Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 40

Hà Nội Rộng Lớn, Những Vòng Tay Ấm

2895 từ
Mục tiêu: Chính thức giới thiệu và củng cố nhóm bạn thân thiết (Đức Anh, Thảo Vy, Mai Chi, An Nhiên) thông qua buổi đi chơi chung đầu tiên, biến họ thành mạng lưới hỗ trợ cho Hoàng Minh và Lê Ngân.,Tiếp tục phát triển mối quan hệ giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua tương tác tự nhiên trong nhóm, thể hiện sự thoải mái và gắn kết hơn.,Hoàng Minh dần tự tin hơn, thể hiện sự quan sát tinh tế của mình về Hà Nội và đôi khi là những cảm xúc cá nhân.,Lê Ngân tiếp tục mở lòng hơn một chút, đặc biệt với Mai Chi, và có những tương tác nhẹ nhàng, tinh tế với Hoàng Minh.,Giới thiệu nhân vật Quang Huy một cách ấn tượng, tạo tiền đề cho xung đột cạnh tranh và nội tâm của Hoàng Minh.,Duy trì tông trầm lắng, lãng mạn, tinh tế của truyện và không khí đầu đông Hà Nội.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Mai Chi, An Nhiên, Quang Huy
Mood: Lãng mạn, ấm áp, nhưng dần chuyển sang hơi lo lắng, bâng khuâng khi có sự xuất hiện của yếu tố mới.
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh đầu đông Hà Nội vẫn bủa vây, nhưng không còn làm Minh rụt rè như những ngày đầu. Sau buổi chiều lang thang Phố Cổ và bữa bún đậu mắm tôm nồng nàn, ấm nóng, lòng cậu thấy dấy lên một cảm giác lạ lẫm, dễ chịu vô cùng. Cậu đã ngủ một giấc thật sâu, mang theo mùi mắm tôm thoang thoảng và tiếng cười nói của nhóm bạn vào trong giấc mơ. Khi tỉnh dậy, Hà Nội vẫn xám xịt nhưng đã không còn vẻ xa lạ, đáng sợ như trước. Cậu đã có những người bạn ở đây, những người đã cùng cậu chia sẻ những khoảnh khắc giản dị mà đong đầy cảm xúc.

Vài ngày sau, vào một buổi chiều muộn, khi cái nắng vàng nhạt cuối cùng của ngày đang cố gắng xuyên qua những đám mây xám xịt, Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh và Thảo Vy lại ngồi quây quần tại một góc nhỏ quen thuộc của quán Cà phê “Hoa Sữa”. Quán nằm khuất trong một con ngõ nhỏ trên phố Nguyễn Du, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã bạc màu theo thời gian, với chiếc cửa gỗ kính cũ kỹ và ban công nhỏ treo vài giỏ phong lan đang lụi tàn sau mùa hoa. Bên trong, không gian ấm cúng đến lạ. Những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc kê sát nhau, trên tường treo đầy những bức tranh cũ kỹ chụp về Hà Nội xưa, và những kệ sách cao ngất nghểu chất đầy những cuốn sách bìa đã sờn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, đôi khi còn có mùi bánh ngọt mới ra lò từ phía quầy pha chế, tạo nên một bản hòa tấu hương vị đặc trưng. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng lật trang sách khe khẽ và tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách quen. Mùa hoa sữa đã qua, nhưng đâu đó trong làn gió se lạnh vẫn còn vương vấn chút dư vị nồng nàn của nó, như một lời nhắc nhở về một Hà Nội rất riêng.

Bốn người họ đang lật giở những trang ghi chép về bài tập, bàn luận về những kiến trúc đặc trưng, những nếp nhà cổ kính ở khu Phố Cổ. Tuy nói là bàn bài tập, nhưng thực ra chỉ là cái cớ để họ có thể ngồi lại bên nhau, chia sẻ những câu chuyện không đầu không cuối. Hoàng Minh giờ đã không còn vẻ rụt rè ban đầu. Cậu tự tin hơn khi nói về những góc phố mà cậu đã quan sát được, những chi tiết nhỏ mà cậu thấy thú vị. Lê Ngân ngồi đối diện cậu, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đôi khi lại dừng lại ở những lời cậu nói, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ.

Đức Anh, như thường lệ, là người khuấy động không khí. Cậu gập cuốn sổ lại, đẩy nhẹ sang một bên, rồi xoa xoa hai bàn tay vào nhau, hít một hơi thật sâu mùi cà phê thơm lừng. "Này, bài tập thì xong xuôi cả rồi. Chắc chắn là sẽ được điểm cao chót vót! Nhưng mà... Hà Nội còn nhiều cái hay ho lắm, sao mình cứ mãi ru rú với giấy tờ thế này?" Cậu nói, đôi mắt tinh nghịch đảo qua một lượt nhìn cả nhóm. "Hay cuối tuần này mình làm một buổi đi chơi thực sự đi? Không có khảo sát, không có ghi chép gì sất, chỉ đi chơi thôi! Rủ thêm Mai Chi với An Nhiên nữa cho đông vui, được không Ngân?"

Thảo Vy, ngồi cạnh Ngân, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hào hứng. Cô vuốt nhẹ mái tóc nâu hạt dẻ, rồi vỗ nhẹ vào tay Ngân. "Ôi, ý hay đó Đức Anh! Ngân ơi, Chi có rảnh không? Chắc chắn Chi sẽ thích lắm!"

Lê Ngân khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa qua lòng bàn tay. Cô nhìn Thảo Vy, rồi lại nhìn Đức Anh, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã có chút mềm mại hơn. Khóe môi cô khẽ cong lên, một nụ cười rất nhẹ, chỉ đủ để lộ ra vẻ vui vẻ bên trong. "Chắc là có. Để tớ hỏi thử." Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng lại có chút gì đó hứa hẹn.

Hoàng Minh nghe Đức Anh nói, trong lòng cũng thấy rạo rực. Cậu đã quen với những buổi đi chơi chung, những buổi gặp gỡ thân mật như thế này. Cảm giác được hòa mình vào một tập thể, được đón nhận, được là một phần của nó thật ấm áp. Cậu nhìn sang Ngân, thấy cô gật đầu. Một niềm vui nhỏ bé dấy lên trong lòng cậu, như những tia nắng yếu ớt đang cố gắng vươn mình qua kẽ lá. Cậu hơi ngập ngừng, rồi cũng lên tiếng, giọng nói không còn quá nhỏ nhẹ như trước. "Cũng được... Đi đâu bây giờ ạ?" Cậu biết mình đang dùng từ ngữ có chút khách sáo hơn so với Đức Anh hay Thảo Vy, nhưng đó là thói quen đã ăn sâu vào cậu.

Đức Anh vỗ tay cái bốp, khiến vài người xung quanh khẽ giật mình. "Thế thì còn hỏi nữa! Hồ Gươm chứ đâu! Đi dạo, ngắm cảnh, ăn kem Tràng Tiền, rồi kiếm cái gì đó lấp bụng nữa! Ngân với Minh làm 'hướng dẫn viên' tiếp nha!" Cậu nháy mắt với Minh, rồi lại nhìn Ngân, như thể cả hai là một cặp đôi đã có kinh nghiệm 'dẫn tour'.

Minh hơi đỏ mặt, nhưng cũng không phản đối. Cậu lén nhìn Ngân. Cô vẫn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy lại đang nhìn cậu. Một ánh mắt chứa đầy sự thấu hiểu, và có lẽ là cả một chút đồng điệu. Khi ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, Ngân khẽ quay đi, nhưng Minh kịp bắt gặp một nụ cười rất nhỏ, rất nhanh thoáng qua trên môi cô. Nụ cười ấy khiến trái tim cậu rung lên một nhịp. Cậu biết, Ngân đang dần mở lòng hơn với cậu, với những người bạn mới. Những điều chưa nói, vẫn còn lơ lửng giữa họ, nhưng đã không còn là một bức tường vô hình nữa, mà là một khoảng không đầy hứa hẹn. Cái lạnh bên ngoài quán cà phê dường như cũng không còn thấm thía bằng cái ấm áp đang lan tỏa trong lòng cậu.

***

Cuối tuần, Hà Nội đón một buổi chiều trong xanh hiếm hoi giữa những ngày đầu đông xám xịt. Gió vẫn se lạnh, nhưng không quá buốt giá, chỉ đủ để khiến hơi thở hóa thành những làn khói trắng mong manh mỗi khi nói chuyện. Cả nhóm sáu người – Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Mai Chi và An Nhiên – hẹn nhau tại khu vực Hồ Gươm.

Mai Chi đến cùng Ngân. Cô nàng trông năng động với mái tóc cắt ngang vai và bộ đồ thoải mái. Vừa thấy nhóm bạn, Chi đã cười toe toét, vẫy tay chào. "Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Nhanh chân lên chứ!" Giọng Chi vang lên trong trẻo, có chút bộc trực nhưng tràn đầy sự vui vẻ.

An Nhiên, với mái tóc đen dài và dáng người nhỏ nhắn, đi cạnh Hoàng Minh. Cô bé vẫn có chút rụt rè, nhưng ánh mắt luôn lén nhìn Minh với vẻ ngưỡng mộ. Chiếc áo khoác màu kem nhẹ nhàng cùng chiếc khăn len quàng cổ khiến Nhi trông càng thêm đáng yêu.

Hồ Gươm chiều nay thật đẹp. Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời trong xanh và những hàng cây cổ thụ đang bắt đầu chuyển màu lá. Tháp Rùa đứng uy nghi giữa hồ, Đền Ngọc Sơn với Cầu Thê Húc đỏ son nổi bật giữa sắc xanh của nước và cây. Tiếng chim hót líu lo từ những tán lá, tiếng chuông chùa vọng lại từ xa, tiếng cười nói rộn ràng của những nhóm bạn trẻ, tiếng rao hàng của các cô bán rong, và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ tạo nên một bức tranh âm thanh sống động nhưng vẫn đầy thanh bình. Mùi nước hồ đặc trưng, mùi cây xanh tươi mát, thoang thoảng mùi hương trầm từ đền, và mùi đồ ăn vặt hấp dẫn từ các gánh hàng rong hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Đức Anh nhanh nhảu khoác vai Minh, chỉ trỏ khắp nơi. "Thấy chưa Minh, Hà Nội có cái đẹp riêng mà! Không chỉ có hoa sữa đâu!"

Thảo Vy thì ngay lập tức kéo tay Ngân và Mai Chi, hăm hở tìm góc chụp ảnh đẹp. "Ê, mình chụp một tấm đi! Hà Nội mùa này đẹp quá trời luôn!"

Mai Chi gật gù, ánh mắt lấp lánh. "Hà Nội mùa này đẹp thật đấy Ngân nhỉ? Mát mẻ, lãng mạn ghê." Cô nói, rồi quay sang Minh, "Minh thấy sao? Thấy Hà Nội đã 'ngọt' chưa?"

Hoàng Minh mỉm cười. Cậu đã thấy thoải mái hơn rất nhiều khi ở bên nhóm bạn. Cậu hít một hơi sâu cái không khí se lạnh, trong lành của Hồ Gươm. "Đúng là đẹp thật. Em chưa bao giờ thấy Hà Nội yên bình thế này. Mấy cái cây cổ thụ này, trông nó có hồn ghê." Cậu nói, ánh mắt dừng lại ở một gốc cây đa già nua bên bờ hồ.

An Nhiên, đứng cạnh Minh, khẽ gật đầu đồng tình. "Em thích nhất đi dạo Hồ Gươm lúc chiều thế này. Anh Minh thấy sao?" Cô bé khẽ nói, giọng vẫn còn chút ngượng ngùng.

Lê Ngân, đứng gần Minh, ánh mắt cô cũng dõi theo hướng cậu nhìn. Cô khẽ gật đầu, môi mím lại thành một nụ cười rất khẽ. "Cậu thấy không, góc kia có cái cây cổ thụ rất đẹp. Trông nó như kể chuyện ấy." Cô nói, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng, chỉ đủ cho Minh nghe thấy. Ánh mắt cô vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự đồng điệu hiếm thấy.

Cả nhóm cùng nhau đi dạo quanh hồ. Họ dừng chân bên bờ, mua những que kem Tràng Tiền mát lạnh, những túi bắp rang bơ thơm lừng. Tiếng cười nói rộn ràng của nhóm bạn hòa vào không khí chung của Hồ Gươm. Hoàng Minh và Ngân, đôi khi tách khỏi những câu chuyện ồn ào của Đức Anh và Thảo Vy, lại có những khoảnh khắc riêng tư nhỏ. Cậu chỉ cho Ngân một chi tiết kiến trúc lạ trên một tòa nhà cổ, cô lại khẽ kể về một truyền thuyết liên quan đến một góc hồ nào đó. Những lời nói không nhiều, nhưng ánh mắt giao nhau, những nụ cười khe khẽ, và sự im lặng thoải mái giữa họ đã nói lên tất cả. Cậu cảm thấy một sự gắn kết vô hình đang dần hình thành, một sợi dây tinh tế nối liền hai tâm hồn. Cái lạnh đầu đông dường như chỉ làm họ xích lại gần nhau hơn, tìm kiếm sự ấm áp từ những khoảnh khắc chung.

***

Khi màn đêm bắt đầu buông xuống, những ánh đèn đường đầu tiên bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt hồ. Gió cũng trở nên lạnh hơn, khiến mọi người phải xoa xoa tay vào nhau. Cả nhóm đang đứng gần khu vực đài phun nước, chuẩn bị tìm một quán ăn tối, thì bất ngờ một giọng nói ấm áp, đầy tự tin vang lên từ phía sau.

"Chào Ngân! Lâu rồi không gặp nhỉ? Chào các bạn, mọi người đi chơi Hồ Gươm à?"

Cả nhóm quay lại. Hoàng Minh khẽ giật mình. Đứng trước mặt họ là một chàng trai cao ráo, điển trai, ăn mặc lịch sự với chiếc áo khoác dạ màu xám và chiếc khăn len kẻ caro gọn gàng. Nụ cười của cậu ta rạng rỡ, toát lên vẻ tự tin và hoạt bát. Đó là Quang Huy, người mà Minh đã gặp thoáng qua trong thư viện và đã nghe loáng thoáng về anh ta từ Đức Anh. Huy không chỉ có vẻ ngoài hoàn hảo mà còn toát ra một thứ khí chất đặc trưng của những người sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, được bao bọc trong sự đầy đủ và tự tin. Mùi nước hoa thoang thoảng từ anh ta phảng phất trong gió lạnh, một mùi hương dễ chịu nhưng lại khiến Minh cảm thấy hơi khó chịu.

Lê Ngân hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. Khóe môi cô khẽ nhếch lên thành một nụ cười xã giao. "Chào anh Huy. Vâng, bọn em đang đi dạo."

Quang Huy gật đầu, ánh mắt anh ta vẫn đặc biệt dừng lại ở Ngân, như thể cô là người duy nhất anh ta muốn nói chuyện. "Tốt quá. Anh đang cùng các bạn câu lạc bộ chuẩn bị cho dự án 'Hà Nội Xanh'. Bọn anh đang phát tờ rơi về việc bảo vệ môi trường hồ. Nếu rảnh, cuối tuần này qua tham gia cùng bọn anh nhé, vui lắm đấy." Anh ta nói, giọng điệu thân thiện, lôi cuốn, rồi khẽ liếc sang nhìn Minh và những người khác. "Mấy đứa cũng tham gia nhé, thêm người thêm vui!"

Đức Anh nhanh nhảu đáp lời: "À vâng, em cảm ơn anh Huy. Bọn em sẽ xem xét ạ."

Hoàng Minh đứng cạnh Ngân, cảm thấy mình như một người thừa thãi trong khoảnh khắc đó. Sự tự tin của Quang Huy, vẻ ngoài hoàn hảo và cách anh ta đặc biệt chú ý đến Ngân, tất cả khiến Minh cảm thấy một nỗi bất an trỗi dậy. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, rụt rè và lạc lõng bên cạnh một người như Quang Huy. Những lời nói của Quang Huy cứ như một lời nhắc nhở về sự khác biệt giữa cậu – một chàng trai tỉnh lẻ còn nhiều bỡ ngỡ – và anh ta – một chàng trai Hà Nội gốc đầy năng động và tự tin. Cậu siết chặt nắm tay trong túi áo khoác, cảm giác cái lạnh bên ngoài dường như càng thấm vào tận xương tủy, làm nguội lạnh đi cái ấm áp mà cậu vừa cảm nhận được. Cậu chỉ biết khẽ nói, giọng có chút khô khốc: "Dạ, bọn em... sẽ xem xét ạ." Cậu tránh ánh mắt của Quang Huy, cũng tránh luôn ánh mắt của Ngân.

Lê Ngân vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng Hoàng Minh, với sự nhạy cảm của mình, cảm nhận được một chút gì đó khác lạ trong ánh mắt cô khi cô nhìn Quang Huy. Không phải là sự rung động, mà là một sự tò mò, một sự đánh giá kín đáo. Cô gật đầu nhẹ, "Cảm ơn anh, Huy."

Quang Huy không nán lại lâu. Anh ta lịch thiệp chào tạm biệt cả nhóm, ánh mắt vẫn dừng lại ở Ngân lâu hơn một chút, rồi quay đi, hòa vào dòng người đông đúc bên bờ hồ. Sự xuất hiện của anh ta chỉ trong vài phút ngắn ngủi, nhưng đã để lại một dư vị khó tả trong lòng Hoàng Minh.

Cả nhóm tiếp tục đi, nhưng không khí đã không còn rộn ràng như trước. Đức Anh và Thảo Vy vẫn trò chuyện, nhưng Minh không còn lắng nghe được nữa. Trong đầu cậu, hình ảnh Quang Huy cứ lởn vởn. Anh ta quá hoàn hảo, quá tự tin, quá... Hà Nội. Minh tự hỏi, liệu mình có thể sánh bằng một người như vậy không? Nỗi bất an len lỏi trong lòng, gặm nhấm sự tự tin vừa mới nhen nhóm. Cậu biết, đây không chỉ là một buổi đi chơi đơn thuần nữa. Sự xuất hiện của Quang Huy đã tạo ra một áp lực vô hình, một lời nhắc nhở về những điều mà cậu còn thiếu sót.

Cái rét ngọt của Hà Nội lúc này không còn là một sự lãng mạn nữa, mà là một cảm giác tê tái, lạnh buốt. Hoàng Minh lén nhìn Lê Ngân. Cô vẫn điềm tĩnh, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hồ, nhưng cậu cảm thấy giữa họ dường như vừa xuất hiện một khoảng cách vô hình. Cuốn sổ tay ghi chép chung, vật phẩm từng mang họ lại gần nhau, giờ đây bỗng trở nên nặng trĩu trong suy nghĩ của cậu. Liệu những điều chưa nói, những cảm xúc còn ẩn giấu, có đủ mạnh mẽ để vượt qua những áp lực mới này không? Hay chúng sẽ tan biến như hơi thở hóa khói giữa cái lạnh đầu đông Hà Nội, khi những bông hoa sữa đã tàn và một mùa mới đang đến, mang theo những thách thức không lường trước?

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ