Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 37

Hương Cà Phê và Những Trang Ghi Chép Chung

3121 từ
Mục tiêu: Tiếp tục củng cố sự gắn kết giữa Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh và Thảo Vy trong nhóm học tập được giao bởi Cô Mai.,Phát triển vai trò của 'cuốn sổ tay ghi chép chung' thành một phương tiện giao tiếp tinh tế và chia sẻ ý tưởng quan trọng giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.,Thể hiện sự tự tin ngày càng tăng của Hoàng Minh trong giao tiếp và sự mở lòng tinh tế hơn của Lê Ngân trong môi trường nhóm.,Khắc họa rõ nét không khí đầu đông Hà Nội và không gian học tập, làm việc của sinh viên, duy trì tông truyện lãng mạn, trầm lắng.,Tạo đà cho sự hình thành nhóm bạn thân thiết chính thức bằng cách củng cố tương tác giữa 4 người, hướng đến mốc Ch.40.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy
Mood: Romantic, introspective, hopeful, subtle, ấm áp giữa cái lạnh.
Kết chương: [object Object]

Khi nhóm bạn bốn người cùng nhau bước đi trên vỉa hè lát gạch cũ kỹ, tiếng cười nói của Đức Anh và Thảo Vy vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm Hà Nội, còn Minh và Ngân thì lặng lẽ bước cạnh nhau, mỗi người đều mang trong lòng một sự khởi đầu mới mẻ. Họ không biết rằng, đây chỉ là những trang đầu tiên của một hành trình dài, nơi tình bạn và tình yêu sẽ dần đan xen, dệt nên những kỷ niệm khó quên giữa lòng thành phố cổ kính này.

***

Sáng hôm sau, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn trong từng ngóc ngách của thành phố. Hơi sương mỏng giăng mắc trên những tán cây, khiến cả không gian như khoác lên mình một tấm áo choàng mờ ảo. Hoàng Minh đứng đợi ở bến xe buýt quen thuộc, tay đút sâu vào túi áo khoác dày cộp, cố tìm kiếm chút hơi ấm từ lớp vải bông. Hơi thở của cậu cứ mỗi khi thoát ra lại hóa thành một làn khói trắng mờ nhạt, tan biến nhanh chóng vào không khí lạnh buốt. Tiếng xe cộ vẫn ồn ào, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại vội vã, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sớm Hà Nội. Mùi khói xe, bụi đường và hơi xăng dầu thoang thoảng trong gió, chẳng dễ chịu gì, nhưng Minh đã dần quen với nó, coi đó là một phần không thể thiếu của nhịp sống đô thị. Cậu ngước nhìn lên bầu trời xám đục, không một gợn nắng, lòng thầm mong một ngày hanh hao hơn để xua đi cái ẩm ướt, se lạnh đang thấm vào tận xương tủy.

Đúng lúc đó, từ phía xa, một dáng người mảnh mai xuất hiện. Lê Ngân, trong chiếc áo khoác màu ghi trầm tĩnh, bước đi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát trên vỉa hè. Mái tóc đen dài của cô đôi khi khẽ bay trong làn gió heo may, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát đến lạ. Minh cảm thấy một sự ấm áp nho nhỏ lan tỏa trong lồng ngực khi nhìn thấy cô. Việc gặp Ngân ở bến xe buýt mỗi sáng đã trở thành một thói quen, một phần không thể thiếu trong cuộc sống sinh viên của cậu, tự lúc nào không hay. Nó không còn là sự ngẫu nhiên, mà là một điều hiển nhiên, một phần đã được sắp đặt trong quỹ đạo ngày thường. Cậu không còn cái cảm giác hồi hộp, bối rối như những ngày đầu, thay vào đó là một sự thân thuộc, một chút bình yên khó tả.

Lê Ngân đến gần, đôi mắt sâu trầm lướt qua Minh rồi khẽ dừng lại. Cô nở một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để sưởi ấm không gian xung quanh. "Chào Minh," giọng cô nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng, như một nốt nhạc trong bản hòa tấu ồn ào của buổi sáng.

Hoàng Minh hơi giật mình, nhưng rồi cậu cũng mỉm cười đáp lại, nụ cười của cậu mang theo một chút rụt rè thường thấy, nhưng hôm nay có thêm chút ấm áp. "Chào Ngân. Cậu đến sớm." Cậu không biết nên nói gì hơn, nhưng chỉ cần những lời chào hỏi đơn giản như vậy cũng đủ để xua đi một phần cái lạnh và sự ngại ngùng. Ánh mắt cậu dán vào cô, cố gắng đọc lấy điều gì đó từ vẻ mặt trầm tĩnh ấy, nhưng Ngân luôn giữ một khoảng cách nhất định, ngay cả trong những cử chỉ nhỏ nhất.

Chiếc xe buýt số 32 từ từ lăn bánh đến. Tiếng phanh kít kít chói tai, cửa xe mở ra với tiếng xì hơi nặng nề. Cả hai cùng bước lên xe, tìm cho mình hai chỗ ngồi gần nhau, như mọi khi. Chiếc xe buýt, với những hàng ghế nhựa cứng nhắc và khung cửa sổ mờ hơi sương, giờ đây không còn là phương tiện di chuyển đơn thuần. Nó đã trở thành một không gian riêng tư, một nơi lưu giữ những khoảnh khắc im lặng nhưng đầy ý nghĩa giữa họ. Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài qua tấm kính mờ đục, nơi những hàng cây trụi lá và những ngôi nhà cũ kỹ lướt qua trong sương sớm. Cậu cảm nhận được hơi ấm từ Ngân ngồi ngay cạnh, một hơi ấm không đến từ sự tiếp xúc vật lý, mà đến từ sự hiện diện của cô.

Họ không nói gì nhiều, chỉ có những ánh mắt đôi khi chạm vào nhau qua khung cửa sổ mờ hơi sương, hoặc khi Ngân lật giở những trang sách mà cô luôn mang theo. Minh thích cái cách Ngân tập trung đọc sách, đôi lông mày khẽ chau lại khi gặp một chi tiết khó, và đôi môi mím chặt khi cô suy nghĩ. Trong những khoảnh khắc đó, Ngân không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà hiện lên một sự tinh tế, một chiều sâu nội tâm mà Minh luôn muốn khám phá. Cậu cảm thấy mình may mắn khi được ngồi cạnh cô mỗi sáng, được chứng kiến những khoảnh khắc bình dị ấy. Đó là những điều nhỏ nhặt, không đáng kể với người khác, nhưng lại có ý nghĩa rất lớn đối với Hoàng Minh. Chúng dần dần xây đắp nên một cây cầu vô hình giữa cậu và Ngân, một cây cầu được dệt bằng những thói quen giản dị, những ánh mắt chạm nhau và những điều chưa nói. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong lòng Minh, một ngọn lửa nhỏ đang âm ỉ cháy, sưởi ấm những góc khuất trong tâm hồn cậu.

***

Chiều muộn, sau giờ học, ánh nắng cuối ngày đã nhạt màu, chỉ còn vương lại chút vàng cam yếu ớt trên những mái nhà cổ kính. Gió đầu đông bắt đầu thổi mạnh hơn, lùa qua kẽ lá, mang theo cái se lạnh đặc trưng của Hà Nội. Hoàng Minh và Lê Ngân, cùng với Đức Anh và Thảo Vy, đã hẹn nhau tại Quán Cà phê "Hoa Sữa" để họp nhóm. Quán cà phê nằm khuất trong một con ngõ nhỏ, là một ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã phai màu theo thời gian, cửa gỗ kính cũ kỹ nhưng sạch sẽ, và một ban công nhỏ với giàn hoa giấy đã rụng hết lá, chỉ còn trơ những cành khẳng khiu. Bước vào trong, không gian ấm cúng ập đến, xua tan đi cái lạnh bên ngoài. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng nhỏ và đèn dây được mắc quanh quán, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, hoài cổ. Nội thất chủ yếu là gỗ mộc, bàn ghế đơn giản nhưng chắc chắn, được kê gọn gàng. Những bức tranh cũ về Hà Nội xưa, những kệ sách chất đầy những cuốn sách đã bạc màu, tất cả đều góp phần tạo nên vẻ trầm mặc, yên bình.

Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện lẫn với mùi trà thảo mộc thoang thoảng và hương bánh ngọt mới ra lò, khiến không gian trở nên dễ chịu đến lạ. Đôi khi, một làn gió nhẹ lùa qua cửa, mang theo thoang thoảng mùi hoa sữa, dù mùa đã gần tàn, nhưng vẫn đủ để gợi nhớ về những đêm thu nồng nàn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, và cả tiếng lật trang sách xào xạc. Tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh và mùi hương đặc trưng của "Hoa Sữa", một nơi lý tưởng để học tập và trò chuyện.

Nhóm của Minh ngồi quanh một chiếc bàn gỗ tròn cạnh cửa sổ. Giữa bàn là "cuốn sổ tay ghi chép chung", bìa đã hơi sờn, giờ đây nằm mở, đầy những nét chữ của cả Minh và Ngân. Hoàng Minh cảm thấy một chút hồi hộp, nhưng cũng đầy háo hức. Cậu đã dành khá nhiều thời gian để tổng hợp tài liệu, tìm kiếm những bài viết về "những góc khuất của Hà Nội trong văn học hiện đại" theo ý tưởng của Ngân. Cậu tự tin hơn một chút khi trình bày những gì mình đã tìm được.

"Theo tớ tìm hiểu," Minh bắt đầu, giọng cậu vẫn hơi ngập ngừng nhưng đã rõ ràng và mạch lạc hơn nhiều so với trước đây, "có rất nhiều nhà văn đã viết về những con phố nhỏ, những gánh hàng rong, hay những quán cà phê cũ kỹ ở Hà Nội, nhưng không phải lúc nào cũng được chú ý đến. Ví dụ như Nguyễn Tuân, Thạch Lam, hay thậm chí là một số tác giả trẻ bây giờ..." Cậu say sưa trình bày, thi thoảng liếc nhìn Lê Ngân để xem phản ứng của cô. Ngân vẫn lắng nghe chăm chú, ánh mắt cô không rời khỏi cuốn sổ tay, đôi khi cô khẽ gật đầu, hoặc nhíu mày suy nghĩ. Điều đó khiến Minh cảm thấy mình đang làm tốt, và có thêm động lực.

Đức Anh, như mọi khi, là người khuấy động không khí. "Này, hai ông bà này hợp nhau ghê nhỉ, ý tưởng cứ tuôn ra như suối. Minh nói gì Ngân cũng gật gù, Ngân nói gì Minh cũng ghi chép lia lịa." Cậu ta cười hì hì, đẩy nhẹ Thảo Vy.

Thảo Vy, với vẻ dịu dàng thường thấy, cũng bật cười khúc khích. "Đúng đó, nhìn hai bạn viết sổ là biết ăn ý rồi. Như kiểu một người nói, một người đã hiểu hết ý rồi ấy."

Hoàng Minh nghe vậy, mặt cậu hơi đỏ lên. Cậu cảm thấy ngượng ngùng, nhưng trong lòng lại có một sự ấm áp khó tả. Cậu không biết nên đáp lại thế nào, chỉ đành cười trừ. "Tại Ngân có nhiều ý hay mà. Tớ chỉ tổng hợp thôi." Cậu nhìn sang Ngân, ánh mắt đầy vẻ biết ơn.

Lê Ngân, như thường lệ, không bộc lộ quá nhiều cảm xúc. Cô chỉ khẽ nhìn Minh, đôi mắt sâu trầm hơi lấp lánh, rồi nói một câu ngắn gọn, nhưng đầy tinh tế. "Minh tổng hợp tốt hơn. Cậu có khả năng sắp xếp mọi thứ rất khoa học." Cô không trực tiếp phủ nhận lời trêu chọc của Đức Anh và Thảo Vy, mà chọn cách khen ngợi Minh, một cách gián tiếp thừa nhận sự ăn ý giữa họ.

Minh cảm thấy lời khen của Ngân như một luồng điện nhỏ chạy qua người. Nó không phải là những lời hoa mỹ, nhưng lại chân thành và có sức mạnh khích lệ rất lớn đối với cậu. Cậu cảm thấy sự tự tin của mình như được tiếp thêm. Cậu tiếp tục trình bày, và Ngân tinh tế bổ sung những chi tiết, góc nhìn sâu sắc vào "cuốn sổ tay". Cô không chỉ viết những dòng ghi chú khô khan, mà còn thêm vào đó những nhận xét cá nhân, những câu hỏi mở để cả nhóm cùng suy nghĩ. Minh nhận ra, ngay bên cạnh một dòng ghi chú của cậu về "quán cà phê cũ trên phố Hàng Gai", Ngân đã vô tình vẽ một bông hoa sữa nhỏ, tinh xảo, nằm khiêm tốn ở góc trang giấy. Nét vẽ mềm mại, uyển chuyển, như thể cô ấy đã đặt cả tâm hồn mình vào đó. Hay một hình thù ngộ nghĩnh nào đó, một chiếc lá rụng, một chiếc ô bị lật ngược, đôi khi xuất hiện cạnh những câu hỏi mà cô đặt ra.

Đức Anh và Thảo Vy hào hứng theo dõi, thi thoảng đưa ra những gợi ý hoặc lời trêu chọc vui vẻ. "Này, mình có nên đi khảo sát mấy quán cà phê cũ mà Minh vừa nói không?" Đức Anh đề xuất. "Biết đâu lại gặp được mấy chuyện tình lãng mạn như trong truyện của Thạch Lam."

Thảo Vy vỗ tay. "Ý hay đó! Vừa là đi thực tế, vừa là đi chơi. Ngân ơi, cậu có muốn đi không?"

Lê Ngân khẽ mỉm cười. "Cũng được. Nếu có thời gian." Cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt cô đã không còn vẻ xa xăm như trước, mà ánh lên sự hứng thú.

Buổi họp nhóm kéo dài gần hai tiếng đồng hồ. Khi trời đã ngả tối hẳn, cả bốn người mới thu dọn đồ đạc. Hoàng Minh nhìn "cuốn sổ tay ghi chép chung", nó đã dày lên đáng kể với những nét chữ của cả cậu và Ngân. Cậu cảm thấy một sự gắn kết lạ lùng với cuốn sổ, không chỉ vì nó là công cụ học tập, mà còn vì nó là nơi lưu giữ những suy nghĩ, những ý tưởng, và cả những dấu vết tinh tế của Ngân. Cậu không biết rằng, cuốn sổ này sẽ trở thành một vật phẩm quan trọng, một sợi dây kết nối vô hình giữa cậu và cô gái trầm tĩnh ấy, lưu giữ những tâm tư, những điều chưa nói của cả hai. Đây chính là bước đệm đầu tiên, tạo tiền đề cho những buổi gặp gỡ, những chuyến đi chung của nhóm, nơi tình cảm sẽ dần được ươm mầm, như những hạt mầm đang chờ mùa xuân để nảy nở.

***

Khi Đức Anh và Thảo Vy đã ra về, tiếng cười nói của họ dần tắt lịm trong con hẻm nhỏ, Hoàng Minh nán lại quán Cà phê "Hoa Sữa" thêm một chút. Không gian quán giờ đây đã vắng hơn nhiều, chỉ còn lác đác vài vị khách ngồi đọc sách hoặc làm việc trên laptop. Ánh đèn vàng dịu của quán chiếu lên khuôn mặt anh, phản chiếu những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí. Cậu gọi thêm một cốc trà nóng, cảm nhận hơi ấm từ thành cốc truyền qua lòng bàn tay, xua đi một phần cái lạnh của đêm đông Hà Nội đang dần buông xuống. Gió bên ngoài bắt đầu mạnh hơn, lùa qua khe cửa, khiến tấm rèm vải khẽ lay động.

Minh lật mở "cuốn sổ tay ghi chép chung" một lần nữa. Những nét chữ của Lê Ngân vẫn còn đó, ngay cạnh những dòng của anh. Cậu lướt từng trang, đọc lại những ghi chú, những ý tưởng, và cả những câu hỏi mà Ngân đã đặt ra. Cậu dừng lại ở một nét vẽ nhỏ, một bông hoa sữa tinh xảo nằm khiêm tốn ở góc trang giấy, dưới một câu hỏi mở mà Ngân đã đặt ra về "ý nghĩa của sự lãng quên trong văn học Hà Nội". Bông hoa sữa được vẽ bằng những nét chì mềm mại, từng cánh hoa nhỏ bé, e ấp, như thể nó sắp bung nở trong lòng trang giấy. Minh vuốt nhẹ lên nét vẽ, cảm nhận sự tinh tế, tỉ mỉ của Ngân. Đó không phải là một bông hoa được vẽ vội vàng, mà là một bông hoa được chăm chút, có hồn.

"Bông hoa sữa này... cô ấy vẽ ư?" Hoàng Minh tự hỏi trong đầu. Cậu chưa bao giờ nghĩ Ngân lại có một tâm hồn nghệ sĩ đến vậy. Cô ấy luôn trầm tĩnh, có chút lạnh lùng, nhưng nét vẽ này lại toát lên một sự dịu dàng, một chiều sâu cảm xúc mà cậu chưa từng thấy. "Ngân có lẽ không lạnh lùng như mình tưởng..." Cậu nhận ra, dưới vẻ ngoài điềm tĩnh ấy là một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, và có lẽ, cũng ẩn chứa nhiều điều chưa nói. Mỗi nét chữ, mỗi hình vẽ nhỏ bé trong cuốn sổ này dường như là một cánh cửa hé mở vào thế giới nội tâm của cô.

Minh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi cái lạnh của đêm đông Hà Nội. Nỗi sợ hãi không đủ tốt và sự rụt rè trong việc bày tỏ cảm xúc vẫn còn đó, nhưng anh đang dần vượt qua bằng cách thể hiện sự chủ động trong công việc nhóm và qua những dòng ghi chép trong cuốn sổ. Cậu đang đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc, giữa mong muốn được gần gũi hơn và nỗi sợ làm hỏng mọi thứ. Nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi ấy đã vơi bớt đi phần nào, được thay thế bằng một niềm hy vọng nhỏ nhoi.

Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm Hà Nội đã chìm sâu vào tĩnh lặng. Đường phố vắng vẻ hơn, chỉ còn ánh đèn vàng lờ mờ từ những cột đèn cao áp. Thỉnh thoảng, một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo cái lạnh cắt da thịt và tiếng xào xạc của những chiếc lá khô. Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê còn vương vấn trong không khí, cùng với chút hương hoa sữa mờ nhạt như một lời nhắc nhở về những mùa đã qua.

Cậu cầm bút lên, viết thêm một dòng trả lời vào câu hỏi của Ngân. Dòng chữ của cậu không chỉ là một ý kiến học thuật, mà còn là một câu hỏi thăm nhẹ nhàng, một lời mời gọi tinh tế hơn cho lần gặp tiếp theo, được ẩn mình giữa những con chữ. "Có lẽ, sự lãng quên cũng là một cách để Hà Nội giữ lại những vẻ đẹp thầm kín nhất của mình, phải không, Ngân? Hay là đôi khi chúng ta chỉ cần một người để cùng khám phá những điều bị lãng quên ấy?" Minh khẽ mỉm cười, cảm thấy một chút bâng khuâng. Cậu không biết Ngân sẽ nghĩ gì khi đọc dòng chữ này, nhưng cậu hy vọng, ít nhất, nó sẽ khiến cô ấy mỉm cười, giống như cách bông hoa sữa nhỏ bé kia đã khiến lòng cậu ấm áp. Cuốn sổ tay ghi chép chung, giờ đây, đã không chỉ là một công cụ học tập, mà đã trở thành một cây cầu nối, nơi những tâm tư, những điều chưa nói của hai người bắt đầu được trao gửi, một cách tinh tế và đầy chất thơ, giữa lòng Hà Nội se lạnh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ