Chiếc xe buýt đêm hôm trước lăn bánh chầm chậm, mang theo Minh và Ngân về những con phố đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn ánh đèn vàng hiu hắt soi đường. Lời hẹn thầm lặng về chuyến xe buýt ngày mai cứ vương vấn trong tâm trí Minh, khiến cậu cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng giữa cái rét ngọt của đêm Hà Nội. Cậu khẽ liếc nhìn Ngân, bóng dáng cô in trên lớp kính mờ sương, thanh thoát và tĩnh lặng, như một bức tranh thủy mặc vẽ giữa khung cảnh cổ kính, lãng mạn. Lòng cậu đầy những cảm xúc khó tả, một sự pha trộn giữa bình yên và bâng khuâng, như thể cuộc đời cậu, vốn dĩ đơn giản và có phần khô khan, bỗng được điểm tô thêm những nét màu mềm mại.
Sáng hôm sau, cái không khí âm u của buổi chiều đầu đông vẫn bao trùm lấy Hà Nội. Bầu trời xám xịt như được phủ một lớp bụi mịn màng, báo hiệu một ngày không mấy đẹp trời. Gió thổi từng đợt, mang theo hơi lạnh se sắt len lỏi qua từng lớp áo. Hoàng Minh đứng ở bến xe buýt quen thuộc, mắt không ngừng dõi theo con đường phía xa. Trong lòng cậu là sự hồi hộp nhẹ nhàng, lẫn với chút ngượng nghịu khi nhớ lại câu hỏi của Lê Ngân tối qua. Cậu đã cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể, nhưng cái cảm giác mong chờ, thậm chí là thầm vui sướng khi nghĩ đến việc sẽ lại được đi cùng Ngân, vẫn len lỏi trong từng mạch máu. Cậu nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn xuống đôi giày đã bạc màu của mình, rồi lại ngẩng lên nhìn con đường. Cứ thế, những phút giây chờ đợi trôi qua chậm chạp, như thể thời gian cũng đang nín thở cùng cậu. Mùi khói xe, bụi đường và chút hơi xăng dầu hòa quyện vào không khí lạnh, tạo nên một mùi hương đặc trưng của Hà Nội vào giờ tan tầm, khi thành phố bắt đầu hối hả nhưng vẫn giữ được vẻ chậm rãi riêng của mình.
Minh khẽ thở dài, hơi thở của cậu tan biến trong không khí lạnh buốt. Cậu tự hỏi liệu Ngân có đến không, hay đó chỉ là một câu hỏi bâng quơ của cô ấy? Nhưng rồi, từ phía xa, một bóng dáng mảnh mai, quen thuộc dần hiện ra. Lê Ngân. Cô ấy vẫn diện trang phục đơn giản, một chiếc áo khoác màu ghi nhạt và quần tây đen, mái tóc dài buông xõa nhẹ nhàng theo từng bước chân. Vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng thường thấy của cô không hề thay đổi, nhưng trong mắt Minh, cô ấy lại tỏa ra một thứ ánh sáng đặc biệt, như thể một bông hoa tinh khôi nở rộ giữa phố thị xô bồ. Khi Ngân đến gần, một luồng gió lạnh thổi qua, mang theo những hạt bụi li ti, khiến Minh hơi rụt vai.
"Chào Ngân," Minh khẽ lên tiếng, giọng cậu có chút ngập ngừng, tựa như sợi chỉ mỏng manh dễ đứt. Cậu đứng thẳng người hơn một chút, cố gắng giấu đi sự lúng túng của mình.
Ngân khẽ gật đầu, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua Minh rồi dừng lại ở con đường phía trước. "Chào Minh. Cậu đợi lâu chưa?" Giọng cô ấy nhẹ nhàng, vẫn giữ cái âm hưởng đặc trưng của người Hà Nội gốc, nhưng không hề tạo cảm giác xa cách.
Minh cảm thấy má mình hơi nóng lên. "À, vừa mới thôi," cậu đáp, cố gắng nghe tự nhiên nhất có thể. Thực ra, cậu đã đứng đây hơn mười phút rồi, dõi theo từng bóng người qua lại, hy vọng sẽ thấy cô. Cả hai cùng nhìn về phía con đường, nơi những chiếc xe buýt vẫn đang nối đuôi nhau di chuyển, tạo nên một dòng chảy không ngừng nghỉ của phố xá Hà Nội. Minh lén liếc nhìn Ngân. Cô ấy vẫn bình thản, đôi mắt sâu trầm dường như đang dõi theo một điểm vô định nào đó, hoặc có lẽ đang chiêm nghiệm những suy nghĩ riêng của mình. Sự thanh lịch và kín đáo toát ra từ Ngân khiến Minh cảm thấy mình càng thêm phần rụt rè, nhưng đồng thời cũng bị hút hồn bởi vẻ đẹp rất đỗi riêng của cô. Cậu ước gì mình có thể nói thêm điều gì đó, nhưng những từ ngữ cứ mắc kẹt lại trong cổ họng, hóa thành những "điều chưa nói" chất chứa trong lòng.
Hà Nội không vội được đâu, và những cảm xúc của Minh cũng vậy. Nó cần thời gian, cần những khoảnh khắc giản dị như thế này để từ từ đâm chồi, nảy lộc. Bỗng nhiên, những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi lất phất. Ban đầu chỉ là vài hạt nhỏ, đậu trên vỉa hè, tạo thành những chấm đen li ti trên nền xi măng ẩm ướt. Rồi chúng dần dày hơn, nặng hạt hơn, như thể bầu trời xám xịt kia không thể kìm nén được cảm xúc của mình nữa. Gió cũng mạnh lên, thổi từng đợt, lùa những hạt mưa xiên chéo vào mái hiên bến xe buýt. Người đi đường vội vàng hơn, ai nấy đều tìm cách che chắn, hoặc chạy nhanh hơn để kịp trú vào một mái hiên nào đó.
Minh đưa tay ra hứng thử một vài giọt mưa. Cảm giác lạnh buốt và ẩm ướt len lỏi qua lòng bàn tay. "Mưa rồi," cậu khẽ nói, giọng hơi trầm xuống. "Chắc phải đợi xe lâu hơn một chút."
Ngân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô ấy đưa mắt nhìn ra ngoài, nơi những hạt mưa giờ đây đã tạo thành một tấm màn mờ ảo, bao phủ cả con phố. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, hắt những vệt vàng nhòe nhoẹt lên mặt đường ướt át, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và có chút u buồn. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn, hòa lẫn với tiếng gió rít qua những khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng của mùa đông Hà Nội. Không khí trở nên lạnh buốt hơn bao giờ hết, và hơi ẩm của mưa thấm sâu vào từng thớ vải. Minh cảm thấy cái rét cắt da thấu xương, dù cậu đã khoác chiếc áo dày cộp. Cậu khẽ rụt vai, cổ áo dựng cao để che bớt đi những đợt gió lạnh.
Bất ngờ, tiếng còi xe buýt quen thuộc vang lên từ phía xa. Minh và Ngân cùng nhìn về phía đó. Chiếc xe buýt số 07, tuyến xe mà cả hai thường đi, đang từ từ tiến đến. Nhưng khi chiếc xe gần đến bến, một cơn gió mạnh bất chợt ập tới, mang theo một làn mưa lớn hơn. Những hạt mưa như trút nước, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế. Chiếc xe buýt lướt qua bến, có lẽ tài xế không nhìn rõ hoặc vì quá đông người nên không dừng lại hẳn. Nó chỉ kịp giảm tốc độ một chút rồi lại tăng ga, để lại Minh và Ngân đứng trơ trọi dưới làn mưa ngày càng nặng hạt.
Minh hơi sững sờ. "Trượt rồi," cậu nói, giọng có chút thất vọng. "Chắc phải đợi chuyến sau."
Ngân vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt cô ấy khẽ nheo lại khi nhìn theo bóng chiếc xe buýt đang khuất dần. "Mưa lớn quá," cô ấy nói. "Đứng đây sẽ bị ướt hết." Cô ấy đưa tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc, những giọt nước mưa đã bắt đầu bám vào những sợi tóc đen nhánh.
Minh nhìn quanh. Mái hiên bến xe quá nhỏ, không đủ để che chắn hoàn toàn khỏi những hạt mưa xiên chéo. Cậu thấy một mái hiên cũ kỹ hơn một chút ở phía đối diện, cách đó không xa. Đó có lẽ là mái hiên của một cửa hàng đã đóng cửa từ lâu, hoặc một ngôi nhà cổ kính với kiến trúc đã nhuốm màu thời gian. "Bên kia có vẻ kín hơn," Minh nói, chỉ tay về phía mái hiên đó. "Mình sang đó trú tạm đi."
Ngân khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Cả hai cùng vội vàng chạy băng qua đoạn đường nhỏ, tránh né những vũng nước đã bắt đầu đọng lại trên mặt đường. Những hạt mưa như những mũi kim châm vào da thịt, lạnh buốt và rát. Minh cảm thấy vai áo mình đã ướt sũng một phần. Cậu lén nhìn Ngân, cô ấy cũng khẽ rụt vai, nhưng vẫn giữ được vẻ thanh thoát và bình tĩnh vốn có.
Họ dừng lại dưới một mái hiên cũ kỹ, có lẽ là của một cửa hàng đã đóng cửa. Mái hiên làm bằng tôn đã rỉ sét, hoặc có thể là mái ngói cũ phủ đầy rêu phong, giờ đây ướt sũng và tối màu. Nó rộng vừa đủ để che cho cả hai khỏi những hạt mưa nặng trĩu. Không gian chật hẹp, ẩm ướt và tối tăm dưới mái hiên khiến họ đứng gần nhau hơn bao giờ hết, chỉ cách nhau một gang tay. Minh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, hơi thở dồn dập. Cậu có thể ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng từ Ngân, hòa lẫn với mùi ẩm của đất, mùi mưa và mùi lá cây ướt át. Một sự gần gũi bất ngờ, một sự ấm áp nho nhỏ bỗng len lỏi giữa cái lạnh buốt của cơn mưa.
Minh cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt cậu không ngừng lén liếc nhìn Ngân. Cô ấy đang nhìn ra ngoài, nơi những giọt mưa giăng mắc như một tấm rèm bạc. Ánh đèn đường lờ mờ xuyên qua màn mưa, tạo nên những bóng đổ xiêu vẹo trên nền đường. Những mái nhà rêu phong ướt át phía đối diện, cùng với màu xám xịt của bầu trời, tạo nên một bức tranh Hà Nội trầm mặc và đầy suy tư. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn, tiếng gió rít qua những tán cây, và tiếng còi xe từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh lặng và riêng tư cho hai người.
"Mưa bất ngờ quá nhỉ," Minh khẽ nói, giọng cậu nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa át đi. Cậu quay sang Ngân, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
Ngân vẫn nhìn ra ngoài, đôi mắt trầm ngâm dõi theo những hạt mưa. "Mưa phùn Hà Nội thường thế," cô ấy đáp, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi. "Đến bất chợt, đi cũng bất chợt." Có một chút gì đó triết lý, có chút gì đó trải đời trong câu nói của Ngân, khiến Minh cảm thấy cô ấy thật sâu sắc và tinh tế. Cậu nhận ra rằng, dù Hà Nội là nơi chốn lạ lẫm với mình, nhưng với Ngân, nó là một phần của tâm hồn, một phần của ký ức.
Minh lén nhìn Ngân. Chiếc áo khoác mỏng của cô ấy đã hơi ẩm ở vai, những sợi tóc mai lòa xòa bám vào gò má. Cậu cảm thấy một sự lo lắng nho nhỏ dấy lên trong lòng. "Cậu có lạnh không? Áo khoác của cậu..." Minh ngập ngừng, không biết có nên đề nghị nhường áo khoác cho Ngân không. Cậu nghĩ đến chiếc áo khoác dày cộp của mình, chắc chắn nó sẽ đủ ấm cho cả hai. Nhưng sự rụt rè, e ngại lại khiến cậu không dám nói ra điều đó.
Ngân khẽ quay đầu lại, đôi mắt sâu trầm của cô ấy chạm vào ánh mắt của Minh. Trong khoảnh khắc đó, Minh cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người. Cậu khẽ rụt rè, tay nắm chặt quai cặp, tim đập thình thịch. Ánh mắt Ngân không hề trách móc hay khó chịu, mà chỉ có một sự bình thản, thậm chí là một chút quan tâm ẩn giấu. "Không sao," cô ấy nói, giọng vẫn nhẹ nhàng. "Cậu cũng vậy mà. Chiếc ô của cậu đâu rồi?"
Minh hơi giật mình trước câu hỏi của Ngân. Cậu đã quen với việc tự mình xoay sở, tự mình chịu đựng những bất tiện nhỏ nhặt như thế này. Việc có người quan tâm đến chiếc ô của mình, một thứ vốn dĩ rất cá nhân và bình thường, lại khiến cậu cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng. "À, tôi... tôi quên mất," Minh đáp, giọng cậu hơi nhỏ đi. Cậu thực sự đã quên mang ô, vì sáng nay trời chỉ âm u chứ chưa có dấu hiệu mưa rõ rệt. Cậu thầm trách mình vì sự bất cẩn đó. Nếu có ô, có lẽ họ đã không phải đứng nép vào nhau như thế này, và cậu cũng không cần phải bối rối đến vậy. Nhưng đồng thời, một phần trong cậu lại thầm cảm ơn cơn mưa và sự đãng trí của mình, vì nó đã tạo ra khoảnh khắc gần gũi hiếm hoi này.
Ngân không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, chỉ thoáng qua như làn gió đông. Cô ấy lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa mưa, nhưng Minh cảm nhận được sự khác biệt. Ánh mắt cô ấy không còn vẻ thờ ơ như trước nữa, mà có một chút gì đó suy tư, một chút gì đó dịu dàng hơn. Dưới mái hiên cũ kỹ, giữa cơn mưa phùn giăng mắc của Hà Nội, hai người họ đứng đó, cách nhau chỉ một gang tay. Minh có thể cảm nhận được hơi ấm từ người Ngân, dù là rất nhỏ. Mùi ẩm của đất, mùi mưa, và mùi hương nhẹ nhàng từ mái tóc Ngân hòa quyện vào nhau, tạo thành một ký ức khó quên. Cậu cảm thấy một sự bình yên lạ lùng bao trùm lấy mình. Có lẽ, những điều tuyệt vời nhất, đôi khi, không phải là những sự kiện lớn lao, mà chỉ là những khoảnh khắc giản dị như thế này, khi hai tâm hồn trẻ tuổi vô tình được ở gần nhau, được chia sẻ một không gian nhỏ bé giữa lòng thành phố rộng lớn.
Minh vẫn còn tự ti, lo lắng về việc Ngân nghĩ gì về mình khi ở gần như vậy. Cậu bối rối không biết nên nói gì hay hành động ra sao để không phá vỡ bầu không khí, nhưng đồng thời, cậu cũng khao khát được chia sẻ nhiều hơn, được hiểu thêm về cô gái trầm lặng này. Những điều chưa nói cứ chất chứa trong lòng, tạo thành một dòng chảy ngầm của cảm xúc. Lê Ngân, với vẻ ngoài khép kín và độc lập thường ngày, cũng đang đấu tranh với những rung động và sự quan tâm nhỏ đang nảy nở. Cô có những cử chỉ quan tâm tinh tế nhưng vẫn giữ một khoảng cách vô hình, như một bông hoa chưa muốn hé nở hoàn toàn.
Cơn mưa vẫn không ngớt, cứ rơi đều đều, lất phất, như những lời thì thầm của Hà Nội. Tiếng mưa trở thành âm thanh chủ đạo, ru ngủ cả con phố. Từ xa, tiếng còi xe buýt lại vang lên. Lần này, Minh và Ngân không vội vã. Họ biết rằng, dù chuyến xe buýt có đến, thì khoảnh khắc trú mưa dưới mái hiên cũ kỹ này, khoảnh khắc họ chia sẻ sự gần gũi bất ngờ này, sẽ là một "thói quen đặc biệt" trong lòng họ, một khởi đầu cho những điều chưa nói, và là một trong những cột mốc quan trọng trong mối quan hệ của họ. Hà Nội, với những con phố, ngõ ngách, quán xá, và đặc biệt là những cơn mưa phùn bất chợt, đã trở thành chứng nhân và chất xúc tác cho tình yêu chớm nở của hai người trẻ. Minh cảm thấy Hà Nội thân thuộc hơn, không chỉ là nơi anh học tập mà còn là nơi anh có những kỷ niệm đẹp với Lê Ngân. Dưới mái hiên ẩm ướt, giữa cái lạnh đầu đông và hơi thở hóa khói, một hạt giống cảm xúc đã được gieo, chờ ngày đâm chồi nảy lộc.