Chiếc xe buýt chầm chậm lăn bánh qua những con phố ướt át, rồi dừng lại ở trạm gần cổng trường Đại học Ngoại Thương. Hoàng Minh và Lê Ngân cùng bước xuống, hơi thở của cả hai phả ra thành làn khói mỏng trong không khí se lạnh. Trận mưa phùn dai dẳng của đêm qua dường như đã ngớt hẳn, chỉ còn lại những vũng nước lấp loáng phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm. Trên nền trời xám đục, một vệt nắng yếu ớt vừa kịp len lỏi, hứa hẹn một ngày tạnh ráo hơn. Hoàng Minh vẫn cầm chiếc ô xanh, giờ đã khô ráo và gấp gọn gàng, trong tay. Cậu cứ thế bước đi cạnh Ngân, giữa dòng người hối hả đổ vào cổng trường.
Hà Nội sau mưa mang một vẻ trầm mặc rất riêng. Lá cây trên vỉa hè vẫn còn đọng những hạt nước li ti, lấp lánh như pha lê. Gió heo may đầu đông thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm và chút hương đất nồng nàn. Khuôn viên trường Đại học Ngoại Thương hiện ra với vẻ hiện đại và rộng lớn, khác hẳn những ngôi trường cấp ba cũ kỹ mà Minh từng biết. Những tòa nhà cao tầng với nhiều ô cửa kính sáng loáng, những con đường lát gạch sạch sẽ, và những hàng cây xanh mướt đang chuyển mình theo mùa. Tiếng chuông báo hiệu giờ học sắp bắt đầu vang lên từ xa, hòa cùng tiếng sinh viên ríu rít trò chuyện, tiếng xe cộ từ đường lớn vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đại học.
Minh cố gắng đi chậm lại một chút, để duy trì khoảng cách vừa đủ với Ngân. Cậu không muốn quá vồ vập, nhưng cũng không muốn để cô đi xa khỏi tầm mắt. Ngân vẫn giữ dáng vẻ thanh thoát, bước chân nhẹ nhàng trên con đường lát gạch. Cô mặc chiếc áo khoác dạ màu ghi, ôm sát dáng người mảnh mai, cùng chiếc khăn len mỏng quàng hờ quanh cổ. Mái tóc đen dài của cô đôi khi khẽ bay bay trong gió, để lộ vành tai nhỏ xinh. Minh vẫn len lén nhìn cô, cảm thấy một sự bình yên lạ lùng khi được bước đi cạnh cô như thế này, trong một buổi sáng Hà Nội vừa tạnh mưa.
Bỗng, Ngân khẽ dừng lại, ánh mắt cô hướng về một góc sân trường. Ở đó, một hàng cây bàng đang vào mùa trút lá. Những chiếc lá đỏ úa, vàng tươi chao nghiêng trong gió, rồi nhẹ nhàng lìa cành, trải một thảm màu rực rỡ dưới gốc. Ngân nhìn ngắm khung cảnh ấy, đôi mắt sâu thẳm của cô ánh lên một vẻ đẹp tinh tế, như đang thưởng thức một bức tranh.
Minh cũng dừng lại theo cô, ánh mắt cậu dõi theo hướng nhìn của Ngân. Cậu chợt nhớ lại câu nói của Ngân trên xe buýt tối qua, về việc cô ấy thích những ngày mưa vì nó làm Hà Nội yên tĩnh hơn, mọi thứ chậm lại. Cậu cảm thấy một sự tò mò và thấu hiểu len lỏi.
"Ngân thích khung cảnh này à?" Minh khẽ hỏi, giọng cậu vẫn nhỏ nhẹ, nhưng không còn quá ngập ngừng như trước. Cậu đang cố gắng thể hiện sự chủ động của mình, từng chút một.
Ngân quay sang nhìn cậu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. "Ừm," cô đáp, giọng cô vẫn trầm tĩnh, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự ấm áp nho nhỏ. "Nó có một vẻ đẹp rất riêng, không phải ai cũng để ý."
Minh lắng nghe, cảm thấy trái tim mình rung động khe khẽ. Cô ấy thật đặc biệt. Không phải ai cũng dừng lại để ngắm một hàng cây rụng lá giữa sân trường đông đúc. Không phải ai cũng tìm thấy vẻ đẹp trong những điều giản dị, tưởng chừng như vô nghĩa. Minh, với bản tính vốn rụt rè và thường xuyên bận tâm đến những mục tiêu lớn lao hơn, giờ đây lại thấy mình bị cuốn hút bởi chính sự tinh tế, chậm rãi của Ngân.
"Anh thấy em rất hay để ý những điều nhỏ bé như vậy," Minh nói, ánh mắt cậu chân thành, có chút ngạc nhiên. "Những thứ mà nhiều người khác có thể bỏ qua." Cậu nhớ lại những lần Ngân từng chỉ cho cậu một bông hoa dại ven đường, hay một bức tường cũ kỹ với lớp rêu phong bám đầy, và kể cho cậu nghe về vẻ đẹp của chúng. Những điều mà Minh, chàng trai tỉnh lẻ, trước đây chưa bao giờ để tâm. Giờ đây, cậu bắt đầu nhìn Hà Nội bằng một con mắt khác, một con mắt có sự dẫn lối của Lê Ngân.
Ngân không nói gì, nhưng nụ cười trên môi cô ấy rõ hơn một chút, và ánh mắt cô ấy có vẻ hơi bối rối, như thể không quen với việc có người chú ý đến những điều nhỏ bé trong tâm hồn mình. Cô ấy lại quay nhìn hàng cây bàng, nhưng Minh biết, sự chú ý của cô ấy giờ đây không hoàn toàn ở đó. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Minh. Cậu nhận ra rằng, những cử chỉ chủ động nhỏ bé của cậu, những câu hỏi chân thành, đang thực sự chạm đến cô ấy. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn đó, nhưng trong khoảnh khắc này, một hơi ấm lạ lùng lại len lỏi, kết nối hai tâm hồn đang chậm rãi tìm hiểu nhau.
Họ tiếp tục bước đi, không gian giữa hai người lại chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng đó không còn là sự tĩnh lặng xa cách mà là một sự yên bình, gắn kết. Tiếng chuông báo giờ học lại vang lên lần nữa, giục giã. Họ cùng rẽ vào một tòa nhà lớn, nơi có lớp học của cả hai. Minh vẫn đi chậm lại, để Ngân bước vào trước, rồi cậu mới theo sau. Chiếc ô xanh đã được cất gọn vào ba lô của Minh, nhưng hình ảnh của nó, cùng với những khoảnh khắc sẻ chia dưới vòm mưa đêm qua, vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cậu.
***
Buổi chiều cùng ngày, một cơn gió heo may đầu đông thổi qua những con phố Hà Nội, mang theo cái lạnh tê tái và mùi ẩm của đất. Bầu trời vẫn xám xịt, nhưng không mưa, chỉ có những chiếc lá vàng úa của cây cổ thụ chao nghiêng rồi lìa cành, rơi lả tả trên vỉa hè. Lê Ngân ngồi trong quán Cà phê "Hoa Sữa", tay khẽ khuấy đều ly cà phê sữa nóng hổi. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao, cùng với nhạc acoustic nhẹ nhàng, tạo nên một không gian ấm cúng, thư thái, xua đi phần nào cái lạnh bên ngoài. Quán cà phê, vốn là một ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mang một vẻ đẹp hoài cổ với tường sơn xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính và những giá sách đầy ắp. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện cùng mùi bánh ngọt mới ra lò, khiến tâm hồn người ta dễ chịu đến lạ.
Đối diện Ngân, Mai Chi đang chăm chú nhìn cô bạn thân, đôi mắt sắc sảo của cô ấy như đang "đọc vị" từng suy nghĩ ẩn sâu trong tâm trí Ngân. Mai Chi, với mái tóc ngắn cá tính và phong cách ăn mặc năng động, luôn là người thẳng thắn và tinh ý nhất trong số bạn bè của Ngân.
Ngân có vẻ trầm tư hơn mọi khi. Cô không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng nhấp một ngụm cà phê, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng vẫn đang lướt đi trong gió. Dáng vẻ mảnh mai của cô, cùng với chiếc khăn len màu be quàng hờ, càng làm cô trông như một bức tranh tĩnh vật giữa khung cảnh Hà Nội ảm đạm.
"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi phá vỡ sự im lặng, giọng cô ấy tự nhiên và có chút trêu chọc. "Trông cứ thơ thẩn như người mất hồn ấy."
Ngân khẽ giật mình, ánh mắt cô quay về phía Mai Chi, nhưng vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có. Cô mím môi một chút, rồi khẽ lắc đầu. "Không có gì," cô đáp, giọng nhẹ nhàng. "Chỉ là... Minh có vẻ hơi khác một chút."
Mai Chi nhướn mày, nụ cười tinh quái nở trên môi. "À, Hoàng Minh à? Khác như nào? Lãng mạn hơn à?" Mai Chi biết Ngân là người kín đáo, ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng cô cũng đủ tinh tế để nhận ra những rung động nhỏ nhất trong cô bạn thân. Cô đã để ý thấy sự thay đổi nhỏ trong cách Ngân nhắc đến Minh gần đây.
Ngân hơi lảng tránh ánh mắt của Mai Chi, cô lại đưa ly cà phê lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Khóe môi cô hơi cong lên một cách vô thức, một nụ cười rất khẽ mà ngay cả Ngân cũng không nhận ra mình đang cười. "Chỉ là... anh ấy để ý những thứ mà người khác thường bỏ qua," cô nói, giọng cô ấy khẽ hơn một chút, như đang tự nói với chính mình.
Mai Chi không nói thêm, chỉ mỉm cười đầy ẩn ý. Cô biết Ngân đang dần mở lòng. Cô biết Ngân đang có những rung động đầu tiên. Ngân vốn là một cô gái Hà Nội gốc, luôn giữ cho mình một khoảng cách nhất định với mọi người, đặc biệt là trong chuyện tình cảm. Cô ấy thanh lịch, kín đáo, và có chút lạnh lùng. Để một người như Ngân phải suy nghĩ và nhận xét về một ai đó như vậy, chắc chắn người đó phải có điều gì thật đặc biệt.
Mai Chi nhìn Ngân, nhìn cách cô ấy gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn theo một nhịp điệu không rõ ràng, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, dõi theo những chiếc lá vàng đang rơi. Cô hiểu rằng, Ngân đang vật lộn với chính bản thân mình, giữa bản tính khép kín và những cảm xúc mới chớm nở. Ngân sợ mất đi sự tự chủ, sợ phải mở lòng và đối diện với những điều chưa xác định. Nhưng đồng thời, cô cũng không thể phủ nhận sự ấm áp và tinh tế mà Hoàng Minh mang lại.
Mai Chi biết, cô không cần phải hỏi thêm. Sự thay đổi trong ánh mắt, trong giọng điệu của Ngân đã nói lên tất cả. Mùi cà phê thơm lừng, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, và cái lạnh của gió heo may bên ngoài cứ thế bao trùm lấy không gian. Trong lòng Ngân, một hạt mầm cảm xúc đang dần nảy nở, được tưới tắm bởi sự quan tâm chân thành và tinh tế của Minh. Cô vẫn trầm tĩnh, vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, nhưng sâu thẳm bên trong, một thế giới nhỏ bé đang bắt đầu chuyển động.
***
Khi màn đêm buông xuống, Hà Nội chìm vào cái lạnh cắt da thịt của một đêm đông thực sự. Gió thổi mạnh hơn, lùa qua những con ngõ nhỏ, mang theo hơi sương và mùi lá khô ẩm. Trong căn phòng trọ nhỏ bé trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ kỹ, Hoàng Minh ngồi bên bàn học, ánh đèn vàng hiu hắt từ chiếc đèn bàn chiếu rọi lên cuốn sổ tay bí mật của cậu. Căn phòng chật chội, có chút ẩm thấp, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm cúng lạ thường, được bao bọc bởi sự tĩnh lặng hiếm hoi sau một ngày dài ồn ào. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận vọng lại khe khẽ, tiếng xe cộ từ con ngõ dưới nhà cũng đã thưa dần.
Minh đặt bút xuống, ngắm nhìn những dòng chữ cậu vừa viết. Chúng là những ghi chép vụn vặt về một ngày đã qua, về những cảm xúc nhỏ bé nhưng ý nghĩa. Ánh mắt cậu dừng lại ở chiếc ô xanh cũ, đang được phơi khô ở góc phòng, dựa vào bức tường đã ngả màu. Chiếc ô ấy, giờ đây, không chỉ là một vật dụng che mưa, mà còn là một kỷ vật, một biểu tượng cho sự gần gũi vừa chớm nở giữa cậu và Ngân.
Cậu nhớ lại nụ cười nhẹ của Ngân trên xe buýt, nhớ ánh mắt cô ấy khi nhìn hàng cây rụng lá ở sân trường. Những khoảnh khắc ấy, tuy nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh xua đi cái rét ngọt của Hà Nội, sưởi ấm trái tim vốn thường xuyên chất chứa nỗi lo lắng và sự tự ti của Minh. Cậu, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn, luôn mang trong mình khát vọng vươn lên nhưng cũng không ít nỗi lo hòa nhập. Cậu vẫn còn tự ti về xuất thân, về những khác biệt so với cô gái Hà Nội gốc tinh tế như Ngân. Nhưng niềm vui, sự hy vọng từ những tương tác với Ngân đang dần giúp cậu vượt qua những rào cản vô hình ấy.
"Có lẽ," Minh lẩm bẩm, giọng cậu khẽ khàng, gần như là một lời thì thầm. "Mình không cần phải là ai khác. Chỉ cần là mình, và chân thành." Cậu nhớ lại lời khuyên của Anh Khoa, người anh đáng tin cậy đã nói với cậu rằng, đôi khi, sự chân thành lại là chìa khóa mở cánh cửa đến trái tim người khác, không cần phải là những lời nói hoa mỹ hay những hành động phô trương.
Minh khẽ mỉm cười. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Cái cảm giác vui vẻ khi được chia sẻ một khoảnh khắc nhỏ bé với Ngân, khi thấy cô ấy khẽ mở lòng, thật sự rất đáng giá. Cậu nhận ra rằng, dù Ngân vẫn còn trầm tĩnh và đôi khi có chút lạnh lùng, nhưng sâu thẳm bên trong, cô ấy là một người tinh tế, biết trân trọng những điều giản dị và chân thật.
Cậu cầm bút lên lần nữa, viết thêm một vài câu vào cuốn sổ. "Hà Nội hôm nay vẫn rét ngọt, nhưng lòng lại ấm lạ. Có lẽ, hơi ấm không đến từ nhiệt độ, mà đến từ những ánh mắt, những câu nói, và cả những điều chưa nói."
Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm Hà Nội đã bao trùm hoàn toàn. Gió vẫn thổi, mang theo những âm thanh mơ hồ từ xa. Cậu biết rằng, con đường để kéo gần khoảng cách với Ngân còn rất dài, và sẽ có nhiều chông gai. Sẽ có những lúc cậu lại chùn bước, lại bối rối. Nhưng những khoảnh khắc như hôm nay, những dấu hiệu nhỏ bé từ Ngân, đã tiếp thêm cho cậu động lực để tiếp tục. Cậu quyết tâm sẽ tiếp tục tìm cách để gần gũi cô hơn, theo cách riêng của mình, một cách chân thành và từ tốn.
Dưới ánh đèn vàng yếu ớt, Hoàng Minh gập cuốn sổ lại. Chiếc ô xanh vẫn nằm đó, yên lặng, như một người bạn đồng hành thầm lặng. Đêm Hà Nội lạnh lẽo, nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa hy vọng bé nhỏ đang nhen nhóm, sưởi ấm tâm hồn chàng trai trẻ. Cậu tin rằng, những điều chưa nói, những cảm xúc đang chớm nở, sẽ có một ngày được bày tỏ, chậm rãi và chân thành, như chính cái cách Hà Nội vẫn luôn sống, không vội được đâu.