Tiết trời Hà Nội chiều muộn đã bắt đầu se sắt, mang theo cái lạnh tê tái đặc trưng của những ngày đầu đông. Hoàng Minh ngồi thụp trên chiếc ghế nhựa thấp lè tè, tay cầm cốc trà đá đã vơi đi quá nửa, cảm nhận hơi ấm cuối cùng từ ly thủy tinh đang tan dần vào không khí. Trước mặt nó, trên mặt bàn nhựa cũ kỹ, vài tờ quảng cáo tuyển dụng đã nhàu nát nằm im lìm, những dòng chữ in nhỏ xíu về yêu cầu kinh nghiệm, về ca kíp làm việc, cứ như những lời thách đố vô hình đang chế giễu sự non nớt của nó. Tiếng xe máy gầm rú vút qua, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại nói cười râm ran hòa lẫn với tiếng nhạc xập xình phát ra từ một cửa hàng đối diện, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ã, vội vã mà nó vẫn chưa thể nào quen được.
Nó thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và nỗi lo lắng chất chứa. Hôm nay đã là ngày thứ ba nó cật lực tìm kiếm, từ những tờ rơi dán ở cột điện, bảng tin trường, đến những trang web tuyển dụng quen thuộc mà Trung giới thiệu. Nhưng mọi thứ dường như đều không mấy khả quan. "Lại mấy chỗ này... toàn yêu cầu kinh nghiệm, hoặc làm việc kiểu ca kíp khó sắp xếp với lịch học quá," nó lẩm bẩm, giọng nói nhỏ nhẹ, lạc đi giữa dòng âm thanh hỗn độn của phố phường. Đôi mắt nó, vốn đã toát lên vẻ ngơ ngác của một chàng trai tỉnh lẻ, giờ lại càng thêm phần u buồn khi lơ đãng nhìn dòng người qua lại trên vỉa hè, mỗi người một vẻ, mỗi người một câu chuyện riêng, nhưng dường như ai cũng đang vội vã, hối hả hơn nó rất nhiều. Nó cảm thấy mình giống như một hòn sỏi nhỏ bị bỏ lại giữa dòng chảy xiết, lạc lõng và vô định.
Trung, thằng bạn cùng phòng với mái tóc cắt cua và dáng người cao lớn hơi ngô nghê, thấy Minh cứ rầu rĩ thì vươn tay vỗ mạnh vào vai nó, một cái vỗ đầy nhiệt tình nhưng cũng khiến Minh hơi giật mình. "Thằng Minh lại tương tư ai rồi! Mày cứ lo làm gì, rồi sẽ có thôi. Hà Nội rộng lớn thế này mà lại không có chỗ cho thằng như mày à?" Trung nói, giọng nói hào sảng, vang vang, mang theo sự lạc quan cố hữu của nó. "Chẳng qua là mày chưa tìm đúng chỗ thôi. Cứ từ từ, Hà Nội không vội được đâu mà." Trung nháy mắt, cố gắng kéo Minh thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của những suy nghĩ tiêu cực. Nó tin tưởng vào Minh, tin vào sự chăm chỉ và thật thà của thằng bạn.
Hoàng Minh chỉ khẽ cười nhạt, không đáp. Nó biết Trung chỉ muốn an ủi nó, nhưng cái áp lực cơm áo gạo tiền, cái gánh nặng vô hình từ cuộc gọi của mẹ ở quê vẫn cứ đè nặng lên vai nó. Nó nhớ lời mẹ dặn, nhớ ánh mắt lo âu của bà, và tự nhủ không thể bỏ cuộc. Nhưng tìm đâu ra một công việc phù hợp, giữa cái thành phố mà nó vẫn còn quá đỗi xa lạ này? Mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi mắm tôm nồng nàn từ gánh bún đậu mắm tôm gần đó, mùi dầu mỡ chiên xào từ quán nem chua rán, tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của những con phố Hà Nội. Nó ngửi thấy, nhưng dường như vị giác của nó lại bị tê liệt trước nỗi lo.
Đúng lúc ấy, một bàn tay nhanh nhẹn đặt xuống bàn hai cốc trà đá mới tinh, đầy ắp những viên đá trong veo. "Hai cậu lại tâm sự hả? Trà đá đây, ấm bụng xua cái lạnh đầu đông nhé!" Giọng nói trong trẻo, vui vẻ vang lên, mang theo hơi ấm lạ thường giữa cái lạnh đang dần bao trùm. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, hơi bất ngờ. Đó là cô Thoa, chủ quán trà đá nhỏ bé, người phụ nữ mà nó vẫn thường thấy ngồi bán hàng ở góc phố này mỗi buổi chiều. Cô trông trẻ hơn cái tuổi mà Minh đoán, làn da trắng hồng, nụ cười tươi rói luôn nở trên môi, và đôi mắt tinh nhanh. Cô mặc một chiếc áo phông đơn giản kết hợp với quần jeans, dáng người nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn, thoăn thoắt trong từng cử chỉ. Cô Thoa, dù chỉ là một người bán hàng quen mặt, nhưng dường như lại có một khả năng đặc biệt trong việc nhận ra tâm trạng của khách hàng.
"Chị... chị Thoa sao chị biết?" Hoàng Minh hỏi, giọng hơi ngập ngừng. Nó không khỏi thắc mắc, tự hỏi liệu nỗi lo lắng của nó có hiện rõ trên mặt đến thế không.
Cô Thoa chỉ cười, nụ cười hiền lành và ấm áp. "Ôi dào, tôi bán hàng ở đây bao năm, nhìn khách là biết ngay mà. Cậu em cứ như mang cả thế giới vào trong cái đầu vậy. Nhưng mà thôi, cứ uống cốc trà đá này đi cho ấm bụng. Cái rét đầu đông này nó cứ cắt da cắt thịt, uống trà vào cho nó dịu đi chút." Cô Thoa nói, tay đưa cốc trà đá cho Minh, ánh mắt nhìn nó đầy vẻ thân thiện và quan tâm.
Hoàng Minh đón lấy cốc trà, cảm nhận hơi ấm từ ly thủy tinh truyền qua lòng bàn tay lạnh ngắt của nó. Một cảm giác dịu nhẹ, như có một dòng suối ấm chảy qua, xoa dịu phần nào những căng thẳng trong lòng. Nó khẽ gật đầu cảm ơn. Trung cũng đã cầm lấy cốc trà của mình, tu một hơi dài rồi tặc lưỡi. "Đúng là trà đá của cô Thoa là nhất! Uống vào cái là tỉnh cả người."
Cô Thoa lại cười, rồi quay đi phục vụ những khách khác. Dáng người cô nhanh nhẹn lách qua những hàng xe máy đậu san sát, thoăn thoắt xếp thêm ghế cho khách mới.
"Thấy chưa, có người quan tâm ngay. Mày cứ bi quan làm gì," Trung nói, giọng điệu trêu chọc nhưng chứa đầy ý tốt. "Thôi được rồi, để tao xem lại mấy cái nhóm tuyển dụng trên Facebook, biết đâu lại có cái phù hợp với mày. Mày cứ học hành giỏi giang là được, tiền bạc tính sau." Trung vừa nói vừa lôi điện thoại ra, ngón tay thoăn thoắt lướt trên màn hình. Nó chỉ cho Minh vài địa chỉ làm thêm trên mạng, những công việc bán thời gian ở các quán cà phê, hiệu sách, hay trợ giảng. Nhưng Hoàng Minh nhìn qua, vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Hoặc là thời gian không khớp, hoặc là yêu cầu quá cao. Nó không muốn làm một công việc tạm bợ, nó muốn tìm một nơi mà nó có thể học hỏi, có thể gắn bó lâu dài.
Cái rét ngọt của Hà Nội đã bắt đầu thấm sâu hơn. Từng cơn gió nhẹ lùa qua những tán lá bàng đã bắt đầu ngả màu đỏ úa, mang theo chút hơi ẩm của những ngày sắp mưa. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói xe, mùi ẩm mốc của những bức tường cũ, và cả mùi trà thoang thoảng từ cốc trà đá trên tay. Nó không thể phủ nhận rằng, dù Hà Nội có ồn ào, có khắc nghiệt, thì cũng có những khoảnh khắc ấm áp đến lạ lùng, những con người sẵn sàng sẻ chia một chút hơi ấm giữa dòng đời vội vã. Cô Thoa, hay cả Trung, đều là những tia sáng nhỏ nhoi trong cái hành trình đầy thử thách của nó.
Nó ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Hà Nội, một màu xám xịt buồn bã, như báo hiệu một cơn mưa phùn sắp đến. "Hà Nội không vội được đâu," câu nói của Trung cứ văng vẳng bên tai nó. Phải rồi, có lẽ nó đã quá vội vàng, quá nôn nóng. Nhưng làm sao có thể không vội, khi gánh nặng cứ đè nặng lên đôi vai? Nó khẽ siết chặt cốc trà đá trong tay, như muốn níu giữ chút hơi ấm còn sót lại, chút hy vọng mỏng manh rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn. Nó sẽ kiên trì, như cái cách nó đã kiên trì suốt mười mấy năm ở quê để có được ngày hôm nay.
Sau khi chia tay Trung ở ngã tư, Hoàng Minh không lập tức quay về phòng trọ. Cái cảm giác bồn chồn, lo lắng về chuyện tìm việc làm vẫn cứ đeo bám, khiến nó không muốn đối mặt với bốn bức tường chật hẹp của căn phòng. Nó muốn đi đâu đó, tìm một nơi nào đó yên tĩnh hơn, để những suy nghĩ hỗn độn trong đầu nó có thể lắng xuống. Nó cứ thế bước đi, lạc vào những con phố nhỏ, những con hẻm ngoằn ngoèo mà nó chưa từng đặt chân đến. Ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, hắt lên những vệt vàng yếu ớt trên nền đất ẩm ướt. Gió thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh se sắt của buổi chiều tối đầu đông, khiến nó phải rụt cổ vào trong chiếc áo khoác dày cộp của mình. Hơi thở nó mỗi lúc một rõ hơn, hóa thành làn khói trắng mỏng manh, rồi tan biến vào không khí.
Nó đi qua những ngôi nhà cổ kính rêu phong, những bức tường đã bạc màu thời gian, những ban công sắt uốn lượn phơi đầy quần áo. Tiếng xe máy giảm dần, thay vào đó là tiếng người đi bộ xào xạc, tiếng chuông gió khẽ khàng từ một quán cà phê nào đó, và cả tiếng lật sách nhè nhẹ từ một cửa hàng. Chính âm thanh ấy đã thu hút sự chú ý của nó. Ở cuối con hẻm nhỏ, khuất sau một gốc cây cổ thụ, một tấm biển gỗ đã bạc màu thời gian, với dòng chữ "Góc Sách" được viết bằng nét thư pháp mềm mại, hiện ra trước mắt nó. Phía trước cửa hàng, những chồng sách cũ được xếp ngay ngắn trên kệ gỗ mộc mạc, mời gọi những tâm hồn yêu sách.
Lòng tò mò trỗi dậy, Hoàng Minh khẽ đẩy cánh cửa gỗ, bước vào bên trong. Một tiếng chuông gió nhỏ kêu leng keng, như một lời chào đón dịu dàng. Ngay lập tức, một mùi hương đặc trưng bao trùm lấy nó – mùi giấy cũ, mùi mực in đã phai, và cả mùi bụi thời gian. Đó là một thứ mùi hương rất riêng, không thể lẫn vào đâu được, mang theo sự tĩnh lặng và hoài niệm. Căn phòng không rộng lắm, nhưng ngập tràn sách vở từ sàn nhà lên đến trần. Những kệ sách gỗ cũ kỹ được xếp sát nhau, tạo thành những lối đi nhỏ hẹp. Ánh đèn vàng hắt hiu từ những chiếc chụp đèn cổ điển chiếu rọi lên những gáy sách đủ màu sắc, đủ kích cỡ, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy mê hoặc.
Hoàng Minh bước đi chậm rãi, khẽ lướt tay qua những gáy sách cũ. Mỗi cuốn sách dường như đều mang trong mình một câu chuyện riêng, một linh hồn riêng, đã đi qua bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu bàn tay. "Hà Nội không chỉ có những con phố ồn ào, những tòa nhà cao tầng... mà còn có những góc nhỏ thế này," nó thầm nghĩ trong lòng. Nó cảm thấy một sự bình yên lạ thường dâng lên, xoa dịu những lo toan, những căng thẳng mà nó đã mang theo suốt cả ngày. Ở đây, thời gian dường như trôi chậm lại, không còn sự vội vã, không còn sự hối hả. Chỉ có những trang sách tĩnh lặng và những câu chuyện đang chờ đợi được khám phá.
Một nhân viên trẻ, có lẽ là chủ quán, với mái tóc dài buộc gọn gàng và chiếc áo len ấm áp, đang ngồi đọc sách ở góc phòng. Cô khẽ ngẩng đầu lên, nhìn Hoàng Minh với một ánh mắt thân thiện, rồi gật đầu nhẹ nhàng. Hoàng Minh cũng khẽ gật đầu đáp lại, rồi tiếp tục chìm vào thế giới của những cuốn sách. Nó không muốn làm phiền sự yên tĩnh của nơi này. Nó dừng lại trước một kệ sách cũ, nơi trưng bày những tập thơ đã ố vàng, những tác phẩm văn học kinh điển mà nó đã từng nghe tên nhưng chưa có dịp đọc. Nó nhẹ nhàng rút ra một tập thơ của Xuân Quỳnh, bìa sách đã cũ mòn, những trang giấy đã ngả màu úa vàng, nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp tinh tế, lãng mạn. Nó khẽ vuốt ve bìa sách, cảm nhận sự trơn nhẵn của giấy, sự gồ ghề của chữ in đã phai mờ. Từng câu chữ trong tập thơ như những dòng nước mát lành, tưới tắm cho tâm hồn đang khô cằn của nó.
Nó chợt nhớ đến Lê Ngân. Cô ấy cũng là một người trầm tĩnh, ít nói, nhưng sâu sắc và tinh tế. "Không biết Ngân có thích những nơi thế này không?" Nó tự hỏi. Nó tưởng tượng ra cảnh Ngân ngồi ở một góc quán, khẽ lật từng trang sách, ánh mắt tập trung, đôi môi khẽ mỉm cười khi đọc được một câu thơ hay. Hình ảnh ấy hiện lên rõ nét trong tâm trí nó, một hình ảnh đẹp đẽ và bình yên đến lạ. Có lẽ, Ngân cũng sẽ tìm thấy sự an ủi ở những nơi như "Góc Sách" này, một chốn ẩn mình giữa lòng Hà Nội ồn ào. Sự xuất hiện bất chợt của hình ảnh Ngân trong tâm trí nó khiến tim nó khẽ hẫng đi một nhịp. Nó lại nhận ra, dù không trực tiếp gặp mặt, nhưng bóng hình cô gái ấy vẫn cứ len lỏi vào từng ngóc ngách suy nghĩ của nó, như một sợi dây vô hình kết nối giữa nó và thành phố này.
Hoàng Minh đứng đó thật lâu, đọc lướt qua vài trang thơ, cảm thấy tâm hồn mình được xoa dịu một cách kỳ lạ. Cái mùi giấy cũ, cái không khí tĩnh lặng, và sự hiện diện của hàng ngàn câu chuyện đã giúp nó tạm quên đi những lo toan của cuộc sống. Nó không mua sách, chỉ đơn giản là mượn một chút bình yên, một chút cảm hứng từ nơi này. Trước khi rời đi, nó khẽ cúi đầu chào người nhân viên, rồi bước ra khỏi cửa hàng, tiếng chuông gió lại khẽ khàng kêu vang, như một lời tạm biệt. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, cái lạnh càng thêm phần buốt giá, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một chút ấm áp, một chút hy vọng đã được nhen nhóm. Nó nhận ra, Hà Nội không chỉ có những con phố đông đúc, những tòa nhà cao tầng hay những con người hối hả, mà còn có những góc khuất bình yên, những nơi mà người ta có thể tìm thấy chính mình, tìm thấy sự an ủi giữa dòng đời.
Đồng hồ đã điểm quá mười giờ tối khi Hoàng Minh trở về phòng trọ. Căn phòng nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ kỹ, thường được gọi là "Gác Mái", vẫn ấm áp nhờ ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ chiếc bóng đèn treo lủng lẳng trên trần nhà. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận đã dần thưa thớt, chỉ còn lại vài tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng lách cách của bát đĩa vọng lại từ tầng dưới, và tiếng xe cộ thỉnh thoảng vút qua từ con ngõ nhỏ bên dưới. Nó khẽ đóng cửa, đặt chiếc ba lô xuống góc phòng, rồi ngồi phịch xuống chiếc bàn học đã cũ mòn.
Cái lạnh ngoài trời dường như đã bám theo nó vào đến tận căn phòng. Hoàng Minh hít một hơi sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng đã cũ, mùi sách vở và cả mùi đồ ăn còn vương vấn từ bữa tối của thằng Trung. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm lấy những mái nhà lụp xụp và những con ngõ ngoằn ngoèo. Hơi thở nó lại hóa thành làn khói trắng mỏng manh, tan vào không khí lạnh lẽo trong phòng. Trời đã lạnh hơn rất nhiều so với buổi chiều, và có lẽ sương đêm đã bắt đầu xuống.
"Thằng bé lại học khuya đấy à? Trời lạnh rồi, nhớ mặc áo ấm vào nhé con!" Giọng của cô Bích, chủ nhà trọ, vọng lên từ dưới nhà, phá tan sự im lặng. Giọng cô hiền từ, ấm áp, mang theo sự quan tâm như của một người mẹ. Cô Bích là một người phụ nữ phúc hậu, hơi béo, với gương mặt tròn và ánh mắt thân thiện. Cô thường mặc chiếc áo bà ba đơn giản, tóc vấn cao. Dù mới ở đây không lâu, nhưng Hoàng Minh đã cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ cô.
Hoàng Minh khẽ mỉm cười. "Dạ cháu biết rồi ạ, cô Bích ngủ ngon ạ!" nó đáp lại, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đủ để cô Bích nghe thấy. Nó cảm thấy một chút ấm lòng. Dù khó khăn, dù lạc lõng, nhưng Hà Nội cũng không hoàn toàn lạnh lẽo. Có những con người tốt bụng như cô Thoa ở quán trà đá, như Trung, và cả cô Bích ở nhà trọ này, đã mang đến cho nó những tia ấm áp giữa cái lạnh của thành phố. Những góc phố bình yên như "Góc Sách" cũng đã giúp nó tìm thấy một phần nào đó của sự tĩnh lặng mà nó hằng tìm kiếm.
Nó mở cuốn tập thơ Xuân Quỳnh mà nó vừa đọc lướt qua ở "Góc Sách" ra, đặt lên bàn. Bìa sách đã ố vàng, những dòng chữ in đã nhạt màu. Nó không đọc, chỉ đơn giản là ngắm nhìn nó, để tâm trí mình trôi dạt theo những suy nghĩ miên man. Nó nghĩ về con đường mà nó đang đi, về những khó khăn phía trước, về nỗi lo cơm áo gạo tiền vẫn còn đó. Nhưng nó cũng nghĩ về những điều kỳ diệu mà Hà Nội đã mang lại, những khoảnh khắc bất ngờ, những con người thân thiện, và cả hình bóng mơ hồ của Lê Ngân.
Cái rét ngọt của Hà Nội càng lúc càng thấm thía. Nó vươn tay lấy chiếc áo khoác dày hơn từ móc treo, khoác lên người. Hơi ấm từ chiếc áo len dày dặn bao bọc lấy nó, như một lời hứa hẹn về sự kiên cường. Nó sẽ tiếp tục bước đi, tiếp tục tìm kiếm. Nó tin rằng, giữa cái thành phố rộng lớn này, rồi sẽ có một chỗ dành cho nó. Có thể ngày mai, hoặc ngày kia, một công việc phù hợp sẽ đến. Và có lẽ, những cơn mưa phùn dai dẳng của mùa đông Hà Nội, hay cái lạnh cắt da cắt thịt này, sẽ không còn khiến nó cảm thấy cô đơn đến vậy nữa, khi mà những rung động đầu tiên của một mối tình chớm nở đang dần len lỏi vào trái tim nó, lặng lẽ và tinh tế, như mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, báo hiệu cho một cuộc gặp gỡ định mệnh sắp tới.