Cái lạnh của đêm đông Hà Nội dường như bị đẩy lùi bởi không khí ấm áp và rộn ràng của quán ăn vỉa hè, bởi những tiếng cười đùa và kế hoạch cho chuyến đi sắp tới. Minh cảm thấy một niềm hy vọng nhỏ nhoi, một sự tự tin dần lớn lên trong lòng. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều điều chưa biết, nhưng giờ đây, cậu không còn đơn độc nữa. Cuốn sổ tay ghi chép chung, những dòng chữ trao gửi, và những buổi gặp gỡ như thế này đang dần dệt nên một sợi dây kết nối vô hình, không chỉ giữa cậu và Ngân, mà còn giữa cả bốn người họ, tạo nên một nhóm bạn thân thiết. Chuyến đi thực tế sắp tới, dưới cái rét ngọt của Hà Nội, sẽ là một khởi đầu mới, nơi những điều chưa nói sẽ có cơ hội được bộc bạch, và những cảm xúc sẽ được ươm mầm, như những bông hoa sữa chờ đợi mùa về để bung nở giữa lòng thành phố cổ kính.
***
Sáng cuối tuần, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn, phả ra những luồng hơi trắng xóa mỗi khi ai đó thở dài. Hoàng Minh đến bến xe buýt sớm hơn giờ hẹn gần mười lăm phút. Cậu đứng nép mình dưới mái che đơn giản, hơi cũ kỹ, nhìn dòng người hối hả qua lại trên con đường tấp nập. Tiếng còi xe buýt phanh két, tiếng động cơ rồ ga, tiếng người gọi nhau í ới, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ã đặc trưng của buổi sáng thành phố. Mùi khói xe, bụi đường và chút hơi ẩm còn đọng lại sau một đêm sương giăng quyện vào nhau, phảng phất trong không khí.
Cậu siết chặt quai cặp, trong đó có cuốn sổ tay ghi chép chung, vật bất ly thân của Minh và Ngân trong những buổi học nhóm gần đây. Lòng cậu xen lẫn một chút hồi hộp, một chút lo lắng nhưng trên hết là sự mong chờ. Đây là lần đầu tiên cậu được đi chơi Hà Nội đúng nghĩa, không phải vội vã chạy xe ôm hay xe buýt từ trường về phòng trọ, cũng không phải những buổi học nhóm căng thẳng trong thư viện hay quán cà phê. Lần này, cậu sẽ được khám phá thành phố cùng với những người bạn mới, và đặc biệt là có Ngân. Cậu thầm nghĩ, không biết Ngân sẽ kể cho cậu nghe những điều gì về Phố Cổ, về những góc khuất mà chỉ người Hà Nội gốc mới biết.
Ánh nắng đầu đông bắt đầu chiếu rọi, xuyên qua những tán lá bàng đã chuyển màu vàng úa, đậu trên vỉa hè ẩm ướt. Gió se se lạnh nhưng không còn cái buốt giá cắt da thịt như những ngày mưa phùn trước. Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn sự trong lành của buổi sớm mai. Cậu vẫn còn nhớ cái cảm giác ngượng ngùng khi Đức Anh trêu chọc cậu ở quán bún đậu hôm nọ, nhưng ẩn sâu trong đó là một niềm vui khó tả. Cậu biết, mình đang dần trở thành một phần của nơi đây, dù chỉ là những bước chân chập chững đầu tiên.
Đúng lúc đó, một giọng nói sang sảng vang lên phía sau lưng cậu: "Ối giời ơi, ông Minh! Hôm nay đi sớm thế, chắc nôn nóng đi 'khảo sát' Phố Cổ lắm đây!"
Minh quay lại, thấy Đức Anh đang cười toe toét, đi bên cạnh là Thảo Vy với chiếc khăn len màu hồng quấn quanh cổ, trông thật đáng yêu. Thảo Vy vừa thấy Minh đã vẫy tay: "Chào Minh! Cậu đợi lâu chưa?"
"Chào hai cậu," Minh ngượng nghịu đáp, gãi đầu. "Tớ... tớ mới đến thôi." Cậu nhìn quanh, không thấy Ngân.
Đức Anh vỗ vai Minh một cái bốp: "Thôi nào, ngại gì. Ai mà chẳng biết ông háo hức. Mà Ngân đâu nhỉ? Thường thì con gái hay đến đúng giờ lắm mà."
Như để đáp lại câu hỏi của Đức Anh, một bóng dáng mảnh mai, thanh thoát xuất hiện từ phía xa, bước đi chậm rãi nhưng dứt khoát. Lê Ngân. Cô mặc một chiếc áo len màu be đơn giản nhưng tinh tế, khoác ngoài là chiếc măng tô màu xám nhạt, tôn lên vóc dáng cao ráo. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, để lộ khuôn mặt trái xoan với những đường nét thanh tú. Đôi mắt cô vẫn sâu và trầm, nhưng hôm nay dường như có thêm một tia sáng nhẹ, phản chiếu ánh nắng ban mai.
"Ngân ơi, mày là thổ địa Hà Nội, dẫn bọn tao đi những chỗ nào hay hay nhá!" Thảo Vy reo lên, chạy tới khoác tay Ngân. Cô ấy thường là người chủ động tạo không khí thân mật, và sự dịu dàng của Thảo Vy luôn khiến Ngân cảm thấy thoải mái.
Ngân mỉm cười nhẹ, ánh mắt lướt qua Minh rồi dừng lại ở Thảo Vy. "Ừm, để xem nào... Phố cổ nhiều góc đẹp lắm." Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi, mang chút thờ ơ quen thuộc nhưng lại ẩn chứa một sự ấm áp khó tả. "Chúng ta đi xe buýt số bao nhiêu nhỉ?"
"Số 09!" Đức Anh nhanh nhảu đáp. "Vừa tiện, vừa có thể ngắm phố phường. Đi bộ vào Phố Cổ thì mới cảm nhận hết được cái hồn của nó."
Cả nhóm bước lên chuyến xe buýt vừa cập bến. Chiếc xe lắc lư nhè nhẹ trên những con phố đã bắt đầu đông đúc. Minh ngồi cạnh cửa sổ, Ngân ngồi bên cạnh cậu, Thảo Vy và Đức Anh ngồi phía đối diện. Tiếng xe cộ ồn ào bên ngoài, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong buổi sớm len lỏi qua ô cửa kính. Minh lặng lẽ quan sát. Cậu cảm thấy ánh mắt của Ngân cũng đang lướt qua khung cửa sổ, có lẽ cô cũng đang quan sát, nhưng theo một cách khác, sâu sắc hơn. Cậu chợt nhận ra, những khoảnh khắc im lặng thế này, ngồi cạnh Ngân, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống sinh viên của cậu ở Hà Nội. Nó không còn là sự ngượng ngùng ban đầu, mà là một sự thoải mái, một sự đồng điệu tinh tế mà không cần bất cứ lời nói nào. Cái lạnh đầu đông vẫn còn đó, nhưng không khí trên xe, giữa bốn người họ, lại ấm áp đến lạ.
Xe buýt dừng lại ở một trạm gần Phố Cổ. Cả nhóm xuống xe, bước vào những con phố nhỏ, bắt đầu chuyến "khảo sát" đặc biệt của mình.
***
Phố Đinh Liệt buổi trưa không quá tấp nập nhưng vẫn giữ nguyên vẻ nhộn nhịp đặc trưng của Phố Cổ. Những ngôi nhà ống cổ kính, nhiều tầng với mặt tiền hẹp chen chúc san sát nhau, mái ngói rêu phong lấp lánh dưới ánh nắng dịu, ban công sắt uốn lượn phơi phóng những chậu cây xanh mướt. Vỉa hè chật hẹp, khách bộ hành và người bán hàng rong lướt qua nhau. Dây điện chằng chịt như một mạng nhện khổng lồ, là nét đặc trưng không lẫn vào đâu được của khu phố này.
Âm thanh ở đây cũng phong phú đến lạ. Tiếng xe máy bóp còi inh ỏi, tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng của những cô bán hàng rong: "Ai xôi chè đi", "Bánh rán nóng đây", xen lẫn tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ một quán cà phê cổ, tất cả tạo nên một bản hòa tấu ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng: mùi phở, mùi bún chả nướng than hoa, mùi nem rán giòn tan, hòa quyện với mùi hương trầm thoang thoảng từ một ngôi đền nhỏ và cả mùi ẩm mốc đặc trưng của những bức tường đá cũ kỹ.
Thảo Vy như một chú chim nhỏ, liên tục reo lên khi thấy một góc phố đẹp, rồi giơ điện thoại lên chụp ảnh lia lịa. "Trời ơi, góc này đẹp quá! Ngân ơi, Minh ơi, đứng đây chụp cho tớ kiểu ảnh đi!" Đức Anh thì sôi nổi bình luận về kiến trúc, về lịch sử từng con phố mà cậu ta đã tìm hiểu sơ qua. "Nhà này chắc phải có từ trăm năm trước rồi ấy nhỉ? Nhìn cái cửa gỗ kìa, cổ kính ghê."
Minh chậm rãi bước đi, mắt không ngừng quan sát. Cậu rút cuốn sổ tay ghi chép chung ra, ghi lại vài dòng về cảm nhận của mình: *Phố Cổ, ồn ào nhưng có một vẻ đẹp rất riêng. Những ngôi nhà cũ kỹ không tàn tạ, mà như đang kể lại những câu chuyện của thời gian.* Cậu thỉnh thoảng liếc nhìn Lê Ngân, cô ấy vẫn điềm đạm, đôi mắt sâu trầm lướt qua từng chi tiết nhỏ. Khi ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, đủ để Minh cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực.
"Em thấy cái ban công này đẹp quá, nó có vẻ... kể chuyện được," Minh chợt chỉ vào một ban công cũ kỹ, sơn màu xanh đã bạc phếch, trên đó treo một giỏ hoa giấy đang nở rực rỡ. Cậu cảm thấy mình đã tự tin hơn một chút để bày tỏ cảm nhận của mình, không còn chỉ là sự rụt rè như trước.
Ngân dừng lại, ngước nhìn theo ngón tay Minh. Ánh mắt cô dịu dàng. "Đúng vậy. Mỗi ban công ở đây đều là một phần lịch sử. Ngày xưa, những người phụ nữ Hà Nội thường ngồi đó ngắm phố phường, thêu thùa, đọc sách, hay chờ đợi người thân trở về." Giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một sự hiểu biết sâu sắc, một tình yêu thầm lặng dành cho thành phố này. "Em có thấy không, mỗi khung cửa sổ, mỗi ban công đều có một nét riêng, không cái nào giống cái nào. Nó là linh hồn của những ngôi nhà, của những con người đã từng sống ở đây."
Minh cảm thấy như mình đang được Ngân mở ra một cánh cửa mới để nhìn ngắm Hà Nội. Cậu ghi chú cẩn thận vào sổ, cảm thấy những lời Ngân nói còn giá trị hơn bất kỳ tài liệu nào cậu tìm được trên mạng. "Em chưa từng nghĩ đến như vậy. Em chỉ thấy nó đẹp thôi, chứ không biết đằng sau đó lại có nhiều câu chuyện thế."
"Minh hôm nay văn thơ ghê nhỉ! Chắc tại đi với Ngân nên cảm xúc dạt dào," Đức Anh chen vào, cười phá lên. Cậu ta đã kịp chụp vài tấm ảnh Minh và Ngân đang say sưa trò chuyện, dù biết chắc sẽ bị hai người kia mắng yêu.
Thảo Vy gật gù tán thành: "Đúng đó, Ngân biết nhiều chuyện hay thật đấy! Cứ như một cuốn bách khoa toàn thư sống vậy!" Cô bé nhìn Ngân với ánh mắt ngưỡng mộ.
Ngân chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. Cô quay sang Minh, ánh mắt khuyến khích. "Còn em, em thấy gì khác nữa?"
Minh suy nghĩ một lát, rồi ánh mắt cậu dừng lại ở một hiệu sách cũ nhỏ nằm khuất trong một con ngõ hẹp. Cánh cửa gỗ đã sờn màu, bên trong ánh đèn vàng yếu ớt chiếu rọi lên những chồng sách cũ kỹ, bụi bặm. Có một cảm giác gì đó rất đặc biệt, rất mời gọi từ nơi đó. Cậu chợt nhớ đến những buổi chiều thơ bé, cậu hay trốn vào hiệu sách cũ ở thị trấn nhỏ của mình, lật giở từng trang sách đã ngả màu thời gian. "Em... em thấy cái hiệu sách cũ kia. Trông nó... có vẻ chứa đựng rất nhiều câu chuyện mà không sách nào viết ra được." Cậu nói, giọng hơi ngập ngừng.
Ngân nhìn theo ánh mắt Minh, đôi môi cô khẽ cong lên một chút. "Đó là Hiệu sách cũ 'Góc Sách'. Nó tồn tại ở đây đã mấy chục năm rồi. Có nhiều người nói, những cuốn sách ở đó không chỉ là sách, mà còn là kỷ vật của thời gian." Cô không nói gì thêm, nhưng ánh mắt cô nhìn Minh dường như có một sự đồng điệu thầm kín. Minh cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua, một sự kết nối không lời. Anh biết, Ngân đã hiểu được cảm xúc của mình.
Cả nhóm tiếp tục đi bộ, len lỏi qua những con phố nhỏ như Hàng Gai, Hàng Bông, Hàng Trống. Mỗi góc phố lại mang một vẻ đẹp riêng, một câu chuyện riêng. Minh say sưa ghi chép, cảm nhận cái rét ngọt của Hà Nội không còn làm cậu co ro nữa, mà như một chất xúc tác, giúp cậu cảm nhận thành phố rõ nét hơn. Những hơi thở của cậu hòa vào không khí, tạo thành những làn khói trắng mờ ảo, tan biến nhanh chóng. Cậu cảm thấy Hà Nội không vội được đâu, và cậu cũng không muốn vội vã. Cậu muốn được chậm rãi, từ tốn, để thu trọn những vẻ đẹp này vào lòng, vào cuốn sổ tay và vào trái tim mình.
***
Sau gần hai tiếng đồng hồ tản bộ, khám phá từng ngõ ngách của Phố Cổ, cả nhóm đã thấm mệt và cái bụng bắt đầu réo. Nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một bầu trời xám xịt báo hiệu một buổi tối lạnh giá sắp đến. Đúng như dự đoán của Đức Anh, cả nhóm dừng chân tại một quán bún đậu mắm tôm vỉa hè quen thuộc. Lần này không phải là quán gần thư viện, mà là một quán nhỏ nằm khuất trong một con hẻm trên phố Hàng Khay, nhưng vẫn đông đúc và ồn ào không kém.
Bàn ghế nhựa thấp tè kê sát nhau dưới tấm bạt lớn, che chắn phần nào cái lạnh phả vào. Tiếng trò chuyện rôm rả của thực khách, tiếng xe cộ vẫn không ngừng nghỉ ngoài phố, tiếng bát đĩa va vào nhau lách cách, và tiếng nhạc từ một quán cà phê gần đó vọng lại, tạo nên một không khí náo nhiệt nhưng vô cùng thân mật. Mùi mắm tôm nồng nàn đặc trưng, mùi dầu mỡ từ nem chua rán, và mùi khói bếp hòa quyện vào không khí, kích thích mọi giác quan.
Đức Anh nhanh nhảu gọi món, rồi quay sang Minh: "Này Ngân, mày thích món này không? Minh hôm nay ăn nhiều ghê, chắc là 'tâm hồn ăn uống' được khai sáng rồi!" Cậu ta nháy mắt với Minh, rồi lại nháy mắt với Thảo Vy, như thể đang ngầm hiểu một điều gì đó rất thú vị.
Minh cảm thấy hơi ngượng, nhưng không còn rụt rè như trước. Cậu mỉm cười, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều khi ở cạnh những người bạn này. "Ngon thật đấy ạ, em chưa ăn món này bao giờ. Mắm tôm ở đây có vị lạ hơn quán hôm trước." Cậu nói, tay gắp miếng đậu rán vàng ruộm, nóng hổi. Cái ấm nóng từ thức ăn lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cái lạnh đang bủa vây.
Thảo Vy đưa tay vuốt nhẹ sợi tóc mai, mơ mộng nói: "Đúng đó, mấy quán bún đậu vỉa hè ở Hà Nội đều có công thức riêng. Chắc Ngân phải dẫn Minh đi ăn nhiều món ngon Hà Nội nữa mới được! Để Minh biết Hà Nội không chỉ có hoa sữa đâu nha!" Cô cười khúc khích, rồi liếc nhìn Ngân, như đang chờ đợi phản ứng từ cô bạn.
Ngân khẽ nhấp một ngụm trà đá, ánh mắt cô dừng lại ở Minh, rồi lại nhìn ra dòng người hối hả ngoài phố. Khóe môi cô khẽ cong lên, một nụ cười rất nhẹ, rất khó nhận ra, nhưng Minh đã kịp bắt gặp. Đó là một nụ cười ẩn chứa sự đồng tình, và có lẽ là cả một chút vui vẻ nữa. "Cũng được..." Cô nói, giọng vẫn điềm đạm, nhưng lại mang một ý vị khác hẳn sự thờ ơ ban đầu. "Hà Nội còn nhiều món ngon lắm, và nhiều nơi đáng để khám phá nữa."
Minh cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm. Cậu biết, đây không chỉ là một lời nói xã giao. Ngân đang thực sự mở lòng hơn với cậu, với nhóm bạn này. Cuộc trò chuyện của Đức Anh và Thảo Vy vẫn rôm rả, họ bàn luận về những gì đã thấy, đã chụp được trong buổi chiều nay, về những chi tiết thú vị mà họ sẽ đưa vào bài tập của Cô Mai. Minh lắng nghe, rồi cũng góp thêm vài ý kiến, vài quan sát của riêng mình. Cậu nhận ra, mình đã tự tin hơn rất nhiều khi nói về Hà Nội, không còn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ nữa.
"Vậy là ổn rồi," Đức Anh tổng kết, miệng vẫn nhồm nhoàm miếng chả cốm. "Hôm nay thu hoạch được kha khá. Mà này, chuyến này mới là 'khảo sát' thôi nha. Lần tới, chúng ta phải đi 'chơi' thực sự, không có bài tập gì sất. Đi ăn kem Tràng Tiền, đi dạo Hồ Gươm, đi xem phim... Ngân với Minh làm 'hướng dẫn viên' tiếp nha!"
Thảo Vy vỗ tay tán thành: "Tuyệt vời! Tớ muốn đi chụp ảnh ở Cầu Long Biên lúc hoàng hôn cơ!"
Ngân không nói gì, nhưng Minh thấy cô gật đầu nhẹ. Một cảm giác nhẹ nhõm và hạnh phúc lan tỏa trong lòng cậu. Cậu biết, những mối quan hệ này đang dần trở nên sâu sắc hơn. Cuốn sổ tay ghi chép chung, lúc này đang nằm gọn trong cặp cậu, không chỉ chứa đựng những kiến thức khô khan mà còn là những dấu ấn của những khoảnh khắc chung, của những cảm xúc tinh tế.
Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm lấy không gian, nhưng trong lòng Minh, một ngọn lửa ấm áp đang bùng lên. Cậu nhìn Ngân, nhìn Đức Anh, nhìn Thảo Vy. Cậu biết, hành trình khám phá Hà Nội của cậu mới chỉ bắt đầu, và trên hành trình đó, cậu sẽ không còn đơn độc nữa. Những điều chưa nói, những cảm xúc còn ẩn giấu, sẽ được ươm mầm, như những bông hoa sữa chờ đợi mùa về để bung nở giữa lòng thành phố cổ kính, cùng với những người bạn thân thiết, trong những ngày tháng tươi trẻ nhất của cuộc đời.