Hoàng Minh bước khỏi bến xe buýt, hòa vào dòng người trên phố. Những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, hắt hiu trên những con phố quen thuộc, tạo nên những vệt sáng vàng vọt trên nền đường ẩm ướt. Đâu đó, cậu vẫn cảm nhận được mùi hoa sữa thoang thoảng, dù đã cuối mùa, như một lời nhắc nhở về những cảm xúc còn vương vấn, về những điều chưa thể nói ra, những điều đang chờ đợi để được bộc lộ. Cậu biết, con đường phía trước còn rất dài, và những điều chưa nói, có lẽ, sẽ là thử thách lớn nhất. Nhưng ít nhất, hôm nay, cậu đã có một người bạn để sẻ chia, và một chút dũng khí để bắt đầu đối mặt. Cậu vẫn còn bối rối, vẫn còn những hoài nghi về bản thân, nhưng ánh mắt cậu đã có thêm một tia sáng của quyết tâm, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên định. Có lẽ, đã đến lúc cậu cần phải bước đi, dù chỉ là những bước chân nhỏ bé và dè dặt, trên con đường tìm kiếm hạnh phúc và khẳng định giá trị của riêng mình.
***
Sáng hôm sau, Hoàng Minh thức giấc trong cái lạnh se sắt của căn phòng trọ trên tầng cao của “Gác Mái”. Ánh sáng u ám của một buổi sáng đầu đông len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền tường vôi đã ngả màu. Từ bên ngoài, tiếng xe cộ từ con ngõ nhỏ đã bắt đầu ồn ào hơn, tiếng rao hàng của bà bán xôi, tiếng xe máy nổ lạch cạch, hòa lẫn với tiếng sinh hoạt lộn xộn của những phòng trọ lân cận. Trong không khí phảng phất mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà cũ kỹ, xen lẫn chút mùi mì tôm còn vương lại từ bữa tối qua và mùi giấy cũ của chồng sách giáo trình đặt cạnh giường. Minh khẽ trở mình, cảm nhận cái lạnh luồn qua khe cửa sổ, len lỏi vào tấm chăn mỏng. Cái lạnh không chỉ ở bên ngoài, mà dường như còn len lỏi vào tận sâu trong tâm trí cậu.
Lời khuyên của Đình Nam đêm qua vẫn văng vẳng bên tai, như một khúc nhạc trầm lắng cứ lặp đi lặp lại. "Cứ là chính mình thôi." "Có gì thì cứ nói ra." Cậu đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau cuộc trò chuyện ấy, như trút được một gánh nặng vô hình đã đè nén cậu bấy lâu. Nhưng sự nhẹ nhõm ấy cũng đi kèm với một nỗi bối rối mới: liệu cậu có thực sự làm được không? Hình ảnh Lê Ngân trầm tĩnh dưới ánh đèn thư viện, nụ cười nhẹ của cô ấy khi trò chuyện cùng Quang Huy, rồi cả vẻ tự tin, phong thái lịch thiệp của Quang Huy nữa, tất cả cứ thay nhau hiện lên trong tâm trí Minh, dệt thành một mạng lưới những nỗi lo âu. Cậu vốn là một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè và nhút nhát, luôn tự ti về xuất thân của mình. Hà Nội rộng lớn và hào nhoáng quá, và cậu cảm thấy mình nhỏ bé biết bao trước thành phố này, trước những con người dường như sinh ra đã được bao bọc bởi những điều tốt đẹp nhất.
Minh ngồi dậy, vươn vai. Dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe của cậu phản chiếu lờ mờ trong tấm gương nhỏ treo trên tường. Khuôn mặt hiền lành, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác nhưng luôn ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ, giờ đây lại mang một nét trầm tư khác lạ. Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi những hàng cây trụi lá đang run rẩy trong làn gió đông. Bầu trời Hà Nội hôm nay xám xịt, nặng trĩu những đám mây, báo hiệu một ngày không nắng. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng lấp đầy lồng ngực bằng không khí lạnh buốt, như thể muốn hít cả cái dũng khí vào trong mình.
"Chẳng lẽ cứ mãi đứng nhìn sao?" Cậu tự hỏi mình, giọng nói nhỏ nhẹ, chỉ đủ cho chính cậu nghe thấy. "Mãi mãi tự ti, mãi mãi sợ hãi, để rồi để lỡ mất những điều quý giá nhất ư?" Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào lòng cậu. Cậu nhớ lại những buổi học nhóm cùng Ngân, những lần cô ấy kiên nhẫn giải thích bài vở, những khoảnh khắc cô ấy bất chợt mỉm cười khi cậu nói điều gì đó ngô nghê. Những rung động ấy, nó chân thật đến mức cậu không thể chối bỏ. Cô gái Hà Nội gốc trầm tĩnh ấy đã gieo vào lòng cậu những hạt mầm cảm xúc đầu tiên, những cảm xúc trong trẻo và bối rối của tuổi trẻ. Cậu không muốn nó chỉ dừng lại ở đó, ở những "điều chưa nói".
Cậu đứng dậy, bước đến chiếc bàn học nhỏ, nơi quyển sách giáo trình còn đang mở dở. Ngón tay cậu lướt nhẹ trên trang giấy, nhưng tâm trí lại không thể tập trung. Cậu nghĩ về công việc làm thêm ở quán cà phê "Hoa Sữa", về những buổi tan học cùng Ngân trên chuyến xe buýt quen thuộc. Cậu muốn làm điều gì đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Những lời của Nam thật đúng, nhưng hành động mới là quan trọng. "Cứ là chính mình." "Quan trọng là mày cảm thấy thế nào, chứ không phải người khác nghĩ thế nào." Cậu biết mình không thể trở thành một Quang Huy thứ hai, tự tin và hào nhoáng. Cậu chỉ có thể là Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, nhưng chân thành.
Sự chân thành... đó là điều cậu có. Là điều mà có lẽ, Ngân cũng sẽ cảm nhận được. Cậu nhớ đôi mắt sâu và trầm của Ngân, đôi mắt ấy dường như có thể nhìn thấu mọi thứ, cả những điều chưa nói trong lòng cậu. Liệu cô ấy có thấy được sự chân thành ấy không? Hay cô ấy vẫn chỉ xem cậu như một người bạn học, một người cùng chia sẻ những kiến thức khô khan của sách vở?
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Minh. Anh Khoa. Anh ấy là một người từng trải, điềm tĩnh và luôn cho cậu những lời khuyên sâu sắc. Anh Khoa không phải là bạn bè cùng trang lứa như Nam, nhưng anh ấy lại có một góc nhìn khác, một sự thấu hiểu mà cậu tin rằng sẽ giúp cậu gỡ rối. Có lẽ, cậu nên tìm Anh Khoa để tâm sự. Sự thôi thúc ấy dần trở nên rõ ràng hơn, thôi thúc cậu phải hành động. Cậu không thể cứ mãi chìm đắm trong những suy nghĩ luẩn quẩn như thế này nữa.
Minh bắt đầu chuẩn bị cho ngày làm việc. Cậu mặc lên mình chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao để chống chọi với cái rét của Hà Nội. Dù quần áo đơn giản, có phần hơi lỗi thời so với những sinh viên Hà Nội sành điệu, nhưng chúng luôn sạch sẽ và chỉn chu. Cậu rót một cốc nước lọc, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Màn sương mỏng vẫn còn giăng mắc trên những mái nhà, và tiếng xe cộ vẫn không ngừng nghỉ. Hà Nội bắt đầu một ngày mới, và cậu cũng sẽ bắt đầu một hành trình mới, dù chỉ là những bước đi chập chững, dè dặt. Cậu vẫn còn bối rối, nhưng trong ánh mắt cậu đã có thêm một tia sáng của quyết tâm, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên định. Cậu sẽ không "đứng nhìn" nữa.
***
Chiều muộn, quán cà phê "Hoa Sữa" chìm trong một bầu không khí ấm cúng lạ thường. Bên ngoài, trời vẫn se lạnh, nhưng bên trong quán, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây hắt lên những bức tường xanh ngọc bích nhạt, khiến không gian trở nên lãng mạn và thân mật. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương trà thảo mộc nhẹ nhàng, đôi khi thoang thoảng mùi bánh ngọt mới ra lò từ căn bếp nhỏ phía sau. Nhạc acoustic nhẹ nhàng của một bản ballad cũ vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng lật trang sách của một vài vị khách ngồi đọc sách ở góc quán, và những tiếng trò chuyện thì thầm đủ để không phá vỡ sự yên tĩnh chung.
Hoàng Minh đang lúi húi lau bàn, dáng người hơi gầy của cậu lọt thỏm giữa không gian quán cà phê ấm áp. Khuôn mặt hiền lành của cậu hôm nay có vẻ trầm tư hơn mọi ngày, đôi mắt vẫn toát lên vẻ ngơ ngác thường thấy nhưng lại ẩn chứa một nỗi niềm khó nói. Cậu làm việc chậm rãi, tỉ mỉ, nhưng tâm trí thì cứ lơ lửng ở đâu đó. Cậu nghĩ về những lời Nam đã nói, về kế hoạch sẽ tâm sự với Anh Khoa. Sự bối rối vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một chút quyết tâm mơ hồ, một sự thôi thúc phải tìm lời giải đáp cho mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng.
Đúng lúc đó, cửa quán khẽ mở, một làn gió lạnh lùa vào mang theo chút hơi sương của buổi chiều tà. Anh Khoa bước vào, dáng người trầm tĩnh, mái tóc hơi dài lòa xòa trên vầng trán. Anh đeo cặp kính cận, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Trên môi anh là nụ cười nhẹ quen thuộc. Anh nhìn Minh, rồi lại nhìn tổng thể quán một lượt. "Hôm nay quán vắng vẻ hơn mọi khi nhỉ, Minh?" Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng.
Minh ngẩng lên, thấy Anh Khoa thì vội vàng gật đầu chào. "Chào anh Khoa. Vâng, chiều nay khách không đông lắm ạ." Cậu nhìn Anh Khoa, định mở lời, nhưng rồi lại ngập ngừng. Những lời muốn nói cứ mắc kẹt lại ở cổ họng, không cách nào thốt ra được. Sự rụt rè vốn có của cậu lại trỗi dậy.
Anh Khoa nhận ra sự khác lạ của cậu em. Anh đặt cặp sách xuống quầy, rồi nhìn Minh bằng ánh mắt thăm dò. "Cậu em hôm nay trông có vẻ trầm tư quá nhỉ? Có chuyện gì mà trông như người mất hồn thế kia?" Anh Khoa nói, giọng pha chút trêu chọc nhưng đầy vẻ quan tâm.
Minh hơi cúi đầu, bàn tay vẫn nắm chặt chiếc khăn lau bàn. "À... không có gì đâu anh. Em... em chỉ đang suy nghĩ một chút thôi ạ." Cậu nói, giọng nhỏ nhẹ và hơi ngập ngừng.
Anh Khoa mỉm cười nhẹ. "Thôi nào, anh làm ở đây lâu rồi, nhìn là biết ngay mà. Cậu em có chuyện gì cứ nói, biết đâu anh có thể giúp được chút nào đó." Anh Khoa pha cho mình một tách trà gừng nóng, mùi gừng thơm nồng lan tỏa, làm ấm thêm không khí của quán.
Quả thật, khi quán vắng khách, những câu chuyện tâm sự thường dễ dàng được sẻ chia hơn. Sau khi một vài vị khách cuối cùng rời đi, Anh Khoa ngồi xuống một chiếc bàn trống gần quầy, nhấp ngụm trà gừng nóng. Anh vẫn kiên nhẫn chờ đợi Minh. Minh lúc này đã dọn dẹp xong xuôi, cậu đứng tựa vào quầy, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi phố phường đã bắt đầu lên đèn.
Cậu hít một hơi sâu, lấy hết dũng khí. "Anh Khoa này, em... em có một chuyện muốn hỏi anh ạ." Giọng cậu vẫn nhỏ nhẹ, nhưng lần này không còn ngập ngừng nữa, mà là một sự quyết tâm yếu ớt.
Anh Khoa đặt tách trà xuống, nhìn Minh bằng ánh mắt khuyến khích. "Cứ nói đi, Minh. Đừng ngại."
Minh bắt đầu kể, không phải một cách trực tiếp, mà bằng những lời lẽ vòng vo, ẩn ý. Cậu kể về cảm giác của mình khi thấy một người "tốt hơn", một người dường như "hoàn hảo hơn" xuất hiện bên cạnh "người mà cậu thích". Cậu kể về nỗi tự ti của mình, về xuất thân tỉnh lẻ, về sự bỡ ngỡ của cậu trước sự rộng lớn của Hà Nội. Cậu không nhắc đến tên Lê Ngân hay Quang Huy, nhưng Anh Khoa, với sự từng trải của mình, dường như đã hiểu tất cả.
"Em... em cảm thấy mình không đủ tốt, không xứng đáng. Người ta thì tự tin, khéo léo, còn em thì... cứ rụt rè, ngập ngừng mãi." Minh nói, ánh mắt cụp xuống, giọng nói nhỏ dần. "Em sợ... sợ rằng mình sẽ không có cơ hội. Sợ rằng mình sẽ để lỡ mất."
Anh Khoa lắng nghe một cách chăm chú. Anh không ngắt lời Minh, chỉ im lặng nhấp ngụm trà. Khi Minh kết thúc, anh Khoa đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu. Ánh mắt anh điềm tĩnh và đầy thấu hiểu.
"Minh này," Anh Khoa bắt đầu, giọng nói trầm ấm và rõ ràng. "Tình cảm là thứ xuất phát từ trái tim, từ sự chân thành, không phải từ sự so sánh. Cậu không cần phải cố gắng trở thành một người khác để gây ấn tượng với ai đó. Mỗi người đều có giá trị riêng của mình."
Anh Khoa hơi ngừng lại, như để Minh có thời gian thấm thía. "Cậu em là một người chân thành, chăm chỉ, và có một trái tim ấm áp. Đó là những điều không phải ai cũng có được. Và tin anh đi, những giá trị ấy, một người con gái tinh tế sẽ nhận ra thôi."
"Còn về việc tự ti," Anh Khoa nói tiếp, "ai trong chúng ta cũng có những nỗi lo riêng. Nhưng quan trọng là cậu có dám đối mặt với nó hay không. Nếu cậu cứ mãi giấu kín những cảm xúc của mình, cứ mãi lo sợ người khác nghĩ gì, thì làm sao người ta có thể hiểu được cậu?"
Anh Khoa khẽ mỉm cười. "Cứ là cậu, cứ làm những gì cậu tin là đúng. Cứ thể hiện con người thật của mình, bằng những cử chỉ chân thành nhất. Tình yêu không phải là một cuộc chạy đua để xem ai 'tốt' hơn. Nó là sự kết nối giữa hai tâm hồn, là sự thấu hiểu và chấp nhận những điều không hoàn hảo của nhau."
Minh lắng nghe từng lời Anh Khoa nói, ánh mắt dần có thêm tia sáng của sự hiểu ra. Những lời của Anh Khoa không hoa mỹ, không thúc giục, nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm trong lòng cậu. "Cứ là cậu, cứ làm những gì cậu tin là đúng." Câu nói ấy như một liều thuốc an thần cho những nỗi lo lắng của cậu. Anh Khoa không bảo cậu phải làm gì, nhưng lại giúp cậu nhìn nhận lại giá trị của bản thân, và quan trọng hơn, giúp cậu hiểu rằng sự chân thành mới là điều cốt lõi.
Cậu gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như trút bỏ thêm một gánh nặng nữa. "Em hiểu rồi ạ. Cảm ơn anh Khoa." Giọng cậu vẫn nhỏ nhẹ, nhưng lần này lại chất chứa sự biết ơn sâu sắc. Nỗi bối rối vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nhưng đã được thay thế bằng một chút bình yên và một tia hy vọng mới. Cậu biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, cậu đã tìm thấy một hướng đi.
***
Tối muộn, những ánh đèn đường đã thắp sáng rực rỡ, hắt lên những vệt sáng vàng vọt trên nền đường ẩm ướt của Hà Nội. Cái lạnh se sắt của đầu đông càng trở nên rõ rệt hơn khi màn đêm buông xuống, và một làn mưa phùn lất phất bắt đầu giăng mắc, đậu nhẹ trên vòm lá cây, trên mái tóc của những người đi đường. Tiếng xe cộ vẫn ồn ào, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện xen lẫn tiếng rao vặt của những gánh hàng rong còn sót lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của thành phố không ngủ.
Hoàng Minh đứng dưới mái hiên của bến xe buýt gần trường, co ro trong chiếc áo khoác dày cộp. Hơi thở cậu hóa thành làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh buốt. Cậu vừa tan ca ở quán cà phê "Hoa Sữa", và những lời của Anh Khoa vẫn còn văng vẳng bên tai, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn cậu giữa cái rét cắt da của Hà Nội. "Tình cảm phải xuất phát từ sự chân thành, không phải từ sự so sánh." "Cứ là cậu, cứ làm những gì cậu tin là đúng."
Cậu đang chờ chuyến xe buýt cuối cùng về phòng trọ. Bỗng, ánh mắt cậu lướt qua một bóng người quen thuộc đang đứng cách đó không xa. Lê Ngân. Cô ấy đứng một mình dưới làn mưa phùn lất phất, dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô ấy dường như càng trở nên nhỏ bé hơn giữa dòng người hối hả. Mái tóc đen dài của cô ấy hơi ẩm ướt, dính nhẹ vào khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế. Trang phục của cô ấy vẫn là những gam màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng có gu, toát lên vẻ thanh lịch và kín đáo đặc trưng của người Hà Nội. Điều đặc biệt là, cô ấy không có ô. Những hạt mưa phùn li ti bám trên vai áo, trên mái tóc, khiến cô ấy khẽ rụt vai lại vì lạnh.
Một thoáng chần chừ. Sự rụt rè cố hữu lại trỗi dậy trong lòng Minh. Cậu có nên tiến đến không? Liệu cô ấy có thấy phiền không? Hàng ngàn câu hỏi lướt qua tâm trí cậu, khiến đôi chân cậu dường như đóng băng. Nhưng rồi, lời của Đình Nam, lời của Anh Khoa lại vang lên, thúc giục cậu. "Đừng để lỡ rồi lại tiếc." "Cứ là cậu." "Cứ thể hiện con người thật của mình, bằng những cử chỉ chân thành nhất."
Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt xộc thẳng vào lồng ngực. Cậu nắm chặt quai cặp sách, rồi đưa ra quyết định. Đây không phải là lúc để suy nghĩ quá nhiều, mà là lúc để hành động. Dù chỉ là một hành động nhỏ bé, nhưng đó là sự khởi đầu.
Cậu bước đi, những bước chân dè dặt nhưng kiên định, tiến về phía Ngân. Khi còn cách cô ấy vài bước chân, cậu khẽ gọi. "Ngân..." Giọng cậu hơi ngập ngừng, nhưng đủ để lọt vào tai cô ấy giữa tiếng ồn ào của phố xá.
Lê Ngân hơi giật mình. Cô ấy quay đầu lại, đôi mắt sâu và trầm nhìn Minh, ánh mắt có chút ngạc nhiên. Minh có thể thấy rõ những hạt mưa li ti đọng trên hàng mi dài của cô ấy. "À... Minh." Giọng cô ấy nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng cũng có chút bất ngờ.
"Trời bắt đầu mưa rồi, cậu không có ô à?" Minh hỏi, giọng vẫn hơi ngập ngừng, nhưng cậu cố gắng giữ cho mình bình tĩnh.
Ngân khẽ lắc đầu. "À... tớ quên mất. Cứ nghĩ mưa phùn nhỏ thôi nên không mang theo." Cô ấy nói, ánh mắt nhìn ra bầu trời xám xịt đang lất phất mưa.
Minh nhìn cô ấy. Trong ánh đèn đường vàng vọt, khuôn mặt cô ấy càng trở nên thanh tú. Cậu nhớ lời Anh Khoa về sự chân thành. Cậu không cần những lời lẽ hoa mỹ, chỉ cần một cử chỉ đơn giản. Cậu đưa chiếc ô xanh cũ của mình ra, chiếc ô đã cùng cậu đi qua bao nhiêu mùa mưa ở Hà Nội, chiếc ô đã từng bị gió lật trong lần đầu tiên cậu gặp cô ấy. Cậu khẽ mở chiếc ô ra, tạo thành một vòm che nhỏ giữa làn mưa phùn.
"Vậy... cậu có muốn... trú chung không?" Minh nói, ngập ngừng đưa chiếc ô về phía Ngân. "Chờ xe buýt cùng tớ."
Lê Ngân nhìn chiếc ô xanh cũ, rồi lại nhìn Minh. Đôi mắt sâu của cô ấy ánh lên một vẻ ngạc nhiên rất nhẹ, rồi một nụ cười mỉm thoáng qua trên môi. Nụ cười ấy rất nhẹ, chỉ như một làn gió thoảng, nhưng đủ để khiến trái tim Minh khẽ rung lên. "Cảm ơn Minh." Giọng cô ấy vẫn nhẹ nhàng, nhưng lần này không còn sự thờ ơ thường thấy, mà là một chút ấm áp, một chút chấp nhận.
Minh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cậu đứng dịch lại gần Ngân, che cho cả hai dưới chiếc ô xanh cũ. Mùi mưa phùn, mùi khói xe, bụi đường hòa lẫn vào nhau, nhưng dưới vòm ô nhỏ bé này, mọi thứ dường như trở nên bình yên hơn. Cái lạnh se của Hà Nội vẫn còn đó, nhưng Minh lại cảm thấy một hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực. Đó là hơi ấm từ lời nói của Ngân, từ sự chấp nhận của cô ấy, và từ chính cử chỉ mà cậu đã dũng cảm thực hiện.
Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Nhưng có lẽ, những bước chân nhỏ bé và dè dặt này, dưới một chiếc ô xanh cũ kỹ giữa làn mưa phùn đầu đông, lại là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình mà những "điều chưa nói" sẽ dần được bộc lộ, một hành trình mà sự chân thành sẽ dẫn lối. Minh nhìn Lê Ngân, cô ấy cũng đang nhìn về phía trước, ánh mắt trầm tĩnh nhưng không còn xa xăm như trước. Khoảng cách giữa họ, dưới vòm ô nhỏ bé, dường như đã được rút ngắn đi một chút, không phải bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng một cử chỉ chân thành, một khoảnh khắc ấm áp giữa lòng Hà Nội đang lất phất mưa phùn.