Cái rét buốt của Hà Nội về đêm dường như trở nên cắt da cắt thịt hơn, nhưng không còn hoàn toàn là sự khó chịu. Nó hòa lẫn với nỗi bâng khuâng, với niềm vui nho nhỏ từ câu nói của Ngân, và cả nỗi lo lắng mơ hồ vẫn còn vương vấn trong tâm trí cậu. Hình ảnh Quang Huy lại thoáng hiện, như một đám mây đen che khuất ánh trăng. Cậu có thể cạnh tranh được với một người như Quang Huy không? Liệu cô gái tinh tế và sâu sắc như Ngân có thực sự nhìn thấy cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, giữa những ánh hào quang của thành phố, giữa những người tài năng và tự tin? Những điều chưa nói cứ mắc kẹt lại trong lòng cậu, tựa như những cơn mưa phùn kéo dài không dứt, mang theo bao nhiêu nỗi bâng khuâng và lo lắng về một tương lai chưa định hình. Nhưng dẫu có những âu lo ấy, trong sâu thẳm, Minh vẫn giữ một tia hy vọng nhỏ nhoi, một sự háo hức khó tả khi nghĩ đến buổi giao lưu tuần sau, nơi cậu sẽ được thấy Ngân trong chính không gian mà cậu tự hào thuộc về.
***
Một tuần trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, mang theo những cơn gió bấc lạnh hơn, thổi bay cả những chiếc lá khô cuối cùng còn sót lại trên cành. Chiều hôm diễn ra buổi giao lưu tác giả tại quán cà phê “Hoa Sữa”, cái rét ngọt của Hà Nội càng trở nên rõ rệt, quấn lấy từng con phố, từng ngõ nhỏ. Bầu trời xám xịt như được khoác lên mình một tấm áo choàng dày, báo hiệu một đêm đông dài và buốt giá. Thỉnh thoảng, vài hạt mưa phùn li ti, nhỏ đến mức khó nhận ra, lất phất chạm nhẹ vào ô cửa kính, tạo nên những chấm nước trong veo rồi tan biến.
Hoàng Minh đang tất bật với công việc của mình trong quán. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, đậm đà, quyện lẫn với hương thảo mộc dịu nhẹ và chút ngọt ngào của bánh mới ra lò, tạo nên một bầu không khí ấm cúng lạ thường, đối lập hoàn toàn với cái lạnh buốt bên ngoài. Quán “Hoa Sữa” hôm nay nhộn nhịp hơn hẳn mọi ngày. Những chiếc bàn gỗ mộc mạc được lau chùi bóng loáng, sắp xếp ngay ngắn. Những kệ sách chất đầy những cuốn sách cũ, bìa đã ngả màu thời gian, được Minh cẩn thận sắp xếp lại, từng cuốn một, như thể mỗi cuốn sách đều là một người bạn cũ cần được chăm sóc. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng và những sợi đèn dây lấp lánh như sao trời, phủ lên không gian một vẻ lãng mạn, hoài cổ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương từ chiếc loa nhỏ, như dòng suối êm đềm chảy qua, xoa dịu đi chút căng thẳng trong lòng Minh.
Cậu mặc chiếc áo len màu ghi đơn giản, bên ngoài khoác thêm chiếc tạp dề màu nâu đất, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Đôi mắt cậu vẫn mang nét rụt rè thường thấy, nhưng hôm nay lại ánh lên một sự tập trung cao độ và cả niềm tự hào khó giấu. Đây là công việc của cậu, là nơi cậu kiếm tiền để trang trải cuộc sống sinh viên, và hơn thế nữa, là một phần thế giới của cậu, một thế giới mà cậu đang dần mở ra cho Ngân.
Anh Khoa, với dáng vẻ điềm đạm thường thấy, đang đứng ở quầy bar pha chế những ly cà phê đầu tiên cho khách. Anh đeo chiếc kính cận, mái tóc hơi dài rẽ ngôi, nhìn Minh với ánh mắt ấm áp. Tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng máy xay hạt đều đều tạo nên một bản nhạc quen thuộc nơi góc quán.
“Hôm nay đông khách đấy, Minh cố gắng nhé. Giáo sư Trần là người kỹ tính lắm, nhưng cũng rất dễ mến.” Anh Khoa nói, giọng trầm ấm, nhưng ánh mắt anh lại có vẻ tinh nghịch khi nhìn Minh. “À mà, cậu có vẻ hăng hái hơn mọi ngày nhỉ?”
Minh khẽ đỏ mặt, cúi đầu lau lại chiếc bàn một lần nữa dù nó đã sạch bóng. Cậu cố gắng giấu đi sự bối rối trong giọng nói. “Vâng ạ, em sẽ cố gắng hết sức. Em cũng hơi hồi hộp vì đây là lần đầu quán mình tổ chức buổi giao lưu lớn thế này.” Cậu ngừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng nhỏ hơn. “Với lại, em cũng muốn làm thật tốt để khách đến ai cũng thấy hài lòng ạ.”
Anh Khoa mỉm cười nhẹ, không nói gì thêm, chỉ gật đầu như thể đã hiểu thấu mọi điều. Anh biết Minh không chỉ muốn làm hài lòng khách hàng nói chung, mà còn muốn làm hài lòng một vị khách đặc biệt nào đó. Ánh mắt anh lướt qua cánh cửa kính, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, phản chiếu những bóng người vội vã lướt qua trong cái lạnh. Anh lại nhìn Minh, thấy cậu vẫn đang chăm chú sắp xếp những cuốn sách trên kệ, đôi tay thoăn thoắt nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía cửa ra vào. Cái sự ngập ngừng, e dè của Minh, cái cách cậu cố gắng che giấu cảm xúc của mình, tất cả đều không thoát khỏi ánh mắt của Anh Khoa. Anh đã trải qua những năm tháng tuổi trẻ tương tự, với những rung động đầu đời trong cái không gian lãng mạn của Hà Nội này. Anh hiểu, những cảm xúc ấy, đôi khi không cần nói thành lời, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ nhỏ cũng đủ để khuấy động cả một tâm hồn. Minh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Anh Khoa, cậu lại cười gượng gạo, vội vã quay đi tiếp tục công việc của mình, nhưng trong lòng, một niềm vui nhỏ nhoi, ấm áp len lỏi. Cậu biết, Anh Khoa luôn ủng hộ cậu, luôn là chỗ dựa thầm lặng nơi quán cà phê này. Cậu cảm thấy mình may mắn khi có một người anh như thế. Dù áp lực vẫn còn đó, sự tự ti về xuất thân, về công việc làm thêm, nhưng khi đứng trong không gian quen thuộc này, với mùi cà phê thơm lừng, với những cuốn sách yêu thích, và với sự tin tưởng của Anh Khoa, Minh cảm thấy mình vững vàng hơn bao giờ hết. Cậu hít một hơi thật sâu, đón lấy hương cà phê quen thuộc, tự nhủ phải làm thật tốt, không chỉ vì công việc, mà còn vì một điều gì đó sâu xa hơn, một điều mà cậu chưa dám gọi tên.
***
Khi màn đêm đã buông xuống hẳn, trùm lên Hà Nội một màu xám đen đặc quánh, nhưng những ánh đèn đường vẫn rạng rỡ và lung linh. Cái lạnh đầu đông như len lỏi vào từng ngóc ngách, từng kẽ lá, khiến người ta phải rụt cổ co ro trong những chiếc áo khoác dày. Dòng người trên phố vẫn hối hả, nhưng dường như không khí đã chậm lại một nhịp, đúng với cái chất “Hà Nội không vội được đâu” của thành phố này. Những hạt mưa phùn vẫn lất phất bay, không đủ để làm ướt tóc, nhưng đủ để tạo nên một lớp sương mờ ảo, huyền hoặc, khiến phố phường trở nên lãng mạn hơn bao giờ hết.
Lê Ngân bước vào quán cà phê “Hoa Sữa” cùng Mai Chi. Cô mặc chiếc áo khoác dạ màu be nhẹ nhàng, tôn lên dáng người mảnh mai, thanh thoát. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, để lộ khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế. Đôi mắt sâu và trầm của cô lướt qua một lượt không gian quán, từ những bức tranh cũ kỹ trên tường, những chậu cây xanh mướt, cho đến những chiếc bàn ghế gỗ mộc mạc. Mọi thứ đều gợi lên một vẻ đẹp cổ điển, trầm lắng, rất hợp với gu thẩm mỹ của Ngân.
Mùi cà phê rang xay thơm lừng, nồng nàn, hòa quyện với hương bánh ngọt và mùi gỗ thoang thoảng, ôm lấy cô ngay từ ngưỡng cửa. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, êm ái như vỗ về tâm hồn, khiến cô cảm thấy sự bình yên hiếm có giữa lòng thành phố ồn ào. Ánh mắt cô dừng lại ở quầy bar, nơi Hoàng Minh đang thoăn thoắt chuẩn bị đồ uống cho khách. Cậu mặc chiếc tạp dề màu nâu, dáng người hơi gầy nhưng động tác rất nhanh nhẹn và dứt khoát. Nhìn cậu trong không gian này, Ngân chợt nhận ra một khía cạnh khác của Minh, một khía cạnh mà cô chưa từng thấy ở thư viện hay bến xe buýt. Cậu không còn vẻ rụt rè, bỡ ngỡ như thường lệ, mà thay vào đó là sự chuyên nghiệp, tự tin. Một nụ cười rất nhẹ, hầu như không thể nhận ra, khẽ nở trên môi Ngân.
Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai và phong cách năng động thường thấy, đứng bên cạnh Ngân, tinh ý nhận ra sự thay đổi nhỏ trong ánh mắt của bạn. Cô khoác chiếc áo bomber cá tính, đôi mắt sắc sảo lướt qua Minh rồi quay sang nhìn Ngân, như muốn dò xét.
“Này Ngân, mày nhìn gì mà chăm chú thế?” Mai Chi khẽ huých tay Ngân, giọng cô ấy có chút trêu chọc. “Lại thấy cái gì hay ho rồi à? Hay là đang tìm kiếm cảm hứng cho bài tập mỹ thuật sắp tới?”
Ngân khẽ lắc đầu, môi vẫn mím chặt, một nụ cười kín đáo vẫn còn vương vấn. Cô không nói gì, chỉ quay sang nhìn Mai Chi một cái thật nhanh, rồi lại hướng ánh mắt về phía khu vực diễn giả, nơi Giáo sư Trần đã bắt đầu ổn định vị trí. Cô không muốn Mai Chi quá chú ý đến việc cô đang nhìn Minh. Nhưng trong lòng, một dòng cảm xúc ấm áp, khó gọi tên đang chảy tràn. Cô đã đến đây, không chỉ vì buổi giao lưu của Giáo sư Trần, mà còn vì một lý do khác, một lý do mà cô chưa dám thừa nhận với chính mình. Cô muốn nhìn thấy Minh trong không gian của cậu, muốn hiểu thêm về thế giới mà cậu đang sống.
Họ chọn một chỗ ngồi khuất, gần khu vực diễn giả, nơi có thể nghe rõ buổi nói chuyện nhưng lại ít bị chú ý. Giáo sư Trần, với mái tóc bạc phơ và phong thái điềm đạm, đã bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng giọng truyền cảm, ấm áp. Những lời lẽ uyên bác của ông về văn chương, về cuộc sống, về những giá trị nghệ thuật, như một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn những người yêu sách. Ngân cố gắng tập trung vào lời nói của Giáo sư, nhưng ánh mắt cô vẫn không thể ngừng liếc sang quầy bar, nơi Minh đang cần mẫn làm việc. Mỗi khi cậu quay lưng lại, cô lại tranh thủ nhìn thật kỹ, như muốn khắc ghi hình ảnh cậu vào tâm trí. Mỗi khi cậu quay mặt về phía cô, cô lại vội vàng quay đi, giả vờ như đang chăm chú lắng nghe. Ngân cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ về Minh, về cuộc sống của cậu. Cô nhận ra, dù Minh là một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè và có chút tự ti, nhưng khi cậu đứng trong không gian này, cậu lại tỏa ra một sự thu hút lạ thường, một vẻ đẹp chân thật, mộc mạc mà cô hiếm khi thấy ở những người bạn khác. Cô cảm thấy một sự kết nối tinh tế, một sợi dây vô hình đang kéo cô lại gần thế giới của cậu.
***
Giữa buổi giao lưu, không khí trong quán cà phê “Hoa Sữa” trở nên ấm áp và sống động hơn bao giờ hết. Tiếng nói truyền cảm của Giáo sư Trần vẫn vang vọng đều đều, xen lẫn những tiếng vỗ tay tán thưởng và tiếng thì thầm của những người tham dự. Mùi cà phê, bánh ngọt và hương sách cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan. Hoàng Minh, sau một vài phút làm quen với nhịp độ công việc, đã hoàn toàn nhập tâm vào vai trò của mình. Cậu di chuyển thoăn thoắt giữa quầy bar và các bàn, mang những ly cà phê thơm lừng đến cho khách.
Khi Minh mang hai ly cà phê Cappuccino bốc hơi nghi ngút, được trang trí hình trái tim bằng bọt sữa tinh xảo, đến bàn của Ngân và Mai Chi, tim cậu bất giác đập nhanh hơn một nhịp. Cậu cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay vẫn hơi run nhẹ khi đặt những chiếc tách sứ trắng muốt xuống bàn. Cái hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa trong không khí lạnh, mang theo một chút ngọt ngào.
“Cà phê của hai bạn đây ạ,” Minh nói, giọng cậu hơi nhỏ, nhưng vẫn đủ nghe trong không gian ồn ào vừa phải của quán. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình chạm phải ánh mắt của Ngân. Trong giây lát ấy, thời gian dường như ngừng lại. Đôi mắt sâu thẳm của Ngân nhìn thẳng vào Minh, không còn vẻ thờ ơ thường thấy, mà ánh lên một sự ấm áp, tinh tế. Minh cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống lưng, một cảm giác bối rối xen lẫn hạnh phúc dâng trào trong lòng. Cậu muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng lại như bị nghẹn lại.
Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, đủ để làm rạng rỡ cả khuôn mặt cô trong ánh đèn vàng dịu. “Cảm ơn,” cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, trầm ấm như thường lệ, nhưng ánh mắt cô dừng lại trên Minh lâu hơn một chút, như muốn truyền tải một thông điệp vô hình nào đó.
Đúng vào khoảnh khắc giao thoa đầy cảm xúc ấy, một bóng người cao ráo, lịch thiệp bất ngờ xuất hiện ở cửa quán. Đó là Quang Huy. Anh ta mặc chiếc áo khoác da màu đen sang trọng, tóc vuốt gọn gàng, phong thái tự tin và nụ cười rạng rỡ thường thấy. Ánh mắt anh ta lướt qua một lượt không gian quán, rồi nhanh chóng dừng lại ở bàn của Ngân. Một cảm giác khó chịu, một nỗi lo lắng vô hình lại trỗi dậy trong lòng Minh, như một đám mây đen bất chợt che khuất ánh nắng.
“Ngân cũng ở đây à? Thật trùng hợp,” Quang Huy nói, giọng anh ta vang lên đầy tự tin và thân mật, bước thẳng đến bàn của Ngân. Anh ta nở một nụ cười cuốn hút, ánh mắt không rời khỏi cô.
Ngân khẽ gật đầu chào, nụ cười trên môi cô đã vụt tắt, thay vào đó là vẻ trầm tĩnh thường thấy. “Chào Huy,” cô đáp, giọng vẫn giữ một sự xa cách nhất định, nhưng trong tai Minh, câu trả lời đó vẫn đủ để dấy lên một sự bất an. Cậu cảm thấy mình như một người thừa, một nhân viên phục vụ nhỏ bé đang đứng giữa hai người họ. Cậu lùi lại một bước, cố gắng giả vờ như đang quan sát những vị khách khác, nhưng đôi tai cậu vẫn căng ra lắng nghe, và ánh mắt thì lén lút nhìn về phía họ.
Quang Huy không ngồi xuống ngay, mà đứng dựa vào lưng ghế của Ngân, tay đút túi quần, vẻ mặt tự mãn. Anh ta bắt đầu trò chuyện với Ngân về buổi giao lưu, về một số cuốn sách, những chủ đề mà Minh biết mình không thể nào theo kịp. Cậu cảm thấy một sự tự ti trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ, làm thêm ở quán cà phê, còn Quang Huy thì là một người tài năng, tự tin, có gu, và quan trọng hơn, cậu ta dường như rất thân thiết với Ngân.
Minh quay đi để tiếp tục công việc của mình, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Cậu lại đứng ở quầy bar, giả vờ pha chế, nhưng trong lòng, hình ảnh Ngân và Quang Huy vẫn cứ lởn vởn. Cậu nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những hạt mưa phùn vẫn lất phất bay trong ánh đèn vàng yếu ớt. Cái lạnh của Hà Nội dường như càng thêm buốt giá, len lỏi vào tận xương tủy. Cậu tự hỏi, liệu Ngân có thấy cậu, một chàng trai rụt rè, mộc mạc, giữa những ánh hào quang của thành phố này không? Liệu cô có nhận ra những cảm xúc chưa nói, những rung động đầu đời mà cậu đang cố gắng che giấu? Những điều chưa nói, những nỗi băn khoăn cứ thế lớn dần trong tâm trí cậu, tựa như những cơn mưa phùn kéo dài không dứt, khiến lòng cậu thêm nặng trĩu.
***
Thời gian trôi qua thật nhanh. Buổi giao lưu của Giáo sư Trần cuối cùng cũng kết thúc trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt của những người tham dự. Mọi người bắt đầu đứng dậy, trò chuyện rôm rả, rồi dần dần ra về, mang theo hơi ấm của buổi nói chuyện và mùi cà phê còn vương vấn trên áo. Tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên nhẹ nhàng, nhưng không gian quán đã bớt đi phần nào sự nhộn nhịp ban đầu.
Ngân và Mai Chi cũng đứng dậy. Mai Chi khẽ rụt mình trong chiếc áo khoác, nhìn ra ngoài cửa kính nơi màn đêm đã đặc quánh và cái rét dường như càng tăng thêm. “Về thôi Ngân, lát nữa lạnh lắm đấy. Mưa phùn còn lất phất nữa kìa,” Mai Chi nói, giọng cô ấy có chút hối thúc.
Ngân khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt cô không hướng ra cửa, mà lại một lần nữa dõi về phía quầy bar, nơi Hoàng Minh đang tất bật dọn dẹp những chiếc tách cà phê. Cậu vẫn mặc chiếc tạp dề màu nâu, dáng người hơi gầy, cúi xuống lau chùi quầy bar một cách cẩn thận. Cô nhìn thấy sự cần mẫn, tỉ mỉ trong từng cử chỉ của cậu. Trong khoảnh khắc ấy, Ngân cảm thấy một sự ấm áp lạ thường lan tỏa trong lòng, xua đi cái lạnh buốt của Hà Nội về đêm. Cô biết, cậu không phải là người ồn ào hay nổi bật giữa đám đông, nhưng cậu có một thế giới riêng, tĩnh lặng và chân thành, như chính quán cà phê “Hoa Sữa” này.
Ánh mắt Ngân dừng lại trên Minh lâu hơn một chút, một ý vị khó tả đọng lại trong đôi mắt sâu thẳm của cô. Đó là sự tò mò, sự quan tâm, và có lẽ là cả một chút tiếc nuối khi buổi tối sắp kết thúc. Cô muốn nói điều gì đó, muốn hỏi cậu về buổi giao lưu, về cảm giác của cậu, nhưng rồi lại thôi. Tính cách trầm tĩnh của cô không cho phép cô bộc lộ cảm xúc một cách dễ dàng. Cô chỉ khẽ mím môi, rồi quay người bước đi cùng Mai Chi, nhưng trong lòng, hình ảnh Minh vẫn cứ in đậm.
Khi Ngân và Mai Chi bước ra khỏi cửa, Anh Khoa tiến đến vỗ nhẹ vào vai Minh. Cậu giật mình, quay lại nhìn anh. Anh Khoa nở một nụ cười hiền hậu, ánh mắt anh ánh lên vẻ tinh nghịch và thấu hiểu.
“Thấy chưa? Cậu làm tốt lắm. Buổi giao lưu thành công rực rỡ,” Anh Khoa nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự động viên chân thành. Anh dừng lại một chút, rồi lại nói thêm, giọng nhỏ hơn, ánh mắt lướt qua cánh cửa vừa đóng lại của Ngân. “Có người còn nán lại chỉ để nhìn cậu đấy, Minh à.”
Hoàng Minh nghe vậy, cả khuôn mặt cậu đỏ bừng. Cậu vội vàng cúi đầu, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng của mình. “Anh Khoa lại trêu em,” cậu nói, giọng lí nhí, nhưng trong lòng, một niềm vui sướng không thể tả xiết đang trào dâng. Cậu biết Anh Khoa đang nói đến ai. Ánh mắt cuối cùng của Ngân, cái nhìn đầy ý nghĩa mà cô dành cho cậu, chợt hiện về rõ mồn một. Nó xua tan đi phần nào nỗi lo lắng về Quang Huy, về sự tự ti, về những điều chưa nói.
Minh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa kính. Những hạt mưa phùn vẫn lất phất bay, nhưng dường như không còn lạnh lẽo nữa. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn và da diết, chợt thoảng qua, mang theo một nỗi bâng khuâng khó tả. Cậu nhìn theo bóng Ngân và Mai Chi khuất dần trong màn đêm Hà Nội. Cái rét ngọt của thành phố này, những cơn mưa phùn dai dẳng, và cả mùi hoa sữa nồng nàn, tất cả dường như đang dệt nên một câu chuyện tình yêu thật chậm rãi, thật nhẹ nhàng. Minh biết, con đường phía trước còn nhiều điều chưa nói, nhiều thử thách, nhưng ít nhất, tối nay, cậu đã thấy một tia sáng nhỏ nhoi, một sự quan tâm tinh tế từ Ngân. Và chừng đó thôi, cũng đủ để sưởi ấm trái tim cậu trong cái rét đầu đông của Hà Nội.