Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 58

Hành Trình Về Giữa Phố Đông

2782 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa xung đột nội tâm của Hoàng Minh, đặc biệt là sự tự ti và áp lực vô hình từ Quang Huy sau sự kiện ở quán cà phê.,Làm sâu sắc hơn sự mở lòng tinh tế của Lê Ngân, cho thấy cô dần thoải mái hơn khi chia sẻ những góc nhìn cá nhân về Hà Nội với Hoàng Minh.,Củng cố thói quen chung của Hoàng Minh và Lê Ngân là đi xe buýt về, biến nó thành một không gian riêng tư cho sự phát triển tình cảm.,Gieo mầm cho những hiểu lầm nhỏ có thể phát sinh từ sự dè dặt của cả hai và sự hiện diện của người thứ ba (Quang Huy).,Duy trì không khí lãng mạn, trầm lắng của Hà Nội đầu đông làm nền cho những cảm xúc đang chớm nở.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Mai Chi, Đức Anh
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và hoài niệm.
Kết chương: [object Object]

Hơi ấm từ nụ cười của Ngân, ánh mắt cô trao cậu trước khi rời đi đêm qua, vẫn còn vương vấn trong tâm trí Hoàng Minh, tựa như một đốm lửa nhỏ le lói giữa màn sương lạnh. Nhưng ngay lập tức, cái cảm giác ấm áp ấy lại bị che phủ bởi một bóng đen khác: hình ảnh Quang Huy lịch thiệp, tự tin, và ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu của cậu ta khi nhìn Lê Ngân. Dù đã được Anh Khoa động viên, sự tự ti cố hữu trong Minh vẫn trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu vẫn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn, còn Quang Huy là ai? Một người có vẻ ngoài hoàn hảo, một phong thái tự tin và chắc chắn là một xuất thân không hề tầm thường. Những suy nghĩ ấy cứ quẩn quanh, khiến bước chân cậu trở nên nặng nề hơn khi rời giảng đường. Chiều nay, cái lạnh đầu đông dường như đã ngấm sâu hơn vào da thịt, và cả vào tâm hồn.

Minh đứng nép mình ở một góc bến xe buýt quen thuộc, cạnh trường, cố gắng hòa mình vào dòng người hối hả. Cậu khoác chặt chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, để che đi phần nào sự co ro trước cái lạnh se sắt. Xung quanh, tiếng xe cộ ồn ào, tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng rao vặt của mấy cô bán hàng rong len lỏi vào không khí đặc quánh mùi khói xe và bụi đường. Cậu nhìn xa xăm, đôi mắt mông lung dõi theo những chiếc xe buýt nối đuôi nhau rời bến. Trong lòng cậu, những hình ảnh của đêm qua vẫn hiện rõ: ánh đèn vàng ấm áp của quán cà phê, mùi cà phê rang xay thơm lừng, và cả khoảnh khắc Ngân khẽ chạm tay cậu khi đưa cốc cà phê cho cô. Sự tinh tế ấy, sự quan tâm kín đáo ấy, liệu có phải là thật? Hay chỉ là một ảo ảnh do cậu tự thêu dệt nên trong lòng mình?

Đức Anh, bạn thân của Minh, đang đứng gần đó, nhiệt tình nói chuyện điện thoại với ai đó, thỉnh thoảng lại phá ra cười giòn tan. Cậu ấy cao ráo, gương mặt sáng sủa, luôn toát lên vẻ tự tin và dễ gần. Thấy Minh, Đức Anh chỉ gật đầu chào một cái, rồi lại tiếp tục câu chuyện dang dở, những từ lóng của sinh viên cứ thế tuôn ra như suối. Minh khẽ gật đáp lại, trong lòng cảm thấy có chút ghen tị với sự vô tư, phóng khoáng của bạn mình. Cậu ước mình cũng có thể thoải mái như thế, không phải lúc nào cũng đắn đo, suy nghĩ về mọi thứ.

Chợt, từ phía cổng trường, hai bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Lê Ngân và Mai Chi. Ngân vẫn vậy, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo khoác màu ghi nhạt, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng. Gương mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, đôi mắt sâu và trầm, thỉnh thoảng lại lướt qua mọi thứ với vẻ thờ ơ. Mai Chi đi bên cạnh, năng động và cá tính hơn hẳn, mái tóc cắt ngắn ngang vai khẽ bay bay trong gió. Trông thấy họ, Hoàng Minh hơi lúng túng. Cậu vội vàng chỉnh lại quai cặp đang đeo trên vai, đôi bàn tay cóng vì lạnh khẽ nắm chặt vào nhau, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

Mai Chi vừa đi vừa nói oang oang, ánh mắt tinh nghịch liếc nhìn Lê Ngân. "Này Ngân, hôm qua về có kể gì về buổi giao lưu không đấy? Hay là mê mẩn ai rồi mà quên hết đường về luôn?" Giọng Mai Chi có chút trêu chọc, nhưng cũng đầy vẻ thấu hiểu. Mai Chi luôn là người duy nhất có thể nói những câu như thế với Lê Ngân mà không bị cô ấy mắng.

Lê Ngân khẽ lắc đầu, đôi môi mím lại thành một nụ cười nhẹ, gần như không thấy. Cô ấy không quay sang nhìn Mai Chi, mà chỉ khẽ đáp, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng rất rõ ràng: "Cũng không có gì đặc biệt." Mặc dù vậy, trong ánh mắt Ngân vẫn lướt qua một tia sáng khó tả, một chút bâng khuâng mà chỉ người tinh ý mới có thể nhận ra. Cô ấy biết Mai Chi đang trêu gì, nhưng cô ấy không muốn nói. Có những điều, càng giấu kín lại càng trở nên đặc biệt.

Thấy họ tiến lại gần, Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm mở lời. Giọng cậu nhỏ nhẹ, có chút ngập ngừng: "Chào Ngân, Mai Chi. Buổi giao lưu hôm qua các bạn thấy thế nào?" Cậu cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể, nhưng tim cậu vẫn đập mạnh trong lồng ngực.

Lê Ngân khẽ gật đầu chào cậu, ánh mắt cô ấy lướt qua cậu một cách nhanh chóng, nhưng đủ để Minh cảm nhận được một sự chú ý tinh tế. "Chào Minh," cô ấy đáp gọn lỏn. "Cũng hay."

Mai Chi thì cười tủm tỉm nhìn Minh, rồi lại quay sang Ngân, ra vẻ bí hiểm. "Hay lắm đấy Minh ạ. Có người còn nán lại đến cuối giờ chỉ để uống cà phê của 'người ta' cơ." Mai Chi cố tình nhấn mạnh từ "người ta", và rồi huých nhẹ vào tay Ngân.

Ngân khẽ nhíu mày, có chút trách móc trong ánh mắt, nhưng cô ấy không nói gì. Chỉ là một cái nhíu mày rất nhẹ, gần như không đáng kể. Minh nghe vậy, cả khuôn mặt cậu đỏ bừng. Cậu biết Mai Chi đang nói đến chuyện gì, và cậu cũng biết người mà Mai Chi nhắc đến là ai. Cảm giác ngượng ngùng dâng lên, nhưng đồng thời, một niềm vui nhỏ bé cũng len lỏi vào trái tim cậu. Ít nhất, cô ấy đã ở lại. Ít nhất, cô ấy đã để ý.

Đúng lúc đó, một chiếc xe buýt số 12 từ từ lăn bánh vào bến. Tiếng phanh kít của chiếc xe cũ kỹ vang lên chói tai, rồi cánh cửa bật mở. Dòng người chen lấn xô đẩy nhau để lên xe, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn thường thấy ở các bến xe buýt Hà Nội vào giờ tan tầm. Mùi xăng dầu, mùi mồ hôi người, mùi khói xe hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng mà Minh đã quá quen thuộc.

"Lên xe thôi! Kẻo đông mất chỗ!" Mai Chi nhanh chóng kéo tay Ngân, rồi quay sang giục Minh và Đức Anh. Đức Anh cũng đã cất điện thoại, nhanh nhẹn chạy theo.

Hoàng Minh và Lê Ngân lại một lần nữa đứng cạnh nhau, giữa dòng người xô đẩy. Cái chạm tay thoáng qua khi Mai Chi kéo Ngân đã đủ làm tim Minh hẫng đi một nhịp. Cậu cố gắng giữ khoảng cách, nhưng không gian chật hẹp của bến xe khiến điều đó trở nên khó khăn. Họ gần nhau đến nỗi Minh có thể cảm nhận được hơi ấm từ người Ngân, và thoang thoảng mùi hương hoa trà nhẹ nhàng từ mái tóc cô ấy. Mùi hương ấy, thật tinh tế, không nồng nàn như hoa sữa, nhưng lại dễ chịu và gợi cảm giác bình yên đến lạ.

Cậu và Ngân cùng bước lên bậc xe buýt, chật vật len lỏi qua đám đông. Chiếc ô xanh cũ của Minh vẫn được cậu cẩn thận cầm trong tay, như một vật bất ly thân mỗi khi trời Hà Nội chuyển lạnh và mưa phùn có thể ập đến bất cứ lúc nào. Nó đã từng là cầu nối cho sự gặp gỡ đầu tiên của họ, và giờ đây, nó vẫn lặng lẽ đồng hành cùng cậu, chứng kiến những khoảnh khắc dù nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa.

* * *

Bên trong xe buýt, không khí ấm hơn bên ngoài một chút, nhưng vẫn ngột ngạt bởi hơi người. Tiếng xe buýt chạy xóc nảy, tiếng động cơ gầm gừ, tiếng người nói chuyện xì xào, và cả tiếng còi xe từ xa vọng vào qua lớp kính cửa sổ mờ hơi nước. Minh và Ngân may mắn tìm được một ghế đôi trống gần cửa sổ. Cậu nhường cho Ngân ngồi phía trong, còn mình ngồi bên ngoài, sát lối đi. Mai Chi và Đức Anh thì tìm được hai ghế đơn ở phía sau, cách họ một hàng.

Hoàng Minh vẫn còn hơi trầm tư. Cậu quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính, nơi màn đêm đã nhá nhem tối. Ánh đèn đường vàng hắt hiu bắt đầu thắp sáng những con phố, tạo nên những vệt sáng dài trên nền mưa phùn lất phất. Những khuôn mặt mờ nhạt của người đi đường lướt qua trong chốc lát, rồi biến mất vào bóng tối. Cái lạnh se lạnh đầu đông vẫn mơn man da thịt mỗi khi gió rít nhẹ qua khe cửa, khiến cậu vô thức rụt vai lại. Mùi khói xe từ bên ngoài vẫn len lỏi vào, hòa lẫn với mùi vải bọc ghế cũ và thoang thoảng mùi ẩm mốc đặc trưng của xe buýt. Tất cả tạo nên một không gian chật chội, ồn ào nhưng lại có một vẻ bình yên đến lạ, một sự bình yên mà chỉ Hà Nội mới có thể mang lại.

Cậu vẫn đang miên man với những suy nghĩ của riêng mình, về buổi giao lưu đêm qua, về ánh mắt của Ngân, về sự xuất hiện của Quang Huy, và cả những câu nói trêu chọc của Mai Chi. Mặc dù niềm vui nhỏ nhoi từ sự quan tâm của Ngân đã xua tan đi phần nào nỗi bất an, nhưng sự tự ti vẫn là một cái bóng đeo bám cậu. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa thành phố này, và nhất là khi đứng cạnh Ngân, một cô gái Hà Nội gốc tinh tế và sâu sắc. Cậu sợ, sợ rằng mình không đủ tốt, không đủ xứng đáng. Những cảm xúc ấy cứ giằng xé trong lòng cậu, tựa như những sợi tơ vò rối rắm, khiến cậu không thể nào thoát ra được.

Ngân ngồi bên cạnh, im lặng. Cô ấy không nói gì, chỉ khẽ tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt trầm tĩnh dõi theo những cảnh vật lướt qua. Minh thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô ấy, rồi lại vội vàng quay đi khi bắt gặp ánh mắt cô. Cậu không biết nên nói gì, không biết nên bắt đầu câu chuyện từ đâu. Sự dè dặt cố hữu của cậu khiến cậu luôn ngần ngại khi đối diện với những cảm xúc của mình.

Sau một vài phút im lặng kéo dài, khi chiếc xe buýt đang chầm chậm đi qua một khu phố cổ kính, Lê Ngân bất chợt khẽ chạm tay vào khuỷu tay Minh. Cử chỉ ấy thật nhẹ nhàng, tinh tế, nhưng đủ làm Minh giật mình. Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt có chút ngạc nhiên. Ngân không nhìn cậu, cô chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, rồi chỉ vào một cái cây nào đó đang đứng lẻ loi giữa khu phố.

"Anh Minh có thấy cây bàng kia không?" Giọng Ngân nhẹ nhàng, trầm ấm, phá tan bầu không khí im lặng vừa rồi. "Em thích nó vào mùa này nhất..."

Minh nhìn theo hướng Ngân chỉ. Qua lớp kính mờ hơi nước, cậu thấy một cây bàng cổ thụ, lá đã chuyển sang màu đỏ rực rỡ, nổi bật giữa những ngôi nhà cũ kỹ, xám xịt. Màu đỏ ấy, thật sống động, thật mạnh mẽ, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy bừng giữa cái lạnh của Hà Nội đầu đông.

Ngân khẽ mỉm cười, nụ cười ấy thật nhẹ, chỉ thoáng qua như một làn gió. "Cả Hà Nội như bừng sáng lên một màu đỏ rực vào mùa này, từ những tán bàng trên phố cho đến những chùm phượng vĩ cuối mùa còn sót lại. Nhưng cây bàng này lại trầm mặc một mình, như đang kể một câu chuyện cổ xưa nào đó."

Hoàng Minh quay sang nhìn Ngân. Ánh mắt cậu ánh lên vẻ bất ngờ. Cậu chưa bao giờ để ý đến một vẻ đẹp tinh tế như thế. Đối với cậu, cây bàng chỉ là một cái cây bình thường, lá rụng vào mùa đông rồi lại xanh tươi vào mùa hè. Cậu chưa bao giờ nhìn thấy nó dưới góc độ của một người con gái Hà Nội tinh tế như Ngân. Cậu lắng nghe Ngân nói, cảm nhận được sự ấm áp từ giọng nói của cô, và cả sự tinh tế trong lời nói ấy. Giọng cô ấy không nhanh, không dồn dập, mà từ tốn, chậm rãi, như thể đang thưởng thức từng từ, từng câu.

"Nó đứng đó bao nhiêu năm rồi nhỉ?" Ngân khẽ nói tiếp, ánh mắt cô ấy vẫn dõi theo cây bàng, như thể đang trò chuyện cùng nó. "Mỗi mùa, nó lại khoác lên mình một chiếc áo mới. Mùa xuân xanh non mơn mởn, mùa hè rực rỡ sắc xanh, mùa thu vàng ruộm, và mùa đông lại đỏ rực như lửa. Đẹp thật đấy."

Minh không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Cậu cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi ngồi cạnh Ngân, lắng nghe những lời chia sẻ rất riêng của cô ấy. Đó không phải là một cuộc trò chuyện ồn ào, mà là một sự kết nối thầm lặng, tinh tế. Cậu cảm nhận được sự sâu sắc trong tâm hồn Ngân, một thế giới nội tâm mà cậu vẫn đang từ từ khám phá. Cô ấy không chỉ nhìn thấy vẻ đẹp bề ngoài của Hà Nội, mà còn cảm nhận được linh hồn của thành phố này, qua từng tán lá, từng góc phố, từng nét trầm mặc của thời gian.

Cái chạm nhẹ vào khuỷu tay, lời chia sẻ về cây bàng, nụ cười thoáng qua... tất cả những cử chỉ nhỏ nhặt ấy đã đủ để Minh cảm nhận được sự mở lòng tinh tế từ Ngân. Nó không ồn ào, không vồ vập, mà nhẹ nhàng như cơn gió thoảng, như những hạt mưa phùn lất phất của Hà Nội. Điều đó khiến trái tim cậu bỗng ấm lên lạ kỳ, xua tan đi phần nào cái lạnh buốt của mùa đông, và cả những nỗi bất an, tự ti vẫn đang gặm nhấm trong lòng.

Cậu lại liếc nhìn Ngân. Cô ấy vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Có lẽ, trong những khoảnh khắc như thế này, Ngân không còn là cô gái lạnh lùng, trầm tĩnh nữa, mà là một tâm hồn đang rung động trước vẻ đẹp của cuộc sống. Cậu ước mình có thể hiểu hết những gì Ngân đang nghĩ, những gì cô đang cảm nhận. Nhưng có lẽ, chính những điều chưa nói, những khoảng lặng ấy lại là sợi dây vô hình, kết nối hai tâm hồn đang tìm kiếm nhau giữa lòng Hà Nội cổ kính.

Chiếc xe buýt vẫn tiếp tục lăn bánh, mang theo họ qua những con phố đông đúc. Bên ngoài, những hạt mưa phùn vẫn lất phất bay, hòa vào ánh đèn đường, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Mùi hoa sữa cuối mùa, dẫu đã phai nhạt, vẫn thỉnh thoảng thoảng qua, gợi lên một nỗi bâng khuâng khó tả. Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu của họ cũng vậy. Nó đang lớn lên từng chút một, qua những khoảnh khắc bình dị, những ánh mắt giao nhau, và những lời nói thì thầm về vẻ đẹp của một cây bàng đỏ lá giữa mùa đông. Minh biết, con đường phía trước còn nhiều điều chưa nói, nhiều thử thách, đặc biệt là hình bóng Quang Huy vẫn lởn vởn đâu đó. Nhưng tối nay, cậu đã thấy một tia sáng nhỏ nhoi, một sự quan tâm tinh tế từ Ngân, và chừng đó thôi, cũng đủ để sưởi ấm trái tim cậu trong cái rét đầu đông của Hà Nội, và cho cậu thêm dũng khí để tiếp tục hành trình về giữa phố đông này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ