Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 30

Hơi Ấm Đầu Đông, Những Khởi Đầu Mới

3174 từ
Mục tiêu: Kết thúc Arc 1 bằng cách củng cố sự gắn kết chớm nở giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, cho thấy họ đã nhận ra sự hiện diện của đối phương.,Khắc họa sự thích nghi và tự tin ngày càng tăng của Hoàng Minh trong cuộc sống ở Hà Nội.,Giới thiệu ấn tượng hai nhân vật mới: Anh Khoa (key_ally) và Ông Lâm (employer), mở ra một tuyến truyện mới cho Hoàng Minh là công việc làm thêm tại quán cà phê sách.,Thiết lập Quán Cà phê 'Hoa Sữa' như một địa điểm quan trọng, mang ý nghĩa biểu tượng cho sự phát triển của câu chuyện.,Tạo tiền đề vững chắc cho Arc 2, nơi mối quan hệ và các tuyến nhân vật sẽ phát triển sâu sắc hơn.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Anh Khoa, Ông Lâm
Mood: Hopeful, warm, reflective, slightly romantic, establishing a new phase.
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh đầu đông trở nên rõ rệt hơn, gió lùa qua lớp áo khoác dày. Nhưng trong lòng cậu, không còn cảm giác cô đơn hay bỡ ngỡ. Thay vào đó là một sự bâng khuâng khó tả, một chút ngọt ngào, một chút mong chờ. Cậu biết, những khoảnh khắc như đêm nay, những lời nói chưa trọn vẹn, những ánh mắt chạm nhau, và cả mùi hoa sữa cuối mùa vương vấn, sẽ là sợi chỉ mỏng manh nhưng bền chặt, dệt nên những câu chuyện tiếp theo của họ. Hà Nội vẫn trầm mặc trong màn đêm, như một nhân chứng thầm lặng cho những điều chưa nói, và những kết nối khẽ khàng đang dần sâu sắc hơn trong những ngày tươi trẻ của Minh và Ngân.

Hoàng Minh đứng đó thật lâu, cho đến khi không còn nhìn thấy chút ánh sáng nào từ chiếc xe buýt nữa, và con phố phía trước chìm vào sự tĩnh lặng của đêm muộn. Gió đêm nay thực sự rất mạnh, mang theo hơi lạnh buốt của Hà Nội cuối tháng mười một, lùa qua từng kẽ lá bàng đã ngả màu đỏ úa, tạo nên những âm thanh xào xạc khô khốc. Cậu rụt vai, vùi mặt sâu hơn vào chiếc khăn len đã sờn cũ, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường. Bước chân cậu trên vỉa hè lát gạch cũ kỹ dường như cũng nhẹ nhàng hơn. Cậu không còn cảm thấy sự nặng nề, lạc lõng như những ngày đầu mới lên thành phố. Thay vào đó là một cảm giác lơ lửng, bồng bềnh, như thể những rung động vừa chớm nở đã nâng bổng tâm hồn cậu lên khỏi mặt đất sần sùi.

Minh vừa đi vừa miên man suy nghĩ về cuộc trò chuyện với Ngân. Về mùi hoa sữa mà cô gái Hà Nội ấy đã cảm nhận, về nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ của cô, và cả lời "Mai gặp lại" đầy ẩn ý. Cậu chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình sẽ cảm thấy thân thuộc với Hà Nội đến vậy, không còn giật mình bởi tiếng còi xe inh ỏi, không còn bối rối trước những ngõ ngách chằng chịt, và đặc biệt, không còn cảm thấy cô đơn giữa dòng người hối hả. Có lẽ, Ngân đã trở thành một phần của Hà Nội trong tâm trí cậu, một phần tinh tế, sâu lắng, giúp cậu nhìn thấy những vẻ đẹp ẩn chứa mà trước đây cậu chưa từng để ý. Cái lạnh có thể cắt da, nhưng hơi ấm từ những điều không nói đã sưởi ấm tâm hồn cậu, làm tan đi những lo âu, bỡ ngỡ.

Khi về đến phòng trọ, ánh đèn vàng vọt từ ô cửa sổ nhỏ vẫn còn hắt ra một vệt sáng yếu ớt xuống con ngõ cụt. Mấy đứa bạn cùng dãy đã ngủ say, tiếng ngáy khò khò vọng ra từ các phòng bên cạnh. Minh khẽ khàng mở cửa, bước vào căn phòng quen thuộc. Căn phòng nhỏ, chật chội, nhưng giờ đây lại mang một vẻ ấm cúng lạ thường. Cậu cởi chiếc áo khoác dày, treo gọn gàng lên móc, rồi ngồi xuống chiếc giường đơn, mắt hướng về phía ô cửa sổ. Ngoài kia, đêm Hà Nội vẫn giăng mắc một màu đen thăm thẳm, nhưng cậu biết, đâu đó vẫn còn những ánh đèn đường thức khuya, những gánh hàng rong còn chưa nghỉ, và cả những tâm hồn đang thổn thức như cậu. Cậu lấy điện thoại ra, lướt qua vài tin nhắn của Đức Anh về bài tập nhóm, rồi dừng lại ở số của Ngân. Cậu muốn nhắn một điều gì đó, một lời chúc ngủ ngon, hay chỉ là một câu hỏi thăm đơn giản. Nhưng rồi cậu lại thôi. Cậu sợ rằng sự vội vàng của mình sẽ phá vỡ cái sự tinh tế, cái nhẹ nhàng mà họ vừa tạo dựng. Cậu khẽ đặt điện thoại xuống, rồi chìm vào giấc ngủ, mang theo hình ảnh nụ cười của Ngân và mùi hoa sữa cuối mùa.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu đông dịu dàng len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ "Gác Mái", vẽ lên bức tường ẩm mốc những vệt sáng vàng nhạt. Cái lạnh vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng không còn quá buốt giá nữa, mà mang theo một vẻ se sắt dễ chịu, như cái "rét ngọt" đặc trưng của Hà Nội. Tiếng rao hàng của bà bán xôi từ đầu ngõ vọng vào, xen lẫn tiếng xe máy nổ lách tách và tiếng người qua lại. Hoàng Minh thức dậy, vươn vai sảng khoái. Đêm qua cậu ngủ rất ngon, một giấc ngủ không mộng mị, nhưng vẫn vương vấn chút bâng khuâng ngọt ngào từ cuộc gặp gỡ với Ngân.

Cậu gấp chiếc chăn bông gọn gàng, xếp chồng lên gối, rồi bước ra ban công nhỏ. Hít một hơi thật sâu, lồng ngực cậu căng tràn không khí trong lành, se lạnh. Cậu nhìn ngắm những mái nhà cũ kỹ lợp ngói rêu phong, những giàn cây leo xanh mướt trên ban công đối diện, và cả những sợi dây điện chằng chịt như mạng nhện. Hà Nội không còn xa lạ nữa. Nó đã trở thành một phần của cậu, một phần mà cậu đang dần khám phá, yêu mến. Từ góc nhìn trên cao này, cậu cảm nhận được nhịp sống chậm rãi nhưng không kém phần sôi động của những con ngõ nhỏ, những con người lao động cần mẫn.

Trong đầu Minh vẫn văng vẳng lời "Mai gặp lại" của Ngân. Nụ cười tinh tế của cô, ánh mắt trầm lắng nhưng ấm áp, đã thổi một luồng gió mới vào tâm hồn cậu. Cậu cảm thấy mình cần phải cố gắng hơn nữa, không chỉ trong học tập mà còn trong cuộc sống, để xứng đáng với những cơ hội mà Hà Nội mang lại, và hơn hết, để xứng đáng với cái nhìn đầy tin cậy mà Ngân đã dành cho cậu. Cậu biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, cậu không còn cảm thấy đơn độc. Có Ngân, dù chỉ là một hình bóng mờ nhạt trong tâm trí, nhưng cũng đủ để thắp lên trong cậu một ngọn lửa hy vọng.

Hôm nay là một ngày quan trọng. Cậu sẽ bắt đầu công việc làm thêm tại Quán Cà phê "Hoa Sữa". Minh chuẩn bị quần áo tươm tất, là lượt phẳng phiu chiếc áo sơ mi đã bạc màu nhưng vẫn sạch sẽ. Cậu soi mình trong tấm gương đã ố vàng, chỉnh lại mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng. Dáng người cậu hơi gầy, nhưng đôi mắt đã bớt đi vẻ ngơ ngác thường thấy, thay vào đó là sự quyết tâm và một chút tự tin mới mẻ. Cậu hít thở sâu một lần nữa, xua đi những lo lắng còn vương vấn trong lòng. "Cố gắng lên, Hoàng Minh," cậu tự nhủ. "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

Cậu xuống bếp nấu vội gói mì tôm, ăn ngấu nghiến rồi xách chiếc cặp đã cũ kỹ, bước ra khỏi phòng. Con ngõ nhỏ vẫn ồn ào như mọi khi, nhưng đối với Minh, nó đã trở nên thân thuộc hơn bao giờ hết. Cậu đi bộ ra bến xe buýt, nơi đêm qua cậu và Ngân đã chia tay. Nắng đầu đông trải vàng trên những tán cây, những mái nhà, nhuộm một màu ấm áp lên cả thành phố đang cựa mình thức giấc. Minh mỉm cười. Một khởi đầu mới, cậu nghĩ, một khởi đầu tràn đầy hy vọng và những điều tốt đẹp đang chờ đợi.

***

Hoàng Minh bước vào Quán Cà phê "Hoa Sữa" khi kim đồng hồ vừa chỉ đúng mười hai giờ trưa. Khác với vẻ ồn ào náo nhiệt của những con phố bên ngoài, không gian bên trong quán như một thế giới hoàn toàn khác, tách biệt khỏi mọi bon chen, hối hả. Ngay khi cánh cửa gỗ kính màu xanh ngọc bích nhạt khẽ mở ra, một làn hương thơm nồng nàn của cà phê rang xay quyện lẫn mùi sách cũ và thoang thoảng chút mùi hoa sữa cuối mùa ùa vào mũi cậu. Mùi hương ấy không quá nồng, mà dịu dàng, lôi cuốn, khiến tâm hồn cậu lập tức trở nên thư thái.

Ngôi nhà ống cũ được cải tạo lại, nhưng vẫn giữ được nét cổ kính đặc trưng của Hà Nội. Trần nhà cao, những bức tường gạch để trần được trang trí bằng những bức tranh phong cảnh cũ, những bức ảnh trắng đen của Hà Nội xưa. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng và những dải đèn dây nhỏ xíu khiến không gian trở nên ấm cúng lạ thường. Những kệ sách gỗ cao ngất, chất đầy những cuốn sách đủ mọi thể loại, từ văn học đến triết học, từ tiểu thuyết đến thơ ca, tạo nên một thư viện nhỏ mà ai cũng ao ước. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, không lời, vang vọng khắp gian phòng, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách và tiếng lật trang sách sột soạt. Cả quán như một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu mọi giác quan.

Ông Lâm, chủ quán, đang ngồi ở một góc khuất, đeo kính lão và đọc một cuốn sách bìa da cũ. Ông là một người đàn ông trung niên, dáng người hơi gầy, mái tóc điểm bạc, phong thái trầm ngâm và nghệ sĩ. Ông ngẩng đầu lên khi nghe tiếng chuông cửa, ánh mắt tinh tế lướt qua Hoàng Minh một lượt, rồi khẽ gật đầu, nở một nụ cười rất nhẹ, gần như không thấy.

“Chào cháu, Hoàng Minh,” giọng ông trầm ấm, nhẹ nhàng. “Cháu đến rồi. Cứ tự nhiên nhé.”

Minh có chút bối rối, cậu khẽ cúi đầu chào. “Dạ, cháu chào bác ạ.” Cậu cảm thấy mình như một trang giấy trắng giữa một bức tranh cổ điển đầy màu sắc. Cậu loay hoay không biết nên làm gì tiếp theo, đôi tay nắm chặt quai cặp sách.

Đúng lúc đó, một chàng trai trẻ với mái tóc hơi dài, đeo kính, bước ra từ quầy pha chế. Anh ta nở một nụ cười thân thiện, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. “Chào em, chắc em là Hoàng Minh phải không? Anh là Khoa, Anh Khoa. Anh làm ở đây đã lâu rồi.”

Minh thấy nhẹ nhõm hơn hẳn khi có người bắt chuyện. “Dạ, chào anh Khoa. Em là Minh ạ.”

Anh Khoa vỗ nhẹ lên vai Minh, động viên. “Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Em cứ quan sát anh làm trước nhé. Có gì không hiểu cứ hỏi anh.” Giọng Khoa điềm đạm, mang theo một sự ấm áp dễ chịu, khiến Minh cảm thấy như mình vừa gặp được một người anh.

Minh gật đầu lia lịa. “Dạ vâng, em cảm ơn anh ạ.”

Anh Khoa bắt đầu hướng dẫn Minh những công việc đầu tiên. Từ cách sắp xếp sách lên kệ sao cho ngay ngắn, cách lau dọn bàn ghế sạch sẽ, cho đến những bước cơ bản của việc pha chế cà phê. Minh quan sát từng cử chỉ của Khoa, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Cậu thấy Khoa vừa làm vừa nói chuyện với khách hàng một cách tự nhiên, thân thiện. Khách hàng ở đây cũng rất đặc biệt, họ thường là những người yêu sách, yêu cà phê, thích sự yên tĩnh và không gian hoài cổ. Họ ngồi đọc sách hàng giờ, nhấm nháp từng ngụm cà phê, đôi khi chỉ là nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn phố phường.

Minh bắt đầu học cách phân biệt các loại hạt cà phê, cách dùng máy xay, máy pha, và cả cách trang trí ly cà phê. Mọi thứ đều mới mẻ và thú vị. Đôi lúc, cậu vẫn còn lóng ngóng làm đổ nước, hay pha cà phê chưa đúng tỷ lệ, nhưng Khoa luôn kiên nhẫn hướng dẫn lại, không hề tỏ ra khó chịu. Ông Lâm thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn, rồi lại mỉm cười nhẹ và tiếp tục đọc sách. Ánh mắt của ông Lâm không hề phán xét, mà chứa đựng sự tin tưởng và khích lệ, khiến Minh có thêm động lực.

Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện vào không khí, tiếng nhạc acoustic du dương, tiếng lật trang sách sột soạt, và cả sự tĩnh lặng mà Minh chưa từng cảm nhận được ở những quán cà phê ồn ào khác. Cậu nhận ra, Quán Cà phê "Hoa Sữa" không chỉ là một nơi làm việc, mà còn là một thế giới thu nhỏ, nơi con người tìm thấy sự bình yên và tri thức. Cậu cảm thấy mình đang dần hòa nhập vào không khí này, không còn là một chàng trai tỉnh lẻ bỡ ngỡ nữa, mà là một phần của "Hoa Sữa", một phần của Hà Nội.

Cậu nhớ lại những buổi chiều ngồi một mình ở bến xe buýt, đọc sách và mơ mộng về một cuộc sống mới. Giờ đây, cậu đang sống trong giấc mơ đó. Cậu đang làm việc ở một quán cà phê sách, giữa lòng Hà Nội, nơi mỗi ngày đều có những câu chuyện mới, những kiến thức mới chờ đợi cậu khám phá. Minh cảm thấy một niềm vui sướng nhẹ nhàng, một sự mãn nguyện len lỏi trong từng tế bào. Cậu tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng hết sức, học hỏi thật nhanh, để không phụ lòng tin của Ông Lâm và Anh Khoa, và để chứng minh rằng cậu xứng đáng với cơ hội này.

***

Khi những vệt nắng cuối cùng của buổi chiều tà dần tắt hẳn trên những mái nhà cổ kính, nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng vọt, ca làm đầu tiên của Hoàng Minh tại Quán Cà phê "Hoa Sữa" cũng kết thúc. Cậu cảm thấy mệt rã rời, đôi chân mỏi nhừ vì phải đứng liên tục, nhưng trong lòng lại tràn đầy một cảm giác thành tựu khó tả. Mùi cà phê vẫn còn vương vấn trên quần áo và tóc cậu, như một dấu ấn của ngày làm việc đầu tiên.

Quán đã vãn khách, chỉ còn lại vài người ngồi đọc sách ở những góc khuất, chìm đắm trong thế giới riêng của họ. Anh Khoa bước đến bên Minh, vỗ nhẹ lên vai cậu, nở một nụ cười ấm áp.

“Hôm nay em làm tốt lắm, Minh,” Khoa nói, giọng điềm đạm. “Cứ thế này là ổn rồi. Ban đầu ai cũng bỡ ngỡ thôi. Quan trọng là em chịu khó học hỏi.”

Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ biết ơn. “Dạ, em cảm ơn anh Khoa đã chỉ bảo tận tình ạ. Em còn nhiều cái chưa biết lắm.”

Khoa xua tay. “Không sao đâu. Cứ từ từ. Anh cũng từng như em thôi. Hà Nội không vội được đâu mà.” Anh Khoa nháy mắt, rồi cúi xuống pha một ly trà gừng nóng hổi, đặt trước mặt Minh. “Uống đi cho ấm bụng. Cái rét ngọt của Hà Nội không đùa được đâu.”

Minh cầm ly trà nóng hổi, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay và xua đi cái lạnh đang len lỏi vào cơ thể. Lời nói của Khoa, cử chỉ quan tâm của anh khiến cậu cảm thấy mình không còn đơn độc. Cậu đang dần có một "chốn đứng" ở Hà Nội, không chỉ là căn phòng trọ nhỏ, mà còn là Quán Cà phê "Hoa Sữa" này, và những con người tốt bụng ở đây. Ông Lâm, từ bàn làm việc của mình, khẽ gật đầu chào tạm biệt Minh, ánh mắt ông vẫn tinh tế và đầy tin cậy.

Minh chào tạm biệt Ông Lâm và Anh Khoa, rồi bước ra khỏi quán. Con phố đã lên đèn, những ánh điện đủ màu sắc lung linh trong màn đêm, phản chiếu trên mặt đường còn ướt sương. Tiếng xe cộ đã thưa thớt hơn, nhưng vẫn đủ để tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của Hà Nội. Gió đêm nay vẫn se lạnh, nhưng không còn cảm giác buốt giá như đêm qua. Có lẽ, vì lòng cậu đã ấm hơn, vì những niềm vui nhỏ bé từ công việc mới, và cả những rung động tinh tế về một cô gái.

Cậu đi bộ dọc theo vỉa hè, ngắm nhìn những hàng cây bàng lá đỏ rực rỡ dưới ánh đèn đêm, những quán ăn đêm nghi ngút khói, và cả những cặp đôi đang nắm tay nhau đi dạo. Cậu không còn cảm thấy sự lạc lõng, bơ vơ như những ngày đầu. Hà Nội đã không còn là một thành phố xa lạ, mà đã trở thành một người bạn, một người chứng kiến những bước trưởng thành của cậu.

Đột nhiên, hình ảnh của Ngân hiện lên trong tâm trí Minh. Nụ cười nhẹ nhàng của cô, ánh mắt trầm lắng nhưng ấm áp. Cậu nhớ lại lời "Mai gặp lại" của cô đêm qua. Liệu cô có nhớ đến cậu không? Liệu cô có đang nghĩ về mùi hoa sữa như cậu không? Minh khẽ mỉm cười. Cậu đưa tay vào túi quần, lấy ra chiếc điện thoại. Ngón tay cậu lướt trên màn hình, dừng lại ở số điện thoại của Ngân. Cậu ngần ngại một lát, rồi gõ một tin nhắn ngắn gọn.

"Ngân, cậu đã về đến nhà chưa? Trời lạnh rồi."

Tin nhắn vừa gửi đi, cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Không cần quá nhiều lời lẽ hoa mỹ, chỉ một câu hỏi thăm đơn giản, chân thành. Cậu biết, đây không chỉ là một tin nhắn thông thường. Nó là một sự tiếp nối, một lời khẳng định về những điều chưa nói, về một kết nối khẽ khàng đang dần sâu sắc hơn.

Minh cất điện thoại vào túi, hít sâu làn không khí lạnh. Hà Nội về đêm thật đẹp, thật bình yên. Cậu ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như đang mỉm cười với cậu. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, dìu dịu và lãng mạn. Hoàng Minh biết, những ngày tươi trẻ của cậu ở Hà Nội, với công việc mới, những người bạn mới, và đặc biệt là với Ngân, đang dần mở ra một chương mới, đầy hứa hẹn và ấm áp. Cậu đã sẵn sàng để đón nhận tất cả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ