Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 4

Những Bước Chân Đầu Tiên Trên Giảng Đường Và Nỗi Lo Cơm Áo

3964 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự bỡ ngỡ của Hoàng Minh trong ngày đầu nhập học đại học tại Đại học Ngoại Thương.,Bắt đầu hành trình tìm kiếm việc làm thêm của Hoàng Minh để trang trải cuộc sống, thể hiện sự nỗ lực và trách nhiệm của anh.,Giới thiệu nhân vật Bác Thụ (shopkeeper) một cách ấn tượng, cho thấy sự đa dạng trong các mối quan hệ của Hoàng Minh.,Giới thiệu địa điểm Nhà của Minh Khôi, tạo sự tương phản về hoàn cảnh sống và foreshadow một nhân vật mới (Minh Khôi).,Tiếp tục nuôi dưỡng những rung động ban đầu giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua những ánh mắt thoáng qua hoặc suy nghĩ nội tâm.,Phản ánh xung đột nội tâm của Hoàng Minh về nỗi lo hòa nhập và áp lực tài chính.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến cuộc gặp gỡ định mệnh ở chương 7.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Trung, Cô Bích, Bác Thụ, Ngọc
Mood: Trầm lắng, bâng khuâng, có chút lo toan nhưng cũng đầy hy vọng và lãng mạn nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Minh và Trung rời khỏi quán bún đậu, bước đi giữa cái rét ngọt se sắt của Hà Nội. Hơi thở của cả hai hóa thành những làn khói trắng mỏng manh, tan biến vào không khí, tựa như những ưu tư vừa được trút bỏ, vừa được nạp đầy. Dù nỗi lo về tương lai, về việc làm thêm vẫn còn đó, nhưng trong lòng Minh, một sự ấm áp đã nhen nhóm, từ chén trà gừng nóng hổi của cô Bích, từ tình bạn chân thành của Trung, và cả từ cái nhìn thoáng qua của cô gái ấy ở Hồ Gươm. Hà Nội không còn quá xa lạ nữa, nó đang dần trở thành một phần của Minh, một phần của những ngày tươi trẻ, của những điều chưa nói. Và những sợi dây vô hình mà thành phố này đang dệt nên, dường như đang kéo nó và cô ấy lại gần nhau hơn, từng chút một, giữa những mùa mưa phùn và những cơn gió heo may đầu đông.

Sáng hôm sau, một ngày đầu đông se lạnh, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua tán cây, đậu xuống con ngõ nhỏ, rắc chút lấp lánh lên những mái nhà rêu phong. Hoàng Minh thức dậy sớm hơn mọi ngày, lòng vừa háo hức vừa mang chút bồn chồn. Hôm nay là ngày đầu tiên nó chính thức đặt chân vào giảng đường đại học, một cột mốc quan trọng đánh dấu sự khởi đầu của một hành trình mới. Cùng với Trung, nó khoác ba lô lên vai, bước ra khỏi phòng trọ, hòa vào dòng người hối hả trên phố. Gió sớm mơn man trên tóc, mang theo mùi ẩm của đất sau một đêm sương giăng, và một chút hương hoa sữa thoảng nhẹ từ đâu đó bay về, dù đã cuối mùa.

Đại học Ngoại Thương hiện ra trước mắt Minh như một thế giới hoàn toàn khác biệt. Nó đã từng tưởng tượng rất nhiều về ngôi trường này, nhưng thực tế vẫn khiến nó choáng ngợp. Kiến trúc hiện đại, những tòa nhà cao tầng với mặt kính phản chiếu ánh sáng mặt trời, xen lẫn những thảm cỏ xanh mướt và hàng cây cổ thụ đang rụng lá. Khuôn viên rộng rãi, từng nhóm sinh viên túm tụm trò chuyện dưới những gốc cây hoặc trên những chiếc ghế đá. Tiếng chuông báo giờ từ xa vọng lại, trầm ấm và uy nghiêm. Tiếng sinh viên nói cười rộn rã, tiếng bước chân hối hả trên những hành lang rộng, tiếng giảng bài vọng ra từ các lớp học mở cửa, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ và tri thức. Một bầu không khí trẻ trung, năng động và đầy trí tuệ bao trùm lấy không gian. Mùi sách vở, mùi cà phê từ các quán nhỏ trong trường, mùi thức ăn từ căng-tin, và cả mùi cỏ cây xanh mát sau đêm sương, tất cả cùng lúc xộc vào khứu giác Minh, làm nó cảm thấy mình như đang đứng giữa một dòng chảy lớn, vừa lạ lẫm vừa cuốn hút.

“Đông ghê mày nhỉ? Cứ như cái chợ ấy!” Trung thốt lên, giọng nó pha chút ngạc nhiên và cả thích thú, đôi mắt tròn xoe đảo quanh như muốn thu trọn mọi thứ vào tầm nhìn. Nó vỗ vai Minh, đôi mắt lấp lánh tinh nghịch.

Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu, môi mím chặt. “...Ừ.” Nó không thể thốt ra thêm lời nào. Không phải vì nó không có gì để nói, mà vì có quá nhiều điều đang lấp đầy tâm trí nó. Sự bỡ ngỡ, nỗi lo lắng về việc liệu mình có thể hòa nhập được không, liệu mình có đủ giỏi để theo kịp các bạn ở đây không. Minh là một chàng trai tỉnh lẻ, mọi thứ ở đây đều quá lớn lao, quá khác biệt so với thị trấn nhỏ bé mà nó đã lớn lên. Nó siết chặt quai cặp, cố gắng hít thở thật sâu, để mùi hương của tri thức và tuổi trẻ ấy thấm vào lồng ngực. Nó tự nhủ, đây là cơ hội, là con đường duy nhất để nó thay đổi cuộc đời mình, để không phụ lòng cha mẹ ở quê nhà.

Họ tìm đến giảng đường lớn, nơi buổi định hướng đầu tiên sẽ diễn ra. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, để lộ một không gian rộng lớn với hàng trăm chiếc ghế đã gần kín chỗ. Tiếng xì xào, tiếng cười nói chợt im bặt khi một cô gái đứng trên bục giảng, gõ nhẹ micro. Ngọc, cô lớp trưởng mà Minh đã thoáng gặp qua, với vẻ ngoài gọn gàng, nghiêm túc và chiếc kính cận trên sống mũi.

“Các bạn trật tự đi nào, thầy sắp vào lớp rồi!” Giọng Ngọc vang lên rõ ràng, dứt khoát, mang theo một sự tự tin mà Minh thầm ngưỡng mộ. Ngay lập tức, không gian trở nên yên tĩnh hơn, dù vẫn còn vài tiếng ho khan hay tiếng lật sách nho nhỏ.

Minh và Trung tìm được hai chỗ ngồi trống ở hàng ghế cuối cùng. Từ vị trí này, Minh có thể bao quát cả giảng đường. Nó cố gắng tập trung vào lời giới thiệu của thầy cô về môn học, về chương trình đào tạo, nhưng tâm trí nó vẫn còn chút bỡ ngỡ, chưa thể hoàn toàn hòa mình vào dòng chảy thông tin đang tuôn ra. Nó ghi chép cẩn thận từng câu chữ, từng gạch đầu dòng, như thể cố gắng bám víu lấy một điều gì đó chắc chắn giữa biển kiến thức mênh mông. Bàn tay nó thoăn thoắt đưa cây bút, nét chữ đều tăm tắp, nhưng ánh mắt nó vẫn vô thức lướt qua những gương mặt xa lạ xung quanh.

Và rồi, ánh mắt nó chợt dừng lại.

Ở một góc khác của giảng đường, gần cửa sổ, Lê Ngân đang ngồi. Cô ấy vẫn vậy, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, mặc một chiếc áo len mỏng màu xám tro, đơn giản mà thanh lịch. Gương mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, đôi mắt sâu và trầm, đang nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng yếu ớt của buổi sớm còn vương lại trên những tán lá vàng. Cô ấy có vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng, nhưng lại ẩn chứa một tâm hồn tinh tế, một khả năng cảm nhận cái đẹp rất riêng của thành phố này. Dù đang ở giữa một không gian ồn ào và sôi động, Ngân lại mang một vẻ trầm tư, tĩnh lặng, tựa như một bức tranh thủy mặc lạc vào một triển lãm tranh hiện đại. Hoàng Minh không biết cô ấy đang nghĩ gì, nhưng nó cảm nhận được một sự đồng điệu mơ hồ, một nỗi bâng khuâng khó tả. Ánh mắt nó dừng lại ở cô ấy lâu hơn một chút, rồi lại vội vã quay đi, tựa như một kẻ trộm vừa bị bắt quả tang. Nó cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng hình ảnh Lê Ngân cứ lẩn quẩn trong tâm trí, tựa như một giai điệu dịu dàng cứ vương vấn mãi không thôi. Hà Nội, rộng lớn là thế, nhưng dường như lại có những sợi dây vô hình kết nối những tâm hồn trẻ tuổi lại với nhau, giữa những bỡ ngỡ và những khát vọng đầu đời.

***

Buổi học đầu tiên kết thúc, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng là một niềm vui nho nhỏ cho Hoàng Minh. Nó đã chính thức bước chân vào cánh cửa đại học, một ước mơ đã ấp ủ bấy lâu. Tuy nhiên, nỗi lo về tài chính vẫn cứ luẩn quẩn trong đầu, không ngừng thôi thúc nó phải hành động. Chiều hôm đó, sau khi chia tay Trung, Minh trở về phòng trọ. Bước vào con ngõ nhỏ quen thuộc, mùi ẩm mốc và chút hương hoa ngâu từ khu vườn nhà ai đó thoảng qua. Cái lạnh của buổi chiều đông càng trở nên rõ rệt hơn, bầu trời xám xịt, báo hiệu một cơn gió mùa sắp tràn về.

Vừa bước chân vào sân, Minh đã thấy Cô Bích đang ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, tay đan len. Gương mặt phúc hậu của cô rạng rỡ khi nhìn thấy nó. "Thằng bé lại học về rồi à? Hôm nay là buổi đầu tiên phải không? Có mệt lắm không con?" Giọng cô Bích ấm áp, dịu dàng, như một lời hỏi thăm của người mẹ.

Minh khẽ mỉm cười, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. "Dạ vâng, con mới về. Cũng không mệt lắm đâu ạ, chỉ hơi lạ thôi." Nó đặt ba lô xuống, nhìn quanh sân, rồi lấy hết can đảm hỏi cô Bích, giọng hơi rụt rè: "Cô Bích ơi, cô có biết ở đâu cần người làm thêm không ạ? Con muốn tìm việc làm để trang trải chi phí học hành với phụ giúp gia đình nữa ạ."

Cô Bích ngừng tay đan, đôi mắt hiền từ nhìn Minh đầy vẻ cảm thông. "À, làm thêm hả con? Sinh viên bây giờ đứa nào cũng chịu khó đi làm thêm cả. Để cô nghĩ xem nào... À, có thằng bé hàng xóm cô, nó cũng là sinh viên, mới làm thêm ở quán cà phê sách gần đây. Để cô hỏi nó xem sao, nếu có chỗ thì cô giới thiệu cho con." Cô Bích nói, giọng tràn đầy sự quan tâm. "Thôi con cứ vào nghỉ ngơi đi, việc đó để cô hỏi cho."

Lời nói của cô Bích như một luồng gió mát xua tan đi phần nào nỗi lo lắng trong lòng Minh. Nó cảm thấy biết ơn vô cùng trước sự quan tâm chân thành của người chủ trọ. "Dạ, con cảm ơn cô nhiều lắm ạ." Nó cúi đầu chào rồi bước vào phòng, cảm thấy một chút hy vọng đã nhen nhóm. Căn phòng trọ nhỏ, với ánh đèn vàng yếu ớt, bỗng trở nên ấm cúng hơn rất nhiều.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, Minh quyết định đi mua một vài đồ dùng cá nhân cần thiết. Nó nhớ ra có một cửa hàng tạp hóa nhỏ nằm cách đây không xa, ngay đầu con phố. Trời càng lúc càng xám, gió thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Minh co ro trong chiếc áo khoác dày cộp, bước nhanh trên vỉa hè lấm tấm lá vàng.

Cửa hàng tạp hóa nhỏ nằm nép mình dưới một cây bàng cổ thụ. Bên trong, đủ loại hàng hóa được xếp chồng chất lên nhau, từ gói mì tôm, chai nước mắm đến những vật dụng lặt vặt. Một mùi hương tổng hợp của giấy, nhựa, và gia vị đặc trưng của những cửa hàng tạp hóa cũ kỹ xộc vào mũi Minh. Phía trước cửa hàng, một người đàn ông dáng người nhỏ, đầu hói, đeo chiếc kính lão đang ngồi trên chiếc ghế đẩu, tay cầm tờ báo cũ, đôi lúc lại nhấp một ngụm trà nóng. Đó là Bác Thụ, chủ quán. Gương mặt bác hơi cau có, đôi lông mày nhíu lại như đang suy tư điều gì, nhưng ánh mắt ẩn chứa một vẻ hiền lành.

Minh bước vào, ngập ngừng một lát, không biết nên bắt chuyện thế nào. Tiếng giấy báo sột soạt, tiếng xe cộ ngoài đường, và cả tiếng rao hàng của một bà lão bán bánh rán từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một khung cảnh rất Hà Nội.

Bác Thụ ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính, nhìn Minh bằng ánh mắt có phần khó tính. "Mua gì thì nói nhanh lên, tôi còn đọc báo." Giọng bác hơi cộc lốc, nhưng không có ý giận dữ.

Minh hơi giật mình, vội vàng nói: "Dạ, cháu muốn mua kem đánh răng với một ít xà phòng ạ." Nó nhanh chóng tìm kiếm món đồ mình cần trên các kệ hàng đã cũ kỹ.

Trong lúc Minh đang chọn đồ, Bác Thụ lại tiếp tục lật tờ báo, nhưng rồi lại cất tiếng, giọng đã bớt đi phần nào sự cộc cằn. "Mấy đứa sinh viên bây giờ đứa nào chẳng đi làm thêm. Cứ chịu khó là có thôi. Quan trọng là phải thật thà, chịu khó học hỏi. Có gì không biết cứ hỏi, đừng ngại."

Minh bất ngờ trước lời khuyên bất chợt của Bác Thụ. Nó quay lại, khẽ mỉm cười. "Dạ vâng, cháu cảm ơn bác ạ." Lời nói của Bác Thụ tuy đơn giản, nhưng lại mang đến cho Minh một sự động viên lớn lao. Dù bề ngoài có vẻ khó tính, nhưng Bác Thụ lại ẩn chứa một sự quan tâm và kinh nghiệm sống mà Minh cần học hỏi. Nó cảm thấy an ủi hơn rất nhiều. Hà Nội không chỉ có những tòa nhà cao tầng hay những con đường đông đúc, mà còn có những con người bình dị, tốt bụng như Cô Bích, như Bác Thụ, những người sẵn lòng sẻ chia và giúp đỡ một chàng sinh viên tỉnh lẻ như nó. Sự xuất hiện của Bác Thụ sẽ là một điểm tựa quen thuộc cho Minh ở khu trọ, một mối quan hệ gần gũi như người thân, một nguồn động viên lặng lẽ giữa những lo toan mưu sinh.

***

Cũng vào lúc đó, khi Hoàng Minh đang mang trong mình những băn khoăn về tương lai và những mối quan hệ mới chớm nở, Lê Ngân lại chọn cho mình một góc riêng trong thư viện của Đại học Ngoại Thương. Cuối chiều, khi ánh sáng tự nhiên bắt đầu yếu dần và những ngọn đèn trong trường bật lên, không gian thư viện bỗng trở nên ấm cúng và tĩnh mịch hơn. Mùi giấy cũ và mùi gỗ của những giá sách cao ngất hòa quyện với mùi cà phê thoang thoảng từ quầy tự phục vụ, tạo nên một bầu không khí lý tưởng cho sự tập trung và chiêm nghiệm.

Lê Ngân ngồi cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy những hàng cây đang rụng lá và con đường ven trường đã bắt đầu lên đèn. Cô ấy đang đọc một cuốn sách cũ, bìa đã sờn, những trang giấy ố vàng mang theo dấu vết của thời gian. Đôi mắt sâu thẳm của cô lướt trên từng dòng chữ, nhưng tâm trí cô không hoàn toàn chìm đắm vào câu chuyện. Cô lắng nghe tiếng sinh viên trò chuyện rì rầm ở những bàn gần đó, tiếng lật sách khẽ khàng, và cả tiếng xe cộ vọng vào từ xa, tất cả tạo nên một bản nhạc nền êm dịu cho những suy tư của cô.

Trong mắt Ngân, Hà Nội là một bức tranh đa sắc, không ngừng vận động. Cô quan sát những sinh viên khác, những gương mặt trẻ trung, tràn đầy năng lượng, mỗi người đều mang trong mình một câu chuyện riêng, một ước mơ riêng. Có người đang vùi đầu vào đống sách vở, có người đang say sưa thảo luận bài tập nhóm, lại có người chỉ đơn giản là ngồi lặng lẽ, nhìn ra ngoài cửa sổ như cô. Hà Nội có nhiều người trẻ đến thế. Ai cũng mang trong mình một câu chuyện riêng. Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Ngân, tựa như một lời thì thầm của gió đông. Cô tự hỏi, liệu những gương mặt xa lạ kia, những người mà cô tình cờ lướt qua mỗi ngày, họ đang ấp ủ điều gì, họ đang đấu tranh với những nỗi lo nào?

Cô khẽ nhấc mắt khỏi trang sách, ánh nhìn vô tình lướt qua hành lang bên ngoài thư viện. Qua khung cửa kính, cô thấy một chàng trai đang bước đi. Dáng người hơi gầy, vai đeo ba lô, trên tay cầm một tập hồ sơ có vẻ là đơn xin việc. Ánh đèn vàng yếu ớt từ hành lang hắt lên gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Đó là Hoàng Minh. Khoảnh khắc ấy thật ngắn ngủi, ánh mắt họ không chạm nhau trực tiếp, chỉ là một thoáng nhìn lướt qua, như hai con thuyền ngược chiều lướt qua nhau giữa biển đêm. Nhưng không hiểu sao, Lê Ngân lại cảm nhận được sự hiện diện của anh một cách rõ ràng. Một cảm giác quen thuộc thoáng qua, tựa như mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong làn gió se lạnh.

Hoàng Minh cũng có cảm giác như vậy. Khi bước qua hành lang thư viện, nó bỗng cảm thấy một ánh nhìn vô hình đang dõi theo mình. Nó khẽ quay đầu lại, nhưng không thấy ai đang nhìn thẳng vào mình cả. Chỉ có những ánh đèn vàng yếu ớt, những khuôn mặt đang cúi đầu vào sách, và một cô gái đang ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Nó không biết đó là Lê Ngân, hay nếu có biết, cũng chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa sự hối hả của việc tìm kiếm cơ hội, một sự xao động nhẹ nhàng bỗng trỗi dậy trong lòng Minh, một cảm giác mơ hồ về một điều gì đó chưa gọi thành tên, về những sợi dây vô hình đang kéo nó và cô ấy lại gần nhau hơn, từng chút một. Lê Ngân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn tinh tế của cô, một sự chú ý nhẹ nhàng đã được gieo mầm, một sự tò mò không lời về chàng trai đang mang trong mình những hoài bão và nỗi lo riêng. Cô tiếp tục đọc sách, nhưng hình ảnh Hoàng Minh, với tập hồ sơ trên tay, vẫn còn đọng lại trong tâm trí, tựa như một dấu chấm hỏi nhỏ giữa trang giấy trắng.

***

Đêm đó, cái lạnh của Hà Nội càng trở nên buốt giá hơn, len lỏi qua từng kẽ lá, từng khung cửa. Hoàng Minh đang định về phòng trọ thì nhận được tin nhắn từ Trung. "Tối nay qua nhà thằng Khôi họp nhóm nhé, nó mời qua cho tiện. Gần trường thôi!"

Minh ngập ngừng một lát. Nó chưa từng đến nhà bạn bè ở Hà Nội, và cái ý nghĩ phải đến một nơi xa lạ, gặp gỡ những người mới, khiến nó hơi e ngại. Nhưng rồi, nó nghĩ đến bài tập nhóm đầu tiên, nghĩ đến việc phải hòa nhập, và đặc biệt là sự nhiệt tình của Trung. Nó quyết định đi.

Họ cùng nhau đi bộ dưới những tán cây đã rụng gần hết lá. Gió đông thổi mạnh, khiến hơi thở của cả hai hóa thành những làn khói trắng liên tục. Đường phố đã vắng vẻ hơn, chỉ còn lác đác vài chiếc xe máy lướt qua. Minh cảm nhận cái rét cắt da, nhưng trong lòng nó lại đầy những suy nghĩ miên man về ngày đầu tiên ở trường, về những lo toan tìm việc, và cả về hình ảnh Lê Ngân thoáng qua.

Khi Trung chỉ vào một căn nhà nằm lùi vào trong một con ngõ yên tĩnh, Hoàng Minh không khỏi bất ngờ. Đó là một biệt thự phố hiện đại, kiến trúc tối giản với những mảng tường trắng tinh khôi và nhiều cửa kính lớn phản chiếu ánh đèn đường. Một sân vườn nhỏ được chăm sóc cẩn thận, với những bụi cây cảnh cắt tỉa gọn gàng. So với căn phòng trọ nhỏ hẹp của Minh, hay con ngõ ồn ào nơi nó sống, căn nhà này như thuộc về một thế giới khác, một thế giới mà nó chưa từng nghĩ mình sẽ được đặt chân vào.

“Nhà thằng Khôi gần trường, nó mời qua họp nhóm cho tiện.” Trung vừa nói vừa bấm chuông. Giọng nó vẫn vô tư, không hề nhận ra sự kinh ngạc đang hiện rõ trên gương mặt Minh.

Cánh cửa mở ra, Minh Khôi xuất hiện. Cậu ta cao ráo, ăn mặc lịch sự, nở một nụ cười thân thiện. "Chào Minh, Trung. Vào đi các cậu."

Hoàng Minh bước vào trong, cảm thấy như mình đang bước vào một tạp chí nội thất. Không gian bên trong rộng rãi, với nội thất sang trọng, gọn gàng và tinh tế. Mùi gỗ mới, mùi nước hoa nhẹ nhàng, và cả mùi sách mới từ những kệ sách lớn, tất cả hòa quyện tạo nên một cảm giác dễ chịu nhưng cũng đầy xa lạ. Ánh đèn LED hiện đại chiếu sáng khắp không gian, khiến mọi thứ trở nên sáng sủa và rõ ràng. Một bản nhạc nhẹ nhàng không lời phát ra từ một căn phòng nào đó, có lẽ là phòng riêng của Minh Khôi.

Minh cảm thấy hơi lạc lõng giữa không gian quá tiện nghi này. Nó cố gắng giữ vẻ tự nhiên, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác bỡ ngỡ và cả một chút tự ti khó tả. Thật khác biệt... Hà Nội thật sự rộng lớn. Nó tự nhủ. Rộng lớn không chỉ về địa lý, mà còn về những khoảng cách xã hội, những sự khác biệt về hoàn cảnh sống mà nó chưa từng nghĩ tới. Nó nhận ra, không phải tất cả sinh viên ở đây đều phải vật lộn với gánh nặng cơm áo như nó. Có những người sinh ra đã ở vạch đích, và cuộc sống của họ dường như êm đềm hơn rất nhiều. Sự khác biệt rõ rệt về hoàn cảnh sống của Hoàng Minh và Minh Khôi tại căn nhà này đã tạo nên một xung đột xã hội tiềm ẩn trong tâm trí Minh, một điều mà nó sẽ phải đối mặt trong hành trình sắp tới.

Họ ngồi xuống chiếc bàn lớn trong phòng khách, bắt đầu thảo luận về bài tập nhóm đầu tiên. Dù tâm trí vẫn còn đôi chút xao động bởi sự khác biệt về môi trường, Minh vẫn cố gắng tập trung vào công việc. Nó muốn chứng tỏ bản thân, muốn hòa nhập, không chỉ bằng cách học giỏi mà còn bằng cách tham gia vào các hoạt động tập thể. Việc tham gia nhóm học tập này là một bước khởi đầu, tiền đề cho sự xuất hiện của những người bạn thân thiết trong tương lai như Đức Anh và Thảo Vy.

Ngoài cửa sổ, màn đêm đông buông xuống đặc quánh, cái lạnh giá dường như thấm sâu hơn vào xương tủy. Nhưng trong căn nhà ấm cúng và sang trọng này, Minh cảm thấy một luồng gió lạnh từ thực tế đang thổi qua tâm hồn nó. Nỗi sợ hãi không đủ tốt, cảm giác lạc lõng ở thành phố lớn, và sự tự ti về xuất thân bỗng chốc hiện rõ hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, nó cũng hiểu rằng, đây chính là Hà Nội, nơi mỗi người đều mang trong mình một câu chuyện riêng, một hành trình riêng. Và nó, Hoàng Minh, sẽ phải tự mình bước đi trên con đường ấy, với những lo toan, những khát vọng, và cả những điều chưa nói, giữa một thành phố rộng lớn đang chứng kiến những bước chân đầu tiên của tuổi trẻ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ