Tiếng còi xe buýt cuối cùng cũng vang lên, xé tan màn mưa phùn giăng mắc. Hoàng Minh và Lê Ngân không còn vội vã như những lần trước. Khoảnh khắc trú mưa dưới mái hiên cũ kỹ, giữa cái lạnh đầu đông và hơi thở hóa khói, đã tạo nên một sợi dây vô hình, ấm áp, khiến thời gian như ngừng lại. Xe buýt dừng lại, cửa mở ra với tiếng hơi nén xì xào. Minh quay sang nhìn Ngân, ánh mắt chạm nhau. Cả hai không nói gì, nhưng nụ cười nhẹ của Ngân như một lời trấn an, một lời hứa hẹn cho những điều chưa nói. Họ bước lên xe, tìm chỗ ngồi quen thuộc, không quá gần nhưng cũng không còn xa cách như những ngày đầu. Hà Nội vẫn chìm trong mưa, nhưng trong lòng Minh, một hạt giống cảm xúc đã được gieo, chờ ngày đâm chồi nảy lộc.
Buổi sáng hôm sau, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn, nhưng những hạt mưa phùn dai dẳng đã chịu nhường chỗ cho một bầu trời xám bạc, lấp ló vài tia nắng yếu ớt như sợ hãi cái lạnh. Hoàng Minh đến bến xe buýt sớm hơn thường lệ, cái lạnh buốt nhẹ phả vào mặt khiến hơi thở cậu hóa khói mỗi khi thở ra. Cậu kéo cao cổ chiếc áo khoác dày cộp, đôi mắt không ngừng lướt tìm giữa dòng người vội vã. Trong lòng cậu vẫn còn vương vấn cảm giác ấm áp từ mái hiên cũ kỹ ngày hôm qua. Mùi ẩm của đất, mùi mưa, và mùi hương nhẹ nhàng từ mái tóc Ngân cứ quanh quẩn trong tâm trí, tựa như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết nhỏ. Cậu nhớ ánh mắt Ngân, cái nhìn bình thản nhưng ẩn chứa sự quan tâm, và nụ cười thoáng qua như làn gió đông. Tất cả những điều đó khiến cậu cảm thấy một sự bối rối dễ chịu, một chút mạnh dạn hơn nhưng vẫn xen lẫn sự rụt rè cố hữu.
Cậu biết, cái khoảnh khắc trú mưa ấy, không chỉ là một sự tình cờ, mà nó đã trở thành một "thói quen đặc biệt" trong lòng cậu, một cột mốc đánh dấu một điều gì đó mới mẻ đang chớm nở. Hoàng Minh cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man ấy, tập trung vào việc tìm kiếm Ngân. Cậu nhận ra mình đang có một sự mong đợi, một sự háo hức mà trước đây cậu chưa từng có khi đi xe buýt. Có lẽ, Hà Nội không còn chỉ là một thành phố rộng lớn, xa lạ, nơi cậu phải vật lộn để thích nghi, mà nó đang dần trở thành nơi lưu giữ những kỷ niệm đầu tiên, những rung động đầu tiên của cậu. Cậu cảm thấy Hà Nội thân thuộc hơn, không chỉ là nơi anh học tập mà còn là nơi anh có những kỷ niệm đẹp với Lê Ngân.
Giữa những âm thanh hối hả của buổi sáng đô thị – tiếng xe buýt phanh kít, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại xôn xao, và đôi khi là tiếng rao vặt len lỏi từ xa – cậu nhìn thấy cô ấy. Lê Ngân đứng tựa vào cột điện, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo khoác màu ghi nhạt. Mái tóc đen dài của cô ấy buông xõa nhẹ nhàng trên vai, và đôi mắt sâu trầm vẫn nhìn xa xăm như mọi khi. Vẻ trầm tĩnh ấy, với Minh, đã trở thành một nét rất riêng, rất đặc trưng của Ngân. Cậu cảm thấy một sự ngượng ngùng nhẹ lướt qua khi ánh mắt họ chạm nhau. Ngân khẽ gật đầu, một cái gật đầu rất nhẹ, nhưng đủ để Minh cảm nhận được.
"Chào Ngân," Minh nói, giọng cậu hơi nhỏ và ngập ngừng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí yên tĩnh xung quanh cô.
Ngân khẽ mỉm cười, nụ cười ấy vẫn nhẹ nhàng như hôm qua, nhưng dường như có thêm một chút ấm áp, thân thiện hơn. "Chào Minh. Hôm nay không mưa."
Lời nói của Ngân, ngắn gọn và trực tiếp, như một sự nhắc nhở về khoảnh khắc chia sẻ dưới mái hiên cũ. Nó không chỉ là một câu chào thông thường, mà còn là một sự công nhận, một lời gợi nhắc về "thói quen đặc biệt" đã bắt đầu. Minh cảm thấy má mình hơi nóng lên. Cậu không biết nên đáp lại thế nào, chỉ khẽ gật đầu và nở một nụ cười lúng túng. Có một sợi dây vô hình kết nối hai người, một sự thấu hiểu ngầm không cần lời nói. Họ đứng đó, giữa dòng người vội vã, im lặng nhưng không hề xa cách. Mùi khói xe thoang thoảng, bụi đường lẫn với cái se lạnh của gió đầu đông luồn qua, nhưng Minh chỉ cảm nhận được sự ấm áp nhẹ nhàng khi ở gần Ngân.
Khi xe buýt đến, họ cùng bước lên, giữ một khoảng cách vừa phải nhưng gần hơn mọi khi. Minh khẽ lướt mắt tìm chỗ và thấy Ngân đã chọn một hàng ghế bên cửa sổ, cậu cũng chọn ngồi ngay phía sau cô. Từ vị trí đó, cậu có thể nhìn thấy vạt áo khoác của Ngân, những sợi tóc đen mượt mà lay động theo nhịp xe. Cậu vẫn còn bối rối không biết nên nói gì hay hành động ra sao để không phá vỡ bầu không khí, nhưng đồng thời, cậu cũng khao khát được chia sẻ nhiều hơn, được hiểu thêm về cô gái trầm lặng này. Những điều chưa nói cứ chất chứa trong lòng, tạo thành một dòng chảy ngầm của cảm xúc, một dòng chảy mà chỉ hai người họ mới có thể cảm nhận. Hà Nội không vội được đâu, và có lẽ, tình cảm của họ cũng vậy, cứ từ tốn mà len lỏi, mà lớn dần lên, qua từng chuyến xe buýt, từng khoảnh khắc sẻ chia, dù là nhỏ bé nhất.
Xuống xe buýt, cái lạnh đầu đông vẫn bủa vây, nhưng không còn quá khắc nghiệt. Hoàng Minh và Lê Ngân cùng bước vào khuôn viên Đại học Ngoại Thương. Các tòa nhà hiện đại với nhiều kính phản chiếu ánh sáng xám bạc của buổi sớm. Khuôn viên rộng rãi, những hàng cây xanh vẫn còn trụi lá, nhưng đã thấp thoáng những chồi non xanh biếc, báo hiệu một mùa xuân sắp đến. Tiếng chuông báo giờ học vang lên, xé tan sự yên tĩnh ban sớm, hòa cùng tiếng sinh viên trò chuyện rộn ràng, tiếng xe cộ bên ngoài và đôi khi là tiếng nhạc từ các câu lạc bộ. Mùi sách vở, cà phê từ các quán nhỏ trong trường, và mùi cỏ cây xanh mát thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí trẻ trung, năng động và trí tuệ.
Họ cùng đi đến giảng đường lớn, nơi sẽ diễn ra tiết học đầu tiên của môn "Văn hóa và Xã hội Việt Nam". Hoàng Minh chọn một chỗ ngồi ở giữa, còn Ngân thì ngồi chếch lên phía trên, cách cậu vài hàng ghế. Cậu khẽ liếc nhìn cô, thấy cô ấy đã mở sách vở, sẵn sàng cho buổi học. Vẻ chăm chú của Ngân khiến Minh cảm thấy mình cũng cần phải tập trung hơn. Cậu vẫn còn đôi chút lúng túng khi ở trong một môi trường mới, nhưng sự hiện diện của Ngân, và những tương tác nhỏ bé gần đây, đã khiến cậu cảm thấy bớt lạc lõng hơn rất nhiều.
Một lúc sau, một giảng viên trẻ bước vào. Cô có mái tóc uốn xoăn nhẹ nhàng, gương mặt tươi tắn với nụ cười rạng rỡ và phong thái tự tin. Cô mặc một bộ trang phục hiện đại, thanh lịch, toát lên vẻ năng động, trẻ trung. Đó là Cô Mai. Minh nhận ra cô ngay lập tức qua những lời giới thiệu của các bạn khóa trên. Cô Mai đặt tập giáo án xuống bàn, nở một nụ cười thân thiện với cả lớp. Giọng nói của cô trong trẻo, tự nhiên và tràn đầy năng lượng.
"Chào các em, cô là Mai, giảng viên môn Văn hóa và Xã hội Việt Nam. Rất vui được gặp các em trong học kỳ này," Cô Mai bắt đầu, ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt sinh viên. "Môn học của chúng ta sẽ không chỉ là những lý thuyết khô khan, mà cô muốn chúng ta cùng nhau khám phá những nét đẹp, những giá trị độc đáo của văn hóa Việt Nam, đặc biệt là văn hóa Hà Nội. Cô khuyến khích các em chủ động đặt câu hỏi, chia sẻ ý kiến. Các bạn đừng ngại đặt câu hỏi nhé!"
Câu nói đặc trưng của Cô Mai vang lên, tạo nên một không khí cởi mở, khuyến khích sự tương tác. Minh cảm thấy ấn tượng với sự nhiệt huyết của cô. Cậu bắt đầu ghi chép, cố gắng không bỏ sót bất kỳ thông tin nào. Cậu liếc sang Ngân, thấy cô cũng đang chăm chú lắng nghe và ghi chép. Đôi khi, ánh mắt họ lướt qua nhau khi cô giáo đặt một câu hỏi gợi mở nào đó, một ánh nhìn chia sẻ sự tò mò, sự đồng điệu trong suy nghĩ.
Cô Mai bắt đầu giới thiệu về các nội dung chính của môn học, về tầm quan trọng của việc hiểu biết văn hóa để hội nhập. Cô nói về Hà Nội, không chỉ là một thủ đô, mà là một linh hồn, một nơi chứa đựng bao nhiêu trầm tích lịch sử và văn hóa. Giọng cô truyền cảm, đưa cả lớp vào một không gian khác, nơi những con phố cổ, những gánh hàng rong, những mùa hoa sữa nở rộ hiện lên sống động. Minh cảm thấy một sự gắn kết lạ kỳ với những điều cô Mai đang nói. Cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, đang dần hiểu hơn về thành phố mà cậu đang sinh sống, đang yêu mến. Bên cạnh cậu, Ngân cũng gật gù, vẻ mặt cô ấy vẫn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm ánh lên một vẻ thấu hiểu, một sự tự hào thầm kín. Minh cảm nhận được sự khác biệt giữa cách cậu tiếp nhận Hà Nội và cách Ngân – một cô gái Hà Nội gốc – cảm nhận thành phố này. Dù vậy, trong khoảnh khắc đó, họ dường như đang cùng nhau trải nghiệm và khám phá.
Tiết học trôi qua nhanh chóng trong không khí sôi nổi mà Cô Mai mang lại. Phương pháp giảng dạy mới mẻ và sự nhiệt tình của cô đã thu hút sự chú ý của mọi người. Minh nhận ra rằng, với một giảng viên như Cô Mai, môn học này sẽ không chỉ là một môn bắt buộc, mà còn là một cơ hội để cậu học hỏi và trưởng thành hơn, không chỉ về kiến thức mà còn về cách cậu nhìn nhận thế giới xung quanh mình, đặc biệt là Hà Nội. Cậu hy vọng rằng, sự nhiệt tình này cũng sẽ tạo ra nhiều cơ hội tương tác học thuật hơn cho cậu và Ngân, có thể là các dự án nhóm hoặc thảo luận, giúp họ có thể chia sẻ nhiều điều hơn nữa.
Sau giờ học, tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao vang lên, hòa cùng tiếng sinh viên cười nói rộn ràng. Hoàng Minh thu dọn sách vở, trong đầu vẫn còn vương vấn những điều Cô Mai đã nói về văn hóa Hà Nội. Cậu thấy Lê Ngân cũng đang đứng dậy, dáng người thanh thoát của cô hòa vào dòng người đông đúc. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Minh. Cậu cảm thấy một chút mạnh dạn hơn sau khoảnh khắc trú mưa hôm qua, một chút tự tin nhỏ bé để vượt qua sự rụt rè cố hữu của mình. Cậu muốn kéo dài cuộc trò chuyện, muốn tìm hiểu thêm về những gì Ngân nghĩ.
"Ngân này," Minh nói, giọng cậu không còn quá nhỏ như lúc sáng, nhưng vẫn có chút ngập ngừng. Cậu bước nhanh hơn một chút, sánh bước cùng cô xuống căng-tin. "Cô Mai có nhắc đến cuốn sách 'Hà Nội ba sáu phố phường' phải không? Cậu có đọc chưa?"
Ngân hơi ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ của Minh. Cô khẽ quay đầu lại, đôi mắt sâu trầm nhìn cậu. Nét mặt cô vẫn trầm tĩnh, nhưng Minh cảm nhận được một chút tò mò, một chút chấp nhận sự hiện diện của cậu. "Ừm, tớ có đọc rồi," Ngân đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi. "Cuốn đó hay lắm. Nó khắc họa Hà Nội rất chân thực và tinh tế."
Minh cảm thấy một sự phấn khởi nhỏ. Cậu thích cái cách Ngân nói chuyện, không khoa trương, không vội vã, nhưng chứa đựng sự sâu sắc. "Vậy à? Tớ định tìm đọc xem sao. Có lẽ nó sẽ giúp tớ hiểu thêm về Hà Nội."
"Cậu nên đọc," Ngân khẽ gật đầu, môi cô khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ. "Nó không chỉ là một cuốn sách, mà là một cánh cửa để khám phá tâm hồn Hà Nội."
Đúng lúc đó, một giọng nói nhanh nhảu vang lên từ phía sau, kèm theo một tiếng vỗ vai mạnh mẽ. "Ối giời ơi, hai 'mọt sách' lại bàn chuyện văn chương à? Hay là đang bàn chuyện gì khác mà giấu anh em thế này?"
Minh giật mình quay lại, thấy Đức Anh với nụ cười tươi tắn, tinh nghịch thường lệ. Bên cạnh cậu ấy là Thảo Vy, xinh xắn, đáng yêu, với đôi mắt to tròn đang nhìn Minh và Ngân đầy vẻ tò mò, xen lẫn thích thú. Đức Anh cao ráo, năng động, mái tóc cắt theo kiểu thời trang, luôn toát lên vẻ tự tin và dễ gần. Thảo Vy thì nữ tính, điệu đà, mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ được tạo kiểu cầu kỳ.
Minh cảm thấy má mình hơi đỏ lên, cậu lúng túng không biết giải thích thế nào. Ngân chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười thoáng qua như làn gió, không đáp lại lời trêu chọc của Đức Anh.
"Đức Anh này, đừng có trêu người ta!" Thảo Vy lên tiếng, giọng nói trong trẻo, nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Minh và Ngân, như muốn dò xét điều gì đó. "Người ta đang bàn chuyện học hành mà."
"Học hành gì mà mặt Minh đỏ bừng thế kia?" Đức Anh vẫn không buông tha, cậu cười phá lên. "Hay là cậu Ngân giúp Minh 'ôn bài' đặc biệt hả?"
Minh càng thêm bối rối, chỉ biết gãi đầu. Ngân thì vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng Minh thấy khóe mắt cô ấy khẽ cong lên một chút, như thể cô đang cố nén một nụ cười.
"Thôi được rồi, đừng có trêu hai cậu ấy nữa," Thảo Vy nói, rồi quay sang Minh và Ngân. "Hai cậu đi căng-tin à? Bọn tớ đi cùng nhé."
Minh gật đầu lia lịa, cảm thấy nhẹ nhõm khi có người "giải vây". Ngân cũng khẽ gật đầu. Bốn người họ cùng đi xuống căng-tin, tiếng cười nói rộn ràng của Đức Anh và Thảo Vy xua tan đi sự ngượng ngùng ban đầu. Mùi thức ăn quen thuộc từ căng-tin bắt đầu lan tỏa, hòa cùng không khí ấm áp bên trong, đối lập hoàn toàn với cái lạnh se sắt bên ngoài. Minh cảm thấy một sự gắn kết lạ lùng. Những tương tác tinh tế và sự chủ động hơn một chút từ cậu cho thấy mối quan hệ đang tiến triển, nhưng vẫn còn nhiều điều chưa được bày tỏ rõ ràng. Sự xuất hiện và những lời trêu chọc của Đức Anh và Thảo Vy báo hiệu rằng nhóm bạn thân thiết sẽ sớm được hình thành và đóng vai trò quan trọng trong mối quan hệ của Minh và Ngân, trở thành những chứng nhân cho những rung động đầu đời này.