Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 42

Hương Trà và Vết Tích Thời Gian

3766 từ
Mục tiêu: Khám phá sự chủ động của Hoàng Minh trong việc tiếp cận Lê Ngân dựa trên những gì anh đã tìm hiểu ở chương trước.,Thể hiện Lê Ngân dần mở lòng hơn một chút, chia sẻ những góc nhìn tinh tế về Hà Nội mà cô yêu mến với Hoàng Minh, đáp lại sự tinh tế của anh.,Củng cố thói quen chung giữa Hoàng Minh và Lê Ngân (học nhóm/thư viện), cho thấy sự gắn kết dần sâu sắc hơn.,Duy trì tông trầm lắng, lãng mạn, tinh tế của truyện và không khí đầu đông Hà Nội, với sự ấm áp len lỏi giữa cái rét.,Gieo mầm cho những hiểu lầm nhỏ do sự dè dặt của cả hai, hoặc sự xuất hiện của yếu tố cạnh tranh.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy
Mood: Lãng mạn, tinh tế, trầm lắng, ấm áp
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh của buổi sáng Hà Nội vẫn còn đó, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một hơi ấm nhẹ nhàng đã bắt đầu lan tỏa. Cậu lén nhìn Ngân, và cô ấy cũng vừa lúc quay sang nhìn cậu, ánh mắt họ giao nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đầy những điều chưa nói.

***

Chiều hôm ấy, sau giờ học, Hoàng Minh không vội vàng về phòng trọ như mọi khi. Cái lạnh se sắt của Hà Nội đã bắt đầu thấm sâu hơn khi mặt trời dần khuất bóng. Không khí khô và se lại, báo hiệu một đêm đông thực sự đang đến. Cậu khoác chặt chiếc áo khoác dày cộp, cổ áo dựng cao để che đi cái lạnh đang len lỏi vào từng kẽ áo. Bước chân cậu rảo nhanh trên những con phố quen thuộc, nhưng điểm đến của cậu hôm nay lại không phải là bến xe buýt, mà là một nơi khác, nơi mà cậu tin rằng có thể thu hẹp khoảng cách giữa cậu và Lê Ngân.

Cậu rẽ vào một con ngõ nhỏ, hun hút và tĩnh lặng, khác hẳn với sự ồn ào của phố chính. Con ngõ ấy dẫn cậu đến một hiệu sách cũ mà cậu đã từng nghe Đức Anh nhắc đến, và đôi khi, cả Lê Ngân cũng từng kể về một nơi như vậy trong những câu chuyện bâng quơ của cô ấy. "Góc Sách" – cái tên đơn sơ, mộc mạc ấy hiện lên trên tấm biển gỗ đã bạc màu, treo lơ lửng trên mái hiên cũ kỹ. Bước chân vào bên trong, Hoàng Minh như lạc vào một thế giới khác. Mùi giấy cũ, mùi mực in đã phai màu, mùi bụi thời gian quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, đầy hoài niệm. Tiếng chuông gió khẽ kêu leng keng khi cậu đẩy cánh cửa gỗ, rồi lại im bặt, nhường chỗ cho tiếng lật sách sột soạt đâu đó trong góc phòng. Ánh đèn vàng ấm cúng từ những chiếc bóng đèn cũ chiếu rọi lên những kệ sách cao ngất, chất đầy sách từ sàn đến trần nhà, tạo nên một không gian vừa chật chội, vừa ấm áp đến lạ kỳ.

Hoàng Minh bắt đầu lang thang giữa các kệ sách, ánh mắt cậu dò tìm một cách tỉ mỉ. Cậu nhớ mang máng Lê Ngân từng nhắc đến một cuốn sách về kiến trúc Hà Nội xưa, hoặc một tác giả nào đó chuyên viết về phố cổ, về những câu chuyện ẩn mình trong từng mái ngói, từng bức tường rêu phong. Cậu muốn tìm một thứ gì đó, không chỉ vì bài tập, mà vì chính cậu muốn hiểu hơn về thế giới của Lê Ngân, về Hà Nội mà cô ấy yêu mến. Cậu muốn thu hẹp khoảng cách vô hình giữa họ, không phải bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự đồng điệu trong tâm hồn. Cậu lướt tay qua những gáy sách đã ố vàng, đọc lướt qua những tựa đề cũ kỹ, đôi khi dừng lại ở một cuốn sách có bìa đã bong tróc, hình dung ra những câu chuyện mà nó đã kể. Cái lạnh bên ngoài dường như bị bỏ lại phía sau cánh cửa, nhường chỗ cho hơi ấm của tri thức và những giấc mơ. Cậu tập trung đến mức quên cả thời gian, quên cả những suy tư về Quang Huy, chỉ còn lại sự khao khát được khám phá, được hiểu.

Rồi, ở một góc khuất, nằm giữa những cuốn sách lịch sử và văn hóa địa phương, ánh mắt cậu dừng lại. Đó là một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã ố vàng theo năm tháng, tựa đề được in bằng nét chữ thư pháp cổ: "Hà Nội Ngàn Năm Kiến Trúc". Cậu cẩn thận rút cuốn sách ra, phủi nhẹ lớp bụi thời gian. Những trang giấy đã ngả màu, nhưng những hình ảnh minh họa về những ngôi nhà cổ, những con phố rêu phong, những chi tiết kiến trúc Pháp vẫn hiện lên rõ nét, đầy mê hoặc. Cậu nhớ lại ánh mắt say mê của Ngân khi cô ấy nói về những nét chạm khắc trên ban công cũ. Cuốn sách này, cậu tin, chính là thứ cô ấy quan tâm.

Một cảm giác nhẹ nhõm và phấn khởi lan tỏa trong lòng Hoàng Minh. Đây là một bước đi nhỏ, nhưng nó là một hành động cụ thể, một nỗ lực của cậu để bước vào thế giới của Lê Ngân. Cuốn sách này không chỉ là kiến thức, mà còn là một cây cầu vô hình, nối liền hai tâm hồn. Cậu ôm cuốn sách vào lòng, cảm nhận mùi giấy cũ quen thuộc, và tự nhủ: có lẽ, những điều chưa nói sẽ có ngày được bày tỏ, qua những trang sách, qua những câu chuyện về Hà Nội mà cả cậu và cô ấy đều yêu. Cái lạnh của đêm đông Hà Nội vẫn đang dần bao trùm thành phố, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một ngọn lửa ấm áp của hy vọng và quyết tâm vẫn đang cháy bùng.

***

Ngày hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt của buổi chiều muộn cố gắng len lỏi qua lớp mây xám giăng mắc trên bầu trời Hà Nội, Hoàng Minh tìm đến Thư viện Quốc gia Việt Nam. Cậu bước qua cổng lớn, cảm nhận sự uy nghi của kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ với những cột đá lớn vươn cao, cầu thang rộng mở dẫn lên sảnh chính cao vút. Mùi vôi vữa cũ kỹ, mùi của thời gian và tri thức đan xen vào nhau, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy quen thuộc.

Cậu tìm một góc quen thuộc trong phòng đọc lớn, nơi có ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ cao rọi xuống, hòa cùng ánh đèn vàng dịu của những chiếc đèn treo trần. Cậu cẩn thận đặt cuốn sách "Hà Nội Ngàn Năm Kiến Trúc" lên bàn, lật giở những trang sách đã ngả màu, đôi mắt dò tìm những chi tiết mà cậu đã ghi nhớ đêm qua. Tuy nhiên, tâm trí cậu không hoàn toàn tập trung vào những dòng chữ. Lặng lẽ, ánh mắt cậu lướt qua các dãy bàn, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.

Không lâu sau, ở một dãy bàn gần cửa sổ, cậu thấy cô. Lê Ngân. Cô ấy ngồi đó, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo len màu trung tính, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, che đi một phần khuôn mặt. Cô đang chăm chú vào một cuốn sách khác, đôi mắt sâu và trầm tĩnh của cô lướt qua từng dòng chữ, thỉnh thoảng khẽ nhíu mày suy nghĩ. Nhìn Ngân trong không gian tĩnh lặng ấy, Hoàng Minh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Sự rụt rè cố hữu của cậu trỗi dậy, nhưng quyết tâm của đêm qua, cùng với cuốn sách quý giá trên tay, đã tiếp thêm cho cậu một nguồn sức mạnh vô hình. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, rồi nhẹ nhàng đứng dậy.

Bước chân cậu khẽ khàng trên nền gạch hoa cũ kỹ, tiến về phía Lê Ngân. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh nội tâm nhỏ, giữa mong muốn được gần gũi và nỗi sợ làm phiền cô. Khi đến gần bàn của cô, cậu dừng lại, giọng nói hơi ngập ngừng, nhỏ nhẹ, cố gắng không phá vỡ sự yên tĩnh của thư viện.

"Ngân… Em cũng ở đây à?"

Lê Ngân ngước lên, đôi mắt cô hơi mở to vì bất ngờ, có lẽ cô không nghĩ sẽ gặp cậu ở đây, hay không nghĩ cậu sẽ chủ động bắt chuyện. Cô khẽ chớp mắt, rồi một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nở trên môi cô.

"À… Minh. Anh cũng vậy sao?" Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi như thường lệ, nhưng có một chút gì đó khác lạ, không còn vẻ thờ ơ thường thấy.

Hoàng Minh cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Ít nhất, cô không tỏ ra khó chịu. Cậu khẽ gật đầu, rồi đặt cuốn sách "Hà Nội Ngàn Năm Kiến Trúc" xuống bàn, xoay bìa sách về phía cô.

"Anh đang tìm hiểu thêm về kiến trúc phố cổ Hà Nội," cậu nói, giọng đã tự tin hơn một chút. "Hôm trước em có nói đến những nét chạm khắc trên ban công cũ, về những ngôi nhà Pháp cổ... Anh đã tìm thấy cuốn này ở một hiệu sách cũ. Nó kể về lịch sử kiến trúc Hà Nội, từ những ngày đầu đến những công trình Pháp..." Cậu chỉ vào một hình ảnh minh họa về một dãy phố cũ rèm rêu phong, rồi kể về câu chuyện của một kiến trúc sư người Pháp đã thiết kế nên một công trình mà cậu vừa đọc được. "Nó... nó thật sự rất hay. Anh chưa từng nghĩ rằng mỗi góc phố, mỗi bức tường lại có thể chứa đựng nhiều câu chuyện đến vậy."

Ánh mắt Lê Ngân không còn bất ngờ mà thay vào đó là sự chú tâm, tinh tế. Cô khẽ nghiêng đầu, đôi mắt dõi theo ngón tay cậu chỉ trên trang sách, rồi lại nhìn vào cậu. Khuôn mặt cô vẫn trầm tĩnh, nhưng có điều gì đó trong ánh mắt cô đã thay đổi, như một mặt hồ lặng sóng bỗng đón nhận một gợn lăn tăn. Cậu biết, cô đang lắng nghe, và quan trọng hơn, cô đang cảm nhận. Đó là một phản ứng mà Hoàng Minh đã không dám hy vọng. Cậu cảm thấy một niềm vui nhỏ bé len lỏi trong lồng ngực, cái niềm vui của một người đang cố gắng bước vào thế giới của người khác, và được chào đón một cách lặng lẽ. Cái lạnh của buổi chiều Hà Nội dường như đã bị xua đi bởi hơi ấm của sự kết nối vừa chớm nở này.

***

Cuộc trò chuyện giữa Hoàng Minh và Lê Ngân diễn ra chậm rãi nhưng đầy cuốn hút, như dòng chảy của con sông Hồng êm đềm trôi qua thành phố. Minh tiếp tục chia sẻ những câu chuyện về nguồn gốc của một con phố, về những đặc trưng kiến trúc Pháp trên những ngôi nhà cổ, những điều anh đã đọc được trong cuốn sách cũ. Anh say sưa kể về những mái ngói rêu phong, về những ban công chạm trổ tinh xảo, về cách mà thời gian đã in dấu lên từng viên gạch, từng cánh cửa gỗ. Giọng anh tuy nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự nhiệt huyết của một người vừa khám phá ra một thế giới mới.

Lê Ngân lắng nghe, ánh mắt cô không còn vẻ thờ ơ thường thấy, mà ánh lên sự tinh tế, một vẻ hiểu biết sâu sắc. Thỉnh thoảng, cô khẽ gật đầu, đôi khi lại bổ sung thêm những chi tiết mà Minh chưa biết, những câu chuyện mà chỉ những người con Hà Nội gốc như cô mới có thể kể.

"Đúng vậy," cô nói, giọng nhẹ nhàng, trầm ấm, như hơi thở của gió đông lướt qua. "Nhiều khi, những vẻ đẹp thực sự lại nằm ở những điều ta không nhìn thấy ngay... như tâm hồn của một ngôi nhà cổ vậy. Nó không chỉ là gạch, là vữa, mà là những câu chuyện của bao thế hệ, là hơi thở của thời gian. Anh nhìn xem, những vết loang lổ trên tường kia không phải là dấu hiệu của sự cũ kỹ, mà là bằng chứng của một cuộc đời đã trải qua, của những mùa mưa nắng, của những tiếng cười, tiếng khóc đã từng vang vọng."

Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt cậu đầy ngưỡng mộ. Cậu chưa từng nghĩ một ngôi nhà lại có thể được nhìn nhận theo một cách sâu sắc và giàu cảm xúc đến vậy. Cậu thấy một Hà Nội khác hiện lên qua lời kể của Ngân, một Hà Nội không chỉ là những con phố, những công trình kiến trúc, mà là một thực thể sống động, có linh hồn, có ký ức.

"Em nhìn nhận sâu sắc thật," cậu thốt lên, giọng chân thành. "Em có vẻ rất yêu Hà Nội."

Lê Ngân mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ làm bừng sáng góc thư viện. "Anh cũng vậy mà, đúng không? Anh đã bắt đầu nhìn thấy những điều khác ở Hà Nội rồi."

Câu nói của cô như một lời xác nhận, một sự công nhận cho nỗ lực của Hoàng Minh. Cậu cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực, xua đi cái lạnh se sắt của buổi tối. Cậu khẽ gật đầu, ánh mắt họ giao nhau, như có một sợi dây vô hình đang nối liền hai tâm hồn. Họ cùng lật giở những trang sách, cùng chỉ vào những hình ảnh, cùng chia sẻ những suy nghĩ. Minh cảm thấy khoảng cách giữa họ dường như đã được rút ngắn đi rất nhiều, không còn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè đứng trước cô gái Hà Nội trầm tĩnh, mà là hai tâm hồn đang tìm thấy sự đồng điệu trong tình yêu với một thành phố ngàn năm tuổi.

Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn trên trần hắt xuống, tạo nên một vầng sáng ấm áp quanh hai người. Bên ngoài cửa sổ lớn, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, và cái rét đầu đông của Hà Nội bắt đầu cắt da cắt thịt. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ xa, và những tiếng thì thầm nhỏ bé từ các bàn đọc khác, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của tri thức. Cậu có thể ngửi thấy mùi giấy cũ quen thuộc, mùi mực in đã phai, hòa lẫn với mùi gỗ từ những kệ sách cao ngút.

Càng nói chuyện, Lê Ngân càng thoải mái hơn. Cô thỉnh thoảng đưa tay vén nhẹ mái tóc dài ra sau tai, để lộ những đường nét thanh tú trên khuôn mặt. Đôi khi, cô nhắm mắt lại trong giây lát, như đang hồi tưởng về một ký ức nào đó liên quan đến những điều đang nói. Minh quan sát cô, cảm nhận được sự tinh tế trong từng cử chỉ, từng lời nói của cô. Cô không nói nhiều, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng chiều sâu và cảm xúc. Cậu nhận ra, thế giới nội tâm của Ngân thật sự rất phong phú, và cậu khao khát được khám phá thêm.

Thời gian trôi qua nhanh đến mức cả hai đều không nhận ra. Khi tiếng chuông báo hiệu thư viện sắp đóng cửa vang lên, cả Hoàng Minh và Lê Ngân đều giật mình, như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ đẹp. Bên ngoài trời đã tối mịt và lạnh buốt hơn rất nhiều. Hơi thở của họ bắt đầu hóa thành khói trắng mờ ảo trong không khí. Nhưng trong lòng Hoàng Minh, ngọn lửa ấm áp của hy vọng vẫn đang cháy bùng, thắp sáng cả con đường phía trước. Cuốn sách "Hà Nội Ngàn Năm Kiến Trúc" giờ đây không chỉ là một cuốn sách, mà là một cây cầu vững chắc, nối liền cậu và Ngân.

***

Rời khỏi Thư viện Quốc gia, cái lạnh buốt của đêm đông Hà Nội ập đến, làm Hoàng Minh rùng mình. Hơi thở phả ra thành từng làn khói trắng mờ ảo, tan nhanh vào không khí. Lê Ngân cũng khẽ siết chặt chiếc khăn len quàng cổ. Họ bước đi cạnh nhau trên vỉa hè lát gạch, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đường ẩm ướt. Cả hai vẫn còn chìm đắm trong những câu chuyện về Hà Nội cổ kính, về những tâm hồn ẩn mình trong từng góc phố.

"Trời lạnh thật đấy," Hoàng Minh nói, cố gắng xua đi sự im lặng.

Lê Ngân khẽ gật đầu, đôi mắt cô nhìn xa xăm vào màn đêm đặc quánh. "Cái rét ngọt của Hà Nội. Càng về khuya càng lạnh. Anh có muốn ghé quán cà phê Hoa Sữa làm ấm người không? Đức Anh và Thảo Vy có lẽ đang đợi ở đó."

Câu nói của Ngân khiến Hoàng Minh bất ngờ và một niềm vui nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng cậu. Cô ấy đã nghĩ đến việc cùng cậu đến quán Hoa Sữa, nơi đã trở thành một điểm hẹn quen thuộc của nhóm bạn. Điều đó có nghĩa là cô ấy đã coi cậu là một phần của nhóm, và quan trọng hơn, cô ấy đã thoải mái khi ở bên cậu.

Khi họ đến Quán Cà phê "Hoa Sữa", mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng đã xua đi một phần cái giá lạnh bên ngoài. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn nhỏ và dây đèn trang trí hắt lên những bức tường sơn màu xanh ngọc bích nhạt, tạo nên một không khí ấm cúng, lãng mạn. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ một góc phòng, tiếng guitar mộc mạc làm dịu đi mọi lo toan. Quán không quá đông, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, những nhóm bạn hòa lẫn với tiếng lách cách của tách cà phê, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm.

Đúng như Ngân dự đoán, Đức Anh và Thảo Vy đã ngồi ở một chiếc bàn quen thuộc gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố vắng người qua lại. Đức Anh đang cười nói rôm rả, còn Thảo Vy thì nhẹ nhàng nhâm nhi cốc trà nóng. Khi thấy Hoàng Minh và Lê Ngân bước vào, Đức Anh vẫy tay chào nhiệt tình.

"Ôi chà, hai 'mọt sách' đây rồi!" Đức Anh trêu chọc, nụ cười tươi tắn hiện rõ trên khuôn mặt. "Tưởng lạc đâu mất rồi chứ! Hôm nay có vẻ học hành chăm chỉ lắm nhỉ? Hay là... có chuyện gì hay ho hơn?"

Thảo Vy khẽ đánh nhẹ vào tay Đức Anh, rồi nhìn Ngân và Minh với ánh mắt dịu dàng, trìu mến. Cô ấy luôn là người tinh tế hơn trong nhóm. "Minh và Ngân vào ngồi đi, bên ngoài lạnh lắm."

Hoàng Minh và Lê Ngân ngồi xuống đối diện với Đức Anh và Thảo Vy. Cậu cảm thấy hơi lúng túng trước câu nói đùa của Đức Anh, nhưng ánh mắt khẽ chạm với Ngân, và cô ấy cũng chỉ khẽ mỉm cười. Cái khoảnh khắc ấy làm Minh cảm thấy ấm áp lạ kỳ.

"Hôm nay Minh đã kể cho em nghe rất nhiều về kiến trúc Hà Nội," Lê Ngân nói, giọng nhẹ nhàng, hướng về phía Thảo Vy. "Anh ấy đã tìm hiểu rất kỹ cuốn sách 'Hà Nội Ngàn Năm Kiến Trúc'."

Thảo Vy mở to mắt, vẻ ngạc nhiên hiện rõ. "Thật á? Anh Minh chịu khó tìm hiểu thật đấy. Ngân cũng hiếm khi nói nhiều về mấy chuyện này như thế." Cô ấy khẽ nháy mắt với Đức Anh, như ngầm hiểu điều gì đó.

Đức Anh, không bỏ lỡ cơ hội, tiếp lời: "Ôi chà, hôm nay Minh với Ngân có vẻ hợp cạ nhỉ? Chắc là nhờ cuốn sách thần kỳ kia rồi." Anh nháy mắt với Thảo Vy, rồi lại liếc sang Hoàng Minh với vẻ tinh nghịch. "Từ bao giờ mà 'chú em' Minh của chúng ta lại trở thành chuyên gia về Hà Nội thế này? Chắc là có động lực đặc biệt nào đó rồi!"

Hoàng Minh cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, cậu khẽ cúi đầu, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng. Nhưng trong lòng, cậu lại cảm thấy một niềm vui khó tả. Những lời trêu chọc của bạn bè, dù có chút lộ liễu, nhưng lại là dấu hiệu cho thấy họ đã nhận ra sự thay đổi nhỏ bé trong mối quan hệ giữa cậu và Ngân.

Lê Ngân, khác với vẻ trầm tĩnh thường ngày, lần này lại không lảng tránh. Cô khẽ liếc nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô đọng lại một chút tinh nghịch, rồi khẽ mỉm cười. "Chỉ là gặp đúng người thôi."

Câu nói của Lê Ngân như một tia nắng ấm áp giữa đêm đông buốt giá, làm bừng sáng cả không gian quán cà phê nhỏ. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu gặp ánh mắt Ngân. Trong khoảnh khắc ấy, cậu thấy một sự thấu hiểu, một sự đồng điệu không cần lời nói. Cậu biết, Ngân đang ngầm công nhận nỗ lực của cậu, công nhận sự chân thành mà cậu đã dành để bước vào thế giới của cô.

Cả nhóm ngồi quây quần bên bàn, nhâm nhi những cốc cà phê nóng hổi. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa qua đầu ngón tay, xua đi cái rét buốt của đêm đông. Hoàng Minh cảm thấy một niềm vui nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng, một cảm giác thuộc về, một cảm giác hạnh phúc giản dị mà trước đây cậu chưa từng nếm trải. Quang Huy và những nỗi tự ti của cậu dường như đã lùi vào một góc khuất trong tâm trí, nhường chỗ cho sự tự tin và hy vọng đang lớn dần.

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, những tán lá cây khẳng khiu rung rinh trong gió lạnh. Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu của họ cũng vậy. Nó đang lớn lên một cách chậm rãi, tinh tế, qua từng khoảnh khắc sẻ chia, qua từng ánh mắt giao nhau, qua từng trang sách cũ. Cái lạnh của đêm đông Hà Nội vẫn còn đó, nhưng trong trái tim Hoàng Minh, một ngọn lửa ấm áp của hy vọng và quyết tâm vẫn đang cháy bùng, sáng hơn bao giờ hết. Cậu biết, đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng nó là một khởi đầu đầy hứa hẹn, một khởi đầu của những điều chưa nói, đang dần được hé lộ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ