Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 43

Thói Quen Mới Dưới Mưa Phùn

4633 từ
Mục tiêu: Tiếp tục củng cố và làm sâu sắc hơn thói quen chung giữa Hoàng Minh và Lê Ngân sau buổi gặp gỡ ở thư viện và quán cà phê.,Thể hiện Lê Ngân mở lòng hơn một chút, chia sẻ những góc nhìn tinh tế về Hà Nội mà cô yêu mến, đặc biệt qua những kỷ niệm cá nhân hoặc quan sát sâu sắc.,Khám phá sự tự tin dần tăng lên của Hoàng Minh trong việc tương tác với Lê Ngân và nhóm bạn, cùng với những suy tư nội tâm về vị trí của mình trong thế giới của cô.,Duy trì không khí lãng mạn, trầm lắng của Hà Nội đầu đông, dệt nên bối cảnh cho những cảm xúc chớm nở và những hiểu lầm nhỏ do sự dè dặt của cả hai.,Gieo mầm cho những hiểu lầm nhỏ hoặc những suy tư về khoảng cách giữa hai người, phù hợp với phase 'rising_action'.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy
Mood: Lãng mạn, trầm lắng, tinh tế, có chút hoài niệm và bâng khuâng.
Kết chương: [object Object]

Hơi ấm từ cốc cà phê còn đọng trên môi, Hoàng Minh vẫn cảm thấy tim mình đập rộn ràng sau câu nói của Lê Ngân. "Chỉ là gặp đúng người thôi." Một câu nói giản dị nhưng lại chứa đựng sức nặng của cả một thế giới cảm xúc, khiến cậu bỗng thấy mình được công nhận, được thấu hiểu theo một cách thật đặc biệt. Cái nhìn của Ngân khi ấy, có chút tinh nghịch, có chút ấm áp, đã xua đi những nghi ngại bấy lâu trong lòng cậu. Cậu biết, đây không phải là một sự xác nhận rõ ràng, nhưng nó là một tín hiệu, một cánh cửa nhỏ vừa hé mở vào thế giới vốn dĩ vẫn còn nhiều bí ẩn của cô ấy.

Sau khi tạm biệt quán cà phê "Hoa Sữa" với những dư âm của tiếng cười và sự trêu chọc, cả nhóm quyết định đi bộ một đoạn qua khu Phố Cổ. Cái rét đầu đông của Hà Nội giờ đây không còn cắt da cắt thịt nữa, mà chỉ còn vương vấn một chút se lạnh, đủ để hít hà một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành và mùi hương đặc trưng của những con phố cũ kỹ. Gió nhẹ thổi qua, làm những tán lá cây khẳng khiu trên những hàng cây cổ thụ rung rinh khe khẽ, như đang kể một câu chuyện cổ tích về một Hà Nội trầm mặc và sâu lắng.

Họ bước vào những con phố nhỏ, nơi thời gian dường như trôi chậm lại. Phố Đinh Liệt, rồi Tạ Hiện hiện ra với vẻ đẹp hoài cổ đặc trưng. Những ngôi nhà ống cổ kính, nhiều tầng, mặt tiền hẹp, nằm san sát nhau, như những mảnh ghép của một bức tranh lịch sử. Mái ngói rêu phong, những ban công sắt uốn lượn đã bạc màu theo năm tháng, vỉa hè chật hẹp với đủ loại hàng quán chen chúc. Dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng mắc trên đầu, một nét đặc trưng rất riêng của phố phường Hà Nội. Ánh đèn vàng ấm áp từ những cửa hàng, quán ăn hắt ra, tạo nên một không khí lung linh, huyền ảo.

Tiếng xe máy bóp còi inh ỏi từ phía xa, tiếng người nói chuyện rôm rả, tiếng rao hàng the thé của một bà cụ bán hoa quả, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng phát ra từ một quán bar nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của Phố Cổ về đêm. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng – phở, bún chả, nem rán – xen lẫn mùi hương trầm thoang thoảng từ một đền thờ nhỏ, mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cổ, và cả mùi khói xe thoảng qua. Một sự pha trộn của quá khứ và hiện tại, của sự náo nhiệt và trầm tư, của vẻ đẹp và cả những góc khuất.

Lê Ngân, với dáng người mảnh mai, thanh thoát, bước đi chậm rãi. Cô mặc một chiếc áo len màu be nhạt, khoác ngoài là chiếc áo dạ màu xám, tôn lên vẻ thanh lịch, tinh tế. Mái tóc đen dài của cô đôi khi khẽ bay bay trong gió, để lộ những đường nét thanh tú trên khuôn mặt trái xoan. Đôi mắt sâu và trầm của Ngân không còn vẻ thờ ơ như thường ngày, mà lấp lánh một ánh sáng đặc biệt, như thể cô đang nhìn thấy cả một dòng chảy lịch sử hiện lên trên từng viên gạch, từng vệt rêu phong.

Hoàng Minh đi cạnh Ngân, đôi khi vô thức bước chậm lại để bắt kịp nhịp chân của cô. Cậu mặc chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, cố gắng giấu đi sự bỡ ngỡ nhưng ánh mắt thì không ngừng quan sát. Cậu cảm thấy mình như một đứa trẻ lạc vào một thế giới kỳ diệu, và Ngân chính là người dẫn đường.

"Minh có thấy cái ban công kia không?" Lê Ngân khẽ dừng lại trước một ngôi nhà cũ kỹ, chỉ tay về phía một chiếc ban công sắt đã rỉ sét, với những họa tiết uốn lượn cầu kỳ. Giọng cô nhỏ nhẹ, trầm lắng nhưng đầy sự say mê. "Ngày xưa mẹ em kể, ban công như thế này thường là của những gia đình giàu có, họ hay trồng hoa giấy, hoa hồng ở đây. Mỗi buổi chiều, bà và mẹ sẽ ra đó ngồi ngắm phố, uống trà."

Hoàng Minh dõi theo ánh mắt của Ngân, cẩn thận quan sát từng chi tiết nhỏ mà trước đây cậu chưa từng để ý. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng. Cậu đã đi qua những con phố này không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ cậu thấy chúng sống động và có hồn đến vậy. "Đúng là em chưa bao giờ để ý những chi tiết nhỏ này. Em chỉ thấy nó cũ kỹ và có vẻ hơi lộn xộn thôi. Hà Nội trong mắt Ngân thật khác." Cậu nói, giọng chân thành, có chút ngạc nhiên.

Lê Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng hiếm hoi. "Thành phố này có rất nhiều câu chuyện, chỉ là mình có chịu lắng nghe hay không thôi. Mỗi viên gạch, mỗi mái ngói đều mang trong mình một phần lịch sử. Nó không chỉ là những kiến trúc đơn thuần, mà còn là linh hồn của Hà Nội." Cô lại chỉ vào một bức tường rêu phong, nơi có một cửa sổ nhỏ đã bạc màu sơn. "Cái ô cửa sổ đó, em nhớ ngày bé hay cùng bà ngoại ngồi ở quán nước đối diện, nhìn thấy một cụ già ngày nào cũng mở cửa, hé nhìn ra ngoài, rồi lại đóng lại. Một thói quen lặp đi lặp lại hàng chục năm trời."

Đức Anh, với vóc dáng năng động, gương mặt sáng sủa và đôi mắt tinh nghịch, đã đi trước một đoạn, rồi quay lại vẫy tay. "Hai bạn cứ thơ mộng mãi, đói bụng rồi đây! Mùi nem rán thơm nức mũi kìa, không chịu được!" Anh nói, giọng hào hứng, phá vỡ đi không khí trầm lắng đang bao trùm Minh và Ngân.

Thảo Vy, xinh xắn và đáng yêu, mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ bồng bềnh, khẽ đánh nhẹ vào tay Đức Anh. "Để yên cho người ta khám phá chứ, Đức Anh! Anh Minh đang được Ngân khai sáng văn hóa Hà Nội mà!" Cô ấy cười khúc khích, rồi nhìn Minh và Ngân với ánh mắt dịu dàng, như thể cô cũng đang thưởng thức câu chuyện của họ.

Hoàng Minh cảm thấy một chút ngượng ngùng khi bị bạn bè trêu chọc, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm vui khó tả. Cậu nhìn sang Ngân, và cô ấy cũng chỉ khẽ mỉm cười, không phản đối. Điều đó khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cậu biết, Ngân đang thực sự chia sẻ một phần thế giới của mình với cậu, và đó là một điều vô cùng quý giá. Trong đầu Minh chợt hiện lên hình ảnh của Quang Huy, nhưng lần này, hình ảnh ấy không còn làm cậu chùn bước hay tự ti nữa. Thay vào đó, nó trở thành một động lực, một lời nhắc nhở rằng cậu cần phải nỗ lực hơn nữa để xứng đáng với những khoảnh khắc này, với sự tin tưởng mà Ngân đang dần dành cho cậu. Cậu muốn hiểu Hà Nội, không chỉ qua những kiến thức sách vở, mà qua những cảm nhận tinh tế của Ngân, qua những câu chuyện mà cô đã lớn lên cùng. Cậu muốn trở thành một phần của thế giới ấy, không chỉ là một người quan sát rụt rè.

Cả nhóm tiếp tục bước đi chậm rãi. Hoàng Minh cảm thấy như mình đang được Ngân dẫn dắt vào một mê cung của những câu chuyện, của những hoài niệm. Mỗi ngóc ngách, mỗi ô cửa, mỗi bức tường rêu phong đều ẩn chứa một điều gì đó thú vị, một linh hồn thầm lặng mà chỉ những người thực sự yêu Hà Nội mới có thể cảm nhận được. Cậu bắt đầu nhìn Hà Nội bằng một con mắt khác, một con mắt biết lắng nghe và chiêm nghiệm. Cậu biết, đây là một khởi đầu mới, một hành trình khám phá không chỉ về một thành phố ngàn năm văn hiến, mà còn là hành trình khám phá chính bản thân mình, và khám phá thế giới của Lê Ngân. Cái cảm giác bâng khuâng ấy, như một làn khói mờ ảo trong đêm đông, vừa lãng mạn, vừa đầy hứa hẹn.

Họ vừa đi vừa trò chuyện, những câu chuyện không đầu không cuối, nhưng lại tạo nên một không khí ấm áp lạ thường giữa cái se lạnh của đêm đông Hà Nội. Hoàng Minh thỉnh thoảng liếc nhìn Ngân, thấy cô ấy đang say sưa kể về một kỷ niệm tuổi thơ gắn với một gánh hàng rong hay một góc phố nhỏ, gương mặt cô sáng bừng lên vẻ thích thú. Cậu chưa bao giờ thấy Ngân nói nhiều và bộc lộ cảm xúc rõ ràng như vậy. Điều đó khiến cậu nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng, là một tâm hồn tinh tế, sâu sắc và đầy ắp những câu chuyện, những cảm xúc được giấu kín. Và cậu, bằng cách nào đó, đang dần được phép bước vào thế giới ấy. Cậu tự hỏi, liệu mình có đang mơ không, hay đây chính là những khoảnh khắc mà cậu đã từng mong ước, một cách vô thức, từ khi đặt chân đến thành phố này?

* * *

Khi họ đang tản bộ qua một con hẻm nhỏ, nơi những ngôi nhà cổ san sát nhau và ánh đèn vàng hắt hiu chiếu xuống con đường lát gạch, một cơn mưa phùn bất chợt đổ xuống. Mưa không lớn, chỉ lất phất như những hạt bụi li ti, nhưng đủ để làm ướt tóc, ướt vai áo và mang theo cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của đầu đông Hà Nội. Màn mưa giăng mắc, phủ lên cảnh vật một lớp màn mờ ảo, khiến mọi thứ trở nên lãng mạn và huyền bí hơn.

"Ôi, mưa rồi!" Đức Anh kêu lên, vội vã kéo mũ áo khoác lên đầu.

Thảo Vy cũng khẽ rùng mình. "Lạnh quá! Tìm chỗ trú thôi!"

Cả nhóm vội vã tìm một mái hiên. May mắn thay, họ nhanh chóng phát hiện một cửa hàng bán đồ lưu niệm đã đóng cửa, với một mái hiên nhỏ nhưng đủ rộng để che được bốn người. Hoàng Minh, với phản xạ nhanh nhạy, vội vàng mở chiếc ô xanh cũ kỹ của mình. Chiếc ô, vốn là vật bất ly thân của cậu mỗi khi ra đường vào những ngày âm u ở Hà Nội, giờ đây lại phát huy tác dụng. Cậu khẽ nghiêng ô về phía Lê Ngân, che chắn cho cô khỏi những hạt mưa phùn đang lất phất.

Dưới mái hiên chật hẹp, bốn người chen chúc sát vào nhau. Vai của Hoàng Minh và Lê Ngân vô tình chạm nhẹ. Một cảm giác tê tê, ấm áp lan tỏa từ điểm tiếp xúc ấy, xua đi cái lạnh buốt của màn mưa. Minh cảm thấy tim mình lỡ mất một nhịp. Cậu khẽ liếc sang Ngân. Cô ấy không hề né tránh, mà chỉ khẽ nghiêng đầu, để tóc cô chạm vào vai cậu. Mùi hương dịu nhẹ từ tóc Ngân thoảng qua, làm Minh cảm thấy một sự bình yên đến lạ.

Lê Ngân nhìn ra ngoài màn mưa, đôi mắt sâu thẳm của cô phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo. Giọng cô trầm lắng, mang theo một chút hoài niệm. "Mưa phùn Hà Nội luôn có một vẻ đẹp riêng, nó làm mọi thứ chậm lại, và cũng làm người ta dễ nghĩ về những chuyện cũ..." Cô nói, rồi khẽ quay sang nhìn Minh, ánh mắt cô đọng lại một chút gì đó khác lạ, không còn là sự trầm tĩnh thường thấy, mà là một sự tin tưởng, một sự sẻ chia không lời.

Hoàng Minh nhìn thẳng vào mắt Ngân, cảm nhận được sự gần gũi vô hình giữa hai người. Cậu khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí thiêng liêng ấy. "Đúng vậy, em cảm thấy Hà Nội lúc này rất khác, rất yên bình." Cậu nói, và trong khoảnh khắc ấy, cậu thực sự cảm nhận được điều đó. Cái lạnh của mưa phùn, cái chật hẹp của mái hiên, tất cả đều tan biến, chỉ còn lại sự ấm áp từ Ngân và những cảm xúc đang len lỏi trong lòng cậu.

Ngân lại quay đầu nhìn ra ngoài mưa, rồi khẽ kể. "Ngày bé, mỗi khi trời mưa phùn như thế này, bà ngoại em thường đưa em đi dạo phố. Bà bảo, mưa phùn là ‘lộc trời’, là để rửa sạch những bụi bặm, những ưu phiền. Bà hay đưa em đến những quán nước nhỏ, hoặc trú mưa dưới những mái hiên như thế này. Bà sẽ kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích, những câu chuyện về Hà Nội thời xưa. Những lúc đó, em thấy mình bé nhỏ nhưng lại được bao bọc bởi một tình yêu lớn lao. Và em thấy Hà Nội thật đẹp, thật bình yên." Giọng Ngân nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu ký ức, bao nhiêu tình cảm. Minh lắng nghe say sưa, cảm thấy như mình cũng đang được sống trong những ký ức ấy, được cảm nhận tình yêu mà Ngân dành cho bà ngoại và cho Hà Nội. Cậu cảm nhận được sự tin tưởng mà Ngân dành cho cậu, khi cô ấy chia sẻ những điều riêng tư và sâu sắc đến vậy.

Đức Anh, sau một hồi co mình vì lạnh, lại lên tiếng. "Ướt hết rồi, đi kiếm gì nóng mà ăn thôi! Chứ cứ đứng đây hóng mưa là cảm lạnh mất." Anh nói, giọng vẫn đầy năng lượng, nhưng có vẻ đã bớt phần trêu chọc hơn.

Thảo Vy khẽ mỉm cười, ánh mắt cô vẫn không rời Minh và Ngân. "Đúng là mưa Hà Nội lãng mạn thật. Mà Ngân kể chuyện hay quá, em cứ nghe mãi thôi. Ngày xưa bà ngoại em cũng hay kể chuyện cho em nghe dưới mưa phùn thế này." Cô ấy nói, rồi khẽ liếc nhìn Minh, như ngầm ý rằng Minh đang rất may mắn khi được Ngân chia sẻ những điều này.

Hoàng Minh cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Cậu khẽ siết chặt tay cầm ô, cảm nhận hơi ấm từ vai Ngân truyền sang. Cậu biết, đây là một khoảnh khắc đặc biệt, một khoảnh khắc mà cậu sẽ không bao giờ quên. Trong lòng cậu, những nỗi tự ti về xuất thân, về sự bỡ ngỡ với Hà Nội dường như đã lùi xa. Thay vào đó là một niềm hy vọng, một sự tự tin đang lớn dần. Cậu muốn trở thành người có thể che chở cho Ngân, người có thể chia sẻ những khoảnh khắc bình yên như thế này với cô ấy. Chiếc ô xanh cũ kỹ của cậu, trong khoảnh khắc này, không chỉ là vật dụng che mưa, mà còn là biểu tượng của sự che chở, của sự quan tâm thầm lặng mà cậu muốn dành cho Ngân. Cậu mong sao cơn mưa này sẽ kéo dài thật lâu, để cậu có thể giữ mãi khoảnh khắc được đứng cạnh Ngân, dưới cùng một mái hiên, chia sẻ những câu chuyện và những cảm xúc không lời.

* * *

Khi những hạt mưa phùn cuối cùng đã ngớt, để lại không khí se lạnh nhưng trong lành hơn, cả nhóm quyết định đi tìm một quán ăn vặt để làm ấm bụng. Đức Anh dẫn đầu, nhanh nhảu dò la khắp các con phố, cuối cùng họ dừng chân tại một quán bún đậu mắm tôm kiêm nem chua rán vỉa hè quen thuộc.

Quán ăn nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, với những bộ bàn ghế nhựa thấp lè tè, màu xanh đỏ đã bạc màu theo thời gian. Bếp nấu đặt ngay lề đường, khói từ nồi nước dùng bốc lên nghi ngút, quyện với mùi dầu mỡ chiên nem và mùi mắm tôm nồng nàn đặc trưng, tạo nên một bản hòa tấu hương vị đầy hấp dẫn. Lều bạt che mưa che nắng được dựng tạm bợ, với những bóng đèn vàng leo lét, khiến không gian trở nên ấm cúng một cách kỳ lạ. Tiếng trò chuyện rôm rả của khách hàng, tiếng xe cộ qua lại trên phố chính, tiếng nhạc xập xình phát ra từ một nhà hàng bên cạnh, và tiếng lách cách của bát đĩa, tất cả tạo nên một bầu không khí ồn ào, đông đúc nhưng vô cùng thân mật. Đây chính là một phần không thể thiếu của ẩm thực đường phố Hà Nội, nơi mọi người có thể tạm gác lại những bộn bề, cùng nhau thưởng thức những món ăn giản dị mà đậm đà.

Hoàng Minh và Lê Ngân ngồi đối diện với Đức Anh và Thảo Vy. Minh cởi chiếc áo khoác dày cộp ra, cảm nhận hơi ấm từ quán ăn vặt bao trùm lấy mình. Cậu nhìn Ngân, thấy cô ấy đang khẽ xoa hai bàn tay vào nhau, đôi má hơi ửng hồng vì lạnh. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc muốn làm điều gì đó để cô ấy ấm hơn, nhưng lại rụt rè không dám.

Đĩa bún đậu mắm tôm nghi ngút khói, với những miếng đậu rán vàng ruộm, chả cốm thơm lừng, thịt chân giò luộc thái mỏng, rau sống xanh mướt và bát mắm tôm sóng sánh được pha chế khéo léo. Bên cạnh là đĩa nem chua rán nóng hổi, giòn tan. Mùi thơm của những món ăn này xộc thẳng vào mũi, đánh thức mọi giác quan.

"Này, Minh, Ngân, hai bạn hợp nhau quá nhỉ, đi đâu cũng có nhau." Đức Anh nói, vừa gắp một miếng chả cốm lớn vào bát, vừa nháy mắt tinh nghịch. "Từ thư viện ra quán cà phê, rồi lại đi dạo phố cổ dưới mưa, giờ thì bún đậu. Đúng là như hình với bóng ấy!"

Thảo Vy cũng hùa theo, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ thích thú. "Đúng rồi, cứ như đôi tình nhân í! Anh Minh giờ tự tin hẳn ra, không còn rụt rè như trước nữa rồi. Chắc là nhờ 'chuyên gia Hà Nội' Lê Ngân đấy nhỉ?" Cô ấy cười khúc khích, rồi khẽ liếc nhìn Ngân.

Lê Ngân khẽ đỏ mặt. Cô cúi xuống, giả vờ tập trung vào việc gắp bún. Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng có chút lảng tránh. "Ăn đi này, nói nhiều quá rồi. Đồ ăn nguội hết bây giờ." Dù vậy, Hoàng Minh vẫn thấy khóe môi cô ấy khẽ cong lên, một nụ cười ẩn hiện.

Hoàng Minh cảm thấy mặt mình nóng bừng lên. Cậu cười ngượng, cố gắng tìm lời biện minh. "Đức Anh, Thảo Vy đừng trêu nữa mà! Chỉ là tiện đường thì đi cùng thôi." Nhưng trong lòng cậu, một niềm vui sướng khó tả đang dâng lên. Những lời trêu chọc của bạn bè, dù có chút lộ liễu, nhưng lại là một cách để họ thể hiện sự quan tâm, và quan trọng hơn, nó cho thấy họ đang dần công nhận mối quan hệ đặc biệt giữa cậu và Ngân. Cậu cảm thấy mình đã thực sự hòa nhập vào vòng tròn bạn bè này, và hơn thế nữa, cảm nhận được sự hiện diện đặc biệt của Ngân bên cạnh. Cậu không còn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ nữa. Cậu đã có những người bạn thân thiết, và cậu đang dần có được một vị trí trong thế giới của Ngân.

Suốt bữa ăn, Đức Anh và Thảo Vy không ngừng nói những câu bông đùa, thỉnh thoảng lại nhắc đến những chi tiết "đáng ngờ" trong ngày hôm nay của Minh và Ngân. Minh thì chỉ biết cười trừ, nhưng ánh mắt cậu thỉnh thoảng lại lướt qua Ngân, và cô ấy cũng đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhàng hoặc một cái nháy mắt tinh nghịch. Trong những khoảnh khắc đó, cậu thấy một sự thấu hiểu ngầm, một sự đồng điệu không cần lời nói.

Minh cảm thấy ấm áp từ trong ra ngoài. Cái lạnh của đêm đông, những lo toan về học tập hay tương lai, tất cả dường như đều tan biến trong bầu không khí vui vẻ và thân mật này. Cậu nhìn những người bạn của mình, nhìn Ngân, và trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn. Cậu biết, những thói quen giản dị như thế này – cùng nhau học, cùng nhau ăn, cùng nhau trò chuyện – đang dần dệt nên một sợi dây gắn kết vô hình, bền chặt giữa cậu và Ngân. Cậu muốn giữ mãi những khoảnh khắc này, muốn kéo dài những thói quen này, bởi cậu biết, chúng chính là nền tảng cho những điều tốt đẹp hơn sẽ đến.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí Hoàng Minh, vẫn còn đó chút bâng khuâng. Những lời trêu chọc của bạn bè, dù vui vẻ, cũng khiến cậu tự hỏi: liệu Ngân có thực sự nghĩ về cậu như cách mọi người đang trêu không? Hay cô ấy chỉ đang thoải mái hơn, cởi mở hơn với một người bạn? Sự tự ti về xuất thân và những khác biệt vô hình giữa hai người vẫn còn đó, ẩn hiện như một đám mây nhỏ trong tâm trí cậu. Cậu sợ, sợ rằng mình đang hiểu lầm những tín hiệu của Ngân, sợ rằng những kỳ vọng của cậu sẽ quá lớn so với thực tế. Lê Ngân vẫn là một cô gái Hà Nội gốc, với tâm hồn tinh tế và sâu sắc mà đôi khi cậu cảm thấy mình chưa thể hoàn toàn chạm tới. Những điều chưa nói, chưa được bày tỏ rõ ràng, vẫn lơ lửng giữa hai người, tạo nên một khoảng cách vô hình mà cậu muốn vượt qua, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

* * *

Đồng hồ đã điểm quá mười giờ tối khi Đức Anh và Thảo Vy chào tạm biệt nhóm để bắt xe buýt về khu trọ của họ. Hoàng Minh và Lê Ngân đứng lại ở bến xe buýt gần trường, chờ chuyến xe cuối cùng của mình. Con phố đã trở nên vắng vẻ hơn rất nhiều, chỉ còn lác đác vài chiếc xe máy chạy qua. Ánh đèn đường hắt hiu chiếu xuống, vẽ nên bóng hai người sát cạnh nhau trên nền đất ẩm ướt sau cơn mưa.

Không khí trở nên tĩnh lặng hơn rất nhiều so với sự ồn ào, náo nhiệt của quán ăn vặt. Chỉ còn tiếng gió nhẹ thổi qua, làm những hàng cây ven đường rung rinh khe khẽ, và tiếng còi xe buýt từ xa vọng lại, báo hiệu sự xuất hiện của chuyến xe cuối cùng. Cái lạnh của đêm đông Hà Nội dường như trở nên rõ ràng hơn, khiến Hoàng Minh phải siết chặt chiếc áo khoác.

Họ không nói gì nhiều, chỉ đứng đó, cạnh nhau, trong sự im lặng thoải mái. Hoàng Minh thỉnh thoảng liếc nhìn Lê Ngân. Cô ấy đứng thẳng, tay đút túi áo khoác, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con đường. Mái tóc đen dài của cô bay nhẹ trong gió, tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc, quyến rũ. Cậu cảm thấy một sự gần gũi vô hình, một thói quen đã dần hình thành: cùng đi, cùng về. Kể từ ngày đầu tiên gặp gỡ dưới cơn mưa phùn ở bến xe buýt, giờ đây, việc cùng nhau chờ xe, cùng nhau về đã trở thành một phần không thể thiếu trong những buổi học nhóm, những cuộc gặp gỡ bạn bè.

Tiếng phanh rít nhẹ của chiếc xe buýt số 32 từ từ tiến vào bến. Cửa xe mở ra, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ bên trong.

"Ngân về cẩn thận nhé." Hoàng Minh nói, giọng nhỏ nhẹ, có chút lưu luyến.

Lê Ngân quay sang nhìn Minh, ánh mắt cô đọng lại một chút gì đó khó gọi tên – có lẽ là sự hài lòng, có lẽ là sự ngập ngừng của một lời cảm ơn, hoặc một cảm xúc sâu xa hơn mà Minh chưa thể lý giải được. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và ấm áp hơn bình thường, khiến trái tim Minh như được sưởi ấm giữa cái lạnh của đêm đông. "Minh cũng vậy. Cảm ơn vì hôm nay."

Cậu gật đầu, khẽ nhếch môi cười, rồi nhìn Ngân bước lên xe. Bóng dáng cô dần khuất sau cánh cửa xe buýt. Minh đứng lại đó một lúc, nhìn theo chiếc xe lăn bánh khuất dần vào màn đêm. Cái lạnh của đêm đông lại ùa về, nhưng lần này, nó không còn cô đơn như trước nữa. Trong lòng cậu, một niềm ấm áp vẫn còn vương vấn từ nụ cười của Ngân, từ những câu chuyện cô đã chia sẻ, từ cái chạm vai vô tình dưới mái hiên.

"Thói quen này... mình muốn giữ mãi." Hoàng Minh thầm nghĩ, hơi thở cậu hóa thành một làn khói trắng mỏng manh bay lên trong không khí lạnh. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình khám phá những điều chưa nói. Lê Ngân vẫn còn quá nhiều bí ẩn, và cậu vẫn còn quá nhiều điều phải học hỏi, phải thay đổi để có thể thực sự bước vào thế giới của cô. Nỗi tự ti vẫn còn đó, ẩn sâu trong tâm hồn, nhưng giờ đây, nó không còn là rào cản, mà là một động lực. Quang Huy, dù không hiện diện, nhưng vẫn là một áp lực ngấm ngầm, nhắc nhở cậu rằng cậu cần phải kiên trì và nỗ lực hơn nữa.

Cậu biết Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Nó cần thời gian để lớn lên, để đâm chồi nảy lộc. Những cảm xúc dè dặt, những điều chưa dám nói ra của cả hai vẫn lơ lửng trong không gian, có thể sẽ dẫn đến những hiểu lầm nhỏ, nhưng cũng có thể sẽ trở thành chất xúc tác cho những bước tiến xa hơn trong tương lai. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của đất ẩm và hơi lạnh của đêm. Cậu tin rằng, những thói quen giản dị này, những khoảnh khắc sẻ chia này, sẽ dẫn dắt cậu và Ngân đến một nơi mà cả hai đều mong đợi, dù cho con đường phía trước còn nhiều điều chưa biết. Cậu bước đi, bóng dáng in trên con đường vắng, mang theo trong mình một niềm hy vọng bâng khuâng và những điều còn ẩn giấu trong đáy lòng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ