Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 38

Những Dòng Chữ Chưa Nói và Góc Nhìn Hà Nội Khác

3800 từ
Mục tiêu: Tiếp tục củng cố thói quen di chuyển chung (đi xe buýt) và những tương tác tinh tế giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.,Phát triển vai trò của 'cuốn sổ tay ghi chép chung' thành một phương tiện giao tiếp cá nhân, tinh tế hơn giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.,Thúc đẩy sự mở lòng của Hoàng Minh thông qua một chia sẻ nhỏ về Hà Nội, và phản ứng tinh tế của Lê Ngân.,Củng cố sự gắn kết của nhóm học tập (Minh, Ngân, Đức Anh, Thảo Vy) và đặt nền móng cho buổi đi chơi chung đầu tiên (Ch.40).,Tiếp tục khắc họa không khí đầu đông Hà Nội và duy trì tông truyện lãng mạn, trầm lắng.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và hoài niệm.
Kết chương: [object Object]

Dòng chữ của Hoàng Minh vẫn còn đó, ẩn mình giữa những ý tưởng học thuật trong cuốn sổ tay ghi chép chung. Một câu hỏi thăm nhẹ nhàng, một lời mời gọi tinh tế hơn cho lần gặp tiếp theo, được cậu cẩn thận đặt vào giữa những con chữ. "Có lẽ, sự lãng quên cũng là một cách để Hà Nội giữ lại những vẻ đẹp thầm kín nhất của mình, phải không, Ngân? Hay là đôi khi chúng ta chỉ cần một người để cùng khám phá những điều bị lãng quên ấy?" Minh khẽ mỉm cười, cảm thấy một chút bâng khuâng. Cậu không biết Ngân sẽ nghĩ gì khi đọc dòng chữ này, nhưng cậu hy vọng, ít nhất, nó sẽ khiến cô ấy mỉm cười, giống như cách bông hoa sữa nhỏ bé kia đã khiến lòng cậu ấm áp. Cuốn sổ tay ghi chép chung, giờ đây, đã không chỉ là một công cụ học tập, mà đã trở thành một cây cầu nối, nơi những tâm tư, những điều chưa nói của hai người bắt đầu được trao gửi, một cách tinh tế và đầy chất thơ, giữa lòng Hà Nội se lạnh.

Cậu ngồi đó thêm một lúc lâu, để hơi ấm của cốc trà thấm dần vào cơ thể, xua đi cái lạnh đang len lỏi từ bên ngoài. Ánh đèn vàng của quán cà phê hắt xuống trang giấy, làm nổi bật từng nét chữ của Ngân, từng đường nét của bông hoa sữa nhỏ. Minh cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác thuộc về mà cậu hiếm khi có được kể từ khi đặt chân đến Hà Nội. Cậu gấp cuốn sổ lại một cách nhẹ nhàng, như cất giữ một bí mật, một điều quý giá. Khi đứng dậy ra về, cậu vẫn còn cảm thấy mùi cà phê nồng nàn vương vấn quanh mình, hòa quyện với chút hương hoa sữa cuối mùa mờ nhạt, như một lời nhắc nhở về một Hà Nội không chỉ có cái xô bồ, vội vã, mà còn có những góc khuất dịu dàng, những khoảnh khắc tĩnh lặng để người ta tìm thấy nhau. Cái rét đầu đông thực sự đã về, thấm vào từng lớp áo, nhưng trong lòng Minh, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên, ấm áp và bừng sáng hơn bao giờ hết. Cậu biết, cuộc hành trình khám phá Hà Nội của mình, và cả những điều chưa nói, mới chỉ bắt đầu.

***

Chiều muộn hôm sau, khi những tia nắng cuối cùng còn cố níu giữ trên những mái nhà cổ kính, Hoàng Minh lại đứng đợi xe buýt tại bến xe quen thuộc gần trường. Gió đầu đông đã mang theo hơi lạnh rõ rệt hơn, lùa qua hàng cây bàng lá đỏ, khiến chúng khẽ xào xạc như đang thì thầm những câu chuyện cổ tích. Bầu trời xám xịt, báo hiệu một đêm đông dài và có thể sẽ có những hạt mưa phùn giăng mắc. Cậu co mình trong chiếc áo khoác dày, cổ dựng cao, hơi thở phả ra thành từng làn khói trắng mờ ảo trong không khí. Tiếng còi xe buýt từ xa vọng lại, lẫn vào tiếng ồn ào của phố xá tan tầm, tiếng người nói chuyện, tiếng rao vặt của cô bán bánh rán đầu ngõ. Mùi khói xe, bụi đường và cả mùi xăng dầu đặc trưng của Hà Nội len lỏi vào từng hơi thở của cậu.

Minh đảo mắt tìm kiếm giữa dòng người hối hả. Cậu đã quen với việc Ngân thường xuất hiện vào khoảng thời gian này, trầm tĩnh và thanh thoát giữa dòng người vội vã. Và quả nhiên, không lâu sau đó, cô xuất hiện. Lê Ngân bước đến với dáng vẻ mảnh mai, thanh thoát như thường lệ, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, ẩn mình dưới chiếc khăn len màu ghi xám. Cô mặc một chiếc áo khoác dạ dáng dài màu be, càng tôn lên vẻ thanh lịch, kín đáo của một cô gái Hà Nội gốc. Đôi mắt sâu và trầm của cô lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở Minh, một nụ cười nhẹ, gần như không thấy, thoáng hiện trên môi. Nó không phải là một nụ cười rạng rỡ, mà là một nụ cười tinh tế, đủ để xua đi chút lạnh lẽo trong lòng Minh.

"Ngân." Cậu khẽ gọi, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng.

"Minh." Cô đáp lại bằng một âm thanh nhẹ nhàng, rồi đứng cạnh cậu, giữ một khoảng cách vừa phải, không quá gần cũng không quá xa.

Cơn gió lạnh bất chợt ùa tới mạnh hơn, khiến Minh vô thức nhích gần Ngân hơn một chút, như một phản xạ tự nhiên. Cậu cảm thấy một hơi ấm nhỏ tỏa ra từ phía cô, dù chỉ là qua lớp áo dày. Sự im lặng giữa họ giờ đây không còn gượng gạo như những ngày đầu, mà dần trở nên thoải mái, mang theo một sự gắn kết vô hình. Ánh mắt họ thỉnh thoảng chạm nhau, rồi lại nhanh chóng lảng đi, nhưng chút bối rối của Minh và nụ cười nhẹ của Ngân đã nói lên nhiều điều mà lời nói không thể diễn tả hết.

"Bài tập nhóm của cô Mai... cậu đã xem qua chưa?" Minh mở lời, cố gắng che giấu sự bồn chồn của mình bằng một câu hỏi quen thuộc. Cậu vẫn dùng "cậu" và "cô ấy" khi nói chuyện với Ngân, tạo một cảm giác thân mật nhưng vẫn giữ sự tôn trọng, đúng với phong cách của một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè.

Ngân khẽ gật đầu, đôi mắt nhìn xa xăm về phía con đường đông đúc. "Tớ có. Cậu đã trả lời câu hỏi của tớ trong sổ rồi nhỉ?" Giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để Minh nghe rõ. "Cái ý 'cùng khám phá những điều bị lãng quên' nghe hay đấy." Cô nói, và lần này, nụ cười trên môi cô rõ ràng hơn một chút, lấp lánh như ánh sao trong màn đêm sắp buông.

Minh cảm thấy một dòng điện nhỏ chạy qua người. Cậu không ngờ Ngân lại chú ý đến dòng chữ đó. "À... ừm... tớ chỉ nghĩ là Hà Nội có nhiều điều mà không phải ai cũng để ý tới..." Cậu ngập ngừng, cố gắng tìm từ ngữ. "Giống như những góc phố cũ, những câu chuyện mà người ta hay quên. Có lẽ... có lẽ cần một người có thể nhìn thấy những điều đó."

Ngân quay sang nhìn cậu, ánh mắt cô sâu thẳm. "Cậu cũng là người có thể nhìn thấy những điều đó mà, Minh." Lời nói của cô không mang ý khen ngợi hay trêu chọc, mà chỉ là một sự nhận định chân thành, khiến Minh cảm thấy hơi bối rối nhưng cũng rất ấm áp. "Hà Nội trong mắt cậu... khác với Hà Nội trong mắt nhiều người khác."

Minh cúi mặt xuống, nhìn mũi giày của mình. "Tớ... tớ vẫn đang học cách nhìn Hà Nội. Nó rộng lớn quá, và nhiều khi tớ thấy mình lạc lõng." Cậu thừa nhận, giọng nhỏ dần. Đây là lần đầu tiên cậu chia sẻ một cảm xúc cá nhân như vậy với Ngân.

"Không ai thực sự thuộc về Hà Nội ngay lập tức đâu, Minh." Ngân nói, giọng cô mềm mại hơn. "Hà Nội là một cuốn sách, và mỗi người sẽ đọc nó theo một cách riêng. Có lẽ, những gì cậu nhìn thấy, những điều mà cậu cho là 'lạc lõng', lại chính là cách riêng của cậu để hiểu về thành phố này." Cô dừng lại một chút, rồi hỏi, "Mà cậu có biết quán cà phê nào yên tĩnh, có kiến trúc cổ mà vẫn còn giữ được nét Hà Nội xưa không? Tớ đang tìm một địa điểm để hoàn thành phần bài của mình, về những dấu ấn kiến trúc Pháp còn sót lại ở Hà Nội."

Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu sáng lên một chút. "Có. Tớ biết một quán. Nó nằm ở gần khu phố cổ, một quán cà phê nhỏ, không quá nổi tiếng, nhưng có kiến trúc rất đẹp, cũ kỹ và trầm mặc. Tớ... tớ từng đi qua đó vài lần khi đi tìm tài liệu." Cậu cảm thấy một niềm vui nhỏ khi có thể chia sẻ điều gì đó mà Ngân có vẻ quan tâm. "Tớ có thể chỉ đường cho cậu, hoặc... nếu cậu muốn, tớ có thể đưa cậu đến đó." Lời nói cuối cùng của Minh hơi vấp, cậu không chắc mình có quá vồ vập không.

Ngân nhìn cậu, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn đường vừa bật sáng. "Được thôi. Hôm nào rảnh, cậu dẫn tớ đi nhé." Cô không từ chối, cũng không tỏ ra bất ngờ. Sự đồng ý nhẹ nhàng của cô khiến trái tim Minh đập rộn ràng hơn một chút.

Tiếng còi xe buýt vang lên, một chiếc xe số 09 quen thuộc tiến vào bến. Cả hai cùng bước lên xe, tìm một chỗ trống gần cửa sổ. Bên ngoài, những hạt mưa phùn lất phất bắt đầu rơi, đậu trên khung cửa kính, làm mờ đi những ánh đèn đường. Cái rét ngọt của Hà Nội đã thực sự về, bao trùm lên mọi ngóc ngách của thành phố, nhưng trong lòng Minh, một cảm giác ấm áp lạ thường đang len lỏi. Cậu biết, cuốn sổ tay ghi chép chung này, và cả những câu chuyện về Hà Nội mà cậu đang dần khám phá, sẽ là những sợi dây kết nối vô hình, đưa cậu và Ngân lại gần nhau hơn, từng chút một. Cuộc hành trình khám phá Hà Nội, và khám phá cả những điều chưa nói trong lòng, đang dần mở ra những trang mới.

***

Sáng hôm sau, cả nhóm Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh và Thảo Vy có buổi hẹn tại Thư viện Quốc gia Việt Nam để tiếp tục hoàn thiện bài tập của Cô Mai. Trời vẫn âm u, những hạt mưa phùn giăng mắc khắp các con phố, phủ lên Hà Nội một vẻ trầm mặc, u hoài đặc trưng của mùa đông. Minh cảm thấy một chút rụt rè khi bước vào tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ với những cột đá lớn và cầu thang rộng thênh thang. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục tỏa ra từ những kệ sách cao ngút, hòa quyện với chút hương bụi thời gian, tạo nên một không khí trang nghiêm, tri thức.

Cả nhóm tìm một góc yên tĩnh trong một phòng đọc lớn, nơi ánh sáng tự nhiên từ những cửa sổ cao vút được bổ sung bằng ánh đèn vàng dịu. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ và tiếng bút viết xẹt xẹt là những âm thanh chủ đạo, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng thì thầm nhỏ của những sinh viên khác. Đức Anh và Thảo Vy đã đến trước, đang hào hứng bàn luận về phần thuyết trình của họ.

"Này Minh, Ngân, hai cậu đến rồi à!" Đức Anh vẫy tay chào, giọng cậu ta rõ ràng hơn một chút so với quy định của thư viện, khiến một vài người quay lại nhìn. Thảo Vy khẽ huých tay cậu bạn, ra hiệu im lặng.

"Chào hai cậu." Ngân lên tiếng, giọng nhẹ nhàng. Minh chỉ khẽ gật đầu chào, rồi ngồi xuống cạnh Ngân. Cuốn sổ tay ghi chép chung được đặt ngay ngắn giữa cậu và cô, như một vật phẩm mặc định cho mỗi buổi họp nhóm.

Trong khi Đức Anh và Thảo Vy say sưa thảo luận về cách trình bày phần lịch sử và xã hội học của bài tập, thì Minh và Ngân tập trung vào phần phân tích văn học và văn hóa Hà Nội. Ngân lặng lẽ lật trang sổ, đôi mắt cô chăm chú đọc lại những ghi chú của Minh. Cậu cảm thấy hơi bồn chồn, chờ đợi phản ứng của cô về dòng chữ mình đã viết tối qua.

Cô dừng lại ở trang có câu hỏi của mình và câu trả lời của Minh. Nét vẽ bông hoa sữa vẫn còn đó, tinh xảo và e ấp. Ngân khẽ nhấc bút chì lên, và bên cạnh câu hỏi của Minh, cô phác họa thêm một góc phố nhỏ, một ban công cũ kỹ với chậu hoa giấy rủ xuống, và một chiếc lồng chim treo lủng lẳng. Dưới nét vẽ đó, cô viết một dòng chữ nhỏ, bằng nét chữ thanh mảnh của mình: *Minh thấy Hà Nội thế nào qua những điều này?*

Minh ngước nhìn Ngân, tim cậu đập nhanh hơn một chút. Cô ấy đang hỏi cậu, không phải về bài tập, mà về cảm nhận cá nhân. Cậu nhìn vào nét vẽ của cô, cảm nhận được sự tinh tế, tỉ mỉ trong từng chi tiết. Nó không phải là một nét vẽ vội vàng, mà là một sự quan sát sâu sắc, một tâm hồn nhạy cảm. Anh suy nghĩ một lúc, rồi cầm bút lên, viết ra một câu trả lời ngắn gọn, chân thành ngay bên cạnh dòng chữ của Ngân.

"Em thấy Hà Nội đẹp nhất ở những điều nhỏ bé, ít ai để ý... như những chậu cây trên ban công cũ kỹ này, hay tiếng chim hót buổi sớm. Nó không ồn ào, không vội vã, mà trầm mặc và rất riêng tư. Giống như... một bí mật mà chỉ những người chịu khó lắng nghe mới có thể hiểu được." Minh viết, từng con chữ như trút ra một phần tâm tư mà cậu chưa từng chia sẻ với ai. Cậu hơi ngạc nhiên khi thấy mình có thể viết ra những lời này một cách tự nhiên đến vậy, như thể cuốn sổ và Ngân đã tạo ra một không gian an toàn để cậu bộc lộ nội tâm.

Ngân đọc dòng chữ của Minh. Đôi mắt cô hơi nheo lại, rồi khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để Minh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cậu bắt gặp ánh mắt cô, và hơi lúng túng cúi xuống, giả vờ xem lại tài liệu.

Đức Anh, đang ngồi đối diện, đột nhiên ngẩng đầu lên. Cậu ta đã quan sát sự tương tác của Minh và Ngân từ nãy đến giờ với ánh mắt tinh nghịch. "Này, hai cậu kia, đang viết thư tình à?" Cậu ta trêu chọc, giọng vẫn giữ âm lượng nhỏ để không bị nhắc nhở, nhưng đủ để Thảo Vy nghe thấy và bật cười khúc khích.

Thảo Vy, dịu dàng hơn, cũng mỉm cười. "Đức Anh, đừng trêu các bạn chứ. Nhưng mà... công nhận Minh và Ngân làm việc ăn ý ghê. Cứ như có thần giao cách cảm ấy." Cô nói, ánh mắt lấp lánh vẻ mơ mộng.

Minh cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cậu liếc nhìn Ngân, thấy cô vẫn trầm tĩnh, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà đá mang theo, như không để tâm đến lời trêu chọc. Nhưng ánh mắt cô vẫn lấp lánh một cách khó hiểu.

"Ăn ý thật mà!" Đức Anh tiếp tục, không bỏ lỡ cơ hội. "Hai cậu cứ như một cặp bài trùng ấy. Minh thì chắc chắn, chi tiết, còn Ngân thì tinh tế, có chiều sâu. Cô Mai mà chấm bài chắc phải cho điểm tuyệt đối phần hợp tác nhóm."

Minh không biết phải nói gì, chỉ ậm ừ. Ngân thì vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhưng bàn tay cô khẽ vuốt nhẹ lên trang sổ, nơi có những dòng chữ của Minh. Đó là một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để Minh cảm nhận được sự tinh tế và có lẽ là sự đón nhận từ phía cô. Cuốn sổ tay ghi chép chung, giờ đây, đã không còn đơn thuần là một công cụ học tập, mà đã trở thành một không gian riêng, nơi những tâm tư, những điều chưa nói của cả hai bắt đầu được trao gửi, một cách kín đáo và đầy chất thơ, giữa lòng thư viện cổ kính.

***

Sau buổi họp nhóm căng thẳng tại thư viện, khi đồng hồ đã chỉ sang bảy giờ tối và bụng ai nấy đều réo lên, Đức Anh hào hứng đề xuất một buổi "liên hoan" nho nhỏ. "Này, làm việc cật lực thế này phải nạp năng lượng chứ! Mà bài tập của Cô Mai khô khan quá, hay là mình làm một chuyến đi thực tế đi? Vừa nghiên cứu, vừa đi chơi luôn! Coi như là đi khảo sát văn hóa Hà Nội cho bài tập, nhưng thực chất là đi xả hơi!"

Thảo Vy vỗ tay tán thành ngay lập tức. "Hay đấy! Ý kiến tuyệt vời, Đức Anh! Ngân, Minh, hai bạn thấy sao? Dù gì cũng sắp xong phần thô rồi, cho đầu óc thư giãn một chút cũng tốt."

Minh cảm thấy một sự phấn khích nhỏ nhoi dâng lên trong lòng. Cậu đã quá quen với việc học hành và làm thêm, những buổi đi chơi hay tụ tập bạn bè như thế này là điều xa xỉ. "Em... em cũng thấy hay ạ. Đi thực tế như thế chắc sẽ có nhiều cái để viết hơn." Cậu cố gắng đưa ra một lý do hợp lý, nhưng thực chất là cậu rất muốn tham gia.

Ngân, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, khẽ gật đầu. "Cũng được... Nếu mọi người thấy cần thiết." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng sự đồng thuận của cô đủ để Đức Anh và Thảo Vy hò reo.

"Thế thì đi ăn bún đậu mắm tôm đi! Quán vỉa hè đầu ngõ kia ngon bá cháy bọ chét!" Đức Anh đề nghị, rồi không đợi câu trả lời của ai, cậu ta đã kéo Thảo Vy đi trước. "Đảm bảo là quán đấy sẽ làm ấm bụng các cậu giữa cái rét căm căm này!"

Cả nhóm đi theo Đức Anh đến một quán bún đậu vỉa hè quen thuộc. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự tĩnh lặng của thư viện. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng xe cộ qua lại, tiếng nhạc từ hàng xóm vọng sang, và tiếng lách cách của bát đĩa va vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đường phố đặc trưng của Hà Nội. Mùi mắm tôm nồng nàn, mùi dầu mỡ từ nem chua rán, và mùi khói bếp hòa quyện vào không khí, kích thích vị giác của mọi người. Bàn ghế nhựa thấp kê sát nhau dưới tấm lều bạt che nắng mưa, tạo nên một không gian ấm cúng và thân mật.

Minh ngồi xuống, cảm nhận hơi lạnh vẫn phả vào mặt, nhưng ngay lập tức được xua đi bởi hơi nóng bốc lên từ đĩa bún đậu nghi ngút khói. Cậu nhìn Ngân ngồi đối diện, cô vẫn giữ vẻ thanh lịch ngay cả khi ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp lè tè. Cô khẽ nhấp một ngụm trà đá, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía đường, như đang quan sát dòng người và những câu chuyện đang diễn ra.

"Này, Minh, Ngân!" Đức Anh đột ngột quay sang, giơ chiếc đũa lên. "Vậy là quyết định rồi nhé! Cuối tuần này, chúng ta sẽ làm một chuyến 'thực tế' quanh Hà Nội. Tớ có list mấy chỗ hay ho lắm, vừa cổ kính, vừa mang đậm chất văn hóa. Đảm bảo là bài tập của Cô Mai sẽ có thêm nhiều ý tưởng độc đáo!"

Thảo Vy gật gù. "Đúng rồi! Đi chơi cùng nhau, vừa vui, vừa có thêm kinh nghiệm cho bài tập. Mà tớ nghĩ... chúng ta nên đi đâu đó mà Minh chưa từng đi qua, hoặc Ngân có thể kể những câu chuyện thú vị về nó." Cô nói, ánh mắt mơ mộng.

Minh cảm thấy sự ấm áp lan tỏa trong lòng không chỉ đến từ đĩa bún đậu nóng hổi, mà còn từ sự quan tâm của bạn bè. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười chân thành. "Được ạ. Em cũng muốn khám phá thêm nhiều góc Hà Nội mà em chưa biết."

Đức Anh vỗ vai Minh một cách mạnh mẽ. "Thế là chuẩn rồi! Nhất định phải rủ Ngân đi cùng, hai cậu phải là 'hướng dẫn viên' đặc biệt cho cả nhóm đấy nhé! Đảm bảo là có nhiều chuyện để kể, nhiều thứ để khám phá." Cậu ta nháy mắt với Thảo Vy, rồi cả hai trao đổi ánh mắt tinh nghịch. Họ dường như đang ngầm hiểu điều gì đó, và Minh cảm thấy hơi bối rối.

Ngân vẫn im lặng, nhưng khóe môi cô khẽ cong lên một chút, một dấu hiệu nhỏ cho thấy cô cũng đang cảm thấy vui vẻ. Cô khẽ nhấp trà đá một lần nữa, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm, nhưng có lẽ, lần này, nó không còn là sự thờ ơ, mà là sự suy tư về những điều sắp tới, về một chuyến đi chung, một hành trình khám phá không chỉ Hà Nội mà còn cả những mối quan hệ đang dần hình thành.

Cái lạnh của đêm đông Hà Nội dường như bị đẩy lùi bởi không khí ấm áp và rộn ràng của quán ăn vỉa hè, bởi những tiếng cười đùa và kế hoạch cho chuyến đi sắp tới. Minh cảm thấy một niềm hy vọng nhỏ nhoi, một sự tự tin dần lớn lên trong lòng. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều điều chưa biết, nhưng giờ đây, cậu không còn đơn độc nữa. Cuốn sổ tay ghi chép chung, những dòng chữ trao gửi, và những buổi gặp gỡ như thế này đang dần dệt nên một sợi dây kết nối vô hình, không chỉ giữa cậu và Ngân, mà còn giữa cả bốn người họ, tạo nên một nhóm bạn thân thiết. Chuyến đi thực tế sắp tới, dưới cái rét ngọt của Hà Nội, sẽ là một khởi đầu mới, nơi những điều chưa nói sẽ có cơ hội được bộc bạch, và những cảm xúc sẽ được ươm mầm, như những bông hoa sữa chờ đợi mùa về để bung nở giữa lòng thành phố cổ kính.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ