Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 50

Mùi Hương Thầm Lặng Giữa Đông

3686 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc hơn xung đột nội tâm của Hoàng Minh sau sự xuất hiện của Quang Huy, đặc biệt là cảm giác tự ti và mong muốn rút ngắn khoảng cách với Lê Ngân.,Giới thiệu nhân vật Chị Lan (shopkeeper) một cách tự nhiên và có ý nghĩa, sử dụng cô như một nguồn cảm hứng hoặc chất xúc tác cho Hoàng Minh.,Hoàng Minh thực hiện một hành động chủ động, tinh tế để kết nối với Lê Ngân, thể hiện sự chân thành và tình cảm của mình một cách không lời.,Lê Ngân bắt đầu có những suy tư nội tâm rõ ràng hơn về Hoàng Minh và những cử chỉ của anh, cho thấy cô đang dần mở lòng.,Duy trì không khí trầm lắng, lãng mạn của Hà Nội đầu đông, dùng mùi hoa sữa làm biểu tượng cho sự chớm nở của tình cảm.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Chị Lan
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Màn đêm Hà Nội đã bao trùm lấy thành phố như một tấm voan đen khổng lồ, thêu dệt bởi ánh đèn đường vàng vọt và những vệt sáng lướt qua của xe cộ. Cái lạnh cuối đông len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo hơi ẩm và mùi đất nồng nồng sau một ngày không mưa. Hoàng Minh trở về phòng trọ Gác Mái, nơi ánh đèn vàng hắt hiu từ chiếc bóng điện cũ kỹ treo trên trần nhà càng làm căn phòng thêm vẻ cô quạnh. Cậu khẽ khàng đóng cánh cửa gỗ ọp ẹp, tiếng kẽo kẹt như một lời than thở kéo dài trong không gian tĩnh mịch.

Căn phòng nhỏ trên tầng cao nhất của dãy nhà trọ cũ kỹ, nhìn ra con ngõ hẹp hun hút, luôn mang một vẻ ẩm thấp, dù đã được dọn dẹp gọn gàng. Mùi ẩm mốc của tường cũ, mùi giấy sách vở đã ngả vàng, và thoang thoảng mùi mì gói còn vương vất từ bữa tối vội vàng của ai đó ở phòng bên cạnh, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ mùi đặc trưng mà Minh đã quen thuộc sau gần hai năm ở Hà Nội. Cậu không bật đèn ngay, chỉ đứng tựa lưng vào cửa, để ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ nhỏ chiếu rọi chút không gian.

Hình ảnh Lê Ngân với nụ cười thoảng qua khi trò chuyện cùng Quang Huy, cùng với sự tự tin, phóng khoáng của cậu bạn đó, cứ lởn vởn trong tâm trí Minh như một thước phim quay chậm. Cậu nhớ lại lời nói của mình, cái câu "Hà Nội rộng lớn thật... những người sinh ra ở đây... họ khác mình nhiều quá, như có một khoảng cách vô hình vậy." Ngân đã không đáp lời. Sự im lặng của cô ấy, dù không mang ý xấu, lại càng khoét sâu vào nỗi tự ti của Minh. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa lòng thành phố lớn này, và dường như, khoảng cách giữa cậu và Ngân không chỉ là địa lý, mà còn là một vực thẳm vô hình của xuất thân, của lối sống, của cả cách nhìn nhận thế giới.

Minh thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở hòa vào không khí lạnh buốt của căn phòng. Cậu bước đến bên cửa sổ, mở hé cánh cửa gỗ cũ kỹ, để luồng gió lạnh đầu đông ùa vào, xoa dịu chút bức bối trong lòng. Gió thổi qua, mang theo tiếng xào xạc của những tán lá cây khô trụi, tiếng còi xe máy vẳng lại từ con phố lớn xa xa, và cả tiếng cười nói vọng lên từ một quán ăn vỉa hè nào đó dưới ngõ. Cậu vươn tay, để hơi lạnh vuốt ve làn da mình, cố gắng tìm kiếm một sự trấn an.

"Lẽ nào mình cứ mãi đứng nhìn từ xa thế này sao?" Minh lẩm bẩm, giọng cậu khàn đặc, gần như chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng. Cậu nhìn xuống con ngõ tối mịt, nơi những ánh đèn lồng nhỏ treo lơ lửng trước các căn nhà cũ, tạo nên những đốm sáng yếu ớt, đầy vẻ hoài niệm. "Cứ mãi để những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được bày tỏ này trôi qua ư?" Một câu hỏi vang vọng trong tâm trí cậu, nhưng không ai đáp lời.

Minh là một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè và nhút nhát. Cậu luôn sợ hãi những cái nhìn đánh giá, sợ sự khác biệt của mình sẽ trở thành rào cản. Nhưng tình cảm cậu dành cho Ngân lại không hề rụt rè như thế. Nó lớn dần từng ngày, như một mầm cây kiên cường nảy nở giữa lòng đất cằn cỗi. Cậu nhớ lại ánh mắt của Ngân, cái cách cô ấy trầm tĩnh lắng nghe cậu kể về quê hương, cách cô ấy khẽ gật đầu khi cậu chia sẻ một suy nghĩ vu vơ. Những khoảnh khắc nhỏ bé ấy, dù chỉ là thoáng qua, lại là nguồn động lực lớn lao, thắp lên một đốm lửa hy vọng trong trái tim cậu.

Cậu ngồi phịch xuống mép giường, ánh mắt vẫn hướng về phía cửa sổ. Chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn học, màn hình tối đen. Cậu đã nghĩ rất nhiều về việc nhắn tin cho Ngân, nói một điều gì đó để phá vỡ sự im lặng, để cô ấy hiểu rằng cậu không hề thờ ơ. Nhưng rồi, những lời lẽ cứ nghẹn lại ở cổ họng, như có một sợi dây vô hình níu giữ. Cậu sợ, sợ rằng lời nói của mình sẽ trở nên vụng về, sẽ làm cô ấy cảm thấy khó chịu, hay tệ hơn, sẽ khiến khoảng cách giữa họ càng thêm xa.

Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Cái lạnh của căn phòng, của đêm Hà Nội dường như đã thấm vào tận xương tủy, nhưng đâu đó trong lồng ngực cậu, một ngọn lửa nhỏ vẫn le lói. Không, cậu không thể cứ mãi đứng nhìn từ xa như thế này. Cậu phải làm điều gì đó, một điều gì đó thật tinh tế, thật chân thành, để Ngân cảm nhận được tấm lòng cậu, mà không cần phải dùng đến những lời lẽ vụng về. Một hành động nhỏ, một cử chỉ lặng lẽ, đôi khi lại có sức mạnh hơn vạn lời nói. Cậu mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, trong đầu dần hình thành một ý nghĩ. Một ý nghĩ mờ ảo, nhưng lại đủ sức thắp sáng cả một góc tối trong tâm hồn cậu. Cậu chậm rãi đứng dậy, bước ra giữa căn phòng nhỏ, hít một hơi thật sâu. Đêm Hà Nội vẫn lạnh, nhưng quyết tâm trong lòng cậu thì đang âm ỉ cháy.

***

Chiều hôm sau, Hoàng Minh bước xuống xe buýt ở bến quen thuộc gần trường. Lòng cậu vẫn còn nặng trĩu những suy nghĩ từ đêm qua, nhưng một tia sáng của quyết tâm đã thắp lên trong cậu. Gió đầu đông thổi se se, mang theo cái khô hanh đặc trưng của những ngày cuối năm. Từng cơn gió lướt qua, cuốn theo những chiếc lá vàng úa rơi rụng trên vỉa hè lát đá. Mùi khói xe, bụi đường và hơi xăng dầu quen thuộc vẫn vương vất trong không khí, hòa lẫn với tiếng còi xe vội vã và tiếng người qua lại tấp nập.

Minh bước đi chậm rãi dọc theo vỉa hè, ánh mắt lướt qua những gương mặt xa lạ, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực vẫn còn lởn vởn trong đầu. Cậu cảm thấy mình cần một điều gì đó để xoa dịu tâm hồn, để trấn an những lo lắng đang quấn lấy mình. Bất chợt, một mùi hương quen thuộc thoảng qua, ngọt ngào nhưng cũng có chút nồng nàn, khiến bước chân cậu khựng lại. Mùi hương ấy không phải là mùi của khói xe, cũng không phải là mùi của thức ăn vỉa hè, mà là một mùi hương rất riêng, rất Hà Nội, mùi của hoa sữa.

Cậu ngẩng đầu tìm kiếm. Phía xa xa, dưới tán cây bàng lá đỏ, một gánh hàng rong nhỏ đang đứng nép mình. Đó là Chị Lan, với gánh hoa sữa trắng muốt, thơm lừng. Chị Lan là một người phụ nữ nhỏ nhắn, làn da rám nắng vì sương gió, nhưng nụ cười của chị thì luôn tươi tắn và niềm nở. Trên vai chị là một đòn gánh tre, hai bên là hai thúng hoa đầy ắp, chủ yếu là hoa sữa cuối mùa, nhưng cũng có vài bó hoa cúc, hoa ly nhỏ xinh. Trang phục của chị giản dị, một chiếc áo khoác cũ màu nâu sờn và quần vải đen, nhưng gương mặt chị thì luôn rạng rỡ, như thể những bông hoa chị bán đã truyền cho chị một phần nào đó của vẻ đẹp và sức sống.

"Hoa sữa đây, thơm lắm cô ơi! Anh trai mua ủng hộ đi, hoa cuối mùa rồi, thơm nồng nàn mà nhanh tàn lắm!" Giọng chị Lan vang lên trong trẻo, mang theo chút âm hưởng ngọt ngào của người phụ nữ Hà Nội gốc. Chị vẫy tay chào một vài người qua đường, nhưng hầu hết mọi người đều vội vã lướt qua, hoặc chỉ nhìn thoáng qua rồi tiếp tục công việc của mình.

Minh tiến lại gần, đôi mắt cậu dừng lại trên những chùm hoa sữa trắng tinh khôi, nhỏ bé nhưng lại tỏa hương ngào ngạt. Mùi hương ấy, dường như có một sức mạnh kỳ lạ, nó không chỉ đánh thức khứu giác mà còn chạm đến những góc sâu nhất trong tâm hồn cậu. Nó gợi cho cậu nhớ về những buổi tối đầu đông, khi cậu cùng Ngân đi bộ về, mùi hoa sữa vương vấn trong không khí, tạo nên một không gian lãng mạn và dịu dàng đến lạ.

"Chị... bán hoa sữa ạ?" Minh khẽ hỏi, giọng cậu nhỏ nhẹ, có chút ngập ngừng. Cậu cảm thấy mình thật vụng về khi bắt chuyện, nhưng mùi hương ấy lại quá đỗi quyến rũ, và hình ảnh chị Lan chất phác, hiền lành lại quá đỗi gần gũi.

Chị Lan quay sang, đôi mắt chị ánh lên vẻ vui vẻ khi có người dừng lại. "Đúng rồi cậu. Hoa sữa đây, hoa cuối mùa đấy. Mấy hôm nữa là hết rồi. Cậu mua về cắm đi, thơm cả nhà. Hay là tặng ai đó cũng được." Chị vừa nói vừa đưa tay chỉnh lại những cành hoa trong thúng, đôi bàn tay chai sần nhưng lại rất khéo léo. "Mấy cái hoa sữa này lạ lắm. Nhiều người bảo nồng quá, nhưng nhiều người lại mê mẩn. Với Hà Nội thì nó là đặc trưng rồi. Mùa đông mà không có mùi hoa sữa thì không phải Hà Nội."

Minh mỉm cười nhẹ. Lời của chị Lan như chạm đúng vào điều cậu đang nghĩ. Mùi hoa sữa, với cậu, không chỉ là một mùi hương, mà nó còn là một phần của Hà Nội, của những kỷ niệm đầu đông, của những khoảnh khắc cậu và Ngân ở bên nhau. "Em... em muốn mua một bó nhỏ thôi ạ." Cậu nói, ánh mắt vẫn không rời những chùm hoa trắng. "Hoa này... nó đẹp thật."

"À, cậu mua tặng bạn gái à?" Chị Lan hỏi, nụ cười tươi rói. "Hoa sữa mà tặng nhau thì ý nghĩa lắm đấy. Nó không rực rỡ như hoa hồng, không kiêu sa như hoa lan, nhưng nó lại có một vẻ đẹp riêng, một mùi hương rất riêng. Như tình cảm vậy, không phải lúc nào cũng ồn ào, đôi khi chỉ là sự nhẹ nhàng, tinh tế thôi mà lại sâu sắc." Chị nói, tay thoăn thoắt chọn những cành hoa đẹp nhất, bó lại một cách cẩn thận.

Những lời nói chất phác của chị Lan lại mang đến cho Minh một sự giác ngộ. Đúng vậy, tình cảm không cần phải ồn ào, không cần phải phô trương. Đôi khi, chính những cử chỉ nhỏ nhặt, tinh tế lại có thể chạm đến trái tim người khác một cách sâu sắc nhất. Cậu cầm bó hoa sữa nhỏ, mùi hương nồng nàn lan tỏa trong không khí, xoa dịu đi những lo lắng, bất an trong lòng cậu. Cậu cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một niềm hy vọng bé nhỏ chợt bùng lên.

"Cảm ơn chị ạ." Minh nói, giọng cậu chân thành. Cậu đưa tiền cho chị Lan, rồi cầm bó hoa, nhẹ nhàng đặt vào túi xách. Chị Lan vẫn mỉm cười vẫy tay chào cậu, và tiếp tục rao gánh hoa của mình. Minh quay lưng bước đi, lòng cậu nhẹ nhõm hơn hẳn. Mùi hoa sữa vẫn thoang thoảng bên cạnh, như một lời nhắc nhở rằng, dù Hà Nội có rộng lớn, có nhiều điều xa cách, nhưng vẫn luôn có những vẻ đẹp bình dị, những mùi hương quen thuộc có thể xoa dịu tâm hồn, và kết nối những trái tim lại gần nhau. Cậu biết mình phải làm gì.

***

Sáng hôm sau, cái lạnh của Hà Nội đã dịu đi đôi chút, nhường chỗ cho một ngày hửng nắng hiếm hoi của mùa đông. Những tia nắng vàng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rải rác trên những con đường ẩm ướt, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Tại Đại học Ngoại Thương, không khí đã trở nên nhộn nhịp hơn sau giờ học đầu tiên. Tiếng chuông báo giờ reo vang, báo hiệu giờ giải lao ngắn ngủi. Sinh viên ùa ra khỏi các giảng đường, tiếng nói cười râm ran khắp hành lang và khuôn viên trường.

Hoàng Minh tìm thấy Lê Ngân trong một giảng đường vắng người, nơi cô ấy thường ngồi lại đọc sách trong giờ giải lao. Cô ngồi một mình ở dãy bàn giữa, cạnh cửa sổ, ánh nắng yếu ớt của buổi sáng chiếu vào, làm nổi bật đường nét thanh thoát trên khuôn mặt cô. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng trên vai, một vài sợi tóc con khẽ bay bay trong làn gió nhẹ. Cô ấy vẫn mặc chiếc áo len màu trung tính quen thuộc, đơn giản nhưng lại toát lên một vẻ thanh lịch rất riêng.

Ngân đang chăm chú đọc một cuốn sách bìa cũ, đôi mắt trầm tĩnh lướt nhanh trên từng dòng chữ. Cô ấy dường như hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của riêng mình, không hề hay biết đến sự hiện diện của Minh. Minh đứng nép mình ở cuối hành lang, nhìn Ngân từ xa. Trong lòng cậu, một cảm xúc lẫn lộn dâng trào. Vừa là sự ngưỡng mộ, vừa là một nỗi lo lắng mơ hồ, và cả một niềm hy vọng bé nhỏ. Cậu cảm nhận rõ hơn khoảng cách vô hình giữa cậu và cô, nhưng đồng thời, một sức mạnh vô hình khác lại thôi thúc cậu tiến lên.

Cậu lấy từ trong túi xách ra bó hoa sữa đã mua ngày hôm qua. Những chùm hoa trắng muốt vẫn còn tươi nguyên, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Minh cẩn thận chọn ra một cành hoa nhỏ nhất, xinh xắn nhất, với những bông hoa còn e ấp, như thể nó đang mang trong mình một bí mật nào đó. Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực, một cảm giác vừa hồi hộp, vừa e dè. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi bước về phía Ngân.

Từng bước chân của cậu thật nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch quanh cô. Cậu đến gần bàn Ngân, đứng khuất sau lưng cô, cố gắng để cô không nhận ra sự xuất hiện của mình. Ngân vẫn say sưa với cuốn sách, đôi khi cô khẽ nhíu mày, đôi khi lại giãn ra, biểu cảm trên gương mặt cô thay đổi theo từng câu chữ.

Minh nhẹ nhàng cúi xuống. Đôi bàn tay cậu run run. Cậu khẽ đặt cành hoa sữa nhỏ xinh vào giữa trang sách mà Ngân đang đọc dở, ngay cạnh ngón tay cô ấy. Mùi hương hoa sữa thoang thoảng bay lên, hòa lẫn với mùi giấy cũ của cuốn sách, tạo nên một sự kết hợp thật tinh tế. Sau đó, cậu nhanh chóng lùi lại, nhẹ nhàng như khi cậu đến. Cậu không nói một lời nào, không để lại bất kỳ dấu vết gì ngoài cành hoa sữa trắng muốt ấy.

Cậu lùi về một góc khuất trong giảng đường, nép mình sau hàng ghế cuối, lặng lẽ quan sát. Ánh mắt cậu dán chặt vào Ngân, chờ đợi phản ứng của cô. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có nhận ra không? Liệu cô ấy có hiểu được tấm lòng cậu không? Hay cô ấy sẽ chỉ xem đó như một sự tình cờ, một bông hoa rụng từ đâu đó? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí Minh, khiến cậu cảm thấy căng thẳng tột độ. Nhịp thở của cậu trở nên gấp gáp, như muốn nín thở để không bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào. Cậu muốn nhìn thấy biểu cảm của cô, muốn biết cô sẽ phản ứng ra sao trước cử chỉ nhỏ bé này.

***

Lê Ngân vẫn say sưa với cuốn sách trên tay. Thế giới xung quanh cô dường như tan biến, chỉ còn lại những con chữ nhảy múa và những câu chuyện dệt nên từ trang giấy. Cái lạnh của buổi sáng sớm đã được xua đi bởi ánh nắng hửng nhẹ, và không gian trong giảng đường vắng người tạo nên một sự tĩnh lặng hiếm có.

Cô khẽ lật một trang sách, và bất chợt, một vật gì đó trắng muốt, nhỏ xinh, nằm gọn gàng giữa hai trang giấy, thu hút sự chú ý của cô. Ngân hơi giật mình. Cô cúi đầu nhìn, đôi mắt trầm tĩnh hơi nheo lại. Đó là một cành hoa sữa, trắng tinh khôi, với những chùm hoa nhỏ xíu còn đọng hơi sương. Mùi hương dịu nhẹ nhưng nồng nàn của hoa sữa thoảng qua, đánh thức khứu giác của cô.

Ngân chậm rãi đưa tay ra, khẽ nhấc cành hoa lên. Cô đưa nhẹ lên mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi hương quen thuộc của Hà Nội đầu đông, cái mùi hương mà cô đã gắn bó từ thuở bé. Nhưng lần này, nó không chỉ là mùi hương của phố phường, mà nó còn mang theo một ý nghĩa khác, một sự ấm áp lạ lùng. Cô nhớ đến câu nói của Chị Lan mà Minh đã kể lại cho cô nghe một lần về ý nghĩa của hoa sữa với Hà Nội, hay sự trân trọng những điều nhỏ bé.

Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khắp giảng đường. Không một ai. Cô lại nhìn xuống cành hoa trong tay, rồi lại ngẩng lên. Ánh mắt cô dừng lại ở một góc khuất cuối giảng đường, nơi có một bóng người đang đứng nép mình. Đó là Hoàng Minh. Cậu ấy đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng thẳng thắn, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác nhưng lại ẩn chứa sự chân thành, đang nhìn cô. Cậu mặc chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, như muốn che giấu đi sự rụt rè của mình.

Ngân không cười, cô chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười kín đáo thoáng qua trong đôi mắt trầm tĩnh của cô. Một nụ cười rất nhẹ, chỉ đủ để Minh cảm nhận được, đủ để biết rằng cô đã nhận ra. Cô không cần nói, Minh cũng không cần giải thích. Cử chỉ ấy, ánh mắt ấy, đã thay cho vạn lời nói. Nó không ồn ào, không phô trương, nhưng lại chạm đến trái tim Ngân một cách tinh tế nhất.

Cô chậm rãi cất cành hoa sữa vào túi xách, cẩn thận như cất giữ một báu vật. Mùi hương của hoa sữa vẫn vương vấn trên đầu ngón tay cô, trên lớp vải của túi xách, và cả trong tâm trí cô. Ngân biết, đây không phải là một sự tình cờ. Đây là một thông điệp, một lời bày tỏ thầm lặng từ Minh. Một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, nhưng lại có một tâm hồn tinh tế và chân thành đến lạ.

Khi tan học, Ngân bước đi trên vỉa hè quen thuộc, gió heo may lướt qua, làm mái tóc cô khẽ bay. Trời đã dần tối, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, hắt xuống con phố một màu vàng nhạt. Cô vẫn giữ cành hoa sữa trong túi xách, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ của nó.

Minh đã không đi cùng cô hôm nay. Cậu ấy đã biến mất sau khi cô nhận ra cành hoa. Ngân biết, cậu ấy muốn cô tự mình suy nghĩ, tự mình cảm nhận. Và cô đã cảm nhận được. Cô nghĩ về những lời Minh đã nói đêm qua, về "khoảng cách vô hình" giữa họ. Cô nghĩ về sự tự ti của cậu, và cả sự nỗ lực không ngừng của cậu để hòa nhập, để rút ngắn khoảng cách ấy.

Cành hoa sữa trong túi xách không chỉ là một cành hoa. Nó là một dấu hiệu. Một dấu hiệu cho thấy, dù Minh có rụt rè đến đâu, cậu ấy vẫn đang cố gắng chạm đến thế giới của cô, bằng những cách riêng, không ồn ào, nhưng đầy chân thành. Nó là một lời hứa, rằng cậu ấy sẽ không mãi đứng nhìn từ xa.

Ngân bước đi chậm rãi, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, nhưng trong lòng cô, một dòng suy nghĩ miên man đang chảy. Cô chưa bao giờ nhận được một món quà nào tinh tế đến vậy. Nó không phải là vật chất, mà là cả một tấm lòng. Cô biết, mình sẽ cần thời gian để thấu hiểu, để mở lòng. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, cô đã không còn cảm thấy cái lạnh của Hà Nội đơn thuần chỉ là cái lạnh của thời tiết nữa. Trong mùi hoa sữa cuối mùa, trong cử chỉ thầm lặng của Minh, cô cảm nhận được một chút ấm áp, một chút hy vọng, đang len lỏi vào trái tim cô, như những tia nắng yếu ớt đầu đông, xua đi những góc khuất lạnh lẽo. Cô biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng có lẽ, khoảng cách vô hình ấy, đã không còn quá xa vời nữa rồi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ