Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 32

Hương Vị Đầu Đông Và Lời Trêu Ghẹo Của Gió

4601 từ
Mục tiêu: Tiếp tục củng cố 'thói quen chung' giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua tương tác đời thường.,Giới thiệu nhân vật Tùng (comic_relief) một cách ấn tượng, làm phong phú thêm nhóm bạn.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, dù vẫn còn dè dặt, qua những chi tiết tinh tế và ánh mắt.,Tăng cường sự gắn kết của nhóm bạn thân thiết (Minh, Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Tùng).,Khắc họa không khí đầu đông Hà Nội như một bối cảnh lãng mạn, nhẹ nhàng.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Tùng
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút hài hước nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Chiếc xe buýt số 32 vẫn đều đều lăn bánh trên những con phố Hà Nội, mang theo Hoàng Minh và Lê Ngân về những bến đỗ riêng. Cái lạnh đầu đông len lỏi qua từng khe cửa, thổi vào trong xe, nhưng trong lòng Minh lại ấm áp lạ thường. Cậu biết, những ngày tươi trẻ của cậu ở Hà Nội, với công việc mới, những người bạn mới, và đặc biệt là với Ngân, đang dần mở ra một chương mới, đầy hứa hẹn và ấm áp. Cậu đã sẵn sàng để đón nhận tất cả.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt đầu đông còn đang vật lộn với màn sương mỏng giăng trên những mái nhà cổ kính, Hoàng Minh đã có mặt ở trường. Cái lạnh của Hà Nội, đúng như người ta vẫn nói, có một vẻ đẹp riêng. Nó không buốt giá, tê tái như cái rét miền núi quê cậu, mà dịu dàng, thấm dần vào da thịt, đôi khi lại ngọt ngào một cách khó hiểu. Hơi thở cậu hóa thành làn khói mờ ảo mỗi khi cất tiếng nói, tan biến nhanh chóng vào không khí. Cậu bước đi trên vỉa hè lát gạch cũ, tiếng lá khô khẽ xào xạc dưới chân, cảm nhận từng chút một sự sống động của thành phố này. Dù công việc ở quán cà phê "Hoa Sữa" đã giúp cậu tự tin hơn, nhưng mỗi khi đứng giữa phố xá đông đúc, cậu vẫn không tránh khỏi cảm giác mình là một kẻ tỉnh lẻ, một người đang chật vật tìm kiếm chỗ đứng giữa dòng đời hối hả này. Tuy nhiên, mỗi lần nghĩ đến Ngân, đến những ánh mắt chạm nhau, đến nụ cười tinh tế của cô ấy, lòng cậu lại dấy lên một niềm hy vọng. Nó như một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm tâm hồn cậu giữa cái rét ngọt của Hà Nội. Cậu thầm nhủ, mình phải cố gắng hơn nữa, phải chứng tỏ mình xứng đáng với những cơ hội mà Hà Nội đã mang lại.

Sau những giờ học căng thẳng, khi buổi chiều đã ngả bóng, Minh lại tìm đến bến xe buýt quen thuộc. Nơi đây, dù đã quen thuộc, nhưng mỗi lần đến, cậu lại có một cảm giác khác. Hôm nay, cái se lạnh đầu đông đã trở nên rõ rệt hơn, gió thổi nhẹ nhàng, lướt qua hàng cây ven đường, cuốn theo vài chiếc lá vàng khô rơi lả tả. Chúng xoay tít trong không khí rồi hạ cánh xuống mặt đường, tạo nên một khung cảnh vừa lãng mạn vừa có chút bâng khuâng. Bầu trời vẫn giữ màu xám đặc trưng của Hà Nội những ngày này, một màu xám không u ám mà lại mang vẻ trầm mặc, cổ kính, như một bức tranh thủy mặc chỉ chờ nét vẽ của thời gian. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng phanh xe rít lên ken két chói tai, tiếng người nói chuyện ồn ào và cả tiếng rao hàng văng vẳng từ xa, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đời thường của phố thị, đôi khi khiến cậu thấy nhức đầu nhưng đôi khi lại trở thành một phần không thể thiếu của âm hưởng Hà Nội. Mùi khói xe, bụi đường và cả một chút mùi xăng dầu từ những chiếc xe máy lướt qua vẫn là những thứ quen thuộc đến khó chịu, nhưng Minh đã học cách chấp nhận chúng như một phần của cuộc sống nơi đây, như chấp nhận những điều chưa nói trong lòng mình.

Cậu đứng nép vào một góc dưới mái che đơn giản của trạm xe buýt, đôi mắt lướt qua những gương mặt vội vã. Những chiếc ghế kim loại lạnh lẽo vẫn còn vương hơi lạnh của buổi sáng, lấp lánh dưới ánh chiều tà. Bảng thông tin tuyến xe với những con số khô khan dường như vô tri trước dòng chảy hối hả của thời gian, chỉ lặng lẽ làm nhiệm vụ của mình. Minh đang tự hỏi liệu hôm nay Ngân có đi cùng chuyến xe với cậu không, hay cô ấy sẽ lại đi với Đức Anh và Thảo Vy, rồi được bố mẹ đón về bằng ô tô. Cậu bỗng cảm thấy một chút bâng khuâng, một chút mong chờ không tên, một thứ cảm xúc len lỏi, dịu dàng như làn gió đầu đông. Cậu không biết liệu sự xuất hiện của cô ấy có làm thay đổi nhịp đập trong lồng ngực mình hay không, nhưng cậu biết mình muốn nhìn thấy cô ấy, dù chỉ là một thoáng.

Đúng lúc đó, từ phía cổng trường, cậu thấy một bóng dáng quen thuộc. Đức Anh đang bước đi, nói chuyện sôi nổi với Thảo Vy, tay không ngừng khoa chân múa tay một cách đầy hứng khởi. Đức Anh mặc chiếc áo khoác phao màu xanh rêu, trông năng động và đầy sức sống, như một ngọn gió thổi qua những ngày đông ảm đạm. Thảo Vy, với mái tóc nâu hạt dẻ bồng bềnh, khoác một chiếc áo len màu kem ấm áp, cười khúc khích trước những câu chuyện của Đức Anh. Cô ấy trông thật xinh xắn, đáng yêu, với đôi mắt to tròn lấp lánh và nụ cười rạng rỡ, như một bông hoa nhỏ nở giữa cái lạnh. Đi phía sau họ một chút là Lê Ngân. Cô ấy vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, dáng người mảnh mai thanh thoát, khoác chiếc áo khoác dạ màu xám tro, mái tóc đen dài xõa ngang vai khẽ đung đưa theo làn gió nhẹ, tựa như một bức tranh tĩnh vật giữa dòng đời vội vã. Đôi mắt cô ấy vẫn trầm mặc, nhìn xa xăm, nhưng bước chân lại rất đều đặn, không hề vội vã, như thể cô ấy đang tận hưởng từng khoảnh khắc của buổi chiều tà.

Khi nhìn thấy ba người bạn, một niềm vui nho nhỏ dấy lên trong lòng Minh. Cậu không còn cảm thấy cô đơn, lạc lõng như những ngày đầu mới lên Hà Nội nữa. Những người bạn này, dù mới quen, nhưng đã mang lại cho cậu một cảm giác thuộc về, một sự ấm áp giữa cái lạnh của thành phố lớn. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười có chút ngượng ngùng nhưng chân thành, từ tận đáy lòng. Cái rét đầu đông có thể cắt da cắt thịt, nhưng sự hiện diện của họ đã xua tan đi tất cả.

Đức Anh, với đôi mắt tinh nghịch, nhanh chóng phát hiện ra Minh. “Ê Minh! Về luôn à? Đợi tụi này tí đi ăn cái gì đó!” Cậu ta vẫy tay thật mạnh, giọng nói vang lên đầy năng lượng, thu hút sự chú ý của vài người đang đứng chờ xe. Đức Anh luôn như vậy, lúc nào cũng tràn đầy sức sống và sự ồn ào, như một viên pin không bao giờ cạn năng lượng.

Thảo Vy cũng cười tươi, vẫy tay với Minh. “Bọn mình đang định đi ăn bún đậu mắm tôm. Minh đi cùng cho vui!” Giọng cô ấy trong trẻo, mang một chút điệu đà dễ thương, như tiếng chuông nhỏ reo vui.

Ngân cũng nhìn về phía Minh, ánh mắt cô khẽ lướt qua cậu, rồi dừng lại một chút, như một lời chào không lời mà chỉ những tâm hồn tinh tế mới có thể cảm nhận được. Một nụ cười rất nhẹ, rất tinh tế, gần như không thể nhận ra, nhưng Minh đã kịp thời bắt được. Nụ cười ấy giống như một tia nắng hiếm hoi xuyên qua màn mây xám, đủ để sưởi ấm trái tim cậu giữa cái lạnh của đầu đông. Nó là một trong những điều chưa nói mà cậu vẫn đang tìm kiếm.

Hoàng Minh hơi ngượng ngùng, tay cậu luống cuống gãi nhẹ gáy, cảm thấy một chút bối rối trước sự quan tâm của bạn bè. Cậu tiến lại gần nhóm bạn, bước chân vẫn còn chút rụt rè. “Ờ… ừm… Mình cũng đang tính đi ăn.” Giọng cậu nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng, đúng với bản tính của mình, nhưng đã có thêm một chút tự tin mà cậu đã tích lũy được trong những ngày qua. Cậu cảm thấy một chút bối rối khi đứng giữa ba người bạn vui vẻ và tự tin này, nhưng đồng thời cũng cảm thấy rất thoải mái. Sự hiện diện của họ dường như xua tan đi cái lạnh giá của đầu đông, thay vào đó là một hơi ấm lan tỏa trong lòng cậu.

Đức Anh khoác vai Minh, cười hề hề. “Thế thì tốt quá! Đi thôi! Mà hôm nay còn có cả Tùng nữa đấy, thằng bạn chí cốt của tớ. Thằng này mà có mặt thì đảm bảo không khí lúc nào cũng sôi nổi như lễ hội.” Cậu ta vừa nói vừa đẩy Minh đi về phía con phố nhỏ gần đó, nơi có một quán bún đậu vỉa hè nổi tiếng, một địa điểm quen thuộc của sinh viên Hà Nội. Thảo Vy và Ngân cũng bước theo, không khí giữa bốn người tự nhiên, thoải mái đến lạ, như thể họ đã là bạn bè thân thiết từ rất lâu rồi. Cái rét đầu đông vẫn còn đó, nhưng Minh thấy lòng mình đã ấm áp hơn rất nhiều. Hà Nội, đối với cậu, không còn là một nơi xa lạ, lạnh lẽo nữa. Nó đã bắt đầu có những gương mặt thân quen, những giọng nói ấm áp, và những buổi chiều tan học cùng nhau như thế này, dệt nên những ký ức tươi đẹp của tuổi trẻ.

***

Con phố nhỏ dẫn đến quán bún đậu vỉa hè đã lên đèn, hắt ánh sáng vàng vọt xuống những tấm biển hiệu cũ kỹ, tạo nên một vẻ đẹp hoài niệm. Tiếng xe cộ vẫn ồn ào, vội vã như dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc sống đô thị, nhưng khi rẽ vào con hẻm nhỏ, không khí dường như dịu đi vài phần, nhường chỗ cho sự ấm cúng của những hàng quán. Quán bún đậu mà Đức Anh giới thiệu là một quán quen của sinh viên, nằm khuất trong một con ngõ nhỏ, với những bộ bàn ghế nhựa thấp lè tè bày la liệt ra vỉa hè, được che chắn tạm bợ bằng những tấm lều bạt đã sờn cũ, in hằn dấu vết của thời gian và những cơn mưa phùn dai dẳng.

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm bầu trời thành một dải màu tím than pha lẫn cam đỏ ở phía chân trời, rồi dần chuyển sang màu đen thẫm khi những vì sao bắt đầu lấp lánh như những hạt ngọc trai trên tấm màn nhung. Nhiệt độ cũng giảm xuống đáng kể, không khí trở nên lạnh hơn, khiến ai nấy đều phải siết chặt thêm lớp áo khoác, và hơi thở hóa thành làn khói trắng mỗi khi cất lời. Mùi thức ăn đặc trưng của quán, đặc biệt là mùi mắm tôm nồng nàn và mùi dầu mỡ từ những món nem rán, đậu rán bốc lên nghi ngút, quyện lẫn với mùi khói bếp, tạo nên một hương vị rất riêng, rất Hà Nội, mà chỉ cần ngửi một lần là nhớ mãi. Tiếng trò chuyện rôm rả của khách hàng, tiếng lách cách của bát đĩa, tiếng nhạc nhẹ nhàng vọng ra từ một cửa hàng gần đó, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bầu không khí ồn ào, đông đúc nhưng cũng vô cùng thân mật và ấm cúng, như một phần không thể thiếu của những buổi tối đầu đông.

Đức Anh dẫn cả nhóm đến một cái bàn nhựa nhỏ còn trống, đã có một chàng trai đang ngồi đợi. Đó là Tùng. Tùng đúng như lời Đức Anh nói, ăn mặc khá bảnh bao, chiếc áo sơ mi denim khoác ngoài áo phông trắng, tóc vuốt keo gọn gàng, gương mặt lém lỉnh với nụ cười tự tin thường trực trên môi, đôi mắt tinh ranh luôn chực chờ pha trò. Cậu ta trông rất hoạt ngôn và dễ gần, đúng kiểu ‘người của công chúng’.

“À, đây rồi! Giới thiệu với mày, Tùng, thằng bạn chí cốt từ hồi cấp ba của tao.” Đức Anh vỗ vai Tùng, rồi quay sang giới thiệu với mọi người. “Còn đây là Minh, Ngân, Thảo Vy, bạn cùng lớp với tao.”

Tùng nhanh chóng đứng dậy, chìa tay ra bắt tay Minh một cách tự tin. “Chào Minh! Nghe Đức Anh kể về cậu nhiều rồi. Rất vui được gặp!” Giọng Tùng dõng dạc, đầy vẻ hồ hởi, như thể họ đã quen biết từ rất lâu rồi. Rồi cậu ta quay sang Ngân và Thảo Vy, nở nụ cười quyến rũ. “Còn hai cô bạn xinh đẹp này thì không cần giới thiệu cũng biết rồi, danh tiếng đã đồn xa rồi nha!”

Thảo Vy cười khúc khích, “Chào Tùng nha, bạn của Đức Anh cũng hài hước ghê!” Giọng cô ấy trong trẻo, mang theo sự vui vẻ. Ngân chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt trầm tĩnh của cô lướt qua Tùng một cách lịch sự, như một cách chào hỏi đơn giản, rồi cô ấy ngồi xuống cạnh Thảo Vy, đối diện với Minh, như thể đã quen với vị trí này.

Cả nhóm ngồi quanh chiếc bàn nhựa nhỏ xíu. Minh ngồi đối diện Ngân, cậu có thể nhìn rõ khuôn mặt thanh tú của cô ấy dưới ánh đèn vàng vọt của quán ăn. Mái tóc đen dài của cô ấy hơi rối một chút vì gió, nhưng vẫn giữ được vẻ thanh thoát, như một nét vẽ mềm mại giữa khung cảnh ồn ào. Minh cảm thấy một chút bối rối khi ánh mắt mình vô tình chạm phải ánh mắt của Ngân, và cậu nhanh chóng chuyển hướng nhìn sang đĩa bún đậu đang được bày ra, cố gắng che giấu sự ngại ngùng.

Tùng nhanh chóng bắt chuyện, pha trò, khiến không khí trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Cậu ta liên tục kể những câu chuyện hài hước về thời cấp ba của mình với Đức Anh, về những lần cả hai trốn học đi chơi game, hay những 'chiến tích' cưa cẩm của mình, khiến mọi người cười nghiêng ngả. Đức Anh và Thảo Vy cười phá lên, những tiếng cười giòn tan lấp đầy không gian ồn ào của quán ăn, như những hạt nắng cuối chiều còn vương lại. Ngân cũng khẽ mỉm cười, đôi khi bật ra một tiếng cười nhỏ nhẹ, điều hiếm khi thấy ở cô, khiến Minh cảm thấy một niềm vui khó tả.

Khi món bún đậu được dọn ra, mùi mắm tôm thơm lừng xộc thẳng vào mũi, kích thích vị giác của mọi người. Minh đang lúng túng gắp từng miếng đậu rán vàng giòn thì Tùng bất ngờ quay sang cậu, ánh mắt tinh nghịch.

“Mà này Minh, Đức Anh bảo cậu với Ngân hay đi xe buýt cùng nhau à?” Tùng hỏi, kèm theo một cái nháy mắt đầy ẩn ý về phía Ngân, như muốn trêu chọc cả hai. “Thế thì phải chủ động lên chứ! Cậu cứ ngồi im thế này thì làm sao mà tán gái được chứ? Phải chủ động lên, bắt chuyện, rủ đi chơi, tặng quà chứ! Yên tâm, để Tùng lo! Có gì cứ hỏi Tùng, Tùng có cả một kho kinh nghiệm tình trường đây này!”

Hoàng Minh nghe Tùng nói mà mặt cậu đỏ bừng lên. Cậu cảm thấy cả người nóng ran, một phần vì ngại ngùng, một phần vì bối rối. Cậu không biết nên trả lời thế nào, miệng cậu cứ ấp úng mãi, cảm thấy mình như một đứa trẻ bị bắt quả tang. Cậu liếc nhìn Ngân. Cô ấy vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua Tùng một cách nhẹ nhàng, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ, rất tinh tế, như thể cô ấy đang cố nén cười. Rồi cô ấy quay mặt đi chỗ khác, giả vờ như đang chăm chú gắp bún, nhưng Minh biết cô ấy đã nghe thấy tất cả.

Thảo Vy ngồi cạnh Ngân, thấy vậy liền cười tủm tỉm, huých nhẹ tay Ngân. “Đúng rồi đấy Minh, phải chủ động lên chứ! Không thì người ta lại tưởng cậu không có ý gì đâu.” Giọng Thảo Vy trêu chọc nhưng lại rất dịu dàng, không hề có ác ý, mà như một lời động viên kín đáo.

Đức Anh thì cười phá lên, vỗ vai Minh một cách mạnh bạo, khiến cậu hơi giật mình. “Thằng này nó nhát lắm, Tùng ơi! Mày phải chỉ giáo cho nó nhiều vào! Cứ ngồi im thế này thì bao giờ mới có bồ chứ!”

Minh cảm thấy mình như đang ngồi trên đống lửa. Cậu không ngờ Tùng lại thẳng thắn đến vậy, và cậu cũng không biết Ngân sẽ nghĩ gì về những lời trêu chọc này. Cậu lo sợ những lời này sẽ khiến Ngân khó chịu, hoặc tệ hơn là hiểu lầm về mối quan hệ giữa họ, rằng cậu là một kẻ nông nổi, không nghiêm túc. Trong lòng cậu, Ngân là một người đặc biệt, một người mà cậu muốn tìm hiểu một cách từ tốn, nhẹ nhàng, chứ không phải bằng những lời lẽ bông đùa như thế này, giống như cách Hà Nội không vội được đâu vậy. Nhưng nhìn nụ cười tinh tế của Ngân, cậu lại thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút. Có lẽ cô ấy không quá khó chịu, mà chỉ cảm thấy buồn cười.

“Tùng đừng có trêu Minh nữa!” Ngân bất ngờ lên tiếng, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng mang một chút kiên quyết, như một làn gió lạnh bất chợt thổi qua. Cô ấy nhìn Tùng, ánh mắt trầm tĩnh nhưng lại có chút sắc sảo, khiến Tùng phải ngưng lại những lời trêu chọc của mình. “Bạn bè thì cứ là bạn bè thôi.”

Câu nói của Ngân khiến Minh cảm thấy vừa mừng vừa hụt hẫng. Mừng vì cô ấy đã ‘giải vây’ cho cậu, nhưng hụt hẫng vì cô ấy đã định nghĩa mối quan hệ của họ chỉ dừng lại ở hai chữ ‘bạn bè’. Cậu khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như gió, hòa vào cái lạnh của buổi tối Hà Nội. Dù vậy, cậu vẫn cảm thấy biết ơn Ngân. Cô ấy luôn tinh tế và quan tâm đến cảm xúc của người khác, dù vẻ ngoài có vẻ lạnh lùng, và đó là điều cậu trân trọng nhất. Tùng chỉ cười trừ, không nói gì thêm, có vẻ như cậu ta cũng nhận ra mình đã đi hơi quá giới hạn. Bầu không khí lại trở nên thoải mái hơn, dù vẫn còn chút dư âm của sự ngượng ngùng, và cả những điều chưa nói.

***

Bữa ăn trôi qua trong tiếng cười nói rôm rả của nhóm bạn. Tùng, sau khi bị Ngân ‘chấn chỉnh’, đã chuyển sang kể những câu chuyện khác, vẫn hài hước nhưng không còn tập trung vào việc ‘tán gái’ nữa, mà chuyển sang những dự định làm ăn, những ý tưởng kinh doanh táo bạo của mình. Đức Anh thì vẫn luôn là những người khuấy động không khí, tạo nên sự vui vẻ cho cả nhóm bằng những câu chuyện sinh viên dí dỏm. Thảo Vy thì dịu dàng lắng nghe, thỉnh thoảng lại xuýt xoa khen ngợi những ý tưởng của Tùng, hay huých tay Ngân cười khúc khích. Hoàng Minh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh của mình, thỉnh thoảng mới góp lời, nhưng cậu cảm thấy rất thoải mái khi ở bên những người bạn này. Cậu đã quen với sự ồn ào của Đức Anh, sự dịu dàng của Thảo Vy, và cả sự trầm lắng, tinh tế của Ngân. Cậu cảm thấy mình đã thực sự hòa nhập vào cuộc sống ở Hà Nội, không còn là một kẻ lạc lõng nữa.

Giữa những câu chuyện phiếm và tiếng cười nói không ngớt, Hoàng Minh vẫn có những khoảnh khắc riêng tư của mình. Cậu quan sát Lê Ngân. Cô ấy đang tập trung gắp từng miếng bún, đôi khi khẽ nhíu mày khi nghe một câu chuyện hài hước của Tùng, rồi lại bật cười nhẹ nhàng, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. Khi gió đầu đông thổi mạnh hơn, luồn qua tấm bạt che tạm bợ, mang theo hơi lạnh buốt giá, Ngân khẽ rụt vai lại, đôi tay cô ấy xoa nhẹ lên cánh tay mình, một cử chỉ vô thức, nhưng lại lọt vào tầm mắt Minh. Minh vô thức điều chỉnh cổ áo khoác dày cộp của mình, siết chặt thêm lớp vải. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc muốn đưa chiếc áo của mình cho cô ấy, muốn che chắn cho cô ấy khỏi cái lạnh cắt da, nhưng cậu lại ngại ngùng, không dám làm gì, chỉ biết giữ chặt lấy cảm xúc đó trong lòng.

Ngân bất chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của Minh. Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, một tia sáng vụt qua giữa màn đêm, nhưng đủ để Minh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô ấy không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu, nhưng khóe môi lại hơi cong lên, như một nụ cười ẩn ý, một nụ cười mà chỉ có cậu mới có thể nhận ra. Đó là một nụ cười rất tinh tế, chỉ dành riêng cho cậu, một nụ cười ấm áp như ánh trăng. Minh cảm thấy một dòng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, lan tỏa sự ấm áp khắp cơ thể, xua đi cái lạnh đang bao trùm.

“Minh ăn thêm đi.” Ngân bất ngờ lên tiếng, giọng cô ấy nhẹ nhàng, trầm ấm, đủ để Minh nghe rõ giữa tiếng ồn ào của quán, như một nốt nhạc dịu dàng trong bản giao hưởng phố phường. Cô ấy khẽ đẩy đĩa nem chua rán còn nóng hổi về phía Minh, như một hành động quan tâm rất đỗi tự nhiên, không cần lời lẽ hoa mỹ nào.

Minh hơi giật mình, không ngờ Ngân lại chủ động như vậy. Cậu nhìn đĩa nem, rồi lại nhìn Ngân, ánh mắt cậu đầy vẻ biết ơn. “Cảm ơn Ngân. Ngân cũng ăn nhiều vào.” Cậu nói, giọng cậu không còn ngập ngừng như trước nữa, mà mang một chút sự chân thành và ấm áp, như thể cậu muốn đáp lại sự quan tâm của cô ấy. Lần này, Ngân không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười, rồi lại tiếp tục ăn. Nhưng Minh biết, cử chỉ nhỏ bé ấy, lời nói quan tâm ấy, đã nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời hoa mỹ nào, những điều chưa nói mà chỉ có trái tim mới có thể cảm nhận.

Cái lạnh của buổi tối Hà Nội càng lúc càng rõ rệt, những cơn gió thổi mạnh hơn, mang theo mùi hoa sữa cuối mùa còn vương vấn đâu đó trong không khí, dìu dịu và lãng mạn, như một ký ức phảng phất. Những chiếc lá vàng khô vẫn tiếp tục rơi, tạo nên một khung cảnh trầm mặc, cổ kính, nhuốm màu thời gian. Hoàng Minh hít thở sâu, cảm nhận mùi không khí lạnh đặc trưng của Hà Nội, mùi của đất trời vào đông. Cậu nhìn xung quanh, nhìn những người bạn của mình, nhìn những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả con phố, tạo nên những vệt sáng dài nhòe nhoẹt. Cậu cảm thấy một niềm bình yên lạ thường, một sự mãn nguyện khi được ở đây, giữa lòng Hà Nội, với những người bạn thân thiết.

Sau khi ăn xong, cả nhóm chậm rãi tản bộ về phía bến xe buýt. Tùng vẫn tiếp tục ‘buôn chuyện’ không ngừng, kể về những dự định tương lai của cậu ta, về việc cậu ta muốn mở một cửa hàng thời trang riêng, hay những kế hoạch ‘cưa đổ’ cô bạn cùng lớp nào đó. Đức Anh thì luôn hào hứng góp lời, còn Thảo Vy thì lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra những lời nhận xét dễ thương, hay xuýt xoa khen ngợi. Ngân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng cô ấy không còn im lặng hoàn toàn nữa. Cô ấy thỉnh thoảng lại khẽ mỉm cười, hoặc đưa ra một nhận xét ngắn gọn, thông minh, khiến mọi người phải bật cười, và điều đó khiến Minh cảm thấy vô cùng thích thú.

Khi đến bến xe buýt, Minh và Ngân vẫn đi chung một chuyến, như một thói quen đã được định hình. Lúc này, xe không còn đông đúc như ban ngày nữa. Họ lại tìm được hai chỗ ngồi cạnh nhau, gần cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn Hà Nội về đêm. Minh khẽ liếc nhìn Ngân. Cô ấy đang nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt dõi theo những con phố Hà Nội về đêm, những con phố đã chìm vào màn đêm huyền ảo, chỉ còn ánh đèn vàng vọt soi rọi, như những vì sao dưới mặt đất. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về một Hà Nội cổ kính, lãng mạn, và về những ký ức đang dần được dệt nên.

Minh biết, những lời trêu chọc của Tùng, dù khiến cậu bối rối, nhưng có lẽ cũng là một cách để cậu suy nghĩ nhiều hơn về tình cảm của mình dành cho Ngân. Chúng giống như những cơn gió đầu đông, dù lạnh nhưng lại mang theo một thông điệp. Những cử chỉ quan tâm nhỏ bé, những ánh mắt giao thoa giữa cậu và Ngân, tất cả đều báo hiệu rằng mối quan hệ của họ đang dần sâu sắc hơn, vượt ra ngoài mức bạn bè đơn thuần. Cậu tự nhủ, Hà Nội không vội được đâu, và tình cảm của cậu cũng vậy. Nó sẽ lớn lên từ từ, qua những chuyến xe buýt, qua những ánh mắt chạm nhau, qua những điều chưa nói. Và có lẽ, Tùng đã đúng, cậu cần phải chủ động hơn một chút, dù chỉ là một chút thôi, để những điều chưa nói kia có thể được hé lộ.

Chiếc xe buýt lại tiếp tục lăn bánh, đưa họ đi qua những con phố quen thuộc. Gió lạnh vẫn thổi, nhưng trong lòng Minh lại thấy ấm áp lạ thường, như thể có một ngọn lửa nhỏ đang cháy âm ỉ. Cậu biết, đây không chỉ là một chuyến xe buýt, mà là một hành trình, một hành trình của những điều chưa nói, của những cảm xúc đang dần lớn lên giữa lòng Hà Nội, trong những ngày tươi trẻ của họ. Cậu đã sẵn sàng cho những gì tiếp theo, cho những thói quen mới, cho những rung động tinh tế và cho cả những điều chưa nói sẽ dần được hé lộ, trong cái rét ngọt của Hà Nội.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ