Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 56

Vệt Nắng Đông Qua Kẽ Lá

2776 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa sự phát triển của mối quan hệ giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua tương tác nhóm và những khoảnh khắc tinh tế.,Khám phá sâu hơn xung đột nội tâm của Hoàng Minh, đặc biệt là sự tự ti và áp lực cạnh tranh từ sự xuất hiện của Quang Huy.,Củng cố vai trò của nhóm bạn thân thiết (Đức Anh, Thảo Vy, An Nhiên) trong việc làm nền và chứng kiến sự phát triển tình cảm của cặp đôi chính.,Cho thấy những biểu hiện nhỏ của việc Lê Ngân dần mở lòng hơn, đồng thời gieo mầm cho những hiểu lầm hoặc cảm xúc phức tạp hơn trong tương lai.,Duy trì không khí trầm lắng, lãng mạn của Hà Nội đầu đông, làm nền cho những cảm xúc đang chớm nở.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, An Nhiên
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và nỗi lo lắng mơ hồ.
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh bước ra khỏi giảng đường, chân cậu cứ bước đi một cách vô thức, chậm rãi và nặng nề, như thể có một sợi xích vô hình nào đó đang níu giữ tâm trí cậu lại với những suy nghĩ miên man. Nắng đông yếu ớt rải vàng trên những tán cây trơ trụi trong khuôn viên Đại học Ngoại Thương. Cái nắng ấy, thường thì mang theo một chút ấm áp dịu dàng, nhưng hôm nay, với Minh, nó lại nhuốm màu ảm đạm, không đủ sưởi ấm nỗi lo lắng đang cựa quậy trong lòng. Mùi cà phê thoang thoảng từ quán cóc nhỏ cạnh tòa nhà, quyện lẫn mùi cỏ cây xanh mát vừa được cắt tỉa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống sinh viên Hà Nội. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, hàng trăm sinh viên ùa ra, tiếng nói cười rộn ràng, tiếng bước chân vội vã, tất cả tạo nên một bức tranh năng động, trẻ trung. Nhưng Minh lại thấy mình lạc lõng giữa dòng chảy hối hả ấy.

Hình ảnh Quang Huy, với nụ cười tự tin và phong thái lịch lãm, vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu. Cậu nhớ rõ ánh mắt anh ta dành cho Ngân, cái cách anh ta nói chuyện, như thể giữa họ có một sợi dây liên kết vô hình nào đó mà cậu không thể chạm tới. Cảm giác tự ti lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Minh là một chàng trai tỉnh lẻ, mang theo bao khát vọng đến với Hà Nội, nhưng cũng đầy bỡ ngỡ và mặc cảm. Cậu đã luôn cố gắng để hòa nhập, để không bị coi là “nhà quê”, nhưng mỗi khi đứng trước một người như Quang Huy – điển trai, giỏi giang, có vị trí, lại là người Hà Nội gốc – cậu lại thấy mình nhỏ bé lạ thường. Cậu tự hỏi, Ngân nhìn thấy gì ở cậu? Một chàng trai rụt rè, ít nói, với những bộ quần áo giản dị, có phần hơi lỗi thời? Hay một người có thể sánh bước cùng cô, một cô gái Hà Nội tinh tế và sâu sắc? Câu hỏi ấy như một tảng đá đè nặng trong lòng cậu, khiến bước chân càng thêm nặng trĩu. Cậu siết chặt quai cặp, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vải dày, nhưng dường như cái lạnh ấy không thấm vào đâu so với cái lạnh từ sâu thẳm trái tim cậu.

Ánh mắt Minh lướt qua sân trường, rồi dừng lại ở một nhóm người quen thuộc. Lê Ngân, Thảo Vy, và Đức Anh đang đứng ở gốc cây bàng lớn, những chiếc lá đỏ rụng lả tả dưới chân. Ngân hôm nay mặc một chiếc áo len màu be, tôn lên dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô. Mái tóc đen dài khẽ lay động trong gió. Thảo Vy vẫn rạng rỡ với nụ cười tươi tắn, còn Đức Anh thì đang khoa tay múa chân, kể chuyện gì đó rất hào hứng. Một bóng dáng nhỏ nhắn khác, An Nhiên, đang đứng cách đó một chút, gương mặt cô thoáng nét trầm tư, đôi mắt nhìn về phía nhóm bạn, nhưng lại không nhập cuộc. Đức Anh đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt tinh nghịch của cậu quét qua Minh, rồi cậu vẫy tay thật mạnh, giọng nói vang vọng giữa tiếng ồn ào của sân trường.

“Ê Minh, Ngân, An Nhiên! Đi học nhóm Kinh tế vi mô không? Môn này khó quá, phải hợp sức thôi!” Đức Anh nói, giọng cậu tràn đầy năng lượng, dường như cái rét đầu đông cũng không làm giảm đi sự sôi nổi của cậu.

Thảo Vy cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt cô ấy lướt qua Minh, rồi nhìn Ngân với vẻ ngưỡng mộ. “Đúng đó, Ngân giải thích hay lắm, Minh học cùng cho dễ hiểu. Ngân còn nhiều tài liệu hay nữa.” Lời nói của Thảo Vy, dẫu có ý tốt, lại khiến Minh thoáng chút ngượng nghịu. Cậu biết mình vẫn còn rất nhiều điều phải học, phải trau dồi, đặc biệt là trong những môn học đòi hỏi sự tư duy logic và khả năng phân tích như Kinh tế vi mô. Cậu cảm thấy mình thật kém cỏi khi luôn phải dựa vào sự giúp đỡ của Ngân. Một lần nữa, hình ảnh Quang Huy lại hiện lên, với vẻ ngoài tự tin, nắm vững mọi thứ. Liệu Ngân có thấy cậu yếu kém không? Liệu cô có so sánh cậu với những người tài năng hơn không?

Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực ra khỏi đầu. Cậu không thể để những cảm xúc này chi phối cậu. Cậu cần phải mạnh mẽ hơn, tự tin hơn. Cậu gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo, rồi bước nhanh hơn để nhập vào nhóm. Cái lạnh của gió đông dường như càng lúc càng thấm sâu hơn, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản. Khi đến gần, cậu có thể nghe rõ hơn tiếng cười khúc khích của Thảo Vy, tiếng Đức Anh đang phàn nàn về độ khó của môn học. Ngân vẫn trầm tĩnh, chỉ khẽ mỉm cười khi thấy Minh đến gần, nụ cười ấy như một tia nắng yếu ớt xua đi phần nào cái lạnh trong lòng cậu.

***

Từ khuôn viên đại học rộn ràng, nhóm bạn bắt chuyến xe buýt đến Thư viện Quốc gia Việt Nam. Càng về chiều tối, cái rét của Hà Nội càng trở nên buốt giá hơn, len lỏi qua từng lớp áo. Nắng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một bầu trời xám xịt, nặng trĩu. Bước vào trong thư viện, Minh cảm thấy như vừa bước vào một thế giới khác. Không khí bên ngoài ồn ào, bụi bặm, nhưng bên trong lại là sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ hiện ra trước mắt, với những cột đá lớn vươn cao, cầu thang rộng uốn lượn và sảnh chính cao vút, gợi lên một cảm giác tôn kính đối với tri thức. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng không thể lẫn vào đâu được của một thư viện lâu đời. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn chùm cổ điển, kết hợp với chút ánh sáng tự nhiên còn sót lại từ những ô cửa sổ lớn, phủ lên mọi thứ một vẻ trầm mặc, ấm áp.

Họ tìm một góc yên tĩnh ở tầng hai, nơi có những dãy kệ sách gỗ cao ngút tầm mắt. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ, tiếng bút viết sột soạt, và tiếng thì thầm nhỏ đủ để không làm phiền ai, tất cả tạo nên một bản nhạc nền êm ái, khuyến khích sự tập trung. Nhóm bạn trải sách vở, máy tính ra bàn, và bắt đầu giải đề. Hoàng Minh, với những khái niệm Kinh tế vi mô còn khá lúng túng, cau mày tập trung đọc từng dòng chữ, cố gắng hiểu rõ bản chất của vấn đề. Cậu vẫn còn cảm thấy một chút áp lực từ cuộc gặp gỡ với Quang Huy buổi sáng, nhưng khi hòa mình vào không khí học tập nghiêm túc, cậu tạm gác lại những lo lắng đó. Cậu biết, đây là lúc cần phải cố gắng, phải chứng tỏ bản thân.

Lê Ngân ngồi ngay cạnh Minh, cô ấy dường như đã quen thuộc với không gian này. Cô lướt qua các bài tập với một vẻ tự tin và điềm tĩnh. Khi Minh đang loay hoay với một công thức phức tạp về mối quan hệ giữa cung và cầu, trán cậu nhăn lại vì suy nghĩ. Ngân khẽ nghiêng đầu về phía cậu, mái tóc đen dài của cô hơi chạm vào vai Minh, mang theo một mùi hương thoang thoảng của sách và một chút hương hoa lạ. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, đủ nghe, như một dòng suối mát chảy qua những suy nghĩ rối ren của Minh.

“Chỗ này mình cần chú ý tới mối quan hệ cung cầu trong ngắn hạn, nó ảnh hưởng trực tiếp đến giá cả sản phẩm.” Ngân khẽ chỉ vào một dòng trong sách của Minh, ngón tay thon dài của cô lướt trên trang giấy.

Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu chạm phải ánh mắt trầm tĩnh của Ngân. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng, mọi sự tự ti dường như tan biến. Chỉ còn lại sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng cậu. Ánh đèn vàng dịu của thư viện phản chiếu trong đôi mắt cô, tạo nên một vẻ đẹp tinh tế, sâu sắc. Cậu khẽ gật đầu, cảm nhận một tia ấm áp len lỏi qua không khí lạnh lẽo của thư viện, xua đi cái rét ngọt của Hà Nội đang cố gắng len lỏi vào từng ngóc ngách. “À, ra vậy... cảm ơn Ngân.” Cậu nói, giọng hơi khàn nhưng đầy chân thành. Cậu ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay, cảm thấy như mình vừa được khai sáng.

Đức Anh, ngồi đối diện, ngẩng đầu lên, vẻ mặt cậu đầy vẻ thán phục. “Ui, Ngân đúng là bách khoa toàn thư di động! Cứu bồ cái đoạn này với!” Cậu chỉ vào một bài tập khó nhằn mà cậu đang vật lộn. Ngân khẽ mỉm cười, rồi kiên nhẫn giải thích cho Đức Anh. Thảo Vy ngồi bên cạnh, cô ấy không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười khi nhìn Minh và Ngân. Ánh mắt cô ấy tinh ý lướt qua hai người, như thể cô ấy đã nhận ra một điều gì đó đặc biệt đang diễn ra giữa họ, một sợi dây vô hình đang được dệt nên từ những khoảnh khắc giản dị như thế này.

An Nhiên, ngồi chếch một chút, lặng lẽ quan sát tất cả. Cô thấy khoảnh khắc ánh mắt Minh và Ngân chạm nhau, thấy nụ cười hiếm hoi của Ngân, và cả sự nhẹ nhõm, hạnh phúc thoáng qua trên gương mặt Minh. Lòng cô nặng trĩu. Dù cô ngồi cùng nhóm, cùng học, nhưng cô vẫn cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một bóng hình mờ nhạt giữa ánh sáng đang bao quanh hai người đó. Tiếng lật trang sách của cô nghe rõ hơn trong sự tĩnh lặng của thư viện, như một lời thở dài không thành tiếng. Cô khẽ cắn môi, cúi đầu xuống trang sách, cố gắng tập trung vào những con số và công thức, nhưng tâm trí cô lại cứ miên man về những điều không tên, về một tình cảm thầm kín đang ngày càng trở nên vô vọng. Mùi giấy cũ, mùi gỗ của thư viện bỗng trở nên nồng nàn hơn, như đang nhấn chìm cô trong nỗi buồn của riêng mình.

***

Thời gian trôi qua thật nhanh trong không gian tĩnh lặng của thư viện. Khi nhóm bạn rời đi, trời đã tối hẳn. Cái lạnh của Hà Nội về đêm ập đến, buốt giá hơn bao giờ hết. Gió lùa từng đợt qua những tán cây trơ trụi trên con đường dẫn ra bến xe buýt, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt. Mùi khói xe, bụi đường và chút xăng dầu từ những chiếc xe máy vội vã lướt qua, hòa vào không khí lạnh lẽo. Bến xe buýt về đêm vắng vẻ hơn ban ngày, nhưng vẫn có những nhóm người đứng chờ đợi, vội vã với những chuyến xe cuối cùng.

Đức Anh và Thảo Vy là những người đầu tiên lên xe. Chuyến xe buýt của họ đến trước. “Thôi tụi tao về trước nha! Mày với Ngân cố gắng ôn bài cho tốt nha Minh! Chúc may mắn!” Đức Anh vẫy tay chào một cách hào hứng, giọng nói của cậu vẫn đầy năng lượng dù đã trải qua một buổi học nhóm căng thẳng. Thảo Vy cũng mỉm cười dịu dàng, ánh mắt cô ấy lướt qua Minh và Ngân một cách tinh ý, như muốn nói điều gì đó mà không cần phải thốt ra. Sau cái vẫy tay cuối cùng, hai người họ khuất dần trong lòng chiếc xe buýt chật chội, để lại Minh, Ngân và An Nhiên đứng lại trong cái lạnh buốt.

Minh co mình lại trong chiếc áo khoác dày cộp, cổ áo dựng cao. Hơi thở cậu hóa thành khói trắng mờ ảo, tan nhanh vào không khí lạnh giá. Cậu nhìn theo bóng chiếc xe buýt khuất dần, rồi quay lại nhìn Ngân. Cô ấy vẫn trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió lạnh. Cái lạnh dường như không làm cô ấy bận tâm quá nhiều.

“Sáng nay anh Khoa có nhắc đến chuyện gì ở quán cà phê không Minh?” Ngân bất ngờ quay sang hỏi, giọng cô ấy nhẹ nhàng, nhưng câu hỏi lại không liên quan gì đến buổi học nhóm vừa rồi, cũng chẳng liên quan gì đến những gì đã xảy ra buổi sáng. Nó khiến Minh thoáng chút bất ngờ. Cậu không nghĩ Ngân lại để ý đến những chuyện nhỏ nhặt ở quán cà phê “Hoa Sữa” như vậy. Một tia ấm áp len lỏi trong lòng cậu. Cô ấy đang quan tâm đến thế giới của cậu, phải không?

Minh cố gắng xua đi sự ngạc nhiên, rồi trả lời một cách hơi ngập ngừng, giọng cậu vẫn còn chút gì đó rụt rè. “À... Anh Khoa nói tuần sau quán sẽ có một buổi giao lưu nhỏ với tác giả... Ngân có thích không?” Cậu hỏi lại, một cách thăm dò, hy vọng cô sẽ hứng thú.

Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, hầu như không thể nhận ra trong ánh đèn vàng yếu ớt của bến xe. “Cũng thú vị đấy.” Cô nói, rồi lại quay mặt đi, nhìn về phía đường, nơi những ánh đèn xe buýt đang từ từ tiến đến. Câu trả lời của cô ngắn gọn, nhưng Minh cảm thấy một niềm vui nho nhỏ dâng lên trong lòng. Có lẽ, đây là một dấu hiệu tốt. Cô ấy không từ chối, cô ấy thậm chí còn nói là “thú vị”.

An Nhiên đứng cách đó một chút, khoảng cách của cô với Minh và Ngân như một vách ngăn vô hình, càng lúc càng rõ rệt. Cô lặng lẽ nhìn họ trò chuyện, nhìn nụ cười thoáng qua trên môi Ngân, và cả nét mặt rạng rỡ hơn của Minh. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, không thể xen vào cuộc trò chuyện của hai người, không thể chạm tới thế giới mà họ đang dần xây dựng cho riêng mình. Nỗi buồn lại bao trùm lấy cô, một nỗi buồn sâu thẳm và khó gọi tên. Cô thở dài, hơi ấm từ hơi thở tan nhanh vào không khí lạnh giá, như chính tình cảm của cô đang dần tan biến không dấu vết. Cô biết, trái tim Minh đã hướng về Ngân, và cô, có lẽ, chỉ là một người bạn học đơn thuần, một bóng hình mờ nhạt trong cuộc đời cậu.

Minh vẫn đứng đó, chờ đợi chuyến xe buýt của mình. Cái rét buốt của Hà Nội về đêm dường như trở nên cắt da cắt thịt hơn, nhưng không còn hoàn toàn là sự khó chịu. Nó hòa lẫn với nỗi bâng khuâng, với niềm vui nho nhỏ từ câu nói của Ngân, và cả nỗi lo lắng mơ hồ vẫn còn vương vấn trong tâm trí cậu. Hình ảnh Quang Huy lại thoáng hiện, như một đám mây đen che khuất ánh trăng. Cậu có thể cạnh tranh được với một người như Quang Huy không? Liệu cô gái tinh tế và sâu sắc như Ngân có thực sự nhìn thấy cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, giữa những ánh hào quang của thành phố, giữa những người tài năng và tự tin? Những điều chưa nói cứ mắc kẹt lại trong lòng cậu, tựa như những cơn mưa phùn kéo dài không dứt, mang theo bao nhiêu nỗi bâng khuâng và lo lắng về một tương lai chưa định hình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ