Hoàng Minh thức giấc trong cái lạnh lùa qua khung cửa sổ cũ kỹ của căn phòng trọ "Gác Mái". Đêm qua, cậu đã trằn trọc biết bao lần, những hình ảnh về Lê Ngân và Quang Huy cứ thay nhau hiện về, xoáy sâu vào tâm trí cậu như một vết sẹo mới, nhức nhối và khó phai. Không gian chật chội, quen thuộc của căn phòng vốn dĩ là nơi trú ẩn an toàn, nay lại càng thêm ngột ngạt. Mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà cũ hòa lẫn với mùi sách vở, mùi đồ ăn còn sót lại từ bữa tối qua, tất cả tạo nên một thứ không khí nặng nề, dường như cũng đang đè nén lấy tâm trạng cậu.
Cậu nằm yên trên chiếc giường đơn đã sờn cũ, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà lấm tấm vết ố vàng. Bên ngoài, những tia nắng yếu ớt của buổi sáng đầu đông cố gắng len lỏi qua ô cửa kính mờ, vẽ nên những vệt sáng nhợt nhạt trên nền tường. Nhưng chúng không đủ để sưởi ấm căn phòng, càng không đủ để xua đi cái cảm giác lạnh lẽo đang bao trùm lấy tâm hồn cậu. Cái rét ngọt của Hà Nội những ngày này dường như không chỉ thấm vào da thịt mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của trái tim. Cậu hít một hơi thật sâu, hơi thở trắng khói mờ ảo trong không khí lạnh, rồi tan biến nhanh chóng, tựa như những suy nghĩ của cậu lúc này, chập chờn, vô định.
"Anh ta thật sự rất tự tin, khác hẳn mình..." Cậu tự nhủ, giọng nói vô thanh vang vọng trong đầu. Hình ảnh Quang Huy với nụ cười điềm tĩnh, ánh mắt sắc sảo và cách nói chuyện trôi chảy, cuốn hút lại hiện lên rõ mồn một. Anh ta không chỉ giỏi giang trong học tập mà còn có một phong thái dĩnh đạc, tự tin mà Hoàng Minh chưa bao giờ có được. So với anh ta, cậu thấy mình nhỏ bé, lạc lõng biết bao. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè, bỡ ngỡ giữa sự rộng lớn và nhộn nhịp của Hà Nội. Ngay cả cách nói chuyện của cậu cũng thường ngập ngừng, đôi khi còn vướng chút âm điệu của quê hương, điều mà cậu luôn cố gắng che giấu.
"Mình... mình có thể làm gì được chứ?" Nỗi bất an cứ thế lớn dần, như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực cậu. Cậu cảm thấy mình không xứng đáng. Lê Ngân, cô gái Hà Nội gốc, trầm tĩnh, tinh tế, và sâu sắc đến lạ. Cô ấy như một đóa hoa trà trắng muốt giữa lòng thủ đô cổ kính, còn cậu, chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi cố gắng bám trụ, vật lộn với những lo toan đời thường. Khoảng cách giữa họ, không chỉ là xuất thân, mà còn là cả một thế giới quan, một cách sống, một tầng lớp xã hội vô hình. Cậu đã từng nghĩ, chỉ cần cố gắng hết sức, chỉ cần nỗ lực không ngừng, cậu có thể rút ngắn khoảng cách đó. Nhưng sự xuất hiện của Quang Huy đã làm lung lay tất cả những niềm tin mong manh ấy, nhắc nhở cậu về những định kiến và sự khác biệt mà cậu vẫn luôn tìm cách lờ đi.
Tiếng xe cộ từ con ngõ nhỏ vọng vào, tiếng rao hàng của một bà bán xôi, tiếng lạch cạch của ai đó đang nấu ăn ở phòng bên cạnh. Tất cả những âm thanh đời thường ấy, ngày thường vẫn giúp cậu cảm thấy mình là một phần của Hà Nội, thì hôm nay lại càng khiến cậu cảm thấy cô đơn hơn, như thể cậu đang đứng ngoài lề của một bức tranh mà mọi người đều có vị trí của mình. Cậu nằm thêm một lúc, rồi chầm chậm ngồi dậy. Cái lạnh buốt của sàn nhà lùa vào bàn chân trần, khiến cậu rùng mình. Cậu vươn tay lấy chiếc điện thoại cũ đặt trên đầu giường. Màn hình điện thoại hiện lên một vài tin nhắn từ Đức Anh và Thảo Vy, hỏi thăm về tình hình học tập. Cậu lướt qua chúng, rồi dừng lại ở danh bạ.
Trong số hàng trăm cái tên lưu trong danh bạ, cậu chợt thấy ánh mắt mình dừng lại ở một cái tên quen thuộc, gắn liền với tuổi thơ, với những ngày tháng hồn nhiên, vô lo vô nghĩ ở quê nhà: Đình Nam. Nam là bạn thân từ thuở nhỏ của cậu, người đã cùng cậu trải qua biết bao kỷ niệm, từ những buổi trốn học đi đá bóng đến những lần cùng nhau gặm khoai lang nướng dưới ánh trăng. Nam cũng lên Hà Nội học, nhưng ở một trường khác, và ít khi hai đứa có dịp gặp nhau. Cậu nhớ lại những lần tâm sự với Nam, Nam luôn là người lắng nghe chân thành, và đôi khi, những lời khuyên mộc mạc của nó lại có sức mạnh hơn bất cứ lời lẽ hoa mỹ nào, bởi vì chúng đến từ một sự thấu hiểu sâu sắc, không cần phải giải thích dài dòng.
"Mình nên nói chuyện với ai đó..." Câu nói này cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu, giờ đây trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Cậu cần một người để trút bầu tâm sự, một người không phán xét, một người có thể hiểu được những nỗi lo lắng rất đỗi riêng tư này của cậu, những điều mà cậu không thể chia sẻ với Đức Anh hay Thảo Vy vì sợ làm họ lo lắng hay cảm thấy phiền hà. Đình Nam chính là người đó. Cậu do dự một lát, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Rồi như trút bỏ được một gánh nặng vô hình, cậu quyết định nhấn gọi. Tiếng chuông điện thoại reo lên những hồi dài, vọng vào không gian tĩnh lặng của căn phòng, như đang khuấy động sự tĩnh mịch trong lòng cậu. Cậu nín thở chờ đợi.
Đầu dây bên kia có tiếng "Alo" quen thuộc, ấm áp của Nam. Giọng nói ấy, dù qua điện thoại, vẫn mang theo sự chân chất, thật thà của người bạn cũ, một âm thanh đã quá đỗi quen thuộc từ thuở thơ ấu. "Minh đấy à? Lâu lắm rồi không thấy mày gọi. Có chuyện gì không?" Nam hỏi, giọng điệu xen lẫn chút ngạc nhiên và quan tâm, nhưng không hề vồ vập. Hoàng Minh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại một chút. Cậu không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải nói ra những cảm xúc phức tạp này như thế nào, chúng đã chất chứa quá lâu. Nhưng chỉ cần nghe thấy giọng Nam thôi, cậu đã cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào, như thể một phần gánh nặng đã được san sẻ. "Ừ, Nam... tao... tao muốn gặp mày. Có chuyện muốn nói." Minh ngập ngừng, lời nói vẫn còn vương sự rụt rè và một chút nặng nề. Nam không hỏi thêm, chỉ đáp gọn lỏn: "Được thôi. Trưa nay ra quán bún đậu chỗ ngã tư Cầu Giấy nhé. Tao đãi mày." Lời mời của Nam như một tia nắng ấm áp hiếm hoi, xua đi phần nào cái lạnh buốt trong lòng Minh, một lời mời đơn giản nhưng đầy ắp sự chân thành. Cậu khẽ gật đầu, dù biết Nam không thể nhìn thấy. "Ừ, gặp mày sau."
Cúp máy, Hoàng Minh khẽ thở phào. Cậu cảm thấy một chút nhẹ nhõm len lỏi, nhưng đồng thời cũng là một sự bối rối. Cậu chưa bao giờ dám bày tỏ những cảm xúc sâu kín nhất của mình, đặc biệt là những cảm xúc liên quan đến Lê Ngân, chúng quá đỗi riêng tư và dễ tổn thương. Nhưng có lẽ, đã đến lúc cậu cần phải làm điều đó, dù chỉ là với người bạn thân thiết nhất của mình, người đã cùng cậu lớn lên và hiểu cậu hơn bất cứ ai. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Những tia nắng yếu ớt vẫn đang cố gắng chiếu sáng, nhưng bầu trời vẫn còn xám xịt. Hà Nội không vội được đâu, và những nỗi lo lắng của cậu cũng vậy. Chúng vẫn cứ ở đó, chờ đợi cậu đối mặt, chờ đợi một lời giải đáp.
***
Đúng giữa trưa, Hoàng Minh tìm đến quán bún đậu mắm tôm quen thuộc mà cậu và Đình Nam thường ghé mỗi khi có dịp. Quán nằm khuất trong một con ngõ nhỏ gần ngã tư Cầu Giấy, lúc nào cũng ồn ào và đông đúc, như một dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc sống phố thị. Không khí ở đây đặc quánh mùi mắm tôm nồng nàn, mùi hành phi thơm lừng và mùi dầu mỡ chiên rán, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của hương vị đường phố. Những chiếc bàn nhựa thấp lè tè, những chiếc ghế đẩu màu xanh đỏ san sát nhau, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng lách cách của bát đĩa va vào nhau, tiếng xe cộ vù vù từ ngoài đường vọng vào, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đặc trưng của Hà Nội, nơi mỗi âm thanh, mỗi mùi hương đều kể một câu chuyện riêng.
Đình Nam đã ngồi chờ sẵn, cậu bạn cao ráo, gương mặt hiền lành, chân chất, vẫn mặc chiếc áo phông đơn giản và quần jean bạc màu, một phong cách rất Nam, không cầu kỳ, không khoa trương. Thấy Minh, Nam vẫy tay cười tươi, nụ cười phô ra hàm răng trắng đều. "Minh! Bên này!" Giọng Nam vẫn chất phác như ngày nào, mang theo sự quen thuộc của quê hương, khiến Hoàng Minh cảm thấy thân thuộc và yên tâm hơn rất nhiều, như thể mọi gánh nặng đều có thể tạm thời được gác lại. Cậu ngồi xuống chiếc ghế đối diện Nam, giữa không khí ồn ào và náo nhiệt. Cái lạnh đầu đông vẫn phảng phất, nhưng hơi nóng từ những nồi nước dùng, từ những đĩa thức ăn vừa bưng ra đã làm dịu đi phần nào cái rét cắt da, mang lại một sự ấm áp dễ chịu, đối lập với sự lạnh lẽo trong lòng Minh.
"Mày đợi lâu chưa?" Minh hỏi, cố gắng giấu đi sự bối rối của mình, nhưng giọng cậu vẫn còn chút ngập ngừng.
"Vừa mới tới thôi. Gọi món đi, hôm nay tao đãi mà." Nam cười, rồi gọi hai suất bún đậu đầy đủ từ người phục vụ đang hối hả. Nam không hỏi vồ vập, cho Minh thời gian để ổn định, để cậu có thể từ từ sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời trong đầu. Đó là một trong những điều Minh luôn trân trọng ở người bạn này: sự tinh tế ẩn sau vẻ ngoài có vẻ hơi vô tư và đơn giản.
Bát bún đậu nóng hổi được mang ra, với những miếng đậu rán vàng ruộm, chả cốm thơm lừng, thịt chân giò luộc trắng hồng, lòng dồi béo ngậy và không thể thiếu một chén mắm tôm pha sẵn dậy mùi, điểm thêm chút ớt tươi và quất xanh. Hơi ấm từ bát bún đậu tỏa ra, lan vào lòng bàn tay Minh khi cậu chạm vào thành bát, nhưng không thể xua đi hết cái cảm giác nặng nề trong lòng cậu. Cậu dùng đũa khuấy nhẹ chén mắm tôm, rồi lại cúi gằm mặt xuống, ánh mắt vẫn còn trầm tư, dường như đang lạc vào một thế giới riêng.
Nam vừa ăn vừa quan sát Minh, nhận ra vẻ mặt khác thường của bạn, khác hẳn với vẻ ngoài điềm tĩnh thường ngày của Minh. "Này, sao mày cứ trầm tư thế? Có chuyện gì cứ nói đi. Mày có bao giờ gọi tao ra chỉ để ăn bún đậu đâu." Nam hỏi, giọng điệu pha chút lo lắng, nhưng vẫn giữ sự nhẹ nhàng, không gây áp lực.
Hoàng Minh ngập ngừng. Cậu không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải diễn đạt những cảm xúc phức tạp này thành lời như thế nào. Những lời nói ngắn gọn, đôi khi lảng tránh trực tiếp bày tỏ cảm xúc, đó là cách cậu vẫn thường làm để bảo vệ bản thân. Nhưng trước mặt Nam, cậu cảm thấy mình có thể bộc bạch nhiều hơn, có thể để lộ ra những yếu đuối mà cậu vẫn luôn cố gắng che giấu.
"Tao... tao đang có chút chuyện... về một người." Minh bắt đầu, lời nói nhỏ đến nỗi suýt bị tiếng còi xe bên ngoài và tiếng trò chuyện ồn ào trong quán át mất.
Nam gật đầu, khuyến khích Minh nói tiếp, đôi mắt cậu bạn nhìn thẳng vào Minh, tràn đầy sự thấu hiểu. "Ừ? Người nào?"
"Lê Ngân..." Minh khẽ thì thầm cái tên đó, cảm giác như có một sợi dây vô hình thắt chặt trái tim cậu, khiến nó đập nhanh hơn một nhịp. Cậu kể cho Nam nghe về Lê Ngân, về những buổi học nhóm, những lần cùng đi xe buýt về, về sự tinh tế, trầm tĩnh của cô ấy, và cả những rung động đầu tiên mà cậu cảm thấy, những cảm xúc mới lạ, mạnh mẽ chưa từng có. Cậu cũng không giấu giếm về sự xuất hiện của Quang Huy, về cảm giác bất an, tự ti khi thấy Ngân trò chuyện với anh ta, về sự lo lắng khi thấy cô ấy dường như bị cuốn hút bởi sự tự tin và kiến thức của người kia.
"Anh ta giỏi giang hơn mình, tự tin hơn mình nhiều. Anh ta là người Hà Nội gốc, nói chuyện thì khéo léo, kiến thức sâu rộng... Mình... mình sợ không xứng, Nam ạ." Minh cúi gằm mặt, dùng đũa khuấy bát bún đậu mà không ăn, dường như đang trốn tránh ánh mắt của Nam và cả sự thật trần trụi mà cậu đang phải đối mặt. Cậu cảm thấy mình thật yếu kém, thật nhỏ bé khi so sánh bản thân với Quang Huy, một người dường như hoàn hảo trong mọi khía cạnh. Nỗi lo hòa nhập, nỗi sợ hãi về sự khác biệt xuất thân cứ thế hiện rõ trong từng lời nói của cậu, như một vết thương cũ lại nhói đau.
Đình Nam im lặng lắng nghe, đôi khi gật đầu đồng cảm, đôi lông mày khẽ chau lại. Khi Minh dừng lại, Nam đặt đũa xuống, vỗ nhẹ vào vai Minh. Bàn tay Nam chắc khỏe, ấm áp, truyền cho Minh một chút sức mạnh và sự trấn an. Nam nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt chân thành, không chút giả dối hay phán xét. "Mày cứ suy nghĩ nhiều quá làm gì! Có gì thì cứ nói ra, cứ làm đi chứ cứ giữ trong lòng thì ai mà biết được?" Giọng Nam không hề có chút trách móc, chỉ là sự quan tâm và động viên chân thành của một người bạn, một lời nhắc nhở đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. "Tao biết mày lo lắng, nhưng mày có bao giờ thử nói chuyện thẳng thắn với cô ấy chưa? Hay ít nhất là thể hiện cho cô ấy thấy tình cảm của mày bằng hành động?"
Minh lắc đầu, đôi mắt vẫn nhìn xuống bát bún đậu đã nguội dần. "Tao... tao không biết phải nói thế nào. Với lại... nhìn anh ta, tao thấy mình kém cỏi quá. Tao sợ nếu mình nói ra, cô ấy sẽ từ chối, và rồi mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. Tao sợ mất đi cả tình bạn này." Nỗi sợ hãi thất bại, nỗi sợ hãi bị từ chối là rào cản lớn nhất đối với cậu, nó khiến cậu luôn ngập ngừng, luôn giữ những điều chưa nói trong lòng, như một bí mật nặng trĩu.
"Thằng này!" Nam khẽ thở dài, nhưng vẫn với vẻ mặt hiền lành. "Mày cứ đem mình ra so sánh với người khác làm gì. Ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu riêng. Quan trọng là mày là mày, và mày có những cái mà thằng kia không có. Mày chân thành, mày thật thà, mày nỗ lực. Những cái đó, không phải ai cũng có đâu, và đôi khi, nó còn đáng giá hơn nhiều thứ khác." Nam nói, giọng điệu tự nhiên, mộc mạc, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc về con người Minh. "Với lại, tình cảm là chuyện của hai người. Cô ấy thích mày hay không, đâu phải do mày giàu hơn, giỏi hơn hay tự tin hơn người khác. Mà là do những gì mày làm, những gì mày thể hiện, những gì mày là."
Nam nhấp một ngụm nước trà đá, rồi nói tiếp, giọng trầm hơn. "Mày cứ giữ trong lòng, rồi lỡ cô ấy không biết, rồi lỡ người khác nhanh chân hơn thì sao? Lúc đó mày có hối hận không? Hà Nội không vội được đâu, nhưng tình cảm thì đôi khi lại phải nhanh chân đó, Minh ạ, nếu không thì sẽ lỡ mất." Lời khuyên của Nam nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại chạm đúng vào những nỗi lo lắng thầm kín của Minh, những nỗi sợ hãi mà cậu vẫn luôn tìm cách lảng tránh. Cậu ngước nhìn Nam, đôi mắt đã bớt đi vẻ trầm tư, thay vào đó là một tia suy nghĩ sâu sắc.
"Tao... tao hiểu rồi..." Minh lí nhí, nhưng trong lòng cậu đã có chút gì đó thay đổi, một hạt giống quyết tâm vừa được gieo mầm. "Cảm ơn mày, Nam."
"Không có gì. Bạn bè mà. Mà thôi, ăn đi chứ. Bún đậu nguội hết rồi, phí của giời." Nam cười hiền, rồi đẩy bát bún đậu về phía Minh. "Bao giờ có dịp, mày dẫn cô ấy về quê chơi. Để cô ấy thấy mày ở quê như thế nào. Đảm bảo cô ấy sẽ thấy mày khác liền." Nam trêu chọc, cố gắng làm nhẹ bớt không khí, nhưng lời nói của cậu lại vô tình gieo vào lòng Minh một ý tưởng mới. Hoàng Minh khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi trong buổi trưa đầy suy tư này, một nụ cười từ tận đáy lòng. Cậu bắt đầu ăn bát bún đậu, cảm thấy hương vị mắm tôm quen thuộc hôm nay có phần ngon miệng hơn, đậm đà hơn. Cái ấm áp từ món ăn, từ lời khuyên của người bạn thân, đã xua đi phần nào cái lạnh buốt của Hà Nội và cả cái lạnh trong lòng cậu.
***
Buổi chiều muộn, khi mặt trời đã ngả bóng, nhuộm một màu vàng cam nhạt lên những mái nhà cổ kính của Hà Nội, Hoàng Minh và Đình Nam cùng đi bộ ra bến xe buýt gần trường của Minh. Gió thổi mạnh hơn, từng đợt se lạnh lùa qua phố phường, khiến cái rét đầu đông càng trở nên rõ rệt, buốt giá hơn. Hơi thở của Minh hóa thành những làn khói trắng mờ ảo mỗi khi cậu thở ra, rồi nhanh chóng tan vào không khí lạnh, như những ưu tư vừa được trút bỏ. Mùi khói xe, mùi bụi đường và thoang thoảng mùi xăng dầu đặc trưng của bến xe buýt quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của phố thị, một mùi hương không mấy dễ chịu nhưng lại rất đỗi quen thuộc với những người sống ở đây.
Họ đứng dưới mái che đơn giản của trạm xe buýt, trên những chiếc ghế kim loại lạnh lẽo, nhìn dòng người vẫn tấp nập, vội vã. Tiếng xe buýt phanh kít, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện xen lẫn tiếng rao vặt của một bà bán báo dạo, tất cả tạo nên một bản hòa âm hỗn độn nhưng lại rất đỗi đời thường của Hà Nội. Cuộc trò chuyện giữa Minh và Nam đã khép lại ở quán bún đậu, nhưng những lời của Nam vẫn vang vọng trong tâm trí Minh, như những nốt nhạc trầm lắng cứ lặp đi lặp lại, dần dần sắp xếp lại những suy nghĩ rối bời trong đầu cậu. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như trút bỏ được một gánh nặng đã đè nén bấy lâu, nhưng đồng thời, cậu cũng nhận ra mình cần phải đối mặt với nỗi sợ hãi của bản thân, một cách trực diện hơn, không thể trốn tránh mãi.
"Thôi, xe tao đến rồi." Nam nói, vỗ nhẹ vào vai Minh. Bàn tay Nam đặt trên vai cậu, truyền đi một sự ấm áp và tin cậy. "Nhớ lời tao nói đó. Cứ là chính mình thôi. Quan trọng là mày cảm thấy thế nào, chứ không phải người khác nghĩ thế nào." Ánh mắt Nam vẫn chân thành, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào người bạn của mình, một sự tin tưởng vô điều kiện. "Về mà suy nghĩ cho kỹ. Đừng để lỡ rồi lại tiếc. Con gái người ta tinh tế lắm, đừng có để người khác hớt tay trên."
Hoàng Minh gật đầu, nhìn Nam. "Ừ, tao biết rồi... Cảm ơn mày, Nam." Giọng cậu vẫn nhỏ nhẹ, nhưng lần này không còn sự ngập ngừng, rụt rè như trước nữa. Có lẽ, những lời nói từ tận đáy lòng của người bạn cũ đã tiếp thêm cho cậu một chút dũng khí, một động lực để bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình.
Nam cười, rồi bước nhanh lên chuyến xe buýt vừa cập bến. Chiếc xe màu xanh quen thuộc lăn bánh, mang theo người bạn của Minh khuất dần giữa dòng xe cộ hối hả của Hà Nội, chỉ còn lại một làn khói đen mờ ảo trong không khí lạnh. Minh đứng đó, nhìn theo chiếc xe buýt cho đến khi nó chỉ còn là một chấm nhỏ giữa màn đêm đang dần buông xuống, nuốt chửng mọi thứ vào bóng tối.
Anh hít một hơi thật sâu không khí lạnh buốt của Hà Nội. Cái lạnh cắt da, nhưng trong lồng ngực cậu lại có một cảm giác ấm áp lan tỏa, từ lời khuyên của Nam, từ sự thấu hiểu của bạn, từ cái cảm giác được sẻ chia. Nhưng cùng lúc đó, cậu cũng cảm nhận được thêm một gánh nặng mới, gánh nặng của quyết tâm. Quyết tâm phải đối mặt với những cảm xúc của mình, quyết tâm phải vượt qua nỗi sợ hãi và tự ti để có thể thể hiện tình cảm dành cho Lê Ngân, không phải bằng lời nói hoa mỹ, mà bằng chính con người thật của cậu.
Những lời của Nam vẫn văng vẳng bên tai: "Cứ là chính mình thôi." "Có gì thì cứ nói ra." Cậu biết, đây không phải là một con đường dễ dàng. Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy, nó cần thời gian để đơm hoa kết trái. Nhưng liệu cậu có thể chờ đợi mãi không? Liệu cậu có thể để nỗi sợ hãi níu giữ mình, để rồi có thể mất đi một người mà cậu thực sự trân trọng, một người đã mang đến những rung động đặc biệt trong cuộc đời cậu?
Cậu nhớ lại đôi mắt trầm tĩnh của Lê Ngân, nụ cười nhẹ nhàng của cô ấy, và cả những khoảnh khắc cô ấy mở lòng chia sẻ về Hà Nội, về những góc khuất tinh tế mà chỉ người Hà Nội gốc mới có thể cảm nhận. Cô ấy tinh tế, sâu sắc, và có lẽ cũng nhạy cảm với những rung động nhỏ nhất. Liệu cô ấy có nhận ra những điều chưa nói trong lòng cậu không? Hay cô ấy vẫn xem cậu như một người bạn học đơn thuần, một người bạn mà cô ấy có thể chia sẻ những kiến thức về bài vở, nhưng không hơn không kém? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí, không có lời đáp.
Hoàng Minh bước khỏi bến xe buýt, hòa vào dòng người trên phố. Những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, hắt hiu trên những con phố quen thuộc, tạo nên những vệt sáng vàng vọt trên nền đường ẩm ướt. Đâu đó, cậu vẫn cảm nhận được mùi hoa sữa thoang thoảng, dù đã cuối mùa, như một lời nhắc nhở về những cảm xúc còn vương vấn, về những điều chưa thể nói ra, những điều đang chờ đợi để được bộc lộ. Cậu biết, con đường phía trước còn rất dài, và những điều chưa nói, có lẽ, sẽ là thử thách lớn nhất. Nhưng ít nhất, hôm nay, cậu đã có một người bạn để sẻ chia, và một chút dũng khí để bắt đầu đối mặt. Cậu vẫn còn bối rối, vẫn còn những hoài nghi về bản thân, nhưng ánh mắt cậu đã có thêm một tia sáng của quyết tâm, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên định. Có lẽ, đã đến lúc cậu cần phải bước đi, dù chỉ là những bước chân nhỏ bé và dè dặt, trên con đường tìm kiếm hạnh phúc và khẳng định giá trị của riêng mình.