Cái lạnh của đêm đông Hà Nội vẫn bám víu lấy Hoàng Minh khi cậu bước những bước chân nặng nề trên con đường đã vắng bóng người. Chiếc xe buýt mang theo Lê Ngân đã khuất dạng từ lâu, chỉ còn lại những vệt đèn hậu mờ ảo tan vào màn đêm đặc quánh. Trong lòng cậu, cái cảm giác ấm áp từ nụ cười hiếm hoi của cô vẫn còn vương vấn, tựa như một đốm lửa nhỏ le lói giữa màn sương giá của nỗi tự ti. "Thói quen này... mình muốn giữ mãi," cậu thầm nhủ, hơi thở hóa thành một làn khói trắng mỏng manh, tan biến nhanh chóng trong không khí lạnh buốt. Nhưng giữ mãi bằng cách nào? Câu hỏi ấy như một gánh nặng vô hình đè lên vai cậu, khiến mỗi bước chân càng thêm trĩu nặng.
Hoàng Minh biết, Lê Ngân vẫn là một cô gái Hà Nội gốc, với tâm hồn tinh tế và sâu sắc mà đôi khi cậu cảm thấy mình chưa thể hoàn toàn chạm tới. Cái vẻ trầm tĩnh, có chút xa cách của cô ấy, những kiến thức uyên bác về Hà Nội mà cô đã chia sẻ, tất cả đều khiến cậu vừa ngưỡng mộ vừa cảm thấy mình thật nhỏ bé. Những điều chưa nói, chưa được bày tỏ rõ ràng, vẫn lơ lửng giữa hai người, tạo nên một khoảng cách vô hình mà cậu muốn vượt qua, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Quang Huy, dù không hiện diện, nhưng vẫn là một áp lực ngấm ngầm, một hình ảnh phản chiếu hoàn hảo của những gì cậu còn thiếu sót: sự tự tin, sự khéo léo trong giao tiếp, và một khí chất tự nhiên của người con Hà thành. Cậu biết mình cần phải kiên trì và nỗ lực hơn nữa, không chỉ trong học tập mà còn trong việc hoàn thiện bản thân, để có thể thực sự bước vào thế giới của cô.
Trở về căn phòng trọ "Gác Mái" nhỏ bé trên tầng ba của con ngõ cụt, Hoàng Minh đóng sập cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang vọng trong đêm. Căn phòng chật hẹp, ẩm thấp đón cậu bằng cái lạnh buốt xương của đầu đông, nhưng trái tim cậu lại không còn cô đơn như trước. Cậu bật đèn, ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên những chồng sách vở ngổn ngang trên bàn, lên chiếc giường đơn kê sát tường và chiếc tủ quần áo cũ kỹ. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng hòa lẫn với mùi giấy cũ từ những cuốn giáo trình, tạo nên một thứ hương vị rất riêng, rất "sinh viên tỉnh lẻ" ở Hà Nội. Cậu ngồi phịch xuống mép giường, thả mình vào màn đêm tĩnh lặng, để những suy nghĩ hỗn độn trôi nổi trong tâm trí. Nụ cười của Ngân, ánh mắt trầm tĩnh của cô, những câu chuyện về Hà Nội mà cô đã kể, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, sưởi ấm tâm hồn cậu giữa cái rét cắt da. Cậu nhớ lại những lời trêu chọc của Đức Anh và Thảo Vy, nhớ ánh mắt đầy ẩn ý của Thảo Vy khi Ngân chủ động chia sẻ chiếc ô với cậu. Những điều đó, dù nhỏ nhặt, nhưng lại là những dấu hiệu cho thấy có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, Ngân cũng có chút gì đó đặc biệt dành cho cậu.
Sáng hôm sau, mặt trời nhú lên sau những mái nhà cũ kỹ, len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của phòng trọ. Những tia nắng yếu ớt, vàng vọt không đủ xua đi cái ẩm thấp đặc trưng, nhưng lại mang đến một niềm hy vọng mong manh. Hoàng Minh thức giấc trong cái rét ngọt của Hà Nội, cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, cảm nhận từng luồng gió lạnh lùa qua khe cửa. Tiếng xe máy nổ lạch cạch từ dưới ngõ, tiếng rao hàng của bà bán xôi, tiếng lạch cạch của chén đĩa từ căn bếp chung ở tầng dưới, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc của buổi sáng phố thị. Cậu vươn vai, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy hơi lạnh.
Cậu với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường. Một tin nhắn mới, từ Lê Ngân.
"Minh, chiều nay tụi mình học nhóm ở thư viện quốc gia lúc 2h nhé. Cậu có rảnh không?"
Tin nhắn ngắn gọn, lịch sự, nhưng lại khiến trái tim Hoàng Minh đập mạnh một nhịp. Cậu mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, gần như vô thức. "Thói quen" này, đã được củng cố. Nó không chỉ là một lời mời học nhóm đơn thuần, mà còn là một dấu hiệu cho thấy Ngân đang dần chấp nhận sự hiện diện của cậu trong cuộc sống của cô. Cậu nhanh chóng trả lời, đồng ý.
Sau đó, cậu bật dậy, chuẩn bị cho buổi học nhóm. Chiếc bàn học nhỏ bé của cậu đã được dọn dẹp gọn gàng, những cuốn sách giáo trình, tài liệu liên quan đến đề tài học nhóm được xếp chồng ngay ngắn. Cậu ôn lại những kiến thức đã tìm hiểu, ghi chú những câu hỏi còn băn khoăn, không quên chuẩn bị cả những thông tin bên lề mà cậu nghĩ có thể khơi gợi sự hứng thú của Ngân. Cậu muốn mình không chỉ là một người bạn học đơn thuần, mà còn là một người có thể cùng cô ấy khám phá những điều thú vị, sâu sắc của tri thức. Nỗi tự ti về xuất thân, về những thiếu sót vẫn còn đó, nhưng không còn là rào cản. Nó đã trở thành một động lực, thúc đẩy cậu không ngừng học hỏi, không ngừng cố gắng. Cậu biết Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Nó cần thời gian để lớn lên, để đâm chồi nảy lộc. Và cậu, sẽ kiên nhẫn chờ đợi, kiên nhẫn vun đắp từng chút một. Cậu bước ra khỏi phòng, bóng dáng in trên bức tường ẩm mốc, mang theo trong mình một niềm hy vọng bâng khuâng và những điều còn ẩn giấu trong đáy lòng. Mùi ẩm thấp của căn phòng trọ, mùi giấy cũ của sách vở, và cả mùi hương mơ hồ của hoa sữa từ mùa trước, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của những cảm xúc phức tạp trong lòng cậu.
***
Buổi chiều, Hà Nội trở nên trong trẻo hơn sau cái lạnh se sắt của buổi sáng. Bầu trời vẫn xám xịt nhưng không mưa, chỉ còn những gợn mây trôi lững lờ, tạo nên một khung cảnh trầm mặc, tĩnh mịch. Hoàng Minh bước chân vào cổng Thư viện Quốc gia Việt Nam, trái tim cậu lại đập rộn ràng một cách khó hiểu. Kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ với những cột đá lớn, cầu thang rộng và sảnh chính cao vút luôn khiến cậu cảm thấy một sự choáng ngợp và tôn kính lạ thường. Tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đá hoa cương, tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một không gian tĩnh lặng, tràn ngập tri thức. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian như quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương đặc trưng mà cậu rất yêu thích.
Cậu tìm thấy nhóm bạn ở một góc bàn quen thuộc, gần cửa sổ lớn. Ánh sáng tự nhiên từ ngoài hắt vào, chiếu lên những kệ sách gỗ cao ngút, tạo nên một khung cảnh vừa cổ kính vừa ấm cúng. Lê Ngân đã có mặt, cô ấy đang tỉ mẩn ghi chép vào cuốn sổ tay. Dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng, đôi mắt sâu và trầm của cô tập trung hoàn toàn vào cuốn sách trước mặt. Cô mặc một chiếc áo len màu be đơn giản nhưng thanh lịch, toát lên vẻ đẹp rất riêng của người con gái Hà Nội. Hoàng Minh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp khi nhìn thấy cô. Thảo Vy và Đức Anh cũng đã đến, họ đang xì xào bàn tán về một bộ phim mới ra mắt, nhưng khi thấy Minh, Đức Anh liền vẫy tay gọi.
"Minh đấy à, tưởng cậu lạc đường rồi chứ!" Đức Anh nói đùa, khuôn mặt sáng sủa và đôi mắt tinh nghịch nháy mắt với Minh. "Ngồi xuống đi, Ngân đang khai sáng cho bọn tớ đây này."
Thảo Vy cười khúc khích, "Đúng đó, Ngân giải thích hay quá, tớ sắp hiểu bài rồi."
Hoàng Minh khẽ gật đầu chào, rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh Ngân. Cậu cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả khi ở gần cô.
"Cậu đến rồi à, Minh?" Lê Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào cậu. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, không quá rạng rỡ nhưng đủ để khiến trái tim Minh thêm xao xuyến. "Tớ đang giải thích phần này. Cậu xem có chỗ nào chưa hiểu không?"
Cô đẩy cuốn sách về phía Minh, ngón tay thon dài chỉ vào một đoạn văn. Hoàng Minh cúi xuống đọc, rồi nhẹ nhàng đặt câu hỏi về một chi tiết nhỏ mà cậu vẫn còn thắc mắc. Lê Ngân kiên nhẫn lắng nghe, đôi mắt trầm tĩnh nhìn thẳng vào cậu, rồi từ tốn giải thích. Giọng nói cô nhẹ nhàng, chậm rãi, đôi khi có chút thờ ơ nhưng rất rõ ràng, từng lời từng chữ đều đi vào lòng người. Cô không chỉ giải thích đơn thuần, mà còn chia sẻ những góc nhìn tinh tế, những câu chuyện lịch sử liên quan đến đề tài, khiến Hoàng Minh cảm thấy cô thật sự đáng ngưỡng mộ. Cô ấy không chỉ thông minh, mà còn có một chiều sâu tâm hồn hiếm có.
Trong lúc cả nhóm đang say sưa thảo luận, một bóng người cao ráo, lịch thiệp tiến lại gần. Hoàng Minh thoáng giật mình, nhận ra đó là Quang Huy. Anh ta mặc chiếc áo khoác dạ màu xám tro, bên trong là sơ mi trắng, trông vô cùng chỉn chu và phong độ. Nụ cười rạng rỡ quen thuộc nở trên môi anh ta khi anh ta chào hỏi cả nhóm.
"Chào mọi người, vẫn chăm chỉ như mọi khi nhỉ?" Giọng nói của Quang Huy tự tin, hoạt bát, dễ dàng thu hút sự chú ý. Anh ta đặc biệt dừng lại, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút khi nhìn Lê Ngân. "Ngân, cậu vẫn nghiên cứu đề tài này à? Tớ thấy nó khá thú vị đấy."
Lê Ngân khẽ gật đầu, "Chào Huy. Ừ, bọn tớ đang làm bài tập nhóm."
"À, ra là vậy." Quang Huy mỉm cười, rồi tự nhiên kéo một chiếc ghế trống gần đó, ngồi xuống cạnh Ngân, giữa Ngân và Đức Anh. "Nếu có gì khó khăn cứ để Huy lo! Tớ cũng có chút hứng thú với chủ đề này, có cần tớ giúp gì không?"
Anh ta không chờ câu trả lời mà đã nhanh chóng lướt qua tài liệu trên bàn, đôi mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ. "À, phần này theo tớ thì có thể khai thác thêm ở khía cạnh này này, có một cuốn sách ở thư viện khoa Xã hội học khá hay, tớ có thể chỉ cho cậu mượn." Quang Huy nói một cách tự tin, đưa ra những ý kiến sắc sảo, tự tin, khiến Ngân cũng gật gù tán thành. Cô chăm chú lắng nghe anh ta, đôi khi còn ghi chép lại những ý tưởng mà anh ta đưa ra.
Hoàng Minh cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua trong lòng, dù vẻ ngoài vẫn cố giữ bình tĩnh. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy cũ và gỗ thoang thoảng trong không khí, nhưng dường như nó không thể xua đi cái cảm giác khó chịu đang dâng lên trong lòng. Anh ta quá hoàn hảo. Quá tự tin, quá khéo léo, quá... phù hợp với Ngân. Hoàng Minh bắt đầu so sánh mình với Quang Huy. Mình chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè, bỡ ngỡ, còn anh ta là một người con Hà thành chính hiệu, tự tin và thông minh. Khoảng cách giữa cậu và Ngân, vốn đã mong manh, giờ đây như càng bị nới rộng thêm dưới sự xuất hiện của Quang Huy. Những điều chưa nói, những cảm xúc dè dặt trong lòng cậu, giờ đây như bị đông cứng lại, chìm sâu hơn vào đáy lòng. Cậu cố gắng tập trung vào cuốn sách, nhưng từng lời nói, từng cử chỉ của Quang Huy và Lê Ngân vẫn lọt vào tai cậu, gieo vào lòng cậu một hạt giống bất an, một nỗi sợ mơ hồ. Đức Anh và Thảo Vy cũng tinh ý nhận ra sự thay đổi trong không khí. Đức Anh thỉnh thoảng liếc nhìn Minh với vẻ mặt tinh quái, như muốn nói "cẩn thận đấy, đối thủ nặng ký xuất hiện rồi", còn Thảo Vy thì chỉ khẽ nhún vai, ánh mắt lộ vẻ đồng cảm. Cái lạnh của đầu đông Hà Nội dường như càng thêm buốt giá trong lòng Hoàng Minh.
***
Sau buổi học nhóm ở thư viện, khi những tia nắng cuối cùng của ngày đã nhường chỗ cho bóng tối chập choạng, cả nhóm quyết định ghé Quán Cà phê "Hoa Sữa" để thư giãn và tổng kết bài vở. Quang Huy, sau khi đưa ra vài lời khuyên hữu ích, đã lịch thiệp chào tạm biệt và hứa sẽ "gặp lại sớm", để lại một khoảng trống nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trong không khí. Hoàng Minh bước đi bên cạnh Lê Ngân, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm đông đang dần bao trùm lấy Hà Nội. Mùi ẩm đất sau cơn mưa phùn ngày hôm trước vẫn còn vương vấn, hòa quyện với chút hơi lạnh của gió, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Quán Cà phê "Hoa Sữa" đón họ bằng một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với cái lạnh bên ngoài. Ngôi nhà ống cũ kỹ được cải tạo tinh tế, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, ban công nhỏ có giàn hoa giấy đã rụng hết lá nhưng vẫn giữ được vẻ lãng mạn. Bước vào trong, mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, và chút hương trà thảo mộc quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của khách hàng tạo nên một bản giao hưởng ấm áp, xua đi cái lạnh giá của đêm đông. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây treo lơ lửng khắp không gian, chiếu rọi lên những bức tranh ảnh cũ và kệ sách đầy ắp, tạo nên một bầu không khí hoài cổ, thư thái.
Cả nhóm chọn một bàn nhỏ ở góc quán, gần cửa sổ. Hoàng Minh ngồi đối diện Lê Ngân, cạnh Đức Anh và Thảo Vy. Cậu cố gắng hòa vào cuộc trò chuyện sôi nổi của Đức Anh và Thảo Vy, nhưng tâm trí anh vẫn bị chiếm giữ bởi hình ảnh Quang Huy và sự tự tin toát ra từ anh ta. Cậu gọi một ly cà phê nóng, hơi ấm từ chiếc cốc sứ lan tỏa vào lòng bàn tay cậu, nhưng không thể xua đi cái cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong trái tim. Đức Anh vẫn như thường lệ, hoạt bát và tinh nghịch.
"Ôi giời, may mà Huy đi rồi, không thì Ngân lại bị cuốn theo những lý thuyết cao siêu của anh ấy mất!" Đức Anh chọc ghẹo, nháy mắt với Ngân. "Minh thấy không, Ngân mà gặp người hợp cạ là quên hết bạn bè ngay!"
Thảo Vy cười khúc khích, "Đúng đó, Huy nói chuyện hay thật, tớ cũng thấy cuốn hút nữa là Ngân. Nhưng mà Minh ơi, cậu cũng đâu kém cạnh gì, những cái cậu tìm hiểu cũng sâu sắc lắm chứ!" Thảo Vy cố gắng động viên Minh, nhưng ánh mắt cô vẫn không giấu được vẻ lo lắng.
Hoàng Minh chỉ khẽ cười, gật đầu cho qua. Cậu liếc nhìn Lê Ngân. Cô ấy vẫn trầm tĩnh như thường lệ, đôi mắt sâu và trầm, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà nóng. Cô không phản ứng gì nhiều trước lời trêu chọc của Đức Anh, chỉ khẽ mỉm cười. Sự hiện diện của Quang Huy đã gieo vào lòng anh một hạt giống bất an, một nỗi sợ mơ hồ về khoảng cách và sự không xứng đáng. Cậu tự hỏi, liệu Ngân có thật sự bị thu hút bởi sự tự tin và kiến thức của Quang Huy không? Liệu cô ấy có so sánh cậu với anh ta không? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí cậu, khiến cậu cảm thấy nặng nề.
Cậu nhớ lại khoảnh khắc Quang Huy ngồi xuống cạnh Ngân, những lời nói tự tin, những cử chỉ thân mật một cách tự nhiên của anh ta. Cậu đã ước mình có thể tự tin như vậy, có thể dễ dàng bắt chuyện và chia sẻ những suy nghĩ sâu sắc với Ngân như thế. Nhưng sự rụt rè, nỗi tự ti về xuất thân, về giọng nói đặc sệt chất tỉnh lẻ của mình, tất cả đều níu giữ cậu lại. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa dám bày tỏ, giờ đây như một tảng đá đè nặng trong lồng ngực cậu. Cậu sợ rằng, nếu cậu không nhanh chóng thể hiện tình cảm của mình, Ngân sẽ dần xa cậu, và Quang Huy, với sự khéo léo của anh ta, sẽ dễ dàng chiếm lấy vị trí đó.
"Minh, cậu có vẻ trầm tư quá?" Lê Ngân bất chợt lên tiếng, ánh mắt cô hướng về phía cậu. Giọng nói cô nhẹ nhàng, mang theo một chút quan tâm. "Cậu không khỏe à?"
Hoàng Minh giật mình, vội lắc đầu. "À... không, tớ chỉ đang nghĩ về phần bài tập thôi. Có một vài chi tiết tớ vẫn chưa thật sự hiểu rõ." Cậu cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình bằng cách đưa ra một lý do hợp lý, nhưng cậu biết, Ngân có lẽ đã nhận ra điều gì đó qua ánh mắt của cậu. Cô ấy tinh tế đến mức đáng sợ.
Lê Ngân không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn đọng lại một chút gì đó khó gọi tên. Cô lại nhấp một ngụm trà, rồi quay sang tiếp tục trò chuyện với Thảo Vy về chủ đề bài tập. Hoàng Minh lặng lẽ quan sát cô. Cô vẫn rất tự nhiên, thoải mái, nhưng sự hiện diện của Quang Huy đã gieo vào lòng anh một hạt giống bất an, một nỗi sợ mơ hồ. Cậu cảm thấy mình thật yếu kém, thật nhỏ bé. Cái cảm giác không xứng đáng, không đủ tốt để đứng cạnh một cô gái như Lê Ngân lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương cà phê ấm áp, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Cậu biết Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Nhưng liệu cậu có đủ thời gian không? Liệu cậu có thể vượt qua được chính mình, vượt qua được những rào cản vô hình đang tồn tại giữa hai người, trước khi quá muộn? Nỗi bất an và tự ti của Hoàng Minh được củng cố, cho thấy anh sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn trong việc vượt qua chính mình và bày tỏ tình cảm, có thể dẫn đến những hiểu lầm nhỏ. Sự trầm tĩnh và kín đáo của Lê Ngân, dù đã mở lòng hơn, vẫn là một rào cản cho Hoàng Minh, cho thấy cô cần thời gian và sự kiên nhẫn để thực sự tin tưởng và chia sẻ sâu sắc hơn. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy Hà Nội bằng cái lạnh buốt xương. Những ánh đèn đường hắt hiu, những chiếc xe cộ vội vã lướt qua, và đâu đó, cậu vẫn cảm nhận được mùi hoa sữa thoang thoảng, như một lời nhắc nhở về những điều còn vương vấn, về những điều chưa thể nói ra. Cậu biết, con đường phía trước còn rất dài, và những điều chưa nói, có lẽ, sẽ là thử thách lớn nhất.