Hoàng Minh thức dậy khi những tia nắng đầu đông còn yếu ớt, mỏng manh như tơ lụa, cố gắng xuyên qua lớp sương mờ đục giăng mắc trên những mái nhà cổ kính. Cả căn phòng trọ nhỏ vẫn còn vương hơi lạnh, nhưng trong lòng cậu lại thấy ấm áp lạ thường. Niềm vui từ ca làm đầu tiên tại Quán Cà phê "Hoa Sữa" vẫn còn nguyên vẹn, xen lẫn với sự bâng khuâng ngọt ngào khi nhớ về tin nhắn cậu gửi cho Ngân đêm qua. Cậu đã nhận được tin nhắn hồi đáp của cô: “Tớ về rồi. Cậu ngủ ngon.” Ngắn gọn, súc tích, đúng như phong cách của Ngân, nhưng lại đủ để khiến tim cậu hẫng đi một nhịp và khóe môi bất giác cong lên.
Hôm nay là ca làm chính thức đầu tiên của cậu, bắt đầu từ buổi sáng sớm. Cậu vươn vai, hít thở sâu, cảm nhận làn không khí se lạnh mơn man trên da thịt. Hà Nội không còn là một chốn xa lạ nữa, nó đang dần trở thành một phần của cậu, một nơi cậu bắt đầu có những mối liên kết, những hy vọng.
Khi Minh bước vào Quán Cà phê "Hoa Sữa", bầu không khí ấm cúng quen thuộc đã bao trùm lấy cậu. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, dịu dàng xoa dịu cái lạnh còn vương trên quần áo. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ sách, tiếng ghi-ta réo rắt như đang kể một câu chuyện cũ. Cửa quán vẫn đóng hờ, chỉ để lộ một khe sáng hẹp, nhưng bên trong đã sáng đèn vàng dịu.
Anh Khoa đã có mặt từ sớm, đang tỉ mỉ lau từng chiếc cốc, chiếc đĩa. Mái tóc anh hơi dài, phủ xuống vầng trán, nhưng phong thái vẫn điềm đạm, tập trung. Anh ngẩng đầu lên khi nghe tiếng cửa khẽ kẽo kẹt, nở một nụ cười nhẹ khi thấy Minh.
“Em đến rồi à, Minh,” Anh Khoa nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. “Vào đi, bên ngoài lạnh lắm.”
Minh gật đầu, vội vàng cởi chiếc áo khoác dày cộp ra treo lên móc. “Dạ, em chào anh Khoa. Em đến sớm một chút để học thêm ạ.”
Anh Khoa mỉm cười, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu. “Không cần vội đâu. Cứ bình tĩnh. Mới đầu thì cứ làm quen dần với mọi thứ đã.” Anh đưa cho Minh một chiếc tạp dề màu nâu đất, chất liệu vải thô mộc mạc. “Em đeo cái này vào. Hôm nay anh sẽ hướng dẫn em cách pha một số loại cà phê cơ bản.”
Minh đeo tạp dề vào, cảm thấy một sự trang trọng nhẹ nhàng. Cậu đứng cạnh Anh Khoa, quan sát từng động tác của anh với sự tập trung cao độ. Anh Khoa hướng dẫn cậu từ cách xay hạt cà phê, định lượng bột, đến cách nén cà phê vào phin hay portafilter, rồi cả cách điều chỉnh nhiệt độ nước. Mỗi công đoạn đều được anh giải thích cặn kẽ, không chỉ là kỹ thuật mà còn là ‘cái tâm’ đặt vào từng giọt cà phê.
“Cà phê muốn ngon phải có cái tâm, Minh ạ,” Anh Khoa vừa nói, vừa nhẹ nhàng rót nước vào phin, dòng nước nóng chảy chậm rãi xuống, từ từ làm nở đều bột cà phê. “Khách đến đây không chỉ để uống cà phê, mà còn để tìm sự yên tĩnh, tìm một góc riêng cho mình. Mỗi ly cà phê mình pha ra, nó phải mang được cái sự tĩnh lặng, cái sự chân thành của mình vào đấy.”
Minh chăm chú lắng nghe, gật đầu lia lịa. Cậu cảm thấy những lời Anh Khoa nói không chỉ là về pha chế cà phê, mà còn là một bài học về cuộc sống. Cậu nhớ đến những ngày đầu tiên ở Hà Nội, sự bỡ ngỡ, lạc lõng. Giờ đây, đứng trong không gian ấm cúng này, với mùi cà phê thơm lừng quẩn quanh, với những lời chỉ dẫn tận tình của Anh Khoa, cậu cảm thấy mình đang thực sự tìm được một ‘nơi trú mưa’ cho tâm hồn mình.
Ông Lâm, chủ quán, xuất hiện từ phía sau quầy bar, trên tay cầm một cuốn sách cũ. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào Minh, ánh mắt sau cặp kính vẫn tinh tế và đầy tin cậy. Ông ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc ở góc quán, bên cửa sổ, lật giở từng trang sách. Tiếng lật sách sột soạt hòa vào tiếng nhạc, tạo nên một bản hòa tấu nhẹ nhàng, êm đềm.
Minh được giao nhiệm vụ lau dọn bàn ghế, sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ. Cậu đi lại nhẹ nhàng giữa những hàng bàn gỗ, ngón tay lướt qua từng gáy sách. Có những cuốn sách đã cũ mèm, bìa sờn rách, nhưng lại toát lên vẻ đẹp của thời gian, của những câu chuyện đã được kể qua bao thế hệ. Cậu cảm thấy một sự kết nối lạ kỳ với những cuốn sách này, với cái không gian hoài cổ này. Nó khác xa với những quán ăn ồn ào hay những công việc làm thêm vất vả trước đây. Ở đây, cậu được sống chậm lại, được hít thở cái không khí tri thức và nghệ thuật.
Buổi sáng trôi qua thật nhanh. Khách bắt đầu lác đác ghé quán. Có những người trẻ ngồi làm việc với laptop, có những cặp đôi trò chuyện thì thầm, và cũng có những vị khách lớn tuổi lặng lẽ đọc sách, nhâm nhi ly cà phê nóng. Minh, dưới sự giám sát của Anh Khoa, bắt đầu tự tay pha những ly cà phê đầu tiên cho khách. Tay cậu vẫn còn hơi run, nhưng mỗi khi đặt ly cà phê xuống bàn, cậu đều cảm thấy một sự hài lòng nho nhỏ. Cậu đã không còn quá rụt rè, bỡ ngỡ nữa. Dù vẫn giữ sự chân thành và khiêm tốn, cậu đã biết cách mỉm cười với khách, biết cách lắng nghe những yêu cầu nhỏ nhặt.
Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn len lỏi bên ngoài ô cửa kính, nhưng trong quán cà phê, hơi ấm của cà phê, của những câu chuyện, và của lòng người lại sưởi ấm tâm hồn cậu. Minh biết, mình đã tìm thấy một điều gì đó đặc biệt ở đây. Một khởi đầu mới, một chốn bình yên, và những con người mà cậu có thể tin tưởng. Cậu tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng hết sức, học hỏi thật nhanh, để không phụ lòng tin của Ông Lâm và Anh Khoa, và để chứng minh rằng cậu xứng đáng với cơ hội này.
***
Buổi chiều muộn, sau khi kết thúc giờ học cuối cùng trên giảng đường, Hoàng Minh bước ra khỏi tòa nhà với một tâm trạng thư thái. Gió heo may thổi nhẹ, se lạnh, nhưng không quá buốt giá. Bầu trời Hà Nội vẫn mang một màu xám đặc trưng của những ngày đầu đông, nhưng không còn âm u như buổi sáng. Nó mang một vẻ đẹp trầm mặc, tĩnh lặng. Mấy hàng cây bằng lăng trong sân trường đã rụng gần hết lá, chỉ còn trơ trọi những cành khẳng khiu, nhưng đâu đó vẫn còn vương lại vài chiếc lá đỏ rực rỡ, như những đốm lửa nhỏ trong bức tranh thủy mặc.
Minh đang định đi về phía cổng trường thì nghe thấy tiếng gọi quen thuộc.
“Minh ơi!”
Cậu quay đầu lại, thấy Đức Anh đang vẫy tay thật to, nụ cười tươi rói quen thuộc. Bên cạnh Đức Anh là Thảo Vy, mái tóc hạt dẻ bồng bềnh, và Lê Ngân, vẫn với vẻ ngoài trầm tĩnh, thanh thoát. Ba người họ đang đứng dưới hàng cây xà cừ cổ thụ, nơi thường ngày sinh viên tụ tập.
“Lại đây này Minh, bọn tớ đang bàn xem có nên đi xem cái triển lãm ảnh về Hà Nội cổ ở Phố Sách không,” Đức Anh vừa nói vừa khoa tay múa chân, vẻ mặt hào hứng. “Nghe bảo hay lắm, có nhiều góc ảnh độc đáo mà ít người biết đến.”
Thảo Vy gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn lấp lánh. “Đúng rồi đấy Minh. Tớ thấy trên page trường đăng tin rần rần. Nghe nói còn có cả cà phê trứng miễn phí cho sinh viên nữa.” Cô ấy liếc nhìn Ngân. “Ngân bảo cậu ấy chưa nghĩ đến, nhưng tớ nghĩ chắc cậu ấy cũng thích mấy cái không gian hoài cổ như thế này.”
Lê Ngân, đứng cạnh Thảo Vy, khoanh tay trước ngực, đôi mắt sâu và trầm nhìn xa xăm, nhưng khi Thảo Vy nhắc đến, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, rất tinh tế. Cô ấy nhìn Minh, ánh mắt chạm vào cậu trong tích tắc, rồi lại lướt đi, như một làn gió thoảng.
Minh cảm thấy một chút bối rối nhẹ, nhưng không còn rụt rè như trước. Cậu đã quen hơn với sự sôi nổi của Đức Anh và Thảo Vy, cũng như sự trầm tĩnh của Ngân. Cậu nhận ra mình đã thực sự hòa nhập vào nhóm bạn này, không còn là một chàng trai tỉnh lẻ lạc lõng giữa lòng Hà Nội nữa. Những ngày tháng làm thêm ở quán cà phê, những buổi học trên giảng đường, và cả những tin nhắn hỏi thăm của Ngân đã giúp cậu tự tin hơn rất nhiều.
“Triển lãm ảnh Hà Nội cổ sao ạ?” Minh hỏi, giọng cậu không còn ngập ngừng như trước, mà đã có thêm sự tò mò. “Em cũng… cũng thích mấy cái không gian như thế.” Cậu nhớ đến những bức ảnh cũ treo trong Quán Cà phê "Hoa Sữa", những khung cảnh Hà Nội xưa mà cậu vẫn thường ngắm nhìn.
Đức Anh vỗ vai Minh cái bộp. “Thấy chưa! Tớ biết ngay mà. Minh học Văn, tâm hồn nghệ sĩ như thế thì chả thích. Ngân thì khỏi nói rồi, Hà Nội gốc mà, chắc chắn mê tít. Thế thì chiều mai đi luôn nhé?”
Thảo Vy cười khúc khích. “Chiều mai Ngân có lịch với tớ rồi. Hay là mình đi cuối tuần đi? Vừa thảnh thơi, vừa có thời gian ngắm nghía kỹ hơn.”
Lê Ngân khẽ gật đầu, đồng tình với ý kiến của Thảo Vy. Cô lại liếc nhìn Minh một lần nữa, ánh mắt cô lần này dừng lại lâu hơn một chút, như đang chờ đợi câu trả lời của cậu.
Minh cảm thấy má mình hơi nóng lên dưới ánh nhìn của Ngân. Cậu mỉm cười. “Dạ, cuối tuần thì… em cũng được ạ. Em sẽ sắp xếp công việc ở quán.”
“Tuyệt vời!” Đức Anh reo lên. “Thế thì chốt nhé. Cuối tuần này mình đi khám phá Hà Nội cổ.”
Cả nhóm trò chuyện thêm một lúc nữa về lịch học, về bài tập, về những chuyện vặt vãnh của sinh viên. Minh tham gia vào câu chuyện một cách tự nhiên hơn, không còn cảm thấy mình là người ngoài cuộc. Cậu thấy mình may mắn khi có những người bạn như Đức Anh và Thảo Vy, những người luôn mang lại năng lượng tích cực và sự vui vẻ. Và cậu cũng cảm thấy một sự ấm áp đặc biệt khi ở bên Ngân, dù cô không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của cô, những ánh mắt chạm nhau trong tích tắc, những nụ cười khẽ, đều mang một ý nghĩa riêng đối với cậu.
Khi những ánh đèn đường đầu tiên bắt đầu thắp sáng cả khuôn viên trường, báo hiệu một buổi tối nữa đang về, cả nhóm quyết định chia tay. Đức Anh và Thảo Vy rẽ sang hướng ký túc xá, còn Minh và Ngân thì đi về phía bến xe buýt, nơi họ thường bắt chuyến xe về nhà.
***
Gió đầu đông thổi mạnh hơn khi Hoàng Minh và Lê Ngân bước ra khỏi cổng trường, đi bộ dọc theo vỉa hè quen thuộc dẫn đến bến xe buýt. Con đường đã lên đèn, những ánh điện vàng vọt hắt xuống mặt đường, tạo nên những vệt sáng dài, mơ hồ. Tiếng xe cộ vẫn ồn ào, vội vã, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của Hà Nội về đêm. Mùi khói xe, bụi đường hòa quyện với cái se lạnh đặc trưng của những ngày giao mùa.
Minh và Ngân đi cạnh nhau, khoảng cách giữa hai người không quá gần, cũng không quá xa. Họ không nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ liếc nhìn nhau, rồi lại hướng ánh mắt về phía trước. Minh cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ khi có Ngân đi bên cạnh. Sự im lặng giữa họ không hề gượng gạo, mà lại mang một vẻ tự nhiên, dễ chịu, như thể họ đã quen với sự hiện diện của nhau từ rất lâu rồi.
Khi đến bến xe buýt, Minh bất ngờ khi thấy Ngân cũng dừng lại ở đúng bến xe cậu đang chờ. Cậu đã nghĩ cô sẽ đi taxi hoặc được đón về, nhưng việc cô cũng đi xe buýt, và lại là chuyến xe buýt quen thuộc của cậu, khiến lòng cậu dấy lên một niềm vui nho nhỏ, một sự kết nối không lời.
Ngân cũng quay sang nhìn Minh, đôi mắt trầm lắng của cô khẽ ánh lên một tia bất ngờ, rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình thản. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như một lời chào.
“Ngân cũng… đi chuyến này ạ?” Hoàng Minh hỏi, giọng cậu vẫn hơi ngập ngừng, nhưng đã không còn vẻ rụt rè quá mức. Cậu cảm thấy mình đã dũng cảm hơn rất nhiều so với những ngày đầu.
Ngân khẽ gật đầu, mái tóc đen dài khẽ đung đưa theo cử động của cô. “Ừm.” Chỉ một từ duy nhất, nhưng lần này, cô nở một nụ cười rất nhẹ, rất tinh tế, đủ để khiến lòng Minh ấm lên giữa cái lạnh đầu đông. Nụ cười ấy giống như một cánh hoa đang hé nở trong sương sớm, mong manh nhưng đầy sức sống.
Họ cùng đứng chờ xe. Minh thỉnh thoảng liếc nhìn Ngân. Cô ấy đang cầm một cuốn sách có bìa màu xanh xám, đôi mắt tập trung vào từng dòng chữ. Cô ấy trông thật thanh thoát và bình yên, như một bức tranh tĩnh vật giữa dòng người hối hả. Minh tự hỏi, cô ấy đang đọc gì mà say mê đến thế? Liệu có phải một cuốn tiểu thuyết lãng mạn, hay một tập thơ của ai đó? Cậu muốn hỏi, nhưng lại sợ phá vỡ không gian riêng tư của cô.
Xe buýt số 32 từ từ tiến đến, tiếng phanh xe rít lên ken két rồi dừng lại trước mặt họ. Cánh cửa xe mở ra, một luồng khí lạnh phả vào mặt. Họ cùng bước lên xe. May mắn thay, chuyến xe không quá đông, và họ tìm được hai chỗ ngồi cạnh nhau, ngay gần cửa sổ.
Minh ngồi xuống, cảm nhận tiếng rung lắc nhẹ nhàng của chiếc xe buýt cũ. Cậu liếc nhìn Ngân. Cô ấy đã cất cuốn sách vào balo, rồi quay mặt ra cửa sổ, đôi mắt dõi theo những con phố Hà Nội đang dần lên đèn. Ánh đèn đường, ánh đèn từ những cửa hàng, những bảng hiệu quảng cáo lướt qua nhanh chóng, tạo thành những vệt sáng dài, nhòe nhoẹt trên ô kính xe buýt.
Minh cũng nhìn ra ngoài cửa sổ. Hà Nội về đêm thật khác lạ. Nó không còn ồn ào, vội vã như ban ngày, mà mang một vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính. Những con phố nhỏ, những ngõ ngách sâu hun hút, những mái nhà rêu phong, tất cả đều chìm trong ánh đèn vàng vọt, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, dìu dịu và lãng mạn, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đã qua.
Cậu thỉnh thoảng lại khẽ liếc nhìn Ngân. Cô ấy vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. Đôi khi, cô ấy khẽ thở dài một hơi, một hơi thở nhẹ như gió, rồi lại tiếp tục chìm vào suy nghĩ riêng của mình. Minh cảm nhận được sự hiện diện dịu dàng của cô bên cạnh, một sự hiện diện khiến lòng cậu bình yên đến lạ. Cậu không cần phải nói gì, không cần phải làm gì, chỉ cần ngồi cạnh cô ấy, cùng ngắm nhìn Hà Nội về đêm, là đủ.
Một lúc sau, Ngân khẽ quay đầu lại, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của Minh. Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, nhưng đủ để Minh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp như ánh trăng. Rồi cô lại hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ.
Minh cũng mỉm cười, một nụ cười chân thành. Cậu biết, đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đây là một thói quen mới đang dần được hình thành, một sợi dây vô hình đang dần kết nối cậu và Ngân lại với nhau. Cậu cảm thấy một niềm hy vọng lớn lao dấy lên trong lòng. Hà Nội không vội được đâu, và tình cảm của cậu dành cho Ngân cũng vậy. Nó sẽ lớn lên từ từ, qua những chuyến xe buýt, qua những ánh mắt chạm nhau, qua những điều chưa nói.
Chiếc xe buýt vẫn đều đều lăn bánh trên những con phố Hà Nội. Gió lạnh vẫn thổi, nhưng trong lòng Minh lại thấy ấm áp lạ thường. Cậu biết, những ngày tươi trẻ của cậu ở Hà Nội, với công việc mới, những người bạn mới, và đặc biệt là với Ngân, đang dần mở ra một chương mới, đầy hứa hẹn và ấm áp. Cậu đã sẵn sàng để đón nhận tất cả.