Màn mưa phùn giăng mắc đêm qua vẫn chưa dứt hẳn khi Hoàng Minh và Lê Ngân gặp nhau tại Thư viện Quốc gia vào chiều hôm sau. Những hạt mưa li ti không đủ làm ướt đường nhưng đủ để không khí trở nên ẩm ướt và se lạnh hơn. Bước chân vào sảnh chính của thư viện, Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng rũ bỏ những suy nghĩ lẩn quẩn về cuộc trò chuyện của Ngân và Mai Chi mà anh vô tình nghe được hôm trước. Anh biết mình không nên tò mò, nhưng những lời nói ấy cứ lẩn quẩn trong tâm trí, gieo vào lòng anh một nỗi băn khoăn mơ hồ.
Thư viện Quốc gia Việt Nam, với kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ, luôn mang đến cho Minh một cảm giác vừa choáng ngợp vừa tôn kính. Những cột đá lớn vững chãi vươn lên cao vút, những cầu thang rộng lát đá cẩm thạch đã mòn vẹt theo năm tháng, và sảnh chính cao vợi với những ô cửa kính lớn đón ánh sáng tự nhiên, tất cả đều toát lên vẻ đẹp trầm mặc, uy nghiêm. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi bụi thời gian, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt hẳn với sự ồn ào, hối hả bên ngoài.
Họ tìm một bàn đọc quen thuộc ở góc khuất của một phòng đọc lớn, nơi những kệ sách gỗ cao ngút, chất đầy tri thức của bao thế hệ, tạo thành một bức tường vững chắc, che chắn họ khỏi những ánh mắt tò mò. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn bàn rọi xuống, làm ấm lên không gian xung quanh. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, và những lời thì thầm nhỏ đủ để không làm phiền ai, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung và tĩnh lặng.
Hoàng Minh ngồi đối diện Lê Ngân. Dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe của cậu trai tỉnh lẻ này dường như càng nhỏ bé hơn trong không gian rộng lớn của thư viện. Cậu cố gắng tập trung vào chồng tư liệu về kiến trúc phố cổ mà họ đã thu thập được. Nhưng tâm trí cậu cứ luẩn quẩn. Cậu nhớ lại ánh mắt của Ngân tối qua khi cô quay lại nhìn Mai Chi, cái gật đầu nhẹ và câu nói “Chỉ là… cảm thấy có chút… không thoải mái.” Cậu tự hỏi, cái "không thoải mái" đó là vì điều gì? Có phải là vì An Nhiên, hay vì chính cậu? Nỗi tự ti vốn đã ăn sâu vào Minh lại trỗi dậy, gặm nhấm sự tự tin của cậu. Cậu có xứng đáng để Ngân bận tâm không? Liệu cô ấy có đang nghĩ cậu là một kẻ lăng nhăng, dễ dãi khi An Nhiên cứ nhiệt tình đến vậy?
Cậu lật giở một tập ảnh chụp những mái ngói rêu phong của khu phố cổ, cố gắng tìm một lý do để phá vỡ sự im lặng có phần gượng gạo giữa họ. “Ngân này,” Minh nói, giọng hơi ngập ngừng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch. “Em thấy cái chi tiết mái ngói rêu phong này có nên đưa vào phần thuyết minh không? Nó… nó mang một vẻ đẹp rất đặc trưng của Hà Nội, em nhỉ?” Cậu chỉ vào một bức ảnh chụp cận cảnh những lớp rêu xanh mướt bám trên ngói âm dương, gợi lên vẻ cổ kính và trầm mặc của thời gian.
Lê Ngân ngẩng đầu lên. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô gái Hà Nội gốc dường như hòa quyện vào không gian cổ kính nơi đây. Khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, đôi mắt sâu và trầm, thường nhìn xa xăm hoặc lướt qua mọi thứ với vẻ thờ ơ, giờ đây tập trung vào bức ảnh Minh đang chỉ. Cô không nhìn thẳng vào Minh, mà ánh mắt cô lướt qua những chi tiết nhỏ trong bức ảnh, rồi từ từ chuyển sang nhìn vào dòng ghi chú của họ trong cuốn sổ tay chung. “Cũng được,” Ngân đáp, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng rõ ràng, như tiếng nước chảy qua khe đá. “Nó thể hiện nét cổ kính đặc trưng của Hà Nội. Nhưng cần chọn góc chụp thật tinh tế. Nếu không, dễ biến thành ảnh chụp sự xuống cấp, cũ kỹ.” Cô nói thêm, nét mặt không biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng ánh mắt lấp lánh một tia sáng của sự tinh tế.
Minh gật đầu, lòng cảm thấy có chút nhẹ nhõm khi Ngân vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp, không có vẻ gì là khó chịu hay giận dỗi. Cậu cẩn thận ghi lại lời nhận xét của cô vào cuốn sổ tay chung của họ. Nét chữ của cậu có phần cứng nhắc và vuông vức, đối lập hẳn với nét chữ thanh thoát, mềm mại của Ngân. Cậu thầm nghĩ, ngay cả chữ viết cũng phản ánh sự khác biệt giữa hai người. Cậu là người tỉnh lẻ, mang trong mình sự thô mộc, còn cô là cô gái Hà Nội, tinh tế đến từng chi tiết nhỏ. Điều đó càng khiến nỗi tự ti trong lòng Minh lớn dần. Cậu lo sợ rằng một ngày nào đó, sự khác biệt này sẽ tạo ra một khoảng cách không thể nào lấp đầy giữa họ.
Minh tiếp tục lật giở các trang tài liệu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ miên man ra khỏi đầu. Cậu biết mình cần phải tập trung vào công việc, vào dự án "Hà Nội trong mắt tôi" này, vì đây là cơ hội để cậu thể hiện năng lực của bản thân, cũng là sợi dây gắn kết cậu với Ngân. Nhưng cứ mỗi lần cậu liếc nhìn sang cô, thấy cô chăm chú đọc sách, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, cậu lại không kìm được lòng mình. Ánh sáng vàng dịu từ đèn bàn hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật những đường nét thanh tú. Cô đẹp một vẻ đẹp rất riêng, rất Hà Nội, trầm tĩnh và sâu sắc. Cậu ước gì mình có thể hiểu được những suy nghĩ đang ẩn chứa trong đôi mắt sâu thẳm ấy, ước gì có thể làm vơi đi cái "không thoải mái" mà cô đã nhắc đến. Nhưng cậu lại quá rụt rè, quá bối rối để hỏi. Những lời chưa nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, trở thành một gánh nặng vô hình.
Lê Ngân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng bên trong cô, một dòng chảy cảm xúc âm ỉ không ngừng. Cô biết Minh đang nhìn mình, và cô cũng cảm nhận được sự bối rối, ngập ngừng của cậu. Những lời của Mai Chi tối qua vẫn văng vẳng bên tai cô: "Mày có thích thằng Minh không?" Câu hỏi đó đã khuấy động những gì cô luôn cố gắng che giấu. Cô không dám đối mặt với nó, cũng không dám thừa nhận. Cô sợ hãi cái cảm giác mơ hồ, sợ hãi sự yếu đuối mà tình cảm có thể mang lại.
Cô cố gắng hết sức để tập trung vào những trang tài liệu trước mặt. Những ghi chú của cô vào cuốn sổ tay chung đều đặn, tỉ mỉ, như thể chỉ có công việc mới có thể xoa dịu được những gợn sóng trong lòng. Cô lướt qua những bức ảnh về khu phố cổ, những con ngõ nhỏ lát gạch đã mòn, những hàng cây cổ thụ chứng kiến bao đổi thay của thành phố. Cô yêu Hà Nội, yêu từng góc phố, từng câu chuyện ẩn mình sau mỗi bức tường rêu phong. Nhưng hôm nay, tình yêu ấy dường như không đủ để xua đi cái cảm giác khó chịu đang len lỏi.
Ngân không thể không nghĩ đến An Nhiên. Cô đã cố gắng không để tâm, nhưng hình ảnh An Nhiên với nụ cười tươi tắn, ánh mắt không rời khỏi Minh, và cả cách cô ấy chủ động bắt chuyện hôm trước tại quán cà phê vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Ngân là người tinh tế, cô dễ dàng nhận ra những điều người khác cố gắng che giấu. Cô thấy rõ sự quan tâm của An Nhiên dành cho Minh, và cô cũng thấy rõ sự bối rối, lúng túng của Minh. Cô không biết Minh nghĩ gì về An Nhiên, nhưng cái cách An Nhiên nhìn Minh, cách cô ấy nói về Minh, đã chạm đến một điều gì đó trong lòng Ngân mà cô chưa từng cảm nhận được trước đây. Một cảm giác lạ lẫm, có chút cay đắng, có chút bực bội. Nó không phải là ghen tuông rõ ràng, mà chỉ là một sự "không thoải mái" rất riêng, rất khó gọi tên.
Ngân nhấp một ngụm trà nóng đã nguội từ chiếc cốc mang theo. Hơi lạnh từ cốc trà truyền vào lòng bàn tay cô, làm cô giật mình. Cô thở dài nhẹ, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi và bâng khuâng. Cô tự hỏi, liệu mình có nên nói gì đó với Minh không? Có nên hỏi cậu về An Nhiên không? Nhưng cô lại không thể. Cô không muốn thể hiện sự yếu đuối của mình, không muốn để lộ rằng những điều đó đang ảnh hưởng đến cô. Cô luôn là người độc lập, mạnh mẽ, và cô muốn giữ vững hình ảnh đó. Hơn nữa, cô cũng không biết mình có quyền gì để hỏi. Mối quan hệ giữa cô và Minh vẫn chỉ là sự dè dặt của những người bạn học, những người cùng làm dự án. Những cử chỉ nhỏ nhặt, những ánh mắt vô tình chạm nhau, những buổi tan học cùng trú mưa, tất cả đều mơ hồ, không rõ ràng. Làm sao cô có thể hỏi về một người khác khi chính cô còn chưa dám đối diện với cảm xúc của chính mình?
Mùi giấy cũ của thư viện càng lúc càng nồng nàn, như muốn ôm ấp lấy những suy tư của cô. Ngân lại liếc nhìn Minh. Cậu đang chăm chú đọc một cuốn sách dày cộp về lịch sử Hà Nội. Ánh mắt cậu toát lên vẻ ngơ ngác nhưng luôn ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ, đó là điều cô luôn nhận thấy ở cậu. Cô chợt nhớ đến lần đầu tiên họ gặp nhau dưới mái hiên cũ, chiếc ô bị gió lật, cái chạm tay vội vàng giữa dòng người hối hả. Kể từ đó, một sợi dây vô hình đã được dệt nên, kết nối họ qua những mùa mưa phùn, cái rét đầu đông và mùi hoa sữa nồng nàn của Hà Nội. Nhưng sợi dây ấy liệu có đủ bền chặt để chống đỡ những gợn sóng ngầm đang bắt đầu nổi lên?
*
Giữa lúc Hoàng Minh và Lê Ngân đang chìm đắm trong những suy nghĩ riêng, cố gắng tập trung vào công việc, một giọng nói trong trẻo, vui vẻ bất ngờ vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của phòng đọc. “Ồ, Hoàng Minh! Ngân cũng ở đây à? May quá, mình đang định tìm Minh để hỏi về mấy tài liệu của nhóm mình.”
Hoàng Minh giật mình. Cậu ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười tươi tắn của An Nhiên. Cô gái nhỏ nhắn, mái tóc đen dài buông xõa tự nhiên, gương mặt thanh tú, nụ cười hiền hậu, đứng ngay cạnh bàn của họ. Cô mặc một chiếc váy len màu be nhẹ nhàng, khoác ngoài chiếc áo khoác phao mỏng, trông rất nữ tính và năng động. Sự xuất hiện của An Nhiên ngay lập tức khiến Minh cảm thấy bối rối. Cậu thoáng nhìn sang Ngân, nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt chỉ lướt qua An Nhiên một cách thờ ơ, rồi lại cúi xuống trang tài liệu, như thể cô gái kia không hề tồn tại.
“À, An Nhiên,” Minh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng cậu vẫn hơi vấp váp. “Ừ, bọn mình đang làm dự án. Bạn có cần giúp gì à?” Cậu cố gắng hướng sự chú ý của An Nhiên vào công việc, hy vọng cô sẽ không để ý đến sự gượng gạo của cậu và sự im lặng của Ngân.
An Nhiên không hề nao núng trước thái độ có phần dè dặt của Minh. Cô nở nụ cười rạng rỡ hơn, tiến lại gần bàn hơn, đặt chồng sách đang ôm trên tay xuống cạnh Minh. “Chút thôi, mà thấy hai bạn làm việc chăm chỉ quá. Minh có vẻ rất hợp với những đề tài này nhỉ, nhìn Minh say sưa hẳn!” An Nhiên nói, ánh mắt cô không rời khỏi Minh, trong giọng nói ẩn chứa một sự ngưỡng mộ rõ ràng. Cô nghiêng người trò chuyện, đôi khi vô tình chạm nhẹ vào cánh tay Minh khi cô chỉ vào một cuốn sách nào đó trong chồng tài liệu của cậu.
Cái chạm tay bất ngờ khiến Hoàng Minh giật thót. Cậu lúng túng rút tay lại, cố gắng dịch người sang một chút để tạo khoảng cách, nhưng không quá lộ liễu để An Nhiên không cảm thấy bị xúc phạm. Mặt cậu thoáng đỏ lên. Cậu cảm thấy vô cùng khó xử, một phần vì sự chủ động của An Nhiên, phần khác vì cậu không biết Ngân đang nghĩ gì. Cậu lại liếc nhìn Ngân, nhưng cô vẫn cúi đầu, tay cầm bút ghi chép đều đặn. Cậu chỉ thấy nét bút của cô có vẻ mạnh hơn một chút so với bình thường, như thể cô đang dồn nén một điều gì đó vào từng nét chữ.
“À… ừm… cũng tại đề tài này thú vị nên mình cũng cố gắng tìm hiểu thôi mà,” Minh đáp lời An Nhiên, cố gắng làm cho giọng mình nghe tự nhiên nhất có thể. Cậu đẩy tập tài liệu về phía An Nhiên, như muốn mời cô cùng tham gia. “Bạn cũng đang làm dự án của nhóm à? Có cần mình giúp tìm tài liệu gì không?” Cậu muốn chuyển hướng cuộc trò chuyện, tránh đi sự tập trung quá mức vào bản thân.
An Nhiên xua tay, nụ cười vẫn tươi rói. “Không sao đâu Minh, mình tự tìm được. Mình chỉ muốn hỏi Minh một chút kinh nghiệm thôi. Minh giỏi thật đấy, tìm được nhiều tài liệu hay quá!” Cô nói, giọng điệu hồn nhiên, trong trẻo, không hề che giấu sự ngưỡng mộ. Cô cúi xuống nhìn những tài liệu Minh đang xem, ánh mắt lướt qua từng trang sách, nhưng dường như tâm trí cô vẫn hướng về Minh nhiều hơn. “À, mà Minh này, buổi chiều nay bạn có rảnh không? Mình có một vài thắc mắc về cách phân tích tư liệu, không biết Minh có thể dành chút thời gian chỉ cho mình không?” An Nhiên hỏi, ánh mắt long lanh nhìn thẳng vào Minh, không chút ngại ngần.
Câu hỏi của An Nhiên như một cú đánh trực diện vào sự bối rối của Hoàng Minh. Cậu hoàn toàn không ngờ An Nhiên lại thẳng thắn đến vậy. Cậu lại nhìn sang Ngân một lần nữa. Cô vẫn đang ghi chép, mái tóc đen dài che đi gần hết khuôn mặt. Cậu không thể nhìn rõ biểu cảm của cô, nhưng cái không khí xung quanh Ngân bỗng trở nên lạnh lẽo hơn, dù cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Cậu cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Nếu cậu từ chối An Nhiên một cách quá thẳng thừng, có thể cô sẽ cảm thấy bị tổn thương. Nhưng nếu cậu đồng ý, liệu Ngân sẽ nghĩ gì?
Minh bối rối đến mức không biết phải trả lời thế nào. Cậu lắp bắp: “À… mình… mình cũng chưa chắc nữa. Bọn mình đang dở dự án với Ngân, cũng nhiều việc lắm…” Cậu cố gắng tìm một cái cớ để từ chối một cách khéo léo, nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Cậu cảm thấy mình thật vô dụng, thật yếu kém khi không thể đưa ra một quyết định dứt khoát.
An Nhiên dường như không để ý đến sự ngập ngừng của Minh. Cô vẫn cười tươi, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ mong chờ. “Vậy à? Tiếc thật. Thôi được rồi, nếu Minh bận thì để lúc khác vậy. Dù sao thì mình cũng chỉ muốn hỏi Minh thôi, vì Minh có vẻ rất hiểu biết về mảng này.” Cô nói, giọng có chút hụt hẫng, nhưng vẫn giữ vẻ tự nhiên. “Thôi, mình không làm phiền hai bạn nữa. Mình đi tìm tài liệu của mình đây. Hẹn gặp Minh sau nhé!” An Nhiên nói rồi đứng thẳng dậy, vẫy tay nhẹ với Minh, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng nhỏ nhắn của cô dần khuất sau những kệ sách cao ngút.
Khi An Nhiên đã đi khuất, không khí trong phòng đọc dường như trở nên nặng nề hơn. Hoàng Minh thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một nỗi bứt rứt, khó chịu. Cậu lại nhìn Ngân. Cô vẫn đang cúi đầu, tay cầm bút, nhưng nét bút của cô đã dừng lại. Cô không nói gì, chỉ im lặng một cách đáng sợ.
“Ngân… An Nhiên… cô ấy chỉ là bạn cùng lớp thôi, muốn hỏi về dự án…” Minh cố gắng giải thích, giọng cậu nhỏ đến mức gần như là lời thì thầm. Cậu muốn nói nhiều hơn, muốn giải thích rằng cậu không hề có ý gì với An Nhiên, rằng cậu chỉ bối rối và không muốn làm cô ấy buồn. Nhưng những lời nói cứ nghẹn lại, không thể thốt ra thành câu trọn vẹn. Cậu sợ, sợ rằng nếu cậu nói ra, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.
Lê Ngân từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm của cô nhìn thẳng vào Minh. Không có sự tức giận, không có sự trách móc, chỉ là một vẻ trầm tĩnh đến khó hiểu. “Mình biết,” Ngân đáp, giọng nói đều đều, nhưng có một chút gì đó lạnh lùng hơn bình thường, như một làn gió đông lướt qua. “Không sao đâu.” Cô nói rồi lại cúi xuống, tiếp tục ghi chép, nhưng Minh có thể cảm nhận được một khoảng cách vô hình đang dần hình thành giữa họ. Câu nói "Không sao đâu" của cô không hề mang ý nghĩa trấn an, mà giống như một lời kết thúc cho mọi sự giải thích.
Minh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cô ấy tin mình không? Hay cô ấy đang khó chịu nhưng không muốn nói ra? Cậu không biết. Và sự không biết đó khiến cậu cảm thấy vô cùng bất lực. Cậu muốn nắm lấy tay Ngân, muốn nói với cô rằng cậu chỉ quan tâm đến cô, muốn cô hiểu. Nhưng cậu lại quá rụt rè, quá tự ti để làm điều đó. Cái rét ngọt của Hà Nội dường như đã len lỏi vào cả không gian ấm áp của thư viện, khiến lòng Minh lạnh buốt. Những điều chưa nói, lại một lần nữa, trở thành bức tường vô hình ngăn cách hai người.
*
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam u buồn lên những mái nhà cổ kính của Hà Nội khi Hoàng Minh và Lê Ngân cùng bước ra khỏi thư viện. Cả hai đều im lặng, không ai nói với ai lời nào. Cái không khí chùng xuống bao trùm lấy họ, nặng nề hơn cả những cơn mưa phùn dai dẳng của những ngày đầu đông. Minh cảm thấy có lỗi và bối rối đến tột cùng. Cậu muốn giải thích, muốn phá vỡ sự im lặng này, nhưng mọi lời nói cứ mắc kẹt lại trong cổ họng. Ngân thì vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía đường phố Hà Nội đang lên đèn, nơi những ánh đèn vàng hắt lên những hàng cây khẳng khiu, tạo nên một khung cảnh mờ ảo và đầy suy tư.
Họ đi bộ dọc theo vỉa hè lát gạch đã mòn, những bước chân đều đều, nhưng khoảng cách vô hình giữa họ dường như ngày càng lớn hơn. Một cơn gió se lạnh thổi qua, mang theo cái rét ngọt đặc trưng của Hà Nội đầu đông, cuốn theo vài chiếc lá khô rụng sớm, bay lượn trên không trung rồi đáp xuống vỉa hè ẩm ướt. Minh siết chặt quai cặp, cảm nhận hơi lạnh thấm vào từng ngón tay. Cậu nhận thấy Ngân không còn tự nhiên như mọi khi. Cô không còn đi sát cậu, không còn liếc nhìn cậu một cách vô tình, và đôi môi cô mím chặt, như đang che giấu một điều gì đó. Điều đó khiến anh càng thêm dằn vặt, một nỗi cô đơn mơ hồ len lỏi vào tâm hồn cậu.
Bến xe buýt gần trường lúc này đã bắt đầu đông đúc hơn. Tiếng xe buýt phanh kít chói tai, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao vặt của những gánh hàng rong, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đô thị về đêm. Mùi khói xe, bụi đường và xăng dầu thoang thoảng trong không khí, xộc vào cánh mũi. Minh đứng nép vào một góc, cố gắng tránh khỏi dòng người hối hả.
Một chiếc xe buýt tuyến họ thường đi về đã đến. Cửa xe mở ra với tiếng hơi nén xì ra, và dòng người nhanh chóng đổ vào bên trong. Minh định bước lên, nhưng Ngân vẫn đứng đó, mắt nhìn về phía chiếc xe, nhưng lại không có động thái muốn bước lên.
Minh chậm rãi quay sang nhìn cô. “Ngân… em không sao chứ?” Cậu hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như bị tiếng ồn của xe cộ nuốt chửng. Cậu cố gắng tìm một ánh mắt đáp lại từ cô, một dấu hiệu cho thấy cô đang nghe cậu nói.
Ngân vẫn nhìn về phía trước, nơi chiếc xe buýt đang dần đóng cửa. Cô khẽ lắc đầu. “Không sao,” cô đáp, giọng vẫn đều đều, nhưng có một chút gì đó xa xăm, lạnh lùng. “Mình… muốn đi bộ một chút.”
Minh ngỡ ngàng. Đi bộ ư? Trời đã tối, và cái rét ngọt đang cắt da cắt thịt. Hà Nội không vội được đâu, nhưng cũng không phải là nơi thích hợp để đi bộ lang thang một mình vào lúc này. Cậu muốn nói rằng cậu sẽ đi cùng cô, muốn hỏi lý do, muốn làm rõ mọi chuyện. Nhưng cậu lại không dám. Câu nói "Mình biết. Không sao đâu" của cô từ trong thư viện vẫn ám ảnh cậu, như một rào cản vô hình mà cậu không thể vượt qua. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực trước sự trầm tĩnh của cô, trước những điều cô không nói ra.
Chiếc xe buýt cuối cùng cũng rời đi, để lại phía sau một làn khói trắng mỏng manh, hòa vào màn sương đêm đang dần bao phủ thành phố. Hoàng Minh đứng lặng, nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần. Cậu thấy Ngân vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn về một khoảng không vô định. Một hạt mưa phùn li ti bám vào kính xe, rồi trượt dài xuống, giống như một giọt nước mắt vô hình. Cậu cảm thấy một sự lạnh lẽo không chỉ đến từ cơn gió đầu đông, mà còn đến từ chính trái tim mình. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, đang dần kéo họ ra xa nhau, tạo nên một khoảng trống vô hình mà cả hai đều không biết cách lấp đầy. Minh siết chặt quai cặp, cảm thấy một nỗi cô đơn mơ hồ, giữa lòng Hà Nội ồn ào và tấp nập. Anh biết, đã đến lúc anh phải đối diện với cảm xúc của mình, và với cả những cảm xúc đang ẩn chứa trong lòng Ngân. Nhưng anh vẫn chưa sẵn sàng.