Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 41

Ánh Mắt Đêm Đông và Quyết Tâm Khẽ Khàng

2713 từ
Mục tiêu: Khám phá sâu hơn xung đột nội tâm của Hoàng Minh sau cuộc gặp gỡ với Quang Huy: sự tự ti, ghen tị ngấm ngầm, và quyết tâm phải nỗ lực hơn để xứng đáng với Lê Ngân.,Thể hiện Hoàng Minh bắt đầu có những hành động chủ động hơn, dù còn rụt rè, trong các tương tác với nhóm bạn và đặc biệt là với Lê Ngân.,Củng cố vai trò của nhóm bạn (Đức Anh, Thảo Vy, Mai Chi, An Nhiên) trong việc tạo môi trường cho sự phát triển của mối quan hệ giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.,Hé lộ một khía cạnh mới trong tâm hồn Lê Ngân, có thể thông qua sự quan sát tinh tế của cô hoặc một chia sẻ nhỏ với Hoàng Minh/Mai Chi.,Duy trì không khí lãng mạn, trầm lắng của Hà Nội đầu đông, dệt nên bối cảnh cho những cảm xúc chớm nở.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Mai Chi, An Nhiên
Mood: Trầm lắng, nội tâm, lãng mạn nhẹ nhàng, pha chút bâng khuâng và quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Cái rét ngọt của Hà Nội lúc này không còn là một sự lãng mạn nữa, mà là một cảm giác tê tái, lạnh buốt. Hoàng Minh lén nhìn Lê Ngân. Cô vẫn điềm tĩnh, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hồ, nhưng cậu cảm thấy giữa họ dường như vừa xuất hiện một khoảng cách vô hình. Cuốn sổ tay ghi chép chung, vật phẩm từng mang họ lại gần nhau, giờ đây bỗng trở nên nặng trĩu trong suy nghĩ của cậu. Liệu những điều chưa nói, những cảm xúc còn ẩn giấu, có đủ mạnh mẽ để vượt qua những áp lực mới này không? Hay chúng sẽ tan biến như hơi thở hóa khói giữa cái lạnh đầu đông Hà Nội, khi những bông hoa sữa đã tàn và một mùa mới đang đến, mang theo những thách thức không lường trước?

Cái lạnh từ Hồ Gươm như bám riết lấy cậu, đeo đẳng cậu suốt quãng đường về phòng trọ Gác Mái. Đêm đã khuya, những tiếng cười nói rộn ràng của đám bạn đã tan đi theo gió đông. Hoàng Minh về đến căn phòng nhỏ của mình, cởi vội chiếc áo khoác dày cộp, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn không dứt. Căn phòng trọ trên tầng áp mái, vốn đã chật chội, giờ đây dường như càng thêm ẩm thấp và cô quạnh. Từ ô cửa sổ nhỏ nhìn ra con ngõ hun hút, chỉ thấy ánh đèn vàng vọt từ những nhà trọ khác hắt lên, và tiếng xe máy thỉnh thoảng vụt qua, xé toạc sự tĩnh mịch của đêm. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng cũ kỹ hòa lẫn với mùi sách vở ngai ngái, và cả mùi thức ăn còn vương lại từ bữa cơm chiều của phòng bên cạnh, tất cả quyện vào nhau tạo nên một không khí nặng nề khó tả.

Cậu ngả lưng xuống chiếc giường đơn, nhưng đôi mắt cứ mở thao láo nhìn lên trần nhà lấm tấm mốc. Hình ảnh Quang Huy, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt tự tin, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu. Rồi ánh mắt ấy lại dừng thật lâu trên gương mặt điềm tĩnh của Lê Ngân, một ánh mắt không phải của sự tình cờ, mà là sự chủ động, có ý tứ. Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái rét của Hà Nội, mà là cái rét từ sâu thẳm trong lòng.

Cậu lật mình, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, nhưng vô ích. Quang Huy… một chàng trai Hà Nội gốc, xuất thân tốt, ngoại hình sáng sủa, hoạt bát, tự tin. Mùi nước hoa thoang thoảng của anh ta vẫn còn vương vấn đâu đây trong ký ức, một mùi hương dễ chịu nhưng lại khiến Hoàng Minh cảm thấy khó chịu đến lạ. Cậu so sánh mình với Quang Huy. Một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn. Cậu luôn phải cố gắng từng chút một để hòa nhập, để không bị lạc lõng. Sự tự ti, vốn vẫn luôn ngủ yên trong sâu thẳm tâm hồn cậu, giờ đây bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cào cấu tâm trí cậu. Cậu ghen tị không? Có lẽ là có. Một thứ ghen tị ngấm ngầm, không hẳn là ghen tị với Quang Huy, mà là ghen tị với chính bản thân mình – một bản thân chưa đủ tốt, chưa đủ tự tin để đứng cạnh một người con gái như Lê Ngân.

Cậu nhớ lại những lần mình lúng túng khi đứng cạnh Ngân, những lời chưa kịp nói đã vội nuốt vào trong, những ánh mắt muốn tìm kiếm sự đồng điệu nhưng lại vội vàng né tránh. Cậu đã luôn nghĩ rằng chỉ cần cậu cố gắng học tập thật tốt, chỉ cần cậu thật chăm chỉ, thì mọi thứ sẽ ổn. Nhưng dường như, ở Hà Nội này, giữa những con người Hà Nội gốc như Ngân, điều đó là chưa đủ. Hà Nội không vội được đâu, nhưng tình yêu thì có lẽ không chờ đợi một người cứ mãi rụt rè.

Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt của đêm đông. Hoàng Minh bật dậy, bước đến bên cửa sổ. Hơi thở cậu hóa thành làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh. Cậu nhìn ra ngoài, không phải nhìn vào những ánh đèn mờ ảo, mà nhìn vào khoảng không vô định, tìm kiếm một lời giải đáp. Không thể cứ mãi là một người đứng nhìn, một người ngại ngùng trốn tránh. Nếu cậu thật sự muốn Lê Ngân chú ý đến mình, nếu cậu muốn có cơ hội đứng bên cạnh cô ấy, cậu phải thay đổi. Không chỉ là học tập, mà là toàn bộ con người cậu. Phải chủ động hơn, phải tự tin hơn, phải hiểu về Hà Nội hơn, về thế giới của Lê Ngân hơn.

Một ngọn lửa nhỏ, nhưng kiên định, bắt đầu nhen nhóm trong lòng Hoàng Minh. Nó không phải là một sự bùng cháy mãnh liệt, mà là một tia sáng âm ỉ, thắp lên quyết tâm trong đêm tối. Cậu không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi tự ti. Cậu phải vươn lên, phải chứng tỏ giá trị của mình. Không phải để đánh bại Quang Huy, mà là để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, một phiên bản xứng đáng với ánh mắt của Lê Ngân. Cậu siết chặt nắm tay, nhìn ra bầu trời đen đặc, cảm nhận cái lạnh thấm vào từng thớ thịt, nhưng trong lòng lại có một hơi ấm lạ kỳ lan tỏa. Quyết tâm ấy, dù còn khẽ khàng và ngập ngừng, nhưng đã đủ để giữ cho Hoàng Minh không còn trằn trọc nữa. Cậu nằm xuống, nhắm mắt lại, và lần đầu tiên sau một buổi tối đầy bất an, cậu cảm thấy một chút bình yên, một chút hy vọng len lỏi.

***

Sáng hôm sau, Đại học Ngoại Thương đón Minh bằng một bầu không khí trẻ trung, năng động và có phần ồn ào hơn hẳn cái tĩnh lặng cô quạnh của đêm trước. Trời se lạnh, nhưng ánh nắng nhạt đã xuyên qua những tán cây, rải lên khuôn viên trường một lớp vàng dịu nhẹ, đủ để xua đi phần nào cái âm u của đầu đông. Tiếng chuông báo giờ học vang lên giòn giã, rồi lại xen lẫn với tiếng sinh viên trò chuyện rôm rả ở các hành lang, tiếng giảng bài vọng ra từ những giảng đường lớn có vách kính. Mùi cà phê từ căng tin hòa với mùi sách vở và mùi cỏ cây xanh mát từ những bãi cỏ rộng, tạo nên một không khí rất riêng của trường đại học.

Giờ giải lao giữa hai tiết học, nhóm sáu người của Minh tụ tập ở một góc hành lang quen thuộc, gần cửa sổ nhìn ra sân trường. Đức Anh, với bản tính hoạt bát, vẫn là người khuấy động không khí bằng những câu chuyện tếu táo và tiếng cười giòn tan. Thảo Vy dịu dàng lắng nghe, thỉnh thoảng lại phụ họa bằng những tiếng "thật á?" hay "đáng yêu ghê!". Mai Chi, với ánh mắt sắc sảo của mình, thì lại tinh ý hơn, thỉnh thoảng chen vào một câu nhận xét sắc sảo hoặc một lời trêu chọc nhẹ, khiến An Nhiên nhút nhát phải bật cười khúc khích. Lê Ngân trầm tĩnh hơn, cô ấy khẽ mỉm cười lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng người, nhưng ánh mắt ấy lại dừng lâu hơn một chút khi bắt gặp ánh nhìn của Hoàng Minh.

Hôm nay, Ngân đang say sưa kể về một buổi triển lãm nghệ thuật sắp tới ở Phố Cổ, về những bức tranh sơn dầu khắc họa Hà Nội xưa, về những chi tiết kiến trúc Pháp cổ kính mà cô ấy vô tình đọc được trên một trang tạp chí. Giọng cô ấy nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự say mê khó tả, khiến những người xung quanh đều bị cuốn hút.

"Mình thấy bảo triển lãm đó sẽ trưng bày nhiều tác phẩm về những con phố cũ, những căn nhà cổ... Thật sự rất đáng để xem." Lê Ngân nói, đôi mắt cô ấy ánh lên một vẻ mơ màng.

Đức Anh nhanh nhảu quay sang Minh, vẫn với giọng điệu bông đùa quen thuộc: "Ê Minh, mày thấy triển lãm đấy có gì hay không? Ngân mê mẩn ghê. Có khi lại tìm được ý tưởng gì cho bài tập sắp tới không đấy?"

Hoàng Minh, khác với vẻ trầm mặc thường thấy, không còn lúng túng cúi đầu như mọi khi. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào Lê Ngân, ánh mắt không còn né tránh.

"Em thấy... những nét chạm khắc trên ban công cũ rất đặc biệt, nó kể câu chuyện về thời gian." Cậu nói, giọng vẫn còn hơi ngập ngừng, nhưng đã có phần chắc chắn hơn. "Những hoa văn sắt uốn lượn, hay những bức phù điêu trên tường... mỗi chi tiết nhỏ đều chứa đựng một phần lịch sử, một phần linh hồn của Hà Nội. Có những cái đã phai màu theo năm tháng, nhưng chính điều đó lại khiến chúng trở nên đẹp hơn, trầm mặc hơn."

Cả nhóm im lặng một chút, có lẽ vì bất ngờ trước những lời của Minh. Đức Anh nhướn mày ngạc nhiên, còn Thảo Vy thì tròn xoe mắt nhìn cậu. Mai Chi khẽ nhếch môi cười, như thể vừa khám phá ra một điều thú vị. Lê Ngân hơi ngạc nhiên, đôi mắt sâu của cô ấy khẽ mở to hơn một chút, rồi một nụ cười nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, nở trên khóe môi cô. Ánh mắt cô ấy dừng lại trên Hoàng Minh lâu hơn một chút, chứa đựng một sự đánh giá kín đáo, nhưng cũng đầy thiện cảm.

"Minh cũng có cái nhìn tinh tế đấy chứ." Lê Ngân nói, giọng cô ấy nhẹ bẫng như một làn gió, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp lạ kỳ cho Hoàng Minh. "Đúng là những điều nhỏ bé đôi khi lại ẩn chứa những câu chuyện lớn lao."

Hoàng Minh cảm thấy một chút phấn khởi len lỏi trong lòng. Dù chỉ là một câu nói ngắn ngủi, một nụ cười thoáng qua, nhưng nó đã là một sự khích lệ lớn lao đối với cậu. Cậu đã dám nói ra suy nghĩ của mình, đã dám chủ động hơn một chút, và quan trọng hơn, Lê Ngân đã lắng nghe, và thậm chí còn đồng tình. Cậu cảm thấy khoảng cách vô hình giữa họ dường như vừa thu hẹp lại một chút, dù chỉ là một sợi chỉ mỏng manh. Cậu biết, đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng nó đã là một dấu hiệu tốt. Cái lạnh của buổi sáng Hà Nội vẫn còn đó, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một hơi ấm nhẹ nhàng đã bắt đầu lan tỏa. Cậu lén nhìn Ngân, và cô ấy cũng vừa lúc quay sang nhìn cậu, ánh mắt họ giao nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đầy những điều chưa nói.

***

Chiều hôm ấy, sau giờ học, Hoàng Minh không vội vàng về phòng trọ như mọi khi. Cái lạnh se sắt của Hà Nội đã bắt đầu thấm sâu hơn khi mặt trời dần khuất bóng. Không khí khô và se lại, báo hiệu một đêm đông thực sự đang đến. Cậu khoác chặt chiếc áo khoác dày cộp, rảo bước trên những con phố quen thuộc, nhưng điểm đến của cậu hôm nay lại không phải là bến xe buýt.

Cậu rẽ vào một con ngõ nhỏ, hun hút và tĩnh lặng, khác hẳn với sự ồn ào của phố chính. Con ngõ ấy dẫn cậu đến một hiệu sách cũ mà cậu đã từng nghe Đức Anh nhắc đến, và đôi khi, cả Lê Ngân cũng từng kể về một nơi như vậy trong những câu chuyện bâng quơ của cô ấy. "Góc Sách" – cái tên đơn sơ, mộc mạc ấy hiện lên trên tấm biển gỗ đã bạc màu, treo lơ lửng trên mái hiên cũ kỹ.

Bước chân vào bên trong, Hoàng Minh như lạc vào một thế giới khác. Mùi giấy cũ, mùi mực in đã phai màu, mùi bụi thời gian quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, đầy hoài niệm. Tiếng chuông gió khẽ kêu leng keng khi cậu đẩy cánh cửa gỗ, rồi lại im bặt, nhường chỗ cho tiếng lật sách sột soạt đâu đó trong góc phòng. Ánh đèn vàng ấm cúng từ những chiếc bóng đèn cũ chiếu rọi lên những kệ sách cao ngất, chất đầy sách từ sàn đến trần nhà, tạo nên một không gian vừa chật chội, vừa ấm áp đến lạ kỳ.

Hoàng Minh bắt đầu lang thang giữa các kệ sách, ánh mắt cậu dò tìm một cách tỉ mỉ. Cậu nhớ mang máng Lê Ngân từng nhắc đến một cuốn sách về kiến trúc Hà Nội xưa, hoặc một tác giả nào đó chuyên viết về phố cổ, về những câu chuyện ẩn mình trong từng mái ngói, từng bức tường rêu phong. Cậu muốn tìm một thứ gì đó, không chỉ vì bài tập, mà vì chính cậu muốn hiểu hơn về thế giới của Lê Ngân, về Hà Nội mà cô ấy yêu mến. Cậu muốn thu hẹp khoảng cách vô hình giữa họ, không phải bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự đồng điệu trong tâm hồn.

Cậu lướt tay qua những gáy sách đã ố vàng, đọc lướt qua những tựa đề cũ kỹ, đôi khi dừng lại ở một cuốn sách có bìa đã bong tróc, hình dung ra những câu chuyện mà nó đã kể. Cái lạnh bên ngoài dường như bị bỏ lại phía sau cánh cửa, nhường chỗ cho hơi ấm của tri thức và những giấc mơ. Cậu tập trung đến mức quên cả thời gian, quên cả những suy tư về Quang Huy, chỉ còn lại sự khao khát được khám phá, được hiểu.

Rồi, ở một góc khuất, nằm giữa những cuốn sách lịch sử và văn hóa địa phương, ánh mắt cậu dừng lại. Đó là một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã ố vàng theo năm tháng, tựa đề được in bằng nét chữ thư pháp cổ: "Hà Nội Ngàn Năm Kiến Trúc". Cậu cẩn thận rút cuốn sách ra, phủi nhẹ lớp bụi thời gian. Những trang giấy đã ngả màu, nhưng những hình ảnh minh họa về những ngôi nhà cổ, những con phố rêu phong, những chi tiết kiến trúc Pháp vẫn hiện lên rõ nét, đầy mê hoặc. Cậu nhớ lại ánh mắt say mê của Ngân khi cô ấy nói về những nét chạm khắc trên ban công cũ. Cuốn sách này, cậu tin, chính là thứ cô ấy quan tâm.

Một cảm giác nhẹ nhõm và phấn khởi lan tỏa trong lòng Hoàng Minh. Đây là một bước đi nhỏ, nhưng nó là một hành động cụ thể, một nỗ lực của cậu để bước vào thế giới của Lê Ngân. Cuốn sách này không chỉ là kiến thức, mà còn là một cây cầu vô hình, nối liền hai tâm hồn. Cậu ôm cuốn sách vào lòng, cảm nhận mùi giấy cũ quen thuộc, và tự nhủ: có lẽ, những điều chưa nói sẽ có ngày được bày tỏ, qua những trang sách, qua những câu chuyện về Hà Nội mà cả cậu và cô ấy đều yêu. Cái lạnh của đêm đông Hà Nội vẫn đang dần bao trùm thành phố, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một ngọn lửa ấm áp của hy vọng và quyết tâm vẫn đang cháy bùng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ