn hộ của Lê Ngân chìm trong ánh đèn vàng dịu. Ngoài trời, cái rét ngọt của Hà Nội đã trở lại, buốt giá hơn, và có lẽ, một cơn mưa phùn dai dẳng nữa đang sắp sửa ghé thăm. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh luồn vào căn phòng ấm áp. Lê Ngân ngồi trên chiếc ghế bành yêu thích của mình, được kê cạnh cửa sổ, nơi cô thường ngồi đọc sách hay ngắm nhìn phố phường. Căn phòng của cô vẫn luôn giữ được vẻ ấm cúng và riêng tư, dù đôi khi hơi bừa bộn với những chồng sách, những bản vẽ phác thảo dang dở và những đồ dùng cá nhân được sắp xếp một cách ngẫu hứng. Mùi sách cũ quyện với mùi nước xả vải dịu nhẹ từ chăn ga, và thoảng chút hương tinh dầu thư giãn mà cô thường đốt mỗi tối, tạo nên một không gian đặc trưng của riêng cô.
Trên chiếc bàn nhỏ trước mặt, cuốn sổ tay ghi chép chung của cô và Hoàng Minh nằm đó, mở ra ở một trang bất kỳ. Cô nhìn chằm chằm vào những dòng chữ của Hoàng Minh ngày nào, nét chữ mạnh mẽ nhưng vẫn có chút vụng về, ghi lại những buổi học nhóm, những kế hoạch cho dự án chung. Bên cạnh đó là những nét vẽ nguệch ngoạc của chính cô, những hình ảnh cô vô tình phác thảo khi đang nghe Minh nói chuyện. Cuốn sổ tay ấy, không chỉ là một vật kỷ niệm, mà còn là một tấm gương phản chiếu hành trình tình yêu của hai người, từ những ngày đầu dè dặt cho đến những khoảnh khắc chân thành nhất.
Những lời Mai Chi nói lúc chiều cứ vang vọng trong đầu cô, như một dòng chảy xiết cuốn đi những lo lắng, những băn khoăn. “Mày đã trưởng thành rồi, Ngân. Mày phải đối diện thôi.” Cô biết Mai Chi nói đúng. Cô không thể cứ mãi trốn chạy cảm xúc của mình, không thể cứ mãi giằng xé giữa độc lập và khao khát gắn bó. Hà Nội đã dạy cô nhiều điều, dạy cô cách sống, cách yêu, cách trưởng thành. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi cô còn là một cô gái Hà Nội gốc, trầm tĩnh và có chút lạnh lùng, luôn giữ một khoảng cách nhất định với mọi người. Nhưng Hoàng Minh đã đến, mang theo sự chân thành và kiên trì, dần phá vỡ bức tường phòng thủ trong lòng cô.
Cô nhận ra mình không còn là cô gái khép kín, sợ hãi những điều chưa biết như trước. Những năm tháng đại học, những trải nghiệm ở Hà Nội, và đặc biệt là mối quan hệ với Hoàng Minh, đã mài dũa cô, giúp cô trở nên mạnh mẽ và thấu hiểu hơn. Cô vẫn trân trọng sự độc lập, nhưng giờ đây cô hiểu rằng, độc lập không có nghĩa là cô phải gạt bỏ đi tình yêu, gạt bỏ đi sự kết nối. Độc lập là khả năng đưa ra lựa chọn của riêng mình, và đôi khi, lựa chọn đó chính là chấp nhận một mối quan hệ, chấp nhận một người sẽ cùng mình sẻ chia con đường.
Cô khẽ chạm vào chiếc khăn len dệt tay mà Hoàng Minh đã tặng cô vào một mùa đông rất lạnh. Sợi len mềm mại, ấm áp, như chính tình cảm mà cậu dành cho cô, bền bỉ và chân thành. Nó không phải là một sự ràng buộc, mà là một sự nâng đỡ. Nó không lấy đi sự tự chủ của cô, mà bổ sung, làm cho cuộc sống của cô trở nên phong phú hơn.
Lê Ngân hít một hơi sâu, đôi mắt sâu và trầm của cô ánh lên một tia sáng kiên định. Cô đã sẵn sàng để đối diện, dù kết quả có ra sao. Cô sẽ không còn trốn tránh nữa. Cô sẽ lắng nghe Hoàng Minh, và cô cũng sẽ nói ra tất cả những gì cô đang nghĩ, những gì cô mong muốn. Những điều chưa nói, đã đến lúc phải được nói ra.
Cô với lấy chiếc điện thoại nằm trên bàn. Màn hình sáng lên. Một tin nhắn mới vừa đến. Từ Hoàng Minh. Cô biết ngay. Trái tim cô khẽ đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác vừa hồi hộp vừa nhẹ nhõm. Cô hít thêm một hơi, ngón tay run rẩy nhẹ khi chạm vào màn hình.
Nội dung tin nhắn rất ngắn gọn, đúng với phong cách của Hoàng Minh: "Ngân, mình cần nói chuyện với cậu. Một cuộc nói chuyện thật sự, không trốn tránh nữa. Cậu có thể gặp mình vào chiều nay không?"
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong căn phòng trọ nhỏ trên gác mái, Hoàng Minh đang ngồi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Cậu đã gửi tin nhắn từ lúc sáng, và từng giây trôi qua như một thế kỷ. Cái lạnh của đêm đông dường như càng tăng thêm sự căng thẳng trong lòng cậu. Tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng còi xe từ xa vọng lại, tất cả đều trở nên rõ ràng hơn, như những âm thanh của sự chờ đợi. Cậu tự hỏi Ngân sẽ phản ứng thế nào? Cô ấy có chấp nhận gặp cậu không? Hay cô ấy sẽ từ chối, và mọi thứ sẽ chấm dứt ngay cả trước khi cậu có cơ hội nói ra hết lòng mình?
Nhưng rồi, một cảm giác bình yên lạ thường chợt đến. Dù kết quả có ra sao, cậu đã làm điều mà cậu cần phải làm. Cậu đã dũng cảm đối diện với nỗi sợ hãi của mình, đã chân thành bày tỏ mong muốn của mình. Đó đã là một sự trưởng thành lớn lao. Hoàng Minh khẽ thở ra, một làn khói mờ ảo thoát ra từ môi cậu trong không khí lạnh.
Màn hình điện thoại của cậu chợt sáng lên. Một thông báo tin nhắn mới. Từ Lê Ngân.
Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, trái tim đập mạnh hơn bao giờ hết. Cậu biết, đây sẽ là một bước ngoặt. Những điều chưa nói, cuối cùng cũng sẽ được giải tỏa. Và dù con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu, cậu cũng sẽ bước đi bằng tất cả sự chân thành của mình.