Cái lạnh ngoài trời dường như đã bám theo nó vào đến tận căn phòng. Hoàng Minh hít một hơi sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng đã cũ, mùi sách vở và cả mùi đồ ăn còn vương vấn từ bữa tối của thằng Trung. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm lấy những mái nhà lụp xụp và những con ngõ ngoằn ngoèo. Hơi thở nó lại hóa thành làn khói trắng mỏng manh, tan vào không khí lạnh lẽo trong phòng. Trời đã lạnh hơn rất nhiều so với buổi chiều, và có lẽ sương đêm đã bắt đầu xuống.
"Thằng bé lại học khuya đấy à? Trời lạnh rồi, nhớ mặc áo ấm vào nhé con!" Giọng của cô Bích, chủ nhà trọ, vọng lên từ dưới nhà, phá tan sự im lặng. Giọng cô hiền từ, ấm áp, mang theo sự quan tâm như của một người mẹ. Cô Bích là một người phụ nữ phúc hậu, hơi béo, với gương mặt tròn và ánh mắt thân thiện. Cô thường mặc chiếc áo bà ba đơn giản, tóc vấn cao. Dù mới ở đây không lâu, nhưng Hoàng Minh đã cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ cô.
Hoàng Minh khẽ mỉm cười. "Dạ cháu biết rồi ạ, cô Bích ngủ ngon ạ!" nó đáp lại, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đủ để cô Bích nghe thấy. Nó cảm thấy một chút ấm lòng. Dù khó khăn, dù lạc lõng, nhưng Hà Nội cũng không hoàn toàn lạnh lẽo. Có những con người tốt bụng như cô Thoa ở quán trà đá, như Trung, và cả cô Bích ở nhà trọ này, đã mang đến cho nó những tia ấm áp giữa cái lạnh của thành phố. Những góc phố bình yên như "Góc Sách" cũng đã giúp nó tìm thấy một phần nào đó của sự tĩnh lặng mà nó hằng tìm kiếm.
Nó mở cuốn tập thơ Xuân Quỳnh mà nó vừa đọc lướt qua ở "Góc Sách" ra, đặt lên bàn. Bìa sách đã ố vàng, những dòng chữ in đã nhạt màu. Nó không đọc, chỉ đơn giản là ngắm nhìn nó, để tâm trí mình trôi dạt theo những suy nghĩ miên man. Nó nghĩ về con đường mà nó đang đi, về những khó khăn phía trước, về nỗi lo cơm áo gạo tiền vẫn còn đó. Nhưng nó cũng nghĩ về những điều kỳ diệu mà Hà Nội đã mang lại, những khoảnh khắc bất ngờ, những con người thân thiện, và cả hình bóng mơ hồ của Lê Ngân.
Cái rét ngọt của Hà Nội càng lúc càng thấm thía. Nó vươn tay lấy chiếc áo khoác dày hơn từ móc treo, khoác lên người. Hơi ấm từ chiếc áo len dày dặn bao bọc lấy nó, như một lời hứa hẹn về sự kiên cường. Nó sẽ tiếp tục bước đi, tiếp tục tìm kiếm. Nó tin rằng, giữa cái thành phố rộng lớn này, rồi sẽ có một chỗ dành cho nó. Có thể ngày mai, hoặc ngày kia, một công việc phù hợp sẽ đến. Và có lẽ, những cơn mưa phùn dai dẳng của mùa đông Hà Nội, hay cái lạnh cắt da cắt thịt này, sẽ không còn khiến nó cảm thấy cô đơn đến vậy nữa, khi mà những rung động đầu tiên của một mối tình chớm nở đang dần len lỏi vào trái tim nó, lặng lẽ và tinh tế, như mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, báo hiệu cho một cuộc gặp gỡ định mệnh sắp tới.
***
Sáng hôm sau, cái lạnh đầu đông Hà Nội dường như trở nên khắc nghiệt hơn bao giờ hết. Hoàng Minh tỉnh giấc với một cái rùng mình. Nó co mình sâu hơn vào chiếc chăn bông cũ kỹ, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm còn sót lại. Căn phòng nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ "Gác Mái" vẫn còn mờ ảo trong ánh sáng yếu ớt hắt vào từ khung cửa sổ. Mùi ẩm mốc đặc trưng vẫn vương vấn, quyện cùng mùi sách vở và chút hương cà phê gói còn sót lại từ tối qua. Nó nghe thấy tiếng Trung lục đục bên giường bên cạnh, tiếng sột soạt của quần áo, tiếng mở cửa tủ. Thằng bạn cùng phòng đã dậy từ bao giờ.
Hoàng Minh uể oải vươn vai, cảm nhận từng khớp xương kêu lạo xạo. Cửa sổ không đóng kín, một luồng gió lạnh buốt lùa vào, khiến nó rụt cổ lại. Nó nhìn ra ngoài, bầu trời xám xịt như một tấm chăn bông cũ kỹ phủ kín thành phố, mây giăng thấp đến nỗi có thể chạm tới. Không khí đặc quánh hơi nước, báo hiệu một ngày mưa phùn dai dẳng. Hơi thở nó thoát ra thành từng làn khói trắng mỏng manh, tan biến nhanh chóng trong không khí lạnh lẽo của căn phòng. Cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt mà còn len lỏi vào từng suy nghĩ, khiến nó cảm thấy có chút u ám. Nỗi lo về việc tìm việc làm thêm, về những khoản tiền học phí và sinh hoạt phí vẫn cứ lởn vởn trong đầu, chưa bao giờ tan biến hoàn toàn. Nó nhớ về lời động viên của cô Bích tối qua, về sự bình yên tìm thấy trong "Góc Sách", những điều đó chỉ như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa một màn đêm rộng lớn.
"Trời lạnh thế này mà còn phải đi học," Trung làu bàu, giọng ngái ngủ nhưng vẫn đầy năng lượng, "Mày có đi ăn xôi không Minh? Ăn cho ấm cái bụng rồi đi. Tao lạnh run cầm cập đây này." Trung quay sang nhìn nó, khuôn mặt ngô nghê với mái tóc cắt cua vẫn còn rối bù. Nó cao lớn, thân hình hơi gồ ghề nhưng lại có cái vẻ vô tư của một đứa trẻ.
Hoàng Minh thở dài, kéo chăn ra khỏi người, một luồng khí lạnh ập đến khiến nó rùng mình lần nữa. "Có lẽ..." nó đáp, giọng còn ngái ngủ và hơi khàn, "Ăn cho ấm người. Tao cũng thấy lạnh thấu xương rồi." Nó nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Những giọt nước li ti đã bắt đầu đọng trên tấm kính, lấp lánh như những viên ngọc trong suốt. Gió rít qua khe cửa, tạo thành những âm thanh vù vù như lời thì thầm của một linh hồn vô hình.
Nó bắt đầu chuẩn bị đồ đạc, mặc thêm một chiếc áo len dày cộm bên trong chiếc áo khoác quen thuộc. Chiếc áo khoác màu xanh sẫm đã cũ, sờn vai, nhưng là chiếc áo ấm nhất mà nó có. Nó cài cúc cẩn thận, kéo khóa lên tận cổ, cảm nhận hơi ấm dần lan tỏa. Sách vở được xếp gọn gàng vào chiếc ba lô đã sờn màu. Mỗi hành động đều diễn ra chậm rãi, như thể nó đang cố trì hoãn việc đối mặt với cái lạnh buốt giá bên ngoài. Tiếng sinh hoạt của các phòng trọ lân cận đã bắt đầu nhộn nhịp hơn, tiếng cười nói vọng lên, tiếng nồi niêu xoong chảo lách cách, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu, dù cái lạnh vẫn còn bủa vây. Hoàng Minh biết mình không thể trốn tránh mãi. Nó cần ra ngoài, cần đối mặt với Hà Nội, với những lo toan và cả những điều bất ngờ đang chờ đợi.
***
Bên ngoài, màn mưa phùn đã bắt đầu lất phất rơi, từng hạt nước li ti len lỏi vào không khí, bám vào tóc, vào da thịt, mang theo cái lạnh ẩm ướt đến tê tái. Hoàng Minh và Trung rảo bước nhanh trên con ngõ nhỏ, khẽ cúi đầu tránh những đợt gió rít. Mùi ẩm ướt của đất đá quyện với mùi khói xe và mùi đồ ăn sáng từ những quán vỉa hè khiến không khí trở nên đặc quánh. Hai đứa tìm đến quán xôi quen thuộc của Bác Hường, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, nhưng lúc nào cũng tấp nập hơi người.
Quán xôi của Bác Hường chỉ là một gánh hàng nhỏ, giản dị. Một chiếc nồi hấp xôi bốc khói nghi ngút, vài ba chiếc ghế nhựa thấp và một tấm bạt che tạm bợ. Nhưng chính sự đơn sơ ấy lại tạo nên một nét thân thuộc, ấm cúng. Bác Hường, với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng dưới chiếc nón lá đã bạc màu, đôi tay thoăn thoắt gói xôi. Nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi bác, như xua tan đi cái lạnh giá của buổi sớm. Mùi xôi nếp dẻo thơm, mùi hành phi vàng ruộm, mùi ruốc đậm đà lan tỏa, quyện vào mùi ẩm ướt của mưa, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị và cảm xúc đặc trưng của Hà Nội.
"Xôi nóng đây, con trai! Mưa phùn thế này ăn xôi cho ấm bụng đi học nhé," Bác Hường cất tiếng, giọng nói ấm áp như hơi xôi bốc lên, vừa đặt hai gói xôi nóng hổi xuống chiếc bàn nhựa. Đôi tay bác chai sạn vì năm tháng, nhưng từng cử chỉ lại rất nhẹ nhàng, cẩn trọng. Hoàng Minh cảm nhận được hơi ấm từ gói xôi truyền qua lớp lá dong, rồi lan vào lòng bàn tay. Một sự ấm áp giản dị nhưng chân thành, đủ để xua đi một phần nào cái lạnh buốt giá.
Hoàng Minh khẽ cúi đầu, "Dạ cháu cảm ơn bác. Bác giữ ấm ạ." Nó nói, giọng rụt rè như thường lệ. Nó thích quán xôi của Bác Hường không chỉ vì xôi ngon, mà còn vì sự quan tâm chân thành mà bác dành cho những đứa sinh viên xa nhà như nó. Giữa cái nhộn nhịp, vội vã của Hà Nội, những khoảnh khắc như thế này giống như một nốt trầm, một khoảng lặng bình yên. Trung bên cạnh đã nhanh chóng bóc gói xôi, hít hà mùi thơm rồi bắt đầu ăn ngon lành.
Mưa phùn bắt đầu nặng hạt hơn, không còn lất phất nữa mà giăng mắc thành một màn sương mờ ảo, bao phủ mọi thứ. Từng giọt nước nhỏ li ti bám vào tóc, vào áo khoác của nó, khiến nó cảm thấy lạnh hơn. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái bạt, tiếng xe cộ vùn vụt lướt qua, tiếng người nói chuyện rì rầm, tất cả tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của một buổi sáng mùa đông Hà Nội. Hoàng Minh chậm rãi ăn từng thìa xôi, vị ngọt bùi của nếp, vị mặn mà của ruốc, vị béo ngậy của hành phi tan chảy trong miệng, mang đến một cảm giác dễ chịu. Nó nghĩ về mẹ ở nhà, về những bữa cơm nóng hổi mẹ nấu. Bác Hường, với nụ cười hiền hậu và sự quan tâm nhỏ bé, đã khiến nó nhớ về mẹ, về những điều thân thuộc đã bỏ lại phía sau. Hà Nội, dù rộng lớn và khắc nghiệt, vẫn có những góc nhỏ ấm áp như thế này, nơi những người xa lạ trao cho nhau sự tử tế. Nó cảm thấy lòng mình được xoa dịu đôi chút. Dù mưa phùn giăng mắc, dù gió rét căm căm, nhưng hơi ấm từ gói xôi và ánh mắt hiền từ của Bác Hường đã thắp lên một tia sáng nhỏ trong lòng nó, giúp nó có thêm động lực để tiếp tục ngày mới.
***
Sau bữa xôi ấm bụng, Hoàng Minh và Trung tiếp tục hành trình đến trường. Cơn mưa phùn vẫn dai dẳng không ngớt, như tấm màn lụa mỏng giăng mắc khắp không gian. Gió đông thổi mạnh hơn, từng đợt cuốn theo hơi nước lạnh buốt, khiến Hoàng Minh phải rụt cổ sâu hơn vào chiếc áo khoác. Con đường dẫn ra bến xe buýt đã trở nên trơn trượt và đông đúc hơn thường lệ, những chiếc xe máy lướt qua vội vã, những chiếc ô đủ màu sắc chen chúc nhau. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường ướt át tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, nhưng đầy sức sống của Hà Nội.
Hoàng Minh và Trung đứng nép vào một góc nhỏ dưới mái che của trạm xe buýt, nơi đã có khá nhiều người đang chờ đợi. Nó cẩn thận mở chiếc ô xanh cũ kỹ của mình, màu xanh đã phai đi ít nhiều theo năm tháng, nhưng vẫn đủ sức che chắn cho nó khỏi những giọt mưa phùn. Chiếc ô này là vật bất ly thân của nó mỗi khi trời mưa ở Hà Nội, được mẹ chuẩn bị cho từ ngày nó mới lên thành phố nhập học. Nó giữ chặt cán ô, cố gắng đứng vững giữa dòng người đang xô đẩy. Trung, với thân hình to lớn hơn, có vẻ ít bị ảnh hưởng bởi gió và đám đông, cậu ta vẫn đang lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn số xe buýt sắp tới.
Đột nhiên, một cơn gió mạnh bất ngờ ập đến, như một bàn tay vô hình hất tung mọi thứ. Chiếc ô xanh cũ kỹ của Hoàng Minh không chống cự nổi, bị gió lật ngược trong tích tắc, những nan ô cong queo, vải ô bị tốc lên như một chiếc váy xòe ngược. "Chết tiệt!" nó khẽ thốt lên, giọng bối rối. Trong khoảnh khắc loay hoay cố gắng gập chiếc ô bị gió vặn vẹo, nó mất thăng bằng, lảo đảo.
"Cộp!"
Một tiếng động nhẹ, không quá lớn, nhưng đủ để khiến Hoàng Minh giật mình. Nó va vào một người đứng cạnh bên. Bàn tay nó, đang cố gắng giữ chặt cán ô, vô tình chạm vào một bàn tay khác, lạnh ngắt và mềm mại, như một cánh hoa vừa hé nở trong băng giá. Cái chạm bất ngờ, chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng lại để lại một cảm giác lạ lùng, như một dòng điện nhỏ vừa chạy qua.
Nó ngẩng đầu lên, ánh mắt bối rối tìm kiếm chủ nhân của bàn tay ấy. Trước mặt nó là một cô gái. Dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, ướt đẫm những hạt mưa li ti. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác màu xám tro, đơn giản nhưng thanh lịch, nổi bật giữa đám đông hỗn độn. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt sâu và trầm tĩnh, thường ngày vẫn lướt qua mọi thứ với vẻ thờ ơ, nay thoáng hiện lên một chút bất ngờ.
Hoàng Minh nhận ra cô ấy. Lê Ngân. Cô gái mà nó đã thoáng thấy ở thư viện, ở trường, và cả cái bóng dáng mơ hồ trong khu phố cổ. Tim nó bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
"Xin lỗi... cô." Hoàng Minh lắp bắp, giọng nói rụt rè, nhỏ nhẹ, gần như bị át đi bởi tiếng ồn ào xung quanh. Má nó nóng bừng, một phần vì cái lạnh, một phần vì sự bối rối.
Lê Ngân khẽ quay đầu lại, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua khuôn mặt nó, dừng lại một giây, rồi nhanh chóng lướt đi, như một làn gió thoảng. Cô ấy không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhẹ nhàng gần như không thể nhận ra, như một lời đáp không lời rằng "Không sao cả". Ánh mắt cô ấy, dù chỉ là thoáng qua, nhưng lại mang một vẻ đẹp khó tả, vừa sâu lắng vừa tĩnh lặng, như mặt hồ mùa đông. Ngay cả trong khoảnh khắc bất ngờ đó, sự trầm tĩnh của cô ấy vẫn không hề suy suyển. Nét lạnh lùng thường thấy vẫn hiện hữu, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được một chút gì đó khác lạ, một chút tò mò thoáng qua trong đôi mắt ấy.
Nó nhìn theo bóng cô ấy, khi cô ấy xoay người về phía chiếc xe buýt vừa đến, hòa vào dòng người đang hối hả lên xe. Chiếc ô của nó vẫn còn lật ngược, đáng thương nằm im trên tay. Trung, vẫn mãi mê với điện thoại, dường như không hề nhận ra khoảnh khắc định mệnh vừa xảy ra. Hoàng Minh đứng đó, giữa làn mưa phùn và gió rét, cảm giác từ cái chạm tay vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay nó, một cảm giác vừa lạnh lẽo vừa ấm áp, vừa xa lạ vừa thân quen. Nó nhìn theo bóng Lê Ngân cho đến khi chiếc xe buýt khuất dạng sau màn mưa mờ ảo. Hà Nội vẫn ồn ào, vội vã, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một điều gì đó vừa mới bắt đầu, lặng lẽ và tinh tế, như một nụ hoa sữa vừa hé nở trong mưa phùn đầu đông.
***
Buổi chiều, sau giờ học, cơn mưa phùn vẫn không ngớt, khiến không khí càng thêm ẩm ướt và lạnh lẽo. Hoàng Minh quyết định tìm đến Thư viện Quốc gia Việt Nam để học bài, một phần để tránh cái lạnh cắt da, một phần để tìm kiếm sự bình yên mà nó đã bắt đầu yêu thích. Kiến trúc Pháp cổ kính của thư viện, với những cột đá lớn uy nghi và cầu thang rộng lát đá hoa cương, luôn mang lại cho nó một cảm giác trang nghiêm và yên tĩnh lạ thường. Nó bước qua sảnh chính cao vút, cảm nhận mùi giấy cũ, mùi gỗ và mùi bụi thời gian thoang thoảng trong không khí.
Nó tìm một chỗ ngồi quen thuộc bên cửa sổ lớn, nơi có thể nhìn ra màn mưa phùn giăng mắc bên ngoài. Ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài, dù đã bị mây xám che khuất, vẫn đủ để chiếu rọi vào phòng đọc, quyện với ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn bàn, tạo nên một không gian ấm cúng và tĩnh lặng. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng bút viết sột soạt, và tiếng thì thầm nhỏ đủ để không phá vỡ sự yên tĩnh chung, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tri thức.
Hoàng Minh mở sách, cố gắng tập trung vào những con số và công thức kinh tế khô khan. Nhưng tâm trí nó không thể nào yên tĩnh được. Hình ảnh Lê Ngân, cái chạm tay bất ngờ dưới mưa phùn, và ánh mắt trầm tĩnh của cô ấy cứ luẩn quẩn trong đầu nó, như một thước phim quay chậm lặp đi lặp lại. Nó vô thức đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào đầu ngón tay vừa tiếp xúc với tay cô ấy sáng nay. Một cảm giác tê tê, bâng khuâng khó tả.
"Chắc là do mình quá nhạy cảm... Chỉ là một cái chạm tay vô tình thôi mà," nó tự nhủ, cố gắng xua đi những suy nghĩ mơ hồ. Nhưng càng cố gắng, hình ảnh ấy lại càng rõ nét hơn. Vẻ ngoài thanh thoát, đôi mắt sâu thẳm, và cả sự trầm tĩnh đến lạ lùng của Lê Ngân. Nó đã gặp cô ấy vài lần, thoáng qua ở trường, rồi ở "Góc Sách" cách đây không lâu, nhưng chưa bao giờ có một tương tác trực tiếp, gần gũi đến vậy. Cái chạm tay kia, dù chỉ là một tai nạn, lại đã tạo nên một vết xước nhỏ trong vỏ bọc vốn dĩ kín đáo của nó.
Nó nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn mưa phùn vẫn không ngừng rơi, những hạt nước nhỏ bám vào cành cây trơ trụi, vào những mái ngói cũ kỹ của những ngôi nhà đối diện. Hà Nội mùa đông, với những cơn mưa phùn dai dẳng và cái rét ngọt cắt da, luôn mang một vẻ đẹp u buồn, trầm mặc. Nhưng hôm nay, vẻ đẹp ấy lại mang thêm một chút gì đó lãng mạn, một chút bâng khuâng khó hiểu. Nó chợt nhận ra, những điều chưa nói, những cảm xúc chưa thành hình, đang dần len lỏi vào trái tim nó, như những sợi tơ mỏng manh của mạng nhện giăng mắc trong không khí ẩm ướt.
Nó gấp cuốn sách lại, tựa lưng vào ghế, để tâm trí mình trôi dạt theo những suy nghĩ miên man. Nó không biết Lê Ngân là ai, học ngành gì, hay có sở thích gì. Nó chỉ biết rằng, kể từ khoảnh khắc cái ô bị gió lật, kể từ cái chạm tay vô tình dưới màn mưa phùn ấy, hình ảnh cô ấy đã in sâu vào tâm trí nó. Một sự tò mò nhẹ nhàng, một rung động tinh tế, bắt đầu nhen nhóm. Cái cảm giác lạc lõng, bỡ ngỡ giữa Hà Nội rộng lớn dường như đã vơi đi một chút, thay vào đó là một niềm mong chờ mơ hồ. Nó tin rằng, đây không chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Cái lạnh của Hà Nội, cơn mưa phùn dai dẳng, và cả mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, dường như đang dệt nên một câu chuyện, một khởi đầu mới mẻ cho cuộc đời nó, bắt đầu từ một cái chạm tay định mệnh giữa dòng người vội vã.