Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 55

Những Gương Mặt Thân Quen Dưới Nắng Đông

3335 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự hình thành và sâu sắc hơn của những thói quen chung giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, đặc biệt là thói quen di chuyển hàng ngày.,Chính thức giới thiệu và củng cố sự hiện diện của nhóm bạn thân thiết (Đức Anh, Thảo Vy) như một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Hoàng Minh và Lê Ngân.,Thể hiện sự tự tin dần lên của Hoàng Minh và sự mở lòng tinh tế của Lê Ngân trong một môi trường xã giao hơn.,Gieo mầm xung đột tiềm ẩn thông qua sự xuất hiện của Quang Huy, tạo áp lực cạnh tranh nhẹ cho Hoàng Minh.,Duy trì không khí trầm lắng, lãng mạn của Hà Nội đầu đông, làm nền cho những cảm xúc đang chớm nở và những mối quan hệ mới.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, An Nhiên, Quang Huy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và lo lắng nhẹ
Kết chương: [object Object]

Ngày mới bắt đầu ở Hà Nội, và cái lạnh vẫn còn vương vấn như một lời nhắc nhở dịu dàng về mùa đông đang ngự trị. Hoàng Minh bước chân đến bến xe buýt quen thuộc, hơi thở hóa khói trắng mờ ảo trong không khí. Sáng nay, Hà Nội đón cậu bằng một lớp sương mỏng giăng mắc trên những tán cây khẳng khiu, rồi tan dần khi những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, hắt xuống mặt đường ẩm ướt. Cậu siết chặt quai cặp, đôi mắt không ngừng lướt qua dòng người hối hả, tìm kiếm một bóng hình đã trở nên quá đỗi thân thuộc, dù cậu chưa từng thừa nhận điều đó một cách rõ ràng.

Đêm qua, hình ảnh Lê Ngân tựa đầu vào cửa kính xe buýt, nụ cười nhẹ như gió thoảng và ánh mắt bâng khuâng ấy cứ hiện rõ trong tâm trí cậu. Mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm của hiệu sách "Góc Sách" vẫn còn đọng lại đâu đó trong tiềm thức, gợi nhắc về một thế giới mà Ngân đã mở ra cho cậu, một cách thật tinh tế. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc khó tả, một niềm hy vọng mong manh rằng Ngân cũng đang mong chờ buổi sáng này, mong chờ một cuộc gặp gỡ tình cờ, hay một thói quen đã dần hình thành. Từ một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ trước sự rộng lớn của Hà Nội, cậu giờ đây đã bắt đầu cảm nhận thành phố này như một phần của mình, một phần không thể tách rời khỏi những bước chân cùng Ngân.

Tiếng còi xe buýt từ xa vọng lại, rồi tiếng phanh rít nhẹ khi một chiếc xe vừa trả khách. Minh đứng giữa dòng người, cảm nhận cái rét ngọt của Hà Nội lùa vào từng thớ thịt, nhưng trong lòng cậu lại ấm áp lạ thường. Cậu nghĩ về những cuốn sách cũ, về những câu chuyện Ngân đã kể, về cách cô ấy nhìn Hà Nội, không phải qua những địa điểm du lịch hào nhoáng, mà qua từng ngóc ngách, từng hàng cây, từng mái ngói cổ kính. Cậu nhận ra, mình không chỉ ngưỡng mộ Ngân, mà còn mong muốn được cùng cô ấy khám phá thêm nhiều điều ẩn giấu, được hòa mình vào cái vẻ đẹp trầm mặc mà cô ấy cảm nhận.

Rồi, giữa đám đông lướt qua, cậu thấy Ngân. Cô ấy xuất hiện như một bức tranh tĩnh lặng giữa khung cảnh hối hả của buổi sáng Hà Nội. Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mỏng, hắt lên mái tóc đen dài của cô, tạo thành một vầng sáng mờ ảo. Ngân vẫn khoác chiếc áo khoác màu trung tính thường thấy, dáng người mảnh mai, thanh thoát. Đôi mắt trầm tĩnh của cô lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở cậu. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, hé nở trên môi cô, như một bông hoa tuyết vừa chớm nở giữa cái lạnh đầu đông.

Cậu cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn một nhịp, một nhịp đập quen thuộc mỗi khi cô ấy xuất hiện. Cậu khẽ vẫy tay, một cử chỉ không còn quá gượng gạo như những lần đầu. Ngân cũng khẽ gật đầu đáp lại, rồi bước chậm rãi đến chỗ cậu, không quá gần, nhưng cũng không quá xa. Khoảng cách giữa hai người dường như đã được rút ngắn lại, không chỉ về mặt vật lý, mà còn trong cảm nhận của Minh.

“Chào Ngân,” Minh nói, giọng cậu không còn quá ngập ngừng, dù vẫn còn chút gì đó rụt rè. Cậu cảm thấy một sự thoải mái, một niềm vui thầm kín khi được chào cô ấy như thế.

Lê Ngân nhìn cậu, đôi mắt cô không còn vẻ thờ ơ thường ngày, mà có chút ánh sáng ấm áp. “Chào Minh. Hôm qua về đến nhà an toàn chứ?” Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi như mọi khi, nhưng câu hỏi của cô lại khiến Minh cảm thấy được quan tâm, được để ý. Đó là một cảm giác mới lạ và dễ chịu.

“Ừm, cảm ơn Ngân,” Minh đáp, hơi thở cậu vẫn còn chút run rẩy khi nói chuyện với cô ấy. “Anh về an toàn. Anh thích Hiệu sách cũ ‘Góc Sách’ lắm. Em có mắt nhìn thật tinh tế.” Cậu muốn bày tỏ nhiều hơn, muốn nói rằng không chỉ hiệu sách mà cả buổi tối hôm qua, cả cách Ngân chia sẻ về Hà Nội, đều khiến cậu cảm thấy đặc biệt. Nhưng cậu lại chỉ có thể thốt ra những lời đơn giản nhất.

Ngân khẽ mỉm cười, nụ cười ấy khiến những nét lạnh lùng thường trực trên khuôn mặt cô tan biến đi một chút. “Vậy à…” Cô không nói thêm gì về hiệu sách, mà chuyển sang một chủ đề khác, như một cách tự nhiên để tiếp tục cuộc trò chuyện. “Lát nữa có tiết của thầy Trần.”

Minh gật đầu. Cậu biết Ngân không phải người thích nói nhiều về cảm xúc, nhưng qua câu nói ấy, cậu hiểu rằng cô cũng đang nhắc nhở về một thói quen chung, một lịch trình mà cả hai cùng chia sẻ. Cậu cảm thấy một sự gắn kết nhỏ bé, nhưng quý giá. Cậu và Ngân, giờ đây, không chỉ là những người bạn học, mà còn là những người cùng chia sẻ một phần cuộc sống, một phần Hà Nội.

Chiếc xe buýt số 32 từ từ tiến đến, tiếng phanh rít nhẹ nhàng hơn so với đêm qua. Minh và Ngân cùng bước lên xe, tìm được hai chỗ trống cạnh cửa sổ. Họ ngồi xuống, không nói thêm gì, nhưng không gian giữa hai người không hề gượng gạo. Ngoài kia, nắng đông đã lên cao hơn một chút, xuyên qua lớp kính xe buýt, hắt lên khuôn mặt Ngân. Cậu nhìn sang, thấy cô ấy khẽ tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt vẫn nhìn ra ngoài, ngắm nhìn những con phố Hà Nội đang thức giấc. Cậu không biết cô đang nghĩ gì, nhưng cậu cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi được ngồi cạnh cô, cùng cô đi qua những con đường quen thuộc, trên một chiếc xe buýt quen thuộc, vào một buổi sáng Hà Nội quen thuộc. Những thói quen giản dị ấy, giờ đây, lại trở thành những khoảnh khắc đáng giá nhất trong những ngày cậu tươi trẻ.

***

Khuôn viên Đại học Ngoại Thương buổi sáng luôn rộn ràng và tươi trẻ, khác hẳn với vẻ trầm mặc của bến xe buýt. Hoàng Minh và Lê Ngân vừa bước qua cổng trường, tiếng cười nói, tiếng chuông báo giờ từ xa, tiếng nhạc vọng ra từ một câu lạc bộ nào đó, tất cả hòa quyện tạo nên một không khí năng động, đầy sức sống. Những tòa nhà hiện đại với nhiều kính phản chiếu ánh nắng, những hàng cây xanh vẫn còn vương những giọt sương đêm, tất cả đều mang một vẻ đẹp khác lạ so với những con phố cổ mà Ngân đã dẫn cậu đi qua đêm qua.

Minh cảm thấy một sự thoải mái hơn khi bước đi bên cạnh Ngân. Cậu không còn quá bỡ ngỡ, không còn quá rụt rè như những ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội. Có lẽ, những câu chuyện về thành phố mà Ngân đã kể, những góc phố mà cô đã chỉ cho cậu, đã khiến cậu cảm thấy Hà Nội không còn xa lạ nữa, mà trở nên gần gũi, thân thuộc như một người bạn cũ. Cậu khẽ liếc nhìn Ngân, thấy cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng khóe môi cô có vẻ như đang cong lên một nụ cười ẩn hiện. Có lẽ, cô cũng đang cảm thấy một sự dễ chịu nào đó.

Họ đang đi bộ trên con đường lát gạch quen thuộc dẫn đến giảng đường thì bỗng một giọng nói sôi nổi vang lên từ phía sau, phá tan bầu không khí yên bình của hai người.

“Ôi kìa, Minh với Ngân lại dính lấy nhau như sam rồi! Có khi nào thành cặp đôi huyền thoại của trường không đây?”

Đức Anh, với nụ cười tươi tắn và đôi mắt tinh nghịch, xuất hiện cùng Thảo Vy, người bạn thân thiết của Ngân. Đức Anh khoác vai Minh, vỗ nhẹ vào lưng cậu, trong khi Thảo Vy bước đến cạnh Ngân, mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ của cô ấy khẽ đung đưa theo từng bước đi. Thảo Vy xinh xắn, đáng yêu với khuôn mặt tròn và nụ cười rạng rỡ, luôn toát lên vẻ nữ tính.

Minh cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cậu biết Đức Anh chỉ trêu chọc, nhưng những lời nói ấy vẫn khiến cậu có chút bối rối. Cậu không biết nên phản ứng thế nào, chỉ đành cười gượng gạo.

Thảo Vy, với giọng nói trong trẻo, khẽ đánh vào vai Đức Anh. “Đức Anh này! Kệ hai bạn chứ. Cậu cứ thích nói lung tung.” Rồi cô quay sang Ngân, đôi mắt to tròn tinh ý quan sát bạn mình. “Mà Ngân, nhìn cậu dạo này có vẻ vui hơn đó nha. Có gì hay ho không kể cho mình nghe đi?” Ánh mắt của Thảo Vy thoáng qua Minh, như thể cô đã đọc được một phần câu chuyện mà không cần ai phải nói ra.

Ngân chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, không nói gì. Cô không phủ nhận, cũng không khẳng định. Đó là phong thái quen thuộc của cô, kiệm lời nhưng ẩn chứa nhiều điều. Tuy nhiên, nụ cười ấy của Ngân, dù chỉ là một thoáng, cũng đủ khiến Minh cảm thấy ấm lòng. Cậu nhận ra, Ngân đang dần mở lòng hơn, không chỉ với cậu, mà có lẽ là với cả những người xung quanh.

“Đức Anh đừng nói linh tinh,” Minh cố gắng phân trần, nhưng giọng cậu vẫn còn chút ngập ngừng. Cậu khẽ đẩy tay Đức Anh ra khỏi vai mình, đôi tai cậu đã đỏ ửng. Cậu không muốn những lời trêu chọc ấy làm Ngân cảm thấy khó xử.

Đức Anh bật cười sảng khoái. “Gì mà linh tinh, tớ nói đúng mà. Nhìn cậu và Ngân dạo này cứ như hình với bóng ấy. Này, có khi nào cậu Minh nhà mình ‘tấn công’ thành công rồi không?” Anh chàng cố ý nhấn mạnh từ “tấn công”, khiến Minh càng thêm lúng túng.

Thảo Vy lại tinh ý nhìn Ngân. “Thôi được rồi, hai cậu cứ trêu chọc thế này, Ngân lại ngại đấy. Nhưng mà mình thấy vui cho cậu, Ngân ạ. Cậu cứ giữ vẻ trầm tĩnh thế này, mình sợ cậu cứ mãi một mình thôi.” Cô nói một cách chân thành, giọng điệu dịu dàng nhưng vẫn mang theo chút quan tâm sâu sắc.

Ngân chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. “Không có gì đâu. Mình vẫn ổn mà.”

“Ổn là ổn thế nào,” Đức Anh lại chen vào. “Con gái phải có người yêu vào mới ‘nở hoa’ được chứ. Nhìn Ngân dạo này đúng là có nét hơn hẳn.”

Minh cảm thấy một sự vui vẻ lan tỏa trong lòng, xen lẫn một chút tự hào khó tả. Cậu không biết liệu mình có phải là lý do khiến Ngân “nở hoa” hay không, nhưng cậu thực sự mong muốn điều đó. Cậu cảm thấy mình đang dần thuộc về nhóm bạn này, thuộc về Hà Nội này, và thuộc về những khoảnh khắc giản dị nhưng quý giá này.

Khi cả nhóm đang bước vào khuôn viên trường, ánh mắt Minh tình cờ lướt qua một bóng hình quen thuộc. An Nhiên, cô bạn cùng lớp, đang đi ở phía đối diện. Dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài, gương mặt thanh tú. Cô cũng nhìn thấy Minh, và ánh mắt cô thoáng qua một vẻ buồn man mác, một chút gì đó tiếc nuối, rồi cô nhanh chóng quay đi, như thể không muốn để ai nhìn thấu cảm xúc của mình. Minh chỉ kịp khẽ gật đầu chào cô ấy, nhưng An Nhiên đã vội vàng bước nhanh, hòa vào dòng người. Cậu cảm thấy hơi khó xử, nhưng cũng không để tâm quá nhiều, vì sự chú ý của cậu đã nhanh chóng quay trở lại với nhóm bạn đang rôm rả nói chuyện. Cậu bước đi, cảm nhận cái lạnh của gió đông vẫn còn vương vấn, nhưng trong lòng lại là một sự ấm áp lan tỏa, từ những người bạn, từ Ngân, và từ chính Hà Nội.

***

Giờ giải lao giữa các tiết học luôn là khoảng thời gian náo nhiệt nhất ở hành lang Đại học Ngoại Thương. Tiếng chuông báo giờ vừa vang lên, như một hiệu lệnh giải phóng, hàng trăm sinh viên ùa ra khỏi các lớp học. Tiếng cười nói, tiếng chân bước vội vã, tiếng bàn ghế xê dịch từ các giảng đường vọng ra, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của tuổi trẻ. Không khí trong nhà ấm hơn ngoài trời một chút, nhưng cái se lạnh đặc trưng của mùa đông Hà Nội vẫn phảng phất đâu đó, đặc biệt là khi có cơn gió lùa qua ô cửa sổ mở.

Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh và Thảo Vy đang đứng cùng nhau ở một góc hành lang, gần cửa sổ nhìn ra khuôn viên trường. Đức Anh vẫn đang thao thao bất tuyệt kể về một trận bóng đá mà cậu vừa xem tối qua, trong khi Thảo Vy chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại chen vào vài câu bình luận. Ngân thì trầm tĩnh hơn, cô chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt lướt nhìn ra ngoài, nơi những hàng cây đang trơ trụi dưới nắng đông. Minh đứng cạnh Ngân, thỉnh thoảng cậu cũng góp lời vào câu chuyện của Đức Anh, nhưng phần lớn thời gian, cậu chỉ lặng lẽ quan sát Ngân. Cậu thích cái cách cô ấy giữ sự bình yên giữa không khí ồn ào, thích cái cách cô ấy tìm thấy vẻ đẹp trong những điều giản dị nhất.

Bỗng nhiên, một bóng người cao ráo, lịch lãm lướt qua trước mặt họ. Anh ta có phong thái tự tin, nụ cười rạng rỡ, và một bộ trang phục chỉnh tề, thu hút ánh nhìn của nhiều sinh viên. Đó là Quang Huy, trưởng Câu lạc bộ Truyền thông, một gương mặt khá nổi bật trong trường. Ánh mắt Huy lướt qua nhóm bạn, rồi dừng lại ở Lê Ngân.

“Chào Ngân! Lâu rồi không thấy em ở thư viện. Mấy hôm nữa CLB có buổi talkshow, em có rảnh không?” Quang Huy nói, giọng anh ta ấm áp và thân thiện, nhưng cũng mang một chút tự tin cố hữu, như thể anh ta đã quen với việc được mọi người chú ý. Anh ta nở một nụ cười thật tươi với Ngân, nụ cười ấy có vẻ như đã được luyện tập kỹ càng để tạo ấn tượng tốt nhất.

Ngân khẽ gật đầu, đáp lại bằng một giọng nói nhẹ nhàng và lịch sự. “Chào anh Huy. Em xem lại lịch đã ạ.” Cô không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng Minh cảm thấy có một sự khác biệt nhỏ trong cách cô tương tác với Huy so với cách cô nói chuyện với cậu. Nó chuyên nghiệp hơn, có phần xa cách hơn, nhưng đồng thời cũng thể hiện một mối quan hệ có sẵn, một sự quen biết từ trước.

Quang Huy không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu một cách lịch thiệp, rồi lướt đi, hòa vào dòng người đông đúc. Anh ta điềm nhiên, không hề để ý đến những ánh mắt đang đổ dồn vào mình hay những ánh mắt tò mò đang nhìn về phía Ngân.

Sau khi Huy đi khỏi, Thảo Vy là người đầu tiên lên tiếng, giọng cô ấy đầy vẻ ngưỡng mộ. “Anh Huy đẹp trai, học giỏi, lại là trưởng CLB truyền thông đó Ngân. Nhiều cô mê lắm.” Cô ấy nhìn Ngân, như muốn thăm dò phản ứng của bạn mình.

Đức Anh cũng chen vào, giọng điệu có chút trêu chọc, nhưng cũng ẩn chứa sự thật. “Đúng rồi, mà anh ta cũng hay để ý Ngân lắm đó nha. Thường xuyên qua thư viện ‘tình cờ’ gặp Ngân, còn mời đi tham gia mấy hoạt động của CLB nữa.”

Những lời nói của Đức Anh và Thảo Vy như những nhát dao vô hình cứa vào lòng Hoàng Minh. Cậu lặng thinh, đôi mắt cậu khẽ chùng xuống, nhìn theo bóng lưng của Quang Huy khuất dần ở cuối hành lang. Một cảm giác tự ti len lỏi trong lòng cậu. Quang Huy, với vẻ ngoài điển trai, phong thái tự tin, và vị trí nổi bật trong trường, dường như là tất cả những gì mà Minh không có. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, vẫn còn bỡ ngỡ với Hà Nội, vẫn còn loay hoay tìm kiếm chỗ đứng của mình. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật kém cỏi khi đứng cạnh một người như Huy.

Áp lực vô hình đè nặng lên trái tim Minh. Cậu chợt nhớ đến những câu chuyện về sự khác biệt xuất thân, về những khoảng cách vô hình mà cậu và Ngân có thể phải đối mặt. Cậu muốn nói điều gì đó, muốn thể hiện rằng cậu cũng có thể sánh bước cùng Ngân, nhưng những lời nói cứ mắc kẹt ở cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Cậu chỉ biết siết chặt quai cặp, cảm nhận cái lạnh buốt của gió đông như đang thấm vào tận xương tủy, dù cậu đang đứng trong hành lang ấm áp.

Thảo Vy tinh ý nhận ra sự im lặng bất thường của Minh. Cô khẽ liếc nhìn cậu, rồi lại nhìn sang Ngân, như thể đang cố gắng giải mã những cảm xúc phức tạp đang diễn ra giữa hai người. Ngân vẫn trầm tĩnh, có lẽ cô không để ý đến sự thay đổi trong nét mặt của Minh, hoặc có lẽ cô đã quá quen với những lời trêu chọc và sự chú ý từ những người như Quang Huy.

Trong lúc đó, An Nhiên, người vừa đi ngang qua, cũng thoáng nhìn sang Minh. Cô nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của cậu, và một nỗi buồn khó tả lại hiện lên trong đôi mắt cô. Cô không nói gì, chỉ khẽ thở dài, rồi nhanh chóng bước đi, như một bóng hình vô định giữa dòng người. Cô biết, trong mắt Minh, cô chỉ là một người bạn học bình thường, và trái tim cậu, có lẽ, đã hướng về một nơi khác.

Minh vẫn đứng đó, chìm trong những suy nghĩ miên man. Cậu cảm thấy một sự ngổn ngang trong lòng, một sự lo lắng mơ hồ. Cậu có thể cạnh tranh được với một người như Quang Huy không? Liệu Ngân có thực sự nhìn thấy cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, giữa những ánh hào quang của thành phố, giữa những người tài năng và tự tin như Huy? Cái rét ngọt của Hà Nội dường như trở nên cắt da cắt thịt hơn, và trong lòng cậu, một cơn bão cảm xúc đang âm thầm nổi lên, tựa như những cơn mưa phùn kéo dài không dứt, mang theo bao nhiêu điều chưa nói, bao nhiêu nỗi bâng khuâng và lo lắng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ