Cái lạnh se của Hà Nội vẫn còn đó, luồn lách qua từng khe hở của vòm ô xanh cũ kỹ, khẽ chạm vào da thịt. Nhưng dưới vòm che nhỏ bé ấy, Hoàng Minh lại cảm thấy một hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực, không phải từ nhiệt độ, mà từ một cảm giác lạ lẫm của sự gần gũi. Hơi ấm ấy đến từ lời nói nhẹ nhàng của Lê Ngân, từ cái nụ cười mỉm thoáng qua trên môi cô ấy, và từ chính cử chỉ mà cậu đã dũng cảm thực hiện. Chiếc ô, vốn là vật che mưa đơn thuần, giờ đây lại trở thành một không gian riêng tư nhỏ bé, tách biệt họ khỏi dòng người hối hả và màn mưa phùn đang giăng mắc khắp phố phường.
Minh đứng sát Ngân hơn một chút, đủ để chiếc ô có thể che chắn hoàn toàn cho cô khỏi những hạt mưa li ti đang tìm cách len lỏi. Cậu có thể cảm nhận được mùi hương thoảng nhẹ từ mái tóc ẩm ướt của Ngân, một mùi hương thanh khiết, không quá nồng, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi nước của cơn mưa. Cậu nhìn sang, thấy Ngân không hề né tránh. Cô ấy vẫn giữ nguyên vị trí, dáng người mảnh mai đứng thẳng, ánh mắt trầm tĩnh nhìn ra con đường ướt át phía trước. Những chiếc xe máy, xe đạp lướt qua, ánh đèn pha hắt lên mặt đường bóng loáng, tạo thành những vệt sáng dài rồi vụt tắt. Hà Nội về đêm, dưới cơn mưa phùn, mang một vẻ đẹp trầm mặc, tĩnh lặng đến lạ lùng, như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng những gam màu xám và trắng.
Tim Minh vẫn còn đập nhẹ trong lồng ngực. Cậu biết sự chủ động vừa rồi của mình là một bước tiến lớn, vượt ra khỏi giới hạn của sự rụt rè cố hữu. Lời khuyên của Đình Nam, của Anh Khoa vẫn văng vẳng bên tai, thôi thúc cậu. "Cứ là cậu." "Cứ thể hiện con người thật của mình, bằng những cử chỉ chân thành nhất." Cậu đã làm được. Dù chỉ là một cử chỉ nhỏ, nhưng nó đã mang lại một cảm giác nhẹ nhõm, một niềm hy vọng chớm nở. Cậu nhìn chiếc ô cũ, tự nhủ rằng nó đã từng bị gió lật trong lần đầu tiên cậu gặp cô ấy, và giờ đây, nó lại đang che chở cho cả hai dưới một vòm trời mưa khác. Một sự trùng hợp đến kỳ lạ, hay là định mệnh? Cậu không biết, nhưng cậu cảm thấy một sự kết nối vô hình nào đó giữa cậu và Ngân, giữa cậu và thành phố này.
Mưa vẫn chưa tạnh. Những hạt mưa phùn vẫn tí tách rơi trên tán ô, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, đều đều. Tiếng còi xe buýt từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng ồn ào của phố xá, tiếng rao vặt của một bà hàng rong đang cố gắng bán nốt vài bó hoa cuối cùng bên kia đường. Mùi khói xe, bụi đường và hơi xăng dầu vẫn vương vất trong không khí, nhưng dưới vòm ô, mọi thứ dường như được lọc đi, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và hơi thở của cơn mưa.
Minh khẽ hắng giọng, cố gắng xua đi sự ngập ngừng trong lòng. "Mưa vẫn chưa tạnh nhỉ?" Cậu nói, giọng nhỏ, hơi rụt rè, nhưng đủ để Ngân nghe thấy. Cậu muốn kéo dài khoảnh khắc này, muốn tìm một lý do để tiếp tục cuộc trò chuyện, dù chỉ là những câu nói bâng quơ về thời tiết.
Ngân quay đầu lại nhìn Minh, đôi mắt sâu và trầm của cô ấy ánh lên một vẻ suy tư. Cô ấy nhìn thẳng vào mắt cậu, khiến Minh hơi giật mình, nhưng cậu cố gắng giữ bình tĩnh. "Ừ." Ngân đáp, giọng cô ấy vẫn nhẹ nhàng, ngắn gọn, nhưng lần này không còn vẻ lạnh lùng hay thờ ơ thường thấy. Trong đôi mắt cô ấy, Minh thấy một chút gì đó khác lạ, một chút tò mò, một chút suy tư, và cả một chút ấm áp rất nhẹ. Khóe môi cô ấy khẽ cong lên một lần nữa, một nụ cười mỉm thanh thoát, như một đóa hoa hé nở trong mưa.
Lê Ngân không thể phủ nhận sự ngạc nhiên của mình trước hành động của Hoàng Minh. Từ trước đến nay, cậu ấy luôn là một chàng trai rụt rè, có phần nhút nhát, đặc biệt là khi đứng trước cô. Những lần gặp gỡ trước đây, dù có chung đường, chung xe buýt, Minh cũng chỉ dám giữ một khoảng cách nhất định, những câu chào hỏi luôn cụt ngủn và đôi mắt thì thường lảng tránh. Nhưng hôm nay, cậu ấy đã chủ động bước tới, chủ động đưa ô, chủ động che cho cô khỏi cơn mưa. Một sự thay đổi nhỏ, nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao.
Cô nhìn chiếc ô xanh cũ kỹ, nó không phải là loại ô thời trang hay đắt tiền, nhưng lại được giữ gìn cẩn thận. Trên vải dù có vài vết ố mờ của thời gian, nhưng nó vẫn vững chãi, che chắn cho hai người khỏi những hạt mưa phùn. Ngân khẽ nghiêng đầu, để vai mình chạm nhẹ vào vai Minh. Đó là một cử chỉ vô thức, một phản ứng tự nhiên trước sự gần gũi và hơi ấm mà cậu mang lại. Cô không biết tại sao mình lại làm vậy, chỉ là cảm thấy một sự thoải mái lạ lùng khi ở cạnh cậu lúc này.
Hà Nội trong mưa, đối với Ngân, luôn mang một vẻ đẹp riêng. Nó yên tĩnh hơn, trầm mặc hơn, và dường như mọi thứ đều chậm lại. Cô thích cảm giác được đi bộ dưới mưa phùn, ngắm nhìn những con phố ướt át lấp lánh ánh đèn. Nhưng hôm nay, được đứng dưới cùng một vòm ô với Hoàng Minh, cảm giác ấy lại càng trở nên đặc biệt hơn. Một cảm giác bình yên, an toàn, và có chút gì đó rất mới mẻ, rất dịu dàng.
Cô thầm nghĩ về Minh. Cậu ấy không giống những chàng trai khác mà cô từng gặp. Cậu ấy không khoa trương, không nói những lời hoa mỹ, nhưng lại có một sự chân thành rất riêng, một sự chân thành mà cô cảm nhận được qua từng cử chỉ nhỏ nhặt. Từ lần cậu ấy nhặt giúp cô chiếc khăn rơi trên xe buýt, đến lần cậu ấy đưa cho cô một gói kẹo gừng khi thấy cô ho trong thư viện. Tất cả đều là những hành động nhỏ, không phô trương, nhưng lại đọng lại trong tâm trí cô. Và hôm nay, chiếc ô xanh này, cũng là một trong số đó.
Ngân cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi cái lạnh của cơn mưa phùn. Cô vẫn nhìn ra bầu trời xám xịt, nhưng khóe môi thì khẽ cong lên. Có lẽ, cậu bạn tỉnh lẻ rụt rè này, không hề đơn giản như vẻ ngoài của cậu ấy. Có lẽ, cậu ấy đang dần bộc lộ một khía cạnh khác, một khía cạnh mà cô chưa từng thấy ở cậu. Và điều đó, khiến cô có chút tò mò.
Chiếc xe buýt số 07 dừng lại ở bến. Cửa xe mở ra, một dòng người hối hả ùa xuống, rồi lại một dòng người khác chen chúc ùa lên. Tiếng động cơ xe nổ lạch bạch, tiếng phanh ken két, và tiếng còi xe inh ỏi hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của phố thị. Hoàng Minh, từ trước đến nay, luôn cảm thấy bối rối và có phần sợ hãi trước sự xô đẩy của đám đông. Cậu là chàng trai tỉnh lẻ, quen với sự yên bình, vắng vẻ của quê hương, nên mỗi lần đối mặt với cảnh chen lấn trên xe buýt, cậu lại cảm thấy khó chịu.
Nhưng hôm nay thì khác. Cậu nhìn Lê Ngân đứng bên cạnh mình, dáng người mảnh mai của cô ấy dường như càng trở nên nhỏ bé hơn giữa dòng người đang vội vã chen lên xe. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Minh. Cậu không thể để cô ấy bị xô đẩy như vậy được. Lời khuyên của Anh Khoa lại vang lên: "Hãy là chính mình, thể hiện sự chân thành bằng những cử chỉ từ tốn." Và sự chân thành lúc này, chính là bảo vệ cô ấy.
Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí luồn qua kẽ răng. Cậu khẽ đặt tay sau lưng Ngân, một cử chỉ nhẹ nhàng, gần như vô thức, nhưng đầy sự quan tâm. Bàn tay cậu hơi run nhẹ, nhưng cậu cố gắng giữ cho nó vững vàng. "Cậu đi trước đi." Cậu nói nhỏ, đủ để Ngân nghe thấy, rồi khẽ đẩy cô ấy về phía cửa xe, che chắn cho cô khỏi đám đông đang chen lấn.
Lê Ngân hơi giật mình khi cảm nhận bàn tay ấm áp của Minh đặt nhẹ sau lưng mình. Cô ấy quay đầu lại nhìn cậu, ánh mắt có chút ngạc nhiên. Cử chỉ này của Minh hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Cô đã quen với việc tự mình đối mặt với những cảnh chen lấn trên xe buýt, quen với việc tự mình xoay sở trong mọi tình huống. Nhưng bàn tay của Minh, dù chỉ là một cái chạm nhẹ, lại mang đến một cảm giác được che chở, được bảo vệ mà cô hiếm khi nhận được.
"Cảm ơn." Ngân khẽ nói, giọng cô ấy rất nhỏ, gần như chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng đủ để Minh nghe thấy. Trong lời cảm ơn ấy, không còn sự ngập ngừng hay khách sáo, mà là một chút gì đó rất chân thành, rất dịu dàng. Cô ấy bước lên xe, Minh cũng theo sau, vẫn giữ tay ở lưng cô, che chắn cho cô qua khỏi đám đông.
Họ tìm được hai chỗ ngồi cạnh nhau, gần cửa sổ. Minh cẩn thận gập chiếc ô xanh cũ lại, những giọt nước mưa còn đọng lại trên vải dù cũ kỹ tí tách rơi xuống sàn xe. Cậu đặt chiếc ô xuống dưới chân, rồi quay sang nhìn Ngân. Cô ấy đã ngồi yên vị, ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con phố ướt át đang lùi dần về phía sau.
Minh cảm thấy một niềm vui sướng nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng. Cậu đã làm được. Cậu đã thể hiện sự quan tâm của mình một cách chân thành, và Ngân đã chấp nhận nó. Cậu nhìn cô ấy, thấy mái tóc đen dài của cô ấy hơi ẩm ướt, dính nhẹ vào khuôn mặt trái xoan thanh tú. Trang phục của cô ấy vẫn là những gam màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng có gu, toát lên vẻ thanh lịch và kín đáo đặc trưng của người Hà Nội.
Cậu nhớ lại những lời của Đình Nam: "Cứ là chính mình, Minh ạ. Tình cảm nó xuất phát từ trái tim thì không cần phải tô vẽ." Và Anh Khoa đã nói: "Sự chân thành mới là thứ chạm đến trái tim người khác." Cậu đã tin vào điều đó, và hôm nay, cậu đã thấy kết quả.
Xe buýt lăn bánh qua những con phố lấp lánh ánh đèn. Tiếng động cơ xe ồn ào nhưng đều đều, tiếng người nói chuyện thì thầm ở phía cuối xe, và cả tiếng nhạc phát ra từ tai nghe của một cô gái trẻ ngồi đối diện. Tất cả tạo nên một bản hòa âm quen thuộc của xe buýt Hà Nội. Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa vẫn lướt trên kính xe, tạo thành những vệt dài mờ ảo. Cậu cảm nhận được hơi ấm từ Ngân ngồi bên cạnh, một hơi ấm dịu dàng, không quá nồng nhiệt, nhưng đủ để xua đi cái lạnh của đêm đông.
Cậu quay sang nhìn Ngân. Cô ấy vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nhiều suy nghĩ. Ánh đèn đường hắt vào khuôn mặt cô ấy, tạo nên những bóng đổ nhẹ nhàng, khiến cô ấy càng trở nên cuốn hút. Minh thu hết dũng khí. Cậu muốn nói chuyện với cô ấy, muốn tìm hiểu thêm về cô ấy, muốn kéo gần khoảng cách giữa hai người. Cậu nhớ lời Anh Khoa đã nói, rằng đôi khi, một câu hỏi đơn giản, chân thành cũng có thể mở ra một cuộc trò chuyện.
"Ngân này," Minh khẽ gọi, giọng cậu dịu dàng, pha chút ngập ngừng. "Em có thích những ngày mưa thế này không?"
Lê Ngân hơi giật mình. Cô ấy quay sang nhìn Minh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ ngạc nhiên. Cô không ngờ Minh lại chủ động bắt chuyện với mình, và lại là một câu hỏi mang tính cá nhân như vậy. Từ trước đến nay, những cuộc trò chuyện giữa hai người thường chỉ xoay quanh chuyện học hành, xe buýt, hoặc những điều khách sáo. Nhưng câu hỏi của Minh, lại chạm đến một phần cảm xúc của cô.
Cô nhìn Minh, thấy đôi mắt cậu ấy đầy hy vọng và một chút lo lắng. Cậu ấy vẫn là chàng trai rụt rè ấy, nhưng trong sâu thẳm, có một sự chân thành không thể che giấu. Ngân khẽ mỉm cười. "Có." Cô đáp, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng lần này có một chút gì đó rất khác, một chút gì đó rất riêng tư. "Mưa làm Hà Nội yên tĩnh hơn. Mọi thứ dường như chậm lại. Em thích cảm giác đó."
Minh lắng nghe từng lời Ngân nói, cảm thấy một niềm vui sướng lan tỏa trong lòng. Đây là lần đầu tiên Ngân chia sẻ một điều gì đó về cảm xúc cá nhân của cô ấy với cậu. Cậu cảm thấy như cánh cửa đến thế giới nội tâm của cô ấy đang hé mở một chút. Cậu nhìn cô, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Anh cũng nghĩ vậy." Cậu nói, giọng chân thành. "Ở quê anh, mưa thường to và dữ dội hơn nhiều. Còn ở Hà Nội, mưa phùn cứ giăng mắc nhẹ nhàng, không ào ạt, nhưng dai dẳng. Nó có một vẻ đẹp riêng."
Ngân nhìn Minh, đôi mắt cô ấy ánh lên vẻ tò mò. "Anh thì sao?" Cô hỏi, giọng cô ấy khẽ hơn một chút, như một lời thì thầm. "Anh có thích những ngày mưa thế này không?"
Câu hỏi của Ngân khiến Minh hơi bất ngờ. Đây là lần đầu tiên cô ấy chủ động hỏi lại cậu một câu hỏi mang tính cá nhân như vậy. Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy một niềm vui sướng trào dâng, pha lẫn chút bối rối. Cậu nhận ra rằng, Ngân đang dần mở lòng hơn, đang dần chấp nhận sự hiện diện của cậu trong cuộc sống của cô ấy.
Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, những giọt mưa vẫn tí tách rơi trên kính xe. Cậu nhớ lại những ngày mưa ở quê, những cơn mưa xối xả trút xuống mái nhà, làm ngập lối đi. Cậu nhớ mùi đất ẩm, mùi rơm rạ mục nát, và cả tiếng ếch nhái kêu vang sau mưa. Rồi cậu lại nghĩ đến Hà Nội, đến những cơn mưa phùn lất phất, cái rét cắt da đầu đông, và cả mùi hoa sữa nồng nàn mỗi độ thu về.
"Anh cũng thích." Minh nói, quay sang nhìn Ngân, ánh mắt cậu đầy sự chân thành. "Thích cái cảm giác mọi thứ chậm lại, thích cái vẻ trầm mặc của Hà Nội khi mưa. Đặc biệt là những ngày mưa phùn se lạnh thế này. Nó khiến người ta muốn tìm một nơi ấm áp để trú ẩn, muốn được ở gần những người mình quan tâm." Cậu nói đến đây thì hơi ngập ngừng, đôi mắt khẽ lảng tránh, nhưng rồi lại nhìn thẳng vào Ngân, như muốn truyền tải một điều gì đó mà cậu chưa dám nói ra thành lời.
Ngân lắng nghe Minh nói, đôi mắt cô ấy vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, có một sự rung động rất nhẹ. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của Minh, và cả cái ý tứ ẩn chứa trong câu nói cuối cùng của cậu. Cô không biết nên đáp lại thế nào, chỉ khẽ gật đầu, môi mỉm cười nhẹ.
Chiếc xe buýt vẫn tiếp tục lăn bánh, đưa họ qua những con phố quen thuộc. Mưa phùn vẫn giăng mắc, nhưng dưới vòm ô nhỏ bé, trong không gian ấm áp của xe buýt, khoảng cách giữa Hoàng Minh và Lê Ngân dường như đã được rút ngắn đi một chút. Không phải bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng những cử chỉ chân thành, những chia sẻ giản dị, và một câu hỏi đầy ẩn ý. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn đó, nhưng trong lồng ngực của cả hai, một hơi ấm lạ lùng đang dần len lỏi, báo hiệu cho những điều chưa nói, những cảm xúc đang chớm nở, dưới cùng một vòm mưa.