Cái không khí ấm áp bên trong căng-tin, đối lập hoàn toàn với cái lạnh se sắt bên ngoài, dường như đã xua đi phần nào sự bối rối vừa rồi của Hoàng Minh. Cậu đi bên cạnh Lê Ngân, cảm nhận được một sự gắn kết lạ lùng, dù cho những lời trêu chọc của Đức Anh vẫn còn văng vẳng bên tai. Mùi phở, mùi bún riêu, mùi bánh mì kẹp thịt quen thuộc từ căng-tin bắt đầu lan tỏa, hòa cùng tiếng nói cười rộn ràng của sinh viên, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của tuổi trẻ. Thảo Vy và Đức Anh đi phía trước, vẫn tíu tít trò chuyện, thỉnh thoảng quay lại liếc nhìn Minh và Ngân với ánh mắt đầy ẩn ý. Minh chỉ biết cười trừ, trong lòng lại dâng lên một cảm giác vừa ngượng ngùng, vừa có chút thích thú. Những tương tác tinh tế và sự chủ động hơn một chút từ cậu cho thấy mối quan hệ đang tiến triển, nhưng vẫn còn nhiều điều chưa được bày tỏ rõ ràng. Sự xuất hiện và những lời trêu chọc của Đức Anh và Thảo Vy báo hiệu rằng nhóm bạn thân thiết sẽ sớm được hình thành và đóng vai trò quan trọng trong mối quan hệ của Minh và Ngân, trở thành những chứng nhân cho những rung động đầu đời này.
***
Sáng hôm sau, cái rét đầu đông Hà Nội vẫn chưa chịu buông tha. Nền trời xám đục như được vẽ bằng chì than, nhưng không còn những hạt mưa phùn dai dẳng của mấy ngày trước. Không khí khô hơn một chút, đủ để khi thở ra, hơi thở hóa khói trắng xóa, tan đi trong không gian lạnh buốt. Hoàng Minh đứng ở bến xe buýt quen thuộc gần trường, tay đút túi áo khoác dày cộp, cổ áo dựng cao để che đi cái lạnh phả vào gáy. Đôi mắt cậu vẫn vô thức lướt qua từng gương mặt, từng dáng người lướt qua trước mắt, tìm kiếm một hình bóng quen thuộc, một thói quen đã được thiết lập một cách tự nhiên từ bao giờ. Tiếng xe cộ vội vã trên đường phố, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rao vặt của những gánh hàng rong buổi sớm cứ thế hòa vào nhau, tạo nên một âm thanh hỗn độn đặc trưng của Hà Nội khi vừa thức giấc. Đôi lúc, một cơn gió lạnh buốt lùa qua, mang theo mùi khói xe và bụi đường, khiến Minh phải rụt vai lại, đôi môi tái đi vì lạnh.
Cậu không biết mình đang mong chờ điều gì, hay chỉ là một sự chờ đợi vô thức, một phản xạ tự nhiên của một người đã quen với sự hiện diện của một người khác. Kể từ cái hôm trú mưa dưới mái hiên cũ kỹ, rồi những lần đi xe buýt cùng nhau, mỗi lần nhìn thấy Lê Ngân, trong lòng Minh lại dâng lên một sự nhẹ nhõm thầm kín. Một cảm giác an toàn lạ lùng, như thể cô ấy là một phần của nhịp điệu buổi sáng của cậu, một phần không thể thiếu. Cậu khẽ liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, kim phút nhích từng chút một, chậm rãi như thể cố tình trêu ngươi sự kiên nhẫn của cậu.
Rồi, giữa dòng người hối hả lướt qua, một dáng người mảnh mai, thanh thoát xuất hiện ở phía xa. Mái tóc đen dài khẽ đung đưa theo nhịp bước chân, và chiếc áo khoác màu trung tính đơn giản nhưng thanh lịch, không lẫn vào đâu được. Lê Ngân. Cô ấy vẫn vậy, trầm tĩnh và nhẹ nhàng, như một nét chấm phá tinh tế giữa bức tranh ồn ào của phố phường. Trong khoảnh khắc ấy, Minh cảm thấy một luồng hơi ấm lạ lùng chạy dọc sống lưng, xua đi cái lạnh đang bủa vây. Cậu khẽ thở phào, một hơi thở nhẹ bẫng mà chính cậu cũng không nhận ra.
Ngân bước đến, đôi mắt sâu trầm lướt qua Minh, khẽ gật đầu một cái. Một cái gật đầu nhẹ, đủ để Minh biết cô đã nhận ra cậu, đủ để thắp lên một tia sáng nhỏ trong lòng cậu.
"Chào Ngân," Minh nói, giọng cậu không còn quá ngập ngừng như những lần đầu, nhưng vẫn giữ một sự dè dặt nhất định. Cậu tự thấy mình đã dũng cảm hơn một chút so với trước đây, sau những lần cùng đi xe buýt, cùng trú mưa.
Ngân khẽ gật đầu đáp lại, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. "Chào Minh." Cô không nói nhiều, nhưng cái cách cô khẽ nghiêng đầu, đôi mắt lướt qua Minh rồi lại hướng về phía đường, lại khiến Minh cảm thấy thoải mái hơn. Không có sự gượng gạo, không có những câu hỏi xã giao thừa thãi. Chỉ là một sự hiện diện đơn thuần, nhưng lại đủ để lấp đầy khoảng trống trong lòng cậu.
Cái lạnh đầu đông dường như bớt đi một chút khi cô ấy xuất hiện, Minh thầm nghĩ trong lòng. Cậu chợt nhận ra mình đã đứng thẳng hơn một chút, đôi vai không còn rụt rè như trước. Cảm giác thoải mái hơn đã hiện hữu, một sự chấp nhận vô hình giữa hai người, vượt lên trên những lời nói.
Chẳng mấy chốc, chiếc xe buýt số 32 quen thuộc xuất hiện ở cuối con đường, xì hơi phanh một tiếng rõ to rồi dừng lại trước bến. Cửa xe mở ra, dòng người ùa lên, Minh và Ngân cũng hòa vào đám đông ấy. Cả hai chọn được hai chỗ ngồi gần nhau, ở phía cuối xe. Minh chọn ghế sát cửa sổ, còn Ngân ngồi ngay bên cạnh cậu. Dù ngồi gần, nhưng giữa họ vẫn giữ một khoảng cách lịch sự vừa phải, một sự tôn trọng vô hình dành cho nhau.
Minh khẽ liếc nhìn Ngân. Cô ấy đã lấy ra một cuốn sách bìa cũ, trang giấy đã ngả màu ố vàng, cẩn thận lật giở từng trang. Đôi mắt cô chăm chú đọc, dường như đã hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của những con chữ. Minh không muốn làm phiền, cậu chỉ lặng lẽ ngắm nhìn. Ánh nắng đầu đông dịu nhẹ, yếu ớt nhưng đủ để xuyên qua khung cửa kính xe buýt, đậu trên mái tóc đen nhánh của Ngân, tạo thành một vầng sáng mờ ảo. Mùi giấy cũ thoảng nhẹ từ cuốn sách của Ngân, hòa cùng mùi ghế nệm trên xe buýt, tạo nên một sự dễ chịu lạ lùng. Cậu chợt nhớ đến cuốn "Hà Nội ba sáu phố phường" mà Ngân đã nhắc đến hôm qua. Chắc chắn đó cũng là một cuốn sách hay, có lẽ Ngân cũng sẽ thích nó. Hay có khi cô ấy đã đọc rồi cũng nên.
Xe buýt bắt đầu lăn bánh, chầm chậm hòa vào dòng người, dòng xe cộ của Hà Nội. Minh tựa đầu vào cửa kính, ngắm nhìn phố phường lướt qua. Những hàng cây khẳng khiu trơ trụi lá, những ngôi nhà cũ kỹ với mái ngói rêu phong, những cửa hàng nhỏ nép mình bên vỉa hè. Tất cả đều mang một vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính, và đầy hoài niệm. Hà Nội không vội được đâu, câu nói ấy chợt hiện lên trong tâm trí Minh. Và cậu cũng không vội, cậu muốn tận hưởng từng khoảnh khắc này, từng chuyến xe buýt, từng ánh nắng, từng cái nhìn lướt qua giữa cậu và Ngân. Cậu nhận ra, Hà Nội không chỉ là một thành phố rộng lớn khiến cậu bỡ ngỡ, mà còn là một nơi chốn đang dần trở nên thân thuộc, thân thuộc đến mức cậu bắt đầu tìm thấy những điều nhỏ bé, giản dị để yêu thương. Và trong những điều đó, có cả sự hiện diện của Lê Ngân.
***
Đại học Ngoại Thương vào buổi sáng muộn vẫn tấp nập và sôi động. Những tòa nhà lớn với kiến trúc hiện đại, nhiều kính, phản chiếu ánh nắng dịu nhẹ của Hà Nội. Khuôn viên rộng rãi với những hàng cây xanh vẫn còn vương chút hơi sương, những chiếc ghế đá nằm rải rác dưới gốc cây, chờ đợi những cuộc trò chuyện, những buổi học nhóm của sinh viên. Tiếng chuông báo giờ học vang lên giòn giã, hòa cùng tiếng sinh viên cười nói, tiếng xe cộ bên ngoài, và cả tiếng nhạc phát ra từ một câu lạc bộ nào đó, tạo nên một bản nhạc đa âm sắc của tuổi trẻ. Mùi sách vở, mùi cà phê phảng phất từ những quán nhỏ trong trường, cùng mùi cỏ cây xanh mát sau đêm lạnh, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa năng động, vừa trí tuệ.
Hoàng Minh và Lê Ngân cùng với Đức Anh và Thảo Vy bước vào giảng đường của môn "Văn hóa Việt Nam và Hội nhập" do Cô Mai giảng dạy. Cô Mai, với vẻ ngoài trẻ trung, năng động, mái tóc uốn xoăn nhẹ nhàng, cùng nụ cười tươi tắn và thân thiện, đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của cả lớp. Cô bắt đầu buổi học bằng một phong cách hoàn toàn khác biệt. Thay vì những bài giảng khô khan, cô Mai đưa ra những câu hỏi mở, những hình ảnh trực quan sinh động, và những câu chuyện thú vị về Hà Nội, về văn hóa Việt Nam. Giọng cô ấm áp, truyền cảm, như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn những sinh viên đang khao khát kiến thức.
"Chào các em! Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau khám phá một khía cạnh vô cùng đặc biệt của văn hóa Hà Nội," Cô Mai bắt đầu, ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt trẻ trung. "Hà Nội không chỉ là những con phố cổ, những di tích lịch sử. Hà Nội còn là hồn cốt của những con người, của những câu chuyện được kể qua bao thế hệ. Và quan trọng hơn, Hà Nội đang từng ngày hội nhập, nhưng vẫn giữ vẹn nguyên bản sắc của mình."
Cả lớp lắng nghe say sưa. Hoàng Minh đặc biệt chú ý, từng lời cô Mai nói như chạm đến những điều cậu đang trăn trở. Cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, đến Hà Nội mang theo bao bỡ ngỡ, bao khát vọng hòa nhập. Những bài giảng của cô Mai không chỉ là kiến thức, mà còn là những gợi mở, những chiếc chìa khóa giúp cậu hiểu hơn về thành phố này, về con người nơi đây. Cậu không chỉ muốn học để qua môn, cậu muốn thực sự cảm nhận Hà Nội, muốn tìm thấy vị trí của mình trong lòng nó. Ngồi bên cạnh cậu, Lê Ngân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường lệ, nhưng Minh nhận thấy đôi mắt cô sáng lên mỗi khi cô Mai nhắc đến những chi tiết nhỏ về Hà Nội mà có lẽ chỉ những người con của thành phố này mới thực sự thấu hiểu.
Sau gần hai giờ học đầy hứng khởi, Cô Mai khẽ mỉm cười, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch. "Hôm nay, cô muốn các em không chỉ nghe, không chỉ đọc, mà còn phải tự mình cảm nhận, tự mình khám phá. Vì vậy, cô có một bài tập nhóm nhỏ dành cho các em."
Cả lớp xôn xao. Đức Anh nhanh nhảu giơ tay. "Cô ơi, có được tự chọn nhóm không ạ?" Giọng cậu ta đầy vẻ hào hứng, và ánh mắt không quên liếc về phía Ngân và Thảo Vy.
Cô Mai cười hiền. "Cô biết các em thích làm việc với bạn bè thân thiết. Nhưng đôi khi, làm việc với những người mới cũng là một cách để học hỏi và mở rộng góc nhìn. Vì vậy, lần này, cô sẽ chia nhóm ngẫu nhiên."
Một tiếng ồ lên vang khắp phòng. Hoàng Minh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Cậu không quá lo lắng về việc làm việc nhóm, nhưng cậu vẫn có chút e ngại khi phải tiếp xúc với những người lạ. Cậu thích sự yên tĩnh, thích tự mình mày mò hơn. Nhưng rồi, cậu chợt nghĩ đến Lê Ngân. Liệu cậu có được làm cùng nhóm với cô ấy không? Một tia hy vọng nhỏ len lỏi trong tâm trí cậu.
Cô Mai bắt đầu đọc danh sách nhóm. Tên các bạn sinh viên lần lượt được xướng lên. Hoàng Minh nín thở chờ đợi. Khi cô đọc đến "Nhóm 5: Hoàng Minh, Lê Ngân, Nguyễn Đức Anh, Trần Thảo Vy," cậu suýt nữa thì thở phào ra tiếng. Một sự ngạc nhiên dễ chịu lan tỏa trong lòng cậu. Thảo Vy, ngồi cạnh Ngân, đã kịp thì thầm vào tai cô bạn mình: "Tớ muốn làm chung với cậu!" Ngân chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt lướt qua Minh. Cả bốn người đều có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không giấu được sự phấn khởi.
"Bài tập nhóm này không chỉ là để đánh giá kiến thức, mà còn là cơ hội để các em học cách làm việc cùng nhau, và quan trọng hơn, là để nhìn Hà Nội qua nhiều lăng kính khác nhau," Cô Mai giải thích, giọng nói cô vẫn tràn đầy nhiệt huyết. "Hãy chọn một khía cạnh văn hóa Hà Nội mà các em muốn tìm hiểu sâu, có thể là ẩm thực, kiến trúc, văn học, hay phong tục tập quán, và trình bày kết quả nghiên cứu của mình theo cách sáng tạo nhất. Cô mong chờ những ý tưởng độc đáo từ các em!"
Minh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Đây không chỉ là một bài tập, đây còn là một cơ hội. Cơ hội để cậu thực sự khám phá Hà Nội, và quan trọng hơn, cơ hội để cậu làm việc cùng Ngân. Một cảm giác phấn chấn lạ lùng, hòa lẫn với sự lo lắng về năng lực bản thân, chợt dâng lên trong lòng cậu. Cậu liếc nhìn Ngân. Cô ấy vẫn trầm tĩnh, nhưng Minh thấy một tia hứng thú lóe lên trong đôi mắt sâu trầm ấy. Đức Anh thì đã cười toe toét, vỗ vai Minh một cái rõ mạnh. "Tuyệt vời! Chúng ta lại có cơ hội làm việc cùng nhau rồi, Minh!" Thảo Vy cũng mỉm cười tươi tắn, ánh mắt mơ màng nhìn về phía trước, chắc hẳn đã hình dung ra những điều thú vị mà nhóm sẽ làm. Không khí trong lớp học giờ đây không chỉ sôi nổi mà còn tràn đầy năng lượng của những ý tưởng mới mẻ.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng đầu đông đã ngả vàng cam, nhuộm một màu dịu dàng lên những mái nhà cổ kính, nhóm của Hoàng Minh có buổi họp đầu tiên tại Thư viện Quốc gia Việt Nam. Thư viện nằm trên con phố Tràng Thi, sừng sững với kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ. Những cột đá lớn vững chãi, cầu thang rộng uốn lượn và sảnh chính cao vút, tất cả toát lên vẻ uy nghiêm, tôn kính tri thức. Bước vào bên trong, mùi giấy cũ, mùi mực in, mùi gỗ thoang thoảng, cùng với mùi bụi thời gian đặc trưng, bao trùm lấy không gian tĩnh lặng. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng bút sột soạt trên giấy, và tiếng thì thầm nhỏ từ những bàn đọc sách, tất cả tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc, khuyến khích sự tập trung.
Nhóm của Minh tìm được một góc yên tĩnh ở tầng hai, nơi có những dãy kệ sách gỗ cao ngút, chất đầy những cuốn sách cũ kỹ. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn hắt vào, kết hợp với ánh đèn vàng dịu, tạo nên một không gian ấm cúng, dễ chịu. Bốn người ngồi quanh một chiếc bàn gỗ chắc chắn, mặt bàn nhẵn bóng vì đã được sử dụng qua bao thế hệ sinh viên.
Ban đầu, không khí có chút ngượng ngùng. Hoàng Minh vẫn còn tự ti, sợ không đủ năng lực để dẫn dắt nhóm, đặc biệt là khi có Lê Ngân. Cậu lo lắng không biết nên tương tác với Ngân như thế nào cho phải phép, làm sao để thể hiện được sự nhiệt tình mà không bị coi là quá vồ vập. Lê Ngân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường lệ, ngại mở lòng hoàn toàn, đôi khi cô cảm thấy bị áp lực khi là người duy nhất trong nhóm có ý tưởng sâu sắc. Cô sợ ý tưởng của mình không được đón nhận hoặc bị coi là quá phức tạp. Đức Anh, với bản tính hoạt bát của mình, cố gắng phá vỡ sự im lặng bằng những câu đùa, trong khi Thảo Vy tinh ý quan sát, đôi mắt to tròn lướt qua từng người, như muốn dò xét những cảm xúc ẩn giấu.
"Vậy... chúng ta nên bắt đầu từ đâu nhỉ?" Hoàng Minh là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên. Giọng cậu nhỏ, nhưng cố gắng rõ ràng hơn một chút, thể hiện sự chủ động của một người trưởng nhóm. "Có ai có ý tưởng gì về đề tài không?" Cậu đưa mắt nhìn quanh, dừng lại ở Ngân một chút, rồi lại lướt sang Đức Anh và Thảo Vy.
Đức Anh cười hì hì, xua tay. "Đề tài gì chả được, miễn là được làm chung với các mỹ nhân đây!" Cậu ta liếc mắt tinh nghịch về phía Ngân và Thảo Vy, cố tình chọc ghẹo. Thảo Vy khẽ đánh nhẹ vào vai Đức Anh, nhưng rồi cũng bật cười khúc khích. Ngân chỉ khẽ lắc đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra.
Hoàng Minh cảm thấy một chút bối rối, cậu không biết nên tiếp lời Đức Anh thế nào. Cậu quay sang Ngân, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. "Ngân thì sao? Cậu có ý tưởng gì không?"
Lê Ngân suy nghĩ một lát, ánh mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. Rồi cô quay lại, đôi mắt sâu trầm nhìn cả nhóm. "Em nghĩ chúng ta có thể tập trung vào... những góc khuất của Hà Nội trong văn học hiện đại. Có thể là những con phố nhỏ, những quán hàng đã bị lãng quên, những câu chuyện bình dị mà ít người để ý. Hà Nội không chỉ là những gì hào nhoáng bên ngoài, mà còn là những điều thầm kín, sâu sắc ẩn mình."
Cả nhóm im lặng trong giây lát, như đang suy ngẫm về những lời Ngân vừa nói. Hoàng Minh cảm thấy một sự kinh ngạc nhỏ. Ý tưởng của Ngân không chỉ hay, mà còn rất sâu sắc, rất đúng với cái chất trầm mặc của Hà Nội. Nó không hề phức tạp, mà ngược lại, nó mở ra một cánh cửa để khám phá những điều chân thực nhất.
"Ôi, ý hay đó Ngân!" Thảo Vy là người đầu tiên lên tiếng, mắt cô sáng lên vẻ thích thú. "Tớ thích những câu chuyện cũ, những điều bị lãng quên. Nó lãng mạn ghê!"
Đức Anh cũng gật gù. "Nghe cũng hay đấy chứ! Khác biệt, không đụng hàng. Được, chốt luôn!"
Hoàng Minh mỉm cười nhẹ nhõm. Gánh nặng trong lòng cậu vơi đi một nửa. Cậu lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh, bìa đã hơi sờn, mà cậu định dùng làm 'cuốn sổ tay ghi chép chung' cho cả nhóm. Đây là một thói quen của cậu, luôn ghi chép tỉ mỉ mọi thứ. Cậu bắt đầu ghi lại ý tưởng của Ngân một cách cẩn thận, từng nét chữ ngay ngắn. Cuốn sổ tay này, cậu nghĩ, sẽ là nơi lưu giữ những suy nghĩ, những khám phá của cả nhóm, và biết đâu, cả những điều chưa nói ra giữa cậu và Ngân.
Ngân thấy Minh cẩn thận ghi chép, cô khẽ mỉm cười. Rồi cô chủ động đưa ra một cuốn sách cũ mà cô đã chuẩn bị sẵn, bìa sách đã bạc màu theo thời gian. "Tớ có một vài cuốn sách về văn học Hà Nội, có thể sẽ hữu ích cho đề tài này. Cuốn này nói về những nhà văn đã viết về những góc phố nhỏ, những gánh hàng rong của Hà Nội xưa."
Minh nhận lấy cuốn sách, cảm nhận được cái cảm giác ấm áp từ bìa sách cũ khi trao tay. Cậu cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc. Ngân không chỉ có ý tưởng, mà cô còn có sự chuẩn bị chu đáo. Cả nhóm bắt đầu phân công công việc. Minh đề xuất mình sẽ chịu trách nhiệm chính trong việc tổng hợp và tìm kiếm tài liệu, vì cậu vốn quen với việc này. Đức Anh sẽ phụ trách phần trình bày và các ý tưởng sáng tạo, còn Thảo Vy và Ngân sẽ cùng nhau tìm kiếm các tác phẩm văn học và phân tích chúng. Buổi họp nhóm đầu tiên kết thúc trong không khí cởi mở và hiệu quả hơn nhiều so với dự đoán của Minh.
Khi họ rời khỏi thư viện, bầu trời đã hoàn toàn tối sầm. Cái lạnh của Hà Nội về đêm dường như cắt da cắt thịt hơn. Hơi thở của họ lại hóa khói trắng mỗi khi nói chuyện. Nhưng trong lòng Minh, một sự ấm áp lạ lùng đang lan tỏa. Sự chủ động của cậu trong việc ghi chép và tổ chức, cùng với sự tinh tế trong ý tưởng của Lê Ngân, báo hiệu họ sẽ là một "đội" ăn ý trong học tập và cuộc sống. Cuốn sổ tay ghi chép chung, giờ đây đã có dòng chữ đầu tiên của Ngân, bắt đầu được sử dụng như một phương tiện giao tiếp tinh tế giữa Minh và Ngân, gieo mầm cho việc nó sẽ trở thành vật phẩm quan trọng lưu giữ những tâm tư của họ, những điều chưa nói. Nhóm bạn bốn người cùng nhau bước đi trên vỉa hè lát gạch cũ kỹ, tiếng cười nói của Đức Anh và Thảo Vy vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm Hà Nội, còn Minh và Ngân thì lặng lẽ bước cạnh nhau, mỗi người đều mang trong lòng một sự khởi đầu mới mẻ. Họ không biết rằng, đây chỉ là những trang đầu tiên của một hành trình dài, nơi tình bạn và tình yêu sẽ dần đan xen, dệt nên những kỷ niệm khó quên giữa lòng thành phố cổ kính này.