Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 33

Lời Hẹn Thầm Lặng Dưới Đèn Thư Viện

3146 từ
Mục tiêu: Tiếp tục củng cố 'thói quen chung' giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua một buổi học nhóm tại thư viện.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Hoàng Minh và Lê Ngân qua những tương tác tinh tế, đặc biệt là khi Ngân chủ động hơn một chút.,Tăng cường sự gắn kết của nhóm bạn (Minh, Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Tùng) và sử dụng Tùng như một chất xúc tác nhẹ nhàng.,Khắc họa Hà Nội đầu đông không chỉ qua cái lạnh mà còn qua sự ấm áp của những mối quan hệ chớm nở và không gian tri thức.,Dẫn dắt đến sự kiện 'trú mưa' sắp tới bằng cách thiết lập một thói quen di chuyển chung.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Tùng
Mood: Lãng mạn, trầm lắng, tinh tế, có chút hài hước nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Chiếc xe buýt lăn bánh qua những con phố đã lên đèn, hắt ánh sáng vàng vọt lên cửa kính mờ sương. Hoàng Minh khẽ thở ra, hơi thở hóa thành làn khói trắng mỏng manh rồi tan vào không khí lạnh. Cậu vẫn ngồi cạnh Lê Ngân, cảm nhận sự tĩnh lặng dịu dàng từ cô ấy, như một phần của đêm Hà Nội đang trầm mình. Tiếng còi xe xa xa, tiếng rao hàng cuối ngày vọng lại, và đâu đó, mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, quấn quýt, như một lời thì thầm của thành phố về những điều chưa nói.

Minh quay sang nhìn Ngân. Cô ấy vẫn dõi mắt ra ngoài cửa sổ, hàng mi dài khẽ chớp dưới ánh đèn đường lướt qua. Khuôn mặt trái xoan của cô nghiêng nghiêng, ẩn hiện trong ánh sáng nhập nhoạng, toát lên vẻ đẹp trầm mặc mà tinh tế. Minh thầm nghĩ, Ngân giống như một bức tranh thủy mặc, càng ngắm càng thấy sâu sắc, càng thấy nhiều điều để khám phá. Cử chỉ cô ấy đẩy đĩa nem chua lúc nãy, câu nói nhẹ nhàng và cái mỉm cười kín đáo, tất cả đều khiến trái tim cậu ấm áp lạ thường, như thể có một ngọn lửa nhỏ vừa được nhóm lên giữa cái rét ngọt của Hà Nội. Minh nhận ra, Tùng không chỉ trêu chọc, mà còn vô tình gieo vào lòng cậu những hạt giống của sự chủ động. Cậu muốn giữ lấy những khoảnh khắc này, muốn kéo dài thêm chuyến xe buýt cứ tưởng chừng như không có điểm dừng.

Chiếc xe buýt dừng lại ở bến quen thuộc gần trường. Cả hai cùng bước xuống, hơi lạnh ùa đến như muốn ôm lấy. Gió đầu đông thổi mạnh hơn, lùa vào từng kẽ áo, khiến Minh khẽ rụt vai. Ngân vẫn điềm nhiên, chỉ khẽ kéo chiếc khăn quàng cổ lên cao hơn một chút. Họ cùng những người bạn khác – Đức Anh, Thảo Vy và Tùng – đang đợi sẵn ở góc phố. Có lẽ, những chuyến xe buýt đã trở thành một thói quen, và những cuộc tụ tập ngẫu hứng sau đó cũng vậy.

“Này, hai bạn trẻ,” Tùng lên tiếng ngay khi thấy Minh và Ngân, “Xe buýt đưa đón tận nơi luôn à? Tình hình này là có tiến triển rồi đấy nhé!” Cậu ta nháy mắt tinh nghịch, dáng người bảnh bao, tóc vuốt keo gọn gàng, trông có vẻ khá tự tin giữa trời đêm se lạnh. Minh chỉ biết cười trừ, khuôn mặt hơi đỏ lên vì bối rối. Cậu vẫn chưa quen với những lời trêu chọc thẳng thừng như vậy, dù biết Tùng không có ý gì xấu.

Đức Anh, như thường lệ, gõ nhẹ vào vai Tùng. “Thôi ông Tùng, bớt bớt lại đi, làm Ngân sợ chạy mất bây giờ. Mày không thấy Ngân kiệm lời thế kia sao?” Đức Anh nói, giọng nói nhanh, dứt khoát, mang theo chút cởi mở, hòa đồng. Cậu liếc nhìn Ngân, thấy cô chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt sâu không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng không có vẻ khó chịu. Thảo Vy, với mái tóc nhuộm màu hạt dẻ bồng bềnh và nụ cười rạng rỡ, lên tiếng ủng hộ. “Đức Anh nói đúng đấy, mấy ông này cứ thích chọc bạn thôi. Mà Ngân, Minh, cậu thấy thế nào? Đi ăn vặt xong có thấy ấm người hơn không?” Thảo Vy hỏi, giọng nói trong trẻo, nhỏ nhẹ, chứa đầy sự quan tâm.

Minh gật đầu. “Ấm lắm Thảo Vy ạ, cảm ơn mọi người.” Cậu nói, giọng vẫn còn hơi ngập ngừng, nhưng đã bớt rụt rè hơn một chút so với trước. Lê Ngân chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng lướt qua Minh, đủ để cậu cảm nhận được một tia ấm áp.

Tùng lại tiếp tục “buôn chuyện,” phá tan bầu không khí có phần hơi ngượng ngùng. “Này, mấy đứa, ăn uống no nê rồi, giờ phải làm gì cho xứng đáng với tri thức chứ? Mấy ngày nữa là thi giữa kì rồi đấy, có ai muốn đi thư viện Quốc gia làm vài chầu kiến thức không?” Tùng nói, vẻ mặt vẫn tinh quái, như thể cậu ta vừa nghĩ ra một trò gì đó rất thú vị. “Mà Ngân với Minh ngồi gần nhau học có khi lại hiệu quả gấp đôi ấy nhỉ? Có cô giáo xinh đẹp kèm thì ai mà chả muốn tiến bộ!” Cậu ta cố tình nhấn mạnh, rồi lại nháy mắt với Minh.

Lần này, Minh cảm thấy mặt mình nóng ran. Cậu vội vàng cúi xuống, giả vờ chỉnh lại quai cặp. Đức Anh bật cười ha hả. “Thôi đi ông tướng, bày đặt làm ông giáo. Thư viện gì tầm này, chắc lại kiếm cớ đi ngắm gái chứ gì?”

“Ối dào, Đức Anh cứ nói oan cho Tùng. Tùng là người ham học mà!” Tùng giơ hai tay lên trời làm điệu bộ thanh minh, rồi chuyển ánh mắt sang Ngân. “Sao Ngân? Cậu thấy sao? Đi thư viện không? Tùng đảm bảo chỗ ngồi đẹp, yên tĩnh, lại có view nhìn ra phố xá Hà Nội về đêm.”

Ngân trầm tĩnh nhìn Tùng, đôi mắt sâu không chút gợn sóng. Cô ấy khẽ mím môi, rồi bất ngờ lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng rõ ràng. “Cũng được. Mình đang có vài tài liệu cần tìm. Đi thư viện cũng hay.” Vừa nói, cô ấy lại khẽ liếc nhìn Minh, một ánh mắt thoáng qua, đầy ý nhị mà chỉ những người tinh tế mới có thể cảm nhận.

Minh giật mình. Không ngờ Ngân lại đồng ý, thậm chí còn chủ động bày tỏ. Cậu cảm thấy một niềm vui nho nhỏ dâng lên trong lòng. “Ờ… ừ, đi thư viện cũng tốt. Mình cũng đang có mấy bài tập khó chưa làm xong.” Minh vội vàng phụ họa, giọng cậu vẫn còn hơi ngập ngừng nhưng đã có chút phấn khởi.

Thảo Vy vỗ tay nhẹ. “Hay quá! Vậy là cả nhóm mình cùng đi thư viện luôn. Đúng là đi học cùng bạn bè có động lực hơn hẳn.” Cô ấy mỉm cười rạng rỡ, vẻ mặt đáng yêu, tràn đầy năng lượng.

Và thế là, cả nhóm quyết định tản bộ về phía Thư viện Quốc gia. Gió vẫn thổi, cái lạnh vẫn len lỏi, nhưng bước chân của Minh lại trở nên nhẹ nhõm hơn, như thể có một luồng hơi ấm đang dẫn lối. Cậu đi cạnh Ngân, cố gắng giữ một khoảng cách vừa phải, đủ để cảm nhận sự hiện diện của cô, nhưng không quá gần để khiến cô khó chịu. Hà Nội về đêm bắt đầu phô bày vẻ đẹp trầm mặc của mình. Những hàng cây khẳng khiu rung rinh trong gió, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những con ngõ nhỏ, và tiếng còi xe giờ đã thưa thớt hơn, nhường chỗ cho những âm thanh của cuộc sống về đêm. Minh hít thở sâu, cảm nhận mùi không khí lạnh đặc trưng, mùi của đất trời vào đông, xen lẫn mùi khói xe thoảng qua. Cậu tự nhủ, những khoảnh khắc này, những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên này, chính là những điều sẽ dệt nên thanh xuân của cậu ở Hà Nội. Những điều chưa nói, vẫn cứ lơ lửng trong không khí, chờ đợi một ngày được cất thành lời.

***

Thư viện Quốc gia Việt Nam hiện lên sừng sững giữa màn đêm Hà Nội, những cột đá lớn vươn cao, sảnh chính tráng lệ, gợi lên một cảm giác vừa cổ kính vừa uy nghiêm. Ánh đèn vàng dịu từ bên trong hắt ra, khiến những ô cửa sổ lớn trông như những đôi mắt đang trầm tư suy nghĩ. Bước qua cánh cửa nặng nề, một bầu không khí hoàn toàn khác biệt bao trùm lấy Minh. Tiếng ồn ào của phố phường dường như bị bỏ lại phía sau, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy tôn kính.

Mùi giấy cũ, mực in, và gỗ thoang thoảng trong không khí, quyện với một chút mùi bụi thời gian, tạo nên một hương vị đặc trưng mà Minh vô cùng yêu thích. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa, sẵn sàng đón nhận tri thức. Những phòng đọc rộng lớn trải dài trước mắt, với những kệ sách gỗ cao ngút, chạm tới trần nhà, chất đầy những cuốn sách đủ mọi lĩnh vực. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn bàn rọi xuống, tạo nên những vầng sáng ấm áp trên mỗi trang sách.

Nhóm tìm được một bàn trống ở góc phòng, hơi khuất nhưng lại đủ yên tĩnh. Minh và Ngân tự nhiên ngồi cạnh nhau, một sự sắp đặt không cần lời nói. Đức Anh và Thảo Vy ngồi đối diện, còn Tùng thì chọn một ghế bên cạnh Thảo Vy, vẫn giữ vẻ mặt lém lỉnh. Cả nhóm nhanh chóng bày sách vở, máy tính ra. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung và kiến thức.

Minh cố gắng tập trung vào bài tập kinh tế vĩ mô, nhưng đầu óc cậu vẫn không ngừng nghĩ về Ngân đang ngồi cạnh. Cậu có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cô, và thoảng thoảng mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết của một loại sữa tắm hay nước xả vải nào đó, rất đỗi quen thuộc nhưng cũng rất dễ chịu. Cậu liếc sang, thấy Ngân đang chăm chú đọc một cuốn sách chuyên ngành dày cộp. Khuôn mặt cô ấy vẫn trầm tĩnh, hàng mi dài khẽ cụp xuống, đôi môi mím chặt, toát lên vẻ tập trung cao độ.

Minh loay hoay với một bài toán khó, cậu đã đọc đi đọc lại mấy lần mà vẫn chưa thể hình dung ra cách giải. Lòng tự ti và rụt rè vẫn là một phần trong cậu, nhưng sau những tương tác gần đây, cậu cảm thấy mình đã bớt e ngại hơn khi nói chuyện với Ngân. Hơn nữa, cậu biết Ngân rất giỏi, và cậu thực sự cần sự giúp đỡ.

“Ngân này,” Minh khẽ gọi, giọng nói nhỏ vừa đủ để cô ấy nghe thấy. “Chỗ này… mình vẫn chưa hiểu lắm.” Cậu chỉ vào một đoạn công thức phức tạp trong sách giáo trình.

Ngân ngừng đọc, cô ấy nhẹ nhàng nghiêng đầu sang phía Minh, mái tóc dài buông xuống, lướt qua vai cậu. Một cảm giác tê dại nhẹ nhàng chạy dọc sống lưng Minh. Cô ấy nhìn vào sách của cậu, đôi mắt sâu trầm đọc lướt qua đoạn chữ. “Chỗ này cậu cần liên hệ với kiến thức ở chương trước, nó là nền tảng cho phần này. Công thức này là biến thể của công thức kia, chỉ cần thay đổi một vài tham số thôi.” Ngân giải thích, giọng nói nhỏ, rõ ràng, hơi cúi đầu xuống sách, đôi khi ngón tay thon dài của cô ấy khẽ chạm vào trang giấy, chỉ dẫn từng dòng một. Mùi hương của cô ấy lúc này trở nên rõ ràng hơn, khiến Minh cảm thấy hơi bối rối nhưng cũng vô cùng dễ chịu.

Minh chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng lời Ngân nói. Cậu cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng, không chỉ vì sự tận tình của Ngân mà còn vì sự gần gũi này. Ánh mắt họ thỉnh thoảng chạm nhau khi Ngân ngẩng lên để xem Minh đã hiểu hay chưa. Những ánh mắt ấy không hề có sự ngượng ngùng hay xa cách, mà thay vào đó là sự tập trung, thấu hiểu, và một chút gì đó rất dịu dàng, như thể cô ấy đang muốn truyền đạt toàn bộ kiến thức của mình cho cậu. Minh cảm thấy sự tự tin của mình dần lớn hơn khi trò chuyện với Ngân về học tập, cậu không còn sợ hãi những câu hỏi ngớ ngẩn của mình nữa.

Tùng, ngồi đối diện, khẽ huých tay Đức Anh. “Thấy chưa? Gần nhau là có cơ hội ngay! Đúng là ‘nhất cự ly, nhì tốc độ’ mà. Ông Minh học một mà hiểu mười ngay.” Cậu ta thì thầm, nhưng đủ lớn để Minh và Ngân có thể nghe thấy.

Đức Anh chỉ biết lắc đầu cười. “Mày cứ làm như thầy bói không bằng. Thôi lo học đi ông tướng, không lại trượt môn đấy.”

Thảo Vy mỉm cười với Đức Anh, ánh mắt cô ấy lấp lánh sự tinh nghịch. “Mấy ông này cứ thích chọc bạn thôi. Nhưng mà đúng là Minh và Ngân học cùng nhau trông rất hợp đấy chứ.” Cô ấy nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ thích thú.

Minh cảm thấy tai mình nóng bừng, nhưng cậu không còn quá bối rối như trước nữa. Cậu quay lại nhìn Ngân, thấy cô ấy chỉ khẽ nhếch mép cười, ánh mắt vẫn tập trung vào cuốn sách. Cậu biết, Ngân đã nghe thấy những lời trêu chọc đó, nhưng cô ấy không hề tỏ ra khó chịu hay e ngại. Điều đó khiến Minh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cậu thầm nghĩ, có lẽ Ngân cũng không ghét việc ngồi gần cậu, không ghét việc cậu hỏi bài. Những điều chưa nói, đôi khi lại được thể hiện qua những cử chỉ nhỏ bé, những ánh mắt giao thoa, và những nụ cười kín đáo như thế.

***

Thời gian trôi đi thật nhanh trong thư viện tĩnh lặng. Khi đồng hồ chỉ gần mười giờ đêm, cả nhóm mới bắt đầu thu dọn sách vở. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, và cái lạnh của đêm đầu đông Hà Nội dường như càng trở nên cắt da cắt thịt. Gió rít qua những khe cửa, mang theo hơi sương và cái giá buốt đặc trưng của thành phố khi vào đêm.

Minh khẽ rụt mình trong chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao. Cậu nhìn Ngân, cô ấy vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không lộ rõ vẻ co ro dù chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng hơn Minh nhiều. Họ cùng nhau bước ra khỏi thư viện, tiếng bước chân khẽ khàng vang vọng trong sảnh lớn, rồi hòa vào tiếng gió đêm khi họ ra đến vỉa hè.

Đức Anh, Thảo Vy và Tùng sẽ bắt một tuyến xe buýt khác để về. Họ đứng ở bến xe buýt gần trường, dưới mái che đơn giản, chiếc đèn đường vàng vọt hắt bóng xuống mặt đất ẩm ướt. Tiếng xe cộ đã thưa thớt hẳn, chỉ còn tiếng còi xe xa vọng và tiếng gió rít liên hồi.

“Thôi tụi tao về trước nha! Tùng, mày bớt quậy lại đi, nhớ lời Đức Anh dặn đấy,” Đức Anh nói, giọng vẫn nhanh và dứt khoát.

Tùng cười hềnh hệch. “Biết rồi, biết rồi! Ông tướng Đức Anh cứ lo xa. Mà Minh này,” cậu ta quay sang Minh, nháy mắt tinh nghịch, “nhớ lời tao dặn đấy nhé! Phải chủ động hơn một chút, cơ hội không đến hai lần đâu.”

Minh chỉ biết gật đầu cười trừ, khuôn mặt lại hơi đỏ lên một chút. Cậu thầm nghĩ, Tùng đúng là một “chất xúc tác” không thể thiếu cho những buổi gặp gỡ của nhóm. Thảo Vy mỉm cười dịu dàng, đôi mắt to tròn nhìn Minh và Ngân. “Ngân, Minh, về cẩn thận nha. Lạnh lắm rồi đấy.”

“Tụi mình cũng về đây. Mấy cậu cũng về cẩn thận,” Ngân nói, giọng nhẹ nhàng, trầm ấm như thường lệ. Cô ấy khẽ gật đầu chào mọi người.

Khi ba người bạn đã lên xe và chiếc xe buýt khuất dạng sau khúc cua, chỉ còn lại Minh và Ngân đứng dưới mái hiên bến xe. Một khoảng lặng bao trùm giữa hai người, chỉ có tiếng gió rít và tiếng lá khô xào xạc dưới chân. Minh cảm thấy hơi lúng túng, không biết nên nói gì. Cậu đưa mắt nhìn ra xa, nơi những ánh đèn đường tạo nên những vệt sáng dài nhòe nhoẹt trên đường nhựa ướt át. Hà Nội không vội được đâu, và những lời chưa nói cũng vậy.

Bất ngờ, Ngân lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Mai cậu… có đi xe buýt không?” Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng giữa không khí tĩnh mịch của đêm.

Minh hơi giật mình, quay lại nhìn Ngân. Cô ấy đang nhìn cậu, đôi mắt sâu trầm không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng trong đó có một sự chờ đợi rất đỗi tinh tế. Một luồng ấm áp chạy qua người Minh, xua đi cái lạnh đang bao bọc cậu. Đây là lần đầu tiên Ngân chủ động hỏi cậu một câu như vậy, một câu hỏi về thói quen, về sự tiếp nối. Cậu mỉm cười nhẹ nhõm, nụ cười chân thành, ấm áp.

“À… có. Chắc chắn rồi,” Minh đáp, giọng cậu không còn ngập ngừng nữa, mà mang một chút sự kiên định. Cậu cảm thấy như có một sợi dây vô hình vừa được nối kết giữa hai người, một lời hẹn thầm lặng cho ngày mai, cho những chuyến xe buýt tiếp theo.

Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, chỉ thoáng qua như làn gió đông. Chiếc xe buýt của họ vừa đến. Minh và Ngân cùng bước lên, chọn hai chỗ ngồi quen thuộc cạnh cửa sổ. Chiếc xe buýt lại tiếp tục lăn bánh, đưa họ đi qua những con phố đã chìm vào màn đêm huyền ảo. Minh khẽ liếc nhìn Ngân qua cửa sổ, thấy bóng dáng cô in trên lớp kính mờ sương, như một bức tranh tĩnh vật giữa khung cảnh Hà Nội cổ kính, lãng mạn. Lòng cậu đầy những cảm xúc khó tả, một sự pha trộn giữa ấm áp, bình yên và một chút bâng khuâng về tương lai. Cậu biết, đây không chỉ là một chuyến xe buýt, mà là một hành trình, một hành trình của những điều chưa nói, của những cảm xúc đang dần lớn lên giữa lòng Hà Nội, trong những ngày tươi trẻ của họ. Và lời hẹn thầm lặng cho chuyến xe buýt ngày mai, là một minh chứng cho rằng, những điều tuyệt vời nhất, đôi khi, lại bắt đầu từ những thói quen giản dị nhất.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ